Thứ Ba, 23 tháng 6, 2020

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Mừng Ngày Báo Chí Cách Mạng Việt Nam

Là nhà báo 50 năm cầm bút, tôi phải đau lòng nói rằng chưa bao giờ uy tín báo chí giảm sút như hiện nay.

Bác sỹ Tom Dooley qua đời năm 1961. Mãi đến vài chục năm sau, tôi mới biết đến tác phẩm đầu tay của ông (Deliver Us from Evil) do Farrar, Straus & Cudahy xuất bản từ 1956. Đây là một tập bút ký, có hình ảnh minh hoạ đính kèm, về cuộc di cư ồ ạt (vào giữa thế kỷ trước) của hằng triệu người dân Việt. Họ ra đi chỉ với hành trang duy nhất là niềm tin vào tình người, và không khí tự do, ở bên kia vỹ tuyến. 

Rồi họ đã được tiếp đón, hoà nhập và sinh sống ra sao nơi miền đất mới? Câu trả lời có thể tìm được – phần nào – qua một tác phẩm khác (Sài Gòn – Chuyện Đời Của Phố) của Phạm Công Luận, do Hội Nhà Văn xuất bản năm 2013. Xin trích dẫn đôi ba đoạn ngắn: 

“Những người trong giới trí thức, nghệ sĩ miền Bắc chuyển vào Sài Gòn ấp ủ bao nhiêu hoài bão để thực hiện ở quê hương mới. Tuy nhiên, dù có nổi tiếng thì họ cũng phải đối diện với bao khó khăn để hòa nhập vào đô thị mà họ sẽ sống lâu dài này. Báo Đời Mới năm 1954 đã làm một chuỗi phóng sự. Hồi mới vào của các văn nghệ sĩ, có nhiều chuyện cảm động đáng suy gẫm về những gì họ đã gặp.

Nhà văn Thượng Sỹ, một nhà văn nổi danh từ thời tiền chiến mà trong cuốn Bốn mươi năm nói láo, nhà văn Vũ Bằng thường nhắc tới. Gia đình ông vào Sài Gòn định cư chỉ có bốn người, gồm hai vợ chồng, đứa con nhỏ và chị giữ em. Tuy nhẹ gánh gia đình, tên tuổi từng nổi tiếng là nhà phê bình văn chương, cả nhà ông cũng gặp những khó khăn ban đầu… 

Một bữa, ra chợ mua đồ, bà vợ ông gặp một chị không quen, hỏi thăm qua lại thế nào mà chị nói ngay: ‘Thôi, chị cứ theo tôi về nhà ba má tôi. Chị nhận là bạn cũ của tôi, thế nào ông bà cũng cho ở đậu’. Cả nhà lại đến đó ở, một căn nhà lá rộng rãi ở đường Quang Trung, Gò Vấp. Ông bà chủ nhà đã lớn tuổi, còn làm việc được, chuyên nghề đúc ống cống xi măng.

Linh mục Phêrô Nguyễn Văn Khải - Dòng Chúa Cứu Thế: Đừng sợ ! Thái độ và cách ứng xử của Mục tử nhân lành

Chúa Giêsu nói: ĐỪNG SỢ!

ĐGH Gioan Phaolô II không ngừng lập lại: ĐỪNG SỢ.

Trong bài Tin mừng Chúa nhật hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đừng sợ bạo quyền. Nhân dịp này tôi xin kể hai chuyện liên quan đến hai vị mục tử tôi gặp trong đời.

1.


Ngày trước, lúc tôi còn ở Tu viện DCCT Kỳ Đồng, Sài Gòn, cán bộ công an tôn giáo-chính trị tên B.P cùng các nhân viên thỉnh thoảng đến sách nhiễu và làm áp lực với Cha Bề Trên Giuse Cao Đình Trị về việc một số anh em thường nói và làm những việc mà nhà cầm quyền không thích, nhất là việc lên tiếng đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền.

Công an áp lực ngài không cho các anh em kia giảng dạy ở nhà thờ, không được ký tên vào các bản tuyên bố, không được tham gia vào Hội đồng Liên tôn, không được đi thăm các nhân vật đấu tranh đang bị quản chế hay tù đầy, không được đi giúp từ thiện cho các tín đồ của các tôn giáo tại những nơi bị đàn áp,nhất là các tín đồ Hòa Hảo chân truyền của cụ Lê Quang Liêm, vân vân.

Có lần tôi nghe Cha Cao Đình Trị nói lại thế này với hai viên CA tên B.P và T.M: Tại sao các ông cứ đến hạch hỏi tôi, sách nhiễu tôi và áp lực lên tôi? Tôi làm Bề Trên thật, nhưng đối với các vấn đề xã hội, các anh em linh mục kia nói gì, làm gì là quyền của họ. Họ có tự do của họ. Tôi không thể ngăn cản họ và không có quyền ngăn cản họ. Tôi chỉ có thể nhắc nhở họ và thậm chí cấm họ làm mục vụ khi họ làm sai giáo lý, sai giáo luật và luật Dòng mà thôi! Đừng tưởng tôi là bề trên thì có toàn quyền trên họ!

Thiên Hạ Luận (VOA Blog): Bắt Triệu Quân Sự là chuyện nhỏ…


(Hình: Trích xuất từ VnExpress.net)

So với nhiều sự kiện, vấn đề trong tuần, chuyện công an đã bắt – vô hiệu hóa Triệu Quân Sự rõ ràng là nhỏ nhưng nếu chịu khó ngẫm nghĩ, có thể thấy đây là dịp để thấy tường tận hơn về bản chất của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở Việt Nam…

***

Triệu Quân Sự, 29 tuổi, nguyên quán ở huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên là một quân nhân từng phạm nhiều tội: Giết người, cướp tài sản, đào ngũ, vượt ngục, trộm cắp, cố ý gây thương tích nên bị Tòa án Quân sự phạt “tù chung thân”.

Hồi đầu tháng này, Sự tiếp tục vượt ngục và một viên đại tá quân đội là Giám thị Trại giam Quân đội Khu vực miền Trung, tọa lạc tại huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi đã cấp báo cho hệthống công quyền các tỉnh lân cận, đề nghị hỗ trợ truy nã Sự.

Cũng vì vậy, ngoài các đơn vị hữu trách của Quân khu 5 – Bộ Quốc phòng, còn có công an nhiều tỉnh ở khu vực miền Trung tham gia lùng bắt Sự, kèm cảnh báo gửi cho công chúng, nhắc họ phải hết sức cảnh giác vì Sự là đối tượng “đặc biệt nguy hiểm”!

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020

Hồ Đắc Túc: Đem theo ký ức thành phố


Nhà thờ Kiruna - Ảnh Hồ Đắc Túc

Tôi đang ở một nơi gần Bắc cực, nơi người ta đang dời một thị trấn nhỏ. Và không khỏi nhớ đến cách người ta đối xử với các thành phố cũ trên quê hương.

Kiruna là thị trấn cực bắc của Thụy Điển, nằm trong Vòng Bắc Cực. Mùa đông, mặt trời hiện lúc gần trưa đến hai giờ chiều là biến. Mùa hè, mặt trời mọc giữa đêm. Tôi đến vào giữa mùa đông, đầu tháng 1 năm 2019. Lúc đó đã gần bảy giờ tối. Bác tài xe buýt thả xuống đâu đó, ân cần chỉ hướng tìm nhà khách. Tuyết kêu ken két dưới chân. Những hạt tuyết mịn thong thả rơi óng ả lấp lánh. Ánh đèn đường vàng vàng dọi xuống, màu tuyết trắng hắt nhẹ lên. Đôi khi một chiếc xe chậm rãi đi ngang. Cả không gian trắng sáng và trắng mờ ảo ảo. Âm 12 độ C.Không gay gắt, buốt giá hay tê tái gì cả. Lạnh một cách bình thản.

Giáng sinh đã đi qua nhưng dọc đường còn cây Noel trước vài sân nhỏ. Những căn nhà ở đây thấp, ánh sáng từ bên trong lọt qua khe cửa một dải vàng in trên tuyết. Đêm đông.

Quang Dũng: Tây Tiến

Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi !
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi

Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây, súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao, ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi

Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời !
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người

Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi

Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ

Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa

Tây tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm

Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu, anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành

Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.

— Phù Lưu Chanh, 1948

Phạm Viêm Phương: Phỏng Vấn Nhà Văn Cung Tích Biền (Kỳ 2)

Kỳ II.  Tiếng Nói của Đời. Tiếng Nói của Chữ.


“Văn chương, gọi là sống, khi nó còn Tiếng Nói. Tiếng Nói cho hôm nay. Tiếng Nói vì mai sau”. 

Phạm Viêm Phương: Nhân nói về tác phẩm của ông, tôi muốn hỏi về bộ hồi ký. Đọc bài phỏng vấn ông trên trang mạng www.talawas.org năm 2007, tôi thấy Lý Đợi có đề cập tới bộ hồi ký của ông. Hồi ký cũng là thể loại độc giả luôn tìm đọc Trên một thập niên rồi hẳn ông đã hoàn thành? 

Cung Tích Biền: Chưa hoàn thành. Chỉ có thể hoàn thành khi chính tôi phải tuân thủ một số tiêu chí nghiêm ngặt khi viết hồi ký.

Hồi ký là một loại rất dễ viết, nhưng với tôi, lại rất khó. 

Phạm Viêm Phương: Vì sao lại trớ trêu, khó lẫn dễ trong thể loại này?

Cung Tích Biền: Hồi ký là một thể loại dễ viết nhất, mà cũng là khó viết nhất. Cả hai đều đúng bon cả. 

Dễ viết, là một người Việt Nam, sống qua một lịch sử khá kỳ lạ non thế kỷ nay, nếu muốn viết về cuộc đời từng trải của mình, thì bất cứ ai cũng có thể viết nên một quyển hồi ký. 

Một cô gái lớn lên vào thời chiến chinh, bỏ đồng quê làng mạc, chạy nạn vào thành phố, giàu có nói chi, tới bao nhiêu gian truân, có khi làm đĩ nuôi con; có khi lấy một lính Mỹ, theo chồng Mỹ qua Mỹ thời hậu chiến, bao nhiêu vật đổi sao dời. Một cô gái đẹp, phải nhà nghèo, đành lấy chồng người Hàn Quốc, cả người cà thọt, anh cà nhỏng; thu món tiền lo cho cha mẹ, già bệnh nợ nần; sống trên đất người, cho tới ngày luống tuổi, đêm hắt hiu, chiều tàn hương bên xứ người, thương cha nhớ mẹ, mái nhà bụi chuối, đám bèo trôi miền sông Tiền sông Hậu. 

Đàm Duy Tạo: Chương 32 Kim Vân Kiều Đính Giải

CHƯƠNG 32
KIM VÂN KIỀU ĐÍNH GIẢI
Hương Ngạn Đào Tử ĐÀM DUY TẠO
trước tác năm 1986
(Thứ nam) Đàm Trung Pháp 
hiệu đính và phổ biến năm 2020
* * * * *
CÂU 3187 ĐẾN CÂU 3240
“Tình xưa điệu mới, khổ tận cam lai”


3187. Thoắt thôi tay lại cầm tay,
Càng yêu vì nết càng say vì tình.
3189. Thêm nến giá nối hương bình, [1]
Cùng nhau lại chuốc chén quỳnh giao hoan. [2]
3191. Tình xưa lai láng khôn hàn,
Thong dong lại hỏi ngón đàn ngày xưa.
3193. Nàng rằng: Vì mấy đường tơ, [3]
Lầm người cho đến bây giờ mới thôi! [4]
3195. Ăn năn thì sự đã rồi!
Nể lòng người cũ vâng lời một phen.
3197. Phím đàn dìu dặt tay tiên,
Khói trầm cao thấp tiếng huyền gần xa. [5]
3199. Khúc đâu đầm ấm dương hòa, [6]
Ấy là Hồ điệp hay là Trang sinh. [7]
3201. Khúc đâu êm ái xuân tình,
Ấy hồn Thục đế hay mình Đỗ quyên? [8]
3203. Trong sao châu nhỏ duềnh quyên, [9]
Ấm sao hạt ngọc Lam điền mới đông ! [10, 11] 
3205. Lọt tai nghe suốt năm cung, [12]
Tiếng nào là chẳng não nùng xôn xao. [13] 
3207. Chàng rằng: Phổ ấy tay nào,
Xưa sao sầu thảm nay sao vui vầy?
3209. Tẻ vui bởi tại lòng này,
Hay là khổ tận đến ngày cam lai? [14]

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2020

Phạm Viêm Phương: Phỏng Vấn Nhà Văn Cung Tích Biền (Kỳ 1)

Kỳ I. Một cách Ra-Đi. Một Đời viết.


“Cái đuôi con thằn lằn đứt lìa này
biết bao giờ ráp lại 
cái thân mình thương tật Việt Nam”
[Lời Nhà văn Cung Tích Biền trả lời phỏng vấn]

Phạm Viêm Phương: Thưa Nhà văn, ông đã qua xứ người được hơn ba năm rồi, và chắc mọi sinh hoạt đã đi vào nề nếp ổn định?

Cung Tích Biền: Thưa anh, nói về sự ổn định của một người cầm bút thì hơi khó, dù “ổn định” hiểu theo cái nghĩa thông thường nhất.

Tôi xin nói thật một điều. Tôi nguyện ở lại với quê nhà, và đã ở được hơn bốn mươi một [41] năm, kể từ tháng Tư năm 1975. Nay phải sang Mỹ định cư, vì vợ, các con và các cháu của tôi đã có quốc tịch từ lâu bên ấy; và, vì tuổi tác gia đình không đành để tôi sống một mình thiếu người chăm sóc tại Sàigòn; những điều kiện ấy buộc tôi phải đành lòng.

Tôi vốn thức ngủ, từ hơn ba mươi năm nay, với nhiều căn bệnh nan nguy lẫn những bệnh mãn tính cần thường trực phải có thuốc chữa trị hằng ngày tới suốt đời. Tôi là một bệnh-nhân-chuyên-nghiệp của nhiều khoa, mà tiêu biểu là hai khoa ung thư và tiểu đường, tại bệnh viện FV [Pháp Việt] Sàigòn, rất hao tiền tốn của. Tại Xứ người, tôi được cung cấp đầy đủ không sót một món thuốc trị bệnh và vật dụng y khoa nào. Có thể nói là được cấp thừa những thứ mình cần có. Bốn tháng bắt buộc xét nghiệm máu toàn bộ, và tái khám một lần. Tất cả chi phí khám bệnh, chăm sóc y tế, tiền thuốc men là do nhà nước cho không, tôi không phải chi trả một đồng cắc nào. Lại được sống trong một đất nước tương đối là có đủ các quyền tự do hành xử, một xã hội văn minh, mọi người luôn dành lòng thân ái cho nhau.

Tôi xin mở một dấu ngoặc. Tôi không có ý ca ngợi nước Mỹ, điều ấy là không cần thiết. Văn minh hay lạc hậu, giàu nghèo, xấu tốt, nơi đáng sống hay nơi đang bị cướp mất quyền sống của con người, đó là những hiện thực, cái đang-là, trên mỗi đất nước. Định mệnh đã sẵn vậy rồi. Khi trả lời,nếu những điều tôi nói có liên quan tới người Mỹ, nước Mỹ, đó chỉ là những cứ liệu cần thiết phải nêu ra, để minh chứng, khi trả lời câu hỏi, mà thôi. 

Trần Hồng Nam: Chày tre cối đất

(Nhạc sĩ Phạm Duy đã mượn ý của bài thơ này để sáng tác ca khúc Tình Nghèo nổi tiếng từ giữa thập niên 1950)

Nhớ thuở nào
Anh cày thuê
Em chăn trâu
Bóng mát dưới cầu
Quen nhau
Một cỗ trầu cau
Nên đôi chồng vợ
Túp lều tre nứa
Dựng cuối vườn làng
Hai mùa lúa chín ngô vàng
Chầy tre cối đất nhịp nhàng đã vui

Thế rồi
Mõ giục từng hồi
Giặc tràn mấy xứ
Lúa khoai mầu mỡ
Ai đi không tiếc ruộng đồng
Đường quê thiên hạ tiễn chồng

Em đưa anh ra lính
Giặc vào anh đánh
Giặc tan anh về
Làm sao đuổi hết giặc đi
Để cho cối đất chày tre nhịp nhàng
Bao giờ giặc chết trên ngàn
Giặc tan ngoài bể

Hoàng Quân: Tình Xưa

Nghe chương trình 70 Năm Tình Ca của nhà báo Hoài Nam là một trong những tiết mục giải trí giúp tôi “quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Đi làm về, vội vàng cho xong những việc thường nhật ở nhà, tôi mở máy nghe nhà báo Hoài Nam kể chuyện. Nhà báo Hoài Nam dẫn dắt thính giả đi qua mấy chục năm tình ca Việt Nam. Hôm nay, ông kể về thời kỳ sau 1975.

… Thưa quý thính giả...

… giữa thập niên 1980, Bảo Chấn phụ trách hòa âm dĩa nhạc Sài Gòn. Giữa thập niên 1990 Bảo Chấn sáng tác các ca khúc… Cuối 1990 nhiều ca khúc được ưa chuộng... 

Nhạc tình thời kỳ trước 1975, tôi biết hầu hết các nhạc sĩ ông Hoài Nam nhắc đến. Rất nhiều bài hát ông trích dẫn, là những ca khúc tôi say đắm của những nhạc sĩ tôi ngưỡng mộ. Nhưng tôi lơ là với dòng nhạc sáng tác ở Việt Nam sau 1975 và ít khi tìm thấy bài hát “ruột” cho mình.

Bảo Chấn… từ trên đỉnh cao rơi xuống vực thẳm qua vụ án đạo nhạc đầu tiên tại Việt Nam. Tình Thôi Xót Xa …, giống tới …% bài hát I've Never Been to Me, của Charlene...

Nghe đến đây, tôi khựng lại. Bỗng nhiên, trong trí tôi văng vẳng nhạc điệu là la lááá la laa làà laa. Tôi vội vàng vào YouTube tìm bài hát. La la là, lá là la, la lá la là... Đây rồi! Đúng rồi! Đây là nhạc điệu của một trong những bài hát đã hớp hồn tôi trong những năm đầu ở Đức. Phút chốc, những kỷ niệm của thuở ban đầu ở Đức hơn 30 năm trước lũ lượt kéo về. Đây là căn nhà ở thành phố Duisburg, sáu chị em tôi xúm xít gần lò sưởi than, radio trong phòng khách ra rả suốt ngày. Kia là tòa nhà của trường học Đức ngữ ở tỉnh Heilbronn. Trong phòng chung 4 người, chị Thanh Tâm và tôi chia giường hai tầng. Tôi áp sát tai vào máy cassette hiệu Palladium bé tí nghe nhạc. Đó là ngôi trường trung học với ký túc xá ở làng Wolfhagen. Máy cassette nho nhỏ vẫn siêng năng ca hát cho tôi. Nhưng bấy giờ, âm thanh có thể hay hơn, vì nhờ các anh bạn cùng trường thâu nhạc từ những dàn máy hiện đại có amplifier Sony, Philips...

Trần Ngươn Phiêu: Gặp Hồ Hữu Tường (Trích từ tự truyện Gió Mùa Đông Bắc)

Lễ Giáng Sinh năm thứ Hai của Triệu ở Pháp, nhân dịp biết tin Mới nay đã kết hôn và vừa sanh được một cháu gái, Triệu lấy quyết định lên Paris để gặp lại Mới. Sinh viên ở Pháp thật ra rất ít người muốn lập gia đình sớm vì tất cả đều trông mong mau tốt nghiệp trước khi tính đến chuyện tương lai. Mới đã kết hôn với Huệ, một bạn gái gặp ở Pháp vì lỡ đã có con với nhau. Triệu vẫn biết là Mới là một sinh viên luôn luôn tích cực hoạt động trong giới Việt kiều ở Paris, từ việc in ấn sách báo hô hào ủng hộ công việc kháng chiến trong nước đến tổ chức các buổi trình diễn văn nghệ nhân những ngày lễ lớn. Vì bận rộn công việc cho cộng đồng nên Mới đã trễ nải việc học hành khiến Mới đã chưa qua được kỳ thi cuối năm thứ Nhất Y khoa. Gia đình của Mới ở Việt Nam vô cùng lo lắng và đã viết nhiều thơ cho Triệu, mong Triệu có dịp lên Paris gặp Mới để biết tình trạng gia đình Mới ra sao. Lúc Mới còn ở Việt Nam, Triệu đã thường có dịp đến thăm gia đình của Mới. Ba, Má của Mới đã thân mật coi Triệu như con trong gia đình. Cho Mới xuất ngoại du học là một hi sinh lớn đối với Ông bà. Nay bỗng nhiên Mới xin lập gia đình rồi việc học lại bị thất bại nên gia đình vô cùng lo lắng. Gia đình muốn nhờ Triệu tìm biết rõ tình hình và cũng mong Triệu ảnh hưởng được phần nào trong việc thuyết phục Mới phải lo việc tiếp tục học cho thành công. Thân mẫu của Mới còn có ý định xin vợ chồng Mới gởi con về Việt Nam để bà lo cho cháu, mong cho Mới khỏi bận tâm để tiếp tục việc học hành.

Nếu lần đầu tiên gặp Mới, Triệu đã phải theo Mới thay đổi từ Métro qua bus để ra ngoại ô Kremlin Bicêtre thì nay Mới đã mướn được một phòng nhỏ ngay trong trung tâm giới sinh viên Quartier Latin. Mới và Huệ, người bạn đời đồng tuổi đã cùng sống hạnh phúc ở chiếc phòng nhỏ này trong con đường hẹp có tên ngộ nghĩnh Rue de l’Abbé de l’Épée (Linh Mục mang kiếm). Triệu thường đùa với vợ chồng Mới: “Ông linh mục này chắc mang kiếm gỗ?” Con đường này đâm thẳng ra Đại lộ Saint Michel, con đường mà sinh viên nào học ở Paris cũng có dịp lê chân mòn gót giày lui tới. Phòng chỉ vừa đủ để kê một giường ngủ, một bàn nhỏ, một tủ đứng và một bồn rửa mặt. Thật ra với sinh viên mà có được một phòng ở ngay Quartier Latin là một việc vô cùng quý giá.

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2020

Vũ Quý Hạo Nhiên: George Floyd Là Thế Nào Mà Đám Tang To Dữ Vậy?

"Tôi nhìn ông ta (George Floyd) và tôi thật sự nghĩ người đó đã có thể là tôi." Đó là điều mà vị Surgeon General (Y sĩ trưởng) Jerome Adams nói về Floyd.

Tại sao vị bác sĩ đứng đầu ngành Y chính phủ liên bang Hoa Kỳ, một nhân vật cấp cao từng đứng chung sân khấu với TT Trump trong những buổi họp báo về coronavirus, lại tự so sánh mình với Floyd, một người tiền án tiền sự đầy một danh sách?

Vì Bác sĩ Adams biết một điều mà người da đen nào cũng biết nhưng nhiều người Việt Nam có vẻ không biết, đó là xã hội Mỹ, trong đó có cảnh sát, đối xử với người da đen bất công, không như với các sắc dân khác, bất kể người da đen đó là ai, giàu nghèo ra sao.

Kenneth Frazier cũng nói tương tự. George Floyd "đã có thể là tôi."

Kenneth Frazier là ai? Frazier là triệu phú, luật sư, CEO công ty dược phẩm Merck (ở nước khác như VN được gọi tên là MSD). Merck là công ty dược phẩm lớn thứ nhì ở Mỹ. Trong 500 công ty lớn nhất nước Mỹ, chỉ có 4 CEO người da đen và Kenneth Frazier là một.

Cũng như Bác sĩ Adams, tại sao ông Frazier tại tự so sánh mình với một người có tiền án tiền sự?

Cùng một lý do. Vì họ biết xã hội này bất công với mọi người da đen chứ không chỉ một mình George Floyd.

Ông Frazier nói cộng đồng người gốc Phi Châu xem video đó và nhìn thấy "người đàn ông gốc Phi Châu đó, đã có thể là tôi hay bất kỳ một người đàn ông Mỹ gốc Phi Châu nào, bị đối xử không như một con người."

Bác sĩ Adams kể ông nhiều lần bị cảnh sát hay bảo vệ chặn lại trong siêu thị, trong các cửa hàng, bị vu cáo những điều ông không hề làm.

Katsuji Nakazawa: Kịch tính trên chính trường Trung Quốc và sự bất an của Tập Cận Bình (Trần Hùng dịch)

Tin đồn đã lan truyền từ ngày hôm trước trong một số đảng viên Cộng sản Trung Quốc là sẽ có một thông báo quan trọng sắp xảy ra. Hóa ra đó là một món quà sinh nhật bất ngờ khiến các chuyên gia phải bàn tán không ngừng.

Trên trang nhất ngày 15 tháng 6 của tờ Học tập, một ấn phẩm chính thức của Trường Đảng Trung ương, là một bài viết toàn trang với dòng tít lớn kêu gọi đưa “Tư tưởng Tập Cận Bình” – tư tưởng chính trị đặt theo tên của nhà lãnh đạo – trở thành “Chủ nghĩa Mác của thế kỷ 21.”

Bài báo được viết bởi Hà Nghị Đình (He Yiting), phó giám đốc điều hành của Trường Đảng Trung ương và là một trợ lý thân cận của Tập, đóng một vai trò quan trọng trong việc biên soạn lý thuyết chính trị cho Tập, vốn được đưa vào Điều lệ Đảng tại Đại hội toàn quốc năm 2017.

Ông ta không chỉ đơn thuần là tìm cách lấy lòng Tập hay chơi chữ. Một tham vọng lớn được ẩn giấu đằng sau động thái này.

Về bản chất, đó là một nỗ lực nhằm tôn vinh hệ tư tưởng của Tập như một triết lý trăm năm có một dẫn đường cho tất cả người dân Trung Quốc và qua đó làm cho nó còn quan trọng hơn cả “Tư tưởng Mao Trạch Đông”, hệ tư tưởng của người sáng lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Lời đề nghị này quả thật “hoành tráng” đến nỗi ngay cả Karl Marx chắc cũng sẽ phải ngạc nhiên ở thế giới bên kia. Trong bài viết, Hà Nghị Đình đưa ra lập luận rằng chủ nghĩa xã hội mang đặc sắc Trung Hoa ngày nay đã viết nên “chương tuyệt vời nhất của chủ nghĩa xã hội thế giới trong 500 năm qua” (?!).

Nói về chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội, Hà viết rằng “hai hệ tư tưởng, hai học thuyết và hai hệ thống của thế giới đang trải qua những biến đổi sâu sắc có lợi cho chủ nghĩa xã hội”.

Có nhiều hàm ý trong việc này. Việc bài viết được xuất bản đúng vào sinh nhật lần thứ 67 của Tập cũng có thâm ý lớn.

Trân Văn (VOA Blog): Còn đảng còn… ngập!



(Hình: Trích xuất từ website VnExpress.net)

Sau nhiều ngày cứ mưa là ngập (1), sinh hoạt xã hội bị lộn ngược (2), một số tờ báo ở TP.HCM vừa loan báo: Ban Cán sự đảng của UBND TP.HCM vừa trình Ban Thường trực Thành ủy TP.HCM đề nghị điều chỉnh Qui hoạch tổng thể Hệ thống thoát nước đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2050 để có sự đồng bộ, làm cơ sở cho việc triển khai các dự án đầu tư xây dựng mới, cải tạo và nâng cấp hệ thống thoát nước ở TP.HCM. Cụ thể là sẽ mở rộng diện tích được qui hoạch cho thoát nước từ 650 km2 thành 2.095 km2 (3)

Tại sao đến giờ Qui hoạch tổng thể Hệ thống thoát nước cho TP.HCM vẫn nằm trong tay… Ban Cán sự đảng của UBND TP.HCM và nơi xem xét, quyết định chủ trương đầu tư để vẫn là… Ban Thường trực Thành ủy TP.HCM?..

***

Những cơn mưa mùa hè trong tuần trước và tuần này ở TP.HCM đã biến “Siêu dự án chống ngập” của TP.HCM thành trò hề đắt giá. Khoảng 10.000 tỉ đồng đã trút vào “Siêu dự án chống ngập” dường như chỉ có tác dụng làm… tắc hệ thống thoát nước.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hậu Coronavirus & Tập Cận Bình



Cuồng vọng là căn bệnh ung thư về đạo đức đối với tất cả những kẻ độc tài, càng là những kẻ độc tài nhiều quyền lực càng cuồng vọng, không cần nhắc tới nước ngoài, chỉ cần Trung Quốc thôi cũng đã có Tần Thủy Hoàng, Hán Vũ Đế, Đường Thái Tông, Minh Thái Tổ, Khang Hy, Càn Long, Mao Trạch Đông… ví dụ quá đầy đủ! Những nhân vật chính trị đầy quyền lực này cũng đầy đủ năng lực để cưỡng ép, khuếch tán những tế bào ung thư ra toàn xã hội.


Bữa mừng sinh nhật bác Hồ, Cậu Bẩy nổi hứng đọc mấy câu vè (nghe) không thanh tao lắm: 

Nếu ngày ấy, Paris trời trở lạnh
Cục gạch hồng không đủ ấm qua đêm
Bác chết cóng trên mình cô đầm nái
Thì ngày nay tổ quốc đã êm đềm

Vì không có khả năng sáng tác những câu thơ huê dạng (Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác hay Bác về … im lặng/ Con chim hót/ Thánh thót bờ lau, vui ngẩn ngơ) và cũng chả làm được mấy câu vè bỗ bã nên tôi chỉ giản dị nghĩ rằng: Người đi đâu cũng đặng, về lúc nào cũng xong, miễn là “cái tôi” của Bác nhỏ lại tí xíu – xíu nữa thôi – thì đỡ cho trăm dân muôn họ biết chừng nào! 

Hai ông Chế Lan Viên và Tố Hữu đỡ phải mang tiếng là những kẻ xu thời, ton hót. Cậu Bẩy cũng đỡ phải thốt lời cay đắng, mỉa mai. Cây rừng thì đỡ bị đốn chặt, để làm giấy in hằng trăm ngàn cuốn sách mà Bác tự viết về mình nhưng (làm bộ) ghi tên ai khác cho nó đỡ kỳ. Và bá tánh thì khỏi lâm vào cảnh chiến tranh (đến đôi ba bận) vì buộc phải đi theo “con đường mà Đảng và Bác kính yêu đã chọn.”

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2020

Tô Văn Trường: Phải đào tạo lại các quan toà



Cư tri cả nước vẫn còn nhớ phát biểu sau khi tuyên thệ nhậm chức Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao, ông Nguyễn Hòa Bình hứa sẽ cùng tập thể lãnh đạo Tòa án Nhân dân Tối cao: “Chăm lo xây dựng đội ngũ thẩm phán giỏi về nghiệp vụ, tinh thông về pháp luật, công tâm và bản lĩnh, để nhân danh Nhà nước đưa ra những phán quyết thượng tôn pháp luật, nghiêm minh và công bằng”.

Ông Nguyễn Hòa Bình cũng đề nghị: “Quốc hội, các vị đại biểu Quốc hội ủng hộ và tăng cường giám sát hoạt động của Tòa án các cấp”. Có thể coi lời hứa của ông Nguyễn Hòa Bình trước Quốc hội cũng là lời hứa trước nhân dân cả nước bởi Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của nhân dân.

Nếu “cơ chế” mà biết nói năng, khi chứng kiến trên diễn đàn Quốc hội trong phiên thảo luận về kinh tế xã hội vừa qua tranh luận đánh giá về lĩnh vực tư pháp cụ thể là ngành tòa án, cử tri thấy cảnh tượng “ông nói gà, bà nói vịt” chắc nó sẽ phải thú nhận rằng:

“Tại ai cũng chẳng tại ai cả
Thôi cứ cho rằng nó tại tôi”

Cánh Cò (Blog RFA): Cởi truồng - thành tích mới của tòa án Việt Nam


Chị Phan Thị Mỹ Xuyên, một giáo viên, và cha chị là ông Phan Văn Tuấn đã cởi truồng để gây chú ý trước đoàn đại biểu Quốc Hội và công luận về vụ oan sai của gia đình mình. (Hình: Facebook Luân Lê)

Mấy hôm nay trên mạng xã hội xuất hiện một livestream ghi lại hình ảnh hai cha con cởi truồng chặn đoàn xe đại biểu Quốc Hội tại Hà Nội để kêu oan lấn lướt mọi tin tức thời sự đang xảy ra trong nước.

Người cha và chị con gái chạy như điên cuồng trước đám đông hiếu kỳ nhằm tiếp cận chiếc xe một cách tuyệt vọng. Chị con gái nằm lăn ra đường còn người cha cầm tấm biều ngữ cuống quýt chạy chung quanh con gái vừa như che chở vừa như cho con gái biết rằng cha vẫn ở đây, vẫn chảy dòng nước mắt căm phẫn với con một cách tuyệt vọng.

Hình ảnh ấy làm lương tri con người thắt lại. Hai cha con họ cũng là người Việt Nam, cũng nói tiếng Việt, thứ ngôn ngữ chung của hơn 90 triệu con người đang nói. Ai cũng hiểu họ muốn gì và ai cũng hiểu tại sao câu chuyện thương tâm này lại xảy ra.

Chị Phan Thị Mỹ Xuyên – một giáo viên, và cha chị là ông Phan Văn Tuấn đã đi khắp nơi kêu oan mấy năm qua, trong ấy có Tòa Án Nhân Dân Tối Cao nơi ông Nguyễn Hòa Bình làm chánh án nhưng không hề được trả lời. Vụ án oan của gia đình ông Tuấn cho thấy nền tư pháp tùy tiện của Việt Nam đã khiến không biết bao nhiêu gia đình đổ vỡ. Không biết bao nhiêu số phận trở thành bất hạnh và hai cha con ông Tuấn không phải là những người sau cùng.

Trần Thanh Cảnh: Thử bàn về đường lối phát triển kinh tế



Trước hết phải nói rõ: Tôi đã từng là đảng viên cộng sản, kết nạp từ hồi bộ đội trên biên giới phía Bắc kia. Nhưng đã lâu rồi, tôi không đi sinh hoạt, cũng chẳng đóng đảng phí, nên hiện giờ chắc chắn tôi không còn trong danh sách đảng viên. Thế nhưng tôi vẫn quan tâm đến đường lối chính trị của đảng, bởi nó thực sự ảnh hưởng rõ rệt đến đời sống của nhân dân và sự phát triển của đất nước.

Nhân hôm nọ đọc bài tham luận đại hội của một bạn văn, hiện vẫn đang là đảng viên. Nhân hôm nay lại có người đưa cho tập văn kiện, đánh dấu một chỗ cẩn thận và phàn nàn: "Đến giờ phút này họ vẫn u mê lú lẫn thế này thì dân tộc này, đất nước này còn khốn nạn! Bao nhiêu bài học từ quá khứ và ngay hiện tại sờ sờ mà họ vẫn dám ghi vào văn kiện trình đại hội... KINH TẾ NHÀ NƯỚC GIỮ VAI TRÒ CHỦ ĐẠO... thì hết nói được điều gì thêm nữa!".

Tôi chợt nhớ lại...

Hồi chuẩn bị Đại hội 10, tôi đang là bí thư một chi bộ doanh nghiệp. Giám đốc nữa. Cũng tổ chức đại hội như ai. Một ông bạn, đảng ủy cấp trên bảo: "Sao ông chẳng đóng góp gì cho văn kiện vậy?". "Đóng các ông cũng có nghe đâu mà đóng?"." Nhưng vẫn phải có!". "Ok, sẽ có ngay"!

Tôi về soạn văn bản, đóng dấu ký tên đàng hoàng, gửi đảng ủy cấp trên. Đóng góp 2 ý kiến mà dân doanh nghiệp chúng tôi khi ấy thảo luận rất nhiều trong những buổi gặp nhau rưọu chè bia bọt tiếp khách:

Mai Vân (RFI): Biển Đông - Mỹ dùng chiến thuật “áp lực tối đa” đối với Trung Quốc

Ba hàng không mẫu hạm Mỹ đồng thời tuần tra ở châu Á, oanh tạc cơ B-1B được triển khai trên đảo Guam miền tây Thái Bình Dương, từ đó tiến hành các phi vụ trên Biển Đông, máy bay trinh sát không người lái Global Hawk cũng được đưa tới Nhật Bản để làm nhiệm vụ trong khu vực... 

Đối với giới phân tích, rất hiếm khi Hoa Kỳ tung một lực lượng hùng hậu như vậy đến vùng biển châu Á, một quyết định gắn liền với việc Trung Quốc ngày càng gia tăng các hành động khống chế Biển Đông.

Trong một bài viết ngày 15/06/2020 mang tựa đề khá châm biếm: “Ba tàu sân bay Mỹ tuần tra cùng một lúc ở Thái Bình Dương. Và Trung Quốc không vui - Three US Navy aircraft carriers are patrolling the Pacific Ocean at the same time. And China's not happy”, kênh truyền thông Mỹ CNN đã nêu bật phản ứng tức tối của Bắc Kinh trước hành động phô trương lực lượng để răn đe của Mỹ.

Ba hàng không mẫu hạm đồng thời hoạt động ở Thái Bình Dương


CNN trước hết xác nhận sự hiện diện đồng thời của ba hàng không mẫu hạm Mỹ trên vùng biển Thái Bình Dương, hai chiếc ở miền tây, chiếc còn lại đã tiến vào khu vực phía đông.

Trích dẫn các thông cáo báo chí do chính Hải Quân Mỹ công bố, CNN cho biết là hai chiếc tàu sân bay USS Ronald Reagan và USS Theodore Roosevelt đang tuần tra ở vùng biển miền tây Thái Bình Dương, trong lúc chiếc USS Nimitz cùng với hải đội hộ tống - rời cảng San Diego ở California ngày 08/06 – hiện đã có mặt ở phía đông.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2020

Phạm Phú Khải: Nước Mỹ và vấn nạn nô lệ thời lập quốc


Biểu tình tại Los Angeles liên quan đến cái chết của ông George Floyd. Hình MARK RALSTON/AFP via Getty Images

“Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền được sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc.” – Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ, công bố ngày 4 tháng Bảy năm 1776.

Một trong năm tác giả chính của tuyên ngôn này là Thomas Jefferson, như chúng ta đã biết [1]. Vị Tổng thống thứ ba của Hoa Kỳ, vì thế, đã trở thành biểu tượng của tự do, bình đẳng, và nhân quyền trên toàn cầu.

Mọi người là gồm những ai?


Vấn đề là, Jefferson vào lúc đó có xem người da đen, người nô lệ, là con người không?

Không riêng gì Jefferson, những nhà lập quốc Hoa Kỳ khác, như George Washington, James Madison (một trong các tác giả chính của Hiến pháp Hoa Kỳ), Benjamin Franklin, James Monroe v.v… nghĩ sao về người da đen, về vấn đề nô lệ?