Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2021

20 năm vụ khủng bố 9-11 tại New York

Lễ  tưởng  niệm TRIBUTE  IN  LIGHT. Hình  ảnh  David , Pixabay 

Sau ngày xảy ra vụ khủng bố 11 tháng 9 năm 2001 tại New York, nhà văn Trần Mộng Tú đã viết một đoản văn về đề tài này đăng trên báo Người Việt tại Little Saigon, Nam California. Sau đó bài này đã được dịch sang tiếng Anh và gửi dự cuộc thi viết về Bình Luận (Commentary) của The New California Media (NCM) “Ethnic Pulitzers” và đã đoạt Giải Nhất, vào năm 2003.

Chúng tôi xin đăng lại dưới đây nguyên văn bản gốc tiếng Việt của bài Chốn An Toàn đã đoạt giải, và một bài thơ cùng tác giả, bài Trả Lại Tôi, cũng cùng biến cố này, như những hồi tưởng về một vụ khủng bố vào hạng lớn lao nhất mà nước Mỹ đã gánh chịu, cách đây đúng hai mươi năm.

*

CHỐN AN TOÀN

Trần Mộng Tú

Con gái chị đang làm thiện nguyện cho Hồng Thập Tự ở thành phố Nữu Ước. Chị muốn con gọi điện thoại về nhà mỗi ngày, chị dặn dò:

“ Không có ai ở nhà, thì con cứ nhắn vào máy cho mẹ an tâm.”

Chồng chị bảo:

“ Con gái lớn rồi, đi làm việc xã hội được rồi, em đừng có lo lắng quá đáng. Một tuần gọi một lần cũng được.”

“Con lớn lên nhưng em lúc nào cũng còn là bà mẹ nhỏ,” chị cãi lại chồng.

Đúng, chị thấy rõ ràng là chị không lớn lên theo con. Khi các con bắt đầu vào Đại Học, muốn ra ở riêng hoặc đi xa là chị không bao giờ ngủ yên giấc. Cô con gái chị mới bước vào tuổi hai mươi, mới học được xong hai năm đầu của đại học thì muốn nghỉ một năm đi làm việc xã hội. Cô ghi tên đi làm cho hội thiện nguyện Americorps, vừa làm xong một năm hiện còn đang chờ khai trường đi học lại thì “cô bé” nhận đi làm thiện nguyện tiếp tục cho Hồng Thập Tự.

Nguyễn Đức Tùng: Thư Gởi Con Trai Nhân Ngày Tựu Trường

Hình minh hoạ của tác giả

Căn nhà im lặng và thế giới thì an bình.

Mở đầu chương trình môn văn năm nay, cô giáo của con yêu cầu mỗi học sinh tự chọn lấy một bài thơ mà mình thích, học thuộc lòng, rồi đứng đọc trước cả lớp. Điều kiện là bài thơ ấy đã in trong sách, bất cứ sách nào, nhưng không phải trên báo chí hoặc các truyền thông xã hội. Vào lứa tuổi của con, có lẽ điều ấy để đảm bảo tiêu chí giáo dục. Con đã hỏi ý kiến của ta về chuyện này. Ta lấy làm vui sướng, không, ta cảm thấy may mắn. Chúng ta thường làm việc với nhau về toán, đôi khi căng thẳng, nhưng những môn học khác, chúng ta không có dịp. Ta giới thiệu với con bài thơ “The house was quiet and the world was calm” của Wallace Stevens, một trong những nhà thơ lừng lẫy của Hoa kỳ.

CĂN NHÀ IM LẶNG VÀ THẾ GIỚI THÌ AN BÌNH

Căn nhà im lặng và thế giới thì an bình
Người đọc trở thành cuốn sách; và đêm hè
Giống như hiện hữu có ý thức của cuốn sách
Căn nhà thì im lặng và thế giới an bình

Những chữ được đọc lên như không phải từ cuốn sách
Ngoại trừ cách người đọc nghiêng người xuống trang giấy
Nghiêng xuống nữa, nghiêng mãi miết, cho đến khi
Trở thành một học giả về cuốn sách ấy, cho đến khi

Đêm mùa hè tựa như sự toàn hảo của ý tưởng
Căn nhà thì yên tĩnh bởi vì nó phải thế
Sự im lặng làm thành một phần của ý nghĩa một phần của tâm trí
Lối đi của sự toàn hảo vào trang sách

Trần Thị Nguyệt Mai: Một Người Viết Nữ Ngoài Vòng Đai Nhà văn Nguyễn Thị Thanh Sâm

(Thanh Sâm, vẽ theo trí nhớ - Đinh Cường)
Nếu phân biệt về giới tính, số lượng và tác phẩm của những người viết “Nam” ngoài vòng đai trong Văn chương miền Nam thời chiến (1954-1975) có khá nhiều: Y Uyên, Lê Bá Lăng, Doãn Dân, Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn, Luân Hoán, Vũ Hữu Định, Phan Xuân Sinh, Nguyễn Bắc Sơn, Linh Phương... Hầu như không có một người “Nữ” nào viết ngoài vòng đai cả. Có thật vậy không?

Phải đợi đến tháng 10/2011, nghĩa là sau 40 năm từ khi sách được phát hành vào tháng 9/1971, khi trang blog Phay Van với cô chủ thật “đặc biệt” và nhóm bạn yêu thích văn chương mà tôi đã ghi lại trong “Hành trình của Cõi Đá Vàng”[1], thì tôi mới biết đến tên nhà văn Nguyễn Thị Thanh Sâm. Trước năm 1975, trong chúng ta hầu như không mấy ai nghe nói tới tác phẩm “Cõi Đá Vàng” của bà, dù cho cuốn sách ấy được nhà An Tiêm, một trong những tên tuổi của miền Nam thời bấy giờ, xuất bản. Cuốn sách ra đời, rất im hơi lặng tiếng, không được một lời giới thiệu hoặc ca ngợi bởi những ngòi bút phê bình điểm sách ở thủ đô Sài Gòn thời bấy giờ. Cũng là một điều rất đáng ngạc nhiên khi biết rằng tác giả đã khá thân thiết với một số bạn trong giới văn nghệ thời ấy.



Cõi Đá Vàng được Thư Ấn Quán tái bản năm 2012 với tranh bìa của họa sĩ Đinh Cường và Thư Quán Bản Thảo số 51 – tháng 4/2012 giới thiệu tác phẩm Cõi Đá Vàng & thơ của tác giả Nguyễn Thị Thanh Sâm

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2021

Anh Tú: Nhóm tàu sân bay của Mỹ tiến vào Biển Đông tập trận bất chấp thái độ của Trung Quốc

Nhóm tàu tấn công tháp tùng tàu sân bay Carl Vinson (VINCSG) của Hải quân Mỹ đang bắt đầu hoạt động ở Biển Đông lần đầu tiên trong đợt triển khai năm 2021.

Trong thông báo vào 8.9, Bộ tư lệnh Hải quân Mỹ ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương cho biết VINCSG đang tiến hành các hoạt động an ninh hàng hải, bao gồm các hoạt động của máy bay phản lực, trực thăng, các cuộc tập trận tấn công trên biển và huấn luyện chiến thuật phối hợp giữa các đơn vị mặt đất và không quân ở Biển Đông. Hoạt động của nhóm tàu sân bay ở Biển Đông là một phần trong hoạt động hiện diện thường xuyên của Hải quân Mỹ ở Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.

"Quyền tự do hàng hải của tất cả các quốc gia trong các vùng biển quốc tế là quan trọng, và đặc biệt quan trọng ở Biển Đông, nơi gần một phần ba khối lượng hàng hải thương mại toàn cầu qua lại mỗi năm", Chuẩn đô đốc Dan Martin, chỉ huy trưởng Nhóm tác chiến tàu sân bay Carl Vinson cho biết. "Khi từ San Diego đến Biển Đông, chúng tôi đã quá cảnh Thái Bình Dương, chúng tôi có đặc quyền và niềm vui được làm việc cùng với các đồng minh, đối tác và đồng đội trong đào tạo, tập trận, tham gia và hoạt động - tất cả đều có mục tiêu chung để đảm bảo hòa bình và ổn định trong toàn khu vực. Chúng tôi vì lợi ích của cộng đồng quốc tế là đóng một vai trò tích cực trong việc duy trì trật tự quốc tế dựa trên luật lệ".

VINCSG với soái hạm là tàu ​​sân bay USS Carl Vinson (CVN 70); được tháp tùng bởi Phi đội Khu trục (DESRON) 1; Tàu tuần dương tên lửa dẫn đường lớp Ticonderoga USS Lake Champlain (CG 57); Tàu khu trục tên lửa dẫn đường lớp Arleigh Burke USS Chafee (DDG 90); và tàu tác chiến ven biển USS Tulsa (LCS 16).

Trong tháng trước khi tiến vào Biển Đông, VINCSG đã tham gia Cuộc tập trận Quy mô lớn 2021, thực hiện các chuyến bay tương tác với Nhóm tấn công tàu sân bay của Vương quốc Anh (CSG-21) và tiến hành một cuộc tập trận song phương với các đơn vị trong Lực lượng Phòng vệ Hàng hải Liên hợp.

Trọng Thành (RFI): Afghanistan - Vì sao Hoa Kỳ dè dặt về chính phủ mới của Taliban?

Ngày 07/09/2021, việc Taliban công bố nhiều thành phần chủ chốt của tân chính phủ Afghanistan không hề « hòa hợp » như đã loan báo, trong đó có nhiều nhân vật nằm trong danh sách trừng phạt của Liên Hiệp Quốc, gây sốc. Nhiều nhà quan sát ví đây như là một gáo nước lạnh dội vào hy vọng của nhiều nước phương Tây. Tuy nhiên, sau khi Taliban công bố thành phần chính phủ gây nhiều thất vọng, Hoa Kỳ đã có phản ứng rất dè dặt. Vì sao ?

Ngay sau khi công bố thành phần chính phủ mới, ngày hôm qua, 08/07, ngoại trưởng Mỹ đến Đức, với mục tiêu cố tìm cách phối hợp với các quốc gia từng can thiệp vào Afghanistan, để thống nhất hành động trước động thái mới này. Trưa hôm qua, lãnh đạo ngoại giao Mỹ Antony Blinken đến căn cứ không quân Hoa Kỳ, ở tây nam nước Đức, nơi tiếp nhận hàng ngàn người tị nạn từ Afghanistan. Trong buổi chiều, ông Blinken cùng đồng nhiệm Đức Heiko Maas chủ trì cuộc họp trực tuyến với khoảng 20 ngoại trưởng các nước.

Washington hy vọng hội nghị này là dịp để trước hết nhấn mạnh các kêu gọi quốc tế với Taliban để các ông chủ mới ở Kabul tôn trọng cam kết, cho tất cả những người Afghanistan nào muốn có thể rời khỏi đất nước. Khoảng 123.000 người đã được di tản khỏi Afghanistan, trong đó chủ yếu là người Afghanistan. Hoa Kỳ lo ngại là hiện tại còn rất nhiều người Afghanistan chờ đợi được ra đi.

Hội nghị các ngoại trưởng phương Tây cũng có mục tiêu là đưa ra một phản ứng thống nhất, với chính quyền Taliban, sau khi chế độ Hồi giáo công bố những nhân sự chủ chốt đầu tiên, không có nhân vật nào không thuộc Taliban, như đã hứa hẹn. Ngoại trưởng Đức nhấn mạnh trong một thông báo trước khi hội nghị diễn ra : « Chúng tôi muốn tiến hành với sự phối hợp và có tổ chức giai đoạn tiếp theo, đặc biệt liên quan đến quan hệ với các tân lãnh đạo ở Kabul ».

Phản ứng đầu tiên của lãnh đạo ngoại giao Mỹ thể hiện bước đi dè dặt của Washington, khi ông tuyên bố : Tân chính quyền Taliban sẽ được phán xét dựa trên « các hành động cụ thể », chứ không phải là qua các tuyên bố. Hoa Kỳ tránh trực tiếp bình luận về các nhân sự lãnh đạo mới của chính phủ Taliban, cho dù trong số đó có những phần tử bị Hoa Kỳ coi là tội phạm.

Nguyên Sa (Luật Khoa): Chúng ta cần đòi “sao kê” của Mặt trận Tổ quốc và các bộ, ngành

“Vườn sao kê” cần kể tên thêm rất nhiều bộ, ngành khác nữa.


Bỏ qua nghi vấn rằng những ồn ào về hoạt động từ thiện của nghệ sĩ được khơi ra nhằm đánh lạc hướng người dân khỏi thực trạng chống dịch thảm hại, tôi nghĩ việc hai chữ “sao kê” trở thành “trend” như mấy ngày vừa qua là một chuyện tích cực.

Chuyện này tích cực ở hai điểm. Thứ nhất, nó tạo ra áp lực khiến cho những ai đã, đang, và sẽ dùng uy tín cá nhân để kêu gọi quyên góp với mục đích làm từ thiện phải chấn chỉnh hành vi của mình. Thứ hai, với sự lan tỏa rộng khắp trên nhiều nền tảng, tiếp cận được người dân thuộc nhiều lứa tuổi, ở nhiều vùng miền, công chúng Việt Nam đang trao đổi một thông điệp mạnh mẽ và rõ ràng: đã nhận tiền của người khác thì phải có trách nhiệm báo cáo thu chi minh bạch.

Trách nhiệm đó được gọi là trách nhiệm giải trình (accountability). Khi anh kêu gọi, chúng tôi giao niềm tin và tiền bạc của mình cho anh, anh không chỉ có trách nhiệm hoàn thành điều mình hứa là sẽ làm, mà còn có trách nhiệm thông báo lại cho chúng tôi nữa. Đó là nguyên tắc căn bản của một giao dịch dân sự.

Làn sóng đòi nghệ sĩ báo cáo thu chi tiền từ thiện nhắc chúng ta nhớ đến một cái tên lớn lâu nay tự xưng là “địa chỉ đỏ” của tấm lòng từ thiện trên toàn quốc: Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. [1] Bạn có từng thấy tổ chức này trình ra một bản sao kê nào bao giờ chưa?

Năm 2021, khoản tiền mà ngân sách nhà nước cấp cho Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) Việt Nam là hơn 103 tỷ đồng. [2] Số tiền này được dùng để làm gì? Không người dân nào biết, vì Mặt trận không công khai. Trên Cổng Công khai Ngân sách Nhà nước, trong số 10/56 bộ, ngành đã nộp kế hoạch chi tiêu ngân sách năm 2021, không có Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. [3] Năm 2020 cũng không có. Năm 2019 cũng vậy. Mà đấy mới chỉ là Ủy ban Trung ương, chưa tính các tổ chức Mặt trận ở địa phương.

Sarah Johnson & Nhung Nguyen: Đói là thứ chúng ta đọc thấy - Phong tỏa khiến Việt Nam đói vì thiếu ăn (Người dịch: Nguyễn Chí Thành)

Việt Nam là một câu chuyện thành công về Covid nhưng việc phong tỏa gần đây khiến mọi người không thể ra khỏi nhà để kiếm thức ăn đang khiến hàng chục ngàn người đói.

Khi áp dụng lệnh phong tỏa nghiêm ngặt nhất từ trước đến nay tại Thành phố Hồ Chí Minh, Tran Thi Hao, công nhân một nhà máy, được chính quyền cho biết cô và gia đình sẽ được ăn uống đầy đủ - nhưng cả hai tháng nay họ chỉ được ăn chút cơm với nước mắm.

Cô đã bị cho nghỉ việc không lương từ tháng 7, trong khi chồng cô, một thợ xây dựng, đã mất việc nhiều tháng trước. Họ đã nợ tiền thuê nhà, và các khoản nợ khác sắp kéo đến.

“Tôi đã gắng chịu càng lâu càng tốt nhưng tôi không biết điều gì sẽ tới”, cô nói. “Tôi không biết phải nói gì nữa. Tôi muốn biết tại sao không có hỗ trợ nào”.

“Chính phủ nói rằng họ sẽ giúp đỡ những người như chúng tôi nhưng chẳng có gì cả”. Cô cho biết. “Tất cả mọi người sống xung quanh tôi đều ngàn cân treo sợi tóc”.

Không phải chỉ riêng mình cô Tran. Thành phố lớn nhất Việt Nam đang bị phong tỏa nghiêm ngặt, người dân không được phép ra khỏi nhà ngay cả để kiếm thức ăn. Hạn chế này sẽ kéo dài đến ngày 15 tháng 9 khi thành phố đã đề xuất nối lại hoạt động kinh tế.

Ngay khi chưa có lệnh phong tỏa vào ngày 23 tháng 8, cô Tran, cũng như hàng triệu người khác, đã lâm vào cảnh nợ nần chồng chất. Chính phủ đã hứa cung cấp thức ăn cho tất cả mọi người và triển khai quân đội hỗ trợ phân phát thức ăn cho người cần, nhưng rất nhiều người dân không nhận được gì. Tuần trước, báo chí Việt Nam đưa tin có hơn 100 người dân một quận huyện đã biểu tình vì không nhận được hỗ trợ.

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2021

Ngô Nhân Dụng: Tại sao Biden mạnh miệng chống Trung Cộng?

Trong thời Chiến Tranh Lạnh thế kỷ 20, nhiều lúc người ta nghĩ rằng hai nước Nga và Mỹ không thể nào tránh khỏi “chiến tranh nóng” thật sự. Cả hai đều làm đống bom hạch tâm và vũ khí bình thường mỗi năm một cao hơn; thế nào cũng có lúc phải dùng đến. May mắn, chuyện đó không xảy ra.

Nhưng trong thế kỷ trước, tàu chiến, máy bay, và quân đội Nga và Mỹ không có dịp nào đến gần nhau, trừ vụ hỏa tiễn Nga đem tới Cuba, rồi lại rút về. Hiện giờ, tàu chiến, mẫu hạm, tàu ngầm, phi cơ chiến đấu của Mỹ và Trung Quốc vẫn thường xuyên có mặt cùng một lúc trong eo biển Đài Loan và Biển Đông nước ta. Trong lúc đó, các nhà chính trị càng ngày càng lớn tiếng.

Từ khi nhậm chức, Tổng thống Joe Biden nhắc đi nhắc lại rằng Cộng sản Trung Quốc, với chính sách bành trướng của họ, là mối đe dọa lớn nhất đối với nước Mỹ và thế giới. Khi phó tổng thống Kamala Harris đến Singapore trong tháng trước, bà tuyên bố nước Mỹ sẽ ủng hộ các đồng minh bị Trung Cộng đe dọa. Ở Việt Nam, bà kêu gọi các nước phải gia tăng áp lực buộc Trung Cộng phải tôn trọng Luật Biển của Liên Hiệp Quốc, tức là xóa bỏ Đường Lưỡi Bò.

Chính quyền Mỹ không chỉ nói lớn tiếng hơn. Năm 2021, số tàu chiến Mỹ xuất hiện nhiều hơn ở Á Đông và Đông Nam Á. Mỹ nêu lý do muốn xác định và bảo vệ quyền tự do hàng hải. Trung Cộng thì coi cả mặt biển nằm trong vòng Đường Lưỡi Bò là hải phận nước họ. Có lúc tàu chiến hai nước đã đi gần nhau quá, xểnh tay một chút có thể gây tai nạn.

Nếu xảy ra một cuộc đụng độ giữa tàu đánh cá Trung Quốc với ngư phủ Việt Nam và hải quân Trung Cộng can thiệp bênh dân của họ, thì các chiến hạm Mỹ có đứng yên quan sát, như năm 1974 Mỹ để mặc cho Trung Cộng chiếm Hoàng Sa hay không? Chắc họ sẽ trung lập. Vì Cộng sản Việt Nam chắc cũng không dám cho hải quân ra nghênh chiến. Nhưng nếu đó lại là các tàu đánh cá Philippines, và hải quân nước này tiến vào bảo vệ ngư phủ của họ, thì Mỹ có can dự vì đã có thỏa ước an ninh hỗ tương với Philippines hay không?

Một cuộc đụng độ thật sự giữa Mỹ và Trung Cộng có thể bùng lên trong vùng Biển Đông vì những biến cố bất ngờ hoặc chỉ vì tai nạn.

Nguyễn Tường Bách: Hallo Deutschland, lịch sử sang trang ?

Ngày 26.9 tới đây nước Đức sẽ bầu lại Quốc Hội liên bang. Vì Đức là quốc gia theo chính thể dân chủ đại nghị, Quốc Hội mới sẽ cử ra Thủ Tướng (Bundeskanzler) mới, vị này sẽ là nắm quyền lực hành pháp của cả liên bang. Đức cũng có Tổng thống, nhưng khác với Mỹ hay Pháp, Tổng thống Đức chỉ đóng vai trò lễ nghi.

Được bầu làm đại biểu trong Quốc Hội là các chính đảng có phiếu bầu ít nhất 5% tổng số cử tri. Thủ Tướng là người đạt sự tín nhiệm của ít nhất 50% đại biểu. Thường thì không có chính đảng nào đạt đa số tuyệt đối nên hầu như lúc nào trong lịch sử Đức cũng đều có những liên minh gồm hai đảng để đạt túc số. Theo một luật lệ bất thành văn thì chính đảng lớn trong liên minh sẽ là người chỉ định Thủ Tướng.

Vì liên minh các chính đảng trong Quốc Hội là nền tảng thành lập chính phủ nên chính thể Đại nghị tại Đức thường tạo nên một nền hành pháp ổn định, so với các quyết sách trong Tổng thống chế của Mỹ vốn hay bị Lưỡng viện bác bỏ. Thế nên, ngày bầu cử Quốc Hội cũng chính là ngày quyết định ai sẽ là Thủ Tướng. Thường thì chỉ một tiếng sau khi đóng cửa phòng phiếu, người ta đã biết ai sẽ làm Thủ Tướng, dựa trên thăm dò sau bầu cử. Năm nay, sau 16 năm cầm quyền bà Thủ Tướng Merkel sẽ rời chính trường. Phải chăng 26.9 sẽ là ngày sang trang lịch sử Đức?

Từ 4 lên 6


Xưa nay khi nói đến nền chính trị Đức ta nghĩ ngay đến hai chính đảng „quốc dân“ Volkspartei CDU/CSU (Dân chủ Thiên chúa giáo) và SPD (Dân chủ Xã hội). Hai chính đảng truyền thống này, với cử tri khắp mọi thành phần xã hội, thay nhau nắm quyền lãnh đạo trong nhiều thời kỳ khác nhau, tùy theo phiếu bầu và liên minh với các đảng „nhỏ“ khác. Hai chính đảng được mệnh danh „nhỏ“ là đảng Xanh (Die Grünen) và FDP (Dân chủ Tự do). Có khi vì tỉ lệ phiếu bầu đòi hỏi, hai đảng lớn phải thành lập „đại liên minh“ (Große Koalition) như hai nhiệm kỳ vừa qua tại Đức. Đến năm 2005 thì Đức chỉ có 4 đảng vừa kể trên sân khấu chính trị, họ liên minh với nhau trên cơ sở đường lối. Thường thì CDU/CSU gần gũi với FDP và SPD với Xanh.

Phạm Đình Trọng: Virus Corona luật pháp

Hiến pháp 2013. Điều 25 bảo đảm quyền tự do ngôn luận của người dân. Luật Hình sự 2015 với các điều luật vi hiến 109, 117, 331 lại buộc tội người dân thực hiện quyền tự do ngôn luận.

MỘT. Giữa lúc người dân cả nước đang kinh hoàng trước những cái chết thê thảm và cái đói deo dắt do dịch bệnh virus corona Wuhan gieo rắc trên cả nước thì sớm ngày 30.8.2021 ở thị xã Nghi Sơn, Thanh Hoá có đoàn người mặc đồ nhân viên y tế tự xưng cán bộ y tế xin được vào nhà thầy giáo Bùi Văn Thuận làm việc với gia đình về phòng chống dịch bệnh virus Wuhan.

Vào được nhà, đoàn người liền hiện nguyên hình là lực lượng công an xông vào phòng ngủ bắt thầy giáo dạy hoá trung học Bùi Văn Thuận với tội danh của điều 117 bộ luật hình sự “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” do thầy giáo Bùi Văn Thuận có những những bài viết trên mạng xã hội bộc lộ tư tưởng chính kiến về những sự kiện đang diễn ra trong đời sống xã hội.

Là công cụ bạo lực đầy sức mạnh, mang danh nhà nước thi hành công vụ mà phải núp trong bộ đồ dân sự y tế lừa dối dân để vào nhà, bắt dân. Vì sao vậy? Vì sợ thầy giáo 40 tuổi, gày guộc loẻo khoẻo chống đối ư? Không. Thầy giáo dân tộc Mường chân chất Bùi Văn Thuận đã xác định với vợ thầy rằng với những điều luật vi Hiến 109, 117, 331 trong bộ luật hình sự buộc tội những người không nói sai sự thật theo bộ máy tuyên truyền nhà nước mà nói sự thật lòng mình và sự thật xã hội thì sớm muộn cũng phải đối mặt với những điều luật vi Hiến đó và người thầy trung thực đã chuẩn bị tinh thần cho vợ con sẵn sàng đón nhận ngày công an đến bắt.

Công cụ bạo lực nhà nước đi bắt dân có tội được ghi trong bộ luật hình sự mà phải núp bóng, mượn danh cán bộ y tế thể hiện một việc làm không thuận lẽ phải, không thuận đạo lí, thể hiện ngay người thi hành công vụ cũng không tin công vụ mà họ phải thi hành là chính đáng, không tin tội danh gán cho người họ phải bắt là thoả đáng.

Trần Vạn Giã (RFA): Trung Quốc sẽ không thể thực thi Luật An toàn Giao thông Hàng hải trên Biển Đông

Trung Quốc ban hành luật hàng hải mới


Trung Quốc mới đây đã đưa ra luật hàng hải mới, theo đó yêu cầu các tàu thuyền chở những loại hàng hóa nhất định phải cung cấp thông tin chi tiết cho giới chức nước này khi đi qua vùng biển mà Bắc Kinh gọi là những "vùng lãnh hải" của họ. Động thái này vẫn thuộc kiểu hành động "kinh điển" của Trung Quốc là muốn "làm luật" ở những vùng biển quốc tế, nơi nước này có tranh chấp chủ quyền lãnh hải với các nước Đông Nam Á khác.

Đầu năm 1992, Trung Quốc cũng ban hành luật yêu cầu tàu quân sự nước ngoài cần có giấy phép do Trung Quốc cấp mới được đi qua "vùng lãnh hải" của Trung Quốc, tàu ngầm khi đi qua "vùng lãnh hải" đó cần phải nổi trên mặt nước, còn tàu thuyền chở vật liệu độc hại cần phải có những giấy tờ theo yêu cầu. Tháng 1/2021, Trung Quốc thông qua Luật Hải cảnh mới và đến tháng 4/2021, Trung Quốc thông qua Luật An toàn Giao thông Hàng hải. Giờ đây, theo Thời báo Hoàn cầu (Trung Quốc), các tàu thuyền nước ngoài - bao gồm tàu lặn và tàu hạt nhân, tàu chở nguyên vật liệu phóng xạ, dầu, chất hóa học, khí thiên nhiên hóa lỏng và các chất độc hại khác - "đều phải cung cấp thông tin chi tiết khi đi qua cái mà Trung Quốc gọi là 'vùng lãnh hải' của nước này". Bắc Kinh ngày càng mập mờ trong động thái của mình. Tương ứng với đó là tương lai của tranh chấp biển Đông ngày càng khó đoán định.

Một số chuyên gia nhận định Luật an toàn giao thông hàng hải sửa đổi mà Trung Quốc vừa công bố khó có thể thực thi và những nước có tranh chấp hoặc thách thức yêu sách của Trung Quốc trên biển nhiều khả năng bất chấp quy định này như đã từng phản ứng với Vùng Nhận dạng phòng không (ADIZ) mà Bắc Kinh tuyên bố trên Biển Hoa Đông. Tuy nhiên, theo đánh giá của nhiều chuyên gia, động thái lần này của Trung Quốc nguy hiểm hơn nhiều so với việc họ tuyên bố ADIZ ở Biển Hoa Đông.

ADIZ gần như không thực thi được ở Biển Hoa Đông


Năm 2013, Trung Quốc công bố ADIZ ở Biển Hoa Đông, khẳng định rằng máy bay nước ngoài, ngay cả trong không phận quốc tế, phải thông báo với nhà chức trách Trung Quốc. ADIZ là vùng trời do một quốc gia tự ấn định và đòi hỏi mọi máy bay dân sự xâm nhập vùng này phải nhận dạng và chịu sự kiểm soát của quốc gia đó. Tuy nhiên, ADIZ không được quy định rõ bởi bất kỳ hiệp ước quốc tế nào và không được coi là một không phận lãnh thổ quốc gia. Vì vậy, việc bắn hạ máy bay xâm nhập ADIZ là hành động bất hợp pháp và vô nhân đạo, chưa kể trên các máy bay luôn có những thiết bị định vị, nên nếu một máy bay bị bắn hạ, không khó để xác định vị trí máy bay bị bắn hạ có thuộc không phận của quốc gia thực hiện hành động bắn hạ máy bay hay không. Bên cạnh đó, việc Trung Quốc bắn hạ một máy bay bị nước này cho là xâm nhập ADIZ của họ, đặc biệt là máy bay dân sự, sẽ gây hậu quả thảm khốc về người và của, đồng thời sẽ vấp phải sự chỉ trích kịch liệt của cộng đồng quốc tế, thậm chí còn có thể dẫn đến hành động quân sự đáp trả của quốc gia có máy bay bị bắn hạ. Chính vì vậy, đến giờ Trung Quốc vẫn gần như chưa làm được gì trong việc thực thi ADIZ ở Biển Hoa Đông.

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2021

Lê Phú Khải: Nên chăng thay đổi tư duy chống dịch

(Tặng Trần Bang)

Khi nghe những khẩu hiệu như: “chống dịch như chống giặc”, “mỗi khu phố là một pháo đài…”, “mỗi người dân là một chiến sĩ”… tôi đã thấy lo, vì, chúng ta đã lấy tư duy thời đánh giặc xâm lược làm tư duy chống dịch. Cảm hứng của tư duy chiến tranh, đánh giặc… là căm thù, càng giết được nhiều giặc càng tốt. Vì thế, quốc ca của chúng ta ban đầu có câu: “thề phanh thây uống máu quân thù” (sau có sửa đoạn này). Bài quốc ca của Pháp La Marseillaire cũng có câu: Hãy để máu quân thù tưới đẫm luống cày của chúng ta! Con covid không phải là địch, cứu chữa bệnh nhân Covid phải là tư duy trị bệnh cứu người, yêu thương người bệnh, thầy thuốc phải như mẹ hiền! Vẻ mặt hung dữ của các vị dân phòng mà tôi quan sát được tại các chốt gác ở Sài Gòn, Cần Thơ… là tư duy đánh giặc, là tư duy của chuyên chính vô sản, đánh kẻ thù. Người bị F0, F1 có thể là bệnh nhân, phải thiết lập một nền chuyên chính lương tâm với bệnh nhân, với đồng bào của mình. Phải thay đổi tư duy chống dịch thì mới thắng được dịch.

Cũng may, các vị lãnh đạo cao của chính quyền như Thủ tướng Phạm Minh Chính, ông Bí thư Thành uỷ TP.HCM Nguyễn Văn Nên đã kịp có những uyển chuyển về tư duy chống dịch trong những phát biểu gần đây. Tôi thấy rất mừng. Nhưng vô cùng sửng sốt khi thấy ông Chủ tịch Hà Nội Chu Ngọc Anh lại mới ra lệnh giãn cách một cách cứng rắn nhất để chống dịch Covid cho dân thủ đô. Vì thế, một tờ báo ở Bỉ (nước Bỉ dùng tiếng Pháp) đã rút cái tít lớn như sau: Hanoi transformée en prison à ciel ouvert pour lutter contre le coronavirus! (Tạm dịch: Hà Nội đã biến thành một nhà tù lộ thiên để chống coronavirus!). Bài báo này ăn khách đến mức nhiều tờ báo ở Châu Âu đã đăng lại nó. Ông Chủ tịch Hà Nội Chu Ngọc Anh chẳng học gì được từ những kinh nghiệm của TP.HCM nên đã làm trò cười cho cả Châu Âu, cả thế giới!

Dịch giã rồi sẽ qua đi. Nhưng chúng ta sẽ phải rút ra những bài học sâu sắc sau đại dịch này. Chẳng hạn, trong tình hình nguy cấp, nếu Hiến pháp của ta không có những tu chính án về tình hình khẩn cấp của đất nước thì Quốc hội phải họp để ra những luật khẩn cấp trong một thời gian ngắn để dễ dàng cho ngành hành pháp ra những chỉ thị không vi hiến.

Để kết thúc bài này, tôi xin chép lại hai câu thơ rất hay mà ít người biết của thi sĩ Xuân Diệu:

Phải can đảm mới bền gan yếu đuối
Phải khôn ngoan mới đủ trí dại khờ!...


Vì thế, trong vụ án Đồng Nọc Nạn ở Nam bộ năm 1928, một luật sư người Pháp đã khuyên Chính phủ Pháp nên vứt bỏ nền chuyên chế bằng sức mạnh của khẩu súng, thay bằng nền chuyên chế của trái tim (dictature du cœur) thì mới mong cai trị được lâu dài ở xứ Việt Nam.

Cần Thơ, 7.9.2021

L.P.K.

Nguồn : BVN

Gordon Corera & Steve Swann (BBC News): Khalid Sheikh Mohammed - 'Kiến trúc sư trưởng' vụ khủng bố 11/9 lọt lưới FBI như thế nào?

Kẻ bị cáo buộc là kiến sư trưởng âm mưu khủng bố ngày 11/9/2001 đang chờ bị xử án. Thế nhưng liệu hắn ta có thể bị ngăn chặn vài năm trước đó không?

"Hắn là đối tượng theo dõi của tôi."

Frank Pellegrino chứng kiến cảnh 2 chiếc máy bay bị không tặc tấn công lao vào tòa Tháp Đôi trên truyền hình khi đang ở một khách sạn tại Malaysia. Điều đầu tiên ông ta nghĩ: "Chúa ơi, chắc chắn phải là Khalid Sheikh Mohammed."

Mục tiêu và tham vọng là trùng khớp và Pellegrino ở một vị trí độc nhất để biết điều đó.

Cựu nhân viên của FBI đã theo dõi Mohammed trong gần 3 thập kỷ. Thế nhưng kẻ lên kế hoạch cho vụ tấn công ngày 11/9 vẫn chưa bị công lý xét xử.

Luật sư của Mohammed nói với BBC rằng phải mất thêm 20 năm nữa trước khi đi đến kết luận chọ vụ án.

Osama Bin Laden, vào thời điểm đó là thủ lĩnh của al-Qaeda được biết đến là kẻ liên quan nhiều nhất đến vụ tấn công khủng bố. Thế nhưng có một thực tế là Mohammed - với tên gọi tắt là "KSM" được biết đến là "kiến trúc sư trưởng", Ủy ban điều tra 11/9 cho biết. Hắn là người đã nảy ra ý tưởng tấn công và giới thiệu đến cho al-Qaeda.

Sinh ra tại Kuwait, KSM đã học tại Mỹ trước khi tham gia chiến đấu tại Afghanistan vào những năm 1980. Nhiều năm trước vụ tấn công ngày 11/9, đặc vụ FBI, Frank Pellegrino đã theo dõi hành tung của tên "thánh chiến" này.

Pellegrino đã được FBI phân công điều tra vụ đánh bom Trung tâm Thương mại Thế giới năm 1993. Và đó là lúc cái tên Mohammed lần đầu tiên khiến giới chức Mỹ để mắt tới bởi vì hắn ta đã chuyển tiền cho một trong những tên tham gia đến vụ đánh bom. Đặc vụ FBI đã nhận ra mức độ tham vọng của Mohammed vào năm 1995 khi hắn có liên quan đến một âm mưu cho nổ tung nhiều máy bay quốc tế trên Thái Bình Dương. Vào giữa những năm 1990, Pellegrino đã tiếp cận gần tên này, phát hiện hắn tại Qatar.

Tuổi Trẻ: Bi hài ai có đi đường Hà Nội mới hay

TTO - Việc triển khai cấp giấy đi đường của Hà Nội đang gặp lúng túng, bị động khiến không ít doanh nghiệp 'dở khóc, dở cười' vì hết ngày 7-9 buộc phải có giấy đi đường.

Hướng dẫn làm giấy đi đường cho các doanh nghiệp dài 4 trang, nhiều chủ doanh nghiệp nói “đọc mãi không hiểu” - Ảnh: PHẠM TUẤN

Công ty thực phẩm N.V (Hà Đông, Hà Nội), chuyên cung cấp thực phẩm cho bếp ăn ở Khu công nghiệp Hà Nội, cho hay sau khi nhận thông tin từ cảnh sát khu vực email đến các doanh nghiệp yêu cầu gửi hồ sơ, ngay trong ngày 5-9 công ty đã hoàn tất tới 6 loại thủ tục giấy tờ gồm kế hoạch và bản cam kết phòng chống dịch COVID-19, danh sách cán bộ nhân viên có lịch phân công nhiệm vụ, giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp cùng các biểu mẫu đi kèm…

Công an phường hay TP cấp giấy đi đường?


Tuy vậy, sau hơn 24 giờ gửi hồ sơ tới cơ quan công an phường, doanh nghiệp lại nhận được thông báo là mail tiếp nhận hồ sơ trước đó đã quá tải và bị khóa, không thể truy cập nên đề nghị doanh nghiệp gửi lại hồ sơ.

Luật sư Đào Tăng Dực: Đảng CSVN và sự gian dối vô giới hạn


LS Đào Tăng Dực (Danlambao) - Khoảng trung tuần tháng 8, trong khi Đại Dịch Vũ Hán hoành hành tại Sydney và TP Hồ Chí Minh, chúng ta chứng kiến hai cảnh tượng hoàn toàn khác nhau giữa 2 quốc gia.

Tại Sydney và Úc nói chung thì các chính phủ tiểu bang liên hệ tung ra hằng loạt các điều luật giới hạn các sinh hoạt xã hội và kinh tế như đeo khẩu trang, giãn cách xã hội và giới hạn nghiêm khắc các dịch vụ thương mại. Chính phủ còn ra các biện pháp an ninh do các lực lượng cảnh sát, hợp tác với quân đội hầu bảo vệ trị an và giám sát mức độ tuân thủ luật pháp của quần chúng.

Tại TP Hồ Chí Minh và Việt Nam nói chung thì các chính quyền địa phương liên hệ cũng áp dụng những phương thức chống dịch tương tự nhưng có các khác biệt đáng chú ý sau đây:

1. Tại Sydney, tuy bị giới hạn, nhưng mỗi gia đình có thể có một người rời nhà hầu hoàn tất những dịch vụ thiết yếu như mua thực phẩm, thuốc men, dịch vụ y khoa… Không gia đình nào phải nhịn đói. Tại Úc không có sự kiện ngăn sông cấm chợ hoặc phong tỏa bằng kẽm gai hoặc các chướng ngại vật khác toàn thể một khu phố, hoặc đường hẻm như tại Việt Nam. Sự kiện này gây trở ngại cho sinh hoạt và thiếu thực phẩm cho nhiều gia đình lao động tại TP Hồ Chí Minh.

2. Tại Sydney nói riêng và Úc nói chung, dân chúng hoàn toàn an cư lạc nghiệp và tuân thủ lệnh cấm của chính phủ, mặc dầu có biểu tình hằng ngàn người chống lại sách lược chích thuốc ngừa đại dịch tại Melbourne và Sydney. Cảnh sát các tiểu bang lập biên bản cho từng trường hợp và phạt vạ hoặc đưa ra tòa theo luật pháp bình thường. Tuy nhiên tại TP Hồ Chí Minh, ngoài cảnh nghèo khổ thiếu ăn vì chính sách cấm đoán của CSVN, còn có hiện tượng hằng chục ngàn người dân tạm trú và làm việc tại TP Hồ Chí Minh, di tản về các tỉnh nguyên quán của họ, hầu tránh đói và tránh dịch. Đói vì họ đã mất công ăn việc làm và không còn đủ tiền tiết kiệm để mua thức ăn cho gia đình. Tránh dịch là vì nơi ở chen chúc và chật hẹp dễ lây bệnh.

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2021

Ngô Nhân Dụng: Đảng muốn cấm là cấm

Mấy tiểu bang ở Mỹ cấm các trường không được bắt học sinh đeo mạng che miệng. Họ bảo phòng ngừa bệnh dịch Covid-19 là chuyện riêng tư, phải để phụ huynh quyết định lấy. Ở Trung Quốc thì khác; chính phủ cấm trẻ em không được chơi trò điện tử (video games) ngoài những giờ ấn định. Trước khi ra lệnh họ không hỏi các phụ huynh nghĩ thế nào.

Hai hệ thống chính trị sử dụng quyền hành theo cách khác nhau. Bên Mỹ, nhà nước can thiệp vào cuộc sống của dân càng ít càng tốt. Bên Trung Quốc, nhà nước cho mình có trách nhiệm quy định cả những chuyện nhỏ nhặt trong các gia đình.

Theo lệnh mới của đảng Cộng sản Trung Quốc, từ nay “trẻ em dưới 18 tuổi” chỉ được chơi “games” ba giờ mỗi tuần, từ 8 giờ sáng đến 9 giờ tối, trong ba ngày Thứ Sáu đến Chủ Nhật.

Chắc phần lớn phụ huynh Trung Quốc hoan nghênh. Nhờ ơn Đảng, con em sẽ bớt chơi games, chăm chỉ học hành. Người Việt chắc cũng vậy; vì hai nước đã sống dưới cùng một chế độ toàn trị. Nhà nước cộng sản can thiệp vào mọi chuyện, sau hai, ba thế hệ thành nếp rồi. Trước đây nhà nước vẫn quy định một tuần mỗi người được ăn mấy chén gạo, ăn mấy miếng thịt mỗi tháng, bao lâu được thay một cái quần đùi. Cả những chuyện yêu đương, cưới vợ, gả chồng cũng được Đảng góp ý kiến. Trẻ em nào được đi học, học trường nào, đều có tiêu chuẩn giai cấp rõ ràng. Bây giờ nhà nước chỉ nhúng tay vào chuyện trẻ em chơi games, không ai thấy là quá đáng.

Nhiều cuộc nghiên cứu thấy trẻ em chơi trò điện tử nhiều quá bị ảnh hưởng xấu. Nhiều em ghiền chơi games sao lãng việc học. Có em thích bạo lực, hung tợn hơn. Nhưng không thể kết luận rằng trò chơi điện tử nguy hiểm như bệnh dịch, cần cấm đoán triệt để. Chơi games không nguy hiểm chết người như từ chối đeo mạng.

Trẻ em thích các trò chơi điện tử vì nhiều nhu cầu tâm lý không thể thỏa mãn trong cuộc sống gia đình, trong trường học. Dự một trò chơi là bước vào một thế giới mới. Nhiều trò chơi đưa các em vào những cuộc phiêu lưu, gặp những khó khăn, chướng ngại. Mắt, tai, các ngón tay tập được những kỹ thuật mới. Vượt các thử thách, cảm thấy mình thành công, các em sẽ tự tin hơn.

Trọng Nghĩa (RFI): Mỹ có thể tăng cường hiện diện ở Biển Đông sau khi rời Afghanistan

Từ giữa tháng 8/2021, báo chí và cả các nhà ngoại giao Trung Quốc, đều không che giấu thái độ vui mừng trước điều bị cho là “thất bại” của Mỹ ở Afghanistan. Truyền thông Trung Quốc không ngần ngại nêu bật việc Hoa Kỳ “bỏ rơi” đồng minh 20 năm của mình như là một bài học cho nhiều nước, đặc biệt là ở châu Á, là không nên tin tưởng vào Mỹ.

Thế nhưng, ngày càng có nhiều nhà phân tích cho rằng Bắc Kinh không nên mừng vội, vì sau khi thoát ra được khỏi vũng lầy Afghanistan, Hoa Kỳ sẽ rảnh tay hơn để đối phó với Trung Quốc, và cụ thể là sẽ có điều kiện dấn thân sâu hơn vào Biển Đông.

Chỉ một tuần sau ngày Kabul thất thủ, nhật báo Hồng Kông South China Morning Post hôm 22/08 đã nhắc lại tuyên bố của tổng thống Mỹ Joe Biden, tái khẳng định quyết tâm triệt thoái khỏi Afghanistan để có thể tập trung đối phó với Trung Quốc (và Nga).

Một cách cụ thể hơn, báo mạng Philippines Business World vào hôm nay, 06/09, đã trích dẫn nhiều nhà phân tích cho rằng quân đội Mỹ có thể sẽ tăng cường hiện diện ở Biển Đông sau khi rút khỏi Afghanistan, trong một hành động nhằm chống lại việc Trung Quốc quân sự hóa vùng biển tranh chấp.

Theo giáo sư chuyên ngành quốc tế học Renato C. de Castro, thuộc Đại Học De La Salle ở Philippines, động thái triệt thoái khỏi Afghanistan chỉ là một động tác “rút lui” chiến lược, nhằm giúp Mỹ có thêm nguồn lực cạnh tranh với các đối thủ như Trung Quốc và Nga. Trong một cuộc phỏng vấn thực hiện qua mạng xã hội Zoom, giáo sư de Castro giải thích: “Mỹ đã nhận ra rằng việc ở lại Afghanistan không mang lại bất kỳ lợi ích nào… Đó không phải là một vùng biển và họ đã bỏ vào rất nhiều tiền mà chẳng được ích lợi gì… Quý vị sẽ làm gì khi nhận ra rằng khoản đầu tư của mình không thu được lợi nhuận? Quý vị phải cắt bỏ nó đi. Đây là điều gọi là rút lui chiến lược”.

Nhã Duy: Bãi nhiệm Thống Đốc Gavin Newsom và cuộc thử thách chính trị

Năm 2003, chàng ủy viên trẻ tuổi và đẹp trai của ban giám sát thành phố là Gavin Newsom đắc cử vào chức thị trưởng thành phố kỹ nghệ San Francisco giàu có nhất nhì của nước Mỹ, khá nhiều chính khách đã xem Newsom là một khuôn mặt chính trị trẻ tài năng và sáng giá của California trong tương lai. Bởi ở tuổi 36 lúc bấy giờ, Newsom là thị trưởng trẻ nhất trong lịch sử hàng trăm năm của thành phố quan trọng này.

Không phải ngẫu nhiên mà chính những cựu lãnh đạo nước Mỹ và của đảng Dân Chủ như TT Bill Clinton, Phó TT Al Gore cho đến Mục Sư Jesse Jackson đã vận động cho ông ở cuộc bầu cử cấp thị trưởng như vậy. Ông đắc cử thị trưởng qua đường lối của một người Dân Chủ ôn hòa, có chính sách giúp đỡ các doanh nghiệp và chú trọng các vấn đề dân sinh, giáo dục. Newsom tái đắc cử thị trưởng vào năm 2007 với tỉ lệ 72% đã cho thấy là người dân thành phố này tín nhiệm vào sự lãnh đạo và khả năng điều hành hiệu quả của ông rất cao.

Nên không ngạc nhiên khi Newsom lần lượt đắc cử phó thống đốc rồi thống đốc California, tiểu bang mà nền kinh tế sẽ đứng hạng năm thế giới nếu là một quốc gia riêng biệt. Chỉ còn trên dưới 10 ngày là đến cuộc trưng cầu dân ý về việc bãi nhiệm Thống Đốc Gavin Newson, ủng hộ hay chống đối cuộc bãi nhiệm này, có lẽ điều quan trọng cũng nên biết thêm Thống Đốc Gavin Christopher Newsom là ai và chính sách của ông cho người dân cùng việc phát triển California ảnh hưởng đến mình như thế nào.

Sinh năm 1967 ngay tại San Francisco, Thống Đốc Newsom sẽ tròn 54 tuổi vào tháng 10 này, nằm trong nhóm những thống đốc trẻ của nước Mỹ. Cha ông là một thẩm phán tòa phúc thẩm tiểu bang và gia đình ông có những nhân vật khá nổi tiếng trong giới học thuật và nghệ thuật.

Tốt nghiệp chính trị học tại đại học Santa Clara University, Newsom trở thành một nhà doanh nghiệp thành công nhờ vào sự đầu tư và giúp đỡ của một người bạn thân gia đình thuộc dòng họ tỉ phú Getty, người xem ông như con trai của mình. Từ một tiệm rượu, ông sáng lập ra một tập đoàn chưng cất rượu, tiệm rượu, nhà hàng, khách sạn PlumpJack lúc chưa đến tuổi 30.

Nguyễn Duy – Thời Báo (Đức): Hạ một số phó thủ tướng, ông Phạm Minh Chính đang muốn “dọn rác” chính phủ

Có thể nói chỉ mới ngồi ghế thủ tướng không bao lâu mà ông Phạm Minh Chính đã biết tạo sức mạnh cho mình. Bước đầu tiên là củng cố liên minh với Nguyễn Tấn Dũng bằng cách gia cố quyền lực vững chắc cho Nguyễn Thanh Nghị. Nếu Nguyễn Thanh Nghị không phải là con của Nguyễn Tấn Dũng thì sẽ không có chuyện ông Chính tham gia cuộc họp Bộ Xây Dựng ngay khi cuộc họp đầu tiên của bộ này được triển khai. Đứng bên cạnh Nguyễn Thanh Nghị là ý đồ rất rõ của Phạm Minh Chính. Vì sao Phạm Minh Chính chọn thế lực tưởng như hết thời để liên minh mà không chọn thế lực mạnh nhất hiện nay? Câu trả lời cũng khá đơn giản, thế lực Nguyễn Tấn Dũng đang hồi sinh với Nguyễn Thanh Nghị nhưng thế lực ông Nguyễn Phú Trọng tuy mạnh nhưng đang hết thời vì không có con kế vị. Cùng lắm là hết nhiệm kỳ thứ ba ông Nguyễn Phú Trọng cũng phải về vườn. Đó là lý do ông Phạm Minh Chính ngã về phe Ba Dũng. Tuy nhiên ông Chính cũng rất khôn khéo là rất vâng lời với người “sĩ phu Bắc Hà” chứ không chống. Nói chung đường lối của ông Phạm Minh Chính là thêm bạn bớt thù. Bài học gây thù chuốc oán của ông Nguyễn Tấn Dũng đã phải trả giá như thế nào giờ ông Phạm Minh Chính rút ra bài học rất tốt.

Nguyễn Tấn Dũng xây dựng lợi ích nhóm từ vị trí Thủ tướng và sau đó phủ đầu vị trí Tổng Bí thư thế nào thì đó là bài học rất có giá trị cho Phạm Minh Chính. Muốn vậy, ông Chính cần phải xây dựng chính phủ toàn là tay chân thân tín để tạo nên sức mạnh. Mới làm thủ tướng chưa được bao lâu nhưng ông Phạm Minh Chính đã bắt tay làm nhiều điều. Về vấn đề xây dựng mối quan hệ thân hữu, ông Phạm Minh Chính tỏ ra vượt trội hơn người tiền nhiệm Nguyễn Xuân Phúc. Đó là điều rất dễ thấy.

Phạm Minh Chính đang dọn rác trong chính phủ?


Khi mới lên nắm quyền thì Phạm Minh Chính chưa thể tạo nên một chính phủ như ý. Vẫn còn rất nhiều người trong chính phủ thuộc phe khác. Khác với Nguyễn Xuân Phúc, ông Phạm Minh Chính đã tạo nhiều dấu ấn trong việc củng cố quyền lực hơn ông Nguyễn Xuân Phúc. Người đầu tiên mà ông Chính muốn đẩy đi, đó là Trương Hoà Bình. Trương Hoà Bình vốn là một người của liên minh Nguyễn Phú Trọng – Trương Tấn Sang. Trương Tấn Sang thì không còn quyền lực gì nữa xem như hết thời và cũng chẳng có thế hệ tiếp nối để hồi sinh, còn Nguyễn Phú Trọng thì quyền lực vẫn còn nhưng là thế lực đang xuống dốc, hết nhiệm kỳ này Nguyễn Phú Trọng cũng sẽ chẳng còn quyền lực gì, vả lại bản thân ông Trọng cũng không muốn giúp Trương Hoà Bình. Ông Trọng chỉ không đẩy Trương Hoà Bình rời ghế sớm mà thôi, vì thế mà tại Đại hội 13, Trương Hoà Bình đã mất chức uỷ viên Bộ Chính Trị và cũng chẳng còn uỷ viên Trung Ương Đảng. Với người không còn đứng trong Bộ Chính Trị thì ra tay loại khỏi chính phủ là dễ nhất. Không lý do gì Trương Hoà Bình không thực hiện. Điều đáng nói là sau khi loại Trương Hoà Bình, Phạm Minh Chính chốt luôn danh sách phó thủ tướng chỉ còn 4 người chứ không phải là 5 người như trước đây. Với ít phó quyền lực sẽ tập trung về thủ tướng nhiều hơn. Đó là lý do tại sao, Phạm Minh Chính không giữ nguyên 5 phó thủ tướng.

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2021

*Song Thao: Đi Gặp Nguyễn Trãi

Dân Việt Nam ai cũng phải biết Nguyễn Trãi. Đó là một trong những khuôn mặt rạng rỡ nhất của lịch sử Việt Nam. Tôi gặp Nguyễn Trãi từ rất sớm khi xem vở kịch thơ “Hận Nam Quan” của Hoàng Cầm. Hình như tại nhà hát lớn Hà Nội, tôi không nhớ rõ lắm. Chỉ biết khi đó tôi còn rất nhỏ. Vở kịch diễn tả cảnh xảy ra ở biên giới Hoa-Việt khi Nguyễn Trãi lén gặp cha là Nguyễn Phi Khanh bị quân Minh bắt giải về Tầu. Nguyễn Phi Khanh ngồi trong chiếc cũi gỗ, Nguyễn Trãi núp sau hàng cây. Vở kịch không dài nhưng tôi chỉ nhớ được mấy câu Nguyễn Phi Khanh giục con trở về khôi phục giang sơn trả thù cho cha. Có lẽ tôi nhớ được vì mấy chữ “con về đi” được lặp đi lặp lại một cách hào hùng:

Con về đi! Cha vui lòng vĩnh biệt
Con về đi! Rửa nhục cho non sông
Con phải nhớ: con là dòng tuấn kiệt
Trong người con cuồn cuộn máu anh hùng.

Chuyện hai tôi sớm biết về Nguyễn Trãi là giai thoại ông dùng mỡ viết lên lá hàng chữ : “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần”, kiến ăn mỡ, đục khoét thành chữ, thả trôi trên sông để... tâm lý chiến. Ông làm cho dân chúng tin trời đã định như vậy cho dân chúng tin theo và gia nhập, giúp đỡ nghĩa quân chống giặc Minh. Đứa trẻ nào cũng thích chuyện này vì mưu mô tài tình theo kiểu thủ công.

Chuyện thứ ba tôi “quen” Nguyễn Trãi thời nhỏ là những câu trong “Gia Huấn Ca” của ông. Nói vậy cũng không hẳn đúng vì ngày đó tôi không biết những câu này là của Nguyễn Trãi. Bà cố tôi, da nhăn nheo, răng rụng hết hai hàm, nhưng thơ thì vẫn đầy bụng. Mỗi lần tới nhà tôi chơi, bà ngồi bệt ngay ngoài hàng hiên, các cháu xúm quanh nghe bà đọc thơ. Trí óc bà như một cái tủ nhiều ngăn, hoàn cảnh nào bà có thơ đó. Cần răn dậy các cháu bà mở tủ “Gia Huấn Ca”.

Dạy từ thủa hãy còn trứng nước,
Yêu cho đòn bắt chước lấy người,
Trình thưa, vâng dạ, đứng ngồi,
Gái trong kim chỉ, trai ngoài bút nghiên.
Gần mực đen, gần đèn thì sáng,
Ở bầu tròn, ở ống thì dài,
Lạ gì con có giống ai,
Phúc đức tại mẫu là lời thế gian.