Thứ Ba, 4 tháng 8, 2020

Nhà giáo, nhà báo HÀ TƯỜNG CÁT đã qua đời

Tin từ gia đình cho hay,

Giáo sư HÀ TƯỜNG CÁT

Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm ban Sử Địa tại Sài Gòn năm 1963 
Cựu Giáo sư trường Ngô Quyền ở Biên Hòa, và Chu Văn An tại Sài Gòn

Đã qua đời vào lúc 7 giờ 30 sáng ngày 3 tháng 8 năm 2020
Tại bệnh viện Fountain Valley, Nam California, Hoa Kỳ
sau một thời gian dài bị bệnh bướu trong thận

Hưởng thọ 80 tuổi.

Linh cữu được quàn tại Peek Funeral Home
7801 Bolsa Ave, Westminster CA 92683
Chương trình tang lễ (chưa đầy đủ chi tiết) :

- Thứ Hai 10 tháng Tám, 2020 : Lễ nhập quan, phát tang và cầu siêu
- Thứ Ba 11 tháng Tám, 2020 : Lễ di quan và hỏa thiêu.

*

NHỚ VỀ HÀ TƯỜNG CÁT


Phạm Phú Minh

Trước tin buồn này, chúng tôi Ban Biên Tập và văn hữu của Diễn Đàn Thế Kỷ xin thành kính gửi lời chia buồn đến chị Hà Tường Cát (nhũ danh Nguyễn Thị Kim Dung) và toàn thể tang quyến.

Tại nursing home, từ trái: Phạm Phú Minh, Hà Tường Cát, Đỗ Quý Toàn, Đỗ Anh Tài

Trần Mộng Tú: Tiễn Hà Tường Cát  

Hình minh hoạ, OLIVIER MORIN/AFP via Getty Images

Gửi Dung 

Những trái táo cuối mùa
Rủ nhau rơi xuống gốc
Trái táo lăn một vòng
Tiếng lăn khô không khốc

Họ có chạm nhau không
Những trái rơi xuống trước
Đất mở lòng đất ra
Đất hiền như lòng mẹ

Trái táo lăn nhè nhẹ
Nằm như thủa nằm nôi
Tiếng ai khe khẽ hát
Như tiếng Mẹ à ơi

Táo rơi rơi từng trái
Bâng khuâng nỗi tử sinh
Giữa khoảng không, không đáy
Hoa táo nở an bình.

Trần Mộng Tú
Tháng 8/3/2020

Ngô Nhân Dụng: Nếu chiến tranh xẩy ra ở Biển Đông

Trong lúc giới ngoại giao Mỹ và Trung Quốc liên tiếp tấn công nhau, Bắc Kinh cũng đang cố chứng tỏ cho cả thế giới thấy họ vẫn chủ động trong cuộc bang giao với hai nước láng giềng ở phía Nam: Việt Nam và Campuchia.

Trong nửa cuối tháng Bẩy, Cộng sản Trung Quốc và Campuchia ký một hiệp ước mậu dịch tự do vào ngày Thứ Hai, qua ngày Thứ Ba, họ tổ chức một cuộc gặp gỡ giữa các ông Vương Nghị và Phạm Bình Minh.

Bản hiệp ước mậu dịch tự do giữa Campuchia với Trung Cộng hoàn toàn chỉ mang tính chất tượng trưng. Giao thương giữa hai nước hiện nay nhỏ nhoi không đáng kể. Hơn nữa các xí nghiệp Trung Quốc đang được tự do làm ăn ở Campuchia không hề gặp trở ngại nào hết!

Đối với Việt Nam có vẻ phức tạp hơn. Tháng Tư vừa qua, một tàu đánh cá của người Việt Nam đã bị tàu hải giám Trung Cộng đâm ngang đánh chìm. Năm nay đến lượt Việt Nam đóng vai chủ tọa trong khối ASEAN, có thể đưa đề nghị lên án những hành động ăn cướp trên biển của Trung Cộng.

Hai Ngoại trưởng Phạm Bình Minh và Vương Nghị chỉ họp mặt trên mạng, chắc vì từ khi bệnh dịch Covid 19 xẩy ra ở Vũ Hán Việt Nam vẫn còn lệnh cấm người Trung Quốc qua biên giới! Ông Vương Nghị lại kêu gọi hai nước tiếp tục hợp tác kinh tế, nhưng không cho biết cụ thể nhưthế nào, và tại sao cần nói chuyện gấp như vậy. Ông Phạm Bình Minh cho biết sẽ tặng một sốtiền khoảng $100,000 đô la Mỹ để cứu giúp các nạn nhân vụ bão lụt nặng nề đang tràn ngập vùng hạ lưu sông Dương Tử. Quả thật là muối bỏ xuống Trường Giang cho trôi ra biển!

Những hoạt động ngoại giao mới của ông Vương Nghị chỉ cốt chứng tỏ, trong lúc tình hình quân sự ở vùng biển Đông Nam Á đang căng thẳng, họ vẫn đóng vai chủ động. Trung Cộng không thể dễ dàng biểu diễn một màn ngoại giao nào mới với các nước “khó bảo” như Philippines, Malaysia, Brunei hay Indonesia. Cho nên, Bắc Kinh chỉ có thể dùng các nước “đồng chí anh em” để đóng trò biểu diễn trên mặt trận ngoại giao, đề phòng một cuộc chạm súng có thể diễn ra.

Nguyễn Quang Dy: Vì sao Covid -19 bùng phát tại Đà Nẵng tháng 7/2020

Với dân số 97 triệu người, liền kề Trung Quốc, Việt Nam đã kiểm soát được đại dịch Covid-19. Trong hơn ba tháng đến gần cuối tháng Bảy, Việt Nam không có ca lây nhiễm mới trong cộng đồng, và trong số hơn 450 ca lây nhiễm ở Viêt Nam, không có có ca nào chết. Nhưng thành tích đầy ấn tượng đó đã kết thúc ngày 25/7 khi có ca lây nhiễm mới. Đến 2/8, đã có 142 ca lây nhiễm mới, và có ba ca chết, trong tổng số 586 ca lây nhiễm tại Việt Nam.

Theo ông Nguyễn Thanh Long (Quyền Bộ trưởng Bộ Y tế), có khoảng 1,4 triệu du khách đã đến Đà Nẵng trong vòng một tháng (từ ngày 1 đến 29/7). Dịch Covid-19 bùng phát ở Đà Nẵng đã được xác định là virus chủng thứ 6, từ ngoài xâm nhập vào, xuất hiện lần đầu ở Việt Nam từ đầu tháng 7/2020, và đang lan nhanh ra cả nước gồm Hà Nội và Sài Gòn.

Ông Long nhấn mạnh “dịch lần này tốc độ lây nhiễm cao hơn lần trước. Đó là lý do khiến Bộ Y tế đã hành động quyết liệt như vậy”. Ngay sau khi phát hiện ổ dịch bùng phát ở Đà Nẵng, Bộ Y tế đã cử ba đoàn cán bộ tinh nhuệ, có nhiều kinh nghiệm chuyên môn về lĩnh vực xét nghiệm, truy vết, điều tra dịch tễ, truyền nhiễm, và điều trị, do một Thứ trưởng đứng đầu, để tăng cường cho Đà Nẵng. Đây là một quyết định ứng phó “chưa từng có tiền lệ”.

Theo truyền thống, nhiều người Việt tin rằng tháng Bảy âm lịch “là tháng cô hồn”. Cuối tháng Bảy dương lịch đã có nhiều chỉ dấu báo hiệu điềm không lành cho cuối năm, sau thành công ban đầu đến cuối tháng Bảy. Nay Việt Nam lại phải bắt đầu lại “chống dịch như chống giặc”. Nhưng vì sao dịch lại bùng phát ở Đà Nẵng, và tại sao lại vào tháng Bảy?

***

Đà Nẵng không chỉ là thành phố lớn nhất Miền Trung, mà còn là một địa bàn chiến lược được các nước lớn (như Mỹ, Nga, Trung Quốc) chú ý. Năm 1965, Mỹ đổ quân vào Đà Nẵng để bắt đầu cuộc chiến tranh Việt Nam. Năm 2018, tàu sân bay USS Carl Vinson cập bến Đà Nẵng, không chỉ là hình ảnh tượng trưng mà còn có ý nghĩa chiến lược.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2020

Đỗ Quý Toàn: Vẻ bình thường mới mẻ

Nhấn mạnh đến tính mới lạ của thơ có thể gây hiểu lầm rằng chỉ nói những điều kỳ lạ mới thành thơ. Không, đôi khi sự giản dị làm chúng ta kinh ngạc hơn. Ai cũng thuộc bài Mùa Thu Câu Cá của Nguyễn Khuyến; có lẽ chúng ta nên đọc lại đầy đủ:


Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo
Từng mây lơ lửng trời xanh ngắt
Ngõ trúc quanh co khách vắng teo
Tựa gối ôm cần, lâu chẳng được
Cá đâu đớp động dưới chân bèo

Bài thơ làm cho ta kinh ngạc vì lời thơ sao mà trong veo, sao mà bình thường giản dị! Ai đã trải qua kinh nghiệm “gò” thơ Đường luật bẩy chữ tám câu thì lại càng kinh ngạc; vì lối nói đơn sơ chân chất của Nguyễn Khuyến vẫn theo đúng niêm luật.

Trời đất, cỏ cây ở đâu cũng có. Chỉ có thi sĩ là khác nhau. Cả ngàn năm thi ca Việt Nam bao nhiêu người rung động về mùa thu, viết thơ mùa thu. Các nhà Nho đời trước ai cũng thuộc biết bao nhiêu bài Thơ Đường. Trong đó biết bao nhiêu bài về mùa Thu; rất dễ chịu ảnh hưởng vì những khuôn sáo cũ, thật khó thoát ra được.

Phải đợi đến Nguyễn Khuyến mới có một bài thơ “Mùa thu câu cá” đặc biệt do người Việt Nam viết cho người Việt Nam đọc. Những sự thật trong đó ai cũng thấy, ai cũng có thể thuật lại bằng lời cho chúng ta nghe. Từ gần hai thế kỷ nay, ai nói tiếng Việt cũng phải nhận đây là một tuyệt tác. Điều tuyệt diệu trong bài thơ này là mỗi câu thơ riêng lẻ có thể rất tầm thường, hầu như ai cũng viết được. Bất cứ một thi sĩ trẻ nào đang tập dùng vần điệu đều có thể viết câu: Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo. Nếu chúng ta dịch câu thơ trên ra ngoại ngữ để khoe rằng đây là câu thơ của một thi hào Việt Nam, chắc người ngoại quốc sẽ ngạc nhiên. Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo, có thi sĩ nào tả cảnh thu mà không viết được một câu như thế?

Tôn Nữ Thu Nga


Chiều lại về cõng hồn thơ đi chơi
Bay lang thang theo mấy cánh chim trời
Quên mất hết những nỗi sầu ly biệt
Cả trong hồn và thân xác khôn nguôi

Chiều lại về tím chiều thu hôm nay
Tơ hồng mây bay gợn sóng bồi hồi
Chới với bàn tay không níu được
Ngày trôi, ngày trôi, ngày trôi!

Ngồi thẩn thờ gẩy cung đàn mông lung
Gió thu đưa tiếng hát rất mơ hồ
Rồi bỗng nghẹn ngào trong bóng tối
Một mình tôi, chỉ một mình thôi!

Vành trăng đã khuyết từ hôm qua!
Tình ai đã khuyết từ năm xưa
Cánh chim cõng hồn thơ đi mất
Nên mình ngồi ngẩn ngơ, ngẩn ngơ.

Tôn Nữ Thu Nga

07/31/2020

Nguyễn Đức Tùng: Trên Đỉnh Dốc Sương Mù

Uống cà phê phải uống ở Đà Lạt.

Buổi sáng sớm, sáu giờ, tôi với anh Tường từ khách sạn đi ngược lên mấy cái dốc tìm tới quán cà phê quen thuộc, mở cửa sớm. Quán nằm ngay trên đỉnh dốc nhìn xuống chợ Đà Lạt, có cái tên ít người nhắc. Ông chủ quán vui tính, thích trò chuyện, biết nhiều chuyện thời xưa, lúc Đà Lạt mới mở mang thời đệ nhất cộng hoà. Chúng tôi ngồi ngoài hiên để ngắm cảnh. Người ngồi chật cứng, chạm tay vào nhau, nhưng buổi sáng Đà Lạt rất lạnh, tôi mặc áo len vẫn lạnh nên ngồi sát vào nhau không thấy bất tiện. Tối hôm trước chúng tôi tìm tới cà phê Tùng, một quán nổi tiếng từ xưa, người chủ cũ cùng quê bạn của anh tôi, nhưng quán nay đã đổi chủ. Không khí ồn ào và nhếch nhác đúng như xã hội hiện nay, những người trẻ tuổi mặc cả quần đùi quá đầu gối, mang theo trẻ con đang bú sữa vào giữa mịt mù khói thuốc, cảnh lang chạ y như trên tàu lửa, cái nhếch nhác của một đất nước sau năm bảy lăm. Mới nhấp ly cà phê tôi đã đứng lên, bỏ ra ngoài, anh tôi đi theo. Mặc dù cà phê ở đó pha vẫn ngon, chúng tôi chỉ chụp bức hình kỷ niệm trước quán rồi đi. Từ trên quán cà phê đầu dốc này buổi sáng nhìn xuống thung lũng sương mù đẹp tuyệt của Đà Lạt, lòng tôi dâng lên cảm xúc. Nhiều năm trước tôi đã đến đây với mối tình đầu và hai đứa đi lang thang khắp nẻo đường, các thung lũng, đi dọc bờ hồ, uống cà phê trong các ngõ hẻm, tất cả buổi sáng, tất cả buổi trưa, tất cả buổi chiều.

Tôi ngồi nhìn, giọt cà phê của tôi bao giờ cũng là cà phê đen không có đường, cho hương vị của chất nước ấy tan vào họng, sau đó mới cho sữa hay đường, đôi khi rất ít đường hoặc sữa. Một ngày nọ lúc tôi còn bé, mẹ tôi hôn tôi lên trán trước khi tôi đi ngủ như đôi khi bà vẫn làm, năm đó tôi sáu tuổi hay bảy tuổi mà sao vẫn nhớ. Bởi vì khi mẹ tôi quay người đi tôi nhận thấy nụ hôn của mẹ có mùi thơm hơi lạ, một lúc sau nhận ra đó là mùi cà phê. Mẹ tôi không bao giờ biết uống cà phê, chỉ ăn trầu, uống nước chè xanh, nhưng ba tôi thì thỉnh thoảng. Hôm đó mẹ tôi uống một hớp cà phê của ba tôi, có lẽ do ông mời hay năn nỉ, hai

Cam Vũ: Tại Sao Chúng Ta Phải Đọc Sách?


Đọc sách là một sinh hoạt lâu đời của con người. Nếu chúng ta hàng ngày phải ăn uống để sống thì sách có thể coi như là món ăn tinh thần, không có nó thì tinh thần sẽ trở nên tiều tụy, nghèo nàn. Vì sách chính là nơi chứa đựng cả đời sống trí tuệ và tình cảm của cả nhân loại từ thời thượng cổ đến giờ.

Khi nhân loại còn thô sơ, chưa có chữ viết, thì con người đã có nhu cầu ghi lại những cảnh tượng quanh mình. Ngày nay người ta đã tìm thấy vô số hang động có những hình vẽ trên vách đá của con người thời tiền sử diễn tả cảnh sinh hoạt của thời xa xưa ấy như săn bắt thú, nhảy múa bên đống lửa v.v... Đó chính là những “trang sách” đơn sơ nhất mà con người đã “viết” về cuộc sống của mình, nhờ đó chúng ta có thể hình dung phần nào về sự sống của tổ tiên rất xa của chúng ta. 

Thời thượng cổ, con người nhiều nơi trên thế giới đã có chữ viết riêng của mình, nhưng chưa có giấy nên phải viết trên nhiều vật liệu khác nhau. Người Ai Cập cổ từ 3000 năm trước công nguyên đã viết chữ lên một vật liệu gọi là papyrus, được dệt từ cây papyrus, do đó tiếng Anh mới có chữ paper, tiếng Pháp chữ papier để chỉ giấy. Vùng Âu châu thì dùng da cừu, da bê để viết chữ. Bên Trung Hoa trước khi giấy được sáng chế ra khoảng đầu công nguyên thì người ta viết chữ lên thẻ tre hay lụa. Ấn Độ thì dùng một loại lá gọi là lá bối, hơi giống như lá cây cọ, để viết các bộ kinh Phật.

Trung Hoa là nước đầu tiên phát minh ra giấy, biến chế từ sợi bông vải, và vì người Tàu giấu nghề nên mãi sáu trăm năm sau người Cao Ly rồi Nhật Bản mới biết làm giấy, còn phương Tây thì mãi đầu thiên niên kỷ thứ hai mới học được kỹ thuật này.

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2020

Trần Mộng Tú: Tiếng Ru

Tặng bà ngoại mới tinh NND

Bà gượng nhẹ ôm em bé vào lòng vừa hân hoan vừa run rẩy, chỉ sợ đánh rớt bé. Bà cúi xuống gần trán bé, hít hà cái hơi toàn mùi sữa, cái hơi thơm và ngọt như một viên kẹo hảo hạng. Con gái bà lại gần nói:

- Bà ru cháu đi.

Bà vừa ôm cháu cong trong hai cánh tay mình vừa khe khẽ hát:

Cái ngủ mày ngủ cho lâu
Mẹ mày đi cấy ruộng sâu chưa về
Về thời bắt được con Riếc con Trê
Nắm cổ lôi về cho cái ngủ ăn.
Cái ngủ ăn không hết
Để dành đến Tết
Mèo già ăn trộm
Mèo ốm phải đòn
Mèo con phải vạ
Con quạ đứt đuôi
Con ruồi đứt cánh…..

Con bé nhắm nghiền hai mắt nghe bà ngoại hát, không biết có hiểu gì không mà mắt nhắm tít có vẻ hài lòng, chẳng o oe gì nữa.

Bà ngoại cúi xuống nhìn cô cháu bé như con búp bê, thấy lòng mình rạo rực, những lời ru lại như suối róc rách trào ra:

Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu
Phú ông xin đổi một sâu cá mè
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè
Phú ông xin đổi ba bè gỗ lim
Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim

Thu Tuyết: Một Nén Nhang Cho Quá Khứ

Tác giả
Trời đổ mưa chiều, những hạt mưa không lớn nhưng cái lạnh giữa đông làm tâm hồn tôi se lại. Có phải ngẫu nhiên khi có nhiều cái chết liên quan đến vụ án Hồ Duy Hải với lý do: “Tai nạn giao thông và đột tử”! Chưa nói đến những vụ án khác như té từ lầu cao của một số quan chức cao cấp, những cái chết đột ngột này đã khơi lại trong tôi một câu chuyện buồn của gia đình.    

***

Bây giờ ba tôi không còn nữa, Mẹ tôi cũng đã ra đi chỉ còn lại trong tôi một ký ức về tuổi thơ. Những buồn vui như những gợn lăn tăn của sóng phủ dài trên lối đi thánh thiện. Thời gian như vạt nắng chiều nhẹ nhàng tan biến để trả lại bóng đêm tĩnh lặng với trời sao, với tiếng gọi của không gian sâu thẳm màu cuộc đời.

Biến cố 1975, mọi việc thay đổi. Gia đình tôi trở về làng quê, một ngôi làng xinh xắn có luỹ tre bao quanh với cánh đồng lúa mênh mông yên bình cùng những kỷ niệm của thời thơ ấu. Tuy nhiên, làng tôi hôm nay không như ngày xưa tôi còn bé; bởi tiếng kẻng, tiếng điểm danh người lao động ra đồng vào mỗi sáng, và đánh giá phê bình thành tích vào mỗi chiều. Hầu như mọi thứ là của tập thể. 

Hai người anh tôi đi học tập cải tạo, chị tôi mất việc làm, anh kế tôi bị cho thôi học vì lý lịch xấu. Tôi và hai em vẫn ở lại thị xã để tiếp tục việc học (vì chúng tôi ở bậc trung học nên còn được ngồi lại ghế nhà trường), một phần vì gia đình tôi không ai được phép bỏ học nửa chừng.

Tôi học không tệ, nếu không nói là xuất sắc thì cũng kế người xuất sắc. Tôi tham gia mọi sinh hoạt của trường lớp, nhưng không được cho vào hội đoàn lúc bấy giờ (vì điều này có ảnh hưởng tới việc học tiếp sau đó), lý do: không đủ tiêu chuẩn. Tôi ngơ ngác như con nai lạc bầy, nhưng vẫn ngây thơ chờ đợi một sự công bằng.

Thy an: Ngày mùa hạ 2020…

soi thủng tấm màn che đôi mắt
thấy chút lửa bập bùng thật xa
lửa mặt trời hay lửa mặt trăng
thúc giục ta trải rộng niềm vui 
ngày hay đêm
không quan trọng
hoa dại nở trên những cánh đồng
và dòng sông vẫn chảy qua rừng núi
người sống và người chết 
nằm yên cạnh đá
chưa nói hết lời
ngày mùa hạ yêu thương trổ bông…

ánh sáng chủ nhật rực rỡ trên khu vườn
nhặt chùm hoa trắng
nụ cười nở trên vòm cây
bàn tay nâng niu cành lá
ngón tay gầy và xanh
những đam mê hiện rõ cùng những lời vô danh
với chim và nắng 
có ai nghe tiếng kêu của những chậu sành nghiêng đổ
ngày mưa ngày gió
những kỷ niệm dài ra rồi ngắn lại
như bài thơ nhớ quê hương cạnh sách vở
có đọc cũng bằng thừa
ngày mùa hạ tâm trí miên man

cơn mưa thật nhẹ đi qua thành phố
những chiếc xe cứu thương chở người bệnh dịch
có người đang nghẹt thở

*Song Thao: Đọc “Bãi Sậy Chân Cầu” Của Khánh Trường.

Bãi sậy nằm bên chân một chiếc cầu đang xây cất ở một tỉnh lẻ. Dân chúng thường hay ra hóng mát. Vợ chồng họa sĩ Tuấn và cô giáo Thủy dọn về ở nơi tương đối yên tĩnh nhưng buồn tẻ này. Họ đang chờ một cặp sanh đôi chào đời. Ca sanh khó đã đưa tới tình huống nguy hiểm cho mẹ hoặc con. Thủy đã chọn sự sống cho hai đứa con. Và nàng đã nhắm mắt bỏ lại Tuấn và đôi trẻ sơ sinh. Tuấn còn chưa biết xoay sở ra sao thì một cặp vợ chồng hàng xóm nhận nuôi giúp. Họ có một cô con gái tên Loan, 6 tuổi. Cả nhà say mê hai đứa trẻ mũm mĩm dễ thương: Tú Anh và Tú Em. Loan quấn quýt với cặp sinh đôi, nhất là Tú Em.

Bãi sậy, 18 năm sau, trở thành nơi chốn xảy ra một biến cố làm tâm điểm của cuốn truyện. Khi đó Loan đã lên thành phố học xong sư phạm, trở về nhà nghỉ hè. Loan đã 24, cặp sanh đôi đã 18 tuổi, sắp vào Đại học. Loan và Tú Em ra bãi sậy hóng mát. Và chuyện xảy ra. “Trăng đã lên từ lúc nào, ánh sáng lạnh lẽo phủ xuống khúc sông rộng. Dưới chân cầu, những ngọn lau ngả nghiêng trong gió. Loan đạp tứ tung, gào kêu tuyệt vọng. “Đừng, đừng, không được làm bậy, Tú Em…”.Mặc, áo rồi quần, cả xì líp lần lượt bị lôi khỏi người, sức trai cộng với sự liều lĩnh mê muội đã biến Tú Em thành con thú điên, sự chống trả của Loan như chất xúc tác đẩy ham muốn trong Tú Em đến chỗ cuồng loạn… Tú Em không còn biết gì nữa, cuống cuồng tìm cách nhập vào người Loan. Không dễ, một phần vì sự chống cự tuy yếu nhưng không ngưng nghỉ, phần nữa, Loan chưa từng gần đàn ông, bình thường, với sự đồng thuận đã khó, huống gì trong tình cảnh này. Nhưng cuối cùng bằng sức lực của mãnh hổ, Tú Em vẫn đạt được mong muốn, Loan hét lớn tuyệt vọng khi Tú Em ngập sâu vào vùng cấm. “Đau!”. “Chị Loan, Tú yêu chị!”. Loan vừa khóc vừa nguyền rủa, hai tay cào nát ngực Tú Em, chân vùng vẫy đạp loạn xạ, hạ thể chuyển động mạnh mẽ, cố đẩy thỏi thịt cứng đang xâm nhập hối hả ra khỏi vùng kín của mình. Chân cầu bị che khuất giữa bãi lau sậy cao quá đầu, càng về khuya càng vi vu tiếng gió. Không ai dạo chơi ngoài bờ sông vào giờ này, cũng có nghĩa không ai phát hiện Loan đang bị thằng em cưỡng đoạt tiết trinh”.

Tú Em bỏ trốn. Loan bèo nhèo trở về nhà, nức nở khóc. Gạn hỏi Loan mới lắp bắp kể lại sự việc. Mọi người chết đứng. Tuấn ngã vật ra ghế, hai tay ôm đầu: “Trời ơi! Nó có còn là người nữa không?” Loan buồn tủi trở về thành phố sớm hơn dự tính để nhận nhiệm sở đi dậy học. Trong cô đơn, Loan nghĩ đi nghĩ lại, thấy sự thể không phải tự nhiên mà xảy

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2020

Minh Anh (RFI): Tầm nhìn “China 2025” hay bản chỉ dẫn đánh cắp công nghệ?

Leo thang căng thẳng Mỹ - Trung bước sang một nấc mới : “Cuộc chiến lãnh sự”. Hoa Kỳ và Trung Quốc trong tuần qua ra lệnh đóng cửa các tòa lãnh sự lẫn nhau : Một của Trung Quốc tại Houston và một của Mỹ tại Thành Đô. Hoa Kỳ đặc biệt tố cáo Bắc Kinh gia tăng các hoạt động gián điệp, đánh cắp công nghệ nhằm phục vụ cho mục tiêu “Tầm nhìn Made in China 2025” đầy tham vọng.

Chỉ trong vòng vài ngày từ 21-24/07/2020, nhiều sự kiện dồn dập xảy ra, khiến cho mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc, vốn dĩ đã xấu đi nay thêm phần tồi tệ. Ngày 21/07/2020, bộ Tư Pháp Hoa Kỳ thông báo truy tố hai tin tặc người Trung Quốc Xiaoyu Li et Jiazhi Dong. Trong buổi họp báo, trợ lý chưởng lý, ông John.C. Demers nêu rõ :

“Văn phòng biện lý đặc trách Đông Washington và An ninh Quốc gia quyết định truy tố hai tin tặc Trung Quốc làm việc cho bộ An Ninh Trung Quốc, trong đó có sở An ninh tỉnh Quảng Đông (GSSD) trực thuộc bộ An Ninh (MSS), với tội danh tiến hành một chiến dịch càn quét xâm nhập toàn bộ hệ thống máy vi tính. (…)

Chiến dịch này nhắm vào các sở hữu trí tuệ và các thông tin thương mại bảo mật trong các lĩnh vực tư nhân, kể cả các dữ liệu nghiên cứu Covid-19 liên quan đến điều trị, xét nghiệm và vac-xin. Chiến dịch còn nhắm vào các ngành công nghiệp như ngành sản xuất trang thiết bị y tế công nghệ cao, kỹ thuật dân dụng và công nghiệp, phần mềm giáo dục kinh doanh và trò chơi, năng lượng mặt trời, ngành bào chế dược phẩm và quốc phòng”.

Ngoài hai tin tặc trên, FBI còn truy bắt bốn người Trung Quốc khác bị cáo buộc che giấu mối liên hệ với quân đội Trung Quốc, để có thị thực nhập cảnh cho phép họ theo học hay tiến hành các nghiên cứu các ngành công nghệ mũi nhọn tại Mỹ từ y khoa cho đến trí thông minh nhân tạo.

Vài giờ sau khi ra thông cáo, chính phủ Mỹ gia hạn cho Trung Quốc có 72 giờ để đóng cửa tòa lãnh sự tại Houston. Theo ngoại trưởng Mỹ, Mike Pompeo ngày 23/07, tòa lãnh sự Trung Quốc ở Houston là một “ổ gián điệp”, tổ chức các hoạt động “đánh cắp sở hữu trí tuệ”. Chuyên gia địa chính trị, ông Philippe Moreau Desfarges, trên đài RFI cho rằng những kiểu tố cáo này chẳng có gì là mới cả:

Nguyễn Ngọc Chu: Đại dịch COVID 19 và lỗ hổng an ninh biên giới

1. Mối đe doạ an ninh biên giới


Chính phủ Việt Nam đã thành công trong phòng chống dịch Covid 19 cho đến tháng 6/2020. Nhưng lỗ hổng biên giới đã đưa Việt Nam rơi vào một tình trạng lây lan virus corona Vũ Hán mới vào cuối tháng 7/2020, rộng hơn và nguy hiểm hơn tất cả các đợt lây lan trước đây. “Đốn củi 3 năm đốt 1 giờ”. Chủ quan buông lỏng kiểm soát biên giới đã đưa đến hậu quả vô cùng đắt giá. Nhưng hy vọng rằng, với các biện pháp quyết liệt của Chính phủ và sự đồng lòng của toàn dân, Việt Nam sẽ vượt qua làn sóng dịch mới.

Phải ý thức xuyên suốt rằng, Việt Nam sẽ không thể an toàn khi dịch bệnh đang tồn tại ở nước khác. Việt Nam không thể mở cửa biên giới cho đến khi có vaccine mới đặc trị dịch bệnh.

Thực tế đã chỉ ra việc Việt Nam cho phép nối lại đường bay với Trung Quốc là nóng vội. Phía Trung Quốc từ chối mở lại đường bay. Nhưng hàng chục ngàn người Trung Quốc vượt biên bất hợp pháp, trốn tránh cách ly đã mang đến cho Việt Nam tai họạ mới. Dù nguyên nhân gây ra làn sóng dịch mới này đến từ nước nào, thì xuất phát điểm đầu tiên cũng là từ virus Vũ Hán.

Nhưng không chỉ nguy hiểm về gieo rắc đại dịch, mà điều bất an lớn khác đang hiện ra, là dịch virus Hán đã đục thủng hàng ngàn lỗ hổng an ninh biên giới.

Đợt truy lùng quyết liệt vừa qua “đi từng ngõ, gõ từng nhà, rà từng người” đã đưa đến kết quả là hầu hết các tỉnh thành đều có nhiều người Trung Quốc vượt biên trái phép đến cư trú sinh sống hoạt động tại Việt Nam. Con số mà VTV đưa tin 13 ngàn người Trung Quốc vượt biên bất hợp pháp từ đầu năm cho tới 06/7/2020 là còn thấp xa so với thực tế (https://vtv.vn/xa-hoi/phat-hien-13000-truong-hop-nhap-canh-trai-phep-tron-cach-ly-20200706173030756.htm).

Chỉ cần nhìn vào giá đưa một người Trung Quốc sang Việt Nam chỉ mất có 250 ngàn đồng Việt Nam, thì ước lượng được con số người vượt biên rất lớn và rất nhiều nguồn tổ chức cho người Trung Quốc vượt biên. Xin không bàn về con số cụ thể ở đây. Điều cần bàn là hậu quả.

VOA: Các nghị sĩ Cộng hòa bác ý tưởng hoãn bầu cử tổng thống

Tổng thống Donald Trump phát biểu trong một cuộc họp báo tại Nhà Trắng, ngày 30 tháng 7, 2020.

Nhiều nghị sĩ Cộng hòa trong Quốc hội Mỹ - bao gồm Lãnh đạo khối Đa số ở Thượng viện Mitch McConnell và Lãnh đạo khối Thiểu số Cộng hòa tại Hạ viện Kevin McCarthy - công khai bác ý tưởng hoãn ngày bầu cử mà Tổng thống Trump đưa ra hôm 30/7.

“Chưa bao giờ trong lịch sử bầu cử liên bang mà chúng ta không tổ chức một cuộc bầu cử và chúng ta nên xúc tiến cuộc bầu cử của mình,” ông McCarthy nói.

Thượng nghị sĩ Cộng hòa Lindsey Graham, chủ tịch Ủy ban Tư pháp Thượng viện và là một đồng minh thân cận của ông Trump, nói với CNN khi được hỏi về gợi ý của Tổng thống: “Tôi không nghĩ đó là một ý tưởng hay.”

Reuters dẫn một nguồn tin vốn là người theo Đảng Cộng hòa thân cận với Nhà Trắng cho biết người này sững sờ về gợi ý của ông Trump đăng trên Twitter sáng 30/7.

"Thật là tệ. Giống như ông ấy thậm chí không muốn thắng cử vậy,” nguồn tin này nói, theo Reuters.

RFA: “Việt Nam bị thất bại nếu không có kinh tế thị trường”

Nên tách “kinh tế thị trường” và “định hướng xã hội chủ nghĩa”


Tọa đàm đối thoại chính sách với chủ đề "Đối thoại về thể chế kinh tế thị trường Việt Nam", diễn ra vào sáng ngày 29/7, do Trường Đại học Kinh tế Quốc dân cùng với Ban Kinh tế Trung ương (MASEI) và Viện Fraser của Canada đồng tổ chức.

Tại buổi tọa đàm, tiến sĩ Nguyễn Đình Cung, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương (CIEM), nêu lên ý kiến rằng Việt Nam vẫn đang trên con đường chuyển đổi sang kinh tế thị trường trong 3 thập niên qua và ông mong muốn quá trình chuyển đổi được kết thúc trong nhiệm kỳ này.

Theo ghi nhận của chuyên gia kinh tế-tiến sĩ Nguyễn Đình Cung thì Kinh tế thị trường của Việt Nam, bao gồm cả vai trò Nhà nước lẫn vai trò thị trường đều rất kém. Tiến sĩ Nguyễn Đình Cung nhấn mạnh rằng "Quá nhiều Nhà nước cũng dở, quá nhiều thị trường cũng không hay, phải cân bằng được" và ông cho rằng nên tách hai yếu tố “kinh tế thị trường” và “định hướng xã hội chủ nghĩa”, vì nếu kết hợp thì rất khó để chuyển đổi.

Kết luận của chuyên gia kinh tế-tiến sĩ Nguyễn Đình Cung, được báo giới dẫn lời nguyên văn rằng “Nền kinh tế thị trường không giải quyết được tất cả vấn đề, nhưng nếu không có kinh tế thị trường thì chúng ta thất bại!”.

Ý kiến của giới chuyên gia


Vào tối cùng ngày 29/7, chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành lên tiếng với RFA về quan điểm của tiến sĩ Nguyễn Đình Cung:

Thứ Năm, 30 tháng 7, 2020

Ngô Nhân Dụng: Trung - Mỹ có thể nổ súng tại Biển Đông hay không?

Ngày 12 Tháng Bảy là kỷ niệm bốn năm ngày Tòa án Quốc tế ở The Hague tuyên bố Đường Lưỡi Bò mà chính quyền Trung Quốc vẽ ra ở Biển Đông nước ta hoàn toàn vô giá trị. Từ năm 2016 đến nay, Bắc Kinh vẫn bất chấp phán quyết đó, và Philippines là nước đệ đơn kiện hầu như cũng quên luôn!

Năm nay, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo bỗng dưng nhắc nhở tất cả mọi người đừng quên bản án của Tòa Quốc tế! Ông Pompeo nhấn mạnh việc Trung Cộng tiếm nhận 90 phần trăm vùng biển Đông Nam Á là “hoàn toàn bất hợp pháp.” Ông nhắc đến tên nhiều hòn đảo của các nước từ Việt Nam, Indonesia đến Malaysia đã bị Trung Cộng chiếm đóng phi pháp, trong đó có Vanguard Bank (Bãi Tư Chính) của nước ta.

Trước khi ông Pompeo nói, hai hàng không mẫu hạm USS Nimitz và USS Ronald Reagan đã song song tiến vào vùng biển Đông Nam Á, đem theo cả hạm đội đầy đủ vũ khí thao dượt tác chiến, liên tiếp hai tuần lễ. Mẫu hạm Nimitz cũng tập trận cùng hải quân Ấn Độ, trong Vịnh Bengal, trước khi qua Trung Đông. Quân Ấn Độ và quân Trung Cộng mới bắn nhau ở vùng biên giới trên Hy Mã Lạp Sơn, mỗi bên chết mấy chục người.

Lần sau chót hai mẫu hạm của hải quân Mỹ cùng đi vào Biển Đông diễn ra năm 2014, khi cựu Tổng thống Obama tuyên bố “chuyển trục,” đưa lực lượng Mỹ từ vùng Địa Trung Hải qua Á châu; đồng thời Mỹ cũng đang vận động với 11 quốc gia ở Thái Bình Dương ký một hiệp ước thương mại tự do mà không cho Trung Cộng dự phần.

Sáu năm trước cũng như lần này, các chiến hạm Mỹ đi sát gần các hòn đảo Trung Cộng chiếm của Việt Nam trong quần đảo Trường Sa, mà không báo tin xin phép, để chứng tỏ nước Mỹkhông công nhận họ làm chủ, dù Trung Cộng đã thiết lập những căn cứ quân sự trên đó.

Trong vòng một tuần, Bắc Kinh đã phản ứng mạnh mẽ, đưa thêm chiến đấu cơ J-11B tới phi trường quân sự trên Đảo Phú Lâm (Woody Island), hòn đảo rộng nhất trong Quần đảo Hoàng Sa, trước năm 1974 vẫn thuộc lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.

Thanh Hà (RFI): Biển Đông - Nhượng bộ Trung Quốc, Việt Nam không hẳn là thua

Khi chấp nhận hủy hợp đồng và bồi thường cho Repsol dưới áp lực của Trung Quốc, Việt Nam “lùi một bước đế tiến thêm hai bước” trong việc bảo vệ chủ quyền và lợi ích kinh tế tại Biển Đông. Trên đây là phân tích của chuyên gia về Biển Đông, giáo sư Ngô Vĩnh Long, đại học Maine Hoa Kỳ.

Khi bắt chẹt Việt Nam hủy hợp đồng khai thác dầu khí ở Biển Đông với tập đoàn Repsol của Tây Ban Nha và một số công ty nước ngoài khác, Trung Quốc đã đi sai một nước cờ ? Về phía Việt Nam, Hà Nội đã nhượng bộ Bắc Kinh để đánh động công luận quốc tế về tham vọng vô hạn của Trung Quốc ở Biển Đông và lôi kéo Mỹ, Nga vào cuộc.

Việt Nam tăng tốc đàm phán với ExxonMobil của Mỹ trong dự án Cá Voi Xanh. Hà Nội trực tiếp vận động Matxcơva về hợp tác giữa các tập đoàn Việt Nam với Rosneft của Nga. Trả lời RFI tiếng Việt, giáo sư Ngô Vĩnh Long, đại học Maine - Hoa Kỳ, cho rằng sự hiện diện của các đại tập đoàn Mỹ và Nga sẽ ngăn chận Bắc Kinh chèn ép và uy hiếp các nước trong khu vực để khai thác tài nguyên trong vùng đặc quyền kinh tế của họ. 

Phỏng vấn GS Ngô Vĩnh Long về Biển Đông


RFI : Xin kính chào giáo sư Ngô Vĩnh Long, động lực nào thúc đẩy Việt Nam chấp nhận hủy các hợp đồng thăm dò dầu khí với các công ty nước ngoài và phải trả giá đắt để bồi thường thiệt hại cho các đối tác, như tiết lộ của truyền thông quốc tế gần đây ?

GS Ngô Vĩnh Long : ”Tất cả các dự án liên quan đều nằm trên thềm lục địa của Việt Nam. Ngoại trừ các dự án của tập đoàn Tây Ban Nha, Repsol, các dự án này nằm ở ngoài rìa xa nhất, rìa ngoài, nhưng vẫn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đó là nơi Trung Quốc đã quấy nhiễu từ mấy năm nay, từ 2017. Vừa qua Repsol đã phải dừng khoan ở các bãi 07/03 và 135-136/03.

Hoài Hương - VOA : Các tạp chí khoa học - Mặt trận mới trong tranh chấp Biển Đông


Các học giả Trung Quốc đã xuất bản hàng chục bài viết đăng trên các tạp chí khoa học được quốc tế công nhận, có in bản đồ đường 9 đoạn do Trung Quốc vẽ ra để khẳng định các yêu sách chủ quyền của nước này ở Biển Đông, một trung tâm nghiên cứu chiến lược của Hoa Kỳ cảnh giác trong tháng này.

Trong một bài viết cho Tổ chức Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á (AMTI) thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và quốc tế-CSIS ngày 15/7/2020, nhà nghiên cứu Nguyễn Thuy Anh thuộc Viện nghiên cứu Biển Đông/Học viện Ngoại giao Việt Nam, nói rằng Trung Quốckhông những tìm cách thay đổi hiện trạng tại hiện trường ở Biển Đông, mà còn tìm cách thay đổi nhận thức của thế giới về tuyên bố chủ quyền của họ.

Đường 9 đoạn hình chữ U, còn gọi là ‘đường lưỡi bò’, vạch ra một khu vực rộng lớn chiếm hầu hết diện tích Biển Đông mà Trung Quốc tuyên bố là lãnh hải thuộc chủ quyền của họ.

Nhiều nước, một số có tuyên bố chủ quyền chồng chéo với Trung Quốc như Việt Nam, Philippines và các nước khác như Indonesia, Úc, Hoa Kỳ, Nhật Bản … đều bác bỏ bản đồđường 9 đoạn.

Quan trọng hơn, tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc dựa trên bản đồ đường 9 đoạn đã bị Tòa án Trọng tài Quốc tế tại La Haye bác bỏ vào tháng 7/2016 với phán quyết trao phần thắng cho Philippines trong vụ kiện để phản đối đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc.

Bất chấp phán quyết của Tòa án Quốc tế rằng các tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh là bất hợp pháp, Trung Quốc trong mấy năm qua đã phát động một mặt trận mới nhằm thuyết phục thếgiới thay đổi nhận thức và chấp nhận yêu sách chủ quyền của họ.

Chiến dịch tuyên truyền âm thầm đang tăng tốc


Chiến dịch này cổ vũ và phát tán rộng rãi bản đồ đường 9 đoạn ở mọi lúc mọi nơi, trên giấy thông hành, trên các quả cầu vẽ bản đồ thế giới, trên áo phông, trong phim ảnh và chương trình truyền hình, trong sách báo, trò chơi điện tử, trên quần áo, tờ rơi quảng cáo các địa điểm du lịch vv…

Diệp Chi: “Mặt trời toả sáng” choang mà dịch bệnh bủa vây dễ vậy, huống hồ …

An ninh quốc gia nước nào lại để xảy ra như Việt Nam?


An ninh quốc gia nước nào lại để xảy ra như Việt Nam, khi người bên Trung Quốc – quê hương sản sinh con virus cúm Tàu, đường hoàng vượt qua biên giới mà không cần giấy tờ hành chính gì hết ở cửa khẩu, để rồi thản nhiên lên xe từ Bắc vào Nam, đến Đà Nẵng, Quảng Nam sinh hoạt bình thường ngay trong đại dịch Covid-19?

Không còn như ngày xưa, muốn đọc một tin tức gì, phải chờ đến việc tìm mua tờ báo lúc sáng sớm mới biết. Khoa học công nghệ ngày càng phát triển theo thời gian, chỉ với một chiếc điện thoại thông minh (hoặc máy tính, laptop…) cùng với sóng 3G, 4G hoặc wifi, rất dễ dàng để nắm bắt thông tin một cách nhanh chóng, kịp thời. Chính vì lẽ đó, không khó khăn lắm cho việc tìm kiếm một thông tin nếu biết cách thức.

Thời gian gần đây, nhất là từ khi phát hiện ca lây nhiễm Covid-19 trong cộng đồng sau 99 ngày yên ắng, hàng loạt báo chí đưa tin khá dày về việc bắt giữ những trường hợp nhập cảnh trái phép từ Trung Quốc sang Việt Nam. Câu hỏi đặt ra, sao mà chỉ có Trung Quốc? Còn các nước bạn láng giềng cận kề khác như Lào, Campuchia xem ra có vẻ lơ là ‘vượt biên’ qua Việt Nam?.

Dĩ nhiên, nếu không nói đến các bản tin như bắt buôn lậu, vận chuyển ma túy hay trốn sang biên giới Campuchia trái phép để làm thuê như báo Công an đã đưa tin, thì việc đưa người trái phép từ Campuchia về Việt Nam và bị bắt lại trong mùa dịch Covid-19 là có. Song, nếu so sánh giữa hai nước, quả thật là số người từ Campuchia sang Việt Nam hoàn toàn không bằng số lẻ so với Trung Quốc.