Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

VOA Tiếng Việt: Chiến tranh thương mại: Việt Nam sẽ là nơi Trung Quốc tuồn hàng sang Mỹ

Trong khi cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc tiếp tục leo thang, các chuyên gia kinh tế cảnh báo Trung Quốc sẽ dùng Việt Nam để thay đổi nguồn gốc xuất xứ sản phẩm để xuất sang thị trường Mỹ.
Khi cuộc chiến tranh thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc ngày càng thêm căng thẳng, các chuyên gia kinh tế cảnh báo rằng Trung Quốc sẽ dùng Việt Nam là nơi để đưa hàng qua Mỹ nhằm tránh thuế xuất cao.

Chính phủ của Tổng thống Donald Trump tuyên bố rằng họ sẽ áp thuế 10% lên 200 tỷ USD hàng nhập khẩu từ Trung Quốc vào tháng 9. Mức thuế này có thể lên đến 25%. Trung Quốc cũng tung ra biện pháp trả đũa với giá trị tương đương. Bắc Kinh cáo buộc Mỹ “khởi động cuộc chiến tranh thương mại có quy mô lớn nhất lịch sử,” theo Reuters.

Chính phủ của Tổng thống Donald Trump tuyên bố rằng họ sẽ áp thuế 10% lên 200 tỷ USD hàng nhập khẩu từ Trung Quốc vào tháng 9.
Theo đánh giá của hai chuyên gia kinh tế mà VOA tiếp xúc, căng thẳng thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc – hai thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam – sẽ có tác động tiêu cực tới sự phát triển kinh tế của quốc gia Đông Nam Á này.

Một trong những ảnh hưởng tiêu cực này là việc Trung Quốc đưa hàng hóa qua ngả Việt Nam để xuất sang Mỹ.

Tiến sỹ kinh tế Phạm Đỗ Chí, người từng có trên 25 năm làm việc cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế, nhận định với VOA: “Cái nguy hiểm là hàng của Trung Quốc sẽ tuồn sang Việt Nam để lấy nhãn hiệu Việt Nam nhằm mong giảm thuế vì hiện tại Mỹ chưa áp thuế lên hàng Việt Nam.”

Võ Thị Hảo: Cần thêm bao nhiêu người phải chết cho thủy điện?

Hình; Getty Images
Để bảo vệ người dân và đất nước VN, chúng ta hãy theo đuổi đến cùng việc ngăn chặn thủy điện giết người hàng loạt và tàn hại môi trường.

Mỗi đập thủy điện đều có thể là một quả bom nước khổng lồ tàn phá mạnh hơn bom nguyên tử. Nguồn bom được tạo ra vô tận nếu nó còn tiếp tục vận hành. Đặc biệt với chất lượng xây dựng và bưng bít thông tin, điều kiện thanh tra và quản lý an toàn đập như ở VN, không vỡ đập hoặc gây hại mới là chuyện lạ.

Lũ quét sẽ còn tàn phá VN:

Ngày 13/8/2018, Trung tâm khí tượng Thủy văn Quốc gia cảnh báo về đợt lũ mới từ ngày 16-17/8 trên hệ thống sông Hồng- Thái Bình, sông Hoàng Long, sông Đà, sông Thao, sông Bùi có thể lên mức báo động 3. Các tỉnh Lai Châu, Sơn La, Hòa Bình, Yên bái, Phú Thọ, Quảng Ninh và Cao Bằng có nguy cơ cao sạt lở đất và lũ quét. Ngập úng ở khu vực đồng bằng Bắc Bộ. http://www.nchmf.gov.vn/web/vi-VN/104/51/11463/Default.aspx

Lũ quét là gì?

Đó là tiếng réo rợn người, thường nghe như tiếng bom nổ trên đầu, do thủy điện xả lũ hoặc vỡ đập bất thần gây ra và lập tức quật tan tành từ nhà cửa, cây cối, kể cả nhà bê tông và đồi núi đá lở, sầm sập đổ xuống hạ lưu chỉ trong vài phút, ngập lút nóc nhà, xóa sổ hoặc cô lập cả một vùng. Ngay cả đến đất để canh tác cũng thường bị lũ bùn hoặc sỏi đá chôn sâu. Đương nhiên, thân thể người và gia súc, máu xương tim óc, quá mong manh trước mọi bạo lực, sẽ bị quật nát đầu tiên, khi lũ quét xẩy ra.

Trước đó, ngày 9/8/2018, chỉ trong vài giờ, lũ về huyện Ia H’drai Kontum và quét sạch nhưng gì chúng gặp trên đường đi, làm ngập khoảng 11 thôn làng, cô lập vùng này và đến tận bây giờ vẫn chưa có thông tin đầy đủ về thiệt hại này. Vì sao?

Lại trước đó, hồi cuối tháng 6, các đợt lũ quét ở vùng miền núi Tây Bắc đã khiến bao nhiêu người thiệt mạng? Không ai biết đựơc, vì thông tin bị bưng bít và các báo đưa tin rất sơ sài về việc này.

Phần quan trọng nhất là tìm nguyên nhân và trách nhiệm của người quản lý, đồng thời theo đuổi đến cùng việc đó để buộc nhà cầm quyền thay đổi giải pháp, cứu hàng triệu dân VN đang trên vực thảm họa mỗi ngày, thì các báo và nhà thanh tra không làm hoặc không thể làm. Vì sao?

Ngày 3/8. Ban chỉ đạo phòng chống thiên tai cho biết, tính từ đầu năm đến thời điểm đó đã có gần 200 người chết, mất tích và bị thương, hàng chục ngàn căn nhà bị hư hại, ngập nước và phải di dời khẩn cấp, hơn 180 ngàn heta lúa và hoa màu bị ngập, gần 250 ngàn gia súc, gia cầm bị chết...

Lũ đã tàn phá và còn cảnh báo lũ lên nhanh tại đồng bằng sông Cửu Long. Mưa lớn và lũ quét sẽ tiếp tục dồn về Kon tum và vùng Tây Nguyên.(theo http:/vietnamnet.vn/vn/thoi-su/moi-truong/lu-cuon-phang-moi-thu-o-yen-bai-dan-roi-ban-vua-di-vua-khoc-464513.html)

Nhiều đập thủy điện hiện đã được thiết kế và vận hành lâu nay tại Lào, VN chưa tính hết đến sức công phá của những vụ xả lũ thủy điện từ chi chít những đập từ thượng nguồn của TQ, ảnh hưởng trực tiếp đến các sông chính của Lào và VN...

Chính phủ Lào, ban đầu bưng bít thông tin thiệt hại do vỡ đập. Do sự phát hiện của dân và các phóng viên quốc tế , trong đó có BBC, đã buộc phải công nhận thêm số người chết và mất tích. Lào cũng cũng đã động chút lương tâm, quyết định dừng, rà soát lại các công trình thủy điện trên toàn quốc và mở cuộc điều tra về vụ này.

Lào vốn đã tệ, nhưng còn có lương tâm hơn nhà cầm quyền VN trong việc điều tra và ứng xử với thiệt hại của dân từ thủy điện.

Mạch Sống: Tuyên bố & kế hoạch hành động Potomac

Trong 3 ngày 24-26 tháng 7 năm 2018 vừa qua, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Michael Pompeo triệu tập cuộc họp cấp bộ trưởng đầu tiên về tự do tôn giáo. Tổng cộng 85 quốc gia đồng quan điểm với Hoa Kỳ đã tham dự. Mục đích chính của cuộc họp chưa từng có này là dấy lên một nỗ lực quốc tế rộng lớn và dài lâu để tạo sự thay đổi ở những quốc gia và khu vực nơi mà tình hình tự do tôn giáo đang rất u ám, trong đó có Việt Nam.

Cuộc họp 3 ngày tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã đưa ra hai văn kiện quan trọng; Tuyên Bố Potomac và Kế Hoạch Hành Động Potomac.

TUYÊN BỐ POTOMAC*

Lời mở đầu:

Điều 18 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền nêu rõ: “mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo; quyền này bao gồm quyền tự do thay đổi tôn giáo hay niềm tin, và tự do, dù với tư cách cá nhân hoặc trong tư cách cộng đồng với những người khác và một cách công cộng hoặc riêng tư, thể hiện tôn giáo hay niềm tin của trong việc giảng dạy, thực hành, thờ phượng và tuân thủ.” Sự tự do thể hiện đức tin của mình là một quyền con người do Thượng Đế ban thuộc về mỗi người. Quyền tự do tìm kiếm sự thiêng liêng và hành động một cách phù hợp -- bao gồm quyền của một cá nhân hành động nhất quán với lương tâm của mình -- là tâm điểm của quá trình trải nghiệm của nhân loại. Các Chính Quyền không thể tước đi quyền đó. Thay vào đó, mỗi quốc gia phải chia sẻ trách nhiệm trang trọng này nhằm bảo vệ và che chở tự do tôn giáo. 

Ngày nay, chúng ta còn cách xa lý tưởng được đề ra trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 70 năm trước -- rằng “mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, lương tâm và tôn giáo.” Quyền này đang bị tấn công trên khắp thế giới. Gần 80 phần trăm dân số toàn cầu được báo cáo là đang chịu những hạn chế nghiêm trọng về quyền này. Sự bức hại, đàn áp và phân biệt đối xử dựa trên cơ sở tôn giáo, niềm tin, hoặc không niềm tin là một thực tế xảy ra hàng ngày cho rất nhiều người. Đã đến lúc chúng ta phải trực diện với những thách thức này. 

Bảo vệ quyền tự do tôn giáo hoặc niềm tin là trách nhiệm chung của cộng đồng toàn cầu. Tự do tôn giáo là điều cần thiết để đạt được hòa bình và ổn định trong nội bộ các quốc gia và giữa các quốc gia với nhau. Nơi nào tự do tôn giáo được bảo vệ, các quyền tự do khác -- như tự do ngôn luận, tự do lập hội và tự do tụ tập một cách hòa bình -- cũng đều phát triển. Các biện pháp bảo vệ việc thực hành tự do tôn giáo đóng góp trực tiếp cho tự do chính trị, phát triển kinh tế và thể chế pháp trị. Nơi nào tự do tôn giáo không hiện hữu, chúng ta thấy có sự xung đột, bất ổn và khủng bố. 

Thế giới của chúng ta cũng trở nên một nơi tốt đẹp hơn khi tự do tôn giáo được phát triển mạnh mẽ. Xuyên qua lịch sử nhân loại, tín ngưỡng của cá nhân và của cộng đồng và sự biểu hiện của đức tin là yếu tố thiết yếu cho sự phát triển xã hội. Những người có đức tin đóng một vai trò vô giá trong cộng đồng chúng ta. Đức tin và lương tâm thúc đẩy mọi người phát huy sự hòa bình, khoan dung và công bằng; giúp đỡ người nghèo; chăm sóc người bệnh; an ủi người cô đơn; tham gia vào các cuộc tranh luận công khai; và phục vụ quốc gia của họ. 

Tự do tôn giáo là một quyền con người có ảnh hưởng rộng lớn, phổ quát và sâu sắc mà tất cả mọi người và các quốc gia có thiện ý phải bảo vệ khắp toàn cầu.

Với ý nghĩ đó, vị Chủ Toạ Cuộc Họp Cấp Bộ Trưởng Nhằm Phát Huy Tự Do Tôn Giáo tuyên bố: 

Mọi người ở mọi nơi đều có quyền tự do tư tưởng, lương tâm và tôn giáo. Mọi người đều có quyền sở hữu bất kỳ một đức tin hay niềm tin nào đó, hoặc không thứ nào cả, và có quyền thay đổi đức tin. 

Tự do tôn giáo là phổ quát và không thể cách ly ra khỏi con người, và các quốc gia phải tôn trọng và bảo vệ quyền con người này. 

Lương tâm của một người là bất khả xâm phạm. Quyền tự do lương tâm, như được nêu ra trong các công ước về nhân quyền, là tâm điểm của tự do tôn giáo. 

Mọi người đều bình đẳng trên căn bản người đó là một thành phần của nhân loại. Chúng ta không được phân biệt đối xử với người khác dựa trên tôn giáo hoặc niềm tin của người đó. Mọi người đều được bảo vệ một cách bình đẳng trước pháp luật bất kể họ theo tôn giáo nào hay không có tôn giáo. Quyền công dân hoặc việc thực hiện quyền con người và các quyền tự do căn bản không phải tuỳ thuộc vào căn cước hoặc di sản tôn giáo. 

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2018

Ngô Nhân Dụng: Tập Cận Bình đuối sức

Hình: Getty Images

Ông Tôn Tử khuyên phải chủ động chọn thời gian thuận lợi nhất hãy tham chiến. Cuộc chiến tranh mậu dịch xảy ra vào thời điểm bất lợi nhất cho ông Tập Cận Bình. 

Trong ba năm qua ông Tập Cận Bình bắt các ngân hàng phải giảm bớt những món nợ đã chồng chất trong hàng chục năm, đang có nguy cơ sụp đổ. Trong thời ông Giang Trạch Dân và ông Hồ Cẩm Đào, kinh tế Trung Quốc tăng trưởng hơn 10% vì ngân hàng thả lỏng việc cho vay, miễn sao các doanh nghiệp nhà nước có tiền dựng nhà máy và chính quyền địa phương kiến thiết hạ tầng cơ sở. Đây là một hình thức “bao cấp” kiểu mới; cho vay tiền thay vì trợ cấp trực tiếp. Các công ty tư nhân cũng theo cơn sóng “tiền dễ dãi” đó mà phát triển. 

Nhưng không một người, một xí nghiệp hay một quốc gia nào có thể cứ vay nợ mãi mãi. Từ dăm năm qua, “quả bom nợ” chỉ chờ ngày nổ bùng. Nếu một số lớn thân chủ không thể trả nợ, ngân hàng cũng vỡ nợ, kéo theo các ngân hàng khác vì họ đều nợ nần lẫn nhau. Khi có một số ngân hàng lâm nguy, lòng tin của người gửi tiền sụp đổ, người ta sẽ rút tiền ra. Cả hệ thống sụp đổ. 

Trong một chế độ độc tài đảng trị, chính quyền có thể ngăn chặn cơn hỗn loạn khi mới bắt đầu, bằng cách đem công quỹ ra cứu các ngân hàng ngay khi cơn nguy mới phát hiện. Nhưng khả năng chặn dứt cơn khủng hoảng có giới hạn. Và một căn bệnh hiểm nghèo không thể trị hết nếu chỉ dùng phương pháp xoa dầu nóng và chườm đá mãi. 

Cho nên ông Tập Cận Bình biết phải ra tay ngăn chặn khối nợ khổng lồ không cho phồng lên quá đáng. Nếu không, có chuyện gì xảy ra ông Tập sẽ mất cả uy tín lẫn địa vị. 

Ông Tập Cận Bình đặt ra kế hoạch cải tổ cơ cấu, ưu tiên số một là giảm bớt số tiền cho vay từ các ngân hàng. Khi các doanh nghiệp nhà nước không thể cứ ngửa tay ra là vay được tiền, họ buộc phải cải tổ. Khi chính quyền các địa phương không còn có thể bắt các ngân hàng đưa tiền cho xây cất thì họ sẽ phải thúc đẩy các xí nghiệp gia tăng hiệu năng để thâu thuế. 

Nhưng một hậu quả tất nhiên của kế hoạch này là nền kinh tế phải giảm tốc độ. Từ giai đoạn muốn có tiền chỉ cần hỏi vay, đến lúc các ngân hàng dè dặt thắt chặt túi tiền, những việc đầu tư, sản xuất sẽ phải chậm lại. 

Cuộc cải tổ cơ cấu của ông Tập Cận Bình đang gặp chướng ngại, ngay từ trong nội bộ, trước khi ông Donald Trump khai chiến. Dân Mỹ đã bầu một ông tổng thống coi chiến tranh mậu dịch là một việc rất dễ và chắc chắn thắng lợi! Ông Donald Trump tấn công tới tấp hết đợt thuế này tới đợt khác. Trong khi đó người lãnh đạo Cộng Sản Trung Quốc thì chỉ mong muốn kinh tế của nước mình uống thuốc giảm huyết áp, để chữa trị căn bệnh tim trầm trọng đã kéo dài hàng chục năm. 

Ông Tập Cận Bình đứng trước một thế lưỡng nan. Nếu cố chống trả cuộc tấn công của ông Donald Trump thì sẽ phải trì hoãn, có thể phải tạm chấm dứt việc cải tổ kinh tế. Nếu muốn tiếp tục chương trình cải tổ, thì không đủ sức đối đầu với Mỹ vì nền kinh tế ngày càng yếu đi. 

Nhiều chứng cớ cho thấy kinh tế Trung Quốc đã bắt đầu yếu rồi. 

Phạm Chí Dũng (VOA): Cựu Đại biện lâm thời Lê Hồng Quang bỏ trốn hay... bị bắt cóc?

Ông Lê Hồng Quang  (Slovakia Embassy in Hanoi - Photo©Martin_Miklas)
Sau vụ ‘Trịnh Xuân Thanh lảo đảo bị hai mật vụ Việt Nam áp giải lên máy bay ở sân bay Bratislava’ diễn ra như phim vào ngày 26/7/2017, thủ đô của đất nước Slovakia nhỏ bé và xinh đẹp lại chứng kiến một tập phim mới mang tên ‘Lê Hồng Quang’. 

Lê Hồng Quang là ai? 

Lê Hồng Quang đã biến khỏi căn hộ của ông ta, chỉ ít ngày sau khi Tổng thống Andrej Kiska và Thủ tướng Peter Pellegrini của Slovakia quyết định chỉ đạo Bộ Nội vụ và cảnh sát nước này mở cuộc điều tra về vụ Trịnh Xuân Thanh. Vài cảnh sát Bratislava đã gọi cửa nhà Lê Hồng Quang nhưng ngôi nhà chỉ đáp lại bằng một vẻ im lặng chết chóc. 

Cựu Đại biện lâm thời Đại sứ quán Slovakia tại Hà Nội Lê Hồng Quang được báo chí Đức và Slovakia xem là nhân chứng rất quan trọng trong việc móc nối cho đoàn quan chức công an Việt Nam, dẫn dắt bởi Bộ trưởng công an Tô Lâm, mượn máy bay của Chính phủ Slovakia để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, đưa từ Bratislava sang Moscow vào ngày 26/7/2017. 

Vào năm 2017 khi Thủ tướng Slovakia là Robert Fico còn tại vị, Lê Hồng Quang là cố vấn của vị thủ tướng này và cũng được xem là ‘cánh tay nối dài’ của đảng và công an Việt Nam trong cộng đồng người Việt ở Slovakia. Nhưng sau khi Fico phải từ chức do dính líu trách nhiệm về vụ hai vợ chồng nhà báo Slovakia bị giết do viết bài chống tham nhũng, thân phận Lê Hồng Quang đã chìm dần vào bóng tối. 

Trước Lê Hồng Quang là ai? 

Tháng Tư năm 2018, Tòa Thượng thẩm Berlin mở phiên tòa xử Nguyễn Hải Long - một nghi can tham gia đường dây bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Đức. Ba tháng sau, để nhận được mức án khoan hồng chỉ có 3 năm 10 tháng về tội bắt cóc và làm gián điệp, Nguyễn Hải Long đã quyết định khai sạch. 

Lời thú tội của Nguyễn Hải Long tại Tòa Thượng thẩm Berlin vào ngày 17/7/2018 rốt cuộc đã lần đầu tiên mang tính chứng cứ không thể bác bỏ về không chỉ vai trò của những con tốt Nguyễn Hải Long, Đào Quốc Oai, Lê Anh Tú và một quan chức thừa hành bậc trung là Phó tổng cục trưởng Tổng cục an ninh (Bộ Công an) Đường Minh Hưng, mà còn là cơ sở quá rõ để lần đầu tiên Tòa án Đức tự tin công bố tên họ những ‘tác giả’ có chức vụ cao hơn thế nhiều nằm trong Bộ Chính trị đảng Việt Nam móc xích với phi vụ bắt cóc hệt như phim gián điệp thời Chiến tranh lạnh của thế kỷ XX. 

Chỉ ít ngày sau lời thú tội của Nguyễn Hải Long, hai tờ báo Frankfurter Allgemeine Zeitung của Đức và báo Dennik N của Slovakia ngày 3/8/2018 đã đăng loạt bài điều tra về ‘Bộ trưởng Nội vụ Slovakia Robert Kaliňák đã giúp Bộ trưởng Công an Việt Nam Tô Lâm đưa Trịnh Xuân Thanh ra khỏi khu vực Schengen bằng chuyên cơ của chính phủ Slovakia’. 

Không khó hình dung việc Frankfurter Allgemeine Zeitung đã được cơ quan cảnh sát Đức cung cấp những tin tức có giá trị không chỉ về vụ bắc cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin, mà còn cả về vụ Trịnh Xuân Thanh đã được ‘trung chuyển’ như thế nào tại Slovakia mà tình báo Đức nắm được. 

Khác hẳn với thái độ nhẩn nha và lẩn tránh trách nhiệm cách đây vài ba tháng, vào lúc này Chính phủ Slovakia đang như thể bấn loạn để cứu vãn cấp thời thể diện đối nội và uy tín quốc tế của họ. 

Nguyễn Quốc Tấn Trung : Muốn trừng phạt những người bất đồng quan điểm: Dấu hiệu bệnh tâm lý?

Hình minh họa
Tôi là một người thường. Cũng như các bạn, tôi rất hay sa vào những cuộc cãi vã. Với đồng nghiệp, với gia đình, với người yêu, với hàng xóm, v.v. Có cuộc to, có cuộc nhỏ. Có vụ cãi 10 phút đã làm lành, có vụ cãi cả đời vẫn không quên. Nhưng tôi tìm được một điểm chung trong số ấy, đó là tôi chưa từng muốn bỏ tù ai vì đã từng cãi nhau với tôi cả. 

Tôi không cao thượng đến mức so sánh mình với câu nói nổi tiếng ‘Tôi có thể không đồng ý những điều anh nói, nhưng tôi có thể chết để bảo vệ quyền anh được nói những điều đó’ (ngôn từ của Evelyn Beatrice Hall sử dụng cho Voltaire trong tác phẩm về tiểu sử cuộc đời ông). Nhưng rõ ràng, không có lý do nào đủ thỏa đáng để những con người ngang vai ngang vế có thể bỏ tù lẫn nhau chỉ vì họ không có cùng quan điểm về một vấn đề. Tôi tin rằng, ít nhiều gì thì những người khác chắc hẳn cũng có suy nghĩ tương tự như tôi. 

Điều kỳ lạ là, đa phần người Việt Nam chúng ta không đặt những câu hỏi như vậy dành cho mối quan hệ giữa nhà nước – người dân. Vì sao phản đối một chính sách, vì sao việc chỉ ra những bất cập tồn tại của nhà nước, vì sao việc lên án một cá nhân có chức danh lãnh đạo nhà nước, v.v. lại luôn đi kèm với khả năng hình sự hóa và phải ngồi tù? 

Hiển nhiên, người viết sẽ không lạm bàn đến những lời kích động sử dụng vũ lực, vũ trang hay kêu gọi gây thương tích, hủy hoại tài sản. Đó là những việc làm luôn bị liệt vào nhóm vi phạm pháp luật dù ở bất kỳ quốc gia nào. Và, mỗi nhà nước đều tìm cách bảo vệ mình khỏi các cuộc nổi dậy vũ trang. 

Thế nhưng, khó mà lý giải việc một chính phủ, với đầy đủ bộ máy vũ trang để bảo đảm trật tự xã hội như quân đội, công an, cảnh sát, cùng với một hệ thống hành chính khổng lồ, lại sợ hãi về những ý kiến khác biệt như thế. 

VOA tiếng Việt: Giông bão bủa vây ông Tập tại Bắc Đới Hà

Ông Tập được cho là lãnh đạo quyền lực nhất Trung Quốc từ thời Mao Trạch Đông. Hình: Getty Images
Vào đầu tháng Tám, khi các nhà lãnh đạo Trung Quốc tề tựu ở khu nghỉ mát Bắc Đới Hà trên bờ biển Hoàng Hải để nhóm họp hội nghị không chính thức thường niên, bầu không khí chính trị trong nước đang trải qua nhiều giông bão. 

Tổng bí thư Đảng kiêm Chủ tịch nước Tập Cận Bình đang bị bủa vây bởi những thách thức kinh tế, đối ngoại và đối nội chỉ vài tháng sau khi ông dọn đường dỡ bỏ giới hạn nhiệm kỳ chủ tịch nước để ông có thể cầm quyền lâu đến khi nào ông muốn trong nỗ lực trở thành nhà lãnh đạo quyền lực nhất kể từ thời Mao Trạch Đông. 

Những chỉ trích ngày càng tăng nhằm vào những chính sách của ông Tập đã cho thấy nguy cơ mà ông phải đối mặt từ việc tập trung quá nhiều quyền lực: ông đã biến mình thành mục tiêu đương nhiên để mọi người đổ lỗi. 

“Một khi đã tập trung quyền lực, ông Tập phải là người chịu trách nhiệm cho mọi thất bại hay vấp váp trong chính sách,” ông Joseph Cheng, giáo sư về hưu ở Đại học Thành thị Hong Kong và là người quan sát chính trị Trung Quốc lâu năm, nhận định. 

Điều đáng lưu ý là ông Tập, vốn từng ngự trị trên trang bìa của những tờ báo của Nhà nước cũng như trên bản tin thời sự của Đài truyền hình trung ương CCTV hàng ngày, trong những tuần gần đây đã thấy ít xuất hiện hơn trước công chúng. “Ông ấy không thể đổ lỗi cho ai hết, cho nên ông ấy đáp trả bằng cách ẩn mình nhiều hơn,” Giáo sư Cheng nói. 

Cho đến nay, những thách thức này không được xem là mối đe dọa đối với quyền lực của ông Tập, nhưng đối với nhiều người Trung Quốc, uy tín của chính phủ đang bị phủ bóng đen. 

Kính Hòa (RFA): Khủng hoảng ngoại giao của Việt Nam với châu Âu lớn hay nhỏ?

Phiên tòa xử mật vụ tham gia bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. 4/2018. Hình: AFP
Một năm sau vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh tại Đức, một hội nghị của ngành ngoại giao Việt Nam lần thứ 30 được tổ chức tại Hà Nội. Hội nghị này không thấy đề cập đến những đổ vỡ ngọai giao giữa Việt Nam với Đức, Cộng hòa Séc, Slovakia, rồi có thể là tới đây với nước Pháp nữa, do các cơ quan ngoại giao Việt Nam tại các quốc gia này được cho là có liên quan đến vụ bắt cóc. 

Nhận định về bài diễn văn dài hơn 6 trang giấy của ông Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị ngành ngoại giao lần thứ 30, Giáo sư Mạc Văn Trang từ Hà Nội nói với Đài Á châu tự do: 

“Các nhà lãnh đạo Việt Nam xưa nay là thế, mà không phải chỉ Việt Nam mà cộng sản nói chung là thế, họ tuyên truyền một chiều, nói lấy được, nói lấy phải một mình, rồi khoe thành tích, thậm chí những thành tích không xứng đáng cũng khoe. Bao giờ cũng che đậy những khuyết điểm, những cái xấu của mình đi, mà nếu có đưa ra thì cũng là do nguyên nhân khách quan, do kẻ địch xúi giục, do âm mưu thù địch…” 

Bài diễn văn ông Tổng Bí thư đặt ra câu hỏi rằng trong quan hệ với các nước lớn, có điểm “nghẽn” nào cần tháo gỡ, hoặc khâu “đột phá” nào cần mở ra, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến sự căng thẳng với các quốc gia châu Âu sau vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, mà nhà báo Lê Trung Khoa, người theo dõi câu chuyện ngay từ đầu, từ Berlin, nước Đức cho là một cuộc khủng hoảng lớn nhất của ngành ngoại giao của nhà nước cộng sản Việt Nam từ trước đến nay. 

Tuy nhiên Giáo sư Vũ Tường, thuộc Bộ môn chính trị, Đại học Oregon, Hoa Kỳ lại không lượng định vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở tầm mức lớn như vậy: 

“Tôi không nghĩ là một khủng hoảng lớn nhất, nó chỉ là một cuộc khủng hoảng thôi. Chuyện vừa rồi cho thấy họ vẫn quen cách làm cũ như thời chiến tranh lạnh. Do đó họ gặp khủng hoảng. Thiệt hại đối với họ thì tôi nghĩ là họ nghĩ rằng không lớn, so với cái mà họ được.” 

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2018

Từ Thức: Cuba đã thức, Việt Nam vẫn ngủ

Các nữ y tá bệnh viện Nguyen Van Troi, Havana, Cuba bàn bạc về hiến pháp mới, 08/13/2018
 Hình: YAMIL LAGE/AFP/Getty Images

‘’Khi Cu Ba thức, Việt Nam ngủ ’’. Cuba đã thức, không phải thức để canh phòng cho ‘’xã hội chủ nghĩa‘’ trong khi VN ngủ, như ông Nguyễn Minh Triết mong đợi, nhưng thức dậy, thức tỉnh , sau một giấc ngủ triền miên. Quốc Hội Cuba sẽ phê chuẩn hiến pháp mới, trong đó câu ‘’mục tiêu của quốc gia là thực hiện một xã hội cộng sản ‘’ sẽ đội nón ra đi. 

Cố nhiên, không phải một sớm một chiều Cuba trở thành một nước dân chủ, đa đảng, tam quyền phân lập. Khi đã mắc dịch CS, không thể một sớm một chiều khỏi bịnh. 

Đảng Cộng Sản vẫn nắm độc quyền cai trị, nhưng, một cách công khai, đã thú nhận chủ nghĩa Cộng Sản không phải là tương lai của Cuba, không còn ai mơ ước nữa, kể cả những người thừa kế của Castro. Bà già ngồi gói xì gà Cuba không ngồi mơ nước Nga Xô Viết như ông già đan rổ của đồng chí Tố Hữu nữa.

TỪ BỎ CHẾ ĐỘ HAY LÀ CHẾT

Fidel Castro gào : XHCN hay là chết. Raoul biết bám vào cái chế độ kỳ quái kia mới là đi vào đường chết.

Phát ngôn viên chính phủ Cuba nói ‘’thế giới đã thay đổi, xã hội đã thay đổi, kinh tế đã thay đổi, tất cả những dữ kiện đó phải phản ảnh trong hiến pháp mới ‘’. 


Nguyễn Quang Dy: Nghịch lý và Ngộ nhận về Chiến tranh Thương mại Mỹ-Trung

Hình Getty Images

Gần hai tháng qua, chiến tranh thương mại Mỹ-Trung đã trở thành tâm điểm của dư luận thế giới, gây tranh cãi tại Washington và làm đau đầu Bắc Kinh (cũng như các thủ đô khác). Để hiểu diễn biến phức tạp và hệ quả khôn lường của cuộc chiến tranh thương Mỹ-Trung, cần lý giải một số nghịch lý và ngộ nhận liên quan đến sự kiện quan trọng này. 

Cách đây khoảng vài thập kỷ, có một nhà tư tưởng giáo dục (hình như Peter Drucker) đã nói rằng giáo dục truyền thống dạy học viên về một thế giới không còn tồn tại (traditional education teaches students about a world that no longer exists). Thế giới ngày càng phi truyền thống và biến động khôn lường (như đoàn tàu siêu tốc), nhưng tư duy con người vẫn chuyển chậm (như chiếc xe ngựa cũ). Làm sao chiếc xe ngựa 0.4 đuổi kịp đoàn tàu 4.0?

Những nghịch lý về hệ quy chiếu

Trước hết, khi phân tích diễn biến bàn cờ chính trị quốc tế, nhiều người thường bỏ qua hay coi nhẹ nhân tố chính trị nội bộ (domestic/bureaucratic politics) của các bên liên quan. Ngược lại, khi phân tích diễn biến chính trị nội bộ một nước, nhiều người hay bỏ qua hay coi nhẹ nhân tố quốc tế đang tác động đến diễn biến trong nước. Cả hai cách đề cập đó đều không đầy đủ và thiếu chính xác, dẫn đến ngộ nhận và nhầm lẫn về bức tranh vốn phức tạp trong quan hệ giữa các nước lớn (như Mỹ-Nga-Trung). Vì vậy, không thể tách cuộc chiến tranh thương mại Mỹ-Trung ra khỏi bàn cờ chiến lược nước lớn, và hiện tượng Trumpism. 


Lê Phan: Câu chuyện di dân


Hôm Thứ Năm, 9 Tháng Tám vừa qua, thân phụ và thân mẫu của Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump đã tuyên thệ để trở thành công dân Hoa Kỳ ở New York.

Ông Viktor và bà Amalija Knavs, trước kia của nước Cộng Hòa Slovenia, theo tờ New York Times, mặc suits, đeo kiếng đen khi họ bước vào địa chỉ số 26 Federal Plaza ở Lower Manhattan ngay trước giữa trưa, được luật sư của họ và cảnh sát liên bang hộ tống.

Khi họ rời tòa nhà này sau 20 phút của nghi lễ tuyên thệ công dân riêng, luật sư của hai ông bà, ông Michael Wildes, nói chuyện với nhóm phóng viên tụ tập bên ngoài. Ông luật sư nói: “Chúng tôi chỉ muốn cảm ơn sự chú ý của mọi người cho cuộc đối thoại rất quan trọng mà chúng ta đang có về di dân.” Ông Wildes rất tự hào là cha ông đã đại diện cho John Lennon khi ca sĩ xin vào quốc tịch Hoa Kỳ. Ông thêm: “Đây là một thí dụ quan trọng cho (di dân) đi đúng hướng.”

Trả lời một cuộc điện đàm trước nghi lễ, ông Wildes diễn tả tiến trình mà cha mẹ của đệ nhất phu nhân đã theo để trở thành công dân Hoa Kỳ: “Họ được cô con gái bảo lãnh và rồi khi họ có được thẻ xanh, họ xin nhập quốc tịch khi họ hội đủ điều kiện.”

Bà Trump đã trở thành công dân Hoa Kỳ năm 2006 sau khi đã có thẻ xanh.


Trương Duy Nhất: Khát vọng trở về


Bùi Tín. Không quen, cũng chưa có cơ hội gặp. Nhưng tôi vẫn tâm nguyện rằng sẽ tìm ông, nếu dịp nào đó ngao du đến Pháp.

Nhưng không kịp. Ông đi mất rồi.

Như nhiều nhân vật bất đồng chính kiến khác đang sống lưu vong, mà tôi đã có cơ duyên trò chuyện. Trong số họ, không phải ai cũng tự tìm đường ra đi, nhiều người thoát khỏi ngục tù là bị trục xuất với đôi dép tổ ong rời tổ quốc.

Khi còn trong tù, Hải Điếu Cày đã từng trằn trọc, đắn đo suốt hai tháng sau khi được đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ vào thăm, và “được” Bộ Công an Việt Nam yêu cầu anh phải rời tổ quốc. Anh thức đến rạc người trong những tính suy, chọn lựa. Và chính tôi, là người khuyên anh nên ra đi. Án anh quá dài, anh không thể chết trong tù. Anh ra đi, để còn có thể trở về, để còn cơ hội gặp lại gia đình, vợ con. 

Nghe đâu, Bùi Tín cũng từng thổ lộ rằng ông muốn về để... chết trên quê hương.

VOA Tiếng Việt: Quyền bộ trưởng muốn tin xấu chỉ 10%, blogger nói ‘sẽ thất bại’

Quyền bộ trưởng thông tin và truyền thông Việt Nam gợi ý tin xấu chỉ nên chiếm 10% mặt báo
Quyền Bộ trưởng Thông tin và Truyền thông (Bộ TT-TT) của Việt Nam được báo chí trong nước hôm 11 và 12/8 dẫn lời phát biểu rằng tin bài về “cái xấu” chỉ nên chiếm 10% mặt báo. Những người am hiểu báo chí Việt Nam nói với VOA rằng cách quản lý báo chí nặng về kỹ thuật sẽ “thất bại”.

Theo các trang tin Sài Gòn Giải phóng online và Kienthuc.net, tại một hội nghị mới đây do Bộ TT-TT tổ chức bàn về quản lý báo chí ở cấp độ nhà nước, Quyền Bộ trưởng Nguyễn Mạnh Hùng đã so sánh các tỷ lệ khác nhau trên mặt báo của lượng tin bài về điều mà ông gọi là “cái xấu”.

Trước các lãnh đạo của nhiều cơ quan báo chí dự hội nghị, ông Hùng, người lên làm lãnh đạo bộ hồi cuối tháng 7, đưa ra quan điểm rằng “cái xấu xuất hiện với tỉ lệ 30% trên mặt báo nghĩa là cái xấu trở thành cái chính của xã hội”. 

Ở mức độ thấp hơn, theo quyền bộ trưởng, người cũng là một thiếu tướng quân đội, khi lượng tin bài về “cái xấu” chiếm 20% mặt báo, điều đó báo hiệu “cái xấu có xu hướng trở thành cái chính trong xã hội”.


Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018

Ngô Nhân Dụng: Sau Bùi Tín, Tô Hải, lớp sóng mới vẫn dâng lên

Nhạc sĩ Tô Hải. (Hình: Uyên Vũ/Người Việt) và Nhà báo Bùi Tín. (Hình: Facebook Từ Thức)

Bùi Tín và Tô Hải mới ra đi, nhưng có thể an lòng. Vì chắc họ đã nhìn thấy những thế hệ con cháu mình vẫn giữ vững lòng yêu nước, tiếp tục đấu tranh đòi tự do dân chủ cho gần 100 triệu dân Việt Nam, như hai ông đã theo đuổi vào cuối đời.

Ông Bùi Tín và ông Tô Hải cùng sinh một năm và mất trong vòng một ngày ở hai nơi xa cách, Paris và Sài Gòn. Họ thuộc thế hệ vừa lên 18 tuổi khi lòng yêu nước của 25 triệu người Việt Nam bùng lên; toàn dân vùng dậy quyết đánh đuổi thực dân Pháp.

Bùi Tín và Tô Hải thuộc thế hệ thanh niên trong trắng bị đảng Cộng Sản đánh lừa, lợi dụng chiêu bài kháng chiến nhưng bên trong chỉ nhắm mục đích làm lính tiên phong cho Cộng Sản quốc tế, đưa dân tộc Việt một cuộc nội chiến đẫm máu. Khi nhìn rõ đảng Cộng Sản đã nô lệ hóa đồng bào với chế độ độc tài tàn bạo, Bùi Tín và Tô Hải đều thức tỉnh. Hai ông từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản và dấn thân trên con đường tranh đấu cho tự do dân chủ.

Khi quyết định đào tị ở thủ đô Pháp năm 1990, ông Bùi Tín đang có một địa vị cao ở báo Nhân Dân. Nếu tiếp tục đóng vai “bồi bút,” như chính ông có lúc tự công nhận, Bùi Tín có triển vọng sẽ gia nhập hàng ngũ lãnh đạo trong guồng máy tuyên truyền của đảng Cộng Sản, có thể trở thành một thứ tư bản đỏ sau này. Nhưng ông đã suy nghĩ, trăn trở, trước cảnh chế độ Cộng Sản sụp đổ năm 1989 ở chính nơi nó phát sinh. Người trí thức trong ông thức tỉnh khi thấy chủ nghĩa Cộng Sản bị nhân loại vứt vào thùng rác của lịch sử vì tự bản chất hoàn toàn vô nghĩa lý.

Lương tâm trí thức đã thúc đẩy Bùi Tín từ bỏ quá khứ Cộng Sản của chính mình. Từ đó, ông dấn thân trên con đường tranh đấu cho dân chủ tự do.

Ai đã gặp Bùi Tín thì thấy rõ ông càng ngày càng quyết liệt đối với chế độ Cộng Sản phi nhân. Là người làm truyền thông, ông đã phát biểu không ngừng nghỉ trong gần 30 năm qua. Viết báo, viết sách, thuyết trình, tham dự các cuộc hội thảo, trả lời các cuộc phỏng vấn, nói trên các đài radio và truyền hình.

Nguyễn Văn Đài: Nhà báo Bùi Tín đã qua đời

Nhà báo Bùi Tín. (Hình: Facebook Từ Thức)

Luật sư Nguyễn Văn Đài

Chúng tôi sẽ hoàn thành giấc mơ của ông Bùi Tín và cũng là khát vọng của dân tộc.

Vào lúc 1.25 ngày 11/8/2018, trái tim của nhà báo, nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng Bùi Tín đã ngừng đập. Ông đã đến nơi bình an nhất mà mỗi con người cuối cùng phải đi tới. Sự ra đi của ông để lại nỗi buồn, sự thương tiếc cho những người Việt Nam đang đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền ở trong và ngoài nước, bạn bè quốc tế.

Nhà báo Bùi Tín sinh năm 1927, ông nguyên là đại tá quân đội, phó tổng biên tập báo Nhân dân. Ông là con của cụ Bùi Bằng Đoàn, nguyên là chủ tịch Quốc hội của nước Việt Nam DCCH.

Tháng 9 năm 1990, ông Bùi Tín sang Pháp dự hội nghị hàng năm của báo L’Humanité (báo Nhân đạo của đảng cộng sản Pháp). Và ông đã đưa ra quyết định xin tị nạn với lý do đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Tại sao khi đang có vị trí khá cao trong hệ thống chính trị của CSVN, và với vị thế của gia đình, chắc chắn ông còn tiến thân cao hơn trong sự nghiệp chính trị của mình. Nhưng ông lại quyết định từ bỏ và chống lại chính cái đảng CSVN mà ông đã hy sinh cả tuổi trẻ của mình để phục vụ nó.


Nguyễn Xuân Việt: Họa sĩ Nguyễn Gia Trí nói về sáng tạo

Hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí

Ghi chép của họa sĩ Nguyễn Xuân Việt

Lời giới thiệu của Thụy Khuê:

Họa sĩ Nguyễn Gia Trí không chỉ để lại tranh mà còn để lại lời cho hậu thế. Những lời ông nói trong khoảng từ 75 đến 92 được họa sĩ Nguyễn Xuân Việt, người học trò ghi lại trong một cuốn cẩm nang nhỏ tựa đề “Họa sĩ Nguyễn Gia Trí nói về sáng tạo” do Nhà xuất bản Văn Học in năm 1998 tại Sài Gòn. Đây là những câu nói tuy độc lập mà cũng như liên lạc mật thiết với nhau về nghệ thuật hội họa, nghệ thuật sơn mài, nghệ thuật sống, nghệ thuật thiền họa.

Họa đạo cũng như trà đạo rút cục chỉ là con đường tìm đạo của mỗi người: bức tranh là phương tiện để người nghệ sĩ “nâng” mình lên, vẽ xong phải “bỏ” nó đi, tìm lối khác. Nghệ thuật nào cũng thế, nếu nghệ sĩ chỉ biết dừng lại ở một tác phẩm mà không tìm cách nâng mình lên là không sống nữa. 

Đọc trích lục một số lời của Nguyễn Gia Trí, cũng là một cách xem tranh của ông, cách xem tốt nhất không qua lời người phê bình mà trực tiếp qua lời họa sĩ. 
Th.Kh.

01.06.1975

Cứ vẽ, gặp cái gì vẽ cái ấy. Vẽ cho nhanh, cho kịp cảm xúc của mình.

Phải luyện mắt để nhìn, để thấy cái đẹp. Vẽ làm sao phải tạo được cuộc sống, cuộc sống xanh tươi như hoa cỏ.

Nếu tự mình không cảm xúc, không sáng tạo, thì không ai có thể giúp mình sáng tạo được.


14.11.1975

Giữa sáng tác và cuộc sống phải trong suốt, là giao cảm trực tiếp. Cuộc sống khơi gợi ta vẽ. Như cây phải hô hấp ánh sáng và nước, để nuôi lá đâm hoa.

Vứt bỏ mọi thành kiến cũ, xưa. Vẽ với đầu óc hoàn toàn mới. Chính những định kiến ước lệ giết chết nghệ thuật.

Đừng nghĩ đến kết quả của tranh, hay kết quả đời người nghệ sĩ. Hãy yêu và say mê cái đẹp. Học tập rút kinh nghiệm mọi người. Nhưng vẽ theo bản lĩnh của ta.

Tuổi trẻ là tuổi sôi động sáng tạo. Phải làm việc thật nhiều ở tuổi sung sức này.


05.01.1976

Đứng trước thiên nhiên và con người, phải xua đuổi mọi lý thuyết, giao cảm trực tiếp với con người và thiên nhiên mình vẽ.

Nên tạo sự thông cảm giữa giấy, mực, bút, chất liệu, để làm nên tác phẩm. Mỗi chất liệu có tiếng nói riêng, phải hiểu nói tiếng ấy.

Tính dân tộc không phải là lý thuyết, định kiến, nó từ tình cảm và cuộc sống của mỗi người, mỗi dân tộc tạo nên.

Bản chất và tính cách của mỗi người hiện lên trên tác phẩm, như thô bạo, trong sáng, hoặc yếu ớt, khỏe khoắn...

Vẽ nhiều chất liệu, thể loại, để mở mang đầu óc.

Tô Thùy Yên: Thấm thoắt đời ta

Hình: Getty Images

Tôi bây giờ cha mẹ chẳng còn,
Các em tứ tán, bạn thưa vắng...
Đời rẽ quặt vô chừng,
Người đi cùng nhau chỉ một đỗi...
Rồi thôi, chẳng lẽ rồi thôi sao ?
Gió dứt, tan hình tướng.
Chim qua trời mang theo vệt bay.
Mây nước chuyến làm người.
Câu thơ soi mệnh viết mà khóc,
Hồn chữ nhuần lần nữa nỗi đau.
Sống đã phải đa mang...
Lòng mình vốn nặng nhất.

Nợ dẫu dứt, còn dây tiếng nợ...
Nghiệp dữ theo chân, bị đuổi xua,
Náu lẫn vào mê hãi.
Nắng mưa thấm thoát đời ta.
Mối mọt căn nhà rệu rã
Đòi phen năm tháng cũ dò về,
Chó già lạ hơi sủa
Chuyện đời như thất thiệt.
Vàng đá còn không giữ nổi mình,
Biết nhờ đâu xác chứng ?

Tuổi hạc cách ly ta.
Cõi người xa ngoài tầm
Những giác quan suy đuối
Có đi ngàn dặm cũng là quẩn,
Càng nhìn trời đất, càng hoang mang.
Bữa qua bữa dọn mình,
Cầu gặp chút vui rớt,
Làm của ăn đường đi phôi pha.
Ngóng quanh quất nghe vang quạnh quẽ,
Thấy trăng sáng quá, ngủ không đành,
Những mong có người thức chuyện vãn,
Mai chia tay, mang theo phần trăng.

Thế giới những ba ngàn,
Trước giờ qua được mấy ?
Quê nhà nghe nói có,
Chỉ dấu không tìm ra.
Con vượn non xa khóc ảo ảnh.
Còn ta lộn chuyến, nén mà đi...
Sức già, đến lúc phải bỏ bớt,
Bỏ lại bên đường cái bóng ta.

7- 2002

Trần Ngọc Tuấn: Tiếng Nổ Sau Chiến Tranh

Sau chiến tranh tất nhiên vẫn có tiếng nổ ví dụ nư: Mìn phá đá, bắn tội phạm mang án tử hình, công an bắn kẻ cướp, kẻ cướp bắn công an... nhưng cũng có những tiếng nổ không nằm trong sự liệt kê của các nhà xã hội học... 

Tốt nghiệp đại học, tôi về một thị xã nhỏ ở vùng than lớn nhất tổ quốc để có nơi thực thi kiến thức của mình phục vụ nhân dân đất nước (điều này thấm vào từ sự giáo dục của nhà trường từ khi còn bé) tôi phải chạy qua biết bao cửa ải, lắt léo khôn lường (sự việc này hoàn toàn không có trong sách vở), trong nghệ thuật ngoại giao, trong đạo đức học, thẩm mỹ học... tôi không muốn kể chi tiết làm gì, bởi nó nhục nhã, cay đắng, bỉ ổi và đê tiện, những điều mà tôi hoàn toàn không muốn, và tôi chắc cũng chẳng công dân nào muốn ...
*
Nhà anh Bảo nằm gần cơ quan. Cuối tuần tôi hay tới nhà anh nói chuyện lăng nhăng. Anh Bảo làm nghề nổ mìn phá đá, trước là lính đặc công, anh nói: Tôi được mệnh danh vua chất nổ từng phá sập bao nhiêu chiếc cầu, kho tàng thời chiến tranh. Vợ anh tên Thản, làm việc tại khách sạn chuyên gia, anh Bảo lấy vợ muộn, chưa có con, anh nói: Phải chiến thuật lắm tôi mới cưa đổ em nó lúc xuất ngũ chỉ có mấy bộ quần áo, mũ cối thì bán đứt chiêu đãi bạn bè bữa rượu còm, được cái nhiều huân chương, huy chương, bằng khen. Chị Thản rất quý tôi, chị nói: Chị thương em. Tôi hỏi: Tại sao? Chị tủm tỉm: Vì em đần mà đần và trong sáng từa tựa giống nhau. Anh Bảo gãi tai: Yêu mến ơi! Em toàn đánh tráo khái niệm. Chị Thản nói: Anh chẳng hiểu gì, em lấy anh làm chồng vì yêu sự ngây ngô của anh... Chị tiếp: Đẹp nhất là mắt trẻ con khi đói được mẹ cho bú tí, dịu dàng, mãn nguyện. Anh Bảo nói: Sung sướng nữa, khi anh được thưởng huân chương chắc cũng có đôi mắt như thế. Chị Thản mắng yêu: Thôi, ông nỡm, mắt ông lúc ấy chắc hừng hực khí thế tấn công, đừng so sánh với mắt trẻ sơ sinh, mang tội (không nói ra song tôi biết hai vợ chồng anh đều mong có con cho bớt phần cô quạnh).

Gần nhà anh Bảo có ông Cúc, người Miền Nam tập kết, lấy vợ địa phương. Ông không về quê, khi tôi hỏi thì thở dài: Trong đó chẳng còn ai... Biết chuyện chị Thản bảo: Ông ấy có vợ trước khi ra Bắc, ngại không muốn về.

Tôi hay đi săn nhím ban đêm với ông Cúc khi những cơn mưa đầu hạ trút nước. Vườn sắn mênh mông nằm kề núi, đây là nơi tung hoành của loài gậm nhấm hôi mùi chuột chù , nhưng thịt trắng thơm như gà mái tơ chưa chung đụng xác thịt với lũ gà trống phóng đãng. Đeo đèn thợ lò trên đầu, hai chúng tôi dò dẫm trên trảng cỏ đẫm nước. Ông Cúc thích dùng CKC, tôi ưa AK điểm xạ ba phát một. Ông Cúc bảo: Chắc cậu chinh chiến nhiều, bắn AK kiểu ấy phải là lính cựu. Tôi trả lời: Cháu học trường dân sự ra, chỉ bắn bia, giờ thì bắn nhím. (Tôi thấy buồn, mới 23 tuổi đầu, có người tưởng là lính cựu chắc mình già lắm). Ông Cúc lại nói: Chưa trận mạc mà bắn như vậy, chứng tỏ cậu có năng khiếu sát thủ. Tôi chữa: Xạ thủ mới đúng. Ông Cúc bảo: Cậu nên chuyển ngành đi học luật vì cậu biết cách cãi.


Tâm Thanh: Tên Người Yêu

Tôi trở về Đà Lạt để tựu trường sau hôm Quốc lộ 20 vừa được giải tỏa. Ngoài bến xe, hành khách chen chúc nhốn nháo, mãi tôi mới mua được cái vé xe đò. Thấy hai chị em sinh đôi Ngọc Ngà xách va-li lên cùng xe, tôi mừng thầm, suýt kêu tên, nghĩ sao lại thôi. Sự hiện diện của họ khiến cho không khí trong xe thoáng thay đổi, thân thuộc hơn. Có điều họ được nhiều người trong trường ái mộ, nên tôi đâm dè dặt, không chừng phải dè dặt hơn trước đây, như khi gặp nhau trên những con đường đầy hoa đào và hoa mimosa, trong những cuộc liên hoan sinh viên, pic-nic hay công tác xã hội.

“Tầm bậy nào!”

Tôi giật mình tưởng ai nhìn thấy những cảm nghĩ của mình. Mặc dù chẳng có gì. Thò đầu qua cửa sổ, tôi thấy anh lơ đang nói qua nói lại gì đó với một anh lính, anh lính quát lần nữa bằng một giọng hơi nghẹt mũi nhưng có uy:

“Tầm bậy!”

Rồi tôi thấy anh lơ nhượng bộ, chỉ cho anh lính lên ngồi cạnh chị em Ngọc Ngà. Thằng cha có phước, tôi nói thầm trong bụng và nhìn cổ áo anh xem có lon lá gì không. Không. Cũng yên tâm một phần. Xe chuyển bánh rời đường Petrus Ký, rời Sài Gòn nắng lửa dù ngay sau cơn mưa.

Tới Định Quán xe ngừng cho khách nghỉ và tài lơ ăn uống. Định Quán, ai đặt cái tên Thiền như thế? Một người lính canh ngồi trên cái chòi tí hon đậu cheo leo trên chồng đá trứng gà. Ông gồi im nhìn vào rừng sâu. Đây là một biên giới khí hậu lạ lùng: từ Đà Lạt xuống, tới đây bỗng nhiên thấy hực nóng; từ Sài Gòn đi lên, tới đây thấy không khí bỗng mát rượi. Lòng tôi cũng như thế. Tài lơ được nhà hàng dọn sẵn một mâm cơm có thịt kho tầu, canh chua cá lóc, thịt gà xào hẹ, một đĩa xà lát Đà Lạt và ba chai bia lớn. Đương nhiên miễn phí. Tôi thấy anh lính ngồi một mình ở cái bàn nhỏ nhất gần cửa. Chị em Ngọc Ngà rửa mặt rửa tay xong, chọn một bàn trống khác phía trong. Tôi lại chào, hỏi han chuyện tựu trường, chỗ ở trong cư xá Trinh Vương, vài câu về mùa hè và ông giáo sư Donini cô đơn mới chết; nói được vài câu khôi hài khiến hai cô cười khinh khích nhưng mãi không thấy hai cô mời ngồi chung, tôi rút lui trở lại bàn gần anh lính. Anh ta không có vẻ gì khâm phục tôi về pha biểu diễn vừa rồi. Tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy trên ngực áo anh bảng tên “Jacqueline.” Không lẽ đây là một nữ quân nhân? Nếu nữ quân nhân thì càng đáng ngạc nhiêu hơn: râu lún phún, môi nứt nẻ, và bàn tay gân guốc đang vuốt những giọt nước mướt ngoài ly bia. Tôi nghĩ chắc đây chỉ là anh lính ba-gai viết tên người yêu trên ngực. Nhưng sao nhà binh để cho anh như vậy? Và khi bác tài hô lên xe, tôi giật mình - tại sao anh ta dám mặc đồ lính mà đi trên đoạn đường nguy hiểm sắp tới?

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

Ngô Nhân Dụng: Donald Trump tấn công, Tập Cận Bình thụ động

Hình: Getty Images

Ngày Thứ Năm, 9 Tháng Tám, Bắc Kinh đưa ra danh sách những món hàng nhập cảng từ Mỹ sẽ bị đánh thuế 25%, cùng tổng số $16 tỷ để trả đũa Mỹ. Trong danh sách đó, có một món dự trù sẽ bị đánh nhưng sau cùng đã bỏ ra ngoài; đó là dầu lửa, dầu thô mua về chế biến.

Trung Quốc cần nhập dầu lửa. Hơn 70% nhiên liệu dùng trong xứ phải nhập cảng, và trong 20 năm nữa sẽ tăng lên thành 80%. Nhưng Trung Cộng mua dầu nhiều nhất Nga và Sau đi (Saudi Arabia) nhiều nhất, dầu lửa Mỹ chỉ chiếm 3% tổng số nhập cảng.

Dầu thô của Mỹ, Nigeria, Lybia thuộc loại “ngọt,” chứa chất lưu huỳnh (sulfur) dưới 1%; dầu Trung Đông, Nga “chua” hơn nên khi lọc rất tốn kém. Trong hai năm vừa rồi số dầu thô Trung Cộng mua của Mỹ đã tăng lên gấp 200 lần! Các nước ở Châu Á cũng mua nhiều dầu thô của Mỹ hơn.

Nếu Trung Cộng mua dầu thô của Mỹ, các nước Châu Á khác sẵn sàng mua, vì họ đã lập những nhà máy lọc dầu mới cho thích hợp với loại ít lưu huỳnh. Quyết định đánh thuế 25% trên dầu thô Mỹ sẽ không gây một hiệu quả “trả đũa” nào cả, mặc dù Trung Quốc mua nhiều dầu của Mỹ chỉ thua Canada!

Trước đây Mỹ mua dầu vào nhiều hơn bán ra, lệ thuộc dầu từ Trung Đông. Gần đây Quốc Hội Mỹ bãi bỏ luật cấm xuất cảng dầu vì số dầu, khí đốt sản xuất bỗng tăng nhanh, nhờ phát minh các phương pháp khai thác mới.

Câu chuyện Trung Cộng không đánh thuế 25% trên dầu thô của Mỹ cho thấy trong cuộc chiến tranh mậu dịch đang diễn ra cán cân nghiêng về phía Mỹ. Nếu mỗi nước cứ tiếp tục tăng thuế nhập cảng từ nước kia, Mỹ có thể chịu đựng một cuộc chiến lâu dài trong khi Bắc Kinh sẽ đuối sức sớm!

Nguyễn Ngọc Tư Tản văn: Hành lý hư vô


Hình: Getty Images
Cả khi xe chuyển bánh rồi bạn vẫn còn kinh ngạc, thì ra chỉ cần chừng này thứ mang theo. Chục ngoài bộ quần áo, mùng mền, đôi gối, vài cái khăn choàng cổ. Mà cũng không chắc chúng cần thiết với mình. 

Có quá nhiều thứ để nhìn nhận lại trước và trong những cuộc chia tay, như cái chị khóc mếu kia chưa chắc sẽ nhớ về bạn nhiều hơn người vẻ như tỉnh bơ cà rỡn (nuốt trộng nỗi buồn vào lòng vốn là chuyện chẳng dễ gì), hay đằng sau câu “sẽ gọi điện thường xuyên” là một rừng lừa phỉnh bởi mai đây hít thở thứ không khí khác, sẽ chẳng còn gì chung để chia sẻ cho nhau. Và xứ sở bạn tưởng như đậm đặc trong từng tế bào máu, không sống nổi nếu thiếu vắng, ngay khi rời đi đã có nơi chốn mới thay vào. 

Hiểu cách những mối quan hệ biến dạng sau mỗi cuộc chuyển dời, nhất là giữa người với người, nhưng sau vài lần chuyển nhà, đồ đạc mới là thứ khiến bạn ngạc nhiên. Những thứ bạn phục thuộc vào, như thể chúng là tai, là mắt, là oxy, hóa ra buông bỏ được. Và có thể buông nhẹ không.

Vẫn nhớ lần chuyển nhà đầu tiên, trước buổi rời đi căng đầu nghĩ coi bao nhiêu thứ cồng kềnh này xe tải hạng nào, bao xe thì chở hết. Gì cũng muốn mang theo. Sao thiếu được cái tủ lạnh dành trữ đồ ăn, hay bộ bàn trà, vốn là kỷ vật của bà nội. Kệ sách, với tín đồ gặm chữ không thể không có. Mớ đồ sứ tinh tế nhặt nhạnh được từ những phiên chợ cuối năm. Phải nhấc bổng căn nhà lên được bạn cũng không bỏ rơi nó. Trên tường vách vẫn còn những cây đinh xiêu vẹo được đóng bởi tay của ông chồng quá cố, chục ngoài cái vạch đánh dấu cuộc nhổ giò của thằng con. 

“Phải mua giấy dán tường che hết chỗ tèm lem này mới được”, bà khách đầu tiên tới coi nhà ngay sau bữa bạn treo bảng reo bán, đã phán luôn khi nhìn thấy những vạch sơn vàng. Tự tin với mớ vòng vàng xủng xẻng trên người, khách xông vào tận buồng trong, nói phá luôn cái cửa này cho thoáng gió, bếp kê cao thêm hai cục gạch là vừa, cây bàng ngoài sân đốn luôn khỏi mất công quét dọn mùa lá rụng. Như thể ngôi nhà đã thuộc về bà, ngay khi cuộc mua bán còn chưa bắt đầu, mặc cả chưa đến đâu. Trong giây lát bạn cảm giác mình là khách, đi đứng sẽ sàng, đến bà kia phải mời ngược lại kìa chị uống nước đi, ngại khỉ khô gì. Khách về rồi mới dám tin nhà này là nhà mình, trường kỷ bạn đang ngồi nín thở sợ nó đau đây chính mình đánh đổi từ những buổi dạy thêm khản giọng. 

Du Tử Lê: tôi muốn giấu dòng sông trong mỗi túi.

Hình: Getty Images

tôi muốn giấu dòng sông trong mỗi túi.
tôi muốn giấu mặt trời trong mỗi túi.
như hòn bi, viên kẹo thuở xa, xưa.
trong khốn đốn, tôi kiếm tìm mật ngọt.
thương con ong mù mắt hỏi đường về.
.
tôi muốn giấu dòng sông trong mỗi túi.
nghe phù sa bên lở gọi bên bồi.
như kỷ niệm có khi không về nữa!
mất hay còn vẫn chỉ một tôi thôi.
.
tôi muốn giấu giọt lệ em mỗi túi
và nụ cười xấu hổ (mãi… hai mươi?)
lệ sẽ hết và, nụ cười sẽ tắt!!!
như đôi ta, chẳng thể mãi lên mười.
.
tôi muốn giấu buồn / vui em mỗi túi.
chia đều cho những buổi tối ắng yên.
những năm, tháng qua đi, làm mặt lạ…
mỗi con đường na một xót xa, riêng.
.
tôi muốn giấu ngày mưa trong mỗi túi.
khi em còn như tượng thiếu đôi tay.
thiếu đôi mắt, ngu ngơ hồn thơ dại.
trong vết răng tôi cắn ngập vai, mời.
.
tôi muốn giấu một điều… ai cũng biết:
ta yêu nhau từ thuở nắng chưa về.
trăng chưa nhú và, trần gian rất lạnh.
những chân trời chưa biết dắt nhau, đi.
.
tôi muốn giấu hình em trong mỗi túi
để khi cần, tôi sẽ gọi… “ấy ơi!”
không ai đáp! vì chẳng ai nghe rõ!
tiếng tôi kêu? hay ngựa gục bên đồi?!?
.
và cứ thế. một ngày kia, em sẽ:
thấy tên tôi trong cột báo… “chia buồn”.

du tử lê

(sept. 2017)


Nguyễn Thị Hậu: Tản mạn khi bay

Hình Getty Images
Nửa đêm uống wine trên trời 

Vài lần như thế rồi chứ nhỉ? 

Ấy là những chuyến bay đi Paris vào ban đêm, khi máy bay đã ổn định trên cao, hành khách qua khỏi cảm giác lo lắng, sốt ruột mà bình tĩnh nghỉ ngơi, ngả đầu vào ghế thư giãn hay tìm kiếm xem các chương trình chiếu trên máy bay, cũng là lúc tiếp viên hàng không phục vụ bữa ăn đêm. Khỏi nói, VNA rất kiên định bảo tồn hình thức và chất lượng món ăn suốt nhiều năm nay dù là chuyến bay trong hay ngoài nước. Vậy nên, ly wine trong chuyến bay đêm lần này đã mang lại sự thoải mái vì một cảm giác quen thuộc.

Ngồi bên cửasố máy bay nhìn ra bên ngoài là màn đêm và mây, có khi thấp thoáng vài ngôi sao... khay thức ăn nguyên vẹn, chỉ có ly wine từ từ vơi đi... nếu hết có thể yêu cầu thêm ly nữa. Anh chàng tiếp viên có gương mặt bụ bẫm và trong sáng như một cậu thiếu niên, nhẹ nhàng rót thêm rượu cho tôi và mỉm cười: cháu mời cô ạ. Cám ơn cháu nhé! Hình như cậu có chút ngạc nhiên: phụ nữ, đi một mình, không ăn gì cả và chỉ uống wine trong khi hầu hết mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng có gì đấy như chia sẻ “cô có uống thêm chút nữa không ạ”? Cậu hỏi tôi khi lại đi qua hàng ghế tôi ngồi. Tất nhiên tôi gật đầu, và ly wine thứ mấy này được rót đầy hơn.

Nhấp từng ngụm wine, nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe lời hát“... em mơ cùng bay bên anh, ta thấy như trăng dưới chân mình...”*, nhớ lần nào đó ai nhắn “cứ mơ đi, biết đâu...”. Ừ có ai đánh thuế giấc mơ đâu? Mơ đi, bởi vì ký ức và giấc mơ là của riêng mình, không ai có thể lấy đi hay ban tặng, là tài sản quý nhất của mỗi người. Ai không lưu giữ ký ức không biết ước mơ thì cuộc sống nghèo nàn biết mấy! Giấc mơ về những điều làm cho con người trở nên tốt đẹp hơn, yêu nhau hơn luôn ngọt ngào... để khi ra khỏi giấc mơ dù có tiếc nuối thì trái tim vẫn đầy ắp cảm giác yêu thương... 

Tưởng Như Hạ: Danny Dũng

Hình: Getty Images 
Sau khi được cố vấn Annie Hồng, một vũ nữ nổi tiếng lúc xưa, báo động trước về môi trường “neo,” cùng những lời đồn đãi với rất nhiều chi tiết của nhiều thành viên neo bạn của chị, sự hào hứng lúc đầu khi đi tìm việc của tôi đã giảm đi một nửa. Chị bảo tôi:

- Tui đã nói với bồ rồi, cái nghề neo này nó phức tạp lắm! chân ướt chân ráo lại chưa ở trong nghề nên bồ chưa biết rõ, nhiều thứ “chằn ăn trăn quấn” không hà, họ dành giựt khách, rồi móc mỉa, chửi lộn ghê lắm! Trước mặt thì nói phải xem như trong gia đình, chị em nấu nướng, ăn uống chung, đi chơi chung, nhưng toàn là đâm thọt sau lưng người ta không đó! Có chữ nghĩa như bồ kiếm nghề khác làm đi. Vào những tiệm lớn như Rô-bin-sần hay Mây-xì vừa sạch sẽ lại có bê-ni-phít nữa! 

Tôi đến lần thứ hai để xem sơ qua cách sinh hoạt của tiệm... Đến tối tôi điện thoại từ chối, lấy lý do vì mùi bột móng tay, mùi thuốc sơn móng tay, mùi acetone rất nồng đã làm tôi nhức đầu, hắt hơi liên tiếp... nhưng thật sự vì tám đôi mắt Việt Nam nhìn trộm tôi nhiều lần như soi mói, dò hỏi. Tôi chưa hề làm việc chung với nhiều người Việt Nam như vậy, và lần thứ nhất xin việc ở tiệm nail nên đã làm tôi e ngại. Anh Dũng, chủ tiệm trả lời trên điện thoại giọng nói ngọt ngào: 

- Chị Hạnh giúp dùm tui đi chị, chắc là chị bị nhức đầu vì trời nắng, mà chị vừa đi thể thao về, mùa này chị có thể bị dị ứng hoa cỏ chứ Dũng làm mười mấy năm trong nghề có bị dị ứng gì đâu! 

Thuyết phục không được anh ta năn nỉ với giọng nói lắp tội nghiệp, thân thiện như trong gia đình: 

- Chị...chị Hạnh... giúp dùm em đi mà chị. Ngày mai chị... tới... tới... làm thử một tuần như... như... người trong gia đình nha chị xem có hợp hay không, trong tiệm Dũng có quạt hút không khí rất mạnh, không có gì nguy hiểm đâu chị!

Dáng người nhỏ thấp, giọng miền Nam, anh Danny Dũng được trời cho cách nói chuyện rất tự nhiên thân mật, anh anh em em rất gần gũi như quen đã lâu. Với dáng vẻ hiền lành chân thật và thêm một chút lúng túng vì luôn luôn cố gắng để tránh nói lắp; khi bối rối lại vuốt tóc, gãi tai, đã giúp anh ta tạo cảm tình một cách dễ dàng, với người nghe lẫn người đối diện... Và tôi đã nhận lời làm việc cho tiệm. 

Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

Nguyễn Tường Thụy: Dự án đặc khu: Cần bỏ hẳn chứ không chỉ hoãn

Khi Dự Luật đặc khu được đưa ra kỳ họp thứ 5 để thông qua, người ta mới sững sờ và tìm hiểu mới biết, dự án luật này đã được ráo riết chuẩn bị từ nhiều năm trước đó.

Biểu tình phản đối Dự luật đặc khu ở Sài Gòn. Hình Internet

Không có gì mới 

Chương trình kỳ họp thứ 26 của UB Thường vụ Quốc hội không còn nội dung cho ý kiến về Dự Luật đặc khu như đã lên trước đó. Lý do của việc này là dự án luật đang được cân nhắc lại, trên cơ sở lắng nghe ý kiến của nhân dân - theo Tổng Thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc. Ông Phúc cho rằng cũng chưa vội vã lắm vì còn 2 tháng nữa kỳ họp thứ 6 của Quốc hội mới diễn ra. 

Như vậy, việc tạm nhấc Dự Luật đặc khu ra khỏi chương trình kỳ họp thứ 26 của UBTVQH không có gì mới so với việc ngày 11/6/2018, Quốc hội quyết định lùi việc thông qua Dự Luật này sang kỳ họp thứ 6 sẽ diễn ra vào tháng 10/2018. Điều này cho thấy Dự Luật đặc khu sẽ vẫn được thông qua trên cơ sở sửa đổi đôi chút nội dung hay một vài câu chữ nhằm xoa dịu dư luận. 

Vì vậy tình hình đặc khu chẳng có gì sáng sủa hơn trước thông tin này. 

Không thể không ra luật? 

Khi đưa dự án Luật đặc khu ra thảo luận ở kỳ họp thứ 5, bà Nguyễn Thị Kim Ngân phát ngôn đầy tính áp đặt: “Bộ Chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không không thể không ra luật”. Quyết tâm này xuất phát từ việc họ đã chuẩn bị khá kỹ lưỡng cho việc thành lập 3 luật đặc khu để bán. Nhưng kỹ lưỡng, công phu không đồng nghĩa với cẩn thận, sáng suốt. 


Chí Phạm: Thống kê thế giới về Việt Nam

Chí Phạm sưu tập

Dưới đây là một bảng thống kê về vị trí nước Việt Nam trên thế giới, thuộc hàng đầu bảng về các điều kiện thiên nhiên địa lý trời cho. Nhưng đồng thời thống kê cũng cho thấy Việt Nam lại bị xếp cuối bảng về điều kiện kinh tế, xã hội, giáo dục, y tế v.v... 

Phải chăng những con số ấy đã nói lên một cách thâm thúy khả năng quản trị đất nước (governance) của những kẻ lãnh đạo đất nước Việt Nam hiện nay?

Dân số:

Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới. Bởi vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.






Trương Duy Nhất: Những người “mẹ vắng nhà”


Bộ phim tài liệu “mẹ vắng nhà” về nữ tù nhân Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (mẹ Nấm) đang được trình chiếu trên nhiều quốc gia, cũng là lúc thêm một “mẹ vắng nhà” nữa. 

Tôi lặng người, trước những bản tin chia sẻ dồn dập trên mạng từ sáng đến giờ. Cuộc vây bắt, dứt khỏi vòng tay bà mẹ một đứa trẻ mới 22 tháng tuổi. 

“Ánh mắt em 
ám ảnh tôi 
Mái tóc em 
ám ảnh tôi 
Giọng nói khản đặc em 
Ám ảnh tôi… 
Đọc tin em bị khóa tay bóp cổ lôi đi 
Em rong kinh 
Em tiều tụy 
Người con gái Quảng Nam” 

                        (Nguyễn Chiêu Anh) 

Là những dòng thơ, của một người bạn tranh đấu viết tặng Huỳnh Thục Vy. 

Cổ-Lũy từ Nam California: Ông Trump: "Tuần lễ tệ hại nhất" nữa

Hình: Getty Images

Khoảng 90 ngày nữa là “Mid-term elections/Bầu cử giữa nhiệm kỳ” đầu của Tổng Thống Donald Trump. “Mid-terms” cũng là dịp “trưng cầu dân ý/referendum” về tổng thống sau hai năm tại chức. Ông Trump biết đa số người đi bầu không ưa ông, và sợ đầu Tháng Mười Một họ sẽ “đuổi” bớt dân cử Cộng Hòa ở Quốc Hội mà ông hiện nắm trong tay. Việc này mang hệ quả vô cùng nghiêm trọng, vì sau “Mid-terms” nếu phe Dân Chủ lấy lại đa số Hạ Viện, chắc chắn họ sẽ bắt đầu thủ tục “bãi nhiệm/impeachment” tổng thống; Thượng Viện, theo thủ tục, sẽ quyết định tổng thống có tội hay không. 

Tuần trước ông Trump lại “sẵn sàng” tới phỏng vấn với Công Tố Viên (CTV) Robert Mueller, như đã nói nhiều lần nhưng đều rụt lại—dù ông đã có trước những câu hỏi và trả lời, và dù CTV bằng lòng chỉ hỏi một phần nửa câu hỏi đã định trước đây. Rồi ông lại “phá bĩnh” với điều kiện mới: CTV không được hỏi về chuyện “obstruction of justice/cản trở thi hành công lý”—tội chính và nặng nhất của ông dễ dàng đưa đến “impeachment.” 


VOA: Mỹ có những lá bài nào đối phó Trung Quốc trên Biển Đông?

Đảo nhân tạo Trung Quốc xây trên bãi Subi thuộc quần đảo Trường Sa
Đưa ra những biện pháp trừng phạt đánh vào những cá nhân có liên quan và giới tinh hoa Trung Quốc nói chung, tăng cường sự hiện diện quân sự ở quanh Biển Đông (trong đó có Việt Nam), tiếp tục hỗ trợ các nước nhỏ nâng cao năng lực trên biển, thực thi quyền tự do hàng hải thường xuyên bên ngoài các chiến dịch tuần tra bảo vệ tự do hàng hải (FONOP) và tham gia vào các nỗ lực ngoại giao giải quyết tranh chấp là các giải pháp Mỹ cần xem xét để đối phó với đà bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông. 

Những đề xuất này được ông Michael Mazza, một nhà nghiên cứu về chính sách đối ngoại và quốc phòng tại Viện American Enterprise Institute (AEI) của Mỹ đưa ra trong một công trình nghiên cứu có tựa đề ‘Chiến lược của Mỹ đối với vùng đông nam Á’ vừa được công bố vào tháng 8 năm 2018. 

‘Tam giác chiến lược’ 

Tác giả Mazza nhìn nhận rằng ‘bước tiến chậm rãi nhưng chắc chắn của Trung Quốc trong việc mở rộng kiểm soát trên Biển Đông đã khiến họ ngày càng có lợi thế hơn trước Mỹ’. 


Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018

Trân Văn: ‘Đánh’ mãi như thế làm sao đỡ?

Máy bay huấn luyện của Việt Nam rơi ở huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An hôm 26/7/2018. Hình Zing.vn

Cả Quân chủng Phòng không - Không quân lẫn Bộ Quốc phòng Việt Nam tiếp tục làm thinh trước tin chiến đấu cơ loại Su-22U, số hiệu 8551, rớt ở huyện Nghĩa Đàn, tỉnh Nghệ An hôm 26 tháng 7 là do “nâng cấp” không đạt yêu cầu kỹ thuật. 

Một số nguồn thạo tin tại Việt Nam từng cho biết, dường như chiến đấu cơ số hiệu 8551 nằm trong lô Su-22U cũ mà Việt Nam mua lại từ một số quốc gia ở Đông Âu, sau đó chuyển cho Ukraine “nâng cấp”, chuyển đổi mục đích sử dụng (theo thiết kế Su-22U chỉ thực hiện các nhiệm vụ trên đất liền, “nâng cấp” nhằm thực hiện các nhiệm vụ trên biển) (1). Mới đây, tờ Sputnik của Nga cho biết thêm, các công ty ở Ukraine tham gia “nâng cấp” lô Su-22U - trong đó có chiến đấu cơ số hiệu 8551 - cho Việt Nam đều thuộc loại không đủ năng lực để thực hiện công việc “nâng cấp” (2)

*  *  * 

Xưa nay, tai nạn liên quan đến hoạt động của không quân trên toàn thế giới vốn không ít, tuy nhiên riêng tại Việt Nam, cách ứng xử với hàng loạt tai nạn xảy ra liên tục đối với đủ loại phương tiện bay quân sự rõ ràng hết sức bất thường. 


NV: Cư dân mạng ‘lật tẩy’: Hình ảnh ‘công an giúp dân’ là dối trá


Bức hình thứ 1 - Nguồn từ báo Đồng Tháp Online
VIỆT NAM (NV) – Một số tấm hình chụp cảnh ‘công an giúp dân’ ở Việt Nam đã bị cư dân mạng xã hội Facebook ‘lật tẩy,’ bình luận và bàn tán sôi nổi trong suốt tuần qua. 

Trong những tấm hình này, có một tấm được báo chí ‘lề phải’ đăng tải. Nội dung tấm hình cho thấy hai cán bộ công an CSVN, một nam một nữ, với khuôn mặt sáng sủa hiền lành đang nâng đỡ một bà lão đầu bạc trắng, mặc áo nâu đi xe đạp bị ngã, những trái cam rơi rớt trên mặt đường. 

Bức ảnh này tương phản với các bức hình công an đánh đập, tra tấn, đàn áp dân, cảnh sát giao thông ăn hối lộ… tràn lan và dày đặc trên mạng.

Bức hình đầu tiên được đăng tại báo Đồng Tháp Online ngày 25/5/2018. Theo bài báo thì đây là một trong những tấm ảnh đoạt giải A trong cuộc vận động sáng tác tác phẩm văn học, nghê thuật, báo chí với chủ đề “học tập và làm theo tấm gương đạo đức, phong cách, tư tưởng HCM” do tỉnh này phát động. Sau đó, tấm hình cũng có mặt trong một cuộc triển lãm và báo Đồng Tháp chú thích: “những hình ảnh chân thực trong việc học tập… của các cá nhân, tập thể được các nhiếp ảnh gia ghi lại thật sinh động.” 


RFA: Cuộc chiến chống tham nhũng ở Việt Nam về đâu?

Ông Đinh La Thăng tại tòa ở Hà Nội hôm 8/1/2018. Hình Gettty Images
Công cuộc phòng chống tham nhũng được Đảng cộng sản và chính phủ Việt Nam nhấn mạnh như là cách để tăng cường sức mạnh. Và đây được nói là một trong những nhiệm vụ trọng tâm với nhiều chính sách, biện pháp được tiến hành. 

Công luận đánh giá như thế nào về nỗ lực của đảng cộng sản và chính quyền Việt Nam trong lĩnh vực này? 

Thực tế tham nhũng 

Giới lãnh đạo cao cấp Việt Nam cho rằng chiến dịch chống tham nhũng hiện nay tại Việt Nam thể hiện quyết tâm mang lại sự trong sạch cho guồng máy điều hành đất nước. Luật sư Trần Vũ Hải, một người hoạt động tích cực không chỉ trong lĩnh vực tư pháp mà còn mạnh mẽ lên tiếng về thực trạng đất nước, có nhận định về công cuộc chống tham nhũng tại Việt Nam hiện nay. 

Cũng thể hiện là chính quyền cũng muốn áp dụng những biện pháp nào đấy để chống tham nhũng, nhưng cũng có người nói rằng đấy là hình thức. Đấy là một vấn đề rất lớn và cũng không thể làm sớm. Mặc dù chúng ta ghi nhận được một số lãnh đạo, cụ thể là ông Tổng bí thư cũng có tinh thần và biện pháp chống tham nhũng. Bước đầu cũng lôi ra được những nhân vật ví dụ như vừa rồi là một loạt tướng lĩnh mà từ trước đến nay chưa bao giờ làm được điều đó.