Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2020

Trần Văn Chánh: Nhà Đương Cuộc Cộng Sản Việt Nam
Không Phạm Sai Lầm Và Cũng Không Đổi Mới

Khoảng 20 năm nay, tôi đã viết hàng trăm bài đăng trên các báo chí công khai trong nước (kẹt lắm không đăng đâu được mới phải gởi lên mạng internet vài ba bài), phần nhiều thuộc loại chính luận, liên quan đủ mọi vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng, theo hướng phê bình góp ý thẳng thắn cho các nhà đương cuộc với ước mong đất nước Việt Nam chúng ta ngày một khá hơn và người dân lao động bớt phải lao đao lận đận trong một trong một xã hội tiếng là xã hội chủ nghĩa nhưng đầy rẫy bất công mà hố ngăn cách giàu nghèo ngày một thêm giãn rộng, các hiện tượng tham nhũng tiêu cực ngày một thêm gia tăng, tội ác và đạo đức xã hội xuống cấp như lao dốc đến mức vô phương cứu chữa!

Trong khi vận dụng ngòi bút một cách đầy thiện ý như vậy, tôi đã cố ý không dùng tới chữ Đảng (hay Đại hội Đảng, Nghị quyết Đảng. Điều lệ Đảng…) vì không muốn trực tiếp đụng chạm vào cái gọi “vùng cấm”, một thứ cấm kỵ vô hình không có văn bản pháp luật quy định mà ai muốn góp ý gì cũng phải liệu hồn! Và để tránh dùng chữ “Đảng” vốn mang một hàm ý đỏ hoét và dữ dội, tôi đã phải thay thế bằng một số từ ngữ nghe nhẹ nhàng hơn, như Nhà nước, Chính phủ, hoặc “nhà cầm quyền”, “nhà đương cuộc”, “nhà chức trách”, hoặc lịch sự hơn nữa là “những người có trách nhiệm”…

Tôi chỉ là một phần tử quá bé nhỏ, một công dân không chức vụ, cùng lúc và song song với tôi còn có hàng trăm, hàng ngàn vị nhân sĩ trí thức, cán bộ công nhân viên chức nhà nước và thường dân, họ cũng tận tình góp ý vì được nhà cầm quyền “của dân, do dân, vì dân” khích lệ, mục đích là để góp phần đổi mới diện mạo đất nước về các mặt chính trị-kinh tế-văn hóa-xã hội…. Nhưng sau nhiều chục năm tỏ bày trung thực chính kiến đủ kiểu đủ nơi, mọi người đều cảm thấy rõ ý kiến của mình dường như lạc lõng vô vọng trước sự lúng túng bất lực của cái tổ chức thành trì xơ cứng có trách nhiệm lãnh đạo toàn diện đất nước, vì những điều gì cần được khắc phục thì trái lại chỉ có tăng thêm hoặc biến tướng một cách thiên hình vạn trạng (như nạn đặc quyền đặc lợi, chạy chức chạy quyền, tham nhũng hối lộ, tai nạn giao thông, ô nhiễm môi trường, nhiễm độc thực phẩm, bằng dỏm bằng giả, gian lận thi cử…), số cán bộ cấp cao vào tù ngày một đông thêm, tệ nạn xã hội không giảm… Giả định đem tất cả những điều mọi người góp ý phân loại ra gom lại thành sách, thì cũng phải trên chục ngàn quyển dày cộp, phải xây một thư viện “dân ý” rộng bằng thư viện quốc gia chứa cũng không đủ!

Mỹ Hằng - BBC News Tiếng Việt: Vụ Repsol - Phía sau hàng trăm triệu đôla VN phải đền bù là gì?

Ngoài việc phải đền bù công ty dầu khí Tây Ban Nha Repsol một khoản tiền khổng lồ, chính phủ VN đang đứng trước thách thức đáp ứng nhu cầu năng lượng ngày càng tăng trong nước và sự e dè của các đối tác năng lượng nước ngoài.

Repsol mới đây đã chính thức nhượng lại cho PetrolVietnam cổ phần ba lô dầu, trong đó có dự án Cá Rồng Đỏ, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của VN vốn đã bị đình trệ ba năm nay, do sức ép từ Trung Quốc.

Bình luận về động thái này với BBC News Tiếng Việt, TS Bill Hayton, nhà nghiên cứu Việt Nam và khu vực Đông Nam Á, đồng thời là phóng viên BBC News từ Anh quốc, cho hay:

"Việc này chứng tỏ TQ đã thành công trong việc đe dọa VN để gây áp lực buộc Repsol ngừng khoan dầu."

"Việt Nam duy trì các quyền của mình về lý thuyết nhưng không thể thực hiện các quyền ấy trên thực tế."

"Nó không có nghĩa rằng Việt Nam đã từ bỏ các quyền của mình nhưng có vẻ như Việt Nam không thể tiếp tục [thực hiện các quyền này] một mình."

Các công ty dầu khí quốc tế 'cẩn trọng' hơn với thị trường VN?


TS Bill Hayton nhìn nhận rằng sự việc xảy ra với Repsol đang khiến các công ty dầu khí khác cẩn trọng hơn khi đầu tư vào các khu vực dính dáng tới Trung Quốc. Ông nói:

"Các công ty dầu khí quốc tế có vẻ đang cẩn trọng hơn rất nhiều, đặc biệt là ở các khu vực gần với, hoặc cắt qua, đường chín đoạn của Trung Quốc.

Lê Mạnh Hùng: Sách của ông Bolton không làm người ủng hộ TT Trump thay đổi


Cuốn sách của ông John Bolton không tạo ra một chấn động nào... (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Tuần này tôi nhận được hai cái email từ nhóm thân hữu những người bạn đồng trường. Một anh hỏi anh kia về cuốn sách của ông John Bolton và được anh kia trả lời rằng anh không thèm đọc, cùng xỉ vả thêm ông John Bolton là đồ “ăn cháo đái bát.”

Điều này làm tôi suy nghĩ. Trong một trường hợp bình thường, việc xuất bản một cuốn sách như của ông John Bolton có thể nói là sẽ tạo ra một chấn động. Trong cuốn sách “The Room Where It Happened,” hết trang này đến trang khác ông Bolton mô tả một vị tổng thống có một sự dốt nát đáng ngạc nhiên, thiếu khả năng và cả đến công nhiên hủ hóa trong việc điều hành chính sách ngoại giao của mình.

Ông Bolton, một người Cộng Hòa và bảo thủ chân chính còn đến cả biện luận rằng những người Dân Chủ đã quá dè dặt trong việc đàn hạch ông Trump. Đó là bởi vì ông Trump theo ông Bolton thường xuyên đặt quyền lợi chính trị của mình lên trên quyền lợi của quốc gia trong việc thực hiện chính sách ngoại giao.

Trần Anh Tuấn: Bắt 6 người một ngày - “vào trước bắt sau”?

Có lẽ cái câu “vào trước bắt sau” của ông Phạm Chí Dũng chưa bao giờ lại phản ánh đúng thực trạng của Việt nam đến như thế. Hiệp định thương mại đã có trong tay, phía Hà nội cho rằng họ muốn bắt bớ ai, vi phạm nhân quyền ra sao cũng được.

Đâu phải tự nhiên thành những người đấu tranh?


Gia đình bà Cấn Thị Thêu trở thành những dân oan mất đất từ năm 2008 khi chính quyền đền bù đất cho dân với giá rẻ mạt chỉ vài ba trăm nghìn một mét vuông. Sau khi phân lô bán nền, giá đất được rao bán với giá 31 triệu đồng một mét vuông.

Không chấp nhận bất công, gia đình bà Cấn Thị Thêu cùng dân oan Dương Nội đã bước vào một cuộc chiến không cân sức với nhà cầm quyền. Hai vợ chồng bà Thêu cùng bị bắt và bị kết án 15 tháng tù, với tội danh 257 Bộ Luật Hình Sự về tội chống người thi hành công vụ năm 2014.

Bà Cấn Thị Thêu lại bị xử 20 tháng tù giam vì tội “gây rối trật tự công cộng” tháng 11 năm 2016. Tại phiên xử phúc thẩm, bà Thêu đã nói: “Đảng cộng sản Việt Nam là đảng phản bội lại nhân dân và đất nước, là một đảng phái hèn với giặc, ác với dân. Ở Việt Nam không có công lý, công lý chỉ là tên của một diễn viên hài”.

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2020

Từ Thức: Giới hạn của sự chịu đựng

Những người như bà Tâm, gia đình bà Thêu, bắt họ rất dễ, dễ hơn mang quân ra Tư Chính, Hoàng Sa chống xâm lăng, hay vác đơn khiếu nại mất đất, mất biển đảo lên toà đại sứ Tàu. Nhưng chụp mũ họ rất khó. Trong khi truyền thống của cộng sản là chụp mũ cho nạn nhân, trước khi bỏ tù hay khai tử.

Không thể chụp cho họ cái mũ “ba que”: họ là nông dân, sinh ra, lớn lên trong lòng chế độ.

Không thể chụp cho họ cái mũ Việt Tân: họ không thuộc một tổ chức nào, không đòi lật đổ ai.

Không thể gán cho họ tham vọng chính trị: họ chỉ mong yên thân, cày cấy trên ruộng vườn của chính mình.

Họ chỉ là những người dân còn lương tri để nổi loạn trước những bất công trước mắt.

Bắt họ rất dễ, nhưng càng dễ, hậu quả càng tệ hại cho tập đoàn cầm quyền.

Hình ảnh trước mắt những người thờ ơ nhất, là cả một lực lượng an ninh được huy động để bắt những người đàn bà chân yếu tay mềm, những thanh niên tay không. Những người thuộc đám đông thầm lặng. Giữa lúc kinh tế cực kỳ khó khăn, sơn hà cực kỳ nguy biến, nỗi lo đè lên vai dân, nước ngập tới cổ.

Bắt họ rất dễ, nhưng không dập tắt được bạo loạn, trái lại, chỉ làm cho sự phẫn nộ gia tăng. Có thể làn sóng bạo hành, nhằm gieo kinh hoàng trên đầu dân, theo nguyên tắc Lê Nin. để nhắc dân ai là chủ, ai có quyền sinh sát trên đất nước này, sẽ làm giảm bớt các phong trào chống đối trong một thời gian ngắn, nhưng sẽ làm cho ngọn lửa bất mãn âm ỷ, chỉ chờ cơ hội để bùng nổ

“Sự bất công đưa tới sự nổi loạn, bất tuân luật pháp. Đó là một môi trường bất an đưa tới hỗn loạn”. (L’injustice appelle la révolte, le contournement des lois. C'est un environnement instable qui conduit au chaos. Didier Decourt)

Những kẻ gây ra sự hỗn loạn đó là tập đoàn cầm quyền.

Người Việt: Công an bắt bà Cấn Thị Thêu và con trai Trịnh Bá Phương tại Hà Nội


Trịnh Bá Phương trong video clip phát trực tuyến trên 
Facebook sáng sớm 24 Tháng Sáu. (Hình: NV cắt từ FB)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hai mẹ con nhà hoạt động nhân quyền Cấn Thị Thêu và Trịnh Bá Phương bị nhà cầm quyền CSVN bắt giữ sáng sớm ngày Thứ Tư, 24 Tháng Sáu, tại Hà Nội.

Hiện chưa rõ lý do của vụ bắt giữ, nhưng có thể hiểu là vì những lời phát biểu và các thông tin những tháng gần đây mà anh Trịnh Bá Phương phổ biến trên trang Facebook cá nhân liên quan đến vụ đấu tranh chống cưỡng chế đất tại xã Đồng Tâm huyện Mỹ Đức.

Trên trang Facebook Trịnh Bá Phương, đăng tải một video clip trực tuyến dài 6 phút 32 giây về chuyện xảy ra sáng sớm khoảng hơn 5 giờ sáng giờ địa phương ngày Thứ Tư, 24 Tháng Sáu (giờ địa phương) tại nhà của anh ở phường Dương Nội, quận Hà Đông, Hà Nội.

Link video: https://www.facebook.com/trinhbaphuong.trinhba/videos/2572802852981402/?t=36

Trong clip này, anh Phương cho biết hàng chục công an đủ loại cả thường phục và sắc phục, nam và nữ, vây kín nhà anh. Họ không vào nhà đươc vì nhà có rào sắt và có khóa, trong khi anh đứng phía bên trong thông báo cho mọi người biết tình hình.

Anh Trịnh Bá Phương cho hay, anh hoàn toàn khỏe mạnh. Nếu anh bị bắt thì không có ý định tự tử trong tù, nên nếu anh chết thì không phải do anh tự tử mà là do bị tra tấn đánh đập ép cung. Nếu chẳng may anh chết thì anh không muốn gia đình chôn cất mà để đó làm bằng chứng cho tội ác của CSVN.

Đồng thời, anh Phương tin rằng, việc anh bị nhà cầm quyền CSVN bắt tù chỉ vì anh nói lên sự thật cũng như đưa thông tin về vụ nhà cầm quyền thành phố Hà Nội đàn áp và giết dân Đồng Tâm. Hiện 29 người dân Đồng Tâm đang bị giam giữ, đối diện với những bản án nặng nề.

Mai Vân (RFI): Ý đồ “dạy cho Ấn Độ một bài học” của Bắc Kinh thất bại

Ngày 15/06/2020, một vụ đụng độ đẫm máu đã bất ngờ xẩy ra giữa binh lính Ấn Độ và Trung Quốc tại thung lũng Galwan vùng Ladakh, ở khu vực biên giới có tranh chấp giữa hai nước trên vùng Himalaya. Dù không dùng đến súng đạn, mà chỉ dùng gậy, đá và tay không, cuộc giáp lá cà đã khiến cho 20 binh sĩ Ấn Độ thiệt mạng, và một tổn thất được cho là nặng hơn phía Trung Quốc, nhưng bị Bắc Kinh hoàn toàn che giấu.

Ai là người đã khơi mào cho sự cố biên giới, mà hãng tin Anh Reuters ngày 17/06 cho là nghiêm trọng nhất giữa Ấn Độ và Trung Quốc từ năm 1967 đến nay ? Câu hỏi này đến giờ chưa có lời giải đáp rõ ràng. Bắc Kinh thì tố cáo New Delhi cho lính vượt biên giới trước, ngược lại thì Ấn Độ khẳng định Trung Quốc đã xâm phạm lãnh thổ của mình.

Trong bối cảnh đó, ngày 22/06 vừa qua, tạp chí Mỹ US News and World Report đã tiết lộ nội dung một thẩm định của tình báo Mỹ theo đó thì chính phía Trung Quốc đã ra lệnh tấn công vào lính Ấn Độ ở vùng thung lũng sông Galwan. Người ra lệnh là viên tướng Trung Quốc chịu trách nhiệm khu vực biên giới, nhưng theo giới phân tích, chủ tịch Trung Quốc không thể không biết đến lệnh tấn công này.

“Dạy một bài học” cho Ấn Độ như với Việt Nam ?


Tạp chí Mỹ đã trích dẫn một nguồn tin biết rõ bản báo cáo của tình báo Mỹ xác nhận rằng tướng Triệu Tông Kỳ (Zhao Zongqi), tư lệnh Chiến Khu Tây Bộ của Quân Đội Trung Quốc, là người đã tán đồng chiến dịch tấn công ở vùng biên giới tranh chấp, nằm ở phía bắc Ấn Độ, nhưng ở phía tây nam Trung Quốc.

Theo nguồn tin trên, viên tướng họ Triệu là một trong số rất ít cựu binh có kinh nghiệm chiến trường thực thụ còn phục vụ trong quân đội Trung Quốc. Là người đã giám sát những vụ đối đầu với Ấn Độ trước đây, tướng Triệu Tông Kỳ từng cho rằng Trung Quốc không nên tỏ ra mềm yếu để khỏi bị Mỹ và đồng minh của Mỹ, kể cả Ấn Độ, lợi dụng. Theo nhân vật này, cuộc “đối đầu” vừa qua là một “bài học dạy cho Ấn Độ”.

Vũ Đông Hà: Hiểm hoạ "Đồng Chí Oan" của đảng



Vũ Đông Hà (Danlambao) - Biến cố Đồng Tâm được nhiều đảng viên cộng sản mọi cấp xem đó là vấn nạn cấp thiết của đảng. Lý do: đây không phải là vấn nạn "Dân Oan" của người dân ngoài đảng. Đó là vấn nạn "Đồng Chí Oan" dẫn đến những đấu đá mãnh liệt hơn trong nội bộ đảng.

Trong suốt nhiều thập niên, người dân Việt bị đảng cường hào ác bá "giải phóng" đất đai - mồ mã tổ tiên, tống vào vùng kinh tế mới từ những ngày đầu "giải phóng"cho đến mấy mươi năm sau phải nằm bờ ngủ bụi kêu oan. Tang thương nối tiếp uất hờn nhưng chẳng có một tên đảng viên đời trước, đời sau, cộng sản chân chính hay cộng sản chân phụ nào đếm xỉa đến chứ đừng nói là quan tâm, động lòng. Đơn giản: vì đó là những Dân Oan không mang thẻ đảng.

Đến khi Đồng Tâm xảy ra thì bên cạnh thành phần Dân Oan xuất hiện thêm thành phần "Đồng Chí Oan".

Đối với thành phần "bị trị" trong đảng, hành động "đảng ta" cướp đất, cướp tài sản và giết luôn đảng viên tại Đồng Tâm cũng không khác gì việc chúa đảng và phe cánh đã cướp ghế, cướp của và giết chết sinh mạng chính trị của "phe ta" qua màn đốt lò chống tham nhũng. Các quan chức, cán bộ cộng sản sau nhiều năm tháng dửng dưng trước vấn nạn dân oan (vì chúng là dân, ta là đảng) ngày nay mới giật mình: đồng chí rồi cũng bị cướp khi bị chúa đảng xếp vào thành phần đồng rận - bị cho tự chuyển biến tự chuyển hóa từ chí sang rận.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020

Đỗ Quý Toàn: Một nhà báo tại Sài Gòn trước năm 1975

LỜI TÒA SOẠN

Dưới đây là bài thuyết trình bằng tiếng Anh của nhà báo Ngô Nhân Dụng, tức Đỗ Quý Toàn, trong cuộc hội thảo “Voices From The Everyday South: Civilian Lives during the Viet Nam War” tổ thức tại Haverford College, thị xã Haverford, PA ngày 1 tháng 11 năm 2019. Trong cuộc hội thảo này các thuyết trình viên, thuộc nhiều nghề nghiệp khác nhau, được yêu cầu kể chuyện thật đời mình trong cuộc sống tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975.

Ban tổ chức cho biết cuộc hội thảo “Voices from the Everyday South: Civilian Lives during the Viet Nam War” (Tiếng nói từ đời sống hàng ngày: Đời sống thường dân trong thời chiến tranh Việt Nam) nhắm mời những người dân Việt ở miền Nam trong thời gian từ 1954 đến 1975 để nói chuyện về nhiều khía cạnh của cuộc sống giữa thời chiến. Cuộc sống của thành phần dân sự trong miền Nam thường lu mờ sau các biến cố chính trị và quân sự. Cuộc hội thảo nhấn mạnh đến cuộc sống của những người dân bình thường để hy vọng mở lại bầu không khí lịch sử trong giai đoạn này, ngõ hầu cho người Việt cũng như người Mỹ hiểu rõ về cuộc chiến tranh hơn.

DIỄN ĐÀN THẾ KỶ
 

A Journalist in Saigon before 1975


I never thought I would end up working in journalism. There was no journalism school in Viet Nam until 1968, when a one year certificate in journalism was finally offered at the University of Dalat. I attended the Faculty of Education at the University of Saigon and started my teaching career in 1962 at Chu Văn An, a high school.

Like many journalists of my generation, I became a writer, a reporter and finally a columnist “for fun,” not to make serious money. 

I started writing poems and short stories while in high school. I sent my works to weekly magazines or daily newspapers. There were some magazines specially for young students, they published unsolicited works; occasionally, we got paid.

Diễm Thi, RFA: Báo chí Việt Nam thời Pháp bị ông Hồ Chí Minh đánh giá sai sự thật?

Tự do báo chí thời Pháp


Trong cuốn “Đây ‘công lý’ của thực dân Pháp ở Đông Dương!” của tác giả Nguyễn Ái Quốc được NXB Sự Thật phát hành ở Hà Nội năm 1962 có bài viết về ‘Chế độ báo chí’. Nguyễn Ái Quốc là tên ông Hồ Chí Minh sử dụng từ ngày 18 tháng 6 năm 1919 đến ngày 13 tháng 8 năm 1942.

Ở trang 81 tác giả viết rằng: “Giữa thế kỷ XX này, ở một nước có đến 20 triệu dân mà không có lấy một tờ báo! Các bạn có thể tưởng tượng được như thế không? Không có lấy một tờ báo bằng tiếng mẹ đẻ của chúng tôi…

Mãi đến bây giờ, chưa có người Việt Nam nào được phép xuất bản một tờ báo cả. Tôi gọi báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay văn học như ta thấy ở các nước Châu Âu hay Châu Á khác, chứ không phải là một tờ báo do chính quyền thành lập và giao cho bọn tay chân điều khiển, chỉ nói đến chuyện nắng mưa, tán dương những kẻ quyền thế đương thời, kể chuyện vớ vẩn, ca tụng công ơn của nền khai hóa và ru ngủ dân chúng. Báo đầu độc người ta như thế, thì ở Đông Dương cũng có ba hay bốn tờ đấy.”

Nhà báo độc lập Ngô Nhật Đăng nêu quan điểm của ông về phát biểu vừa nêu mà ông Hồ Chí Minh đề cập đến báo chí Việt Nam thời Pháp:

“Vấn đề này chúng ta phải nhìn lại lịch sử. Năm 1925 ở Pháp, ông Nguyễn Ái Quốc tố cáo chuyện ở Đông Dương không có tự do báo chí. Chuyện đó là hoàn toàn sai.

Báo chí Sài Gòn được hưởng chế độ như Pháp, hoàn toàn có thể tự do ra báo. Nếu báo bằng tiếng Việt Nam thì cần phải xin phép nhưng không bị kiểm duyệt. Đến năm 1915 thì báo chí tự do bắt đầu ra Bắc và tự do báo chí ngày đó rất dễ dàng. Điều này chúng ta có thể tìm hiểu qua lịch sử hoặc qua hồi ký của ông Vũ Bằng, cuốn “40 năm nói láo”. Qua đó chúng ta thấy thời Pháp thuộc Việt Nam hoàn toàn có tự do báo chí chứ không phải như ông Nguyễn Ái Quốc nói.”

Thụy My (RFI): Trung Quốc, nguồn gốc tất cả mọi xung đột ở châu Á-Thái Bình Dương

Tất cả các điểm nóng hiện nay tại châu Á-Thái Bình Dương đều có liên quan đến Trung Quốc. « Bộ tứ Quad +3 » sẽ tham gia vào « chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương », một khái niệm làm Bắc Kinh đau đầu. Các chuyên gia của đại học Thanh Hoa nhìn nhận, sự thống trị của Hoa Kỳ có lẽ đã là quá khứ, nhưng thế giới vẫn chưa thể thuộc về Trung Quốc.

Liên quan đến châu Á, trong bài « Chiến lược của Bắc Kinh trong căng thẳng tại châu Á-Thái Bình Dương », thông tín viên Simon Leplâtre của Le Monde nhận định, trong lúc các vụ đụng độ liên tục xảy ra trong khu vực, các nước láng giềng của Trung Quốc cố gắng giảm bị lệ thuộc.

Trung Quốc : Chiếc mặt nạ đã rơi !


Viện trưởng Viện Quan hệ Quốc tế thuộc trường đại học Thanh Hoa, ông Diêm Học Thông (Yan Xuetong) khi chủ trì « World Peace Forum » ở Bắc Kinh hôm 16/06/2020 đã tuyên bố : « Sẽ không còn lãnh đạo toàn cầu trong những thập niên tới, vai trò của các tổ chức quốc tế giảm sút, trật tự thế giới sẽ là một trật tự xấu ». Nhận định này cách xa cả ngàn dặm so với « cộng đồng nhân loại cùng chung vận mệnh » của Tập Cận Bình, trong khi ông Diêm là một trong những nhà tư tưởng chính của ngành ngoại giao Trung Quốc.

Vô số điểm nóng hiện nay : xung đột đẫm máu Ấn-Trung trên rặng Himalaya (Hy Mã Lạp Sơn), Bắc Triều Tiên cho nổ văn phòng liên lạc với Hàn Quốc, Bắc Kinh áp đặt luật an ninh quốc gia lên Hồng Kông bất chấp sự phản đối của G7, nhiều vụ tập trận bất thường xung quanh Đài Loan…

Ngô Ngọc Trai: Những lề lối nhận thức lạc hậu đã kết án Hồ Duy Hải

Có thể nói, quan điểm đường lối kết tội vụ Hồ Duy Hải là một lề lối giải quyết án có tính chất khung, có thể áp dụng trong nhiều vụ án khác.

Cho nên nếu nói Hồ Duy Hải bị oan thì chính cái lối nhận thức và lối làm án là cái gây oan cho Hồ Duy Hải.

Ở đây cần thừa nhận, Hội đồng thẩm phán Tòa án tối cao gồm những người có chuyên môn kinh nghiệm và có thể thực sự tin rằng việc kết án Hồ Duy Hải có tội là đúng đắn, công lý.

Các Thẩm phán đó đã hằn sâu nhận thức về một đường lối làm án, một lề lối nhận thức đã thành nếp, thành thói quen, họ không thấy có vấn đề gì với một cung cách đánh giá chứng cứ và kết án như vậy.

Hồ sơ vụ án khi chuyển đến họ sẽ nghiên cứu trong vài tháng, thấy rằng có nhiều lời khai nhận tội và mọi thứ phù hợp với nhau, thì khi đó đã tạo thành niềm tin nội tâm bị cáo có tội.

Vậy giờ đây những người muốn cứu Hồ Duy Hải thì phải cứu bằng cách nào?

Làm sao để vượt qua được nhận thức của các Thẩm phán?

Chỉ có một cách, đó là nâng cao tiêu chuẩn xét xử.

Tức là đòi hỏi phải nâng cao điều kiện cơ sở kết tội, nhất là án tử hình, yêu cầu phải xác lập những cơ sở vững chắc cho việc kết tội.

Bằng cách đó một mặt sẽ giữ được thể diện cho ngành Tòa án, động viên họ rằng việc kết tội như vậy là không sai với những gì đã là truyền thống lâu nay, từ đó tạo khả năng chấp thuận về việc thảo luận và xây dựng một tiêu chuẩn cao hơn cho việc xét xử.

Khi không bị quy trách nhiệm người ta mới có lý do cho sự hợp tác thay đổi.

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2020

Tuấn Khanh: Báo chí đảng & báo chí người Việt


Cũng cần có lúc, các nhà nghiên cứu về lịch sử nên đặt lại câu hỏi, vì sao ngày 21-6 hàng năm, được gọi là ngày Báo chí Việt Nam, chứ không phải gọi đúng tên là ngày báo chí của đảng Cộng sản Việt Nam? Dĩ nhiên, việc xét lại này, cần dựa trên lòng tự trọng và sự tử tế của trí thức Việt Nam có suy nghĩ tự do, không tư tưởng nô lệ đảng phái nào.

Theo những gì mà tư liệu của nhà nước hiện nay đưa ra, ngày 21-6-1925 là ngày mà ông Lý Thụy (tức Hồ Chí Minh) cho ra đời tờ Thanh Niên, một tờ báo có nội dung cho phong trào kháng Pháp. Nhưng quan trọng hơn, tờ báo này còn nhằm tạo ảnh hưởng cho khuynh hướng chủ nghĩa cộng sản và phong trào cách mạng của ông Lý Thụy – một bí danh được đặt từ Trung Quốc.

Tờ Thanh Niên, so với những bậc tiền bối của báo chí Việt ngữ, ra đời muộn hơn và thật lòng mà nói, ngoài chuyện chính trị, thì việc đóng góp mở mang nghề nghiệp không thể bì được các tờ hàng đầu như Gia Định Báo (15-4-1865), Nông Cổ Mín Đàm (1-8-1901), Nam Phong Tạp Chí (1-7-1917), Nữ Giới Chung (tháng 7-1918)… Về lịch sử, Thanh Niên có hình thức như truyền đơn, in trên giấy sáp, tên báo viết bằng chữ Việt và chữ Hán, đầu trang 1 bên trái có hình ngôi sao 5 cánh, giữa ngôi sao có chữ số là số kỳ của tờ báo phát hành. Báo phát hành bí mật và bất định kỳ, (200 – 300 bản/kỳ), mỗi kỳ hai trang, có lúc 4 trang, khổ giấy nhỏ 13×18).

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Mừng Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Là nhà báo 50 năm cầm bút, tôi phải đau lòng nói rằng chưa bao giờ uy tín báo chí giảm sút như hiện nay.

Bác sỹ Tom Dooley qua đời năm 1961. Mãi đến vài chục năm sau, tôi mới biết đến tác phẩm đầu tay của ông (Deliver Us from Evil) do Farrar, Straus & Cudahy xuất bản từ 1956. Đây là một tập bút ký, có hình ảnh minh hoạ đính kèm, về cuộc di cư ồ ạt (vào giữa thế kỷ trước) của hằng triệu người dân Việt. Họ ra đi chỉ với hành trang duy nhất là niềm tin vào tình người, và không khí tự do, ở bên kia vỹ tuyến. 

Rồi họ đã được tiếp đón, hoà nhập và sinh sống ra sao nơi miền đất mới? Câu trả lời có thể tìm được – phần nào – qua một tác phẩm khác (Sài Gòn – Chuyện Đời Của Phố) của Phạm Công Luận, do Hội Nhà Văn xuất bản năm 2013. Xin trích dẫn đôi ba đoạn ngắn: 

“Những người trong giới trí thức, nghệ sĩ miền Bắc chuyển vào Sài Gòn ấp ủ bao nhiêu hoài bão để thực hiện ở quê hương mới. Tuy nhiên, dù có nổi tiếng thì họ cũng phải đối diện với bao khó khăn để hòa nhập vào đô thị mà họ sẽ sống lâu dài này. Báo Đời Mới năm 1954 đã làm một chuỗi phóng sự. Hồi mới vào của các văn nghệ sĩ, có nhiều chuyện cảm động đáng suy gẫm về những gì họ đã gặp.

Nhà văn Thượng Sỹ, một nhà văn nổi danh từ thời tiền chiến mà trong cuốn Bốn mươi năm nói láo, nhà văn Vũ Bằng thường nhắc tới. Gia đình ông vào Sài Gòn định cư chỉ có bốn người, gồm hai vợ chồng, đứa con nhỏ và chị giữ em. Tuy nhẹ gánh gia đình, tên tuổi từng nổi tiếng là nhà phê bình văn chương, cả nhà ông cũng gặp những khó khăn ban đầu… 

Một bữa, ra chợ mua đồ, bà vợ ông gặp một chị không quen, hỏi thăm qua lại thế nào mà chị nói ngay: ‘Thôi, chị cứ theo tôi về nhà ba má tôi. Chị nhận là bạn cũ của tôi, thế nào ông bà cũng cho ở đậu’. Cả nhà lại đến đó ở, một căn nhà lá rộng rãi ở đường Quang Trung, Gò Vấp. Ông bà chủ nhà đã lớn tuổi, còn làm việc được, chuyên nghề đúc ống cống xi măng.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải - Dòng Chúa Cứu Thế: Đừng sợ ! Thái độ và cách ứng xử của Mục tử nhân lành

Chúa Giêsu nói: ĐỪNG SỢ!

ĐGH Gioan Phaolô II không ngừng lập lại: ĐỪNG SỢ.

Trong bài Tin mừng Chúa nhật hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng sợ bạo quyền. Nhân dịp này tôi xin kể hai chuyện liên quan đến hai vị mục tử tôi gặp trong đời.

1.


Ngày trước, lúc tôi còn ở Tu viện DCCT Kỳ Đồng, Sài Gòn, cán bộ công an tôn giáo-chính trị tên B.P cùng các nhân viên thỉnh thoảng đến sách nhiễu và làm áp lực với Cha Bề Trên Giuse Cao Đình Trị về việc một số anh em thường nói và làm những việc mà nhà cầm quyền không thích, nhất là việc lên tiếng đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền.

Công an áp lực ngài không cho các anh em kia giảng dạy ở nhà thờ, không được ký tên vào các bản tuyên bố, không được tham gia vào Hội đồng Liên tôn, không được đi thăm các nhân vật đấu tranh đang bị quản chế hay tù đầy, không được đi giúp từ thiện cho các tín đồ của các tôn giáo tại những nơi bị đàn áp,nhất là các tín đồ Hòa Hảo chân truyền của cụ Lê Quang Liêm, vân vân.

Có lần tôi nghe Cha Cao Đình Trị nói lại thế này với hai viên CA tên B.P và T.M: Tại sao các ông cứ đến hạch hỏi tôi, sách nhiễu tôi và áp lực lên tôi? Tôi làm Bề Trên thật, nhưng đối với các vấn đề xã hội, các anh em linh mục kia nói gì, làm gì là quyền của họ. Họ có tự do của họ. Tôi không thể ngăn cản họ và không có quyền ngăn cản họ. Tôi chỉ có thể nhắc nhở họ và thậm chí cấm họ làm mục vụ khi họ làm sai giáo lý, sai giáo luật và luật Dòng mà thôi! Đừng tưởng tôi là bề trên thì có toàn quyền trên họ!

Thiên Hạ Luận (VOA Blog): Bắt Triệu Quân Sự là chuyện nhỏ…


(Hình: Trích xuất từ VnExpress.net)

So với nhiều sự kiện, vấn đề trong tuần, chuyện công an đã bắt – vô hiệu hóa Triệu Quân Sự rõ ràng là nhỏ nhưng nếu chịu khó ngẫm nghĩ, có thể thấy đây là dịp để thấy tường tận hơn về bản chất của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở Việt Nam…

***

Triệu Quân Sự, 29 tuổi, nguyên quán ở huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên là một quân nhân từng phạm nhiều tội: Giết người, cướp tài sản, đào ngũ, vượt ngục, trộm cắp, cố ý gây thương tích nên bị Tòa án Quân sự phạt “tù chung thân”.

Hồi đầu tháng này, Sự tiếp tục vượt ngục và một viên đại tá quân đội là Giám thị Trại giam Quân đội Khu vực miền Trung, tọa lạc tại huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi đã cấp báo cho hệthống công quyền các tỉnh lân cận, đề nghị hỗ trợ truy nã Sự.

Cũng vì vậy, ngoài các đơn vị hữu trách của Quân khu 5 – Bộ Quốc phòng, còn có công an nhiều tỉnh ở khu vực miền Trung tham gia lùng bắt Sự, kèm cảnh báo gửi cho công chúng, nhắc họ phải hết sức cảnh giác vì Sự là đối tượng “đặc biệt nguy hiểm”!

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020

Hồ Đắc Túc: Đem theo ký ức thành phố


Nhà thờ Kiruna - Ảnh Hồ Đắc Túc

Tôi đang ở một nơi gần Bắc cực, nơi người ta đang dời một thị trấn nhỏ. Và không khỏi nhớ đến cách người ta đối xử với các thành phố cũ trên quê hương.

Kiruna là thị trấn cực bắc của Thụy Điển, nằm trong Vòng Bắc Cực. Mùa đông, mặt trời hiện lúc gần trưa đến hai giờ chiều là biến. Mùa hè, mặt trời mọc giữa đêm. Tôi đến vào giữa mùa đông, đầu tháng 1 năm 2019. Lúc đó đã gần bảy giờ tối. Bác tài xe buýt thả xuống đâu đó, ân cần chỉ hướng tìm nhà khách. Tuyết kêu ken két dưới chân. Những hạt tuyết mịn thong thả rơi óng ả lấp lánh. Ánh đèn đường vàng vàng dọi xuống, màu tuyết trắng hắt nhẹ lên. Đôi khi một chiếc xe chậm rãi đi ngang. Cả không gian trắng sáng và trắng mờ ảo ảo. Âm 12 độ C.Không gay gắt, buốt giá hay tê tái gì cả. Lạnh một cách bình thản.

Giáng sinh đã đi qua nhưng dọc đường còn cây Noel trước vài sân nhỏ. Những căn nhà ở đây thấp, ánh sáng từ bên trong lọt qua khe cửa một dải vàng in trên tuyết. Đêm đông.

Quang Dũng: Tây Tiến

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi !
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời !
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu, anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

— Phù Lưu Chanh, 1948

Phạm Viêm Phương: Phỏng Vấn Nhà Văn Cung Tích Biền (Kỳ 2)

Kỳ II.  Tiếng Nói của Đời. Tiếng Nói của Chữ.


“Văn chương, gọi là sống, khi nó còn Tiếng Nói. Tiếng Nói cho hôm nay. Tiếng Nói vì mai sau”. 

Phạm Viêm Phương: Nhân nói về tác phẩm của ông, tôi muốn hỏi về bộ hồi ký. Đọc bài phỏng vấn ông trên trang mạng www.talawas.org năm 2007, tôi thấy Lý Đợi có đề cập tới bộ hồi ký của ông. Hồi ký cũng là thể loại độc giả luôn tìm đọc Trên một thập niên rồi hẳn ông đã hoàn thành? 

Cung Tích Biền: Chưa hoàn thành. Chỉ có thể hoàn thành khi chính tôi phải tuân thủ một số tiêu chí nghiêm ngặt khi viết hồi ký.

Hồi ký là một loại rất dễ viết, nhưng với tôi, lại rất khó. 

Phạm Viêm Phương: Vì sao lại trớ trêu, khó lẫn dễ trong thể loại này?

Cung Tích Biền: Hồi ký là một thể loại dễ viết nhất, mà cũng là khó viết nhất. Cả hai đều đúng bon cả. 

Dễ viết, là một người Việt Nam, sống qua một lịch sử khá kỳ lạ non thế kỷ nay, nếu muốn viết về cuộc đời từng trải của mình, thì bất cứ ai cũng có thể viết nên một quyển hồi ký. 

Một cô gái lớn lên vào thời chiến chinh, bỏ đồng quê làng mạc, chạy nạn vào thành phố, giàu có nói chi, tới bao nhiêu gian truân, có khi làm đĩ nuôi con; có khi lấy một lính Mỹ, theo chồng Mỹ qua Mỹ thời hậu chiến, bao nhiêu vật đổi sao dời. Một cô gái đẹp, phải nhà nghèo, đành lấy chồng người Hàn Quốc, cả người cà thọt, anh cà nhỏng; thu món tiền lo cho cha mẹ, già bệnh nợ nần; sống trên đất người, cho tới ngày luống tuổi, đêm hắt hiu, chiều tàn hương bên xứ người, thương cha nhớ mẹ, mái nhà bụi chuối, đám bèo trôi miền sông Tiền sông Hậu. 

Đàm Duy Tạo: Chương 32 Kim Vân Kiều Đính Giải

CHƯƠNG 32
KIM VÂN KIỀU ĐÍNH GIẢI
Hương Ngạn Đào Tử ĐÀM DUY TẠO
trước tác năm 1986
(Thứ nam) Đàm Trung Pháp 
hiệu đính và phổ biến năm 2020
* * * * *
CÂU 3187 ĐẾN CÂU 3240
“Tình xưa điệu mới, khổ tận cam lai”


3187. Thoắt thôi tay lại cầm tay,
Càng yêu vì nết càng say vì tình.
3189. Thêm nến giá nối hương bình, [1]
Cùng nhau lại chuốc chén quỳnh giao hoan. [2]
3191. Tình xưa lai láng khôn hàn,
Thong dong lại hỏi ngón đàn ngày xưa.
3193. Nàng rằng: Vì mấy đường tơ, [3]
Lầm người cho đến bây giờ mới thôi! [4]
3195. Ăn năn thì sự đã rồi!
Nể lòng người cũ vâng lời một phen.
3197. Phím đàn dìu dặt tay tiên,
Khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa. [5]
3199. Khúc đâu đầm ấm dương hòa, [6]
Ấy là Hồ điệp hay là Trang sinh. [7]
3201. Khúc đâu êm ái xuân tình,
Ấy hồn Thục đế hay mình Đỗ quyên? [8]
3203. Trong sao châu nhỏ duềnh quyên, [9]
Ấm sao hạt ngọc Lam điền mới đông ! [10, 11] 
3205. Lọt tai nghe suốt năm cung, [12]
Tiếng nào là chẳng não nùng xôn xao. [13] 
3207. Chàng rằng: Phổ ấy tay nào,
Xưa sao sầu thảm nay sao vui vầy?
3209. Tẻ vui bởi tại lòng này,
Hay là khổ tận đến ngày cam lai? [14]