Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Kim Dung tự truyện: Nguyệt Vân (Nguyễn Vũ dịch)

“NGUYỆT VÂN”
月云


Lời giới thiệu 
Kim Dung từ khi gác bút năm 1972 đã không còn sáng tác nữa mà chỉ nhuận sắc các tác phẩm cũ của ông. Đến đầu năm 2000, trong số đầu tiên của tạp chí "Thu Hoạch", ông mới viết một tản văn đầu tiên từ khi gác bút, chính là truyện Nguyệt Vân này.  
Truyện Nguyệt Vân được Kim Dung cho biết là hồi ức về tuổi thơ của mình. Với thủ thuật mượn mây vẽ trăng, Kim Dung đã dùng câu chuyện Nguyệt Vân để vẽ lại bức tranh xã hội thời thơ ấu của mình. Vì truyện này khá mới như vậy nên độc giả của Kim Dung, vốn mê truyện kiếm hiệp của ông, ít có người biết đến. 
Kim Dung có rất nhiều sở trường trong sáng tác. Một trong những sở trường đó là phép dụng ẩn ý qua tên các nhân vật. Chẳng hạn như cô em A Tử (màu tía) ăn hiếp cô chị A Châu (chu: màu đỏ) ám thị câu Luận Ngữ "Ố tử chi đoạt chu dã! 惡紫之奪朱也!" (Ghét màu tía hung ác lấn át màu đỏ). Hay Lệnh Hồ Xung令狐沖, Nhiệm Doanh Doanh任盈盈(Tiếu Ngạo Giang Hồ): Xung, ý nói trống rỗng, Doanh, lại có nghĩa là đầy, hai cái tên nói lên sự khác biệt tính cách nhưng bổ sung cho nhau. Lão Tử老子viết: Đại doanh nhược xung, kì dụng bất cùng.大盈若沖,其用不窮 (Đầy mà như vơi, thì dùng mãi chẳng hết), ý nói cái đầy và cái vơi đi liền với nhau, thống nhất với nhau. Hay như Nhậm Ngã Hành 任我行 (làm theo ý mình), Hướng Vấn Thiên 向問天, ... và vô vàn thí dụ khác. 
Tác phẩm Nguyệt Vân 月云như chính Kim Dung nêu trong truyện rằng không phải là tên thực, cũng không phải nhân vật chính. Xin mời độc giả cùng chiêm nghiệm và thưởng thức thủ pháp dụng vân hoạ nguyệt qua đoản văn này của cố tác giả Kim Dung qua bản dịch của Vũ Nguyễn.

1.

Một ngày mùa đông trong thập niên 1930, tại một thị trấn nhỏ ở Giang Nam, gió bấc rít từng cơn, trời xám xịt u ám dường như muốn đổ tuyết. Thình lình, tiếng chuông leng keng, leng keng từ phía trường tiểu học vang lên.Một nhân viên nhà trường mặc áo dài bông màu lam cầm chuông đồng, giơ lên cao và lắc mạnh liên hồi. Hai ba chục đứa học trò nam nữ ở trong lớp ồn ào bỏ sách vở vô cặp rồi ùa ra hành lang xếp hàng. Bốn thầy giáo và một cô giáo cũng cùng bước lên bục giảng thành một hàng. Cô giáo trạc 20 tuổi, mỉm cười đưa tay khẽ hất mái tóc về phía sau rồi ngồi xuống chiếc ghế trước chiếc dương cầm kê phía phải bục giảng. Cô mở nắp đàn, nhếch môi cười nửa miệng. Tiếng đàn vang lên và lũ học trò gân cổ hát như hét:

Hoshi Shinichi: Cái gói (Quỳnh Chi dịch nguyên tác ”Tsutsumi” )

Hình minh hoạ, Internet

Có triển lãm tranh của một họa sĩ tại phòng tranh nọ. Người họa sĩ đã luống tuổi ấy có tới, vì hôm ấy là ngày đầu tiên. Trông ông có vẻ trẻ hơn tuổi nhiều.

Khách vào xem thành dòng người mãi không dứt. Chủ phòng tranh lộ vẻ vui mừng:

-Thưa họa sĩ, cuộc triển lãm lần này cũng rất thành công. Ông hãy xem kìa. Khách vào xem ai cũng hết sức chăm chú nhìn vào các bức tranh.

Nhà bình luận mỹ thuật đến xem, tiến đến bên cạnh họa sĩ và nói với ông rằng:

-Thật là tuyệt diệu. Ông lại khai thác một lãnh vực mới đấy nhỉ.

-Xin cảm ơn ông đã có lời khen tặng.

-Chúng tôi không chỉ khen lấy lòng đâu ạ. Mà là rất ngạc nhiên khi xem các bức họa lần này. Tất cả đều có một điểm chung là sự tĩnh lặng. Bức tranh phong cảnh kia cũng thế, mà bức vẽ cảnh đường phố này cũng vậy. Đều đầy ắp tĩnh lặng. Điều thú vị chính là ở chỗ ấy.

-Thú vị à?

Phạm Công Thiện: Bướm

Hình minh hoạ, Getty Images
Bướm bay đầu miễu cô hồn
Đầu sông cá chết sóng cồn hương linh
Đèo truông mây kéo âm binh
Có ai đập cửa thình lình đêm nay

Mùi bông dạ lý hắt bay
Nửa đêm tiếng quạ vườn xoài vọng qua
Mèo hoang rầm rộ nóc nhà
Sét vừa mới đánh cây đa bên đường

Gió luồn qua kẽ vách tường
Một người nằm thở trên giường quạnh hiu
Mơ mòng tiên nữ cô liêu
Bìm leo vắng lặng tiêu điều chiêm bao

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Dư Âm Của Ngày Lễ Tạ ơn

Trong nỗ lực xóa bỏ ký ức tập thể về sự kiện này, người ta đã không chỉ đục bia, mà còn đục cả thơ... một hành vi không chỉ xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ mà còn đớn hèn và nhục nhã về chính trị.
Nguyễn Anh Tuấn
Ngày 11 tháng 11 năm 2018, báo Nhân Dân trang trọng loan tin: “Lễ kỷ niệm 100 năm ngày ký Hiệp ước đình chiến kết thúc cuộc chiến tàn khốc trong lịch sử nhân loại, đã diễn ra tại Khải Hoàn Môn trên đại lộ Champs Elysée ở trung tâm thủ đô Paris. Tham dự sự kiện này có 72 nguyên thủ và lãnh đạo quốc gia.”

Nguyễn Hải Hoành: Ảnh hưởng của Kinh Dịch tới tư duy người Trung Quốc


Trong một thời gian dài trước đây, cứ đến mùa công bố giải Nobel vào đầu tháng 10 hàng năm, dư luận Trung Quốc lại ồn ào về một vấn đề hầu như muôn thủa: Vì sao năm nay nước ta lại không giành được giải Nobel?

Cơn “khát Nobel” ấy đã phần nào giải tỏa sau khi Mạc Ngôn được trao giải Nobel Văn học năm 2012. Song giải Nobel Khoa học – giải danh giá nhất – thì mãi đến năm 2015 mới có một công dân Trung Quốc giành được: đó là bà Đồ U U (giải Nobel Y-Sinh). Thực ra từ năm 1957 tới nay đã có một số người Hoa được trao giải Nobel Khoa học, nhưng tất cả đều có quốc tịch nước khác. Ngay nước Nhật láng giềng xưa từng nườm nượp kéo nhau sang học sư phụ Trung Quốc, từ cuối thế kỷ XIX họ quay sang học người Âu Mỹ, thực hành “Thoát Á nhập Âu”, nhờ thế nhanh chóng hiện đại hóa, vượt xa sư phụ cũ, từ năm 1949 tới nay đã giành được 21 giải Nobel Khoa học. Vì sao Trung Quốc không làm được như vậy?

Đi tìm lời giải đáp

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2018

Ngô Nhân Dụng: Trump và Tập có thể thỏa hiệp không?

Ai cũng chờ coi hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình gặp nhau trong bữa ăn tối ngày Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai. Đây là lần đầu tiên hai ông gặp nhau kể từ lúc cuộc “chiến tranh mậu dịch” bắt đầu. (Hình: AP Photo/Andrew Harnik, File)
Các nhà lãnh đạo dự Hội Nghị G-20 tại Buenos Aires, Argentina, sẽ tìm cách tránh không thất bại như cuộc họp APEC vài tuần trước đây tại Papua New Guinea. Khi kết thúc, Hội Nghị Á Châu Thái Bình Dương không đưa ra được một bản thông cáo chung. Lý do chính, là xung đột giữa chính phủ Mỹ và Trung Cộng.

Cho nên, ai cũng chờ coi hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình gặp nhau trong bữa ăn tối ngày Thứ Bảy, 1 Tháng Mười Hai, coi họ có thỏa hiệp được gì với nhau không.

Đây là lần đầu tiên Trump gặp Tập, kể từ lúc cuộc “chiến tranh mậu dịch” bắt đầu. Từ 1970, bang giao giữa hai nước đều do các người lãnh đạo cao nhất quyết định. Ông Nixon với Mao Trạch Đông. James Carter và Ronald Reagan với Đặng Tiểu Bình.

Viet Thanh Nguyen: Tôi yêu nước Mỹ. Đó là lý do tại sao tôi phải nói sự thật về nó. (Nguyễn Đức Tường dịch)

Gia đình Nguyễn, vào đầu những năm 1980 ở San Jose, California, nơi cha mẹ anh sở hữu Chợ Mini Sài Gòn Mới Photographs Courtesy Viet Thanh Nguyen
Việt Thanh Nguyễn sinh ra ở Việt Nam và lớn lên ở Mỹ. Cuốn tiểu thuyết The Sympathizer của ông đã được giải Pulitzer 2016 về Hư cấu, cùng năm giải thưởng khác.
*

Love it or leave it —Thương nó hay xéo đi. Bạn đã nghe ai nói câu này chưa? Hay chính bạn đã nói câu đó? Bất cứ ai đã từng nghe năm từ này đều hiểu ý nghĩa của nó, bởi vì chúng gần như luôn luôn chạm đến nước Mỹ. Bất cứ ai đã từng nghe câu này đều hiểu nó là khẩu súng mà đạn đã lên nòng, đang chĩa vào chính mình.

Riêng đối với những người nói câu này, các bạn có ý định nói với sự dịu dàng, đồng cảm, với sự mỉa mai, châm biếm, hay với bất kỳ tâm trạng nào không tiềm ẩn sự bực tức? Hay câu nói đó luôn luôn là một đe dọa rất rõ ràng?

Tôi hỏi vì thực sự tò mò, bởi vì bản thân tôi chưa bao giờ nói câu này, liên quan đến bất kỳ quốc gia hay nơi chốn nào. Tôi chưa bao giờ nói “Love it or leave it ” với con trai tôi, và tôi hy vọng sẽ không bao giờ phải nói câu đó, bởi vì đấy không phải là thứ tình yêu mà tôi muốn cảm nhận, cho con tôi hay cho đất nước tôi bất kỳ đất nước ấy là nơi nào đi nữa.

Trần Mộng Tú: Chênh Vênh và Cô Đơn       

Tôi đứng nhìn cả một khu chung cư thân yêu thành bình địa. Những ngôi nhà hiền lành giản dị đó trong mấy tiếng đồng hồ bỗng bị xóa sạch, nó không còn đến một miếng ván nhỏ nào có thể nhặt lên, nó thành tro than hết rồi và một cơn gió nhẹ sẽ cuốn nó vào nơi vô định.

Giống như người ta đang có một cuộc hỏa táng tập thể vậy, nhưng thân xác hỏa táng còn một số tro ở lại có thể tách lọc ra, những ngôi nhà này không còn phân biệt được từng đơn vị, những số nhà cũng không còn nữa để mà tìm về. Đám cháy rừng đã biến cả thành phố Thiên Đàng của chúng tôi thành hỏa ngục.

Người chủ thân yêu của tôi đâu, tôi nhớ bà quá!

Ai đó đang thống kê bao nhiêu căn nhà cháy thành tro, bao nhiêu người chết tìm thấy xác và bao nhiêu cái tên bị xóa sổ chưa tìm ra.

Tôi đứng đây, chênh vênh và cô độc. Người chủ, người bạn thân thiết của tôi đâu? Tôi nhớ hai bàn tay bà gầy guộc nhưng ấm áp luôn đặt trên vai tôi.

Tôi giúp bà đi những bước chậm nhưng vững chãi. Chúng tôi đi từ phòng ngủ sang phòng khách, xuống bếp, vào phòng tắm cùng với nhau. Bà không bao giờ dám đi đâu một mình, lúc nào cũng có tôi bên cạnh. Thật ra trước kia tôi là bạn của ông, tôi đi với ông, đưa vai cho ông vịn, bà lúc đó chỉ đi bên cạnh chúng tôi. Cả ba chúng tôi luôn luôn có nhau. Sau khi ông mất rồi, các con cháu muốn mang tôi cho người khác, nhưng bà biết là đã đến lúc bà cần có tôi, bà giữ tôi lại, tôi trở thành một người bạn thân của bà.

Tình bạn chúng tôi mỗi ngày một thắm thiết. Đôi khi bà vỗ vỗ lên vai tôi nói: “Nếu không có em thì ta chẳng đi tới đâu được nữa. Con cháu của ta đâu có lúc nào cũng cho ta hai bờ vai để ta nương tựa như em.”

Trong những buổi sáng ấm áp, chúng tôi đi ra khỏi nhà và chỉ dạo những đoạn đường ngắn trong khu nhà tiền chế này. Chúng tôi cùng đứng lại ngắm trời xanh, mây trắng, chào hỏi những người qua lại, hay cả những người chỉ ngồi trong cửa sổ nhìn ra, và thấy rằng chúng tôi còn may mắn hơn họ. Cả hai chúng tôi đều thuộc lòng từng góc rẽ, nhà nào sơn mầu gì, nhà nào có hoa đẹp. Những con vật be bé bằng sành hay bằng đá trước cửa của nhà ai, chúng tôi đều nhớ rõ vì bà hay đặt tên cho chúng.

Bây giờ tôi đứng đây, mất hết tất cả, tôi chênh vênh và đau lòng, cất tiếng gọi tên bà. Bà ở đâu, có ai cứu bà ra khỏi đám cháy chưa? Nếu bà còn tồn tại trong cơn bão lửa này, tôi chắc chắn bà sẽ nói con cháu đi tìm tôi.

Chiếc Walker sót lại sau đám cháy rừng trong khu nhà tiền chế - Pine Spring Mobile Homes Park- ở Paradise.

Nguyễn An Dương: Những chuyển động đa chiều trong đời sống văn học Việt Nam đương đại

Sau 1986, đời sống văn học Việt Nam có nhiều chuyển biến mạnh mẽ. Sự giao lưu kinh tế, văn hóa, sự bùng nổ các phương tiện thông tin truyền thông gắn với nhu cầu kết nối các giá trị văn chương quá khứ đã mở rộng không gian sáng tạo cho người cầm bút và không gian đọc cho cộng đồng độc giả. Bên cạnh những chuyển động về mặt thể loại hay sự vận động, đổi mới về các phương diện quan niệm nghệ thuật, nội dung tư tưởng, hình thức nghệ thuật…, đời sống văn học Việt Nam còn chứng kiến những hiện tượng thú vị: hiện tượng “trở về” của các nhà văn Việt Nam ở hải ngoại, hiện tượng “trở lại” của dòng văn học đô thị miền Nam trước 1975 hay hiện tượng “ra đi” kiếm tìm không gian viết mới của các tác giả cũ và mới. Chính sự dịch chuyển này đã góp phần làm cho đời sống văn học Việt Nam đương đại trở nên đa dạng, phong phú, nhiều tiếng nói hơn bao giờ hết.

Sự “trở về” của bộ phận văn học Việt Nam ở hải ngoại


“Trở về” ở đây được hiểu theo nhiều khía cạnh. Đó có thể là sự trở về của chủ đề sáng tác, có thể là sự trở về Việt Nam sinh sống và tiếp tục viết của các tác giả, và cũng có thể là sự trở về của những tác phẩm được viết, xuất bản ở nước ngoài(1).

Đầu tiên phải kể đến những cuộc trở về đầy cảm xúc và ý nghĩa của một thế hệ nhà văn vốn đã thành danh trong đời sống văn học miền Nam Việt Nam trước 1975. Trước khi sang định cư ở nước ngoài, họ có tác phẩm ít nhiều được công chúng độc giả yêu mến. Và nay, sau một thời gian vắng bóng, những sáng tác cũ và mới của các bậc lão thành được tái bản, xuất bản trong nước: Kí thác, Những bước chân lang thang trên hè phố của gã Bình Nguyên Lộc, Hương quê - Bình Nguyên Lộc; Đêm dài một đời, Những giọt mực - Lê Tất Điều; Sông Côn mùa lũ - Nguyễn Mộng Giác; Tùy bút tuyển chọn, Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời, Giỏ hoa thời mới lớn, Khúc thụy du, Với nhau một ngày nào, Giữ đời cho nhau - Du Tử Lê; Người em xóm học, Em điên xõa tóc, Đêm cỏ tuyết, Lớp lớp phù sa - Kiệt Tấn; Quê hương tôi, Tạp văn - Tràng Thiên... 

Nguyễn Hồng Nhung: Chào nhé, Đông này !

Thôi tạm biệt, những niềm vui tìm kiếm,
những niềm mơ, phác họa bấy nhiêu thôi,
trả lại bạn một mùa Đông dang dở,
lá bàng xanh, hoa huệ trắng, cúc tươi vàng

Thôi tạm biệt những sớm trưa quấn quýt
mơ ngày dài cứ thế hồn nhiên trôi,
trời Đông tẻ nhạt, bỗng một hôm ấm áp,
như chúng mình, bất chợt nhận ra nhau,

Thôi tạm biệt những niềm đau ta xé nhỏ,
tặng lẫn nhau, như quà sớm Giáng sinh,
để một mai, mình cười, buồn nhớ lại,
những sớm Đông nào, tìm nắng ấm trên môi nhau.

Thôi tạm biệt, em xin anh đừng hoài niệm,
những ngày Đông vui, rong ruổi, chỉ bấy nhiêu,
hẹn những ban mai kiếm niềm thương vĩnh cửu,
từ rặng phong buồn, từ một góc chân mây.

Thôi tạm biệt, người ơi, em sẽ nhớ 
những ngày vui ngắn ngủi, chơi vơi
giá buốt tim anh, những giấc mơ không chợp mắt
gọi em trở về,
thao thức nốt những ngày Đông...

(Hà nội.2008.11.28)

Nguồn : AMVC

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

Cổ-Lũy từ Nam California: Từ California Tới Bạch Ốc 2020

Chủ Nhật trước, sau kiểm phiếu kéo dài ứng viên Dân Chủ (Xanh) Gil Cisneros đã chính thức đánh bại ứng viên Cộng Hòa (Đỏ) Young Kim tại đơn vị chót ở Orange County, California. Đây là một cái mốc đáng chú ý: Đảng Cộng Hòa, sau khi mất hết bẩy ghế dân biểu và sau 80 năm độc quyền ở “thành trì bảo thủ Orange County,” sẽ không còn một đại diện nào trong Hạ Viện hai năm 2019 và 2020. Đoàn đại diện California ở Hạ Viện sẽ gồm 53 người, 46 là Dân Chủ. Phía Dân Chủ cũng nắm đa số tuyệt đối (60%) hai viện thuộc Quốc Hội tiểu bang California). 

Tổng Thống Donald Trump tuyên bố “thắng lớn” khi phía Cộng Hòa thu được hai ghế ở Thượng Viện để duy trì đa số. Nhưng chiến thắng của phía Dân Chủ cho thấy đa số dân chúng không chấp nhận tư cách và khả năng ông Trump, người xem bầu cử vừa qua là một “trưng cầu dân ý” về chính mình. Chiến thuật đe dọa từ “kẻ khác/others” (gồm người da mầu trong nước và di dân) ông dùng để gây chia rẽ, thù ghét từ đám “cử tri trung kiên/base” đã không hiệu nghiệm. 

Đám này gồm 25% người da trắng ít học, lớn tuổi, ở thôn quê hay thành phố nhỏ. Vì ít học và thiếu kỹ năng, xa đô thị nhiều công việc và cả biếng nhác nữa, họ không có công ăn việc làm tốt, hoặc thất nghiệp trong môi trường kỹ thuật cao và chuyên nghiệp—rồi từ đây thành thành phần lợi tức thấp, cay cú oán trách “others.” Ông Trump là “triệu phú bọc điều,” lại “ma lanh” và thiếu đạo đức, và từng lâu đời khai thác “những người bị bỏ quên” này. Từ tranh cử tới nay ông đóng vai “Hiệp sĩ Trả thù/Avenger” cho đám “base” vì những “bất công” họ phải chịu từ tay “others” mà ông chọn làm “scapegoat/vật tế thần.” 

Mạnh Kim (VOA): Tại sao đạo đức tan hoang?

Hình minh họa. Sự tuột dốc đạo đức không có điểm dừng. Không chỉ những giá trị căn bản nhất của đạo đức đang thoái hóa mà thậm chí tình người cũng cạn kiệt.
Sự tuột dốc đạo đức không có điểm dừng. Không chỉ những giá trị căn bản nhất của đạo đức đang thoái hóa mà thậm chí tình người cũng cạn kiệt. Sự khủng hoảng đạo đức đang trở nên điên loạn. Chừng nào nguyên nhân sâu xa cuộc khủng hoảng làm tê liệt và tàn phá xã hội này còn chưa dám thừa nhận thì vấn đề “chấn chỉnh” đạo đức không bao giờ có thể khôi phục. 

Đạo đức rơi từng mảng như một bức tường mục nát. Đạo đức đang lao xuống vực như chiếc xe không phanh. Chưa bao giờ xã hội Việt Nam tan nát đến nhường này. Mọi cái xấu và cái ác tuôn ra ào ạt với mức độ vô phương kiểm soát. Cái xấu này kéo theo cái ác khác. Cái ác đang rất thèm khát thể hiện hung tính của nó. Cái ác trở thành đặc tính nổi trội trong một xã hội hỗn loạn không kỷ cương. Chỉ vì “nhìn đểu”, nạn nhân có thể bị chém chết tức thì. Con giết cha, trò đánh thầy, cô giáo “tra tấn” học sinh, bệnh nhân nện bác sĩ, “quan làng” hà hiếp người dân…, tất cả xảy ra như cơm bữa. Một xã hội ngày nào cũng được cung cấp một “thực đơn” như vậy thì con người sẽ biến thành gì? 

Con người sẽ chỉ trở nên ác hơn. Cứ sau một sự việc kinh thiên động địa, chẳng hạn cô giáo cho học trò uống nước giẻ lau bảng hoặc cô giáo phạt “bạt tay hội đồng”, phản ứng xã hội luôn kinh khủng. “Giết chết cả họ nhà con mụ ấy đi! Con này mà rơi vào tay tao thì tao băm từng mảnh!...” – đó là “ý kiến” của đa số dư luận. Tại sao hiện tượng “ác mồm, ác miệng” mỗi lúc mỗi phổ biến? Tại sao con người lại trở nên hung dữ hơn? Lý do trong mọi lý do là công lý đã bị chính quyền chà đạp đến mức chẳng ai còn tin vào sự phán xét và trừng trị của pháp luật. Trong một xã hội “vô pháp, vô thiên”, người dân sẽ có khuynh hướng cho mình quyền phán xét và quyền trừng phạt. Trong một xã hội mà công lý thường xuyên đóng vai một tên hề trơ trẽn thì quyền phán xét không còn thuộc về những kẻ ngồi xổm lên đầu nhân dân và đùa bỡn với công lý. 

Nguyễn Ngọc Già (RFA): "Vụ" Trịnh Xuân Thanh sa lầy!

Trịnh Xuân Thanh bị dẫn ra tòa ở Hà Nội hồi tháng 1/2018 . AFP
Báo VNExpress ngày 8/11/2018 cho hay, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng nói [1]: "...Trịnh Xuân Thanh bị Bộ Công an Việt Nam truy nã quốc tế từ tháng 9/2016 sau khi ông này bỏ trốn. Cơ quan Cảnh sát điều tra (C46, Bộ Công an) khởi tố ông Thanh tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Ông Thanh đã về nước đầu thú để mong "được hưởng sự khoan hồng" sau khi "trốn lại Đức", theo đơn xin tự thú hồi tháng 7/2017. Tuy nhiên, Bộ Ngoại giao Đức lại cho rằng ông bị "bắt cóc trên đất Đức" - điều Việt Nam "rất lấy làm tiếc".

Đây là lần đầu tiên, phía Việt Nam chính thức lên tiếng, cho rằng Trịnh Xuân Thanh "đầu thú" để "mong hưởng sự khoan hồng", không hề có chuyện "bắt cóc" nào xảy ra tại Đức.

Trịnh Xuân Thanh bị kết 2 án chung thân "...vì cố ý làm trái và tham ô tài sản xảy ra tại Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) và Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC)..." - theo VNExpress.

Mới đây, báo Đồng Tháp loan tin [2]: "Ông Đường Hùng Cường - tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư - thương mại Dầu khí Nghệ An bị bắt do liên quan đến đường dây đưa Trịnh Xuân Thanh trốn ra nước ngoài""...tại văn phòng Công ty cổ phần đầu tư - Thương mại dầu khí Nghệ An tại tầng 24 chung cư dầu khí thuộc phường Quang Trung, TP.Vinh, ông Trần Đình Quang - phó tổng giám đốc thường trực công ty, nói với PV: "Chúng tôi cũng nghe đồn vụ này nhưng đến nay chưa có cơ quan nào thông báo chính thức. Trong cơ quan có người biết, người cứ tưởng tổng giám đốc đi công tác".

VOA Tiếng Việt: Bị thôi chức vì không phải Đảng viên: “Bước lùi của báo Thanh Niên”

Báo Thanh niên được cho là đã 'hạ tầng công việc' của 12 người đang giữ chức trưởng phó phòng/ban vì không phải là Đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam. (Ảnh thanhnien.vn)

Báo Thanh Niên vừa cho ‘thôi chức’ 12 người giữ vị trí quản lý vì không phải đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, theo hai người từng là biên tập của tờ báo hàng đầu trong nước cho biết. 

Đây được coi là một sự việc chưa tùng có tiền lệ trong một cơ quan truyền thông ở Việt Nam. 

Một biên tập từng làm việc cho Thanh Niên trong 15 năm, bà Ngô Thị Kim Cúc, nói đây là “lần đầu tiên một tòa soạn báo đã ‘tự cho thôi chức’ một loạt lãnh đạo cấp ban/phòng của mình”. 

Mười hai người không làm thủ tục vào (Đảng) thì bị thôi bổ nhiệm. Trên danh nghĩa là không được bổ nhiệm nhưng trên thực tế là họ bị hạ tầng công tác từ trưởng ban xuống tổ trưởng hoặc phóng viên hay nhân viên. 
Ngô Thị Kim Cúc, cựu biên tập báo Thanh Niên 

Bà Kim Cúc nói với VOA hôm 29/11 rằng Thanh Niên có một cuộc họp hôm 23/11 để công bố quyết định vừa kể. Mười hai vị trí gồm trưởng ban, phó ban và phó phòng đã bị ‘giáng chức’ vì không phải là đảng viên. Tuy nhiên theo nữ nhà báo tự do, những người này chưa nhận được giấy văn bản chính thức sau khi được "thông báo bằng miệng" hôm 23/11. 

Phạm Trần: Cộng sản Việt Nam trước cuồng phong tự rã

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng cảnh báo rằng: “Suy thoái về mặt chính trị còn nguy hiểm hơn cả kinh tế”. Ông nói: “Đây là vấn đề vô cùng hệ trọng, là vấn đề chiến lược liên quan đến tự diễn biến, tự chuyển hóa trong nội bộ” (Theo VietNamNet, ngày 24/11/2018) 

Ông Trọng nói như thế tại cuộc tiếp xúc cử tri các quận Ba Đình, Tây Hồ, Hà Nội, ngày 24/11/2018, nhân khi đề cập đến trường hợp Giáo sư, Tiến sỹ Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ bị khai trừ Đảng vì ông đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”. 

Ông Trọng nói: “Nhân đây báo cáo các bác vì sao xử lý kỷ luật ông Chu Hảo. Đây có phải tham nhũng đâu. Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong mỗi con người biến mình thành người khác lúc nào không biết, nó lái con đường của chúng ta đi vô cùng phức tạp”. 

Đảng quyết định loại Giáo sư Hảo khỏi hàng ngũ xảy ra tại kỳ họp thứ 31 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương (từ ngày 12 đến 14/11/2018), nhưng trước đó 20 ngày, ngày 26/10/2018, ông Hảo đã tự ý lìa khỏi đảng. Như vậy khi loại một người không còn là đảng viên thì có khác nào đấm vào chiếc thùng rỗng tuếch. 

Lý do Giáo sư Hảo ra đảng là để phản đối Uỷ ban Kiểm tra Trung ương (KTTƯ) đã công bố kết luận tại kỳ họp thứ 30, từ ngày 17 đến 19/10 (2018) lên án ông “suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Kết luận của KTTƯ viết: “Ông Chu Hảo đã vi phạm quy định về những điều đảng viên không được làm, có những bài viết, phát ngôn có nội dung trái với Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước…Vi phạm, khuyết điểm của ông Chu Hảo là rất nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức đảng, tác động xấu tới tư tưởng xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật”. 

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

VOA: Sóng gió chờ đợi thượng đỉnh G-20 và 3 kịch bản cuộc gặp Trump-Tập

Hai ông Trump và Tập có cuộc gặp thượng đỉnh được mong chờ ở Argentina
Các nhà lãnh đạo thế giới đang chuẩn bị cho một hội nghị thượng đỉnh G-20 nảy lửa bắt đầu vào ngày 30/11 tại thủ đô Buenos Aires của Argentina. Cuộc họp kéo dài hai ngày này tập hợp các nhà lãnh đạo đại diện hai phần ba dân số thế giới và 85% nền kinh tế toàn cầu. 

Cuộc họp thượng đỉnh diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến thương mại đang leo thang giữa Mỹ và Trung Quốc vốn đã khiến kinh tế toàn cầu chao đảo và giữa lúc có hàng loạt những điểm nóng địa chính trị từ Ukraine cho đến Trung Đông và Biển Đông. 

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đe dọa sẽ tăng thuế quan hiện tại từ mức 10% lên 25% đối với 200 tỷ đô la giá trị hàng nhập khẩu từ Trung Quốc và đã cảnh báo sẽ có thêm biên pháp trừng phạt nếu không có thỏa thuận nào đạt được với Bắc Kinh trong những vấn đề như mất cân bằng thương mại và sở hữu trí tuệ. 

Nhà Trắng tin rằng họ đang có thời cơ để đạt được thỏa thuận. “Phần lớn các nhà quan sát tin rằng Trung Quốc đang khó khăn trong khi Mỹ đang trong vị thế rất mạnh mẽ, chắc chắn khi đến thượng đỉnh lần này,” cố vấn Kinh tế Nhà Trắng Larry Kudlow phát biểu hôm 27/11. 

Thường Sơn: Đảng ‘giãy giụa trước khi giãy chết’?

Nhiều người bình luận rằng tâm thế hoảng sợ của đảng đã lên cao đến mức lú lẫn để đảng liên tiếp phạm sai lầm khi áp dụng hàng loạt biện pháp cực đoan - một tín hiệu cho thấy đảng đang trong ‘giai đoạn giãy giụa trước khi giãy chết’.

Nhà văn Nguyên Ngọc (bìa trái) và giáo sư Chu Hảo (bìa phải) đã cùng từ bỏ đảng Cộng sản vào tháng Mười Một năm 2018

Ngày 23/11/2018, vụ việc tờ Thanh Niên được chọn làm ‘thí điểm’ cho chiến dịch thanh trừng 13 nhân sự ngoài đảng đã phát đi một tín hiệu: trong những ngày tới, nhiều tờ báo nhà nước có thể sẽ phải nối gót theo ‘tấm gương’ Thanh Niên để thanh lọc nhân sự ngoài đảng và không chịu vào đảng. Thậm chí chiến dịch này còn có thể trở thành một phong trào mang tính mao ít đến mức đảng có thể áp đặt một chủ trương mới đối với báo chí nhà nước là sẽ cho nghỉ việc tất cả những ai không chỉ không muốn trở thành đảng viên cộng sản mà còn mang khuynh hướng không ủng hộ đảng Cộng sản. 

Nguyễn Hữu Vinh: Bạo Lực Học Đường, Cái Nôi Của Bạo Lực Xã Hội

Trong mọi lĩnh vực đời sống xã hội Việt Nam ngày nay, bạo lực được sử dụng không chỉ bằng hành vi, lời nói mà cả ngay trong tư tưởng con người. Bất cứ một vấn đề nào khi đối diện với những khó khăn giữa các mối quan hệ, bạo lực lại được sử dụng hoặc tính đến. 

Bạo lực có mặt mọi nơi, mọi lúc 


Bạo lực được sử dụng trong mọi mối quan hệ dân sự, trong giao thông, kinh doanh, thương mại cũng như trong các mối quan hệ giữa làng xóm, thậm chí trong gia đình, giữa vợ chồng, con cái và cha mẹ. 

Trong học đường, bạo lực được sử dụng bởi thầy cô giáo, rồi qua đó tiêm nhiễm đến học sinh và cứ thế lan ra ngoài xã hội. 

Trái với truyền thống từ ngàn xưa của dân tộc, khi người dân được giáo dục từ nhỏ về cách đối xử với nhau trong cuộc sống, trong xã hội cho êm đềm, mềm mỏng và nhân ái, ngày nay, việc sử dụng bạo lực như một phương tiện để giải quyết các vấn đề cá nhân và xã hội. Những câu ca dao như: 

“Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn” 

Hoặc: 

“Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”… 

Ngày nay đã trở thành xưa cũ, xa lạ với đời sống người dân trong chế độ cộng sản. 

Nguyễn Xuân Nghĩa (RFA): Trung Quốc thiếu nước mà thừa nợ

Biểu đồ hiển thị nợ quốc gia của Trung Quốc đang gia tăng cho đến năm 2020 theo dự báo của IMF

Dư luận quốc tế cứ quan tâm đến trận thương chiến giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, chứ hai vấn đề nguy ngập hơn cho nền kinh tế có sản lượng thứ nhì của thế giới mới làm cho lãnh đạo Bắc Kinh mất ngủ. Đó là hiện tượng thiếu nước vì môi sinh bị hủy hoại trong khi núi nợ lại chồng chất ngay trước mắt. Vì các vấn đề này có liên hệ đến trường hợp Việt Nam nên mục Diễn đàn Kinh tế mới phải tìm hiểu. 

Hai vấn nạn của Trung Quốc 


Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, cuộc chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc - mà ông thường gọi tắt là “thương chiến Mỹ-Hoa” - sẽ gia tăng cường độ và còn kéo dài, nhưng một số công trình nghiên cứu của quốc tế lại nêu ra hai vấn đề khác của Trung Quốc. Do đó Nguyên Lam xin yêu cầu ông trình bày hai vấn đề này cho thính giả của chúng ta. 

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trận thương chiến Mỹ-Hoa là đề tài nóng, nhất là khi lãnh đạo hai nước sẽ gặp nhau tuần tới tại Argentina nhân thượng đỉnh của nhóm G-20. Nhưng lồng trong đó, ta còn nên thấy nhiều vấn đề gay gắt hơn cho giới lãnh đạo của Bắc Kinh và riêng tôi thì chú ý đến hai sự kiện có vẻ trái ngược. Thứ nhất là ba nền kinh tế có sản lượng đứng đầu thế giới cũng là ba nền kinh tế mắc nợ nhiều nhất. Đó là Hoa Kỳ mắc nợ tới hơn 105% của Tổng sản lượng GDP, Nhật Bản nợ tới 250% GDP và Trung Cộng thì nợ tới 300% GDP mặc dù con số chính thức chỉ có 47,6%. Lý do sai biệt giữa số chính thức và số thật là cách đếm của Bắc Kinh. Họ không tính các khoản nợ trong nội bộ, như của Ngân hàng Nhà nước cho các Doanh nghiệp Nhà nước và xí nghiệp hương trấn của chính quyền địa phương vay tiền. Tuy nhiên, dù không tính thì khách nợ vẫn phải trả và đây đó nạn vỡ nợ đã xảy ra. Thứ hai là Trung Quốc không chỉ thiếu đất canh tác vì diện tích khả canh tính theo dân số chỉ bằng một phần ba của bình quân thế giới mà họ còn hủy hoại môi sinh cho nên sẽ thiếu nước trong khi là quốc gia Á Châu có ít nước ngọt nhất. 

Trân Văn: Bởi ‘muôn người’ chỉ là các đồng chí đồng đảng

Ông Trọng nói về vụ kỷ luật ông Chu Hảo: Kỷ luật một vài người để cứu muôn người.

Phản ứng của dân chúng Thủ Thiêm về chuyện cưỡng chế - thu hồi đất ở Thủ Thiêm (quận 2, TP.HCM) cách nay hàng chục năm để thực hiện quy hoạch Khu Đô thị mới càng ngày càng quyết liệt. 

Đỉnh mới của chuỗi hoạt động phản kháng đòi công bằng là sự kiện những viên chức hữu trách có nhiệm vụ giải quyết khiếu nại, tố cáo của các nạn dân đột ngột bỏ dở buổi tiếp dân được tổ chức ngày 27 tháng 11, mà các nạn dân gọi là “trốn chạy” (1). 

Nhiều người tin rằng tình thế đã chín muồi để hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam phải lôi những Lê Thanh Hải (cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Bí thư Thành ủy), Nguyễn Văn Đua (cựu Phó Bí thư Thành ủy), Tất Thành Cang (Phó Bí thư Thành ủy),… ra luận tội. 

Một số cá nhân được cho là thạo tin, khẳng định, một đợt tàn sát các viên chức từng là lãnh chúa, quản lý – điều hành TP.HCM như lãnh địa trong một thời gian dài, sắp bắt đầu và danh sách tội nhân được hiến tế vừa nhằm an dân, vừa để củng cố quyền lực ấy sẽ rất dài.