Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

SONG THAO: ĐONG ĐƯA CUỘC TÌNH


1.
Cuối cùng tôi cũng lấy được Hà. Ngày cưới tôi như người mộng du. Tôi ôm trong người niềm hạnh phúc quá bề bộn. Hà như một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời và tôi như một đứa trẻ nhiều mộng mơ đã bất thần giơ tay nắm bắt được vật trân quý đó. Tiếng pháo nổ, tiếng người cười nói, những lời chúc mừng, tiếng ly tách chén đĩa rổn rảng chung quanh nghe lãng đãng mơ hồ. Chỉ có niềm vui trong tôi hiển hiện rõ ràng. Tôi đã cưới được người tôi yêu thương nhất đời.
Đêm tân hôn khi chỉ còn tôi và Hà trong căn phòng cưới toàn một màu hồng ấm cúng tôi vụng về luống cuống chẳng biết phải làm gì. Hà ngồi co người trong một góc giường, mặt buồn rầu, hai tay vân vê tà áo cưới trắng toát, đầu cúi gằm xuống, mắt nhìn chăm chăm xuống tấm khăn trải giường màu hồng nhạt. Tôi cố gắng lấy vẻ tự nhiên tới vuốt mái tóc bới cao của nàng. Mái tóc của cô dâu trong ngày cưới. Thường ngày tóc Hà bỏ xõa xuống ngang lưng, mềm mại, thơm tho, mát dịu. Hà hất tay tôi ra. Mạnh mẽ và cương quyết. Tôi càng thêm bối rối. Tôi bước ra phía cửa sổ nhìn ra ngoài đường. Trời mưa rả rích. Một chiếc xích lô đạp với người phu xe đầu đội chiếc mũ rộng vành, người khoác một tấm vải nhựa của quân đội cũ kỹ nhàu nát đang lặng lẽ lướt qua. Ánh đèn đường vàng vọt yếu đuối soi bóng xuống con đường ướt át. Tôi hỏi thầm trong bụng. Mình đang là chú rể mới cưới trong đêm tân hôn đây sao? Tôi quay nhìn vào chiếc giường hợp cẩn. Hà vẫn ngồi yên bất động. Như một bức tượng lạnh ngắt. Tôi mạnh dạn lên tiếng bảo Hà vào phòng tắm trước đi. Rồi tôi qua đứng ở một chiếc cửa sổ khác. Cây đu đủ trong vườn nhà bên cạnh co mình hứng những hạt nước mưa rả rích. Tôi nhìn thấy dáng Hà nơi cây đu đủ tội nghiệp đó. Tôi quay lại dục Hà vào phòng tắm. Lần này Hà đứng dậy mở va li lấy quần áo ngủ. Tôi thấy tất cả miễn cưỡng trong dáng đi của Hà. Cửa phòng tắm đóng lại gây một tiếng động khô khan. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tình thế đã nhúc nhích. Nếu Hà cứ bướng bỉnh ngồi yên trên giường tôi không biết sẽ phải làm sao. Con gái Việt Nam lạ thật. Cứ như một khối pha lê dễ vỡ. Tôi tự nhủ sẽ phải rất nhẹ tay. Tôi thấy mình hạnh phúc. Thật hạnh phúc.

hoàng xuân sơn: hầm hố trên không


sau mậu thân lũ ma sống túm tụm bàn cãi về hiệu lệnh
đứa nào cầm chịch giết hết chôn hết
mày mày mày thằng này
không phải tao tao không có mặt
rõ ràng tao thấy mày sờ báng súng
tên kia lảy cò
không.  không phải đó chỉ là hai cái bóng chập một
ma quỷ hay người cũng chẳng rõ
thu lu bóng đèn
còn mày tay thọc túi quần tay chỉ năm ngón
rõ là ra lệnh
chỉ huy đấy nhá
mậu mậu.  không phải ngộ đâu
tớ chỉ ẩn nấp cơn sướng rên đồng nhập
chấp chới bài thơ xuân
phen này phục thù được rồi
kách mệnh đồng bào kíu quốc
cái cuốc chày vồ nện thấy mẹ nó
cứ lưỡi lê xốc tới
lấp nông vùi cạn
kệ mẹ nó
giết.  giết hết máu mủ vinh danh
hết đất ta đào huyệt trên không
đố đứa nào tìm ra sạn đạo 

50 năm sau dây kẽm gai còn rớm máu
bọn quỷ sống vẫn cứ lòi chòi
đứa diếm kỹ cái đầu lâu
đứa đẩy xe bán dạo linh hồn
duy chỉ một tên ma mị láu cá
đào trúng mỏ sách tự phong 

hoàng xuân sơn

cận tết mậu tuất

VÕ PHIẾN: BUỔI SÁNG GIỮA ÐỒNG


Chuyn đang k là mt chuyn đời xưa. Ði xưa, Thc đang hc Ðà Lt thì xy ra Cách Mng Mùa Thu; sau đó Pháp tr li Ðà Lt, nàng theo cha m tn cư v quê. V đây ban đầu không biết làm gì, ít lâu nàng theo ch em ra xã làm vic đoàn th. Huyn thy nàng có “kh năng”, bc lên huyn; ri huyn li thy nàng có “kh năng”, bc lên tnh. cơ quan tnh, đã có tôi sn đó ri.
Như thế cũng thường thôi. Vì by gi ai ny đều tíu tít. Phn ln là tíu tít v vic đoàn th; các đoàn th thanh niên, ph n, thiếu niên, ph lão v.v..., cp nào cũng có, đâu cũng có, bao nhiêu người dùng cũng không tha.
Vy Thc làm vic nước, tôi làm vic nước, mi người xung quanh lăng xăng làm vic nước. Vui quá th. Phn tôi, có mt đim riêng: là tôi va làm vic nước va mê Thc ngt ngư.

GS ĐÀM TRUNG PHÁP: THÀNH NGỮ TIẾNG ANH - KỲ 17 - [378-400]


378 check into: nhập viện, điều tra – Lisa is seriously ill; she must “check into” a hospital as soon as possible • I do not know if John ever went to college, but I will “check into” it to know for sure – [To know for sure = cho chắc ăn].

379 check on: điều tra, xét kỹ – We have to “check on” the top applicant’s educational qualifications and professional experiences before offering him this important job – [Check on = check over = check up on].

380 check out: làm thủ tục rời khách sạn – “Check out” time is 12:00 noon in this hotel • điều tra, lượng giá – The man wearing dark glasses is staring at us; he may be “checking us out,” you know • chết – When my grandfather was diagnosed with liver cancer, he was depressed believing he would “check out” in a very short time.

Phạm Thành Châu: MỘT CHUYỆN MA


Cuối năm 1972, tốt nghiệp ngạch đốc sự Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, hắn được bổ về làm phó quận hành chánh quận Phong Điền tỉnh Thừa Thiên. Thời đó, chiến sự vùng hỏa tuyến rất sôi động, nhưng chỉ trên dãy Trường Sơn, các quận dưới đồng bằng đều yên tĩnh, nhưng là sự yên tĩnh đáng ngờ. Từ Trường Sơn xuống đồng bằng, việt cộng chỉ đi mấy tiếng đồng hồ là đến nơi.

Quận Phong Điền cách thành phố Huế độ ba mươi cây số. Từ Huế đón xe đò Huế - Phong Điền, theo quốc lộ Một ra hướng bắc, khoảng ba mươi cây số là đến Phong Điền. Ngày đầu tiên đi nhận nhiệm sở, hắn lên xe đò từ sáng sớm, đến trưa mới đến nơi. Xe đò là những xe quân đội (thường là xe "Đốt Cách" Dodge 4x4) từ thời đệ nhị thế chiến phế thải ra. Xe chạy hết bốn tiếng đồng hồ trên quãng đường chưa đến ba mươi cây số. Xe chạy rất chậm lại còn ngừng dọc đường đón khách, đa số là những người buôn bán. Họ đem nông sản về Huế bán rồi mua hàng hóa về các chợ thôn quê. Hắn ngồi ghế trước, cạnh tài xế để tiện hỏi đường và ngắm phong cảnh. Quốc lộ Một chạy qua những thôn làng, những cánh đồng. Bên trái là đồi núi, bên phải là ruộng hoặc nhà đồng bào. Càng ra hướng bắc, đất đai càng cằn cỗi, toàn cây dại mọc trên cát đá. 

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

Trần Mộng Tú: CHIẾC GHẾ TRỐNG (Để tưởng nhớ Trần Văn Nam)

Hiên Café Factory, từ trái : Vương Trùng Dương, Trần Yên Hòa, 
Đạm Thạch, Thành Tôn, Trần Văn Nam.


Hôm nay tôi đến sớm nhất, kéo cho mình một chiếc ghế ngồi xuống chờ các bạn. Sáng chủ nhật của ngày mùa đông đất trời se lạnh, một chút nắng yếu ớt còn trốn trên ngọn cây. Tôi mặc áo khoác thật dầy mà vẫn lạnh. Quán cà phê đã bắt đầu đông, tiếng ly tách chạm nhau khe khẽ trên quầy nghe thân mật ấm áp, mùi cà phê đã thơm nhè nhẹ trong không gian.

Quán này là nơi hẹn của chúng tôi, một nhóm nhỏ của nghững người bạn văn nghệ. Chúng tôi hẹn nhau không thành lời, cứ sáng chủ nhật ai không vướng bận gì thì tới đây, ai tới được thì tới, ai bận việc riêng thì thôi. Có khi năm sáu người, có khi ba bốn người, thậm chí có khi chỉ hai người gặp nhau thôi. Đã có một lần tôi tới đây một mình, chờ mãi chẳng có ai, tôi định về, nhưng mùi cà phê quyến rũ quá, tôi cũng kéo ghế ngồi xuống cái góc quen thuộc, gọi cho mình một ly cà phê ngồi nhâm nhi, nghĩ ngợi bâng quơ:

Cứ tới, cứ ngồi xuống, dù một mình, cứ làm thành một cuộc gặp mặt với cà phê. Đã sao! Cứ ngồi xuống và nếu ai đó bất ngờ tới, khi gặp mặt nhau, mùa đông cũng thành mùa xuân.

Ngô Nhân Dụng: Nam Hàn hối lộ Kim Jong Un bằng Olympic!


Nhiều người dân Nam Hàn đã biểu tình phản đối chính phủ, khi nghe tin các lực sĩ Bắc Hàn sẽ được mời đi diễn hành chung với phái đoàn miền Nam, dưới một lá cờ trong Thế Vận Hội Mùa Đông tháng tới.
Đặc biệt, hai nước sẽ lập một đội hockey nữ chung, khiến các cầu thủ miền Nam bị thiệt thòi! Đem thêm 12 cô miền Bắc nhập với 23 cô miền Nam sẽ khiến nhiều cầu thủ miền Nam có thể không được dự một số trận đấu! Mà ước mơ của tất cả các cầu thủ xưa nay vẫn là được “ra sân” càng nhiều càng tốt, nhất là trong những trận quan trọng như giải Olympics!
Nhưng chính phủ Nam Hàn có lý do chính đáng: Bảo vệ cho Thế Vận Hội Mùa Đông năm nay được an toàn! Trước hết, khỏi phải lo pháo kích, hỏa tiễn, biệt kích phá hoại. Hơn nữa, sẽ bớt lo chuyện Kim Jong Un thử bom hay phóng hỏa tiễn giữa cuộc vui thể thao! Mời 500 lực sĩ và các người dẫn dắt miền Bắc cùng dự, cho Kim Jong Un một cơ hội tuyên truyền, đó là cái giá “mua bảo hiểm” chính phủ Seoul đã trả cho cậu Ủn! Nam Hàn có những địa điểm du lịch thu hút du khách quốc tế, vì đất nước rất an toàn, không lo trộm cướp hay khủng bố – trừ khi bị Bắc Hàn phá hoại.

Linh mục Vũ Đình Trác: Chiếc búa khảo cổ cái chết bi thảm của Khảo Cổ Gia Nghiêm Thẩm



Lời tòa soạn DĐTK: Bài dưới đây là một chương (từ trang 251 đến trang 259) trong cuốn Rồng Xanh Ngục Đỏ của Linh mục Vũ Đình Trác do Hội Hữu xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1986. Đây là một cuốn hồi ký kể lại quãng đời của tác giả từ sau ngày 30 tháng 4, 1975 cho đến lúc vượt biên thành công vào tháng Năm, 1980. 
Chương nói về cái chết của Giáo sư Nghiêm Thẩm mà chúng tôi xin phép đăng lại hôm nay là một tài liệu quan trọng, khẳng định chính quyền cộng sản VN đã thủ tiêu Giáo sư với chính “chiếc búa khảo cổ” của ông, để trừng trị ông đã không chịu cộng tác với họ rêu rao một cách phản khoa học rằng Việt Nam là thủy tổ của các dân tộc Đông Nam Á Châu.
*
Nghiêm-Thẩm được XHCN Việt-Nam cho là nhà khảo-cổ và nhân-chủng học xuất-sắc. Chính sự xuất sắc lỗi lạc đã đưa ông đến cái chết bi thảm vô cùng.
Tôi quen Nghiêm-Thẩm từ 1978, khi tôi được mời vào làm việc trong nhóm ngữ-học của Thanh-Lãng nhân một hôm có cuộc hội-thảo về tài-liệu cổ. Khi tôi trình-bày một tài-liệu cổ văn-học Việt qua cuốn Bách Việt Tiên-Hiền chí rút trong Đại Bộ Dã-sử Trung Hoa Lĩnh-Nam di thư. Như thoáng ngửi thấy mùi cổ kính quen thuộc, Nghiêm-Thẩm ngậm dọc tẩu đúng điệu “đế- quốc” đến bên cạnh tôi. Ông chỉ hỏi tôi một câu:
Linh-mục được biết tới tài-liệu đó hay hiện đã nằm trong tay?

Tôn Nữ Thu Nga: Ði Kiếm Chị Hằng


Tôi rời nhà lặng lẽ vào lúc 3:30 sáng ngày 31 tháng giêng. Ngoài sân, trăng rằm thứ hai của tháng chạp ta ( tháng một dương lịch) vằng vặc sáng trên nền trời không có một gợn mây.
Tôi lái xe ra bờ biển, lên một ngọn đồi ngay góc đường Superior và Pacific Coast Highway. Trong khu vực đậu xe của công viên đã có 5 chiếc xe im lìm chờ đợi, họ đậu ngổn ngang trên những vị trí mà họ nghĩ  là tốt nhất để ngắm trăng. Tôi cũng tìm được cho mình một chỗ tốt, tắt máy,đậu xe, chuẩn bị máy ảnh rồi thong thả ngồi chờ. Không thong thả cũng chẳng biết phải làm gì. “Nguyệt lai môn hạ nhàn”, cổ nhân viết hay thật. Tôi bây giờ thì quả  là nhàn rỗi chánh hiệu con nai vàng. Không nhàn thì làm thế nào có giờ đi xem trăng khi hàng ngày phải chạy gạo?

Hoàng Nga: Đá Banh, Chuyện Bên Lề


Nhà tôi, hầu như ai cũng mê đá banh. Kể cả con gái. Hồi nhỏ, chị tôi hay được ba tôi dẫn đi coi trực tiếp ở sân vận động thị xã. Lúc đó chưa có truyền hình. Lâu lâu có trận trực tiếp truyền thanh trên radio, ba tôi… nghỉ làm, ở nhà nghe ông Huyền Vũ “…s…ú…t”. Phải nói là ông Huyền Vũ thật đại tài. Ông nói như nước chảy, chỉ nghe ông tường thuật mà cứ tưởng như đang được ngồi đâu đó ở sân vận động Tao Đàn hay sân Cộng Hòa xem các cầu thủ làm bàn, tung lưới, hay đá hụt. Mấy ông anh tôi và hai thằng em út thì khỏi nói cũng biết là chết mê chết mệt môn túc cầu này như thế nào. Tôi nhớ gần nhà tôi thuở ấy có cái vườn ương cây giống rộng thênh thang của chính phủ, cũng là nơi bọn con trai hay tụ tập, nên cứ sễnh ra là mấy ông lại chạy đi. Ông anh lớn tôi dạo đó học trường tây, về nhà không ai giúp bài vở nên phải đi học thêm ở một ông thầy dạy kèm chỉ nói tiếng Pháp, thì giờ rất eo hẹp vậy mà không biết sao cũng kiếm ra được lúc để biến mất. Nhưng phải nói là về sau hai thằng em tôi mới “ghê gớm” hơn, vì không những hai thằng chỉ chạy qua đó, mà còn mất tiêu ở những chỗ tôi không thể nào tìm được!

Thứ Sáu, 2 tháng 2, 2018

Bùi Tín: Tướng Giáp: Vụ Mậu Thân ‘thiếu cân nhắc’ và ‘đánh ẩu’

Hình ảnh về Tết Mậu Thân trong Bảo tàng Tổng thống Lyndon Johnson 
ở Austin, Texas (Ảnh: Bùi Văn Phú)

Tết Mậu Tuất - 2018 năm nay là dịp kỷ niệm tròn 50 năm sự kiện Mậu Thân 1968, báo chí trong nước và ngoài nước, Hoa Kỳ và các nước phương Tây, đều bàn luận về trận chiến này.

Hà Nội đã tổ chức lễ kỷ niệm Nhà nước, long trọng với sự tham dự của « tứ trụ », Tổng bí thư, Chủ tịch Nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, đáng chú ý là có cả nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã về nghỉ hưu để được là « người tử tế ». Nhiều cuộc biểu diễn văn nghệ được tổ chức.

Trong không khí xã hội ảm đạm, đời sống khó khăn, niềm tin thiếu vắng, mọi thứ thuế gia tăng, giá xăng dầu lên cao, Ban tuyên giáo TƯ tận dụng mọi sư kiện cũ và mới để cố lên giây cót tinh thần toàn dân, như họ đã bốc đồng bày ra quá nhiều cuộc họp hành từ Bắc vào Nam, qua trận được vào chung kết của đội bóng trẻ U23 Việt Nam ăn mừng một cách quá lố, làm cho các em vất vả mệt nhọc thêm sau một thời gian thi đấu hết sức căng thẳng ở Trung Quốc.

Phạm Chí Dũng: Việt Nam không dám công bố kiều hối 2017?

Cần nhìn lại một dự báo của Pew Research Center hồi tháng Bảy năm 2017: 
kiều hối về Việt Nam năm 2017 dự kiến chỉ có 5,4 tỷ USD.

Một hiện tượng kinh tế - chính trị rất “đặc thù xã hội chủ nghĩa” là khi tháng Giêng năm 2018 đã qua, vẫn chẳng có một con số thống kê nào được công bố về kết quả kiều hối mà chính thể độc đảng ở Việt Nam đã “hút” được từ gần 4 triệu “khúc ruột ngàn dặm” ở hải ngoại.

Giấu công bố?

Sự tương phản hoàn toàn trái ngược là vào những năm trước, đặc biệt vào năm 2015 khi lượng kiều hối đổ về Việt Nam lên đến mức kỷ lục 13,5 tỷ USD, Tổng cục Thống kê và hệ thống báo đảng đã công bố báo cáo kiều hối 2015 ngay khi năm cũ còn chưa kết thúc. Tổng cục Thống kê cũng thường rất mau mắn công bố kết quả thu hút kiều hối ngay đầu tháng Bảy hoặc thậm chí trước khi kết thúc tháng Sáu hàng năm. Hệ thống tuyên giáo đảng càng không quên tô vẽ về “thành công của Nghị quyết 36”, tức bản nghị quyết ra đời từ năm 2003 về “công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài, mà đã khiến cho bà con Việt kiều nhiệt tình “cống hiến cho quê hương”.

Nhưng vào năm 2017, ngay cả báo cáo 6 tháng đầu năm của Tổng cục Thống kê đã chẳng có con số tổng hợp nào về “tình hình kiều hối trên cả nước”, thay vào đó chỉ là kết quả kiều hối về Sài Gòn - một thị trường được xem là “truyền thống”.

VOA: TQ ồn ào phản đối Mỹ tuần tra Biển Đông để biện minh cho sự hiện diện của mình

Tư liệu: Tàu khu trục có tên lửa dẫn đường 
của Hải quân Hoa Kỳ, USS Hopper, nhìn từ cửa biển tiến 
vào Cảng Sydney, Úc, ngày 24/1/2004. PBEAHUOEPDD

Trong khi Ngũ Giác Đài không gây ồn ào khi tiếp tục tiến hành các cuộc tuần tra để khẳng định tự do hàng hải trên Biển Đông, tiến gần tới các đảo, bãi đá đang do Trung Quốc kiểm soát, thì Bắc Kinh lớn tiếng phản đối để theo các chuyên gia, biện minh cho sự hiện diện ngày càng tăng của TQ trong vùng tranh chấp.

Hồi tuần trước, các giới chức Trung Quốc lên tiếng về cuộc tuần tra mới nhất của Mỹ, đưa tàu khu trục USS Hopper tiến vào phạm vị 12 hải lý cách bãi cạn Scarborough, vùng biển đang trong vòng tranh chấp giữa Bắc Kinh và Manila. Đây là lần thứ nhì trong mấy tháng gần đây mà Bắc Kinh, chứ không phải Washington, xác nhận một cuộc tuần tra của Hoa Kỳ trên Biển Đông.

Người Việt: RSF phản đối án tù của blogger Hồ Hải

Blogger Hồ Hải (giữa) bị tuyên án bốn năm tù và hai năm quản chế 
trong một phiên tòa xử kín không có luật sư đại diện.

Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) kêu gọi cộng đồng quốc tế gia tăng áp lực buộc Việt Nam chấm dứt “những vi phạm liên tục về quyền tự do thông tin,” sau khi có thêm một blogger nữa bị tuyên án tù hôm 1/2 tại thành phố Hồ Chí Minh.

Blogger Hồ Hải, tức bác sĩ Hồ Văn Hải, 54 tuổi, bị cáo buộc tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 Bộ luật Hình sự.

Trong thông cáo ngày 2/2, RSF nói sau hơn 1 năm bị câu lưu, blogger Hồ Hải bị tuyên án bốn năm tù và hai năm quản chế trong một phiên tòa xử kín không có luật sư đại diện.

Ông Hải bị bắt vào ngày 2 tháng 11 năm 2016 vì đăng những bài bình luận về nhiều vấn đề ở Việt Nam, bao gồm những bài viết kêu gọi sự chú ý tới thảm họa ô nhiễm môi trường biển do hãng Formosa của Đài Loan gây ra.

Nguyễn Kỳ Phong: Một số tiết lộ về cuộc chiến từ tài liệu CIA

Tổng Thống Diệm thăm Hoa Kỳ. (Hình: Tư liệu)

Lần đầu tiên trong lịch sử của Trung Ương Tình Báo Hoa Kỳ (CIA), ban biên tập của cơ quan cho giải mật hai tập tài liệu quan trọng về liên hệ CIA và Việt Nam.

“Lần đầu tiên” trong nghĩa này là hai quyển sách trên thuộc lọai sử kể (narrative history), có đầu đuôi, chú thích – và quan trọng hơn hết – tác giả là người thật, đọc nhiều tài liệu và viết lại có ngọn ngành cho độc giả. Đa số những tài liệu giải mật của CIA trước đây thuộc lọai nặc danh vì lý do nghề nghiệp, hay là những tường trình do nhân viên báo cáo về để “kính tường.”

Gia đình họ Ngô

CIA and the House of Ngo: Covert Action in South Vietnam, 1954-1963 (CIA và Những Điệp Vụ Mật ở Miền Nam, 1954-1963) nói về những hoạt động bên trong để giúp đỡ chính phủ Ngô Đình Diệm, từ ngày ông Diệm về làm thủ tướng cho đến ngày tổng thống Diệm bị hạ sát trong cuộc cách mạng 1 Tháng Mười Một, 1963.

Qua tài liệu này, lần đầu tiên chúng ta biết được, từ năm 1950 cho đến năm 1956, CIA có hai sở tình báo ở Sài Gòn: một Sở CIA Saigon Station nằm dưới sự điều khiển thông thường từ bản doanh CIA ở Langley, Virginia; Sở kia, có tên là Saigon Military Mission, làm việc trực tiếp, và chỉ trả lời cho Giám Đốc Trung Ương Tình Báo.

Saigon Military Mission, theo Tài Liệu Ngũ Giác Đài (The Pentagon Papers) được giải mật trước đây, do Đại Tá Edward G. Lansdale chỉ huy. Lansdale đến Sài Gòn Tháng Sáu, 1954, với hai nhiệm vụ: huấn luyện những toán tình báo Việt Nam để gài lại ở miền Bắc trước ngày “di cư và tập kết” hết hạn; và, dùng mọi phương tiện ngầm (covert action) để giúp tân Thủ Tướng Ngô Đình Diệm.

Nay, theo tác giả Thomas L. Aherns, chính Giám Đốc CIA Allen Dulles chỉ định Đại Tá Lansdale cho điệp vụ ở Sài Gòn – và cũng ra lệnh Lansdale làm việc trực tiếp cho ông. Tác giả Ahern viết, CIA có mặt từ năm 1950 để giúp đỡ quân đội Pháp xâm nhập và thu thập tin tức tình báo. Nhưng từ cuối năm 1953, khi thấy tình hình quân sự nguy ngập của Pháp, Hoa Thịnh Đốn thay đổi nhiệm vụ của CIA Saigon Station: Liên lạc và thu thập tình báo những thành phần quốc gia để lập một chánh thể chống cộng trong trường hợp Hoa Kỳ thay thế Pháp. Cùng lúc Hoa Thịnh Đốn gởi thêm một toán CIA để lo về quân sự, Saigon Military Mission.

CIA and the House of Ngo tiết lộ một số chi tiết ly kỳ như, CIA liên lạc và làm thân với ông Ngô Đình Nhu từ năm 1951, rất lâu trước khi Hoa Kỳ liên lạc với ông Diệm. Đầu năm 1954, khi có tin Hoa Kỳ chuẩn bị đề nghị Quốc Trưởng Bảo Đại và chánh phủ Pháp giải nhiệm hoàng thân Bửu Lộc và thay bằng ông Diệm, thì ông Nhu là người đầu tiên CIA gặp để bàn về liên hệ của Hoa Kỳ đối với thủ tướng tương lai Ngô Đình Diệm.

Liên lạc Ngô Đình Nhu

CIA biết được hầu hết kế hoạch và khả năng của Bình Xuyên, nhờ một cận thần của Bảy Viễn đang làm việc cho CIA.

Tháng Tư, 1954, một nữ nhân viên Mỹ làm việc ở CIA Saigon Station, thông thạo tiếng Pháp, quen biết và liên lạc thân thiện với bà Ngô Đình Nhu. Từ nữ nhân viên Virginia Spence này, Sở CIA Saigon bắt được nhiều liên lạc với hầu hết những người thân trong gia đình, hoặc thân cận với nhà Ngô.

Tháng Tư, 1954, CIA ở Hoa Thịnh Đốn gửi Paul Harwood sang làm cố vấn riêng cho ông Nhu. Tuy là nhân viên CIA, nhưng Harwood đóng vai một nhân viên Bộ Ngoại Giao, làm việc từ Tòa Đại Sứ. Trong hai năm, Hardwood cố vấn là làm việc với ông Nhu để xâm nhập và ảnh hưởng đường lối ngoại giao quân sự của nền đệ nhất VNCH với tổng thống Diệm. Paul Hardwood thân thiện với gia đình ông bà Nhu đến độ ông ta là người đỡ đầu cho Ngô Đình Lệ Thủy, ái nữ của ông bà Nhu.

Từ tài liệu này chúng ta cũng biết thêm, ông bà Nhu được đưa qua thăm viếng Mỹ trước Tổng Thống Diệm. Để lấy tình cảm và ảnh huởng với ông Nhu, đầu Tháng Ba, 1957, ông bà Nhu được CIA mời qua thăm Hoa Thịnh Đốn. Tuy không có một chức vụ gì chánh thức với chính phủ nhưng ông Nhu được diện kiến Tổng Thống Dwight Eisenhower, hai bộ trưởng Ngoại Giao và Quốc Phòng, và Giám Đốc CIA Allen Dullles. Tài liệu cho biết, với tài ăn nói và sắc diện, bà Nhu gây được nhiều chú ý với các thẩm quyền Mỹ… “Bà Nhu là một ngôi sao trong dạ tiệc” do CIA khoản đãi. Hai tháng sau chuyến thăm viếng âm thầm của ông bà Nhu, đầu Tháng Năm, 1957, Tổng Thống Diệm lên đường công du theo lời mời của chánh phủ Hoa Kỳ.

Trong cuộc tranh chấp – rồi sau đó là giao chiến – giữa chánh phủ Diệm và quân phiến loạn Bình Xuyên, CIA biết được hầu hết kế hoạch và khả năng của Bình Xuyên, nhờ một cận thần của Bảy Viễn đang làm việc cho CIA. Phong Trào Cách Mạng Quốc Gia, một đảng chính trị thành lập để hổ trợ chính phủ Diệm, nhận tài chính và cố vấn từ CIA. Nhưng đến đầu năm 1960 thì CIA cắt ngân khoản vì cơ cấu nhân sự không còn hữu hiệu trong công tác tuyên truyền. CIA đã than phiền nhiều lần về những hoạt động của Đảng Cần Lao và hành vi của ông Ngô Đình Cẩn. Nhưng mỗi lần CIA than phiền với ông Nhu về những hoạt động bí mật – đôi khi trái phép – của ông Cẩn, thì ông Nhu “đưa hai tay lên trời” với một thái độ buông xuôi vì ông không thể nào làm gì được.

Năm sau cùng của nhà Ngô, Hoa Kỳ có phần lớn trách nhiệm trong kế hoạch hạ bệ tổng thống. Nhưng gia đình ông Diệm cũng hủy hoại, vì chia rẽ từ trong nhà.

Ở một tài liệu khác cho biết, khoảng giữa năm 1956, CIA nhận được nguồn tin cho biết ông Cẩn đang bàn kế hoạch để loại trừ Bộ Trưởng Thông Tin Trần Chánh Thành và Cố Vấn Ngô Đình Nhu ra khỏi vòng ảnh hưởng ở Dinh Tổng Thống. Qua nhiều trang, chúng ta đọc được sự bất lực của chính phủ Sài Gòn đối với “lãnh chúa” Ngô Đình Cẩn ở miền Trung.

Với hai Sở CIA ở Sài Gòn hoạt động độc lập nhau, báo cáo gửi về cho CIA ở Hoa Thịnh Đốn đôi khi trái ngược: Cố vấn Paul Hardwood thì báo cáo tốt, nhân nhượng cho ông Nhu và có ý chỉ trích ông Diệm; Edward Lansdale ngược lại: bảo vệ ông Diệm và nói xấu ông bà Nhu. Cuối năm 1956, sau khi Lansdale bị triệu hồi về Mỹ, Al Ulmer, Trưởng Vụ Viễn Đông CIA, ra lệnh giải tán những gì còn lại của Saigon Military Mission – và thái độ của Hoa Kỳ cũng bắt đầu thay đổi với chính phủ Ngô Đình Diệm.

Liên lạc đối lập

Đầu năm 1958 Hoa Kỳ cho phép CIA Saigon bắt liên lạc với các đảng chính trị đối lập. Tài liệu nói nhân viên của CIA mua chuộc và thành lập một lực lượng đối lập “ngay sau lưng ông Nhu,” để trong trường hợp phải thay đổi cấp lãnh đạo mới. Cuộc đảo chánh 11 Tháng Mười Một, 1960, là một “hăm dọa” của Hoa Kỳ đối với Tổng Thống Diệm: Nhân viên CIA có mặt ở tại bộ chỉ huy của Đại Tá Nguyễn Chánh Thi và kế bên ông Hoàng Cơ Thụy để giới hạn bước tiến của quân đảo chính – điệp viên Russ Miller khuyên Đại Tá Thi nên thượng lượng với ông Diệm, trong khi biết rõ quân ủng hộ chính phủ của Đại Tá Trần Thiện Khiêm đang trên đường từ Vùng IV về thủ đô tiếp cứu. Khi thấy thái độ trở mặt của CIA, lưới tình báo của ông Nhu cũng không hoàn toàn thụ động: Phó Sở CIA Saigon, Douglas Blaufarb, ngỡ ngàng khi ông khám phá ra người tài xế Việt Nam của ông không bị điếc như lúc được giới thiệu vào làm việc (do Trần Kim Tuyến giới thiệu); người tài xế không điếc mà còn thông thạo hai ngoại ngữ Anh và Pháp!

Tổng Thống Thiệu bên các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ. (Hình: Tư liệu)

Tài liệu thú nhận vào năm sau cùng của nhà Ngô, Hoa Kỳ có một phần lớn trách nhiệm trong kế hoạch hạ bệ Tổng Thống Diệm. Nhưng chính gia đình ông Diệm cũng hủy hoại, vì sự chia rẽ từ anh em trong nhà. Từ mùa Xuân năm 1963, ông Nhu yêu cầu CIA đừng nói lại những gì ông và CIA trao đổi. Và qua nhiều lần nói chuyện với CIA, ông Nhu tuyên bố ông muốn thay Tổng Thống Diệm! Trong khi đó bà Nhu thì thường làm hùng làm hổ với Tổng Thống Diệm: trong cuộc bầu cử Hạ Viện năm 1963, bà Nhu muốn ủng hộ 30 ứng cử viên mà bà ta ưng ý. Ông Diệm không đồng ý, nhưng bà Nhu “cằn nhằn, to tiếng” cho đến khi Tổng Thống Diệm nhượng bộ. Bà Nhu cũng thắng thêm một lần nữa, khi đòi làm người chủ tọa và đọc diễn văn ngày Lễ Hai Bà Trưng – thay Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ như ông Diệm đã chỉ định. Riêng về ông Ngô Đình Cẩn: ông Cẩn từ chối không ủng hộ hay giúp ông Nhu về Chương Trình Ấp Chiến Lược ở Miền Trung.

Ngày Lễ Quốc Khánh Hoa Kỳ, 4 Tháng Bảy, 1963, lần đầu tiên tổng thống Diệm cho phép các tướng lĩnh VNCH tham dự tiệc ăn mừng do tòa đại sứ tổ chức. Sau tiệc rượu ở khuôn viên tòa Đại Sứ Hoa Kỳ, một vài tướng lĩnh VNCH và nhân viên CIA kéo nhau ra quán để uống nữa. Tại quán rượu, Tướng Trần Văn Đôn nói với nhân viên CIA là các tướng muốn đảo chính Tổng Thống Diệm. Thảm kịch của nhà Ngô bắt đầu từ đó.

Các tướng lĩnh miền Nam

Tài liệu thứ hai, CIA and the Generals: Covert Support to the Military Government in South Vietnam (CIA và Các Tướng Lĩnh: Những Hỗ Trợ Ngầm Cho Chính Phủ Quân Sự Việt Nam Cộng Hòa), cũng tương đối “tối mật” so với những tài liệu được CIA công bố trước đây.

Tài liệu trong CIA & Generals bắt đầu sau cuộc đảo chính Tháng Mười Một, 1963. Những gì đến từ tài liệu cho thấy ngay sau đảo chính, như một tập thể, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng không được hòa thuận; và, như những liên hệ cá nhân, các tướng đã nghi kỵ, ngờ vực lẫn nhau trước khi đảo chính.

Trước khi đảo chính, Tướng Nguyễn Khánh đã nói xấu về hai tướng Dương Văn Minh và Trần Thiện Khiêm với Tổng Thống Diệm và một số nhân viên CIA. Qua nhiều chi tiết, chúng ta thấy các tướng làm việc chung vì phải tựa vào nhau để mưu cầu lợi quyền lợi riêng, chứ không thật sự có chung một lý tưởng. Trước ngày Tướng Khánh “chỉnh lý” Tướng Minh và bốn tướng Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính, Mai Hữu Xuân, và Trần Văn Đôn, Tướng Khánh thường xuyên rỉ tai với CIA về tin đồn những tướng nói trên sẽ theo Pháp để biến Việt Nam thành trung lập.

Tháng Hai, 1964, Tướng Nguyễn Văn Thiệu đã đưa nhiều sĩ quan thuộc Đảng Đại Việt nằm vào những chức vụ quan trọng trong quân đội. Khi được hỏi để làm gì, Tướng Thiệu trả lời để triệt hạ Cộng Sản và những thành phần thân Cộng. Nhưng CIA có nguồn tin cho biết ông Thiệu sẽ dùng sĩ quan Đại Việt để đảo chính ông Khánh. Và chuyện xảy ra đúng như vậy. Tướng Khánh rất ngây thơ khi “hù” Tướng Thiệu là Mỹ sẽ “chơi” ông. Nhưng, như chúng ta đã thấy, Mỹ chơi ông Khánh trước ông Thiệu!

Chân dung một số vị tướng

Những chi tiết được giải mật trong CIA & Generals: Trong các tướng VNCH, CIA kính trọng kiến thức của Tướng Lê Văn Kim nhất. Trong một buổi thuyết trình về các kế hoạch “kín” đang thực hiện trên đất Bắc, trong khi mặt Tướng Dương Văn Minh “ngớ” ra với những chi tiết tình báo quân sự, Tướng Kim lấy được sự kính trọng của tình báo Hoa Kỳ với những câu hỏi rất chuyên nghiệp.

Tướng Nguyễn Đức Thắng được người Mỹ kính nể. Trong một báo cáo, Giám Đốc CIA Richard Helms đề nghị cho Tướng Thắng cùng một lúc giữ hai Bộ Quốc Phòng và Xây Dựng Nông Thôn, với tất cả cơ cấu và cố vấn Hoa Kỳ “nằm dưới quyền thống thuộc của Tướng Thắng.”

Về Tướng Nguyễn Ngọc Loan, mặc dù người Mỹ không thích Tướng Loan vì sự thẳng thắn của ông, nhưng họ nhận định Tướng Nguyễn Ngọc Loan là một người thật thà, can đảm, biết được ẩn ý của người Mỹ. Tướng Loan không sợ khi nói thật ý nghĩ của ông với tình báo Mỹ. Đầu năm 1967, khi biết được Hoa Kỳ đang đi sau lưng chính phủ VNCH, liên lạc với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, ông Loan nói với CIA là người Mỹ từ đây sẽ đi sau lưng người quốc gia… và sau cùng người Mỹ sẽ bỏ đi, chỉ còn VNCH một mình đơn thân chống lại Bắc Việt.

Cuối năm 1966 Hoa Kỳ có ý định “bắt liên lạc” với một vài nhân sự của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN). Lý luận của CIA là họ muốn xâm nhập vào nội bộ để gây chia rẽ giữa cấp lãnh đạo MTGPMN và Hà Nội. Muốn lấy lòng tin của MTGPMN, CIA xin chính phủ VNCH phóng thích vài nhân sự quan trọng của MTGPMN đang bị Cảnh Sát Quốc Gia VNCH giam giữ, trong đó có vợ của Trần Bạch Đằng (bà Mai Thị Vàng) và Trần Bửu Kiếm (bà Phạm Thị Yến), và một số cán bộ giao liên.

Ban đầu VNCH phản đối, nhưng sau cùng vì áp lực cũng phải cộng tác với Hoa Kỳ trong kế hoạch liên lạc với MTGPNM. Từ Tháng Hai, 1967 cho đến Tháng Hai, 1968, VNCH thả bà Vàng và bà Yến, cộng thêm 10 cán bộ giao liên phía bên kia. Đổi lại, phía MTGPMN chỉ thả ba tù binh Hoa Kỳ. Nhưng từ đó VNCH – nhất là Tướng Nguyễn Ngọc Loan – thấy Hoa Kỳ sẵn sàng “xé lẻ” nếu tình thế phù hợp với đường lối ngoại giao của họ.

Qua các tài liệu giải mật sau này, chúng ta thấy CIA có một hồ sơ rất chi tiết về nhân sự và cơ cấu của MTGPMN. Thêm vào đó, CIA cũng có luôn những báo cáo của Chánh Phủ Lâm Thời Miền Nam Việt Nam (là hậu thân của MTGPMN từ tháng 6-1969) gởi về cho Trung Uơng Cục Miền Nam, cập nhật những diễn tiến ở Hội Đàm Paris 1968-1973.

Nội bộ VNCH

CIA xâm nhập sâu vào cơ cấu hành chính và nhân sự của VNCH trong khoảng 1967-1975, nhất là sau cuộc bầu cử tổng thống đầu tiên của nền Đệ Nhị Cộng Hòa (1967). Vì kết quả bầu cử phải được Hạ Viện VNCH chứng nhận hợp pháp – nhất là một cuộc bầu cử mà hai ứng viên cùng chung liên danh (Nguyễn Văn Thiệu-Nguyễn Cao Kỳ), đã cấu xé nhau trước khi ngồi lại với nhau, và hầu hết liên danh thất cử nào cũng phản đối kết quả – Hoa Kỳ chỉ thị cho CIA phải tìm mọi cách bảo đảm Hạ Viện sẽ chứng nhận kết qủa bầu cử. Hạ viện bỏ phiếu thuận 58 trên 43, xác nhận liên danh Thiệu-Kỳ đắc cử.

CIA xâm nhập sâu vào cơ cấu hành chánh và nhân sự của VNCH trong khoảng 1967-1975.

Tài liệu trong CIA & Generals nói tình báo Mỹ đã khuynh đảo một số dân biểu trong hai bầu cử tổng thống 1967 và 1971 (và bầu cử Quốc Hội của năm 1970). CIA mua chuộc được 10 dân biểu, “nhưng muốn có thêm 10 tiếng nói” ủng hộ nữa, để chắc ăn về những dự luật đang nghị luận! Tài liệu cho biết CIA đã tốn bao nhiêu tiền để thành lập hay giúp đỡ các đảng phái chính trị với hy vọng các lực lượng này sẽ ủng hộ và xây dựng một thế lực phía sau Tổng Thống Thiệu. Đảng Mặt Trận Cứu Nguy Dân Tộc, (của Thượng Nghị Sĩ Trần Văn Đôn) được CIA tài trợ với hy vọng trên. Nhưng khi biết được người đứng ra tổ chức là Đặng Đức Khôi – một thân tín của ông Kỳ – ông Thiệu từ chối ủng hộ. Để có một tổ chức riêng, ông Thiệu cho ra đời Lực Lượng Dân Chủ.

Sau Đảng Dân Chủ, CIA tài trợ một lực lượng chính trị khác, có tên Đảng Liên Minh Cách Mạng Xã Hội, với hy vọng gom lại tất cả lực lượng chính trị thành một mặt trận chung, dưới sự lãnh đạo chung của Tổng Thống Thiệu và Phó Tổng Thống Kỳ. Nhưng vấn đề là hai ông Thiệu, Kỳ không còn muốn xuất hiện chung với nhau ngoài công cộng! Sau cùng, với sự nài nỉ của người Mỹ, và vì lợi ích quốc gia, Khối Liên Minh được khai mạc ngày 4 Tháng Bảy, 1968, với sự chủ tọa của hai ông Thiệu và Kỳ.

Khối Liên Minh tập họp hơn 25 đảng phái chính trị lớn nhỏ ở Miền Nam. CIA tài trợ đảng này cho đến cuối năm 1969. Tuy nghe theo lời cố vấn của Hoa Kỳ, nhưng Tổng Thống Thiệu lúc nào cũng nghi ngờ dụng ý của người Mỹ. Ông nói với nhân viên CIA là không những VNCH phải đương đầu với sự xâm nhập của quân đội Bắc Việt vào Nam, mà còn phải đương đầu với sự xâm nhập của CIA vào nhân sự của chính phủ!

Một số tài liệu giải mật cho thấy CIA có điệp viên nằm trong Trung Ương Cục, qua tin tức họ nhận được về cuộc nói chuyện giữa Lê Đức Thọ và Kissinger.

Những tiết lộ khác trong CIA & Generals: Tình báo của MACV biết rõ ngày giờ Bắc Việt sẽ tấn công qua vùng Phi Quân Sự trong trận tổng công kích Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, nhưng Hoa Kỳ không thông báo cho VNCH, hay tấn công vào các đơn vị Bắc Việt đang tập trung quân. Ngược lại, thái độ của Đại Tướng Creighton Abrams và Đại Sứ Bunker rất lạc quan, hai ông tuyên bố – trong cao điểm của cuộc tấn công – là Bắc Việt sẽ mất hết quân sau trận tổng tấn công. Những chi tiết này làm người đọc không khỏi thắc mắc, là có phải Hoa Kỳ đã cố ý để cho cuộc tấn công xảy ra? Chi tiết này làm cho đọc giả nhớ lại câu đối thọai của Tổng Thống Richard Nixon với Henry Kissinger là “…sau trận này, hai bên phải có một bên hết quân.”

Từ Tháng Tám, 1972, để chuẩn bị cho những thương lượng sau cùng của Kissinger và Lê Đức Thọ ở Paris, CIA được lệnh phải làm hao mòn sức chống đối của Tổng Thống Thiệu về một số điều khoản trong bản hiệp định (một trong những điều khoản ông Thiệu cực lực phản đối, là Hoa Kỳ đồng ý cho Bắc Việt để lại quân ở Miền Nam, Lào, Cam Bốt). Một số tài liệu giải mật ở giai đoạn này (tháng 8 1972 cho đến lúc ký Hiệp Định Paris, Tháng Giêng, 1972) cho thấy CIA có điệp viên nằm trong Trung Ương Cục, qua những tin tức họ nhận được về cuộc nói chuyện giữa Lê Đức Thọ và Kissinger.

Tuy là tài liệu được giải mật, nhưng một số lớn chi tiết, tên tuổi của những điệp viên, điềm chỉ viên trong sách vẫn còn bị kiểm duyệt. Nhưng nếu độc giả gom những chi tiết trong CIA & Ngo, trong CIA & Generals, và so sánh với một số tài liệu đã được giải mật từ Bộ Ngoại Giao (Foreign Relations of the United States, Vietnam), đọc giả có thể suy luận ai là ai nằm dưới những lằn đen kiểm duyệt. 

(Bài trích từ Nguyệt San KBC Hải Ngoại, Tháng Mười Một năm 2008)

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

Lê Mạnh Hùng: John Stuart Mill và đời sống dân chủ


Trong hai năm vừa qua, nền dân chủ trên thế giới đã bị tấn công từ cả mọi phía. Với ngay cả những nước như Hoa Kỳ và Anh, người ta cũng nhiều khi quên mất rằng dân chủ không chỉ là có phần chính trị mà còn là một hình thức sống, một quan điểm đạo đức tiêu biểu cho một nền văn minh nhân bản.
Và không ai thể hiện được điều đó đến mức cao độ bằng John Sturat Mill, nhà triết gia Anh của thế kỷ thứ 19.
Những ai đã biết đến John Stuart Mill hầu như đều biết đến cuộc đời ông. Sinh ra là một thần đồng, ông bị phụ thân tách ra khỏi các anh chị em và mọi quan hệ yêu thương khác để biến ông thành một cái máy biết nghĩ. Ông học tiếng Hy Lạp năm lên 3 tuổi. Từ năm 8 đến năm 12 tuổi ông đọc các tác giả cổ điển như Herodotus, Homer, Xenophon, Plato, Virgil và Ovid bằng nguyên bản trong lúc còn học thêm vật lý, hóa học, thiên văn và toán.

Trân Văn: Xem phẩm giá là vàng hay để bị coi như… rác?

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng dự Hội nghị Công an toàn quốc lần thứ 73.

Nhiều người sử dụng Internet tại Việt Nam sững sờ khi xem video clip ghi lại cảnh công an bắt hai phụ nữ mại (bán) dâm, một thanh niên mãi (mua) dâm và chủ quán giải khát – nơi xảy ra hoạt động mại dâm xếp hàng ở ngoài đường, dùng loa phóng thanh hài tội họ kèm theo danh tính, trú quán, sinh quán từng người, rồi bắt từng người bước ra giữa đường cho thiên hạ nhận diện...

Giống như Việt Nam, nhiều quốc gia không chấp nhận mại dâm và mãi dâm, xử phạt các hành vi này bằng hiều hình thức (phạt tiền, phạt tù) nhưng nếu không kể những khu vực bị các nhóm Hồi giáo cực đoan kiểm soát, dường như chỉ có hệ thống công quyền Việt Nam – thành viên Liên Hiệp Quốc, nhiều lần cam kết với cộng đồng quốc tế sẽ thực thi nghiêm túc Công ước về các quyền Dân sự, Chính trị - mới hành xử với những người mại dâm, mãi dâm như vậy!

Bùi Tín: Đây mới thật là tinh thần thép và thế hệ vàng

Ba nhà hoạt động Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển, Trần Hoàng Phúc

Tòa án « nhân dân » Hà Nội ngày 31/1 vừa xét xử 3 thanh niên trí thức Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc về tội « xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín, danh dự của lãnh đạo đảng trên mạng internet ».

Phiên tòa diễn ra trong nửa ngày, chớp nhoáng, theo kiểu « bỏ túi », theo cách phát xít, bản án đã quyết từ trước, hầu như không có tranh tụng, vi phạm trắng trợn thô bạo luật « tố tụng hình sự » hiện hành.

Bị cáo Vũ Quang Thuận bị kết án 8 năm tù giam, Nguyễn Văn Điển bị 6 năm rưỡi và Trần Hoàng Phúc 6 năm tù giam.

Reuters: Nhà hoạt động trẻ Joshua Wong được đề cử Giải Nobel Hòa bình

Cựu lãnh tụ sinh viên Joshua Wong (giữa) và hai nhà hoạt động Agnes Chow (trái) và Nathan Law (phải) dược tòa Phúc thẩm Hong Kong trả tự do sau khi đóng tiền tại ngoại ngày 23/1/2018.

Hơn chục nghị sĩ trong Quốc hội Mỹ đề cử nhà hoạt động của phong trào dân chủ và là lãnh tụ sinh viên nổi tiếng nhất của Hong Kong, anh Joshua Wong, làm ứng viên nhận Giải Nobel Hòa bình năm nay, một động thái chắc chắn làm Bắc Kinh nổi giận.

Với việc đề cử anh Wong, 21 tuổi, cùng các bạn đồng chí hướng là Nathan Law, 24 tuổi, và Alex Chow, 27 tuổi (những người đã đứng ra lãnh đạo hàng ngàn sinh viên tại Hong Kong trong cuộc biểu tình đòi dân chủ lớn nhất vào năm 2014), các nhà lập pháp Mỹ muốn công nhận “những nỗ lực ôn hòa của họ nhằm mang lại cải cách chính trị và quyền tự trị cho Hong Kong.”

VOA Tiếng Việt: Tết Mậu Thân: Vai trò của Lê Duẩn và bài học cho người Mỹ


Tướng Việt Nam Cộng hòa Nguyễn Ngọc Loan, bắn vào đầu của một đặc công Việt Cộng, Nguyễn Văn Lém, trên đường phố Sài Gòn ngày 1/2/1968, ngay sau ngày khởi đầu chiến dịch Tết Mậu Thân của quân bắc Việt. Đây được coi là một thất bại về quân sự cho Bắc Việt nhưng Hà Nội cho rằng cuộc tổng tấn công này là một chiến thắng về mặt chiến lược.

Cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân là một thất bại về mặt quân sự đối với các lực lượng chính quy miền Bắc và Việt Cộng, theo nhận định của các chuyên gia quân sự, giáo sư sử học và cựu chiến binh Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam.

Rạng sáng ngày 31/1/1968, giữa lúc người dân Việt Nam đang đón Tết thì các lực lượng Cộng sản phát động một đợt tấn công bất ngờ trên toàn miền Nam. Chiến dịch này được coi là cuộc tấn công lớn nhất trong chiến tranh Việt Nam đã dẫn đến nhiều thương vong tại nhiều thành phố và thị trấn trên khắp miền Nam.

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Ngô Nhân Dụng: VietJet hạ cấp nhưng khí thế dân Việt vẫn cao


Hãng máy bay VietJet đáng bị cả nước chửi, khi cho các cô người mẫu và người không mẫu tiếp đón các cầu thủ U23 với quần áo hở hang. Công ty này đã xin lỗi về những thứ da thịt phụ nữ phơi bày lộ liễu của họ, nhưng cả câu chuyện cũng để lộ ra cả cái đầu óc của ban giám đốc và của giới kinh doanh quen suy nghĩ như thế nào. Nhìn vào cung cách tiếp đón, hay “tiếp thị” của một công ty hàng không, lại thấy nền nếp tinh thần một xã hội đang đi xuống.
Làm cách nào để tỏ lòng quý mến một người hay một nhóm người đạt những thành tích cao bất ngờ làm cho cả nước phấn khởi, tự hào về đồng bào của mình? Chúng ta có thể vinh danh, có thể dùng quà tặng thưởng có giá trị vật chất.

Trọng Nghĩa: Việt Nam kết án tù 3 người vì đăng video đả kích chế độ

Tòa Án Nhân dân thành phố Hà Nội. Ảnh chụp ngày 08/01/2018.
HOANG DINH NAM / AFP

Trong một phiên xử mở ra hôm nay, 31/01/2018, Tòa Án Nhân Dân Hà Nội đã tuyên án tù từ 6 đến 8 năm đối với ba người bị buộc tội « tuyên truyền chống Nhà Nước » vì đã đưa lên mạng các đoạn video chỉ trích chế độ. Bản án được đưa ra trong bối cảnh chính quyền Việt Nam đang bị giới bảo vệ nhân quyền tố cáo là đang gia tăng trấn áp những người bất đồng chính kiến.

Trong số ba người phải ra tòa hôm nay, ông Vũ Quang Thuận, 51 tuổi, bị bản án nặng nhất là 8 năm tù, kế đến là các ông Nguyễn Văn Điển, 34 tuổi, 6 năm rưỡi và Trần Hoàng Phúc, 23 tuổi, 6 năm.

Trả lời hãng tin Pháp AFP, luật sư bào chữa cho ba bị cáo cho biết rằng hai ông Thuận và Điển đã bị kết án vì đã đưa lên mạng 17 đoạn video mang tính chất chỉ trích chính phủ. Hai người này bị buộc tội « tuyên truyền chống Nhà Nước ».

Thụy My: Biển Hoa Đông : Trung Quốc ngày càng hung hăng hơn với Nhật Bản

Máy bay tiêm kích SU-27 của Trung Quốc 
trên không phận Biển Hoa Đông. Ảnh chụp ngày 24/05/2014 
và được Bộ Quốc phòng Nhật công bố. -- REUTERS

Tân Hoa Xã hôm qua 30/01/2018 bình luận, vào lúc quan hệ Trung-Nhật gần đây có nhiều tiến triển, Tokyo cần biến lời nói thành hành động nếu muốn cải thiện quan hệ. Thế nhưng về phía Bắc Kinh thì lời nói có gắn liền với hành động hay không ? Tác giả Ben Brimelow trên tờ Business Insider tố cáo « Quân đội Trung Quốc đang chuyển sang chiến thuật hung hăng hơn với Nhật Bản trên Biển Hoa Đông ».

Theo tác giả, các hành động khiêu khích của Bắc Kinh trên Biển Đông lâu nay thì đã quá rõ. Trung Quốc dùng đủ mọi biện pháp để tranh giành chủ quyền các hòn đảo tại đây với năm quốc gia khác, còn việc tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư với Nhật Bản tại Biển Hoa Đông tương đối ít gay gắt hơn.

Phạm Phan Long, P.E. (Viet Ecology Foundation): Đây là lằn đỏ để đoạn tuyệt với nhiệt điện than tại Việt Nam

Ngun: Google Map
Petro Vit Nam thiếu vn hoàn tt nhit đin than Long Phú 1
US Ex-Im Bank không nên tiếp sc cho Long Phú 1 vì d án này tn kém nht, x thi ô nhim cao, có hi nht cho sc kho và môi sinh ca 20 triu dân cư đng bng sông Cu Long và còn làm suy gim uy tín Hoa Kỳ trên thế gii.
Ex-Im Bank ca Hoa Kỳ s cu xét và quyết đnh có bo đm cho công ty General Electric (GE) cung cp thiết b cho d án Long Phú và Vit Nam vay đ nhp cng hàng t HK không. Trung tâm nhit đin than Long Phú ti Sóc Trăng gm có ba d án, vi tng công sut 4320 MW, Long Phú 1 (2) 600 MW, Long Phú 2 (2) 660 MW và Long Phú 3 (3) 600 MW [1]. Khi hoàn tt trung tâm nhit đin này Long Phú cưu mang s công sut tương đương vi hai nhà máy đin hch nhân.
Theo bn tin ngày 28 tháng 1, 2018, ca New York Times [2]: D án Long Phú 1 có công sut đã được khi công do Petro Vit Nam làm ch và ngân hàng Nga VEB tài tr. VN hin không đ vn hoàn tt Long Phú 1 và b British Ex-Im Bank t chi cho vay nên Vit Nam đang yêu cu US Ex-Im Bank bước vào ym tr.

Từ Thức: MỘT GIAI THOẠI NHỎ, MỘT BÀI HỌC LỚN


Văn phòng  giám đốc đại học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc.
Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời : ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.
Hai người khách nhất định xin được ở lại chờ, vì có chuyện muốn nói. Xế chiều, ông giám đốc Harvard mới hết khách, xách cặp ra về. Cặp vợ chồng xin được thưa chuyện vài phút.
Ông bà cho hay người con trai duy nhất của họ, sinh viên năm đầu của trường, vừa chết vì bịnh thương hàn, và muốn dựng một cái gì để tưởng nhớ đứa con.