Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2019

Trần Mộng Tú: Người khách lạ trong vườn

Sáng nay khi ra vườn sau, tôi khám phá có một người khách lạ, vào ở lại trong vườn mà chẳng hỏi han tôi câu nào. Chị thản nhiên chọn một chỗ sát tường dưới gốc mấy cây Diên Vỹ đang ngập ngừng ra nụ.

Chị giang hai tay gạt đám dăm bào (barks) chung quanh tạo cho mình một cái vòng tròn, chị nằm xuống nhẹ nhàng, rồi mang ra từ hai cánh tay áo mình từng cái trứng, đặt vào nơi cư ngụ mới. Chị nằm ôm những cái trứng vừa lăn ra từ thân thể mình, ôm rất gọn và rất kín.

Tôi không biết bao nhiêu cái. Tôi không dám đến gần sợ kinh động, chị sẽ bỏ đi thì tội nghiệp những cái trứng. Chị mặc một chiếc áo màu nâu, chỗ nhạt chỗ đậm. Chị trông giản dị, không son phấn. Trông chị đúng là điển hình cho một người mẹ. Hai mắt chị tròn xoe khi thấy tôi, trong ánh mắt có điều lo sợ. Tôi không dám lại gần chị. Tôi rón rén đi thật nhẹ vào nhà, nhờ chồng ra chụp hình chị đang nằm ấp trứng.

Cũng phải đi rất nhẹ, không dám nói to mới chụp được tấm hình Mẹ Vịt đang ấp trứng.

Chụp xong hai vợ chồng vào nhà đặt bao nhiêu câu hỏi: Liệu đêm nay có con mèo rừng nào ngửi thấy mùi vịt vào ăn cả Mẹ Vịt lẫn Trứng Vịt không? (vườn nhà tôi phía sau là đường dẫn vào một bìa rừng nên thỉnh thoảng hươu, nai, mèo rừng đi vào vườn tìm thức ăn). Bao nhiêu ngày thì trứng sẽ nở?

Gõ cửa, hỏi ông Google, thì được ông hướng dẫn đầy đủ: Trước tiên không được cho Vịt Mẹ ăn, thức ăn mình đem ra có thể dụ những con thú khác tới ăn, sẽ nguy hiểm cho mẹ con chị.

Trần Mộng Tú: Mẹ Vịt Trong Vườn



Có một bà Mẹ Vịt
dọn vào vườn nhà tôi
núp dưới mái hiên sau
đào một hố ấp trứng
tôi bận việc cả ngày
vẫn thấp thỏm canh vịt
sợ con mèo đi qua
sợ con sóc men đến

Mẹ Vịt tròn xoe mắt
nghiêng tai nghe tiếng động
cánh xòe ôm mớ trứng
nằm như tranh tĩnh vật

Hồ Đình Nghiêm: Y Thư Và Thơ Văn

Trịnh Y Thư – Ảnh tự chụp,Egyptian Museum, San José, CA, 2019
Tôi gửi bài, góp mặt với tạp chí Văn Học khá muộn, vào năm 1986. Vẫn đón nhận những lá thư ngắn gửi qua bưu điện của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, khích lệ và thân tình chia sẻ những kinh nghiệm sáng tác cho lớp đi sau (như tôi). Tôi nói khá muộn vì trước đó tôi thường gửi truyện ngắn tới Đất Mới, Văn, Làng Văn… Tôi yêu thích Văn Học hơn các tạp chí khác, cộng tác khá đều đặn, tới tháng 12 năm 1990 vẫn còn “chung tình”. Bấy giờ chủ bút đã là Trịnh Y Thư.

Anh là ai? Ở xa tôi vẫn giữ một “ảo ảnh”. Không những chậm trễ khi đến với tạp chí Văn Học, tôi còn mù mờ thông tin, chậm lụt một vài thứ khác, vẫn thường lỡ biết bao chuyến xe. Thời gian gần đây, trong “phế tích” của trí nhớ bỗng nổi cộm tên tuổi cũ: Trịnh Y Thư. Người cao thủ biết môn công phu phân thân: Anh là nhà thơ, nhà văn, dịch giả, vẫn thường chơi guitar nhạc cổ điển và cũng đang tự mình đứng ra coi sóc nhà Văn Học Press tại California, Hoa Kỳ. Như thế, dẫu cho chậm bước, tôi tự nhủ, nếu không tìm cách lân la đến bên anh quả là một thiếu sót lớn. Có thể bạn sẽ trách tôi dùng “ảo ảnh” với “phế tích” trong câu trên là không chỉnh. Xin thưa: Tôi đã vay mượn chữ, “Phế Tích Của Ảo Ảnh” là nhan tập thơ của người tài hoa Trịnh Y Thư. Bạn có nhín chút thời gian để nhàn du cùng chúng tôi không? Xin vui lòng.

Thụy Khuê: Quê Hương Ngày Trở Lại, III - Nha Trang

Máy bay từ Sài Gòn ra Nha Trang đỗ tại phi trường Cam Ranh. Đường từ phi trường về Nha Trang là một xa lộ rất đẹp, không kém gì những đại lộ nổi danh trên thế giới mà tôi đã đi qua.

Trước khi về nước, tôi đã được đọc những bài báo mạng vô cùng khẩn cấp báo động việc người Tầu đang chiếm miền Nam, họ đã chiếm hết Nha Trang rồi, có một "phóng viên tại chỗ" chụp hình những cửa hàng trên bờ biển Nha Trang 100% là Tầu, y hệt như ở Hồng Kông hay Thượng Hải, vị "phóng viên" này còn cho biết, Nha Trang hiện đã cho tiêu tiền Trung Cộng. Ngoài những thông tin giật gân này lại còn có bài báo (vẫn trên mạng) mô tả chuyện người Hoa ăn thịt người, với chứng cớ đầy đủ: chụp hình mâm cỗ thịt người có món xào, món rán, món nấu ninh rựa mận, kèm bên cạnh là ảnh cô kiểu mẫu chân dài tóc mượt, mắt bồ câu, trước khi bị chặt làm cơm.

Chúng tôi đến Nha Trang không phải để kiểm tra những "sự kiện" này, vì khi về Sài Gòn và xuống miền Tây đã tìm chả ra mống Tầu nào, muốn ăn cơm Tầu, cũng khó kiếm, còn chuyện cô tốp mô đen mắt bồ câu bị cắt ra xào nấu, thì tôi chắc vị nào có cao kiến đem vụ việc lên internet phải là người trí thức có đọc Thủy Hử và Lỗ Tấn, mới biết chuyện "người Trung Hoa ăn thịt người" mà minh chứng bằng hình ảnh. Nhưng ông (hay bà) này lại không coi chừng tụi nhà văn, họ nói vậy mà không phải vậy. Cụ Thị Nại Am kể chuyện hồi đó (tức là hồi 108 vị anh hùng Lương Sơn Bạc phất cờ khởi nghiã, nước Trung Hoa loạn lạc, cướp bóc, tham ô, giặc giã nổi lên khắp nơi, đi tới chỗ hẻo lánh nào cũng có quán rượu thịt người. Là cụ ấy cường điệu, muốn nói nước Tầu hồi ấy đầy dẫy trộm cướp giết người. Còn ông Lỗ Tấn nói đồng bào của ông ta ăn thịt người thì được, chứ kẻ nào không phải người Tầu dám nói như thế, vô phúc ông ấy biết được là ông ấy hiện về bóp cổ lè lưỡi ngay. Bởi ông Lỗ Tấn cũng dùng hình ảnh người Tầu ăn thịt người để chỉ một xã hội Trung Hoa hiện đại xuống dốc, người xâu xé người, chỉ muốn "ăn thịt" lẫn nhau; chuyện này áp dụng vào dân tộc Việt Nam hiện nay cũng không sai mấy đâu, tôi sẽ nói thêm ở dưới.

Hình 1. Cửa Đông Diên Khánh, Wikipédia, có bia.

Đàm Trung Pháp: Câu Chuyện Cú Pháp Anh-Việt (Phần I)

“Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”


“I”“YOU” nằm khá cao trong danh sách 100 chữ được dùng thường xuyên nhất trong Anh ngữ. Là đại từ xưng hô cho ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai số ít trong tiếng Anh, chúng giản dị bao nhiêu trong cách sử dụng thì hai đại từ xưng hô (personal pronouns) tương đương trong tiếng Việt phức tạp bấy nhiêu. Nói cách khác, người Việt học cách dùng “I” và “YOU” dễ như chơi, nhưng người Anh thì có nhiều vấn đề khi học cách dùng “TÔI” và “ANH” – đến nỗi có người đã vò đầu bứt tóc mà than lên rằng “Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam!”

Vấn đề này cũng dễ hiểu thôi. 

Thực vậy tiếng Anh chỉ có những đại từ xưng hô ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai (cả số ít lẫn số nhiều) căn bản sau đây quá dễ sử dụng, “like a piece of cake” ấy mà: [Ngôi thứ nhất số ít = I]–[Ngôi thứ nhất số nhiều = WE] –[Ngôi thứ hai số ít = YOU]–[Ngôi thứ hai số nhiều =YOU]. Thế nghĩa là từ ông vua cho đến một người hành khất đều tự xưng mình là “I,” và từ ông tổng thống Mỹ cho đến con chó của ngài đều được gọi là “YOU” trong một cơ hội giao lưu mà chẳng ai phiền lòng ai cả. Bình đẳng đến thế là tuyệt vời trong xã hội rồi, phải không ạ?

Trong khi đó, có lẽ không một ngôn ngữ nào khác có thể so với Việt ngữ về bản chất đa dạng, đa năng của đại từ xưng hô ngôi thứ nhất số ít. Trong khi đa số ngôn ngữ chỉ sử dụng một dạngcho ngôi này, như JE trong Pháp ngữ, trong Anh ngữ, ICH trong Đức ngữ, và WO (我) trong Hoa ngữ quan thoại, thì Việt ngữ có cả một kho tàng xưng hô cho ngôi thứ nhất số ít ngoài đại từ TÔI thông thường, như giải thích dưới đây: 

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2019

Lê Hữu: Tấm ảnh “Hình ảnh một buổi chiều”



* Để tưởng nhớ chị Dung

Tôi vẫn thích sưu tầm ảnh đẹp. Nhìn ngắm một bức ảnh đẹp, thấy lòng mình như lắng xuống, thấy tâm hồn như dịu lại và cuộc sống như cũng dễ chịu hơn. Không chỉ thích ảnh đẹp tôi còn thích đặt tên cho ảnh. Nhiều ảnh không cần phải đặt tên, thế nhưng có đôi lúc gặp bức ảnh gợi nhiều cảm xúc tôi vẫn muốn tìm cho ảnh một cái tên. 

Tấm ảnh tôi xem được ở nhà chị Dung là một ảnh như thế. Tấm ảnh khá quen thuộc với những người thân của chị. Tôi gọi tên ảnh là “Hình ảnh một buổi chiều”.

Tôi nhớ, trong chuyến đi Nam Cali ngắn ngày nhiều năm trước, chị Dung nhắn vợ chồng tôi ghé nhà chơi. Trước đó tôi được chị gửi tặng tập sách quý với chữ ký chỉ phác vài nét tên chị, cũng dung dị như tính cách của chị. Trong sách có cái “note”, chị nói phải gửi qua bưu điện vì chờ mãi chẳng thấy xuống để đưa tận tay. Tập sách đầy đặn, là “Tuyển tập Lê Đình Điểu”.

Chị Dung có lối nói chuyện thật tự nhiên và thân mật khiến người nào gặp chị lần đầu cũng cảm thấy thoải mái và gần gũi.

Y Dịch: Chờ đợi

Nếu ai hỏi vì sao tôi bối rối
(Tôi vội vàng giấu giếm chuyện riêng tư)
Ai biết rằng tôi đã có hẹn hò
Người chưa đến tôi vẫn còn chờ đợi
Người đã hẹn mà sao người chẳng tới
Tôi vẫn chờ, và mãi vẫn chờ mong
Tại làm sao? Tôi tự hỏi trong lòng
Tôi cứ phải đợi chờ người lỗi hẹn?
Không dám nhận với lòng mình e thẹn
Uổng công chờ người có đến hay không
Những sáng mây xanh, những buổi chiều hồng
Mắt chờ đợi chỉ thấy màu mây vẩn
Đứng lại ngồi, lòng bâng khuâng ngơ ngẩn
Sợ trời mưa người chẳng đến thì sao
Sợ đường quanh co người lạc lối nơi nào
Buồn, mong, nhớ và lòng xao xuyến lạ…
Người đến hay không? Người quên hay nhớ?
Người đến hôm nay? Hay đến ngày mai?
Người biết rằng tôi đang mong nhớ ai
Sao còn bắt thời gian hoài chờ đợi?

13-11-1960
Hình minh hoạ, Ian Forsyth/Getty Images


Ngô Nhân Dụng: Chiến tranh lạnh Mỹ-Trung Quốc bắt đầu

Người dân Trung Quốc được kích thích vì tự ái dân tộc đã hô hào nhau tẩy chay hàng hóa Mỹ, bắt đầu bằng iPhone của Apple. Trong hình, một người Trung Quốc thử điện thoại iPhone trưng bày tại khu vực bán các sản phẩm của Apple cùng các thiết bị điện do Trung Quốc sản xuất tại một siêu thị ở Bắc Kinh hôm Thứ Năm, 9 Tháng Năm, 2019. (Hình: AP Photo/Andy Wong)

Cuộc chiến tranh mậu dịch Mỹ-Trung Quốc bước vào giai đoạn căng thẳng mới. Chính quyền Donald Trump có thể sẽ đánh thuế 25% trên tất cả các hàng hóa nhập cảng từ bên Tàu. Tập Cận Bình có thể phản kích. Nhưng mối quan hệ thương mại và kinh tế kéo dài nửa thế kỷ giữa hai nước đã thay đổi từ mấy năm nay rồi. Thế giới có thể bắt đầu một cuộc chiến tranh lạnh mới.

Những người chủ trương cứng rắn (diều hâu) ỏ Mỹ tin rằng nếu nước Mỹ muốn giữ địa vị siêu cường thì phải chấm dứt không giúp Trung Quốc tiến lên cạnh tranh với mình. Phe diều hâu ở bên Tàu cũng nghĩ cần phải tự mình phát triển mà không để bị lệ thuộc vào giao thương với Mỹ. Cả hai đều hình dung một thế giới với hai khối kinh tế với hai trung tâm, sẽ cạnh tranh trong thế kỷ 21.

Trước mắt, cuộc chiến tranh mậu dịch sẽ khiến hàng hóa trao đổi giữa hai nước giảm đi. Cộng Sản Trung Quốc sẽ không thể trả đũa bằng cách đánh thuế quan, vì hầu hết số hàng nhập cảng từ Mỹ đã bị đánh thuế rồi. Họ sẽ tăng thuế trên nông phẩm mua từ Mỹ, tần công vào các tiểu bang đã bầu cho Tổng Thống Trump năm 2016. Họ sẽ đóng cửa thị trường tín dụng, với thương vụ $44,000 tỷ, không cho các ngân hàng Mỹ tham gia. Và các công ty Trung Quốc có thể ngưng cung cấp các bộ phận và vật liệu cho các công ty Mỹ, vì từ nay bị đánh thuế.

Bùi Văn Phú: Từ kim tự tháp Giza đến thành cổ Jerusalem [Phần 2]

Tường Phía Đông, trước đây gọi là Tường Than Khóc, trong thành cổ Jerusalem (Ảnh: Bùi Văn Phú)

Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm viếng những nơi mình muốn. Qua Do Thái, mấy ngày đầu tự lên lịch đi chơi, sau đó nhập vào một đoàn 50 người, đến từ Mỹ, Úc và từ Việt Nam trong chuyến hành hương Đất Thánh do linh mục Dòng TênNguyễn Tầm Thường hướng dẫn.

Đến Tel-Aviv hai hôm thì biết tin khủng bố đánh bom trên đường gần khu kim tự tháp Giza bên Ai Cập làm bốn du khách Việt chết và nhiều người bị thương. Tin loan nhanh trên truyền thông quốc tế nhưng chúng tôi không biết ngay, cho đến tối về khách sạn, đọc lời nhắn từ gia đình và người quen lo lắng hỏi thăm thì mới biết sự kiện đã xảy ra ở nơi chúng tôi mới đi qua vài hôm trước. Vụ bạo động cho thấy an ninh và ổn định chính trị ở Cairo có vấn đề, kẻ đánh bom chỉ nhắm vào việc phá hoại, tạo rối loạn chứ không phải khủng bố nhắm vào người phương Tây.

Vì xung đột và căng thẳng giữa Do Thái với các nước Hồi giáo chung quanh, nên tại phi trường Ben Gurion, khi xem hộ chiếu thấy có thị thực vào Ai Cập và Jordan, nhân viên di trú đã hỏi nhiều câu hỏi liên quan đến những ngày chúng tôi ở đó, đặc biệt là ở Jordan, như có quen biết ai, thời gian ở bên đó ở đâu, đi những nơi nào. Từ Amman bay qua Tel-Aviv, lên đến cửa máy bay rồi còn có an ninh Do Thái đứng đó bắt mở túi xách, hành lí ra khám, như thế cho thấy việc kiểm soát an ninh của Do Thái rất chặt chẽ.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Dân Làng Tà Ru Giữa Lòng Cách Mạng


Trong nước CS mà đón tù chính trị về vui vẻ như thế này thì thời gian tồn tại của chế độ có thể kéo dài bao lâu?

Thỉnh thoảng, khi trong túi có chút đỉnh tiền rủng rỉnh, tôi hay mời mấy đồng bào từ Tây Nguyên (đang tị nạn ở Thái Lan) dùng một bữa cơm thân mật. Bangkok chật và đông (rất đông và rất chật đối với những kẻ chỉ đủ tiền thuê nhà trong những khu ổ chuột) nên – đôi lúc – có dịp ngồi ngắm trời rộng/sông dài, từ một quán ăn (nổi) trên dòng sông Chao Phraya, là điều mà tất cả chúng tôi đều lấy làm thích thú. 

Khách thường đông vì tháng nào cũng có người mới đến (hoạ hoằn cũng có kẻ được đi định cư ở một nước thứ ba) nên chúng tôi hay mở đầu cuộc họp mặt bằng cách lần lượt tự giới thiệu tên tuổi/quê quán của từng người. Đến phiên mình, tôi thườngđùa : “Tôi tên Tiến, dân làng Tà Ru.”

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2019

Nguyễn Hùng (VOA): Bảy cách phát hiện nhà báo quốc tế rởm

Hình trích xuất từ một bài báo đã bị xóa trên trang của Hội Nhà Báo, với chú thích nguyên thủy: "Chủ tịch Hiệp hội đối ngoại châu Âu – Tiến sĩ Pavel Janasek trao bằng Tiến sĩ danh dự chuyên ngành “Ngôn ngữ học” cho Nhà báo Quốc tế Lê Hoàng Anh Tuấn - Ảnh: Marie Leova"

Cả tuần nay làng báo Việt Nam dậy sóng với chuyện hàng ngàn học sinh trung học ở Nghệ An và cả các lãnh đạo báo chí, kiểm sát và giáo dục bị “lừa” bởi một người tự xưng là nhà báo quốc tế. 

Chữ lừa trên đây được để trong ngoặc kép vì chả chắc gì những người có mặt tại buổi tri ân của ông Lê Hoàng Anh Tuấn như phó chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam, tổng biên tập Tạp chí Người Làm báo hay viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Nghệ An… đã bị lừa thật. 

Ông Tuấn tự nhận là tổng biên tập Tạp chí Chống tham nhũng và Hợp tác quốc tế và cũng còn là tiến sỹ danh dự được Vương quốc Anh công nhận. Ông về trường Trung học Phổ thông Nghi Lộc 3 để cảm ơn trường cũ và chia sẻ với các học sinh hiện tại của trường. 

Ngoài trường trung học phổ thông này, Học viện Báo chí và Tuyên truyền cũng đã từng mời ông Lê Hoàng Anh Tuấn tham gia giảng dạy vì các nhãn mác ông tự dán cho bản thân. 

Phạm Chí Dũng: Đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt 2019 sẽ không phải là số 0?

Phái đoàn Việt Nam tại Đối thoại Nhân quyền Việt - Mỹ lần thứ 22 tại thủ đô Washington, ngày 17/5/2018. Twitter EAP DOS.

Số 0 từng là kết quả tại Đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt năm 2017 tại Hà Nội và năm 2018 tại Washington. 

Năm 2019, Đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt thường niên một lần nữa được tổ chức tại thủ phủ của chính thể độc đảng, vào khoảng trung tuần tháng Năm. Một phái đoàn của Vụ Dân chủ, Lao động và Nhân quyền thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ sẽ tham vấn ý kiến giới hoạt động xã hội dân sự ở Việt Nam trước khi bước vào cuộc đối thoại đó. 

Số 0 trơn tuột 


Blogger VietTuSaiGon: Môi trường nào cho chúng ta?

Cụm kinh tế Formosa

Theo thông tin của các báo trong nước, mà sau đó links bài bị gở bỏ, không thể vào đọc, chỉ còn bài tổng hợp trên RFA, cảnh sát môi trường Hà Tĩnh phải chào thua, bó tay trước nạn ô nhiễm chất thải do Formosa gây ra. Đây là thông tin có thật, nó thật vì số lượng bãi chất thải do RFA tổng hợp vẫn chưa đủ, dẫn đến khối lượng chưa đủ. Nó thật vì tình trạng môi trường Hà Tĩnh và biển miền Trung ngày càng xấu đi. Nó thật vì lời cảnh báo của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là có thật. 

Nhưng, ông Phúc đã cảnh báo gì? Bãi thải của Formosa nằm ở đâu? Và môi trường miền Trung xấu cỡ nào? 

Trích RFA: “Hôm 24 tháng 7 năm 2017, tại buổi thị sát khu liên hợp gang thép của Công tay TNHH Formosa Hưng Nghiệp Hà Tĩnh (FHS) và làm việc với FHS, lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh và các bộ, ngành liên quan, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói rằng "Không an toàn thì không được sản xuất; nếu vi phạm trở lại thì phải đóng cửa nhà máy. Việc nâng công suất nhà máy phải đi liền với bảo vệ môi trường". 

Nguyễn Hiền: Formosa xả thải: món quà tuyệt vời cho nhóm Cờ đỏ

Và xăng tăng, điện tăng, vật giá tăng, lương vẫn giữ nguyên là món quà tuyệt vời cho những ai tự nhận mình là lực lượng 47, tự cho mình là một thành trì kiên cố chống lại bọn “phản động”.


Trang tin điện tử mothegioi đưa tin, tại Hà Tĩnh, cảnh sát môi trường 'bó tay' với hàng triệu tấn chất thải của Formosa. 

Lý do: Formosa không cung cấp. Ngoài ra, Formosa còn gọi các loại bùn thải là “bùn quặng”, “bùn khoáng”… không thể hiện đúng bản chất. 

Văn bản Công an Hà Tĩnh kiến nghị về các vấn đề của Formosa là điều đáng hoan nghênh, bởi nó làm đúng phần chức trách nhiệm vụ, đặc biệt là nhóm Cảnh sát môi trường. Formosa, vẫn là cái tên gây ám ảnh cho chính những người vẫn đã và đang trăn trở về môi trường tại Hà Tĩnh và dọc miền Trung, kể từ năm 2016. Nhưng Formosa sẽ không phải là nỗi quan tâm lớn lao của một số người, gồm Võ Kim Cự - nguyên Bí thư tỉnh ủy Hà Tĩnh và nhóm Cờ đỏ - “bảo vệ an ninh tổ quốc”. 

Võ Kim Cự chỉ là người thi hành, nhưng Cự vẫn là người điều tiết trực tiếp nhất cho Formosa đóng rễ tại Hà Tĩnh. Trong khi nhóm Cờ đỏ, tập hợp những con người “thừa nhiệt tình” và cũng “thừa phá hoại” với áo đỏ, băng rôn đỏ, và sự nhiệt huyết đến mức kinh sợ. Vai trò chính của Cự là trải thảm đỏ cho Formosa vào đầu tư một cách dễ dàng, và nhóm cờ Đỏ chính là để “Ngăn chặn nạn nhân của thảm hoạ môi sinh trong việc nộp đơn kiện hay biểu tình phản đối Nhà Máy Gang Thép Formosa” [1]. 

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2019

Cổ-Lũy từ Nam California: Ông William Barr “Nói Dối” Trước Quốc Hội

Ngày 22 Tháng Ba, Tổng Trưởng Tư Pháp William Barr nhận được tường trình 448 trang “Báo Cáo Mueller” của Văn Phòng Công Tố Viên Đặc Nhiệm Robert Mueller (SCO), chia làm hai phần: (a) những can thiệp của Nga vào tranh cử 2016 (nhằm triệt hạ ứng viên Hillary Clinton và giúp ứng viên Donald Trump đắc cử) cùng âm mưu giữa ban Tranh Cử Trump với Nga; (b) nỗ lực của Tổng Thống Trump “ngăn trở” những điều tra về chuyện này. “Ngăn trở công lý/obstruction of justice” là tội nghiêm trọng, trước đây làm căn bản trong việc Quốc Hội bãi nhiệm Tổng Thống Richard Nixon và Bill Clinton. 

Ông Barr giấu nhẹm “Báo Cáo” gần một tháng trời; tuy nhiên, trưa ngày 24 Tháng Ba ông tung ra gần bốn trang “Tóm Tắt” tường trình xóa hết tội cho tổng thống. Việc này khiến 84% dân chúng vô cùng bất mãn và một số công tố viên thuộc SCO lên tiếng phản đối. 

Ông Mueller, tuy sinh trưởng trong gia đình quyền thế, đã tình nguyện tác chiến ở Việt Nam, rồi bị thương với anh dũng bội tinh. Theo cựu Thứ Trưởng Tư Pháp Sally Yates ông là người tôn trọng “danh dự, chính trực, khiêm nhường, và phục vụ đất nước, ngược hẳn người bị ông điều tra.” Ông hoàn toàn im lặng và tránh ra mặt gần hai năm điều tra, nhưng bất ngờ cuối ngày 30 Tháng Tư, hai nhật báo hàng đầu Washington Post và New York Times phát giác: Công Tố Viên Robert Mueller ngày 25 và 27 Tháng Ba từng hai lần gửi văn thư tới Tổng Trường William Barr phản đối “Tóm Tắt” của ông này “đã không nắm vững toàn diện, bản chất và nội dung” của Báo Cáo. 

Ngày 1 Tháng Năm ông Barr ra điều trần trước Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện (với đa số Cộng Hòa) cố đánh lạc hướng “văn thư phản đối của ông Mueller,” nhưng bị phía Dân Chủ và báo giới lột mặt nạ; sau đó ông Barr từ chối, không ra điều trần trước Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện (với đa số Dân Chủ) ngày hôm sau như đã lên thời khóa biểu. 

“CÔNG BỘC CỦA DÂN” HAY “TAY CHÂN CỦA TỒNG THỐNG” 


Nguyễn Quang Dy: Tăng giá điện và đổi mới thể chế

Tăng giá điện và đổi mới thể chế tuy là hai vấn đề khác nhau, nhưng gắn chặt với nhau như quan hệ nhân quả. Xét cho cùng, việc tăng giá điện (hay xăng) liên quan đến thể chế. Muốn chống tham nhũng phải kiểm soát quyền lực (bị các nhóm lợi ích thân hữu thao túng). Muốn kiểm soát quyền lực để phát triển bền vững, phải đổi mới thể chế (đã lỗi thời). 

Gần đây, một số sự kiện trong và ngoài nước như dự luật về Ba Đặc khu, dự án đường Cao tốc Bắc-Nam, Trung Quốc cấm khai thác dầu khí và đánh cá tại Biển Đông (trong đường chín đoạn) càng làm cho dư luận bức xúc, đẩy tinh thần dân tộc tới điểm bùng phát (tipping point). Trong bối cảnh đó, quyết định tăng giá điện (hay xăng) quá đà vào lúc này có thể là “giọt nước làm tràn ly”, dẫn đến những hệ quả khó lường (unintended consequences). 

Việc điều chỉnh giá lên/xuống của mỗi ngành tuy là chuyện bình thường, nhưng tăng giá quá đà các loại nhu yếu phẩm vào đúng lúc này là bất bình thường, có thể gây ra phản ứng dây chuyền trong nền kinh tế (dễ bị tổn thương), dẫn đến khủng hoảng thể chế. Thật bất hạnh nếu những ai điều hành quốc gia lúc này vô cảm, không thấy nguy cơ tiềm ẩn để tránh. 

Thứ nhất, dư luận rất bức xúc trước các biểu hiện lợi ích nhóm thân hữu và tham nhũng chính sách chưa được kiểm soát (tuy một loạt quan chức tham nhũng đã vào lò). 

Thứ hai, dư luận rất nhạy cảm về năng lực quản trị/điều hành còn kém của “chính phủ kiến tạo và liêm chính” (qua các bê bối gây thua lỗ khủng của các “quả đấm thép”). 

Thứ ba, tình hình quốc tế và chính trị trong nước hiện đang diễn biến khó lường, nên quyết định tăng giá điện quá đà và không đúng lúc có thể là “giọt nước làm tràn ly”. 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nhà Nước & Nhà Thổ

Đoàn Thị Hương được nhà nước đón tiếp còn hơn siêu sao

Đưa người cửa trước rước người cửa sau. 
Kiều 

Tôi không rõ năm sinh hay ngày qua đời của thi sĩ Bùi Giáng nhưng vẫn nhớ hoài hai câu thơ (ngơ ngác) mà ông viết từ cuối thế kỷ trước, sau khi tầu vũ trụ Soyuz 37 được phóng lên không gian, vào hôm 23 tháng 7 năm 1980: 

Hoan hô đồng chí Phạm Tuân 
Khi không anh bỗng nhẩy tưng lên trời! 

Sao mà (khi khổng) khi không được, cha nội? Ðây là một cú “nhẩy” lịch sử, được chuẩn bị rất kỹ càng và chu đáo, chớ bộ – theo như lời của chính phi hành gia Phạm Tuân: 

“Khi đi tôi mang theo Tuyên ngôn Độc lập, bản Di chúc của Bác Hồ, một nắm đất Ba Đình, một lá cờ Tổ quốc, hai Huy hiệu của Bác Hồ và ảnh của Bác. Tất cả những ảnh, cờ và sách đều được đóng dấu trong vũ trụ. Nắm đất Ba Đình, lá cờ Tổ quốc, Tuyên ngôn Độc lập, Di chúc của Bác và ảnh của đồng chí Tổng bí thư Lê Duẩn đều thể hiện chủ quyền độc lập dân tộc Việt Nam đưa lên vũ trụ, đóng dấu ở trên vũ trụ cũng là khẳng định người Việt Nam sánh vai cùng với quốc tế và đã có mặt trên vũ trụ.” 

Mạnh Kim (Blog VOA): Sống với nền văn hóa ‘nổ’

Ông Lê Hoàng Anh Tuấn khi về thăm trường cũ. (Hình: Trích xuất từ Soha.vn)

Vụ “nhà báo quốc tế” Lê Hoàng Anh Tuấn tự xưng với một lô lốc “danh hiệu” đang gây ồn ào thật ra là “sự kiện” mới nhất của chuỗi hành vi lố bịch của mốt khoe danh xưng bùng nổ nhiều năm qua. Nó phản ánh chính xác diện mạo xã hội như là kết quả tất yếu của một nền giáo dục không được xây dựng và bồi đắp dựa trên yếu tố “học làm người”. Nó cũng cho thấy khi mà xã hội được dựng trên căn bản của sự “nói láo không chớp mắt” thì đương nhiên xã hội nhan nhản kẻ nói láo… 

Chỉ có nền giáo dục tử tế mới có những con người tử tế và biết cách khiêm cung, biết cách giới hạn lòng tự tôn và biết cách kiểm soát bản thân trước những lời khen cũng như biết mắc cỡ không dám khoe khoang bản thân. Những người thật sự tài năng thường hiếm khi, hoặc không bao giờ, phô trương cá nhân, đặc biệt phô trương sự học. Họ ý thức rõ biển học và tri thức là vô cùng tận. Thử nhìn lại thái độ khiêm nhường của những học giả đích thực ngày trước. Sự khiêm cung thể hiện ở ngay trong tác phẩm họ soạn hoặc dịch. 

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2019

Ngô Nhân Dụng: Trump-Tập công khai thách đấu

Một nhà đầu tư theo dõi giá cổ phiếu qua điện thoại tại thị thường chứng khoán Thượng Hải hôm Thứ Hai, 6 Tháng Năm, 2019. Các thị trường chứng khoán bên Tàu tụt xuống, các cổ phiếu mất đến 6% giá trị. (Hình: AP Photo)

Ngày Chủ Nhật, 5 Tháng Năm, Tổng Thống Donald Trump dọa nếu Bắc Kinh không nhượng bộ ông sẽ tăng thuế nhập cảng từ 10% lên 25% trên $200 tỷ hàng hóa mua của Trung Quốc, bắt đầu từ Thứ Sáu. Ông dọa thêm, sẽ còn đánh thuế 25% trên hơn $300 tỷ hàng hóa khác. 

Trong ngày Thứ Hai, các thị trường chứng khoán bên Tàu tụt xuống, các cổ phiếu mất đến 6% giá trị, số tụt giảm nặng nhất trong ba năm qua. 

Thị trường chứng khoán Mỹ cũng xuống, nhưng nhẹ hơn vì nước Mỹ xuất cảng sang Tàu ít hơn Tàu bán sang Mỹ. Trong hai ngày cổ phiếu 500 công ty Mỹ trong chỉ số S&P 500 mất tổng cộng $500 tỷ. Ngày Thứ Ba, Chỉ số DJ trên thị trường chứng khoán New York tụt 473 diểm, mất 1.8%, xuống nhiều nhất kể từ đầu Tháng Giêng năm nay. 

Với gần 100 chữ viết trong thông điệp Twitter, ông Donald Trump đã thách thức ông Tập Cận Bình, trước mắt bàn dân thiên hạ. 

Sao Băng: Vượng ngôi vương và những bóng ma trong cung đình Việt

Tính toán sơ bộ, có 9/16 ủy viên Bộ Chính trị ủng hộ cho Trần Quốc Vượng, Thường trực Ban Bí thư lên ngôi vương. Nếu không có phép mầu nào xuất hiện thì “phe đối lập” chỉ còn cách chấp nhận an bài. 

Phép mầu trông chờ ở ma quỷ, hay Trời sẽ hiển linh? 

Ma quỷ trong cung đình Việt là điều đã được lịch sử nghìn đời ghi nhận. Không phải tiện miệng mà Trần Bình Trọng trước khi bị giặc Tàu chém, lại nói, “ta thà làm quỷ đất Nam còn hơn làm vương đất Bắc” (?!) 

Mỗi khi thời loạn, âm khí lại tràn ngập ở cái đất nước trải qua quá nhiều cuộc chiến tranh thảm khốc, đau thương. 

19 ủy viên Bộ Chính trị của nhiệm kỳ Đại hội khóa 13, chưa qua nửa nhiệm kỳ đã rụng 3, rụng một cách ly kỳ chưa từng có trong lịch sử. 

16 vị còn lại, mỗi khi ngồi trên chiếc ghế của mình, có lẽ đều chung cảm giác rờn rợn vì không biết có bóng ma nào cùng ngồi trên đó hay không. 

Lúc này, các ông, bà nào cứ xì xụp hương khói là tự mình hại mình, có mưu sâu kế hiểm nào sẽ đều ra lộ cả theo làn khói hương. 

Cuộc chiến phe phái, từ sau cái chết của Trần Đại Quang, đã chính thức chuyển sang tổng động viên rầm rộ… âm binh. Người như ma, ma như người. Kẻ đã chết và kẻ sắp chết đều được dựng dậy xung trận.