Thứ Hai, 18 tháng 6, 2018

Lê Phan: Câu chuyện ngoại giao

Sir Henry Wotton, một nhà ngoại giao Anh thời thế kỷ thứ 17, nổi tiếng khi nói “Một nhà ngoại giao là một gentleman lương thiện được gửi đi ngoại quốc để nói láo phục vụ nước mình.” Các nhà ngoại giao Hoa Kỳ bây giờ hẳn sẽ thấy lời nói đó thấm thía đến mức nào.

Nghề ngoại giao, nhất là theo truyền thống Tây phương mà Hoa Kỳ là số một, là một nghề được kính nể. Các nhà ngoại giao, dầu cho là lão thành hay mới vào nghề, thường hiểu rõ tình hình ở nhiệm sở mình, và do đó là nguồn thông tin mà mọi người từ những nhà báo, các vị dân cử đến các chính phủ đều tìm đến.

Tôi còn nhớ chính một nhà ngoại giao Úc ở Hà Nội kể cho tôi nghe cuộc tranh quyền giữa phe Lê Duẩn và phe Trường Chinh. Và chính vì vậy, những bức điện tín từ các nhà ngoại giao đã được các chính phủ tin cậy để định hướng chính sách.

T.K/Người Việt: Sài Gòn: Biểu tình không nổ ra, nhưng hàng trăm người bị bắt

An ninh siết chặt tại khu vực nhà thờ Đức Bà ở Sài Gòn 
hôm 17 Tháng Sáu. (Hình: trang Đô Thành Sài Gòn)

Không ngoài dự báo, hôm 17 Tháng Sáu tại Sài Gòn không thể diễn ra biểu tình do nhà cầm quyền siết chặt an ninh tại các khu trọng điểm.

Hình ảnh và clip lan truyền trên mạng xã hội cho thấy hàng ngàn công an, dân phòng và nhân viên an ninh, mật vụ mặc thường phục được rải khắp các ngã ba, ngã tư, vòng xoay, công viên…

Trả lời nhật báo Người Việt từ Sài Gòn, ông Dương Đại Triều Lâm, thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam, cho biết: “Tôi cảm nhận tình hình ở Sài Gòn giống như nhà cầm quyền đang huy động toàn lực để trực chiến. Tại các điểm nóng như nhà thờ Đức Bà, phi trường Tân Sơn Nhất, lãnh sự quán Trung Quốc… thì người của chính quyền bố trí đông hơn và có nhiều chốt canh. Nhiều người đã bị bắt đi hoặc bị kiểm tra hành chính khi họ có mặt ở đó, dù đang ngồi trong quán cà phê hay đi bộ một mình hoặc theo nhóm.”

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

ĐÀM TRUNG PHÁP: FATHER’S DAY 1996 TẠI DALLAS - NGÀY TỪ PHỤ NHỚ NGHIÊM ĐƯỜNG



Nếu còn sng, thì cha tôihúy danh Đàm Duy To sinh năm1896 ti Bc Ninh năm nay va tròn 100 tui. T ngày c khut núi năm 1988 hưởng th 92 tui, tôi đã mt đi mt nơi nương ta tình cm không b bến.

Khi c đã gn cu tun, sc khe sa sút, tôi xin cha tôi mt đôi câu đối ch Hán để treo trong phòng làm vic. C vui v t mài mc Tu, ct hai miếng giy đỏ dài, ming lm nhm nhng li sp viết. Tay trái cm kính lúp và tay phi c xoay xoay ngn bút lông ưng ý nht. C viết chm lm và nét ch đã run.

Nguyễn thị khánh minh: ĐÊM. NHỚ CHA

Cha và con gái. Hình Internet

1.
Đêm. Con nhìn lên trời
Những vì sao rất nhỏ…
Những vì sao rất xa…
Xin một vì sao tỏ
Thắp mừng sinh nhật cha

Đêm. Con nhìn lên trời
Trời quen mà thăm thẳm
Muốn quay về, một nơi
Bên lòng cha đầm ấm…

Ts Nguyễn Hữu Phước: LỄ CHA – FATHER’S DAY



Bài nầy viết riêng cho FATHER’S DAY của Hoa Kỳ năm nay, 17 tháng 6, 2018. Dân Việt ở đây cũng tham dự.  Nhưng trong ngôn ngữ dễ thương của dân Việt thật khó tách rời hai chữ CHA và MẸ.   Do đó ngoài những gì viết về CHA, quí vị cũng thấy chữ MẸ luôn xuất hiện.

Có những từ dành để con cái gọi Cha Mẹ: Cha Má dùng nhiều trong miền Nam. Tía Má thường gặp ở tầng lớp bình dân vùng Hậu Giang. Thông thường chữ Cha được dùng ở cả miền Nam và miền Trung trong khi Bố, Thầy Mợ chỉ nghe gọi ở miền Bắc và Ba Má hoặc Cậu Mợ ở miền Nam.  Chữ Ba do Papa đọc gọn lại cũng như Măn do Maman có nguồn từ tiếng Pháp. Phải chăng ở miền Trung chữ Mẹ đọc trại ra thành Mạ.   Nghe tiếng trẻ gọi mẹ là U thì đoán được nguồn gốc bình dân ở miền Bắc và VÚ trong miền Nam. Những từ : MẪU THÂN, MẪU TỪ hay TỪ MẪU, MẪU HẬU (mẹ của vua gọi hoàng thái hậu), PHỤ MẪU (cha mẹ) hay THÂN PHỤ THÂN MẪU chỉ dùng trong văn viết mà thôi.

CHƯƠNG 09: KIM VÂN KIỀU ĐÍNH GIẢI

Hương Ngạn Đào Tử ĐÀM DUY TẠO
trước tác năm 1986

(Thứ nam) Đàm Trung Pháp
hiệu đính năm 2018

CÂU 453 ĐẾN CÂU 568

“Ngán khúc tiêu tao, trọng lời đoan chính”

453. Chén hà sánh giọng quỳnh tương, [1, 2]
Dải là hương lộn bình gương bóng lồng.
[3, 4]
455. Sinh rằng: “Gió mát trăng trong,
Bấy lâu nay một chút lòng chưa cam.
457. Chày sương chưa nện cầu Lam,
[5]
Sợ lần khân quá ra sàm sỡ chăng?
[6, 7]
459. Nàng rằng: “Hồng diệp xích thằng,
[8]
Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri.
461. Đừng điều nguyệt nọ hoa kia.
[9]


Tưởng Như Hạ: Người đàn bà có đôi mắt mầu xanh da trời



Mắt em là bể oan cừu
Thuyền anh chết hụt trong mầu mắt em. 
Như đã hẹn từ tối thứ ba, chúng tôi gặp nhau tại tiệm Tầu “tha hồ ăn” gần trường học. Ba người đàn bà, không nói cùng tiếng mẹ đẻ, quen nhau trong lớp học tiếng Tây Ban Nha buổi tối. Đầu khóa chưa quen biết nhiều nên chỉ có hai người Á châu là tôi và cô Tầu hay lào xào, bây giờ Annie nhập cuộc có phần vui nhộn hơn, vì Annie thích rủ chúng tôi đi ăn chung. Bà luôn luôn ăn mặc lịch sự mỗi khi đi học tối. Chỉ có hai người độc thân trên giấy tờ, còn cô Tầu được độc thân “tạm thời” mười tháng mỗi năm.
Annie từ chiếc xe sport Lexus tím thẫm bước ra, người cao lớn, cân đối, quần jean và áo thun cao cổ mầu xanh nhạt, bên ngoài khoác áo da đen. Đôi mắt to xanh của Annie hôm nay lại xanh thêm như bầu trời vì mầu áo xanh hắt lên thật đẹp, rất hợp với mầu tóc vàng nhạt hơi dợn sóng rung nhẹ vì gió. Cô Rose người Hoa, tóc tém có những vệt hightlight mầu tím, đỏ sẫm, bộ ngực khá đồ sộ, với phần mông lại hơi lép so với độ cong phía trước, mũi sửa thẳng nhọn trên khuôn mặt gần như xương xẩu vì dáng người gầy thon nhỏ. Rose mặc quần capri lơ lửng có những đóa hoa to vui mắt và áo thun mầu chanh xanh tươi cổ khá rộng và trễ xuống gần khe ngực.

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

Lê Hữu: Văn hóa khoanh tay: “Tôi là người Việt Nam”


Chào khách đến nhà, tranh Phạm Hoan

Tôi nhớ, năm đầu đặt chân đến Hoa Kỳ, phần muốn học hỏi về ngôn ngữ, văn hóa xứ người, phần muốn tìm lại không khí “sân trường, lớp học” và nối lại giấc mơ “cùng theo lũ em học hành như xưa” như lời bài hát nào, tôi đã lò dò cắp sách đi học lại ở một trường đại học cộng đồng.
Khoanh tay và khoanh tay đứng nhìn
Lớp học tiếng Anh gồm sinh viên đủ các sắc dân, người bản xứ có, người nhập cư có, nhiều nhất vẫn là người gốc Á châu. Một hôm, vào cuối giờ học, bà giáo người Mỹ bước lại gần bàn tôi, cười cười và hỏi “Anh là người Việt Nam, phải không?” 
“Đúng vậy,” tôi trả lời. “Sao bà biết?”

Trần Mộng Tú: Những đóa hoa và nhành nguyệt quế



(Hình: Thuận Thắng báo Tuổi Trẻ)

Bạn có biết không?
Vào ngày 12 tháng 6 năm 2018, có sáu mươi (60) khẩu súng trên pháo đài Fort Siloso ở đảo Sentosa, Singapore đã được trang hoàng bằng những đóa hoa và nhành nguyệt quế trên nòng súng.
Nơi hai vị nguyên thủy Mỹ-Triều gặp nhau để nói chuyện hòa bình.
Sự tinh khiết trong trắng và hương thơm của những bó hoa gắn trên đầu súng: hoa lily màu trắng và màu hồng, hoa cát tường đỏ, hoa đồng tiền vàng với nhành nguyệt quế xanh ngọc, biểu tượng cho sự tốt đẹp, hòa bình. Chỉ nhìn thấy những bó hoa đó trên đầu súng người ta như nghe được cả tiếng vỗ cánh của con chim bồ câu trắng.
Bạn có biết không?

Ngô Nguyên Dũng: tỷ dụ như ngày mai tận thế



đêm
nguyệt thực ngoài vũ trụ không cùng
ở đây đối ẩm với bóng
trong hiu quạnh đầy hư không
nâng ly - chợt thấy ra
những khuôn mặt - lần lượt - trong trí nhớ
đã bặt tăm - tiếng cánh đập một loài chim
tháng giêng trốn lạnh
về mênh mông.

uống đi!
phung phí cả hoang vu - điều ẩn mật
tỷ dụ như ngày mai tận thế
sẽ mang theo những gì
ngoài dấu tích - ghi ngày … tháng … năm …
sinh quán tại …
tôi ký tên dưới đây …
cực lực phản đối sự hiện hữu
của loài người.

đôi khi
bỗng nghe rạn vỡ - bản ngã in bóng  
lên tường vách quạnh quẽ - gã khổ hạnh
mải miết đi tìm chân lý sau cùng
của đời sống hữu hạn
và lời tiên tri sấm sét
về cái chết
của địa cầu.


(06. 2018)



Nguyễn Đức Tường: Bài mừng sinh nhật một quốc gia, từ một người dân Canada tự nguyện


Lời Tác giả:Tôi sống ở Canada  hơn nửa thế kỷ, qua hai kỷ niệm sinh nhật quan trọng: Sinh nhật 100 và 150 năm của Canada, đủ lâu để cảm nhận một cách sâu sắc và hiểu được những gì xảy ra ở chung quanh. Nhân dịp kỷ niệm Canada 150, tôi viết ít dòng để ghi lại vài cảm tưởng.
Tình cờ đọc bài viết của Mary Walsh có tựa đề Điều có thể làm bạn đau lòng, cũng có tựa đề nữa là  Bài ca tụng một quốc gia, từ một người dân Canada bất đắc dĩ tôi được gợi ý về tựa đề  Bài mừng sinh nhật một quốc gia, từ một người dân Canada tự nguyện cho bài viết đã xong trước của tôi.Newfoundland là tỉnh bang trẻ nhất của Canada, chỉ được (hay bị) sát nhập vào Canada năm 1949 bởi một đa số rất khít khao, do đấy, một tình cảm cay đắng, chua xót, vẫn còn tồn đọng dai dẳng trong lòng nhiều người dân ở đây. Có lẽ chính vì lý do này mà một mảng dân Canada phản ứng lại, coi thường dân tỉnh lẻ, gọi chung họ bằng thuật ngữ thông tục Newfie. Newfie jokes, truyện khôi hài Newfie, ám chỉ truyện khôi hài nhạt nhẽo, ng ngẩn; còn dân Newfie, giản dị chỉ là truyện khôi hài!
Mary Walsh là một nữ diễn viên kịch nghệ, sinh trưởng ở Saint-John's, Newfoundland. Nhân dịp Canada 150, với nụ cười Newfie, Mary Walsh viết, diễu nhẹ nhàng, không từ cả chuyện bẻ cong một tí lịch sử, cho mấy người ngồi ngất ngưởng trên ngựa xuống thấp một tí, ngang với mình để dễ bề nói chuyện.
Việt Nam và Newfoundland cùng có chút sự kiện lịch sử tương tự, bài viết của tôi có thể khiến một mảng không nhỏ người Việt trong đó có bạn bè, thân thuộc, cau mày khó chịu, còn bài của Mary Walsh cũng khiến không ít Newfoundlanders thấy lòng nhói đau. Dẫu vậy, dù là dân Canada  tự nguyện hay bất đắc dĩ, Mary Walsh vẫn thoải mái là công dân Canada tuy cùng một lúc, niềm kiêu hãnh là một Newfoundlander cứ mãi là ngọn lửa âm ỉ cháy trong tâm hồn, không bao giờ nguội tắt.
Riêng tác giả, được đọc một bài viết đắc ý, lợi dụng tựa đề  bất đắc dĩ, thay đổi một tí để gửi gấm một chút suy nghĩ của chính mình... Sau cùng, hỏi Mary Walsh để cho hai bài viết cùng được xuất hiện.  -  NĐT

Tôi đến Canada cuối năm 1966, mấy tháng trước khi Canada chào mừng sinh nhật thứ 100 The Centennial Year.
Con đường đưa tôi đến Canada từ Hoa Kỳ không là con đường ngắn nhất, tôi đã phải băng qua Đại Tây Dương đến hai lần. Tất nhiên cũng không là con đường nhanh nhất.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Lưới Trời &Những Bản Án Bỏ Túi



Sẽ có ngày dân nổi can qua. Chúng sẽ quỳ lạy xin tha khoan hồng. -- VũThưHiên

Tôi vì lười nên dốt, rất dốt. Sau những chuyện lùm xùm quanh vụ ông Trịnh Xuân Thanh, tôi chợt nhận ra là mình chỉ biết chút xíu về nước Đức – vào thuở xa xưa – qua vài chục cuốn phim và những tác phẩm của Erich Maria Remarque. May nhờ những trang bút ký (đầy ắp những tình tiết nóng hổi và rất cảm động) của tác giả Nguyễn Thọ – vừa được phổ biến trên trang FB của ông – tôi mới học hỏi được thêm lắm điều thú vị về đất nước này.

Năm 1967, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thọ được gửi sang Đông Đức học nghề cơ khí vô tuyến điện. Năm 1971, ông trở về nước làm việc cho Đài Truyền Hình Việt Nam. Đến năm 1991, “Tôi quá ngán ngẩm nên bỏ sang Đức ...” ông tâm sự.

Trở lại chốn cũ, việc làm đầu tiên của Nguyễn Thọ là cố công tìm kiếm thầy cô và bè bạn xưa cũ. Hai mươi năm tuy không phải là một quãng thời gian quá dài nhưng cảnh hý trường, xem ra, cũng rõ nét tang thương cho bao kiếp nhân sinh ngắn ngủi. 

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

Trân Văn: Rút củi hay thêm dầu?

Hình minh họa. (Ảnh chụp từ VNExpress)

Bộ Công an Việt Nam vừa ban hành Thông tư 17/2018/TT-BCA, Quy định về trang bị vũ khí, vật liệu nổ quân dụng, công cụ hỗ trợ cho lực lượng công an.

Cuối năm ngoái, dự thảo Quy định về trang bị vũ khí, vật liệu nổ quân dụng, công cụ hỗ trợ cho lực lượng công an vừa kể đã từng là nguyên nhân dấy lên sự lo ngại của toàn xã hội vì ý tưởng trang bị vũ khí cho công an cấp xã. Chẳng riêng dân chúng mà một số đại biểu Quốc hội, viên chức hành chính thuộc nhiều cấp cũng cảm thấy không ổn.

Ví dụ vào thời điểm ấy, qua tờ Tuổi Trẻ, ông Vĩnh Linh, làm việc tại Sở Tư pháp tỉnh Kon Tum, nhấn mạnh đó là chuyện “tuyệt đối không nên” bởi đa số công an các xã chưa được đào tạo bài bản, chưa đáp ứng tiêu chuẩn của lực lượng vũ trang, thành ra “lợi bất cập hại” vì không thể kiểm soát được việc quản lý và sử dụng súng của lực lượng này, nhất là ở khu vực miền núi, nông thôn, có thể gây dẫn đến nguy hiểm cho xã hội. Trong trường hợp thật sự cần thiết để giữ gìn an ninh ở những địa bàn nóng về tội phạm thì nhất thời có thể giao súng cho công an xã song phải thu hồi ngay khi mọi chuyện trở lại bình thường.

Phạm Chí Dũng: Công an Việt Nam chuẩn bị chiến tranh với ai?

Công an biểu diễn bắn súng ở Hà Nội, tháng Tám, 2015.

Không phải văn bản cấp nghị quyết hay nghị định của chính phủ, mà chỉ là hình thức một thông tư của Bộ Công an nhưng lại đang gây ngạc nhiên, nếu không muốn nói là kinh ngạc, đối với dư luận xã hội và giới quan sát chính trị.

Vào trung tuần tháng Sáu năm 2018, Bộ Công an bất ngờ ban hành Thông tư số 17/2018 quy định về trang bị vũ khí, vật liệu nổ quân dụng, công cụ hỗ trợ có hiệu lực từ ngày 1/7. Theo đó, các đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an, trại giam, công an cấp tỉnh, công an quận, huyện, thị xã... được xem xét trang bị các loại vũ khí, công cụ hỗ trợ như: súng ngắn, súng trường, súng tiểu liên, súng trung liên, súng đại liên, súng cối, súng ĐKZ, trực thăng vũ trang, tên lửa chống tăng cá nhân... Còn công an xã, phường, thị trấn được xem xét để trang bị súng ngắn, súng trường, súng tiểu liên, súng bắn đạn cao su, hơi cay, dùi cui điện, bình xịt hơi cay...

Vì sao lại xuất hiện động thái vũ trang quá đặc biệt trên trong thời điểm này?

VOA Tiếng Việt: Việt Nam tham gia tập trận hải quân lớn nhất thế giới tại Hoa Kỳ

Hải quân Hoa Kỳ trong cuộc tập trận RIMPAC 2016.

Việt Nam sẽ tham gia tập trận hải quân lớn nhất thế giới mang tên Vành đai Thái Bình Dương (RIMPAC) tại Hawaii và Nam California, bắt đầu vào cuối tháng 6 này.

Hôm 14/6, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Dan Kritenbrink ra thông báo trên Facebook: “Tôi rất vui khi Việt Nam lần đầu tiên sẽ tham gia cuộc tập trận hải quân lớn nhất thế giới trong năm nay - một chỉ dấu quan trọng khác nữa về vai trò của Việt Nam trong các vấn đề khu vực và quốc tế.”

Hải quân Mỹ hôm 30/5 công bố danh sách 26 quốc gia tham dự cuộc tập trận hải quân RIMPAC, diễn ra từ ngày 27/6 đến 2/8. Việt Nam, Sri Lanka, Brazil và Israel là 4 nước lần đầu tiên tham dự cuộc tập trận RIMPAC, theo trang mạng Stars & Strips dẫn thông báo của Hải quân Mỹ cho biết.

Thiện Lê & Linh Nguyễn: Tám học sinh gốc Việt tốt nghiệp thủ khoa Học Khu Garden Grove 2018


Chân dung tám thủ khoa gốc Việt niên khóa 2017-2018 của Học Khu Garden Grove. Trên, từ trái: Long Hồ, Cathy Dương, Christopher Mai, Sarah Trần. Dưới, từ trái: Cody Trần, Vivian Châu, Nhi Tố, Donny Phạm.

Trong số hàng ngàn học sinh tốt nghiệp niên khóa 2017-2018 từ 13 trường trung học thuộc Học Khu Garden Grove, có 13 thủ khoa, trong đó 8 thủ khoa là gốc Việt.

Thủ khoa (Valedicrtorian) tại mỗi trường là học sinh có điểm trung bình (GPA) cao nhất và thường được chọn đọc diễn văn tại các buổi lễ ra trường.

Học Khu Garden Grove (Garden Grove Unified School District) bao gồm toàn bộ thành phố Garden Grove, và một phần các thành phố Westminster, Fountain Valley, Santa Ana, Anaheim, Stanton… Đây là một trong những học khu lớn nhất của Orange County, miền Nam California, nơi có đông đảo người Việt sinh sống.

Hầu hết các em trong danh sách này đều chọn vào các đại học danh tiếng như Princeton, Yale, hay các trường của hệ thống đại học công lập nổi tiếng University of California (UC)…

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Tuấn Khanh: Đặt Quê Hương Vào Từng Canh Bạc


Như một tay chơi chuyên nghiệp, lúc tiến lúc thủ, luật đặc khu sẽ được ai đó tổ chức thông qua nhưng không phải là 99 năm, mà là một số năm nào đó, mục đích là làm hạ nhiệt dư luận.

Ngày 5-6, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với gương mặt đầy chân thành, nói với giới phóng viên trong rằng ông đã lắng nghe và đã thấu hiểu tâm ý nhân dân, về làn sóng phản đối dự án đặc khu mà chính ông thốt ra là “khủng khiếp”. Thế nhưng có thể ngài thủ tướng nghe lầm, và cũng thấu hiểu lầm. Người dân Việt Nam hoàn toàn không muốn bị đưa vào một gameshow định giá số năm, mà rõ ràng chỉ muốn dứt khoát nói “không” với một dự án đầy hiểm nguy với số phận Việt Nam.

Như một canh bạc không có đường thoái lui, người dân Việt Nam đang chỉ còn tuyệt vọng nhìn mọi thứ đi theo một quy trình “ý đảng” khác biệt với “lòng dân”. Bất chấp những thành viên của tổ tư vấn cho chính phủ, cũng như nhiều nhân sĩ, trí thức… hết lời can gián, khuyến nghị cũng như đưa ra nhiều chứng minh cho thấy mọi thứ không giống như chiếc bánh vẽ ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc được tô màu Thẩm Quyến.

Trân Văn/Thiên Hạ Luận: Luật Đặc Khu và dấu hiệu dân hết… ‘thuần’

Cảng Cái Rồng, đảo Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh, nhìn từ trên cao.

Phản ứng đối với Dự luật về “Đơn vị Hành chính – Kinh tế Đặc biệt” mà nhiều người gọi tắt là “Luật Đặc khu” ắt làm giới lãnh đạo Đảng CSVN, Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam sửng sốt. Trong mắt họ, dân Việt vốn… “thuần”.

Có những bằng chứng khá rõ ràng cho thấy giới lãnh đạo Đảng CSVN, Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam thật sự lúng túng khi dân Việt hết… “thuần” như họ nghĩ.

Bất chấp băn khoăn của một số đại biểu Quốc hội, khuyến cáo của một số chuyên gia và chỉ trích của nhiều giới, kể cả “lão thành cách mạng”, bà Nguyễn Thị Kim Ngân – Chủ tịch Quốc hội vẫn khăng khăng: Thành lập ba đặc khu ở Quảng Ninh, Khánh Hòa, Kiên Giang là chủ trương của Bộ Chính trị. Vì Bộ Chính trị đã quyết định như thế nên không thể không có luật về đặc khu!

Bùi Tín: Bộ Chính Trị bắt đầu biết sợ nhân dân?

Nhóm đi đầu trong cuộc biểu tình 
lúc sáng Chủ Nhật, 10 tháng Sáu, tại Đà Nẵng.


Dự luật Đặc khu và dự luật an ninh mạng dù được quảng cáo, gò ép, áp đặt đã vấp phải sự chống đối mạnh mẽ, rộng khắp, quyết liệt cả trong và ngòai nước.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc buộc phải công nhận là « làn sóng phản đối khủng khiếp ».

Nhiều cuộc biểu tình tự phát diễn ra chuẩn bị cho cuộc biểu tình lớn, rộng vào ngày Chủ nhật 10/6. Từ em học sinh Cát Linh cho đến các giáo sư, nhà kinh tế, nhà nghiên cứu chính trị, các chuyên gia kinh tế, tài chính, môi trường, nhà quân sự, ngọai giao… đều phản đối dự luật, cho đây là « đem thịt dân nuôi đàn hổ đói » bành trướng Trung Cộng.

Nhân dân ta lâu nay bị coi là nhút nhát e sợ cường quyền, thiếu dũng khí chống bất công phi nghĩa, hay cam chịu để giữ mình, quen quỳ xuống để các quan chức được thể ưỡn ngực vẫy vùng, nay đã biết vùng dậy, vẫy gọi nhau đứng thẳng người để đấu tranh ngăn ngừa tai họa chung cho dân tộc.

Phạm Chí Dũng: Luật An ninh mạng có ảnh hưởng gì giới nhân quyền?

Trần Đại Quang, một trong ba quan chức được xác định 
là có vai trò chủ xướng trong việc soạn thảo 
và đệ trình Dự Luật An ninh mạng.

Khác với thân phận bị tuyệt đại đa số người dân chỉ trích, chửi rủa và nguyền rủa của Dự Luật Đặc khu, Dự Luật An ninh mạng ít cám cảnh hơn và cũng không rơi vào cảnh mà những tác giả của Dự Luật Đặc khu như Phạm Minh Chính, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc… buộc phải bàn lùi để xoa dịu cơn sóng phẫn nộ của nhân dân.

Ai là ‘nhà đầu tư chiến lược’ của Dự Luật An ninh mạng?

Dù bị chỉ trích dữ dội là nhằm bóp nghẹt tự do ngôn luận trên mạng Internet, nhưng Dự Luật An ninh mạng không bị chửi rủa đến mức ‘luật bán nước’ như Dự Luật Đặc khu, không trở thành lý do chính cho cuộc tổng biểu tình ngày Mười tháng Sáu năm 2018, và do đó đã được một quốc hội ‘đảng cử’ mau chóng cúi đầu bấm nút thuận chỉ 2 ngày sau khi nổ ra cuộc tổng biểu tình toàn quốc phản đối Dự Luật Đặc khu.

Cũng khác với các ‘nhà đầu tư chiến lược’ mà đương nhiên sẽ hưởng lợi một cách phủ phê nếu Dự Luật Đặc khu được thông qua, Luật An ninh mạng lại mang đến quyền lực và lợi ích cho một nhóm ‘nhà đầu tư chiến lược’ rất đặc thù khác: giới công an mạng.