Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

Tuấn Khanh: Năm năm vượt thác của những người làm báo tự do



Ngày 4/7/2019 là một ngày đáng nhớ với nhiều người làm báo tự do, có chân trong tổ chức XHDS, dưới cái tên Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam. Đây là tổ chức tập hợp những người bảo vệ quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin, lên tiếng cho công lý và vận động cho một xã hội không độc tài cộng sản. Nhân kỷ niệm năm năm của Hội, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam đã dành ít thời gian để nói về mình, về những anh em trong Hội, đã sống sót như thế nào qua những cuộc đàn áp, sách nhiễu… suốt thời gian qua. 

Nhà báo Phạm Chí Dũng: Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam (HNBDLVN) giống như một con thuyền vượt thác, đã suýt chìm trong năm đầu tiên, gượng dậy trong năm thứ hai, tạm bình ổn trong những năm kế và đến năm thứ năm, thì có vẻ đã khởi sắc. Có thể hình dung như vậy. 

Nguyễn Tường Thụy: Võ Văn Thưởng không muốn “đối thoại” nữa?

Ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.

Hôm 5/7 Trưởng ban tuyên giáo TW Võ Văn Thưởng có bài giảng khá dài cho các báo cáo viên cấp dưới. Thời buổi bây giờ, bài giảng tới 75 phút là dài, chẳng biết học trò của Võ Văn Thưởng nghe được đến đâu hay là “ngồi dưới xem iPad, iPhone, đọc tin, nhắn tin”

Theo như báo Thanh Niên tóm tắt thì Võ Văn Thưởng nêu ra toàn những mối lo là mối lo. Đương nhiên, theo bài vở thì mối lo đầu tiên phải là thế lực thù địch chống phá. Bản thân không ra gì nhưng cái gì cũng đổ cho thế lực thù địch, mở miệng ra là thế lực thù địch. Thế lực thù địch ở đây còn chia ra 3 nhóm cho “khoa học, biện chứng”. Đáng chú ý và cũng khá thú vị là Võ Văn Thưởng cho rằng thế lực thù địch còn nằm ngay trong nội bộ đảng, giữ chức vụ trung cao cấp hẳn hoi. 

Rồi mối lo yếu kém ở khâu “quán triệt nghị quyết” (phổ biến chưa hay, người nghe không chú ý), xử phạt báo chí không đủ răn đe... 

Điều đáng chú ý nhất trong bài giảng của Võ Văn Thưởng mà báo Thanh Niên dùng để giật tít (Ông Võ Văn Thưởng: 'Internet là xa lộ, cho mấy làn xe chạy là quyền chúng ta') là lối tư duy sặc mùi độc tài của anh ta: 

“Internet là một xa lộ thông tin, chúng ta cho 4 làn, 6 làn hay 20 làn xe chạy, xe 4, 6, 8 bánh chạy là quyền của chúng ta...” 

Trân Văn (VOA Blog): Võ Văn Thưởng, khi 49 ‘lú’ hơn cả 75

Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Trưởng ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN.

Ông Võ Văn Thưởng, 49 tuổi, Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Trưởng ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN vừa chứng minh, ông hơn hẳn ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư, 75 tuổi, về độ… “lú”.

***

Nhiều người đang bày tỏ sự bất bình về những nhận định, tuyên bố của ông Thưởng tại “Hội nghị Báo cáo viên các tỉnh ủy, thành ủy, đảng ủy trực thuộc trung ương”, mới diễn ra hôm 5 tháng 7 (1).

Đa số chỉ trích việc ông Thưởng cho rằng: Internet là xa lộ, cho dùng bao nhiêu làn là quyền của đảng, thành ra đảng không cần lo lắng về chuyện tự do Internet sẽ ảnh hưởng tới nhân quyền hay tự do ngôn luận.

Tuy tuyên bố vừa kể bộc lộ sự nghiệt ngã trong nhận thức, sự trịch thượng cả về tâm thế lẫn tư thế của thành viên trẻ nhất trong Bộ Chính trị nhưng với kẻ viết bài này, điều đó vẫn chưa phải là lõi để nhìn ra cốt cách của đại diện một thế hệ sẽ kế thừa quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối Việt Nam trong vài năm tới. Khả năng, tư cách của đồng chí Võ Văn Thưởng thế nào, nằm ở chỗ khác và cần được nhận diện sớm…

Hòa Ái, RFA: Nạn nhân thảm sát Mậu Thân trở thành Tướng Hải quân Hoa Kỳ

Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ gốc Việt Nguyễn Từ Huấn.

Thưa quý vị, Đại tá Nguyễn Từ Huấn, thuộc binh chủng Hải quân Trừ bị Hoa Kỳ vào ngày 5/6/19 được Tổng thống Donald Trump đề nghị thăng cấp Phó Đề đốc và đã được Ủy ban Quân sự Thượng viện Mỹ chuẩn thuận vào hôm 27 tháng 6. Ông Nguyễn Từ Huấn sẽ chính thức trở thành vị tướng gốc Việt đầu tiên trong Hải quân Hoa Kỳ sau lễ thăng cấp dự kiến diễn ra vào tháng 10 tới đây. 

RFA: Hòa Ái xin chào Đại tá Nguyễn Từ Huấn. Câu hỏi đầu tiên dành cho ông là cảm xúc của ông như thế nào trong giây phút đầu tiên ông nhận được thông báo có tên trong danh sách đề nghị thăng cấp Phó Đề đốc của hải quân Hoa Kỳ hồi đầu tháng 6? 

Đại tá Nguyễn Từ Huấn: Tôi đã nhận được cuộc điện thoại của một Phó Đô đốc, Tướng 3 sao của Hải quân gọi cho tôi vào khoảng đầu tháng 2 cho biết là tội được chọn thăng cấp lên Phó Đề đốc. Cảm tưởng của tôi lúc đó rất xúc động và cũng cảm thấy rất được vinh dự đã được chọn lên chức vụ như thế. Vinh dự này không chỉ cho chính tôi không thôi mà đó là vinh dự cho tất cả những người mà tôi đã từng phục vụ với và những người đang phục vụ với vì họ chính là những người đã cho tôi cơ hội được có ngày hôm nay. 

TS Trịnh Định : Đường cao tốc Bắc Nam - Sinh lộ của dân tộc (trả lời phỏng vấn của nhà báo Phan Văn Thắng)

LTS của báo Văn Hóa Nghệ An: Hiện nay, dư luận đang rất quan tâm về việc lựa chọn nhà thầu xây dựng đường cao tốc Bắc Nam và tỏ ra rất băn khoăn, lo lắng về sự an nguy của đất nước nếu nhà thầu Trung Quốc trúng thầu thực thi con đường này. Văn hóa Nghệ An xin giới thiệu cùng bạn đọc chia sẻ của Tiến sỹ Trịnh Định đến từ ĐH Quốc gia Hà Nội với nhà báo Phan Văn Thắng về vấn đề này.
TS Trịnh Định
Phan Văn Thắng: Gần đây Việt Nam có chủ trương xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, ông đánh giá như thế nào về tầm quan trọng của đường cao tốc này đối với sự phát triển của đất nước?

Trịnh Định: Ở bất cứ quốc gia nào, hệ thống đường giao thông là tiền đề để công nghiệp hóa, đô thị hóa. Một quốc gia muốn phát triển, việc trước tiên là phải chú trọng phát triển giao thông.Về cơ bản, cho đến nay, hệ thống giao thông chúng ta đang thua rất xa so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới. Vì vậy, việc xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, xét về chủ trương và ý tưởng là đúng đắn, tuy hơi muộn.

Tuy nhiên, khi đề ra chủ trương xây dựng đường cao tốc Bắc Nam cần tính bài toán tổng thể của cơ sở hạ tầng quốc gia, đặc biệt là giải quyết cơ sở hạ tầng giao thông nội đô trong các đô thị lớn như Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi không phải là người am hiểu về giao thông nên tôi chỉ có thể chia sẻ từ góc độ lịch sử và hệ quả an ninh, chính trị của nó mà thôi.

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

NGÀY 7-7-2019 
KỶ NIỆM 56 NĂM VĂN HÀO NHẤT LINH QUA ĐỜI


Nguyễn Tường Thiết: Thanh Ngọc Đình - Tết Xưa

Thương nhớ chị tôi,
Nguyễn Kim Thoa (1938-2006)

Hàng năm mỗi lần Tết đến khi tôi hồi tưởng về những cái Tết đã đi qua trong đời mình thì hình ảnh Tết Kỷ Hợi bao giờ cũng hiện lên trước nhất. Nó nổ trong ký ức tôi tiếng pháo đùng đón giao thừa từ Thanh Ngọc Đình vọng vào đêm rừng. Nó lóe trong trí nhớ tôi hình bóng căn nhà chập chờn ánh lửa tỏa từ đám củi cháy dưới nồi bánh chưng sôi sục và tiếng kèn của cha tôi lan đi trên dòng suối Đa Mê. Suối mơ! Bên rừng thu vắng. Giòng nước trôi lững lờ ngoài nắng...

"Mẫu ngôi nhà mà Nhất Linh tự vẽ và đặt tên Thanh Ngọc Đình. Ngôi nhà mà đến cuối đời ông vẫn chưa có được".

Thanh Ngọc Đình là tên cha tôi đặt cho một căn nhà ông xây cất ở giữa rừng Fim Nôm vào những năm cuối đời, để thưởng cho một loài hoa ông cho là tiên cách nhất. Căn nhà do chính cha tôi vẽ họa đồ, được xây toàn bằng vật liệu nhẹ, tọa lạc bên dòng suối Đa Mê, cách Quốc L 20 Sài Gòn-Đà Lạt khoảng một nghìn thước, ngang cây số 27 tính từ thành phố Đà Lạt, và thuộc xã Fim Nôm.

Thực ra đó chỉ là một căn nhà trong mộng. Bởi vì Thanh Ngọc Đình không bao giờ được hoàn thành. Năm 1959 căn nhà bị sụp đổ hoàn toàn sau một đêm giông gió, chỉ còn trơ lại cái nền nhà trống. Cũng may là nó sụp đổ sau Tết Kỷ Hợi (ngày 8 tháng 2 năm 1959), là năm mà đông đủ chúng tôi đã ăn cái Tết sau cùng ở Fim Nôm. 

Năm ấy là năm đầu tiên cha tôi tổ chức ăn Tết trong rừng. Một phần để ăn mừng căn nhà xây gần xong, phần khác chắc là ông muốn làm sống dậy không khí những cái Tết xưa ở trại Cẩm Giàng. Hồi đó chúng tôi đều ở Sài Gòn. Năm trước cha tôi đã bỏ Đà Lạt về Sài Gòn làm báo. Tháng giêng năm 1959 ngay sau khi số báo Văn Hóa Ngày Nay số Xuân Kỷ Hợi được phát hành, cha tôi lên Fim Nôm đôn đốc việc xây nhà và sửa soạn đón xuân. Ông mời một số thân hữu và gia đình của họ lên Fim Nôm ăn Tết. Tôi nhớ có gia đình các bác Nguyễn Hữu Phiếm, Nguyễn Sĩ Dinh, Bùi Khánh Đản, Lê Đình Gioãn... Thời gian đó tại Fim Nôm bà nội tôi ở chung với người em trai của bà là cụ Nghị Biên trong một căn nhà gỗ sơ sài ở cây số 27 ngay sát quốc l. Bà nội tôi tu ở đó, mẹ tôi thuê một con bé giúp việc tên là Tình lên ở Fim Nôm trông nom bà nội tôi. Bà lúc này đã yếu nên không muốn bầy vẽ tổ chức Tết lớn. Nhưng cuối tháng chạp cha tôi khẩn khoản bà nội đứng ra phụ trách nấu nồi bánh chưng. Ông nói:

Nguyễn Vĩnh Nguyên: Đi tìm dòng suối Đa Mê

Năm 1954, gia đình nhà văn, chính trị gia Nhất Linh – Nguyễn Tường Tam chuyển từ Hà Nội vào Sài Gòn, định cư ở chợ An Đông. Một năm sau, Nhất Linh quyết định lên Đà Lạt ở ẩn.

Trong các giai thoại và bút tích Nhất Linh vào thời kỳ này, có một địa danh được nhắc đi nhắc lại khá nhiều: Suối Đa Mê. 

Lần về chuyện cũ


Theo hồi ký của ông Nguyễn Tường Thiết, người con trai được theo chân nhà văn Nhất Linh trong giai đoạn này, thì cha ông chọn Đà Lạt bởi “rất thích hợp với khung cảnh nên thơ và khí hậu mát mẻ của Đà Lạt”. Lúc mới đến Đà Lạt, tác giả Đoạn tuyệt thuê một căn phòng trên lầu hai, nhà hàng Poinsard & Veyret, số 12 đường Yersin (nay là Trần Phú, từng là quán Le Café De La Poste). Phía sau dãy nhà mà Nhất Linh thuê trọ chính là Hotel Langbian Palace, nơi chính trị gia Nguyễn Tường Tam từng đóng vai trò là Trưởng đoàn Việt Nam trong Hội nghị Trù bị Đà Lạt 9 năm về trước (5-1946).

Nhà văn Nhất Linh mắc võng bên suối Đa Mê trong thời gian ở ẩn tại đây (1957-1958). Ảnh: Vũ Hà Tuệ sưu tầm.

Khung cảnh thanh bình của Đà Lạt ấy được Nguyễn Tường Thiết kể trong cuốn hồi ký Nhất Linh cha tôi. Nhất Linh sống giản đơn và thanh bạch, mỗi ngày ông thả bộ xuống khu Hòa Bình, ăn sáng ở quán phở bình dân trên đường Hàm Nghi, rồi đi vòng bên kia bờ hồ Xuân Hương, vượt mấy ngọn đồi phía cuối hồ, đến tận khu Chi Lăng gần hồ Than Thở. Ông thường ngồi uống rượu và ngắm sương mù phủ xuống những ngọn đồi trong tịch lặng. 

Một lần đi dạo, ông đã bị mê hoặc trước vẻ đẹp một nhành phong lan nở hoa vàng bám trên cây thông già bên hồ Xuân Hương. Từ đó, ông bị loài hoa này khuyến dụ bước vào một cuộc chơi đầy tao nhã mà không kém nhọc nhằn. Nhất Linh băng rừng lội suối, sưu tầm nhiều loại lan quý và đặt tên cho từng chi, loài (nhiều tên lan rừng do Nhất Linh đặt, cho đến nay giới chơi lan Đà Lạt vẫn còn dùng).

Bùi Bích Hà - Bà Nhất Linh Nguyễn Tường Tam

(Bài nói chuyện nhân dịp ra mắt tuyển tập Nhất Linh, Người Nghệ Sĩ-Người Chiến Sĩ, tại nhật báo Người Việt, quận Cam, ngày 22/8/2004).

Trong trí tưởng tôi như một độc giả con nít những năm 40, thiếu nữ những năm 50 và trẻ tuổi những năm 60, Nhất Linh trong Tự Lực Văn Đoàn cùng những vị cầm bút thời của ông là những nhân vật gần như huyền thoại, chỉ hiện hữu bằng tài năng, thanh danh và tác phẩm, không bằng nhục thể có thể nhìn thấy hay tiếp cận, như những con người bình thường khác xung quanh tôi.

Giữa năm 1963, tuy đã tốt nghiệp đại học, đi dạy, đã bước vào một cuộc hôn nhân khó khăn và đang sinh sống tại một tỉnh lỵ trù phú gần cực nam miền nam Việt Nam, tin nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam tự vẫn để phản đối sự bất công chuyên chính của chính quyền đương thời tới với tôi là một nỗi buồn lặng lẽ. Dường như một phần của ông, cái hồn Tự Lực Văn Đoàn mà tôi gắn bó mật thiết thời còn đi học, trước đó, đã được tôi chôn cất kỹ trong hoàn cảnh làm vợ không có chỗ nào dành cho văn chương của tôi. Nay ông thực sự ra đi, là một tên tuổi chính trị lẫy lừng, một tư cách chính trị hiếm hoi, khuôn mặt này của ông, dẫu thế, hoàn toàn xa lạ trong cảm thức của tôi. Có vẻ như thế hệ chúng tôi, nhút nhát, lãng mạn, nên yêu thích cái đẹp trừu tượng, thậm chí trừu tượng hóa mọi vẻ đẹp của đời sống để thấy chúng tinh khiết, linh thiêng, và như thế, chúng càng đẹp hơn, an toàn và bền bỉ hơn.
Phải đợi đến bây giờ, những năm đầu thế kỷ 21 và do tạp chí Thế Kỷ 21 đề xuất, chúng tôi mới có dịp nhìn lại thần tượng Nhất Linh của chúng tôi suốt hơn nửa thế kỷ vừa qua.

Điều khám phá đầy ngạc nhiên và thích thú là khi nhìn ông như một con người bằng xương, bằng thịt, từng sống, từng cảm xúc như bất cứ ai với trái tim mỏng manh, với tấm linh hồn dễ bị thương tích, tôi nhận ra cả những liên hệ đời thường xung quanh ông, sinh động và phong phú, tôi nhận ra bà Nhất Linh, anh Nguyễn Tường Triệu, anh Nguyễn Tường Thiết.

Tuy nhiên, bữa nay, trong khuôn khổ thời gian hạn hẹp của buổi giới thiệu tuyển tập Nhất Linh, Người Nghệ Sĩ-Người Chiến Sĩ, do nhà Thế Kỷ phát hành, chúng tôi chỉ xin được nói về bà Nhất Linh, khuê danh Phạm Thị Nguyên.

Trần Mộng Tú: Dòng Suối Đa Mê và Chim Humming Bird - Ghi dấu 56 năm ra đi của nhà văn Nhất Linh.

Buổi chiều tháng 6. Tôi đứng trong nhà nhìn qua khung cửa sổ, cái vườn bậc thang dựng trên một con dốc thoai thoải. Mỗi bậc trồng một loại hoa khác nhau. Tháng này hoa Mẫu Đơn (Peony)đang thi nhau nở, cái lộng lẫy của Mẫu Đơn làm những loại hoa khác như chìm đi. Có một con chim Humming Bird từ đâu bay tới, nó đập cánh xoay tròn chung quanh bông Mẫu Đơn, cứ xoay hoài mà không đậu lại. Tôi chưa nhìn thấy con chim này đậu bao giờ. Hình như loại chim này không biết đậu và không biết mỏi cánh.

Con chim này làm tôi nghĩ đến những con người dành cả cuộc đời mình cho một lý tưởng, một đam mê nào đó, không bao giờ ngưng nghỉ. Họ ngưng lại để chết , thế thôi.

Tôi hình dung ra sự liên hệ giữa loài chim Humming Bird và Nhà Văn Nhất Linh

Anh Thiết, người bạn rất thân thiết của chúng tôi kể cho chúng tôi nghe về cuộc đời của hai đấng thân sinh ra anh. Nhà văn, nhà cách mạng Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và Mẹ anh, Chị Tam (Những bạn thân của Nhất Linh thường gọi bà như vậy.)

Thế hệ của chúng tôi khi nói về Nhất Linh, thường ai cũng chú trọng về sự nghiệp đồ sộ văn học của Nhất Linh, của Tự Lực Văn Đoàn, mặc dù Nhất Linh có làm cách mạng và dưới một cái nhìn nào đó cái chết của Nhất Linh có dính dáng đến chính trị.

Hôm nay nhân ngày Giỗ thứ 56 của Văn Hào Nhất Linh, một nén hương thắp lên bàn thờ như một lời mời anh linh của người đã khuất về chia xẻ cùng con cháu, hậu duệ, niềm cảm xúc giữa vạch ngang sinh tử.

Khi nghĩ về Nhất Linh, ngoài sự ngưỡng mộ văn tài ông tôi thường hay suy nghĩ về con người cách mạng và cuộc đời tình cảm của ông.

Nhất Linh và vợ bên dòng suối Đa Mê 1957 với thủ bút của Nhất Linh. 
Ảnh Vũ Hà Tuệ sưu tầm.

Phạm Hảo: Vài Mảnh Tình ở Xóm Cầu Mới

Bậc thang Comstock Grand Dame (Good for kissing).
Thành phố Seattle ở miền Tây Bắc nước Mỹ được tạo thành bằng sáu ngọn đồi, cho nên hầu hết nơi nào trong thành phố cũng có dốc ngắn dốc dài, dốc cao dốc thấp, tha hồ cho những người thích chạy bộ hay leo núi tung hoành.

Nhà tôi nằm trên đồi Queen Anne, là ngọn đồi cao thứ nhì trong sáu ngọn đồi, ngoài những con dốc ngoằn nghèo cho xe chạy, đồi này còn có 120 bậc thang nằm rải rác chung quanh đồi để khách bộ hành đi tắt. Những bậc thang này phần nhiều được kiến trúc rất mỹ thuật, có những bậc thang chỉ có vài chục bậc, nhưng cũng có những bậc thang cao đến 150 bậc.Có bậc hẹp chỉ đủ cho hai người đi, có bậc lại rộng đến mức đủ cho năm người sánh vai đi cùng một lúc. Tôi mê đi leo theo những bậc thang này lắm, nhưng có một ông này còn mê những bậc thang của đồi Queen Anne nhiều hơn tôi, ông này tên là Thomas Horton, làm nghề kiến trúc sư, nhà cũng ở trên đồi này. Trong năm 2007, ông ta bỏ ra 120 tiếng đồng hồ để đi cho hết những bậc thang, rồi năm 2009 in và bán ra tấm bản đồ kích thước bằng tờ tạp chí Newsweek, gọi là Map of The Pedestrian Stairs of Queen Anne. Ông này cẩn thận lắm, trên tấm bản đồ này ông có ghi chú là nếu đang dùng nó ở ngoài trời mà lỡ bị mưa mà không có áo mưa hay cây dù thì dùng tấm bản đồ này che đỡ cũng được vì nó được làm bằng loại giấy không thấm nước.

Phạm Phú Minh: Đi tìm câu trả lời tại sao hội thảo thành công

Hội thảo về Tự Lực Văn Đoàn ngày 6 và 7/7/2013 tại báo Người Việt – Nam California
Trong bài "Một cuộc triển lãm và hội thảo thành công" đăng trên Diễn Đàn Thế Kỷ vào thứ bảy tuần trước (13 tháng 7, 2013) tôi đã đặt cho mình câu hỏi: Cái gì làm cho cuộc triển lãm và hội thảo trong hai ngày 6 và 7/7/2013 tại báo Người Việt thành công vượt ra ngoài mong đợi của người tổ chức? Và đã nghĩ rằng đề tài đã góp phần quan trọng.

Đề tài của cuộc triển lãm và hội thảo là: báo Phong Hóa Ngày Nay và Tự Lực Văn Đoàn. Nhưng tại sao đề tài này lại thu hút đông đảo đồng bào ta tham dự rất thủy chung từ đầu đến cuối như thế, so với các cuộc hội thảo trước đây? Câu trả lời có thể rất dài dòng, với một khảo sát lại hoàn cảnh xuất hiện và tính chất các tờ báo và văn đoàn này. Tôi nghĩ mình có thể thay đổi phương pháp, thay vì mất quá nhiều thì giờ để lặp lại các tài liệu văn học sử rất đầy đủ và phong phú của thập niên 1930, ta hãy tìm hiểu nơi người tham dự. Hẳn nhiên, như nhiều cuộc tập họp có liên quan đến quá khứ, người tham dự trong cuộc hội thảo này phần lớn là người lớn tuổi. Trẻ nhất có lẽ là lứa tuổi bốn mươi hiện diện một cách thưa thớt, lứa năm mươi đông hơn một chút, và cứ thế, lứa sáu, bảy mươi, và cả tám mươi nữa, là đông đảo nhất.

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2019

Ngô Nhân Dụng: May mắn! Ông Trump sẽ thua ông Đô la!

Mặc dù các nước khác có thể “chơi xấu” nhưng nước Mỹ khó bắt chước để đồng đô la Mỹ xuống giá. (Hình: Dan Kitwood/Getty Images)
Hồi này ông Trump luôn “hục hặc” với đồng đô la Mỹ! Nó lên cao, lên hoài, làm ông Trump khó chịu! Tổng thống Mỹ mới nói phải tìm cách hạ thấp giá trị đồng đô la để chống lại hành động “thao túng ngoại hối” của các nước khác. Nếu “chúng chơi xấu” tại sao mình phải “chơi sạch” làm gì?

Nhưng ông Trump khó làm cho đồng đô la Mỹ xuống giá.

Mặc dù các nước khác có thể “chơi xấu” nhưng nước Mỹ khó bắt chước. Vì Ngân Hàng Trung Ương Mỹ (gọi tắt là Fed) độc lập với chính phủ. Họ lo bảo vệ giá trị đồng tiền không để cho lạm phát xói mòn. Họ cũng lo sao cho kinh tế chạy đều, không suy thoái. Họ không thể “chơi xấu.”

Người ta làm giá trị đồng tiền nước họ xuống thấp bằng cách nào? Cách đơn giản nhất là hạ lãi suất trong nước mình. Nhiều người sẽ đem tiền nước lãi suất thấp đổi lấy, tức là mua, đồng tiền nước nào lãi suất cao hơn, cho vay kiếm lời nhiều hơn. Thế là đồng tiền bị đem bán sẽ mất giá. Nhưng làm trò này gây nhiều ảnh hưởng phức tạp khó tiên đoán, cái lợi của đồng tiền thấp chưa chắc bù lại với những cái hại khác có thể gây nên. Cho nên phải tìm cách khác, là chơi xấu!

Trịnh Y Thư: Cái cười


1.


Nhà văn Võ Phiến, trong một tùy bút viết năm 1967, tỏ ý thắc mắc tại sao trong văn học của ta lẫn tàu đều thiếu vắng tiếng cười. Ông bảo nếu dựa trên sách vở mà nói thì đó là những dân tộc không biết cười. Ông viết như sau:

“Văn học Trung Hoa từ xưa tới nay phong phú vô kể: muốn tìm trong đó thơ văn lâm ly thống thiết, không thiếu gì; muốn tìm những truyện ly kỳ quái đản, cũng không thiếu gì; thậm chí muốn tìm những cái tục tĩu (tức cái phát kiến rất mới mẻ của Âu Tây) thì tưởng Kim Bình Mai cũng cống hiến được nhiều đoạn không hổ thẹn với các danh phẩm của Lawrence, Miller… Thế nhưng bị yêu cầu xuất trình một tác phẩm hoạt kê, trào lộng cho có giá trị, chắc chắn cả ta lẫn tàu đều lúng túng.


Những nhân vật nổi tiếng của chúng ta – xuất hiện từ trang sách mà ra – dù nghèo, dù giàu, dù khôn, dù dại, dù thiện, dù ác, đều không có gì đáng cười: Lục Vân Tiên, Thúy Kiều, Thôi Oanh Oanh, Tống Giang, v.v…”

Lạ chứ! Một dân tộc không biết cười? Nhưng có thật thế không?

Trần Doãn Nho: Trò chuyện với ca sĩ Thu Vàng

Qua sự đánh giá của nhiều nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ cũng như khán, thính giả trong và ngoài nước, Thu Vàng là một giọng hát hiếm quý trong nền tân nhạc Việt Nam hiện nay, tiếp nối những giọng ca tài danh Thái Thanh, Kim Tước, Mai Hương, Duy Trác… Cuộc trò chuyện này sẽ giúp cho những người hâm mộ chị biết thêm một số điều về con người cũng như quá trình ca hát của chị trong thời gian qua.


Trần Doãn Nho (TDN): Trước hết, tôi hơi tò mò một chút. Sao cô lấy tên là Thu Vàng?

Thu Vàng (TV):Tôi tên thật là Thu. Tên "Thu Vàng" được bạn bè trong lớp đệ tứ Trường Nữ Trung học Quảng Tín đặt cho nhân Thu hát bản “Thu vàng” của Cung Tiến để phân biệt với hai bạn cũng tên Thu trong lớp. Có người cho rằng tên Thu đã không vui, còn thêm chữ Vàng làm chi cho não nuột và bảo Thu nên đổi cho đời sáng láng ra bớt, nhưng tôi nghĩ cái tên cũng đã có tiền duyên gắn bó với người.

TDN: Trên Facebook, các thính giả nghe TV hát thường hỏi nhau về gốc gác của TV. Người thì nói gốc Huế, kẻ thì nói Quảng Nam, hay Quảng Ngãi, có người nói là gốc Bắc. Vậy thì thực sự quê quán của TV ở đâu?

TV: Thưa anh, tôi gốc Tam Kỳ, Quảng Nam. Trước 1975, tôi di chuyển nhiều nơi, nơi cuối cùng định cư là Quảng Ngãi. Có người nghĩ tôi gốc Huế vì khi ba tôi ra Quảng Trị làm việc, tôi theo ra học, tôi biết nhiều từ ngữ địa phương, sử dụng được như người dân vùng này. Câu hỏi gần như thường xuyên của khán, thính giả (và có phần rất thú vị đối với người Bắc xưa) với tôi là, "Sao cô nói giọng Quảng mà hát y như giọng Hà Nội xưa vậy?", tôi trả lời: Có lẽ vì tôi nghe nhạc từ lúc còn bé mãi đến giờ nên quen cách phát âm của những ca sĩ mình yêu thích mà chính mình cũng không biết, khi nghe hỏi mới để ý.

Tú Mỡ: ‘Phở’ Đức Tụng

LTS. Trong thập niên 1930 của thế kỷ trước Tú Mỡ là một nhà thơ trào phúng của báo Phong Hóa – Ngày Nay, hai tờ báo có khuynh hướng cười cợt chế giễu của nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Bài ‘Phở’ Đức Tụng trích từ cuốn thơ trào phúng Giòng Nước Ngược của Tú Mỡ xuất bản năm 1934. 
Trong lời Tựa của tập thơ này, sau khi phân tích đặc tính của Văn Bác Học và Văn Bình Dân, nhà văn Khái Hưng đã viết : 
“Mà thực ra thì ta vẫn khao khát được đọc văn bình dân, ta vẫn quý trọng các nhà văn bình dân. Cô Hồ Xuân Hương tuy lẳng lơ nhưng vẫn được ta mến tài và truyền tụng những bài thơ cợt nhả. Vì cô là một nhà văn bình dân. Ông Tú Xương tuy mỉa đời mà vẫn được đời kính mến. Vì ông là một nhà văn bình dân. Và ngày nay Tú Mỡ tuy tinh nghịch đùa bỡn, chế nhạo mà vẫn không mấy người ghét được. Vì Tú Mỡ cũng là một nhà văn bình dân”. 
Phở, như một món ăn tương đối bình dân trong thập niên thứ ba của thế kỷ 20, Tú Mỡ đã nhìn thấy rất nhiều ưu điểm của nó và không tiếc lời ca tụng. Ngày nay Phở đã có mặt trên khắp năm châu bốn biển của thế giới, chúng ta có thể xem bài thơ này như là một lời tiên tri rất ứng nghiệm. 
*

Trong các món ăn "quân tử vị", 
Phở là quà đáng quý trên đời. 
Một vài xu, nào đắt đỏ mấy mươi, 
Mà đủ vị: ngọt, bùi, thơm, béo, bổ. 
Này bánh cuốn, này thịt bò, này nước dùng sao nhánh mỡ, 
Ngọn rau thơm, hành củ thái trên. 
Nước mắm, hồ tiêu, cùng dấm, ớt điểm thêm, 
Khói nghi ngút đưa lên thơm ngát mũi. 
Như xúc động tới ruột gan bàn phổi, 
Như dục khơi cái đói của con tì. 
Dẫu sơn hào, hải vị khôn bì, 
Xới một bát nhiều khi chưa thích miệng. 

Thế Giang: Thằng người có đuôi

Tên chị là gì?

- Thưa em tên Mơ.

- Mơ gì? Mộng mơ hay quả mơ?

- Tùy, ai muốn hiểu thế nào thì hiểu...

- Quê quán ở đâu vậy?

- Em ở Thạch Thất, Hà Tây.

- Chị công tác ở cơ quan nào?

- Thưa, ở ty Văn Hóa Thông Tin Hà Sơn Bình.

- Chắc chưa vào Ðảng...?

- Vâng, em mới phấn đấu ở cương vị đoàn...

- Chị lập gia đình chưa?

- Em chưa lập, nhưng đối tượng thì có rồi!

- Các cụ nhà ta còn cả chứ?

- Vâng, thầy u em vẫn còn.

- Gia đình được mấy anh chị em nhỉ?

- Thưa, được tám cả thảy...

- ...

Một bản sơ yếu lý lịch? Một cuộc hỏi cung ngắn?

Tôi thò đầu ra khỏi gầm ghế, hé mắt nhìn về cuối toa xe lửa. Cửa vẫn còn mở có nghĩa là đội công an, thuế vụ trên tàu chưa làm việc, nếu không họ đã đóng chặt hai đầu toa cho hành khách không có đường đi lại hoặc tẩu tán hàng hóa.

- Chị đi đâu mà hành lý cồng kềnh thế này?

- ...

Bỏ mẹ rồi, đội kiểm tra cơ động đặc biệt! Tôi rụt đầu vào gầm ghế, cay đắng lo cho số phận hai bịch thuốc lá sợi của mình. Hôm nay thứ sáu, nhưng 15 tây, 8 âm lịch: ngày lành. Tử vi tôi tháng này không xung với tuổi, trong năm không có sao Ðịa Không, Ðịa Kiếp ghé thăm để mà lãnh tai họa, trộm cắp.

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

Nguyễn Văn Chiến: Mấy lời gởi tới Trưởng ban Tuyên Giáo Võ Văn Thưởng

Hai bài viết “nặng ký” của ông Võ Văn Thưởng (VVT) về “chủ nghĩa dân túy” và “tin giả - mạng xã hội” thực sự là hai “khâu đột phá” (chữ của TT Nguyễn Xuân Phúc), vượt xa những bài bình luận xưa nay, vốn dĩ chỉ xào đi xào lại những từ ngữ cũ mèm như mớ giẻ rách của các nhà “lý luận – tư tưởng” trên mặt trận “chống diễn biến hòa bình”. [1] Chính vì vậy nên hai bài viết đã tạo được sự chú ý nào đó và gợi lên một lọat những ý kiến phản hồi. Riêng tôi thì xin đề cập đến chuyện cốt lõi: Tại sao ông VVT lại sợ chủ nghĩa dân túy và tin giả đến như vậy? Tôi sẽ không góp ý theo cách đối đáp “một đối một” quen thuộc là mà là đưa ra những ý chính. 

Tôi xin đi thẳng vào vấn đề: 

1. VVT và chủ nghĩa dân túy 


- Ông VVT nói đông nói tây, nói trời nói biển về chủ nghĩa dân túy mà quên nói chuyện dưới đất, đất Việt Nam. 

- Nhớ mấy năm trước, hồi ông Donald Trump mới đắc cử tổng thống, một người quen ở Đà Nẵng đọc đâu đó trên báo hỏi tôi: “Nghe nói chủ nghĩa dân túy xuất phát ở nước Nga phải không chú?”, tôi bảo bác nói chi đến nước Nga xa xôi, hãy nhìn vào những gì ông Nguyễn Bá Thanh làm mấy năm qua, đó đích thị là chính trị dân túy. Ông Thanh bán đất công cho ngoại quốc rồi trích ra tý ty tiền lẻ lì xì cho dân chạy xe thồ, thưởng nhà cho học sinh xuất sắc, ông Thanh nhắm chỗ nào dân “ngứa” để “gãi”, mà gãi thật mạnh, thí dụ chửi như tát nước vào mặt những giám đốc phụ trách các sở ngành thất nhân tâm nhất. Thế là dân Đà Nẵng thời ấy mê ông ta như điếu đổ! 

- Chủ nghĩa dân túy (hay bình dân) trong tiếng Anh là “populism”, ta cũng có thể dịch là “chủ nghĩa bình dân”. Chức vụ của ông VVT trong tiếng Anh (của trang web ĐCSVN) là “Secretary of the Party Central Committee (PCC) and head of the PCC Commission for Popularization and Education”. [2] 

Cổ-Lũy từ Nam California: Đi Vào Tranh Cử 2020

Ứng viên tranh cử, Nghị Sĩ Kamala Harris (cựu bộ trưởng Tư Pháp California; gốc da đen và Ấn Độ) với lý luận sắc bén, lưu loát tấn công trực diện vào ông Trump. Bà có thể sẽ nắm phần thắng sơ bộ ở California với số 1/4 đại diện đảng cần thiết để được nêu danh. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)
Hai ngày liên tiếp giữa tuần trước, 20 ứng viên tổng thống thuộc đảng Dân Chủ gặp gỡ trong tranh luận đầu tiên tổ chức bởi hệ thống ti-vi NBC ở Florida. Cùng thời gian này Tổng Thống Donald Trump cùng con gái và rể tham dự Hội Nghị G 20 ở Nhật, với không mấy kết quả nhưng vô số cơ hội “hân hạnh” chụp hình, quay phim “lịch sử” và thân mật với nhà độc tài khét tiếng Bắc Hàn Kim Jong Un. Mùa tranh cử đã mở đầu trong những gay gắt giữa hai đảng 

Thứ Hai đầu tuần, Chủ Tịch Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện Jerrold Nadler (Dân Chủ) cho biết chi tiết về điều trần của Công Tố Viên Đặc Nhiệm Robert Mueller trước Hạ Viện ngày 17 tới; ông Trump vội tổ chức “mít tinh” lớn cùng ngày ở North Carolina để đánh lạc hướng dư luận. Ông Mueller nhận lời điều trần công khai hai tiếng rưỡi trước Ủy Ban Tư Pháp và rồi Ủy Ban Tình Báo. Sau đó một số công tố viên dưới quyền ông sẽ điều trần kín với hai ủy ban. Ông Mueller đã ngần ngại không muốn ra điều trần, với tin tưởng mình hoàn tất bổn phận và người đọc 448 trang Báo Cáo của ông sẽ hiểu rõ. Sự thật rất xa điều ông nghĩ, và nay ông có thể là tiếng nói vô tư, trung thực và ảnh hưởng vô cùng về cuộc điều tra. 

Lâm Vĩnh Thế: Báo Cáo Mueller Cho Biết Những Chuyện Gì?

Được Thứ Trưởng Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, Rod Rosenstein, bổ nhiệm làm Cố Vấn Đặc Biệt cho Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ (Special Counsel for the United States Department of Justice; sau đây sẽ viết tắt là CVĐB) vào ngày 17-5-2017, với nhiệm vụ điều tra việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ năm 2016, ông Robert S. Mueller, III, đã chính thức nộp báo cáo [1] cho Bộ Trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ William Barr vào ngày 22-3-2019. Bài viết này cố gắng tìm hiểu và tóm tắt lại một số điều quan trọng mà CVĐB Mueller và những cộng sự viên của ông đã tìm thấy, phân tích, đánh giá và đi đến kết luận truy tố hay không truy tố trong cuộc điều tra và trình bày lại rất chi tiết trong báo cáo dày hơn 400 trang này. 

Sơ Lược Tiểu Sử Robert S. Mueller, III 


Ông Robert S. Mueller, III, sinh ngày 7-8-1944 tại Quận Manhattan, thành phố New York, trong một gia đình giàu có và danh tiếng. Ông tốt nghiệp Đại Học Princeton với bằng Bachelor of Arts (B.A.) về Chính Trị Học năm 1966 và Đại Học New York (New York University) với bằng Master of Arts (M.A.) về Bang Giao Quốc Tế năm 1967. Ngay sau khi tốt nghiệp Đại Học New York, ông tình nguyện gia nhập Binh chủng Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ (U.S. Marines Corps) và phục vụ tại Việt Nam từ tháng 7-1968, với tư cách một Trung Đội Trưởng, thuộc Đại Hội H, Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 4, Sư Đoàn 3 TQLC. Với thành tích chỉ huy và chiến đấu dũng cảm trong thời gian này, ông đã được tưởng thưởng khá nhiều huy chương của Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi giải ngũ với cấp bậc Đại Úy vào tháng 8-1970, ông theo học Đại Học Luật Khoa của Viện Đại Học Virginia (University of Virginia School of Law) và tốt nghiệp với bằng Juris Doctor năm 1973. Sau nhiều năm làm việc trong ngành tư pháp (luật sư, biện lý -District Attorney hay D.A.), ông được Tồng Thống George W. Bush bổ nhiệm, và sau đó được Tổng Thống Barrack Obama tái nhiệm, làm Giám Đốc Cơ Quan Điều Tra Liên Bang (Federal Bureau of Investigation, hay FBI) trong khoảng thời gian dài 12 năm, từ ngày 4-9-2001 cho đến ngày 4-9-2013. Mặc dù là một đảng viên Đảng Cộng Hòa, ông đã được toàn thể Thượng Nghị Viện Hoa Kỳ đồng thanh phê chuần với số phiếu tuyệt đối là 98-0.[2] Điều này cho thấy rõ là ông được sự ngưỡng mộ từ cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ. 

Thầm Quyền Điều Tra của CVĐB Mueller 


Trong Sắc Lệnh mang số 3915-2017 bổ nhiệm ông Robert S. Mueller làm CVĐB, đứng đầu cuộc điều tra, Thứ Trưởng Rosenstein đã ghi rõ nhiệm vụ của cuộc điều tra là ông Mueller được phép tiến hành cuộc điều tra đã được nguyên Giám Đốc FBI, James Comey, xác nhận tại cuộc điều trần trước Ủy Ban Tình Báo của Hạ Viện vào ngày 20-3-2017, kể cả:[3]