Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

Canhcos’ blog: Mạt cưa, mướp đắng

Chưa khi nào trái bóng tròn lại khiến giới trẻ lăn lông lốc như những ngày vừa qua. Đi bão, vỡ òa là những cụm từ mới nhằm diễn tả phong trào “nâng trái bóng lên tầm thế kỷ” đã được người trẻ hưởng ứng một cách cuồng nhiệt chưa bao giờ xảy ra như thế. Người ta thức thâu đêm để chờ xem trận bóng trên sân bạn hay chen lấn nhau mua vé để vào Mỹ Đình la ó, hò reo… Trái bóng đã chứng minh sức cuốn hút và quyến rũ của nó vẫn dẫn đầu các bộ môn thể thao và chắc chắn nó sẽ chiếm ngự trên đỉnh cao thu hút người ngưỡng mộ trong vài…thế kỷ nữa 

Đối với nền bóng đá Việt Nam từ xưa nay chưa hề xảy ra cuồng nhiệt đến độ gần như mất lý trí như lúc này, khi mà huấn luyện viên Park Hang Seo được bầu Đức khuyến dụ về lãnh đạo đội tuyển Việt Nam từ năm 2017 Chỉ trong hơn một năm, ông Park đã đưa đội tuyển U-23 giành Huy chương Bạc châu Á, đội tuyển Olympic vào top 4 Asiad và đội tuyển Việt Nam vào đến trận chung kết AFF Suzuki Cup, đứng trước cơ hội giành chức vô địch. 

Và một điều hiển nhiên ai cũng thấy người hâm mộ bóng đá Việt Nam chỉ biết tên ông Park Hang Seo chứ không ai để ý đến Liên đoàn Bóng đá Việt Nam, viết tắt là VFF mặc dù nó là cơ quan chủ quản của mọi đội bóng đang hoạt động trong nước. 

Người ta không biết đến VFF một phần vì sự mờ nhạt của nó trong vai trò cầm ngọn cờ đầu của nền bóng đá Việt Nam, một phần khác người ta chán đến nỗi không ngó ngàng gì đến nó vì VFF chỉ là một cơ quan ăn bẩn công khai và kéo dài cộng với sự đấu đá trong nội bộ ban chấp hành từ năm này sang năm khác mà báo chí củng chán ngấy không còn muốn nhắc tới. 

VFF mang tiếng phe cánh và tranh ăn từ nhiều năm trước và những Bầu Thắng, Bầu Kiên, Bầu Đức, rồi bầu Tú nằm trong vòng quay của tranh chấp, phe đảng đến nỗi người giàu có và đầy tâm huyết như Bầu Đức cũng bó giáp quy hàng. 

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

VOA Tiếng Việt: Ba nhà hoạt động Việt được vinh danh nhân Ngày Nhân quyền Quốc tế

Ba nhà hoạt động Việt Nam được vinh danh nhân Ngày Nhân quyền Quốc tế ở Westminster, California, 9/12/2018

Ba nhà hoạt động ở Việt Nam vừa được vinh danh về “những đóng góp quan trọng” của họ cho nhân quyền tại một buổi lễ diễn ra hồi chiều ngày 9/12 ở thành phố Westminster, California.

Đứng ra tổ chức buổi lễ kỷ niệm 70 năm Ngày Nhân quyền Quốc tế, cũng là Ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam, là Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam và Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam.

Tại buổi lễ, ban tổ chức đã trao Giải thưởng Nhân quyền 2018 cho ông Hoàng Đức Bình, bà Trần Thị Nga và bà Phạm Đoan Trang. Những người bạn bè của ba nhà hoạt động đã nhận giải thưởng thay mặt họ. 

Ông Bình và bà Nga đang phải thụ án tù vì bị các tòa án của chính quyền khép vào các tội “chống người thi hành công vụ”, “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” và “tuyên truyền chống nhà nước”.

Trong khi đó, theo tìm hiểu của phóng viên VOA tiếng Việt, bà Trang không thể rời Việt Nam, một mặt có thể do thương tật ở chân sau một lần bị đánh đập trong một cuộc biểu tình, và mặt khác là vì những rủi ro pháp lý có thể xảy ra nếu bà cố xuất cảnh. Tin cho hay, trong ít nhất hơn một năm tính đến nay, bà luôn trong tình trạng bị các nhân viên an ninh nhà nước theo dõi chặt chẽ.

... không ai trong chúng ta nên vui ... khi chúng ta chúc mừng một người Việt Nam nhận được một giải thưởng nhân quyền nào đó, chúng ta đều nên hiểu rằng điều đó chỉ chứng tỏ đất nước này đang trải qua những năm tháng đen tối đến mức nào, và cái thực tế ấy chẳng có gì đáng mừng. 
Nhà hoạt động Phạm Đoan Trang

TS. Phạm Đỗ Chí: Nhân “hưu chiến Mỹ-Trung 90 ngày” - Việt Nam có thể làm gì?

Bên lề cuộc họp G-20 ở Á Căn Đình ngày 1/12/18 vừa qua, TT Trump đã gặp Chủ tịch Tập Cận Bình và đưa ra đồng ý: hai bên sẽ tạm ngưng việc áp thuế quan cao hơn hay nhắm vào các mặt hàng nhập khẩu nhiều hơn hiện có trong vòng 90 ngày, một cách thiết yếu là để TQ có thì giờ nhiều hơn áp dụng các biện pháp áp dụng các qui chế thị trường tự do, cho hàng Mỹ tiếp cận nhiều hơn, tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ và nhất là bớt các áp lực khắt khe bắt các hãng Mỹ chia xẻ các bí mật công nghệ cao như điều kiện để lập các công ty liên doanh với TQ. 

Tuy nhiều quan sát viên quốc tế coi như thỏa ước tạm thời này sẽ vẫn gây khó khăn cho việc chấm dứt hẳn cuộc thương chiến hiện tại giữa hai nước, nhất là vì nó xoáy sâu vào trọng tâm các chính sách sản xuất và thương mại bất công hiện tại mà TQ đang áp dụng cho chiến lược phát triển trong lâu dài của họ, mà nhà lãnh đạo họ Tập khó tự cắt bỏ, cuộc hưu chiến vẫn coi như có ích cho việc “mua thời gian” của cả hai bên. 

Phía Mỹ, thỏa ước sẽ giúp làm tạm ổn định thị trường chứng khoán và giảm nhu cầu cho FED cần tăng thêm hay nhanh hơn lãi suất Mỹ, có thể làm chậm lại đà tăng trưởng kinh tế Mỹ--nhất là khu vực bất động sản đã chững lại từ đầu năm. Phía TQ, thỏa ước sẽ giúp ông Tập tạm giảm bớt các bất ổn chính trị nội bộ và kinh tế thương mại, nhất là chặn lại đà sút giảm của tiền CNY đã sụt giá hơn 10%, và việc các hãng lớn đang trốn chạy khỏi TQ.

Do việc các biến cố này sẽ có tác động đến nền thương mại và kinh tế thế giới, đặc biệt cho Việt Nam như trọng tâm của bài này, chúng tôi chủ yếu sẽ nêu ra vài điểm sau: 

1. Việt Nam (VN) cần chọn cách đi theo hướng chính sách ra sao, khi cuộc thương chiến Mỹ- Trung Quốc (TQ) đang tạm “bớt nóng” sau cuộc họp Trump-TC Bình nêu trên? 

2. Các chính sách kinh tế, chính trị và quân sự lớn đang có của VN có gì đúng, sai? 

3. Sáng kiến gì ở cấp lãnh đạo cao nhất của VN sau “nhất thể hóa” ở Hà nội, nếu muốn?

Phạm Chí Dũng: Ủy viên bộ chính trị Trương Thị Mai đi Mỹ làm gì?

Ủy viên bộ chính trị kiêm Trưởng ban Dân vận Trung ương Trương Thị Mai (áo đỏ, giữa)

‘Dấu ấn’ duy nhất


Hoàn toàn chẳng có một dấu ấn nào đọng lại sau chuyến ‘đi chơi’ ở Hoa Kỳ của Ủy viên bộ chính trị kiêm Trưởng ban Dân vận Trung ương Trương Thị Mai từ ngày 29/11 đến 1/12 năm 2018.

Trạng thái trống vắng ấn tượng đối ngoại của bà Trương Thị Mai là khá tương phản với thành tích của một người đồng chức với bà trong Bộ Chính trị: Bộ trưởng quốc phòng Ngô Xuân Lịch.

Khi năm 2018 đã kéo lê cái hình hài lẩy bẩy do đói ăn dầu khí gần đủ thời gian của nó, hóa ra tướng Lịch lại là ủy viên bộ chính trị có thành tích đối ngoại đỡ gày guộc nhất: không chỉ một, mà có đến hai lần ông ta mời được Bộ trưởng quốc phòng Mỹ James Mattis sang Việt Nam - lần đầu tiên kéo theo sự hiện diện chưa có tiền lệ của hàng không mẫu hạm Mỹ USS Carl Vinson tại cảng Đà Nẵng vào tháng Ba năm 2018, và lần thứ hai vào tháng Mười Một cùng năm mà chẳng rõ nguồn cơn đích thực của ‘tăng cường hợp tác quốc phòng Việt - Mỹ’ là gì.

Tre ’s Blog: Nói trước, không phải lỗi tại tôi khi các anh chị bịt mũi đọc cái bài này

Sát nhà tôi là nhà vợ chồng một công chức về hưu sớm. Họ làm thêm và tiết kiệm bằng cách nuôi gà, nuôi chim cút, nuôi nhím, trồng rau.

Cái chuồng nuôi vài chục con gà của họ đặt sát hàng rào phân cách hai nhà.

Cách đó chỉ hai mét, qua cái sân nhỏ, là phòng ngủ của tôi.

Mỗi sáng, chưa đến 5 giờ, bọn gà hò nhau gáy vang!

Tôi, của đáng tội, cũng hay tỏ vẻ yêu thiên nhiên lắm. Cơ mà bị thiên nhiên đánh thức đều đặn vào cái giờ ấy, trong khi mình muốn và được quyền ngủ đến 8 giờ cơ thì cái tình yêu ấy xem chừng cũng yêu yếu dần đi, rồi đến ngày đoản mệnh.

Thêm vào đấy là mùi phân gà. Chưa có quy định nào yêu cầu nuôi gà trong thành phố thì phải tắm (gà) thường xuyên, cũng chưa ai thấy con gà nào xài khử mùi (thơm mát, trắng mịn như ngọc trai, TV hay quảng cáo) nên mùi phân của cái bọn gà ấy không thể nào gọi là dễ chịu cả.

Tiếp đến là con mạt gà cuốn theo chiều gió bay vào nhà, khiến chúng tôi gãi xoành xoạch suốt cả ngày.

Nhắc thì anh ấy “ní nuận”: “Đất nhà tôi, tôi làm gì kệ xác”. Ừ mà phòng khách nhà anh ta cũng bên cạnh chuồng gà.

Đành phải đưa đơn ra tổ dân phố.

Các nhà bên cạnh cũng đồng loạt than vãn. Anh ấy nhượng bộ bằng cách mua nilon với lưới về quây kín cái chuồng bên phần đất anh ta. Lâu lâu nilon thủng thì lại thay.

Kính Hòa - RFA: Đe dọa sử dụng sức mạnh hải quân Trung Quốc, khả năng tới đâu?Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc, Hông Kong, 7/2017

Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc, Hông Kong, 7/2017

Vào ngày 8/12/2018, Hoàn Cầu Thời báo, một tờ báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, bản tiếng Anh, đăng phát biểu của ông Đái Húc, Viện trưởng Viện An toàn và hợp tác biển, nói rằng Trung Quốc nên điều tàu chiến vào các vùng biển mà ông gọi là lãnh hải của Trung Quốc ở Biển Đông, để ngăn chận và đâm vào tàu chiến Mỹ nếu các tàu chiến này thực hiện cái gọi là chiến dịch Tự do hàng hải, xâm phạm lãnh hải Trung Quốc.

Chiến dịch Tự do hàng hải của Mỹ thực hiện ở Biển Đông liên tục trong ba năm gần đây nhằm thách thức đòi hỏi chủ quyền lên đến 90% diện tích Biển Đông.

Lời tuyên bố rất cứng rắn này của một chuyên gia hàng hải và quân sự Trung Quốc được đưa ra ba tháng sau khi tàu Lan Châu của Trung Quốc ra kèm tàu chiến Mỹ Decatur khi chiếc này đi vào khu vực 12 hải lý quanh Đá Gaven tại Trường Sa mà Trung Quốc đang chiếm đóng. Phía Mỹ lên tiếng nói vụ kèm cặp này diễn ra một cách nguy hiểm vì tàu Trung Quốc đi rất sát tàu chiến Mỹ.

Tiến sĩ Đinh Hoàng Thắng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, nhận xét về phát biểu của ông Đái Húc như sau:

“Ông Viện trưởng đề xuất cái ý kiến đưa tàu ra để húc, để đâm vào tàu Mỹ là một ý kiến không lành mạnh. Nó còn sai ở chỗ nữa là kích động cái chuyện đối đầu.”

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2018

*Song Thao: Nhớ

Ngày 5 tháng 11 năm 2018, Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội đã gửi “Đơn Kiến Nghị Khẩn Cấp” do Hồng Y Nguyễn văn Nhơn và Giám Mục Chu văn Minh ký, yêu cầu thành phố Hà Nội đình chỉ việc ngang nhiên xây dựng trên đất của tòa Tổng Giám mục. Khu đất này chính là khu trường Dũng Lạc trước kia.

Cổng trường Dũng Lạc đã bị đổi tên
Tin xấu này làm nhiều người bất bình. Tôi là học sinh trường Dũng Lạc trong bốn niên khóa từ năm 1950 đến 1954, từ Đệ Thất đến Đệ Tứ, nên xót xa cho mái trường xưa, mái trường mà ít ngày trước đây tôi thẫn thờ nhớ khi cô cháu tôi từ Việt Nam qua chơi, đã mang qua cho tôi cuốn học bạ bốn năm tại trường Dũng Lạc. Cuốn sổ mỏng, vàng ố, chỉ có 16 trang, ghi lại thành tích học tập của tôi trong bốn năm học Trung Học Đệ Nhất Cấp này. Học bạ được in tại nhà in Tiến Long, 25 phố Nhà Chung, Hà Nội. Phố Nhà Chung, con phố ngắn nhưng rất thân thuộc với học trò Dũng Lạc. Từ cổng trường ra, quẹo phải, là đã nhập vào bóng mát của phố, nơi có một trường của các sơ, có ca sĩ Tâm Vấn theo học, con gái túa ra từng đàn trong giờ ra về trùng với giờ tan trường của chúng tôi. Chúng tôi thường dùng con đường này để tới đường Tràng Tiền, quẹo trái ra Bờ Hồ đón tàu điện về nhà. Nhưng trước khi ra tới phố Nhà Chung, chúng tôi còn phải vấn vương với vỉa hè rộng lớn trước cửa trường. Nơi đây là thiên đàng nhỏ của học sinh Dũng Lạc. Có thịt bò khô, bánh tôm, kem cây. Lại có ngôi quán nhỏ của anh chàng Đại Quấy, bán đủ thứ hầm bà lằng, thứ nào trông cũng quyến rũ. Có bánh mì thịt ngon ơi là ngon của chàng Lý Toét. Đại Quấy và Lý Toét là những xước danh chúng tôi đặt cho hai anh chàng vui tính bán hàng trước cửa trường. 

Vũ Thành Sơn: Gặp nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ

Tôi gặp nhà văn Thụy Vũ lần đầu tại nhà riêng của nhà thơ Ý Nhi nhân một dịp bà ghé qua Sài Gòn. Cuộc gặp mặt có nhiều người tham dự, có đồng nghiệp và có cả người là học trò của bà trước kia. 

Hôm ấy, khoảng tháng 9 năm 2017, bà nói nhiều chuyện, từ chuyện viết lách cho đến những giai thoại trong giới văn chương trước 1975 rồi dẫn đến cả những kỷ niệm đời sống riêng tư. Bà nói chuyện vui vẻ, hóm hỉnh cho dù trong tất cả những điều bà kể đều có bóng dáng những nỗi thất vọng, buồn bã, bất lực mà người nghe không khỏi cảm thấy ái ngại. Nghe bà kể bằng một giọng diễu cợt về những nỗi đau và số phận hẩm hiu của chính bà cứ như đang nghe bà nói về nỗi đau và số phận của một ai khác. Tôi nghĩ không dễ gì có thể tự trào được như vậy nếu bà không có một nghị lực phi thường để vượt qua nghịch cảnh và vượt qua cả chính mình. 

Sau cuộc gặp gỡ lần đó, bà phát hiện mình ung thư, bị cắt 2/3 dạ dày. 

Tôi vẫn thường tự hỏi cái gì làm cho một người thấy mình có nhu cầu phải cầm bút. Trả lời câu hỏi này cũng đồng thời trả lời cho câu hỏi kế tiếp vì sao mà nhà văn từ bỏ sáng tác. Trong trường hợp của Thụy Vũ, số phận hình như không định đoạt bà trở thành một nhà văn, mà là một cô giáo. Bà có viết lách nhưng là viết cho riêng bà. Người em trai của bà, Hồ Trường An, khuyến khích bà gửi đăng báo. Và bà đã xé từ trong cuốn sổ một truyện để gửi cho tờ Bách Khoa chỉ với mục đích là để kiếm thêm thu nhập cho đồng lương khiêm tốn của nghề giáo mà thôi. Nhưng (số phận nào cũng bắt đầu từ cái phản đề này), cái truyện đó đã lọt vào mắt xanh của nhà văn Võ Phiến. 

Hoài Nam: Cái đọc với người viết

Đọc và viết, hiển nhiên đó là hai hoạt động khác nhau, chứ không phải một. Theo cách hiểu thông thường, đối với một người sáng tác văn chương (người viết) bất kì, đọc nằm ở quá trình “nạp”, còn viết là “xả”, là “trút” cái sự ngấm từ việc đọc của mình vào một sáng tạo ngôn từ mới mẻ. Điều đó cũng có nghĩa là, đối với người viết, đọc và viết tuy khác nhau song lại rất gần nhau. Sự đọc cần cho tất cả những ai yêu chuộng tri thức, yêu chuộng một đời sống tinh thần phong phú; riêng với người viết, đọc trở thành một điều kiện mang tính cốt tử nếu người viết thực sự muốn sống chết với nghề viết, thực sự muốn tạo lập những giá trị văn chương có thể không bị bụi thời gian che phủ; nói cách khác, phải đọc, nếu người viết muốn hiện diện với tư cách một người viết chuyên nghiệp.

Không có gì khó hiểu khi người viết chuyên nghiệp bị điều kiện hóa bởi việc đọc. Hãy thử chứng minh điều đó bằng những giả định.

Trước hết, nếu không đọc (hoặc ít đọc) người viết sẽ chỉ có thể viết bằng chút ít tài năng trời cho (với điều kiện là anh ta có thứ tài năng ấy, tất nhiên) và bằng những kinh nghiệm đời sống hết sức hữu hạn của riêng mình, chứ không phải bằng bề dày của cái vốn liếng văn hóa về văn học. Thực tế cho thấy, cái vốn liếng văn hóa về văn học này chính là nguồn “nhiên liệu” giúp cho một người viết đi bền, đi xa trên con đường văn chương thiên lí. Không có nó, may ra người viết chỉ đạt được một vài thành công ban đầu rồi sau đó nhanh chóng lê mình trong bóng tối của sự lặp lại chính mình, cũ kĩ và nhàm chán.

Đàm Trung Pháp: Lời Tạ Lỗi Muộn Màng

San Antonio College là trường đại học cộng đồng lớn nhất tiểu bang Texas sở hữu một campus rộng mênh mông trong trung tâm thành phố San Antonio, trên đại lộ huyết mạch San Pedro Avenue. Dân chúng ở đây gọi tắt tên trường này là SAC (phát âm như chữ “sack”). Đây là nơi đầu tiên tôi được trở lại nghề dạy học sau quốc nạn 1975. Mùa hè 1976, tôi may mắn xin được làm lecturer trong Department of English, chuyên dạy freshman English (ENGLISH 101) là lớp bắt buộc cho tất cả các sinh viên năm thứ nhất. 



Lục cá nguyệt mùa thu 1976 khai giảng cuối tháng 8. Tôi đã soạn một syllabus kỹ lưỡng cho ENGLISH 101, nắm vững nội dung cuốn textbook, và sẵn sàng “ra quân.” Buổi học đầu tiên cho tôi thấy San Antonio là một thành phố đa chủng tộc. Trong khoảng 25 sinh viên hiện diện thì hơn nửa thuộc sắc tộc Mễ tây cơ, số còn lại là người da trắng và đôi ba người da đen. Sau khi giải thích cho họ rõ mục tiêu của lớp và những trách nhiệm của họ trong khóa học, tôi chia xẻ với họ về quá trình dạy đại học của tôi tại Việt Nam. Phần thời giờ còn lại, tôi yêu cầu mọi người viết cho tôi một trang về cuộc đời của họ, để giúp tôi “làm quen” với họ. Tiện thể, đấy cũng là phương cách thực tế nhất để tôi lượng giá khả năng viết tiếng Anh của họ. Trước khi cho lớp ra về, tôi còn nhắc nhở họ chịu khó đi học đều đặn và đọc kỹ các chương trong textbook như đã ghi trong học trình. Buổi học đầu tiên thuận buồm xuôi gió. Khi đọc các trang sinh viên viết về cuộc đời họ thì tôi thấy khả năng viết tiếng Anh của họ không đồng đều chút nào. Vài ba người viết toàn hảo, đa số viết tạm được, và số còn lại viết dở lắm. Tôi biết là tôi sẽ phải để ý đến nhóm sau cùng này rất nhiều vì họ chưa nắm vững cú pháp và còn phạm nhiều lỗi chính tả. Qua những trang họ viết, tôi được biết họ làm nhiều công việc khác nhau để mưu sinh. Họ đều hy vọng khi tốt nghiệp SAC thì nghề nghiệp họ sẽ có cơ hội thăng tiến. 

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

Ngô Nhân Dụng: Đức can đảm của George H. W. Bush

Dân chúng đến ký tên trên sách lưu niệm tại Trung Tâm Thư Viện Tổng Thống George H.W. Bush hôm Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai, 2018, tại College Station, Texas. Ông Bush từ trần vào đêm Thứ Sáu, 30 Tháng Mười Một, tại Houston, Texas, hưởng thọ 94 tuổi. (Hình: Suzanne Cordeiro/AFP/Getty Images)
Tổng Thống George Herbert Walker Bush đã an nghỉ dưới lòng đất. Ít có người nào khi qua đời được nhiều người bày tỏ lòng ngưỡng mộ như ông. Mặc dù ông không hay khoe thành tích, công trạng của mình. Và chỉ làm một nhiệm kỳ.

Biến cố lớn nhất trong trong thời gian ông cầm quyền, là chế độ Cộng Sản sụp đổ. Nhưng không phải vì ông Bush làm gì mà nước Mỹ toàn thắng cuộc Chiến Tranh Lạnh. Chế độ Cộng Sản tự hủy diệt vì bản chất sai lầm; các đời tổng thống Mỹ trước chỉ cần ngăn chặn làn sóng đỏ, rồi chờ lịch sử thay đổi.

Ông Bush chủ động ra lệnh tấn công quân Iraq để giải phóng xứ Kuwait. Cuộc chiến tranh 100 giờ thành công, nhưng ông bị nhiều người chỉ trích, hỏi rằng tại sao ông không đánh thêm tới Baghdad, một chiến thắng huy hoàng mà không tốn kém bao nhiêu.

Ông Bush 41 được mọi người kính trọng, trước hết vì nhân cách của ông. Một nhà chính trị thanh nhã, quý phái, a gentleman theo nghĩa cổ truyền. Người Việt có thể gọi ông là “quân tử.” Nhiều người Mỹ không ngần ngại gọi ông là “noble,” con người quý phái. Ở nước Mỹ bây giờ thứ người này hiếm lắm.

Ký giả Joseph Epstein, trên nhật báo The Wall Street Journal viết rằng ông là một “WASP thứ thiệt sau cùng” (…the Last True WASP in the White House). WASP viết tắt những chữ Da trắng (White) gốc Anh (Anglo-Saxon) và theo đạo Tin Lành (Protestant). Những tổng thống như Bill Clinton, George W. Bush hay Donald Trump trên nguyên tắc đều là WASP, Epstein đồng ý. Chỉ có Ronald Reagan không hoàn toàn WASP (Ronald Reagan no WASP himself). Nhưng không ai đủ các đặc tính tiêu biểu cho lý tưởng và truyền thống đẹp nhất mà những người WASP theo đuổi. Trong đó có lý tưởng phục vụ, đặt công ích trên tư lợi.

Tạp ghi Trần Doãn Nho: Hiện tượng Trump dưới cái nhìn của nhà ngôn ngữ học

Giữa tháng 11/2018, nhà ngôn ngữ học George Lakoff lên tiếng phê phán truyền thông Hoa Kỳ “đã không làm tròn công việc của mình”[1]trong cuộc đối đầu với những sai trái của tổng thống Trump. Tạp ghi lần này trở lại với đề tài Trump.

George Lakoff là một trong những người sáng lập ra môn “Ngữ Học Tri Nhận” (Cognitive Linguistics) từ những năm đầu thập niên 1970. Cùng với triết gia Mark Johnson, ông đề ra lý thuyết “Ẩn dụ ý niệm”, giải thích vai trò của ý niệm trong việc hình thành ẩn dụ, vốn là nguồn suối căn bản của tư tưởng con người.[2]Ngay từ thời gian đầu tiên khi Trump ra tranh cử tổng thống, “Tôi đã sử dụng Ngữ Học Tri Nhận để tìm hiểu hiện tượng Trump,” Lakoff cho biết. Theo Ngôn Ngữ Tri Nhận, ngôn ngữ là một phương tiện dùng để tổ chức, xử lý và truyền đạt tin tức, do đó, là một kho chứa kiến thức về thế giới, một tập hợp những phạm trù có ý nghĩa giúp con người tiếp thu, đối phó với những kinh nghiệm mới và tích trữ những kinh nghiệm cũ. Nói khác đi, kinh nghiệm và thái độ của một cá nhân đối với những vấn đề xã hội và chính trị được “kết khung” (framed)[3]trong những cấu trúc ngôn ngữ. Ngôn ngữ kích hoạt mạch cơ cấu não bộ (frame-circuits), giúp não bộ nắm bắt và lý giải những gì chúng ta trải qua trong hiện thực. Do đó, một mặt, nó phản ảnh những nhu cầu, quyền lợi, mối quan tâm cũng như kinh nghiệm cá nhân và mặt khác, định hình cách ta suy nghĩ và hành động về mặt xã hội và chính trị. 

Chính vì vậy, bằng cách sử dụng ngôn ngữ để kích hoạt, người ta có thể chi phối cách thức người khác suy nghĩ và hành động. Càng nghe nhiều, càng bị kích hoạt. Một từ ngữ hay một nhóm từ ngữ, nếu được lập đi lập lại đến một độ cần và đủ nào đó, sẽ thể biến chúng thành thường trực, kết khung trong óc não và từ đó, thay đổi nhãn quan của chúng ta đối với thế giới. “Bằng cách để cho Trump kích hoạt ý tưởng của ông vào trong óc não chúng ta, chúng ta tăng cường mạch thần kinh (neurocircuitry) cho những ý tưởng này. Điều đó cho phép Trump chiếm lĩnh vùng vô thức của chúng ta, vì 98 phần trăm tư tưởng chúng ta vốn là vô thức,” theo Lakoff.

Cung Tích Biền: Đường Về Của Phùng Nguyễn

Tháp Bàng An

1


Phùng Nguyễn là bút hiệu. Tên thật Nguyễn Đức Phùng. Tôi gọi Phùng là Nguyễn.

Một hôm, Nguyễn đột ngột “Về Nhà”, căn nhà của Mẹ. Anh đi vội, còn bỏ dở dang những trang sách viết nửa chừng, những con chữ còn bơ vơ chưa có dòng. 

Quỳnh Loan, vợ anh, bước ra khép cánh cửa, Nguyễn đi chưa kịp khép. Một sớm mai hãy còn đầy nắng.

Nguyễn có chỗ “Về” nhưng không về nơi cánh cửa vừa khép. Lại có một người thân yêu mong chờ. Đêm đã sâu. Cửa sổ, khép một cánh, một cánh hờ. Đèn phố thị mờ hoang bên ngoài. Tiếng chân một ai rất nhẹ, một ai về khuya. “Ôi, có khi là Anh”. Anh đang bước. Tiếng động hao hụt từ trí nhớ một ai chờ. 

**

Bùi Giáng cũng có một tạ từ, tha thiết lắm: 

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu
[Phụng Hiến]

Bài thơ tuyệt mệnh của Trương Vĩnh Ký


Quanh quanh quẩn quẩn lối đường quai
Xô đẩy người vô giữa cuộc đời
Học thức gởi tên con mọt sách
Công danh rốt cuộc cái quan tài
Dạo hòn lũ kiến men chân bước
Bò xối con trùng chắc lưỡi hoài
Cuốn sổ bình sanh công với tội
Tìm nơi thẩm phán để thưa khai

Ngọc Lễ (VOA): Pétrus Ký, thăng trầm trong dòng lịch sử

Pétrus J. B. Trương Vĩnh Ký
Lịch sử có những nhìn nhận khác nhau về công trạng của Pétrus J. B. Trương Vĩnh Ký (1837-1898), một nhà bác học về ngôn ngữ vốn được xem là người có công phổ biến chữ Quốc ngữ thành chữ viết của người Việt và là ông tổ của nghề báo và văn xuôi chữ Quốc ngữ. Ông đồng thời cũng là quan chức tận tụy phục vụ cho người Pháp tại Việt Nam, và được người Pháp thưởng huân chương Ngũ đẳng Bắc đẩu Bội tinh.

Vào thứ Bảy ngày 8/12, tại miền Nam California sẽ diễn ra cuộc triển lãm và hội thảo về Trương Vĩnh Ký để ‘xét lại’ những điều ‘không công bằng’ về cuộc đời và sự nghiệp của ông, theo các nhà tổ chức.

Còn ở trong nước, hồi năm 2017, tác phẩm ‘Nỗi Oan Trăm Năm’ của nhà nghiên cứu lão thành Nguyễn Đình Đầu viết để giải oan cho Trương Vĩnh Ký đã bị chính quyền tịch thu mặc dù sách đã in xong và chuẩn bị phát hành.

Sau năm 1975, Lycée Pétrus Ký, một trường trung học nổi tiếng ở miền Nam do người Pháp sáng lập và là nơi đào tạo nhiều trí thức nổi tiếng, đã bị đổi tên thành Phổ thông trung học Lê Hồng Phong.

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

Từ Thức: Paris Có Cháy Không?


Với phong trào GILETS JAUNES ( Áo Vàng ), nước Pháp đang trải qua một khủng hoảng chính trị, xã hội nghiêm trọng. Nhưng mặc dù những hình ảnh bạo động ngoạn mục làm chấn động dư luận, nước Pháp chưa có nội chiến như một số médias ngoại quốc bình luận. Nước Pháp cũng không phải là nước đói khổ, tuyệt vọng cùng cực như báo chí nhà nước VN đã không để lỡ cơ hội nhẩy vào, với thông điệp gởi dân Việt : ở đâu cũng có nghèo đói, bất công ; ở VN tốt hơn vì có kỷ luật, có ổn định.

KHỦNG HOẢNG CHÍNH TRỊ 

Phong trào Gilets Jaunes đã bùng nổ, lan tràn một cách bất ngờ. Khởi đầu là một phụ nữ làm một vidéo trên mạng, than phiền : chính phủ lại sắp tăng thuế xăng, nhớt. Và hô hào : phải làm một cái gì, anh em. Con số những người coi, chuyển vidéo lên tới một số kỷ lục. Phong trào Áo Vàng ra đời, lan rộng khắp nước Pháp.

Gilets Jaunes là chiếc áo vàng, bắt buộc phải có trong xe cho mỗi người đi xe, để các tài xế khác có thể nhìn thấy, ngay cả ban đêm, trong trường hợp phải xuống xe giữa đường, để tránh tai nạn. 

Người ta nghĩ đó cũng chỉ là một cuộc biểu tình, phản kháng như những cuộc biểu tình khác, diễn ra hầu như mỗi ngày trên nước Pháp, nơi biểu tình là môn thể thao quốc gia, rất được ưa chuộng, như football hay rugby. Sểnh ra là người ta biểu tình. Mỗi người, mỗi nhóm có một hay nhiều lý do để xuống đường. Nông dân biểu tình vì giá nông sản quá thấp, người tiêu thụ biểu tình vì giá thực phẩm quá cao. Nhóm này biểu tình vì nhà nước quá nhu nhược với di dân bất hợp pháp, nhóm khác đòi phải đối xử nhân đạo hơn. 

Nguyễn Tường Thụy: Đảng CSVN tự diễn biến, tự chuyển hóa như thế nào



Hai mươi ngày sau khi Giáo sư Chu Hảo tuyên bố ra khỏi đảng, Đảng CSVN còn chạy theo để khai trừ vuốt đuôi. Việc khai trừ một người không còn là đảng viên nữa là chủ đề của những câu chuyện đàm tiếu ngoài vỉa hè và cả trên báo chí. "Tội" của Gs Chu Hảo, theo Ủy ban Kiểm tra TW là "suy thoái về tư tưởng chính trị", "tự diễn biến, tự chuyển hóa".

Ai cũng biết ông Nguyễn Phú Trọng có bằng Tiến sĩ xây dựng Đảng. Có vẻ như ông rất tự hào về trình độ lý luận của mình. Ông thường đề cao lý luận và những người có lý luận. Nghe đâu, người đặt ra tiêu chuẩn bí thư "phải là người có lý luận và phải là người miền bắc” là do ông đưa ra và người đủ tiêu chuẩn ấy còn ai xứng ngoài ông.

Có thể nói ông Nguyễn Phú Trọng luôn tỏ ra là người kiên trì chủ nghĩa Mác - Lê nin nhất Việt Nam. Lúc nào ông cũng lo đảng viên đi chệch hướng trên con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội. Vì vậy, những cụm từ như "suy thoái", "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" được ông nhắc đi nhắc lại nhiều lần kể cả những lúc họp hành, xuống cơ sở hay tiếp xúc với cử tri.

Có điều lạ là mặc dù bằng cấp chính trị cao như vậy nhưng ông nói và đảng của ông làm nhiều khi lại mâu thuẫn với những nguyên lý của chủ nghĩa Mác. Ở đây nói về việc ông chống tự diễn biến, tự chuyển hóa.

Phạm Chí Dũng: ‘VN thực hiện xong 96,2% khuyến nghị nhân quyền’ nghĩa là gì?

Thanh niên vừa thôi chức 13 nhân sựkhông phải là đảng viên của đảng Cộng sản.
Đến hẹn lại lên. Sau khi nộp Báo cáo quốc gia về nhân quyền chu kỳ 3 lên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc vào ngày 22/10/2018, chính thể độc đảng ở Việt Nam sẽ phải giải trình và đối thoại về báo cáo này tại Liên hợp quốc vào ngày 22/1/2019.

Nhưng khác với vài lần báo cáo xuê xoa và thông qua cũng xuê xoa từ lúc Việt Nam được Liên hiệp quốc dành cho một cái ghế trong hội đồng nhân quyền của cơ quan này vào tháng Mười Một năm 2013, tháng Giêng năm 2019 chắc chắn sẽ là đợt sát hạch căng thẳng nhất, thậm chí còn được ‘khuyến mãi’ vài động tác chế tài thương mại từ Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, sau khi xuất hiện một nghị quyết của Nghị viện châu Âu vào ngày 15/11/2018 lên án mạnh mẽ chưa từng có về quá nhiều vụ Việt Nam vi phạm nhân quyền trầm trọng ngay cả sau khi chế độ này chính thức trở thành ‘người bảo vệ quyền con người’.

Hiện tượng ‘báo đảng’ Thanh niên


Bắt đầu từ tháng Mười năm 2018, một đợt truyền thông PR cho ‘Việt Nam luôn quan tâm và bảo đảm các quyền con người’ lại được đảng chỉ đạo cho khối báo chí quốc doanh cắm đầu cúc cung phục vụ.

Nhưng hiện tượng đặc biệt xảy ra vào lần này và khác với những chiến dịch PR nhân quyền trước đây là không phải báo đảng, mà chính là tờ Thanh Niên đi tiên phong với tựa đề ‘Việt Nam đã thực hiện xong 96,2% khuyến nghị về nhân quyền’.

VOA Tiếng Việt: Phó chủ tịch Huawei Mạnh Vãn Chu vừa bị bắt tại Canada là ai?

Công ty Huawei của Trung Quốc.
Bà Mạnh Vãn Chu, Giám đốc tài chính của công ty thiết bị viễn thông Huawei, đã bị bắt giữ tại Canada theo yêu cầu từ chính quyền Mỹ, trong bối cảnh về cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ-Trung đang có chiều hướng căng thẳng dưới chính quyền của Tổng thống Donald Trump.

Công ty Huawei của Trung Quốc được cho là một trong những công ty trực tiếp phải đối mặt với những thiệt hại nặng nề trong cuộc chiến thương mại giữa hai cường quốc. Hồi tháng 8, Tổng thống Donald Trump ký luật cấm chính phủ Mỹ dùng sản phẩm của công ty này vì lý do an quốc gia.

Nhưng bà Mạnh Vãn Chu là ai và công ty của bà có ảnh hưởng gì đến vấn đề an ninh của Hoa Kỳ?

Ái nữ của đảng viên cộng sản thâm niên


Theo Reuters, bà Mạnh Vãn Chu (Meng Wanzhou), năm nay 46 tuổi, là con gái của nhà sáng lập và bà hiện là phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị, kiêm Giám đốc Tài chính (CFO) của Huawei, công ty công nghệ Trung Quốc đặt trụ sở tại Thâm Quyến, Quảng Đông. Bà là người được dự đoán sẽ “kế vị” vị trí của cha mình trong tương lai.

Nguyễn Hùng: Thợ xăm cao 1m15 và tin vui tháng 11

Thứ trưởng Lê Đình Thọ bắt tay cảm ơn đại diện USAID đã hoàn thành xử lý dioxin sân bay Đà Nẵng giai đoạn 2 và bàn giao cho phía Việt Nam. (Ảnh: Facebook USAID)
Thợ xăm hình xăm nghệ thuật Dương Đắc Long ở Hà Nội chỉ cao 1m15 và anh không có vẻ gì là tự ti với chiều cao của mình. Còn tin vui trong tháng Mười Một đầy những vụ xét xử và bắt bớ ở Việt Nam chính là việc dự án tẩy chất độc dioxin trị giá 110 triệu đô la do Hoa Kỳ viện trợ không hoàn lại đã kết thúc sau sáu năm thực hiện.

Vậy anh thợ xăm có chiều cao khiêm tốn và dự án 110 triệu đô la có điểm gì chung? Cả hai đều liên quan tới chất màu da cam, vốn là chất độc dioxin thường được quân đội Hoa Kỳ đựng trong các thùng màu da cam và đem rải xuống 15% diện tích Nam Việt Nam từ 1961-1971. Cả thảy khoảng 72 triệu lít chất da cam chứa hơn 360 kg chất dioxin, sau này được chứng minh là rất độc hại, đã được dùng để khai quang rừng nhằm phá bỏ lớp nguỵ trang tự nhiên cho quân đội từ Bắc Việt Nam.

Anh Long, năm nay 22 tuổi, nói trong video được Bloomberg đưa lên Twitterhôm 2/12: “Em cao 1m15. Em bị chậm phát triển về chiều cao và cong cột sống.”

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

Nhà văn Phương Nghi phỏng vấn ông Phạm Phú Minh, đại diện ban tổ chức Cuộc Triển lãm và Hội thảo về Trương Vĩnh Ký

Học giả Trương Vĩnh Ký
Kính thưa nhà báo Phạm Phú Minh, động cơ nào đã khiến ông và các bạn của ông chọn học giả Trương Vĩnh Ký làm chuyên đề cho buổi hội thảo và triển lãm tại Nhật báo Người Việt vào ngày 8 tháng 12 sắp tới đây? 

Ngày nay hầu như ai cũng đồng ý rằng hội thảo là phương cách rất tốt để trao đổi ý kiến với nhau về một vấn đề chung nào đấy. Đặc tính của hội thảo là công khai, có nhiều người tham dự, để các thông tin được tiếp nhận và thảo luận một cách rộng rãi. 

Trong cuộc sống lưu vong tại hải ngoại, hội thảo những vấn đề liên quan đến văn hóa Việt Nam trở nên cần thiết, vì đó là những dịp nhắc nhở những di sản tinh thần thuộc quê hương xứ sở mà chúng ta đã rời bỏ. 

Nguyễn Ngọc Chu: Xin nhắn ông Nguyễn Mạnh Hùng

Gửi ông Thiếu tướng Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng 
Khi ông là ông chủ của Viettel, có điều kiện và cơ hội để móc túi hàng triệu, triệu thuê bao trên cả nước, có tiền để "bài binh bố trận", cướp đất của dân Đồng Tâm... thì tôi dẫu ghê tởm và khinh bỉ, song vẫn coi ông là người có tài, nhờ phước báo từ kiếp trước nên ông mới được như vậy. Mọi chuyện nhân quả tính sau, bởi đó là phước báo ở kiếp này của ông. Nhưng là phước báo của hạng con buôn, thì dẫu có lạm dụng... cũng chỉ đáng ghê tởm và khinh bỉ mà thôi. Nếu biết sám hối, thì kiếp sau vẫn còn may ra được đầu thai làm nghiệp người, dù là khố rách áo ôm, thì vẫn còn là một phần ngàn tia hy vọng đối với những người tham si bất chấp nỗi khổ của đồng loại như ông. 
Nay ông từ con buôn chuyển sang làm quan to (Bộ trưởng), ông đã vượt quá phước báo của đời trước, bỏ qua cả tam thế, bất chấp lương tri của cả người, trời... mà vênh mặt ngôn ra một câu tột đỉnh vô học và ngạo mạn, phản lại thời đại, chống lại tiến hóa: "đói khát là một lợi thế"... Trong thời buổi cùng tột mị dân và dối trá này, thì khẩu nghiệp ấy của ông đã trực chỉ nghiệp súc sinh rồi đó. 
Cho nên ông rất cần phải đọc kĩ những lời dạy của Tiến sĩ Nguyen Ngoc Chu giành cho ông sau đây, nếu ông và đời sau còn tí chút phước báo, hãy đọc kĩ những dòng này.
Phạm Lưu Vũ
Vài năm gần đây, chúng ta đã rợn người với phát biểu của các chức sắc Việt Nam (cấp từ ĐBQH, tỉnh, và Bộ trưởng cho đến tứ trụ). Các phát biểu đó không đơn lẻ mà hàng tá. Đơn cử, ớn lạnh như phát biểu của bà Nguyễn Thị Quyết Tâm: ‘Con lãnh đạo làm lãnh đạo là hạnh phúc của dân tộc’. 

Sáng nay lại càng thêm rợn người khi nghe ông Bộ trưởng Bộ TTTT Nguyễn Mạnh Hùng nói rằng: ‘Đói khát là một lợi thế’ (‘Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng: ‘Đói khát là một lợi thế’, VnExpress, 3/12/2018). 

Bùi Văn Phú: Nghị viện California sau bầu cử: Nguyễn đi ra, Diệp bước vào

Tyler Diệp tuyên thệ nhận chức dân biểu tiểu bang hôm 3/12/2018 tại thủ phủ Sacramento, California (Ảnh: Bùi Văn Phú)
Trưa ngày thứ Hai 3/12 tại toà nhà Nghị viện tiểu bang California ở thủ phủ Sacramento đã có buổi lễ tuyên thệ nhận chức của 80 dân biểu tiểu bang, vừa đắc cử hay tái đắc cử một nhiệm kỳ mới cho hai năm. 

Trong số tân dân biểu có Tyler Diệp, 35 tuổi, người của đảng Cộng hoà, nguyên là phó thị trưởng thành phố Westminster, thủ phủ của người Việt ở Quận Cam. 

Với chiến thắng của Tyler Diệp, ghế dân biểu tiểu bang của địa hạt này vẫn còn trong tay Cộng hoà. Trong khi một dân cử gốc Việt khác là Thượng Nghị sĩ Janet Nguyễn, cũng là người đảng Cộng hoà từ Quận Cam, tái ứng cử nhiệm kỳ hai và đã thất bại trước một ứng viên Dân chủ. 

Với sự ra đi của Janet Nguyễn, nay Dân biểu Tyler Diệp là dân cử gốc Việt duy nhất trong lập pháp tiểu bang California cho hai năm tới. 

Nguyễn Trang Nhung: Lý Quang Diệu và chính sách song ngữ

Marina Bay, Sinagpore. Hình MOHD FYROL/AFP/Getty Images

Trở thành một quốc gia độc lập vào tháng 8 năm 1965, Singapore khi ấy đối mặt với nhiều vấn đề chính sách, trong đó có vấn đề ngôn ngữ. Trên vùng đất nhỏ bé này, người Malay, người Hoa, người Ấn và một số sắc tộc khác cùng sinh sống và có tiếng nói riêng. Dưới thời thuộc địa, các sắc tộc được tự do sử dụng ngôn ngữ theo lựa chọn của họ, mà theo lẽ thường là sắc tộc nào sử dụng tiếng mẹ đẻ của sắc tộc ấy (chủ yếu là tiếng Malay của người Malay, tiếng Hoa của người Hoa và tiếng Tamil của người Ấn). Sự đa dạng này, tuy nhiên, lại là trở ngại đối với một cộng đồng vốn xa cách vì thiếu những đặc điểm chung. 

Khi thành lập chính quyền vào năm 1959 để chuẩn bị sáp nhập Singapore vào Malaysia, Lý Quang Diệu đã quyết định chọn tiếng Malay làm quốc ngữ, song ông nhận ra rằng tiếng Anh phải trở thành ngôn ngữ nơi làm việc và ngôn ngữ chung, bởi theo ông, với tư cách là một cộng đồng giao thương quốc tế, người dân Singapore sẽ không kiếm sống được nếu dùng tiếng Malay, tiếng Hoa hay tiếng Tamil. Đó là chưa kể sự khác biệt về ngôn ngữ gây khó khăn trong hoạt động của lực lượng vũ trang và trong cả bộ máy chính quyền.[1] 

Cánh Cò: Tát. Tát nữa. Tát mãi

Cứ tưởng sau vụ 231 cái tát thì Bộ Giáo dục ít ra cũng ban bố tình trạng... khẩn cấp cho toàn ngành, nào ngờ toàn ngành tiếp tục ... tát tai học sinh như không hề nghe thấy những căm phẫn của người dân chung quanh mình. 

Ngày 3 tháng 12 vừa rồi một cô giáo được báo chí ghi tên là T tại trường tiểu học Quang Trung Quận Đống Đa Hà nội đã tiếp tục tấn tuồng bắt các em trong lớp tát tai bạn mình là em P vì em này can tội nói bậy. Cô giáo ra lệnh tát 50 cái nhưng sau cái thứ 20 em P la khóc quá nên cô giáo tạm ngưng hình phạt và câu chuyện kể như ... xong. 

Nó xong trong lớp nhưng không xong bên ngoài vòng rào nhà trường. Báo chí vào cuộc và cô giáo T giống như mọi cô giáo tát tai học sinh khác trước đây nhận được sự bảo vệ tích cực của nhà trường và cuối cùng là một lời xin lỗi như người ... không có lỗi. 

Trong khi dư luận tạm lắng xuống về việc cô giáo cho cả lớp tát 231 cái vào má một em học sinh tại trường Duy Ninh huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình lại nổi lên một tình huống mới, tình huống mà nhà báo Vũ Kim Hạnh, nguyên Tổng biên tập của tờ Tuổi Trẻ gọi là “tội ác không có điểm dừng”, đó là hành vi “lấy lời khai” của các em trong vụ 231 cái tát vào bạn của mình. 

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

Ngô Nhân Dụng: Ai đáng bị vả vào mặt?

Trường Trung Học Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình - nơi xảy ra chuyện cô giáo cho học sinh vả vào mặt một người bạn 231 cái tát. (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam)
Quý vị đọc tựa đề chắc đã biết chuyện gì rồi. Nhưng chúng tôi sẽ không nhắc đến tên cô giáo viên trường Trung Học Duy Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. Cô đã cho học sinh vả vào mặt một người bạn 231 cái tát! Cô giáo đã chịu hình phạt của dư luận. Cả nước hùa nhau xỉ vả cô. Cô còn bị khởi tố hình sự về tội hành hạ một người. Cô đã có ý tự tử, phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, không ăn không ngủ, lúc tỉnh lúc mê. 

Nói cho cùng, cô giáo này cũng là một nạn nhân, như các học sinh của cô, em bị tát và các em tát bạn mình. 

Tất cả là nạn nhân. Nạn nhân không những của một hệ thống giáo dục bất kể đến đạo lý mà còn của một chế độ không có “chất người.” 

Ngay từ khi chế độ Cộng Sản cai trị miền Bắc nước ta, họ đã chủ trương phá hủy nếp sống xã hội đạt trên một nền đạo đức cổ truyền. Trong năm điều ông Hồ nói bắt các thiếu nhi học thuộc lòng, không có một điều nào dạy các em phải tôn kính cha mẹ hay thầy giáo, cô giáo. Điều này không đáng ngạc nhiên khi chúng ta đọc những bài ông viết về “đạo đức cũ và mới” và về “đạo đức cách mạng.” Trong cả hai bài đó, ông Hồ đều kết luận rằng đạo đức cao nhất là trung thành với đảng Cộng Sản! Nghĩa là vâng lệnh các lãnh tụ cao thấp trong đảng, không thắc mắc. Ai đọc Hồ Chí Minh Toàn Tập cũng thấy hai bài đó. 

VOA Tiếng Việt: Doanh nghiệp ngoại cảnh báo ‘thiệt hại kinh tế nghiêm trọng’ do Luật ANM

Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam 2018 diễn ra hôm 4/12 ở Hà Nội

Đại diện các doanh nghiệp Mỹ và châu Âu hôm 4/12 cảnh báo việc thực thi Luật An ninh Mạng có thể gây ra “thiệt hại kinh tế nghiêm trọng”, cũng như “ảnh hưởng” đến sức hấp dẫn và tính cạnh tranh của Việt Nam. 

Những cảnh báo trên được đưa ra tại Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam ở Hà Nội, một sự kiện thường niên, theo tin trên các báo mạng Một Thế Giới, Tin Tức, Vietnam Finance và Bnews. 

Các bài tường thuật của báo chí trong nước cho hay đại diện cho Phòng Thương mại Hoa Kỳ, AmCham, tại sự kiện là ông Michael Kelly, chủ tịch của hiệp hội này tại Việt Nam. Đại diện cho Phòng Thương mại châu Âu tại Việt Nam là các ông Chủ tịch Denis Brunetti và Đồng Chủ tịch Nicolas Audier. 

Một trích đoạn phát biểu của đại diện AmCham, được báo chí trong nước đăng lại, nêu ra lo ngại rằng Luật An ninh Mạng và một dự thảo nghị định liên quan nếu được thi hành sẽ “buộc cục bộ hoá dữ liệu”, đồng nghĩa với “cản trở luồng dữ liệu tự do”, mà điều này có thể gây ra “thiệt hại nghiêm trọng” cho nền kinh tế Việt Nam. 

Nguyễn Xuân Nghĩa: Viễn Ảnh 2019

Diễn đàn công cộng về thương mại bền vững của Tổ chức Thương mại Thế giới tại Geneva
Chúng ta đang đi hết năm 2018 có quá nhiều biến động trên trường quốc tế. Qua năm 2019 thì tình hình sẽ ra sao, mục Diễn đàn Kinh tế tìm một dự báo cho năm tới, với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. 

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin kính chào kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, cuộc chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc có thể tạm lắng được 90 ngày được dư luận quốc tế gọi là “hưu chiến”, nhưng liệu đôi bên có thể vượt qua nhiều mâu thuẫn hay không? Và vì chúng ta đang bước vào cuối năm 2018 nên Nguyên Lam xin đề nghị ông trình bày cho những dự báo về năm 2019 sắp tới đây. 

Dự báo về năm 2019 


Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Về cuộc “hưu chiến” trong trận thương chiến Mỹ-Hoa đã khởi sự từ đầu năm nay, tôi không lạc quan như đa số các thị trường tài chính. 

- Trước hết, nói về bối cảnh thì kể từ khi Trung Quốc là thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới WTO, các quốc gia Tây phương đều thấy rằng xứ này không cải cách cơ chế để có quy chế kinh tế thị trường trong vòng 15 năm như cam kết và nhờ vậy mà chiếm được lợi thế cạnh tranh khi giao dịch mua bán với thiên hạ. 

Cánh Cò: Tố Hữu, người ta đang bỉ bôi ông ấy

Nhà thơ Tố Hữu và tập thơ Theo Chân Bác. Courtesy Wikipedia, Giadinhbook, RFA edit
Việt Nam có lẽ là nơi có nhiều khu lưu niệm không đáng lưu tâm nhất, vì những nhân vật trong ấy nếu không bị người dân chê điểm này thì lịch sử cũng phủ nhận điểm kia. Tệ hơn nữa, có nhân vật vừa nằm xuống thì người dân đua nhau tung hê như thoát được một cái xiềng trong tâm hồn, một nỗi khinh bỉ chen lẫn sợ hãi kéo dài trong đời sống của họ. Nói đâu xa, Tố Hữu, một nhà thơ quấn quanh mình miếng vải cách mạng và châm loại xăng cảm hứng để tự thiêu nhân cách và phẩm giá bằng những bài thơ không ai dám làm, bởi nó vừa hèn vừa bỉ ổi đến mức một trăm năm sau khi đọc lại người ta vẫn còn thấy mùi vị hố xí của nó vẫn còn phảng phất vậy mà người ta đang quyết tâm xây dựng khu lưu niệm dành cho ông tại quê hương Thừa thiên, Huế. 

Tố Hữu hôm nay được tôn vinh như một nhà cách mạng vĩ đại, xây tượng, lập khu lưu niệm đến 28 tỷ, số tiền có thể xây dựng hàng chục ngôi trường cho các em nghèo bất hạnh. Nhưng tiền mặc dù lớn và lấy từ nguồn vốn ngân sách Trung ương, ngân sách địa phương và nguồn huy động hợp pháp khác do UBND huyện Quảng Điền, không phải là câu hỏi khi gắn nó với Tố Hữu, hai chữ “lưu niệm” mới là vấn đề với nhà thơ nổi tiếng này. 

Phạm Chí Dũng: Tại sao ‘Sao Đỏ lên chốt giữ vùng Tây Bắc’?

Máy bay huấn luyện của Việt Nam rơi ở huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An hôm 26/7/2018. Photo Zing.vn

Khoảng thời gian cuối tháng Mười Một năm 2018 đã chứng kiến một hiện tượng lạ: một trong những lần thật hiếm hoi, vài tờ báo nhà nước ở Việt Nam công khai hoạt động “Trung đoàn 921 về Yên Bái: Su-22 đoàn KQ Sao Đỏ rời Hà Nội, lên chốt giữ vùng Tây Bắc” - theo Soha.vn. 

Chủ ý ‘làm lộ bí mật nhà nước’? 


Theo bản tin còn hơn cả đặc biệt trên, toàn bộ lực lượng máy bay Su-22, phi công, thợ máy và vũ khí, trang bị của Trung đoàn 921 đã chuyển sân từ Nội Bài về Yên Bái làm nhiệm vụ canh trời Tây Bắc của Tổ quốc. Sân bay Yên Bái trước đây là căn cứ của Trung đoàn không quân 931 (nay đã giải thể) sử dụng tiêm kích MiG-21. Để đón các máy bay Su-22 của Trung đoàn không quân 921, sân bay Yên Bái đã được đầu tư lớn để nâng cấp, kéo dài đường băng, xây dựng cơ sở hạ tầng nhằm phục vụ đơn vị đóng quân lâu dài… 

Vì sao báo chí nhà nước lại dám công bố sự kiện trên khi việc bố trí lực lượng quân sự và các kế hoạch chuyển quân, dù vào thời bình, vẫn thuộc loại bí mật quân sự và được xếp trong danh mục bảo vệ bí mật của Bộ Quốc phòng? Vì sao những tờ báo này lại không sợ bị truy tố vì ‘cố ý làm lộ bí mật nhà nước’? 

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

VOA: Triển lãm và hội thảo về Trương Vĩnh Ký ở Nam California

Pétrus J. B. Trương Vĩnh Ký (1837-1898)
Một cuộc triển lãm kết hợp hội thảo về ông Trương Vĩnh Ký với mục đích ‘nói lại cho rõ’ những vấn đề gây tranh cãi về cuộc đời và sự nghiệp của người được cho là giúp phổ biến chữ Quốc ngữ của Việt Nam sẽ được tổ chức vào thứ Bảy, 8/12 tại tòa soạn nhật báo Người Việt, California, Hoa Kỳ.

Pétrus J. B. Trương Vĩnh Ký (1837-1898), là một học giả lớn về ngôn ngữ của Việt Nam dưới thời Pháp thuộc. Ông được xem là người có công phổ biến chữ Quốc ngữ thành chữ viết chính thức của người Việt Nam ngày nay. Ngoài ra, ông còn được xem là ông tổ của báo chí và văn chương chữ Quốc ngữ.

Tuy nhiên, ông cũng là nhân vật gây tranh cãi vì vai trò phục vụ tích cực cho chính quyền đô hộ của người Pháp. Lâu nay, chính quyền Việt Nam (hiện nay) vẫn xem ông thuộc thành phần ‘Việt gian’ và tước bỏ mọi hình thức tôn vinh đối với ông.

Gần đây nhất, tác phẩm ‘Nỗi Oan Thế Kỷ’ nhằm ‘giải oan’ cho ông của một học giả lão thành trong nước là ông Nguyễn Đình Đầu đã bị chính quyền trong nước thu hồi không cho phát hành hồi đầu năm 2017.

Đinh Minh Đạo: Gửi Những “Đảng Viên Nhưng Mà Tốt”

“Đảng viên nhưng mà tốt”. Chúng ta cám ơn ai đó đã sáng tạo ra cách gọi thật là chuẩn xác. Chỉ với 5 con chữ mà đầy đủ tính xác thực, hài hước, mỉa mai dễgợi nhớ như câu tục ngữ, để đặt tên gọi cho những người tốt hiện còn lại rất ít ỏi trong 4 triệu đảng viên của Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Có lẽ thực trạng của Đảng, sự tha hóa của hầu hết các đảng viên như: tham nhũng, ức hiếp dân chúng, cửa quyền, gian dối, bảo thủ... là nguồn chất liệu, cảm hứng cho những nhà ngôn ngữ học dân gian sáng tạo ra tên gọi này.

“Đảng viên nhưng mà tốt” đã khái quát tình trạng hiện nay trong Đảng mà cả xã hội đã thừa nhận : Hầu hết các đảng viên không tốt, không những họ không tốt mà họ là những người xấu. “Nhưng mà” là trường hợp cá biệt, là số ít (hoặc rất ít) không bình thường trong Đảng.

“Đảng viên nhưng mà tốt” thể hiện đặc tính của người Việt Nam, khoan dung, không “vơ đũa cả nắm” ngay cả đối với một tập đoàn đang cai trị, ức hiếp mình dưới một thể chế độc tài Đảng trị.

“Đảng viên nhưng mà tốt” là sự diễn tả chính xác, tài tình, phong phú, thâm thúy của tiếng Việt.

Với khái niệm trên đây, chúng ta mới chứng kiến giáo sư Chu Hảo, một “đảng viên nhưng mà tốt” rời bỏ Đảng.

Là một trí thức, ông đã vào Đảng “với một lý tưởng cao quý là đấu tranh vì độc lập dân tộc vì dân chủ và phát triển đất nước”. Ông viết trong tuyên bố rời bỏ Đảng: “Nhưng càng ngày tôi càng nhận thức rõ hơn rằng tổ chức chính trị mà mình tham gia không có tính chính danh, hoạt động không chính đáng, có nhiều khuất tất, càng ngày càng thoái hóa, đi ngược lại quyền lợi của dân tộc và xu thế tiến bộ của nhân loại.

Nguyễn Hữu Vinh: Phép thắng lợi tinh thần của Thủ tướng


Thủ tướng và bệnh hoang tưởng?


Ngày 27/11, hội nghị trực tuyến toàn quốc tổng kết 10 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 7 khóa X về nông nghiệp, nông dân, nông thôn, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói: “ Việt Nam là trung tâm đồ gỗ và nội thất của thế giới “.

Sau đó, phát biểu tại lễ khai mạc ngày hội khởi nghiệp đổi mới sáng tạo quốc gia (Techfest) tối 29/11 tại Đà Nẵng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tiếp tục nói rằng: “Đã đến lúc phải đi ra chinh phục thế giới, mang thế giới về Việt Nam”.

Những câu nói này, lại góp phần dày thêm trong bộ sưu tập những câu nói “để đời” của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trong thời gian chưa lâu kể từ khi ngồi ghế Thủ tướng – Những câu nói có tác dụng gây cười nghiêng ngả trong xã hội.

Kiểm lại quá trình phá biểu của Nguyễn Xuân Phúc, nhiều nhà báo, mạng xã hội đã tổng kết nhiều câu nói của ông, những câu nói mà khi người ta nghe, hết thảy đều ngạc nhiên không thể hiểu ông ta đang nói nhằm mục đích gì?

Người Việt: Dân mạng thất vọng vì Bộ Trưởng Truyền Thông CSVN ‘nổ’ không kém người tiền nhiệm

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Tuy mới chính thức ngồi vào ghế bộ trưởng Thông Tin và Truyền Thông CSVN được một tháng, nhưng ông Nguyễn Mạnh Hùng đã gây thất vọng vì những phát ngôn “nổ” không kém người tiền nhiệm Trương Minh Tuấn.

Xuất hiện tại các sự kiện gần đây, ông Hùng được ghi nhận đưa ra một loạt tuyên ngôn, chỉ đạo trên mọi lĩnh vực.

Theo tường thuật của VietnamNet, Bộ Trưởng Hùng chỉ đạo các tổng biên tập báo “cần chủ động là đơn vị đầu tiên đưa thông tin lên mạng, phân biệt rõ tai nạn nghề nghiệp và sự chống phá đảng và nhà nước để kịp thời xử lý.” Đáng lưu ý, ông Hùng giao trọng trách cho báo chí chính thống ở Việt Nam “phải thể hiện dòng chảy chính của xã hội, tạo sự đồng thuận, tạo niềm tin xã hội và tạo nên khát vọng về một Việt Nam hùng cường” nhưng không đả động gì về khái niệm tự do báo chí và sự kiềm kẹp của Ban Tuyên Giáo CSVN cũng như của Bộ do ông là người đứng đầu.

Còn theo báo VNExpress hôm 2 Tháng Mười Hai, phát biểu tại Diễn Đàn Thanh Niên Khởi Nghiệm năm 2018, ông Hùng nhấn mạnh: “Việt Nam phải đi đầu trong cuộc cách mạng 4.0 để thay đổi thứ hạng, trở thành nước phát triển. Việt Nam có khát vọng hưng thịnh quốc gia, sánh vai cường quốc năm châu vào năm 2045. Chúng ta cần có niềm tin rằng sau 100 năm độc lập, Việt Nam sẽ trở thành nước phát triển, thu nhập đầu người trên $20,000 và không bị mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình.”

“Sứ mạng này đặt lên vai các bạn thanh niên thế hệ chúng ta. Hãy coi đây như một cuộc chiến giải phóng dân tộc mà thanh niên phải đi đầu. Việt Nam đã nuôi dưỡng các bạn, như người mẹ đã nuôi dưỡng con khôn lớn, đến lúc phải đi ra chinh phục thế giới và mang thế giới về Việt Nam,” tờ báo dẫn lời chỉ đạo mông lung ông Hùng.

Dạ Ngân: Thói trả thù man rợ

Bà Trịnh Mỹ Út 50 tuổi, sống ở Úc đã 20 năm. Có nghĩa là bà đi khỏi Việt Nam khi mới 30 tuổi. Cũng có nghĩa là bà phơi phới, hội nhập dễ dàng và đã được làm đốc công cho một trang trại lớn của ngài Kevin Tran.

Thế giới chấn động khi biết bà bị bắt vì phạm tội găm kim may vào dâu tây để mong “gã chủ của mình sập tiệm”. Chấn động hơn việc lia súng vào đám đông. Bởi nã súng là có súng, trong một cơn điên tức thời, sau đó hung thủ thường tự sát. Ở đây, người đàn bà Việt luống tuổi này âm thầm làm trong vòng mấy ngày (từ 2 đến 6 tháng 9), không có đồng phạm. Hậu quả bà ta đã phá hoại trọn 3 nhãn hàng dâu tây của cả bang Queensland, ảnh hưởng 68 nhãn hàng dâu tây khác trên toàn quốc, dẫn đến bùng nổ khủng hoảng nông sản Úc.

Phiên tòa đã được mở. Cảnh sát điều tra, luật sư và báo giới vẫn không hiểu nổi sao con người có thể nhắm mắt làm một việc ghê gớm như thế. Chỉ là chuyện tư thù, có thể từng bị trả lương thấp, từng bị mắng mỏ, từng bị coi thường, thậm chí có thể từng bị quấy rối…Nhưng đó là chuyện cá nhân, sao không nghỉ việc, sao không chuyển chỗ, sao không tố giác? Hai mươi năm sống trong đất nước luật pháp chặt chẽ mà bà ta vẫn hoang dại, thật không còn từ nào để dùng cho con người ấy nữa ngoài cảm giác phẫn nộ, khó hiểu, ghê tởm .

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Kim Dung tự truyện: Nguyệt Vân (Nguyễn Vũ dịch)

“NGUYỆT VÂN”
月云


Lời giới thiệu 
Kim Dung từ khi gác bút năm 1972 đã không còn sáng tác nữa mà chỉ nhuận sắc các tác phẩm cũ của ông. Đến đầu năm 2000, trong số đầu tiên của tạp chí "Thu Hoạch", ông mới viết một tản văn đầu tiên từ khi gác bút, chính là truyện Nguyệt Vân này.  
Truyện Nguyệt Vân được Kim Dung cho biết là hồi ức về tuổi thơ của mình. Với thủ thuật mượn mây vẽ trăng, Kim Dung đã dùng câu chuyện Nguyệt Vân để vẽ lại bức tranh xã hội thời thơ ấu của mình. Vì truyện này khá mới như vậy nên độc giả của Kim Dung, vốn mê truyện kiếm hiệp của ông, ít có người biết đến. 
Kim Dung có rất nhiều sở trường trong sáng tác. Một trong những sở trường đó là phép dụng ẩn ý qua tên các nhân vật. Chẳng hạn như cô em A Tử (màu tía) ăn hiếp cô chị A Châu (chu: màu đỏ) ám thị câu Luận Ngữ "Ố tử chi đoạt chu dã! 惡紫之奪朱也!" (Ghét màu tía hung ác lấn át màu đỏ). Hay Lệnh Hồ Xung令狐沖, Nhiệm Doanh Doanh任盈盈(Tiếu Ngạo Giang Hồ): Xung, ý nói trống rỗng, Doanh, lại có nghĩa là đầy, hai cái tên nói lên sự khác biệt tính cách nhưng bổ sung cho nhau. Lão Tử老子viết: Đại doanh nhược xung, kì dụng bất cùng.大盈若沖,其用不窮 (Đầy mà như vơi, thì dùng mãi chẳng hết), ý nói cái đầy và cái vơi đi liền với nhau, thống nhất với nhau. Hay như Nhậm Ngã Hành 任我行 (làm theo ý mình), Hướng Vấn Thiên 向問天, ... và vô vàn thí dụ khác. 
Tác phẩm Nguyệt Vân 月云như chính Kim Dung nêu trong truyện rằng không phải là tên thực, cũng không phải nhân vật chính. Xin mời độc giả cùng chiêm nghiệm và thưởng thức thủ pháp dụng vân hoạ nguyệt qua đoản văn này của cố tác giả Kim Dung qua bản dịch của Vũ Nguyễn.

1.

Một ngày mùa đông trong thập niên 1930, tại một thị trấn nhỏ ở Giang Nam, gió bấc rít từng cơn, trời xám xịt u ám dường như muốn đổ tuyết. Thình lình, tiếng chuông leng keng, leng keng từ phía trường tiểu học vang lên.Một nhân viên nhà trường mặc áo dài bông màu lam cầm chuông đồng, giơ lên cao và lắc mạnh liên hồi. Hai ba chục đứa học trò nam nữ ở trong lớp ồn ào bỏ sách vở vô cặp rồi ùa ra hành lang xếp hàng. Bốn thầy giáo và một cô giáo cũng cùng bước lên bục giảng thành một hàng. Cô giáo trạc 20 tuổi, mỉm cười đưa tay khẽ hất mái tóc về phía sau rồi ngồi xuống chiếc ghế trước chiếc dương cầm kê phía phải bục giảng. Cô mở nắp đàn, nhếch môi cười nửa miệng. Tiếng đàn vang lên và lũ học trò gân cổ hát như hét:

Hoshi Shinichi: Cái gói (Quỳnh Chi dịch nguyên tác ”Tsutsumi” )

Hình minh hoạ, Internet

Có triển lãm tranh của một họa sĩ tại phòng tranh nọ. Người họa sĩ đã luống tuổi ấy có tới, vì hôm ấy là ngày đầu tiên. Trông ông có vẻ trẻ hơn tuổi nhiều.

Khách vào xem thành dòng người mãi không dứt. Chủ phòng tranh lộ vẻ vui mừng:

-Thưa họa sĩ, cuộc triển lãm lần này cũng rất thành công. Ông hãy xem kìa. Khách vào xem ai cũng hết sức chăm chú nhìn vào các bức tranh.

Nhà bình luận mỹ thuật đến xem, tiến đến bên cạnh họa sĩ và nói với ông rằng:

-Thật là tuyệt diệu. Ông lại khai thác một lãnh vực mới đấy nhỉ.

-Xin cảm ơn ông đã có lời khen tặng.

-Chúng tôi không chỉ khen lấy lòng đâu ạ. Mà là rất ngạc nhiên khi xem các bức họa lần này. Tất cả đều có một điểm chung là sự tĩnh lặng. Bức tranh phong cảnh kia cũng thế, mà bức vẽ cảnh đường phố này cũng vậy. Đều đầy ắp tĩnh lặng. Điều thú vị chính là ở chỗ ấy.

-Thú vị à?

Phạm Công Thiện: Bướm

Hình minh hoạ, Getty Images
Bướm bay đầu miễu cô hồn
Đầu sông cá chết sóng cồn hương linh
Đèo truông mây kéo âm binh
Có ai đập cửa thình lình đêm nay

Mùi bông dạ lý hắt bay
Nửa đêm tiếng quạ vườn xoài vọng qua
Mèo hoang rầm rộ nóc nhà
Sét vừa mới đánh cây đa bên đường

Gió luồn qua kẽ vách tường
Một người nằm thở trên giường quạnh hiu
Mơ mòng tiên nữ cô liêu
Bìm leo vắng lặng tiêu điều chiêm bao

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Dư Âm Của Ngày Lễ Tạ ơn

Trong nỗ lực xóa bỏ ký ức tập thể về sự kiện này, người ta đã không chỉ đục bia, mà còn đục cả thơ... một hành vi không chỉ xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ mà còn đớn hèn và nhục nhã về chính trị.
Nguyễn Anh Tuấn
Ngày 11 tháng 11 năm 2018, báo Nhân Dân trang trọng loan tin: “Lễ kỷ niệm 100 năm ngày ký Hiệp ước đình chiến kết thúc cuộc chiến tàn khốc trong lịch sử nhân loại, đã diễn ra tại Khải Hoàn Môn trên đại lộ Champs Elysée ở trung tâm thủ đô Paris. Tham dự sự kiện này có 72 nguyên thủ và lãnh đạo quốc gia.”

Nguyễn Hải Hoành: Ảnh hưởng của Kinh Dịch tới tư duy người Trung Quốc


Trong một thời gian dài trước đây, cứ đến mùa công bố giải Nobel vào đầu tháng 10 hàng năm, dư luận Trung Quốc lại ồn ào về một vấn đề hầu như muôn thủa: Vì sao năm nay nước ta lại không giành được giải Nobel?

Cơn “khát Nobel” ấy đã phần nào giải tỏa sau khi Mạc Ngôn được trao giải Nobel Văn học năm 2012. Song giải Nobel Khoa học – giải danh giá nhất – thì mãi đến năm 2015 mới có một công dân Trung Quốc giành được: đó là bà Đồ U U (giải Nobel Y-Sinh). Thực ra từ năm 1957 tới nay đã có một số người Hoa được trao giải Nobel Khoa học, nhưng tất cả đều có quốc tịch nước khác. Ngay nước Nhật láng giềng xưa từng nườm nượp kéo nhau sang học sư phụ Trung Quốc, từ cuối thế kỷ XIX họ quay sang học người Âu Mỹ, thực hành “Thoát Á nhập Âu”, nhờ thế nhanh chóng hiện đại hóa, vượt xa sư phụ cũ, từ năm 1949 tới nay đã giành được 21 giải Nobel Khoa học. Vì sao Trung Quốc không làm được như vậy?

Đi tìm lời giải đáp


Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

Ngô Nhân Dụng: Trump và Tập có thể thỏa hiệp không?

Ai cũng chờ coi hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình gặp nhau trong bữa ăn tối ngày Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai. Đây là lần đầu tiên hai ông gặp nhau kể từ lúc cuộc “chiến tranh mậu dịch” bắt đầu. (Hình: AP Photo/Andrew Harnik, File)
Các nhà lãnh đạo dự Hội Nghị G-20 tại Buenos Aires, Argentina, sẽ tìm cách tránh không thất bại như cuộc họp APEC vài tuần trước đây tại Papua New Guinea. Khi kết thúc, Hội Nghị Á Châu Thái Bình Dương không đưa ra được một bản thông cáo chung. Lý do chính, là xung đột giữa chính phủ Mỹ và Trung Cộng.

Cho nên, ai cũng chờ coi hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình gặp nhau trong bữa ăn tối ngày Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai, coi họ có thỏa hiệp được gì với nhau không.

Đây là lần đầu tiên Trump gặp Tập, kể từ lúc cuộc “chiến tranh mậu dịch” bắt đầu. Từ 1970, bang giao giữa hai nước đều do các người lãnh đạo cao nhất quyết định. Ông Nixon với Mao Trạch Đông. James Carter và Ronald Reagan với Đặng Tiểu Bình.

Viet Thanh Nguyen: Tôi yêu nước Mỹ. Đó là lý do tại sao tôi phải nói sự thật về nó. (Nguyễn Đức Tường dịch)

Gia đình Nguyễn, vào đầu những năm 1980 ở San Jose, California, nơi cha mẹ anh sở hữu Chợ Mini Sài Gòn Mới Photographs Courtesy Viet Thanh Nguyen
Việt Thanh Nguyễn sinh ra ở Việt Nam và lớn lên ở Mỹ. Cuốn tiểu thuyết The Sympathizer của ông đã được giải Pulitzer 2016 về Hư cấu, cùng năm giải thưởng khác.
*

Love it or leave it —Thương nó hay xéo đi. Bạn đã nghe ai nói câu này chưa? Hay chính bạn đã nói câu đó? Bất cứ ai đã từng nghe năm từ này đều hiểu ý nghĩa của nó, bởi vì chúng gần như luôn luôn chạm đến nước Mỹ. Bất cứ ai đã từng nghe câu này đều hiểu nó là khẩu súng mà đạn đã lên nòng, đang chĩa vào chính mình.

Riêng đối với những người nói câu này, các bạn có ý định nói với sự dịu dàng, đồng cảm, với sự mỉa mai, châm biếm, hay với bất kỳ tâm trạng nào không tiềm ẩn sự bực tức? Hay câu nói đó luôn luôn là một đe dọa rất rõ ràng?

Tôi hỏi vì thực sự tò mò, bởi vì bản thân tôi chưa bao giờ nói câu này, liên quan đến bất kỳ quốc gia hay nơi chốn nào. Tôi chưa bao giờ nói “Love it or leave it ” với con trai tôi, và tôi hy vọng sẽ không bao giờ phải nói câu đó, bởi vì đấy không phải là thứ tình yêu mà tôi muốn cảm nhận, cho con tôi hay cho đất nước tôi bất kỳ đất nước ấy là nơi nào đi nữa.

Trần Mộng Tú: Chênh Vênh và Cô Đơn       

Tôi đứng nhìn cả một khu chung cư thân yêu thành bình địa. Những ngôi nhà hiền lành giản dị đó trong mấy tiếng đồng hồ bỗng bị xóa sạch, nó không còn đến một miếng ván nhỏ nào có thể nhặt lên, nó thành tro than hết rồi và một cơn gió nhẹ sẽ cuốn nó vào nơi vô định.

Giống như người ta đang có một cuộc hỏa táng tập thể vậy, nhưng thân xác hỏa táng còn một số tro ở lại có thể tách lọc ra, những ngôi nhà này không còn phân biệt được từng đơn vị, những số nhà cũng không còn nữa để mà tìm về. Đám cháy rừng đã biến cả thành phố Thiên Đàng của chúng tôi thành hỏa ngục.

Người chủ thân yêu của tôi đâu, tôi nhớ bà quá!

Ai đó đang thống kê bao nhiêu căn nhà cháy thành tro, bao nhiêu người chết tìm thấy xác và bao nhiêu cái tên bị xóa sổ chưa tìm ra.

Tôi đứng đây, chênh vênh và cô độc. Người chủ, người bạn thân thiết của tôi đâu? Tôi nhớ hai bàn tay bà gầy guộc nhưng ấm áp luôn đặt trên vai tôi.

Tôi giúp bà đi những bước chậm nhưng vững chãi. Chúng tôi đi từ phòng ngủ sang phòng khách, xuống bếp, vào phòng tắm cùng với nhau. Bà không bao giờ dám đi đâu một mình, lúc nào cũng có tôi bên cạnh. Thật ra trước kia tôi là bạn của ông, tôi đi với ông, đưa vai cho ông vịn, bà lúc đó chỉ đi bên cạnh chúng tôi. Cả ba chúng tôi luôn luôn có nhau. Sau khi ông mất rồi, các con cháu muốn mang tôi cho người khác, nhưng bà biết là đã đến lúc bà cần có tôi, bà giữ tôi lại, tôi trở thành một người bạn thân của bà.

Tình bạn chúng tôi mỗi ngày một thắm thiết. Đôi khi bà vỗ vỗ lên vai tôi nói: “Nếu không có em thì ta chẳng đi tới đâu được nữa. Con cháu của ta đâu có lúc nào cũng cho ta hai bờ vai để ta nương tựa như em.”

Trong những buổi sáng ấm áp, chúng tôi đi ra khỏi nhà và chỉ dạo những đoạn đường ngắn trong khu nhà tiền chế này. Chúng tôi cùng đứng lại ngắm trời xanh, mây trắng, chào hỏi những người qua lại, hay cả những người chỉ ngồi trong cửa sổ nhìn ra, và thấy rằng chúng tôi còn may mắn hơn họ. Cả hai chúng tôi đều thuộc lòng từng góc rẽ, nhà nào sơn mầu gì, nhà nào có hoa đẹp. Những con vật be bé bằng sành hay bằng đá trước cửa của nhà ai, chúng tôi đều nhớ rõ vì bà hay đặt tên cho chúng.

Bây giờ tôi đứng đây, mất hết tất cả, tôi chênh vênh và đau lòng, cất tiếng gọi tên bà. Bà ở đâu, có ai cứu bà ra khỏi đám cháy chưa? Nếu bà còn tồn tại trong cơn bão lửa này, tôi chắc chắn bà sẽ nói con cháu đi tìm tôi.

Chiếc Walker sót lại sau đám cháy rừng trong khu nhà tiền chế - Pine Spring Mobile Homes Park- ở Paradise.

Nguyễn An Dương: Những chuyển động đa chiều trong đời sống văn học Việt Nam đương đại

Sau 1986, đời sống văn học Việt Nam có nhiều chuyển biến mạnh mẽ. Sự giao lưu kinh tế, văn hóa, sự bùng nổ các phương tiện thông tin truyền thông gắn với nhu cầu kết nối các giá trị văn chương quá khứ đã mở rộng không gian sáng tạo cho người cầm bút và không gian đọc cho cộng đồng độc giả. Bên cạnh những chuyển động về mặt thể loại hay sự vận động, đổi mới về các phương diện quan niệm nghệ thuật, nội dung tư tưởng, hình thức nghệ thuật…, đời sống văn học Việt Nam còn chứng kiến những hiện tượng thú vị: hiện tượng “trở về” của các nhà văn Việt Nam ở hải ngoại, hiện tượng “trở lại” của dòng văn học đô thị miền Nam trước 1975 hay hiện tượng “ra đi” kiếm tìm không gian viết mới của các tác giả cũ và mới. Chính sự dịch chuyển này đã góp phần làm cho đời sống văn học Việt Nam đương đại trở nên đa dạng, phong phú, nhiều tiếng nói hơn bao giờ hết.

Sự “trở về” của bộ phận văn học Việt Nam ở hải ngoại


“Trở về” ở đây được hiểu theo nhiều khía cạnh. Đó có thể là sự trở về của chủ đề sáng tác, có thể là sự trở về Việt Nam sinh sống và tiếp tục viết của các tác giả, và cũng có thể là sự trở về của những tác phẩm được viết, xuất bản ở nước ngoài(1).

Đầu tiên phải kể đến những cuộc trở về đầy cảm xúc và ý nghĩa của một thế hệ nhà văn vốn đã thành danh trong đời sống văn học miền Nam Việt Nam trước 1975. Trước khi sang định cư ở nước ngoài, họ có tác phẩm ít nhiều được công chúng độc giả yêu mến. Và nay, sau một thời gian vắng bóng, những sáng tác cũ và mới của các bậc lão thành được tái bản, xuất bản trong nước: Kí thác, Những bước chân lang thang trên hè phố của gã Bình Nguyên Lộc, Hương quê - Bình Nguyên Lộc; Đêm dài một đời, Những giọt mực - Lê Tất Điều; Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác; Tùy bút tuyển chọn, Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời, Giỏ hoa thời mới lớn, Khúc thụy du, Với nhau một ngày nào, Giữ đời cho nhau - Du Tử Lê; Người em xóm học, Em điên xõa tóc, Đêm cỏ tuyết, Lớp lớp phù sa - Kiệt Tấn; Quê hương tôi, Tạp văn - Tràng Thiên... 

Nguyễn Hồng Nhung: Chào nhé, Đông này !

Thôi tạm biệt, những niềm vui tìm kiếm,
những niềm mơ, phác họa bấy nhiêu thôi,
trả lại bạn một mùa Đông dang dở,
lá bàng xanh, hoa huệ trắng, cúc tươi vàng

Thôi tạm biệt những sớm trưa quấn quýt
mơ ngày dài cứ thế hồn nhiên trôi,
trời Đông tẻ nhạt, bỗng một hôm ấm áp,
như chúng mình, bất chợt nhận ra nhau,

Thôi tạm biệt những niềm đau ta xé nhỏ,
tặng lẫn nhau, như quà sớm Giáng sinh,
để một mai, mình cười, buồn nhớ lại,
những sớm Đông nào, tìm nắng ấm trên môi nhau.

Thôi tạm biệt, em xin anh đừng hoài niệm,
những ngày Đông vui, rong ruổi, chỉ bấy nhiêu,
hẹn những ban mai kiếm niềm thương vĩnh cửu,
từ rặng phong buồn, từ một góc chân mây.

Thôi tạm biệt, người ơi, em sẽ nhớ 
những ngày vui ngắn ngủi, chơi vơi
giá buốt tim anh, những giấc mơ không chợp mắt
gọi em trở về,
thao thức nốt những ngày Đông...

(Hà nội.2008.11.28)

Nguồn : AMVC