Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Alice Munro: THỊ TRẤN BẠCH DƯƠNG

(cuộc đời yêu dấu 2)
tác giả: Alice Munro
nguyên tác: amundsen (*)
người dịch: Nguyễn Đức Tùng
Tôi ngồi chờ trên băng ghế phía ngoài nhà ga. Cửa nhà ga mở mỗi khi tàu điện đến, nhưng nay đang đóng lại. Một người đàn bà ngồi đầu kia ghế, giữa hai đầu gối giữ một cái túi có dây cột, đầy những gói nhỏ bằng giấy cũ loang loáng mỡ. Thịt – thịt sống. Bạn có thể ngửi được mùi ấy.
 Bên kia đường tàu là chiếc tàu điện, không khách, đứng chờ.
Không một hành khách nào tới cả, sau một lúc người trưởng ga thò đầu ra ngoài gọi to “San.” (1) Mới đầu tôi tưởng ông ta gọi người nào đó tên Sam. Một người đàn ông mặc đồng phục đi tới, vòng quanh góc tòa nhà. Anh ta băng qua đường xe lửa, lên toa tàu điện. Người đàn bà với gói giấy đi theo anh ta, tôi cũng làm thế. Có tiếng la gọi từ hai bên đường và cánh cửa lem luốc của tòa nhà mái bằng bật mở, một vài người đàn ông chạy ra, đầu đội mũ, xách những cái lon bới thức ăn trưa va đập vào đùi. Nghe tiếng lao xao cứ tưởng tàu sắp chạy ngay trong vài phút. Nhưng khi họ đã ngồi an vị, chẳng có gì xảy ra cả. Chiếc tàu điện vẫn đứng yên khi họ đếm số người, xem thử có ai đó không kịp lên xe, và bảo người tài xế đừng chạy vội. Thế là có người nhớ lại đó là ngày nghỉ của một người kia, nay không có mặt. Chiếc xe điện bắt đầu chạy, mặc dù bạn không biết tài xế có nghe họ nói gì không, hay có thèm để ý không.

Ngự Thuyết: NGÔI NHÀ LÝ TƯỞNG

 
  
Bay về ổ chín tầng cao
Con chim vĩnh biệt quên chào mái hiên
Bùi Giáng
Thế là vợ chồng chúng tôi đã sống nơi đây gần bảy năm sau khi rời bỏ căn hộ hai tầng mà tôi gọi là “Ngôi Nhà Lý Tưởng.”
Thời gian vùn vụt trôi. Tôi không nhớ đã dọn nhà bao nhiêu lần. Sáu hay bảy lần chưa kể ln cuối dọn đến căn gác nhỏ này? Lẽ dĩ nhiên không phải vì chúng tôi là người ưa kén chọn khó khăn, mà vì hoàn cảnh, vì phải chạy theo công việc làm ăn. Nhớ lại lúc còn ở trong nước, gần nửa thế kỷ, chỉ dọn nhà vài ba lần.
Khi bỏ nước mà đi, chúng tôi không hình dung nổi cuộc sống mới sẽ như thế nào. Nó sẽ tốt, hoặc xấu. Mặc. Nhưng chắc chắn không xấu hơn đời sống mà chúng tôi đã trải qua từ ngày Miền Nam mất. Con cái có thể ráng sức tiếp tục học hành, khởi công xây dựng tương lai, nhưng vợ chồng chúng tôi thì sao? Chắc chắn không thể trở lại nghề nghiệp cũ. Có thể nào làm lại cuộc đời lúc tuổi trẻ không còn? Sẽ chấp nhận tất cả. Hái trái cây, phụ việc tại các nông trại, làm vườn, đánh cá, chăm sóc người già, ... nếu ở miền quê. Gác gian, bồi bàn, bỏ báo, phụ bếp, bưng phở, làm khuy nút, cắt chỉ ... nếu sống tại thành thị. Còn chỗ ở? Nhà trọ, chung cư, hay chỗ trú ẩn mà người ta gọi là shelter. Đủ che mưa nắng là tốt rồi. Không ngờ xứ Mỹ cứu trợ chu đáo. Người dân Mỹ, nói chung có máu lạnh nhưng hào hiệp. Chúng tôi dần dần có việc làm qua ngày. Lũ con thì khá hơn.

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Viết từ Sài Gòn: Hai chữ “bí mật” trên xứ Việt

Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại một tòa án 
ở thành phố Nha Trang vào ngày 29 tháng 6 năm 2017. - AFP 


Hiếm có nơi nào mà hai chữ “bí mật” được sử dụng tùy tiện như Việt Nam hiện nay. Đụng thứ gì cũng nghe bí mật!

Tàu ngư dân Việt bị tàu hải giám Trung Quốc đâm chìm, bắt bớ, cướp bóc, thậm chí nổ súng giết người, bí mật!

Người Việt Nam lang thang, chui nhủi ở xứ người làm thuê, bữa no bữa đói, chị giới chủ ép đủ điều vì không được bảo vệ quyền lợi theo hợp tác quốc tế, bí mật!

Rừng Việt Nam bị chặt sạch cây cổ thụ, trở thành đất trống đồi trọc, bí mật!

Trọng Nghĩa/RFI: Biển Đông: Tổng thống Mỹ đồng ý kế hoạch đối phó Trung Quốc

Khu trục hạm Mỹ USS Stethem áp sát đảo Tri Tôn, Hoàng Sa
ngày 02/07/2017. - Reuters

Sự kiện Mỹ tiến hành ba chiến dịch tuần tra bảo vệ quyền tự do đi lại trên Biển Đông từ hạ tuần tháng Năm 2017 đến nay, sau một thời gian dài bất động, rốt cuộc đã rõ nguyên nhân: Tổng thống Donald Trump đã chuẩn y một kế hoạch hành động cụ thể do bộ Quốc Phòng Mỹ đưa lên nhằm thường xuyên thách thức các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông.

Breitbart News, một hãng truyền thông thân cận với Nhà Trắng, ngày 20/07/2017, đã trích dẫn một quan chức Mỹ tiết lộ rằng: Ngay từ tháng Tư vừa qua, bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Jim Mattis đã chuyển lên cho tổng thống Mỹ một kế hoạch nhằm đối phó với các đòi hỏi quá đáng của Trung Quốc tại Biển Đông, phác thảo cả một lịch trình dùng cho cả năm, điều động chiến hạm Mỹ đi vào những vùng biển quốc tế mà Trung Quốc yêu sách chủ quyền một cách bất hợp pháp.

VOA: Việt Nam ‘trong tầm ngắm’ của du khách Trung Quốc

Du khách Trung Quốc trên xích lô dạo quanh Hà Nội

Từ nay đến 2020, người Trung Quốc dự kiến sẽ thực hiện 200 triệu chuyến du lịch, tăng 48% so với con số 135 triệu tour của năm ngoái. Các điểm đến hàng đầu của họ là Hong Kong, Thái Lan, Hàn Quốc, và Nhật Bản, theo báo cáo vừa công bố ngày 20/7 của tập đoàn môi giới và đầu tư độc lập hàng đầu và lâu đời nhất tại Châu Á.

Đây là báo cáo thứ năm của CLSA về xu hướng du lịch của người Trung Quốc kể từ năm 2005 tới nay.

“Các yếu tố khiến người Trung Quốc du lịch nhiều hơn bao gồm có thêm được ngày nghỉ lễ, nới lỏng các giới hạn du hành, và mong muốn được trải nghiệm các hoạt động và các nền văn hóa khác nhau,”CLSA nói.

VOA Tiếng Việt: Ông Nguyễn Phú Trọng đến Phnom Penh ‘ve vãn’ Campuchia

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (trái) 
và Quốc Vương Quốc vương Campuchia Norodom Sihamoni 


Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng hội đàm với Quốc vương Campuchia Norodom Sihamoni hôm 20/7 tại chính điện Hoàng Cung ở thủ đô Phnom Penh, bắt đầu chuyến thăm “cấp nhà nước” kéo dài ba ngày theo lời mời của nhà vua Campuchia, để đánh dấu kỷ niệm 50 năm ngày hai nước thiết lập bang giao.

Truyền thông Việt Nam miêu tả chuyến thăm Campuchia của ông Trọng là “một dấu mốc lịch sử đặc biệt quan trọng trong quan hệ láng giềng tốt đẹp, hữu nghị truyền thống, hợp tác toàn diện Việt Nam - Campuchia”.

Thông tấn xã Việt Nam mô tả cảnh người dân Campuchia tưng bừng đón tiếp người đứng đầu đảng cầm quyền tại Việt Nam: “Dọc hai bên đường từ sân bay quốc tế Pochentong về Hoàng cung, hàng nghìn người dân và thanh thiếu niên Campuchia cầm cờ, hoa, vẫy chào Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng... Từng đàn chim bồ câu bay lượn trên bầu trời, trước cửa Hoàng cung - hình ảnh sinh động của hòa bình và hữu nghị.”

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Tiền/Vàng & Nước Mắt

Vấn đề với chủ nghĩa xã hội là tới lúc nào đó nó sẽ dùng hết tiền của người khác. -  Margaret Thatcher
 
Chừng mười năm trước, tôi tình cờ đọc được một bài báo ngắn (“Tuần Lễ Vàng 1945”) của Trà Phương – trên trang Vnexpress, số ra ngày 13 tháng 10 năm 2010 – mà cứ cảm động và bâng khuâng mãi. Xin ghi lại nguyên văn, cùng hình ảnh, để chia sẻ với mọi người:
“Sau khi giành độc lập, đất nước gặp nhiều khó khăn về tài chính, 4/9/1945 Bác Hồ đã phát động Tuần lễ Vàng kêu gọi mọi người ủng hộ ngân sách quốc gia. Trong tuần lễ này, giới công thương có đóng góp nhiều nhất.

Một số bức ảnh về Tuần lễ Vàng đã được Nhà sử học Dương Trung Quốc sưu tầm trong một chuyến công tác tại Pháp mới đây. Theo ông Dương Trung Quốc, ngay sau khi từ chiến khu lần đầu tiên về Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn nơi ở và làm việc tại ngôi nhà số 48 phố Hàng Ngang. Đây là nơi ở của nhà tư sản Trịnh Văn Bô, một người thuộc vào hạng giàu nhất Việt Nam lúc bấy giờ.

Bác chọn nhà một tư sản giàu có vì tin vào nhân dân của mình. Không chỉ người nghèo mà cả người giàu cũng khao khát độc lập, tự do. Và cách mạng cần đến sự ủng hộ và tham gia của cả người giàu lẫn người nghèo.”
 
blank
Một cụ già tám mươi tuổi mang tới một gói lụa điều, 

bên trong là nén vàng gia bảo nặng mười bảy lạng. Ảnh chú thích: Vnexpress

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

NGÔ THẾ VINH: TÌM LẠI THỜI GIAN ĐÃ MẤT TƯỞNG NHỚ MỘT VỊ DANH SƯ GIÁO SƯ Y KHOA PHẠM BIỂU TÂM

Đây là bài mới bổ sung cho một bài viết khởi đầu chỉ là hồi tưởng và những kỷ niệm rất riêng tư với Giáo sư Phạm Biểu Tâm nhân dịp lễ tưởng niệm 100 năm ngày sinh của một vị danh sư đã để lại những dấu ấn lâu dài trong Ngành Y của Việt Nam từ thế kỷ trước.
 Hình 1: Giáo sư Phạm Biểu Tâm tại Bệnh viện Bình Dân (1960), 
mỗi buổi sáng cùng các nội trú và sinh viên đi thăm trại bệnh 
trước khi vào phòng mổ.[nguồn: hình tư liệu gia đình Gs Phạm Biểu Tâm*] 
ĐÔI DÒNG TIỂU SỬ

Giáo sư Phạm Biểu Tâm sinh ngày 13 tháng 12 năm 1913 tại Thừa Thiên, Huế; mất ngày 11 tháng 12 năm 1999 tại Hoa Kỳ, hưởng thọ 86 tuổi.
Vào cuối đời, thầy Tâm cho biết thực sự thầy gốc người Nam Bộ, sinh ra và lớn lên tại miền Trung. Sau đây là thông tin từ người em ruột Gs Phạm Biểu Tâm, Băng-sĩ Phạm Hữu Nhơn nguyên là một tướng lãnh thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH từ Falls Church, Virginia gửi cho Bông, tức tên gọi ở nhà của Phạm Biểu Trung, trưởng nam của thầy Tâm: 
“Bông thân mến, Cha cháu sinh ngày 13/12/1913. Quê quán làng Nam Trung, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên, trong một gia đình khoa bảng. Cụ cố là Tổng binh Phạm Tấn, gốc miền Nam, quê quán làng Long Phú (Bến Lức, Gò Công), tỉnh Gia Định. Được vua Gia Long vời ra làm quan ngoài Bắc Hà (Ninh Bình và Nam Định). Cụ nội là Phạm Năng Tuần, tước hiệu Hàn Lâm Viên Đại Phu. Cụ khai khẩn và thành lập làng Nam Trung, tỉnh Thừa Thiên cho các quan gốc miền Nam ra Trung. Cụ thân sinh là Phạm Hữu Văn, thi đậu Tiến sĩ khoa Quí Sửu 1913. Làm quan tới chức Bố Chánh tỉnh Thanh Hóa, được thăng Thượng Thư Trị Sứ khi đã về hưu.” 

Việt Nguyên: Căn bệnh của nền Y tế Hoa Kỳ


TT Trump ngay sau khi thắng cử đã nhất định hủy bỏ y tế Obamacare, một hứa hẹn của đảng Cộng Hòa trong nhiều năm qua, nhưng thực tế không như TT Trump và đảng Cộng Hòa nghĩ. Obamacare như TT Obama muốn là một đánh dấu cho nhiệm kỳ Obama giống như Medicare là một đánh dấu của nhiệm kỳ Johnson thập niên 1960.

Ngày 4 Tháng Năm 2017, đảng Cộng Hòa, Hạ Viện và TT Trump vui mừng khi dự luật của Hạ Viện được thông qua nhưng sự vui mừng ngắn hạn, đa số dân Mỹ không chịu bỏ Obamacare để nhận dự luật AHCA hay Trumpcare vì dự luật có nhiều khuyết điểm có lợi cho giới giàu hơn là giới nghèo và những người có bệnh nặng. Hội Y Khoa Hoa Kỳ (AMA) đại diện cho giới bác sĩ cũng chống đối. Y tế phải được xem là nhân quyền và quyền của mọi người không phải là y tế của một giới nào. Trumpcare có lợi cho giới giàu với lợi tức trên $500,000/một năm với tín chỉ thuế trong khi Medicaid cho người nghèo bị cắt nhất là Medicaid cho những người có lợi tức trung bình $40 ngàn – $50 ngàn một năm không được hưởng trợ cấp khi bệnh nặng, nằm bệnh viện lâu không có Medicaid phải mất hết tài sản để trả chi phí bệnh viện. Những người có lợi tức thấp nhưng không thấp đến mức được Medicaid theo luật y tế Trumpcare đã cho thấy ở xã hội Hoa Kỳ thành phần trung lưu được gọi là cột trụ là thành phần thiệt thòi nhất về y tế và thuế.

G.Đ/Người Việt: Biển Đông: Chính sách hai mặt của Bắc Kinh

Oanh tạc cơ loại H6 của không lực Trung Quốc vừa bay ngang eo biển Miyako để vào khu vực phía Tây Thái Bình Dương.(Hình: southfront.org)

Tuần trước, các chiến đấu cơ của không quân Trung Quốc liên tục bay qua cả eo biển Bashi (nằm giữa Đài Loan và Philippines) lẫn eo biển Miyako (nằm giữa Okinawa và Miyako của Nhật, trong đó, Okinawa đang là nơi trú đóng của hàng chục ngàn quân nhân bộ binh, không quân, hải quân, thủy quân lục chiến Mỹ).

VOA Tiếng Việt: Hội Sinh viên Nhân quyền VN ra mắt sau khi sáng lập viên bị bắt

Nhà tranh đấu Trần Hoàng Phúc (phải) và nhà tranh đấu Nguyễn Đan Quế, tháng 4, 2017.
(Facebook Lê Thăng Long)
Hội sinh viên Nhân quyền Việt Nam, một nhóm sinh viên có ước nguyện cải cách giảng đường và tự do học thuật ở Việt Nam, và nhân quyền cho các sinh viên, trong tuần này công khai tuyên bố thành lập. Trước đó, sáng lập viên của hội, anh Trần Hoàng Phúc đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, theo điều 88 Bộ Luật hình sự.

Trong một thông báo, Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết hội có một số thành viên, cảm tình viên và cố vấn, trong đó nam chiếm 75% và nữ chiếm 25%. Nhưng vì lý do an ninh, hội không công khai danh tính và số lượng thành viên chính thức.

Phạm Chí Dũng: Thấy gì qua ‘khẩu khí Nguyễn Đức Chung’?

Một cảnh sát lạy tạ dân làng Đồng Tâm khi được phóng thích ngày 22 tháng Tư.
Ngày 7 tháng Bảy năm 2017, vụ Đồng Tâm chính thức biến diễn sang một giai đoạn mới mang tên “Hồi tố”, sau giai đoạn đầu mang tên “Nổi dậy”.

Cú lật tê tái

Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung - nhân vật từng lăn tay, và cùng với đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc đã từng ký sống vào bản cam kết “không truy tố toàn thể nhân dân Đồng Tâm” vào cuối tháng 4/2017, nhưng sau đó đã quay ngoắt “khởi tố là việc của cơ quan điều tra” - bất ngờ có một bài phát biểu dài và có chất hùng biện tại Ủy ban nhân dân huyện Mỹ Đức vào buổi sáng ngày 7/7/2017, ngay sau khi Thanh tra Hà Nội công bố dự thảo kết luận về đất đai tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức.

Nguyễn Hồng Phúc/Luật Khoa: Chúng ta tỏ ra muốn bình đẳng, nhưng có thực sự muốn bình đẳng không?

Nhà phân tâm học người Anh Adam Phillips. Ảnh: Totally Dublin.
Một cuộc phỏng vấn với nhà văn, nhà phân tâm học người Anh Adam Phillips. Dịch từ: Do we really want equality? – New Internationalist, 2/2/2004.
Chúng ta thực sự muốn bình đẳng sao?

Điều kỳ lạ về sự bình đẳng là có rất nhiều người tỏ ra đề cao nó và nỗ lực vì nó. Nhưng xét ở cấp độ cá nhân, người ta thực ra lại khá ghét bỏ nó.

Họ lo lắng sẽ bị mất đi cảm giác về tính đặc biệt và độc đáo của mình. Một trong những nguyên nhân của nỗi lo lắng ấy bắt nguồn từ thực tế rằng, hầu hết mọi người đều đã từng trải nghiệm cảm giác mình là một thứ gì đó đặc biệt với các bậc cha mẹ. Trải nghiệm ấy sau đó phát triển thế nào còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Vấn đề là, nếu xét trên cấp độ cảm xúc và phân tâm học, sự đặc biệt ấy thường có liên quan đến việc cá nhân có thể trở thành một thứ gì đó mà người khác cần.

Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Ngô Nhân Dụng: Khuyên bảo Donald Trump


Xin nói ngay để tránh hiểu lầm: Nhật báo Wall Street Journal mới“khuyên bảo” Tổng thống Donald Trump vốn là một cơ quan ngôn luận kiên trì bảo thủ, là nơi các lý thuyết gia vẫn biện minh cho các chính sách của đảng Cộng Hòa. Tờ báo mang tên phố Wall, trung tâm tài chánh của tư bản Mỹ, hiện nằm trong tay tỷ phú truyền thông Rupert Murdoch. Gia đình này cũng làm chủ cả hệ thống ti vi với đài Fox News, diễn đàn mạnh nhất của những người ủng hộ Tổng thống Trump. Ngày hôm qua, báo này mới viết bài quan điểm The Trumps and the Truth,” (Nhà Trump và Sự Thật) đề nghị ông tổng thống nên cho tất cả các người cộng sự và con cái ông nói hết những gì đã xẩy ra liên quan đến họ với người Nga. Ông Trump hãy dùng chiến thuật “tấn công trước,” không nên để cho các tin tức rò rỉ ngày này qua tháng khác như trong nửa năm qua.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Côn Minh & Bắc Kinh

Trung Hoa (dường như) chưa từng thoát khỏi đêm trường trung cổ. - Phạm Thanh Nghiên
Gần hai mươi năm trước, tôi hân hạnh được Đại Tá Phạm Văn Liễu gửi cho mấy tập hồi ký (Trả Ta Sông Núi) cùng lời yêu cầu viết một bài giới thiệu về tác phẩm của ông. Tôi thưa lại rằng mình rất vinh dự khi được nhờ cậy. Tuy nhiên, theo công tâm, tôi sẽ góp đôi lời về những trang sách mà tác giả đề cập đến những nhân vật quá cố (Ngô Đình Diệm &Hoàng Cơ Minh) với quá nhiều hằn học.
Ông không đồng ý như thế nên chút duyên nợ, về chữ nghĩa, giữa chúng tôi đã không có cơ thành tựu. Từ đó đến nay – thỉnh thoảng – tôi vẫn được đọc thêm những cuốn hồi ký khác, của nhiều nhân vật khác.
Phần lớn những người Việt Nam đi làm cách mạng, hồi đầu thế kỷ trước, đều có lúc phải sang Trung Hoa lánh nạn. Họ thường đi qua ngả Vân Nam vì địa danh này giáp giới với miền Bắc nước mình.

Cổ Lũy: TỪ NAM CALIFORNIA: NHÌN TỚI LIÊN HỆ VIỆT-MỸ: THỜI TỔNG THỐNG DONALD TRUMP

Bài kỳ trước mở đầu với bối cảnh về nhân vật Donald J. Trump, một người tuy thành công về tiền bạc và “nổi tiếng” nhưng bị đa số dân chúng và giới truyền thông Mỹ xem như thiếu khả năng, kinh nghiệm, tư cách, và không xứng đáng lên làm tổng thống với thắng lợi không thuyết phục được nhiều người trong tranh cử 2016.
Đã hai năm sau khi ông Donald Trump quyết định ra tranh cử sơ bộ làm người đại diện đảng Cộng Hòa, đi qua tuyển cử toàn quốc, rồi đắc cử bất ngờ và làm tổng thống đã nửa năm, với mức ủng hộ thấp nhất so với những tổng thống đi trước kể từ thời 1940; dân chúng trong và ngoài nước đã có dịp chứng kiến và biết thêm về ông ở nhiều mặt. Đáng buồn thay, trừ nhóm thiểu số chủ lực/base trung thành với ông (khoảng 30 phần trăm, gồm những thành phần da trắng bị xem là thấp kém và kỳ thị chủng tộc) những hiểu biết và nhận xét tiêu cực của đa số dân chúng và giới truyền thông về cá nhân ông, những gì ông nói và làm cho tới nay không cải thiện mấy mà có phần tệ hại hơn.

Phạm Chí Dũng: Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa đang mưu tính gì?

Máy bay Vietnam Airlines và Vietjet đậu tại Tân Sơn Nhất.

Vừa nảy nòi thêm một bằng chứng về chiến thuật “câu giờ” của nhóm lợi ích Bộ Giao thông Vận tải trong vụ “sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất”.

“Câu giờ”

Tại phiên họp Chính phủ ngày 3/7/2017, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc dường như thật sự nóng ruột khi đề cập đến vấn đề sân golf trong sân bay. Theo ông Phúc, sự việc này đã tồn tại từ lâu, gần đây Chính phủ yêu cầu Bộ Giao thông chủ trì thuê công ty tư vấn độc lập nước ngoài để xem xét, lên phương án nâng cấp, mở rộng Tân Sơn Nhất. “Bộ Giao thông phải có báo cáo kịp thời việc này, không để kéo dài gây dư luận không tốt” - ông Phúc có vẻ bức xúc.

Quỳnh Vy/Tạp Chí Luật Khoa: Tư tưởng tự do không phải truyền thống của Trung Quốc? Liu Xiaobo buộc chúng ta phải nghĩ lại.


Năm 2010, khi Ủy ban giải Nobel Hòa Bình trao giải cho Liu Xiaobo (Lưu Hiểu Ba), người vừa qua đời hôm thứ Năm tuần trước ở Trung Quốc, Fang Lizhi, nhà vật lý học thiên thể và là một người bất đồng chính kiến đang sống lưu vong ở Mỹ đã viết:d

“Giải thưởng được trao cho Liu Xiaobo bắt buộc thế giới Tây phương phải tự vấn lại cái khái niệm đầy nguy hiểm ngày càng thịnh hành và ăn sâu vào trí óc họ sau cuộc thảm sát năm 1989. Đó là, phát triển kinh tế sẽ nhất định khiến Trung Quốc dân chủ hóa”.



Giải thưởng Nobel năm ấy cũng cùng lúc thách thức những khái niệm khác, vốn cũng rất được giới học giả, chiến lược gia và doanh nghiệp phương Tây ưa chuộng. Họ luôn cho rằng những kẻ “nổi loạn” như ông Liu Xiaobo là một nhóm ít ỏi, sống chệch khỏi văn hóa truyền thống Trung Quốc.

VOA: Thảo luận Mỹ-Nga: 'Hãy còn nhiều việc phải làm'

Thứ trưởng ngoại giao Nga Sergei Ryabkov (bên trái), 
và Đại sứ Nga tại Hoa Kỳ, Sergey Kislyak (phải), 
tới Bộ Ngoại giao ở Washington, ngày 17/7/2017, 
để thảo luận với Phó Ngoại Trưởng Mỹ Thomas Shannon. 
(Ảnh AP/Carolyn Kaster)


Các nhà ngoại giao Nga và Mỹ đã thảo luận gay gắt về một loạt vấn đề hôm thứ Hai 17/7, nhưng “hãy còn nhiều việc cần phải làm”, theo Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

Phó Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Thomas Shannon và Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergei Ryabkov gặp nhau hôm thứ Hai để thảo luận về những đề tài gây quan tâm cho cả hai bên.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Lưu Hiểu Ba: Từ những cuốn sách cấm nhìn về bệnh nhiễm trùng huyết đối với tính cầm quyền chính danh của Đảng Cộng sản Trung Quốc


(Trích “Cái chết chìm của siêu cường – Lời cảnh tỉnh gửi tới Trung Quốc”
– Lotus Media xuất bản, 2107)

Với một Trung Quốc hiện tại không có tự do xuất bản, tự do ngôn luận, có hẳn cơ quan chuyên môn phụ trách quản chế ngôn luận, ý thức hệ, về phía Đảng có Ban Tuyên truyền Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, về phía chính phủ thì có Tổng cục báo chí và xuất bản, Tổng cục phát thanh, truyền hình và điện ảnh nhà nước. Những biện pháp nhằm quản lí nghành xuất bản, chính là mỗi cuối năm cũ đầu năm mới sẽ tổ chức một hội nghị nội bộ của nghành xuất bản. Bên tổ chức hội nghị là Ban tuyên truyền Trung ương và Tổng cục báo chí và buất bản, người tham gia là Ban tuyên truyền khắp các nơi trên toàn Trung Quốc, các viên chức của Tổng cục báo chí và xuất bản, người phụ trách các nhà xuất bản trên toàn quốc cũng như nhân vật hàng đầu của các báo, tạp chí. Hội nghị sẽ dựa theo “chính trị xác tín” của Đảng Cộng sản Trung Quốc để tổng kết thành tích trong 1 năm đã qua của công tác xuất bản, mà công tác tổng kết mỗi năm sẽ không thể thiếu được công việc định ra một “ danh sách sách cấm”, danh sách này sẽ do Phó giám đốc lĩnh vực xuất bản, phát hành trực thuộc Tổng cục báo chí xuất bản đưa ra. Những cuốn sách có tên trong danh sách sẽ không tiếp tục được xuất bản phát hành; Những nhà xuất bản bị điểm danh, nếu nhẹ thì sẽ bị kiểm tra và bị phạt, nếu nặng thì bị miễn chức, sau đó là đóng cửa nhà xuất bản.

The Economist, 15/7/2017/Phan Trinh dịch: Cái chết của Lưu Hiểu Ba: Thông điệp cho Trung Quốc và phương Tây


LƯU HIỂU BA, mất ngày 13/7 vừa qua, không là cái tên cửa miệng ở phương Tây. Tuy nhiên, với người Trung Quốc đang đòi dân chủ, đang chống lại dã tâm cản đường dân chủ của Đảng Cộng sản, thì cái tên Lưu Hiểu Ba lại rất nổi bật. Tiếng nói uy nghiêm, trầm tĩnh và không ngưng nghỉ kêu đòi tự do cho dân tộc Trung Quốc của Lưu Hiểu Ba đã khiến ông trở thành một trong những nhà phản kháng vì lương tâm nổi tiếng nhất thế giới, cùng hàng ngũ với Andrei Sakharov và Nelson Mandela. Ông cũng là tù nhân lương tâm đoạt giải Nobel Hoà bình như họ.

Thụy My/RFI: Ấn, Nhật, Mỹ, Việt : Bốn nước ngáng chân Trung Quốc tại Biển Đông

Tàu khu trục Mỹ USS Mustin (DDG 89) 
cùng tàu Nhật Bản JS Kirisame (DD 104) và JS Asayuki (DD 132) 
trong cuộc thao diễn ở Biển Đông 21/04/2015. 
- Courtesy David Flewellyn/U.S. Navy/Handout via REUTERS


Theo tác giả Ralph Jennings trên Forbes, một năm sau phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế La Haye, Trung Quốc lại càng thống trị Biển Đông hơn, bất chấp đòi hỏi chủ quyền của Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei, Đài Loan. Đó là vì Trung Quốc bác bỏ phán quyết, nhưng đã tăng cường hợp tác kinh tế với một số nước để chắc chắn rằng không ai có thể gây phiền nhiễu.

Trung Quốc có quân đội đứng thứ ba thế giới và tổng sản phẩm nội địa thứ nhì thế giới, khiến khó thể đối phó với việc Bắc Kinh kiểm soát Biển Đông, đặc biệt đối với các quốc gia Đông Nam Á nhỏ yếu hơn. Nhưng không phải tất cả đều bó tay, mà theo nhà báo Ralph Jennings, có bốn quốc gia sau đây có thể tạt một gáo nước lạnh vào tham vọng kiểm soát vùng biển 3,5 triệu kilomet vuông giàu tài nguyên và mang tính chiến lược này.

Thụy My/RFI: Trung Quốc phản đối dự luật cho phép chiến hạm Mỹ thăm Đài Loan

Khu trục Mỹ USS Lassen hoạt động trong vùng 12 hải lý 
của các đảo nhân tạo do Trung Quốc bồi đắp ở Biển Đông 
(Ảnh chụp ngày ngày 27/10/2015) - US Navy/CPO John Hageman/Handout 
via Reuters/File Photo


Trung Quốc hôm 17/07/2017 đã lên tiếng phản đối sau khi Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua một dự luật cho phép các chiến hạm Mỹ lại được ghé thăm Đài Loan.

Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc Lục Khảng (Lu Kang),được AFP trích dẫn, tuyên bố : « Trung Quốc kiên quyết phản đối mọi hình thức trao đổi chính thức hay tiếp xúc quân sự giữa Hoa Kỳ và Đài Loan ». Ông Lục Khảng cho rằng dự luật này « rất có hại », kêu gọi phía Mỹ « không nên quay ngược chiều lịch sử, làm tổn hại cho lợi ích chung trong quan hệ hai nước ».

Reuters: Trung Quốc nổi đóa vì dự luật quốc phòng của Mỹ


Trung Quốc ngày 17/7 loan báo đã chính thức phản đối mạnh mẽ Hoa Kỳ sau khi Hạ viện Mỹ thông qua dự luật quốc phòng thường niên cho phép mở rộng trao đổi với lãnh thổ tự trị Đài Loan.

Bắc Kinh xem Đài Loan là một tỉnh ly khai và chưa bao giờ từ bỏ ý định dùng võ lực để có được quyền kiểm soát Đài Loan.

Mỹ không có quan hệ chính thức với Đài Loan nhưng luật Mỹ quy định Washington có thể giúp Đài Loan tự vệ và Hoa Kỳ cũng là nguồn cung cấp võ khí chính yếu cho Đài Loan.

Hà Tường Cát/Người Việt: Tập Cận Bình thay nhân sự, củng cố thêm quyền lực

Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng Thống Mỹ Donald Trump 
tại Thượng Đỉnh G20 Tháng Bảy ở Hamburg, Germany. (Hình: Saul Loeb/AP)


BẮC KINH (NV) – Những chuyển đổi nhân sự lãnh đạo là sự kiện bình thường trước mỗi kỳ đại hội của đảng Cộng Sản, nhưng năm nay trước Ðại Hội 19 vào mùa Thu của Cộng Sản Trung Quốc, các quan sát viên rất chú ý đến việc phe cánh của Chủ Tịch Tập Cận Bình đang được đưa vào những chức vụ trọng yếu để củng cố thêm quyền lực rộng lớn mà ông đã nắm giữ trong mọi lãnh vực.

Trong khi đó tiếp tục để cho các bộ phận tuyên truyền cổ vũ đề cao lý thuyết chính trị của mình, người ta thấy dường như ông Tập có tham vọng xa hơn là muốn trở thành một lãnh tụ tối cao độc tôn theo kiểu Ðặng Tiểu Bình nếu chưa phải là Mao Trạch Ðông, và như thế sẽ không có gì ngạc nhiên nếu qua hai nhiệm kỳ 5 năm, đến Ðại Hội 20 vào năm 2022 ông Tập có thể tìm cách để được lưu giữ ở vị trí lãnh đạo thêm một hay nhiều nhiệm kỳ nữa.

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Ngô Nhân Dụng: Tưởng niệm Lưu Hiểu Ba


Năm 1989 nhà phê bình văn học Lưu Hiểu Ba đang làm giáo sư thỉnh giảng ở Đại Học Columbia, New York, thì cuộc biểu tình của các sinh viên và công nhân tại Bắc Kinh bùng lên. Ông vội vã bay trở về Trung Quốc tham dự. Dần dần, ông được coi là một người lãnh đạo. Ngày 2 Tháng Sáu, Lưu Hiểu Ba cùng ba người bạn bắt đầu tuyệt thực đòi hỏi đảng Cộng Sản phải dân chủ hóa nước Trung Hoa.

Họ tuyên bố: Chúng tôi hô hào phát triển chế độ dân chủ ở Trung Quốc theo đường lối hòa bình. Chúng tôi chống bạo động dưới mọi hình thức. Nhưng chúng tôi cũng không sợ bạo lực.


Phạm Chí Dũng: Bế tắc giải quyết doanh nghiệp nhà nước

Cho tới nay chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc dường như vẫn nguyên trạng thế bế tắc trong mục tiêu giải quyết hàng loạt doanh nghiệp nhà nước làm ăn lỗ lã, cận kề phá sản. Nhưng nguy hiểm nhất là đang bắt ngân sách phải còng lưng trả nợ thay cho núi vay trong quá khứ.

Con nợ Đạm Ninh Bình là một ví dụ…

Nợ doanh nghiệp nhà nước

Hãy đối chiếu giữa khối doanh nghiệp nhà nước và khối doanh nghiệp tư nhân. Khối doanh nghiệp nhà nước chiếm tới 2/3 tổng tài sản, 60% nguồn vốn tín dụng, 70% nguồn vốn ODA và được ưu đãi rất lớn về khả năng tiếp cận tín dụng và những điều kiện về chính sách, nhưng lại hoạt động quá tệ. Ít nhất 30% doanh nghiệp nhà nước bị lỗ và khối này chỉ đóng góp được khoảng 1/3 tổng sản phẩm xã hội.

VOA: Thông tin thêm vụ Việt Nam nhận lại công dân từ Mỹ

Di dân bất hợp pháp tại chuẩn bị trục xuất tại sân bay Chicago.

Tin tức về chuyện Việt Nam nhận lại công dân bị Hoa Kỳ trục xuất vẫn tiếp tục gây nhiều bàn luận.

Mới đây đã diễn ra cuộc họp đầu tiên của nhóm làm việc theo của tuyên bố chung giữa hai nước sau cuộc gặp giữa Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và Tổng thống Donald Trump tại Nhà Trắng hồi tháng Năm vừa qua.

Theo đó, người đứng đầu chính phủ Việt Nam khẳng định “sẽ làm việc tích cực với phía Hoa Kỳ để sớm đưa trở lại những người Việt Nam đã nhận được lệnh phải rời khỏi Hoa Kỳ lần cuối lấy cơ sở là Hiệp định Việt Nam – Hoa Kỳ về nhận trở lại công dân năm 2008”.

RFI: Mỹ muốn thúc đẩy nhanh thủ tục trục xuất dân nhập cư bất hợp pháp

Mỹ muốn thúc đẩy nhanh thủ tục trục xuất 
dân nhâp cư bất hợp pháp - © Getty Images / John Moore


Tại Hoa Kỳ, tổng thống Donald Trump đã coi cuộc đấu tranh chống nạn nhập cư bất hợp pháp là một ưu tiên và ông vẫn muốn thực hiện dự án xây tường ở đường biên giới chung với Mêhicô.

Nhưng trước mắt, bộ An Ninh Nội Địa muốn giảm số trại đón tiếp những người nhập cư mới. Do vậy, Washington đang chuẩn bị một dự luật cho phép trục xuất ngay lập tức những người nhập cư trái phép mới vào Mỹ dưới ba tháng.

Từ New York, thông tín viên Grégoire Pourtier tường trình:

«Trong cuộc thảo luận không chính thức và chưa từng có với báo chí, trong tuần qua, Donald Trump đã đưa ra một ý tưởng mới về bức tường biên giới mà ông vẫn muốn xây ở khu vực biên giới với Mêhicô.

Vũ Đình Trọng/Người Việt: ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam,’ bài hát bị CSVN kết tội

Nhạc sĩ Tuấn Khanh. (Hình: Triet Tran)

“Bài ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam’ tôi viết từ năm 2011 sau nhiều năm tôi chứng kiến ngư dân Việt Nam ra biển bị bắt cóc, đòi tiền chuộc, bị đâm chém, bị giết, bị cướp, thậm chí bị bắn, rồi có những người thiệt mạng đem xác trở về, mà sau đó nỗi đau là cái mà người Việt Nam hoàn toàn gánh chịu.”

Đó là lời của nhạc sĩ Tuấn Khanh nói về bài hát “Viết Về Ngư Dân Việt Nam,” hay còn được gọi một cái tên khác là “Biển Đông,” khi mới đây bài hát này bị nhà cầm quyền Việt Nam cho là “Bài hát ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam’ của tác giả Tuấn Khanh trong dĩa CD nhạc thu giữ khi khám xét tại chỗ ở của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ‘mang nội dung kích động nhân dân phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, truyền bá tư tưởng, văn hóa phản động.’”

Lê Phan: Câu chuyện lãnh tụ

Thời còn đi học, tôi có lần được đến thăm ngôi nhà riêng của cố Tổng Thống Harry Truman ở Independence, Missouri. Hồi đó ông còn sống tuy đã lớn tuổi. Ông bà vẫn sống rất bình dị, căn nhà ông bà ở người ra kẻ vào tự nhiên. Những năm của thập niên 1960, đất Mỹ còn là một miền đất của thời thái bình, nhà cựu tổng thống không có canh gác cẩn mật. Cựu tổng thống có một vài người phụ ông trả lời thư tín, nhưng vào nhà không ai nghĩ đây là căn nhà của một vị cựu tổng thống Hoa Kỳ, mà lúc đó đã trở thành cường quốc quan trọng nhất của thế giới.

Tổng Thống Harry S. Truman, vị tổng thống thứ 33 của Hoa Kỳ là một con người bị đột ngột đưa vào chức vị quan trọng nhất thế giới và ông đã chứng tỏ là một trong những vị tổng thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ.

Chủ Nhật, 16 tháng 7, 2017

LÊ THANH: CUỘC PHỎNG VẤN CÁC NHÀ VĂN Ô.Ô. Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Đôn Phục, Ngô Văn Triện, Hoàng Ngọc Phách, Vũ Đình Long, Tú Mỡ, Đào Duy Anh

Lời Giới Thiệu
Diễn Đàn Thế Kỷ hân hạnh giới thiệu cùng quý độc giả một loạt bài phỏng vấn hiếm có được ông Lê Thanh làm việc cho tạp chí Tri Tân thực hiện vào năm 1942 với một số học giả và nhà văn nhà báo của thời ấy: Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Đôn Phục, Ngô Văn Triện, Hoàng Ngọc Phách, Vũ Đình Long, Tú Mỡ, Đào Duy Anh. Các bài phỏng vấn này được in thành một cuốn sách nhan đề: CUỘC PHỎNG VẤN CÁC NHÀ VĂN do nhà Đời Mới xuất bản tại Hà Nội năm 1943.

Nhà thơ Thành Tôn chủ nhân của cuốn sách quý hiếm này gợi ý DĐTK công bố các bài phỏng vấn do ông Lê Thanh thực hiện. Bài đầu tiên là cuộc trò chuyện với học giả Trần Trọng Kim được đăng tải hôm nay.
DĐTK

*

LÊ THANH
CUỘC PHỎNG VẤN CÁC NHÀ VĂN

Ô.Ô. Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Đôn Phục, Ngô Văn Triện,
Hoàng Ngọc Phách, Vũ Đình Long, Tú Mỡ, Đào Duy Anh


SONG THAO: ALASKA

Núi đội tuyết trắng. 
Răng và mắt thay phiên nhau làm khó, níu chân cẳng tôi gần một năm trời. Fix xong hai chàng có cái tên văn vẻ nhãn nha, chân tôi tớn lên. Đi! Đi cho ra đi. Dân xứ tuyết nhất định đi tới quê hương của tuyết coi cái ổ của nàng tiên trắng nó ra sao. Cái chân hay đi nhất định leo lên tới đỉnh địa cầu coi có chóng mặt không. Vậy là Alaska thẳng tiến.
Nói cho oai vậy thôi chứ chân cẳng đâu mà leo chót vót. Phải nhờ tới con tàu đại dương. Ban ngày mênh mông nước, ban đêm tràn lan đe dọa. Tôi không vượt biển nhưng nhìn ra biển cả trong đêm tối, nghĩ tới những đồng bào liều mình trên những chiếc ghe nhỏ đi tìm tự do, tôi bỗng rùng mình. Thân phận bèo bọt giữa sóng cả sao mà mong manh. Mấy ông bà bạn từng nhắm mắt lao mình ra biển cả trong cuộc hải hành hãi hùng lắc đầu lia lịa khi được rủ đi cruise. Biển cả vẫn là nỗi ám ảnh không dễ buông ra được.

PROF. ĐÀM TRUNG PHÁP: VŨ HOÀNG CHƯƠNG (1915-1976): SOUTH VIETNAM’S FEARLESS POET LAUREATE


According to Mencius, a defining quality of a great man is his fearless adhesion to his principles in the face of threats and the use of force. This crown-jewel element of moral character is expressed in Sino-Vietnamese as “uy vũ bất năng khuất 威武不能屈.”  Vũ Hoàng Chương – South Vietnam’s poet laureate – proved this quality by penning the poem “Vịnh tranh gà lợn” (Ode to a painting of chickens and pigs) to satirize the so-called “victors” of the Vietnam War, while ushering in the Lunar New Year of the Dragon (Bính Thìn) in early 1976. As anticipated, Vũ Hoàng Chương’s public defiance of the new regime landed him in jail, from which he was released when he was near death. Five days later, on September 6, 1976, the undaunted poet passed away at home. A translation of the poem into English and its original in Vietnamese appear below with my explications:
ODE TO A PAINTING OF CHICKENS AND PIGS – VỊNH TRANH GÀ LỢN
1. Dawn it’s clearly not, yet dusk too soon – Sáng chưa sáng hẳn tối không đành
2.  Boisterous chickens and pigs stir up the paintinglợn om xòm rối bức tranh
3. Walls have ears, poetry runs risks – Rằng vách có tai thơ có họa
4. How are we to tell whose heart is red and whose eyes blue – Biết lòng ai đỏ mắt ai xanh
5. Brotherly chicken eyes have oftentimes been blindedMắt gà huynh đệ bao lần quáng 
6. Pig guts have stayed true in matter of death and life – Lòng lợn âm dương một tấc thành
7. It’s about time to stop your crows and your oinks – Cục tác nữa chi ngừng ủn ỉn  
8. To listen to a new song the dragon sonorously declaim – Nghe rồng ngâm váng khúc tân thanh   

Nguyễn Đức Tùng: Thanh Thảo, Tôi Chào Ðất Nước Tôi


Thanh Thảo là một trong những người đi tìm đường của thế hệ mình.

Anh có nhiều chất liệu thơ ca, giàu sự quan sát, nhưng giàu hơn ở chất trầm tư. Vẻ đẹp của đời sống, sự quyến rũ, những động lực về tâm lý, nỗi đau thầm lặng, sự mất mát của chiến tranh, niềm tin vào chân lý, một thứ chân lý mà anh không dễ dàng nói ra, và không hẳn là đồng nhất với thứ được ca tụng công khai, nhưng niềm tin ấy rõ ràng. Anh là người dùng chữ cẩn trọng, tiết kiệm, nhưng không giản lược. Việc sử dụng tiểu sử rất phổ biến ở các nhà thơ, nhưng nổi bật trong trường hợp Thanh Thảo. Khi đọc kỹ, bạn bắt gặp ở đó con người thật, tức là con người mà bạn nghĩ là thật, những suy nghĩ ấu thơ, sự xem xét lại quá khứ, gần như một sự tự minh bạch, nhưng không phải là thứ xưng tội theo truyền thống phương Tây như của R. Lowell.

Giới thiệu bản dịch tiếng Anh của bài Những Gì Thấy Được ‘Trong Đống Tro Tàn’ của Trần Văn Thủy


Đầu năm 2017, nhà xuất bản Người Việt tại Nam California đã ấn hành cuốn “Trong Đống Tro Tàn” của Trần Văn Thủy, một nhà văn và nhà đạo diễn phim ảnh nổi tiếng ở Hà Nội. Ở đầu cuốn Trong Đống Tro Tàn có đăng bài giới thiệu nhan đề:
của Phạm Phú Minh
Một người Mỹ, Giáo sư Eric Henry, bạn của nhà văn Trần Văn Thủy đã dịch bài này sang tiếng Anh vào tháng 6, 2017, chúng tôi xin hân hạnh được đăng tải dưới đây.

Phan Tấn Hải: Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn với Thơ Quỳnh


Mở ra trang đầu thi tập "Thơ Quỳnh" chúng ta gặp ngay lời tự tình của Hoàng Xuân Sơn:

... quỳnh ám ảnh suốt một đời anh
có thể là một đóa quỳnh nào đó
nhú mớm từ vườn đêm thẳm sâu
có thể là một dáng quỳnh nào đó
vừa thức giấc vừa tan biến đi
trong giấc mùa đông côi góa
có thể là giọng điệu thơ quỳnh lơi lả
khỏa thể vào âm nghi...

Đó là một dòng thơ sang trọng, quý tộc trong cõi đời rất bình thường này. Và những hình ảnh cực kỳ thơ mộng trong chữ đã biến đời thường này trở thành một cõi thơ dị thường, tinh khôi. Thơ Hoàng Xuân Sơn lúc nào cũng thế, như trong cõi mộng, một nơi ẩn mật của ngôn ngữ.

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Người đọc: Bùi Khiết: Đọc Tác Phẩm Trước Khi Bão Lụt Tràn Tới: Bảo Đại - Trần Trọng Kim và Đế Quốc Việt Nam (9/3/1945 - 30/8/1945) của Phạm Cao Dương

72 năm sau, sự thực lịch sử vẫn còn bị tránh né: Nhân vụ hồi ký Một Cơn Gió Bụi bị thu hồi, vụ Lưu Hiểu Ba và ngày 19 tháng 8, ngày Việt Minh cướp chính quyền 72 năm trước: 
Lời giới thiệu: Bùi Khiết là một dược sĩ, tốt nghiệp Đại Học Dược Khoa Saigon, thời đầu thập niên 1960. Sau năm 1975, ông là cộng sự viên nghiên cứu khoa học tại University of California, San Diego, California.  Bài điểm sách dưới đây cho ta thấy mặc dầu là một người học dược, một ngành thuộc khoa học thực nghiệm khác hẳn với sử  học, một khoa học nhân văn, tác giả lại tỏ ra quan tâm nhiều đến lịch sử của đất nước ông, có kiến thức rộng rãi và tinh thần phân tích sắc bén rất đáng chú ý, từ trước tới nay ít ai để ý tới. Điều người ta có thể nói lên được sau khi đọc bài ông viết là khoa học, dầu là chính xác, thực nghiệm hay nhân văn cũng đều là khoa học mà mục tiêu tối hậu luôn luôn là sự thật và là sự thật được đem lại bởi những phuơng pháp dù có đôi phần khác biệt.         
Tôi cảm thấy vô cùng hân hạnh nhận được một công trình nghiên cứu mới về sử học của tác giả Phạm Cao Dương, một nhà giáo và cũng là một nhà nghiên cứu sử học quen thuộc ở Miền Nam trước đây và hiện ở Hải Ngoại, tác phẩm: Trước Khi Bão Lụt Tràn Tới:Bảo Đại -Trần Trọng Kim và Đế Quốc Việt Nam 9/3/1945 - 30/8/1945, Amazon in ấn và phát hành  đầu  ăm 2017. Đây là một công trình soạn thảo rất công phu . Sách in đẹp rõ ràng và không có lỗi ấn loát. Tôi đọc cẩn thận và cũng nhân dịp này có một vài cảm nghĩ về tác phẩm của ông.

Khánh Hà: TÔI Ở ÐÂY


Người đã qua sông, tôi ở đây
Còn thả hồn theo những áng mây
Sớm chiều nhìn ngắm tranh vân cẩu
Đuổi bắt chiêm bao ngày lại ngày

Chiêm bao tôi thấy mình nhỏ dại
Thơ thẩn vườn xanh với bướm hoa
Rồi bỗng chốc trở thành thiếu nữ
Chẳng bao lâu tóc bạc, tuổi già

Huỳnh Hữu Ủy: BÓNG DÁNG THÁI TUẤN GIỮA NỀN NGHỆ THUẬT HIỆN ĐẠI


Thái Tuấn là một bóng dáng lớn của nền nghệ thuật Việt Nam hiện đại. Vừa đắm mình trong công việc sáng tác, anh vừa góp nhiều phần tác động trong việc phát triển và hình thành mạnh mẽ một nền nghệ thuật mới kể từ trường Mỹ Thuật Đông Dương trước đây.
Cùng với Duy Thanh và Ngọc Dũng, Thái Tuấn đã tạo nên một dấu mốc quan trọng đối với sinh hoạt hội họa ở Miền Nam, là một chuyển tiếp giữa những xung đột, va chạm từ nghệ thuật trước và sau điểm tựa lịch sử 1954. Đây là một thời điểm hết sức đặc biệt, bởi vì sau hiệp định Genève chia cắt đất nước làm hai miền, miền Bắc đi dần vào khuôn phép của một thứ nghệ thuật phục vụ chính trị rất nghèo nàn và buồn thảm, thì chung quanh trung tâm văn hóa Sài Gòn, một nền nghệ thuật mới đầy tính khai phá và tự do đã nở rộ. Chính trong bối cảnh ấy, Thái Tuấn cùng nhóm Sáng Tạo xuất hiện và hội họa Thái Tuấn đã hình thành.

Võ Phiến: MỘT NGƯỜI, MỘT NGƯỜI...



Lần đầu tôi được biết Nguyễn Bá Trạc cách đây chừng hăm lăm năm, thuở cùng chân ướt chân ráo đến Hoa Kỳ, ai nấy nhốn nháo chưa rõ đâu vào đâu.  Chuyến ấy tôi cặp họa sĩ Lâm Triết (là bạn của nhà văn Nguyễn), lên chơi Bắc Cali cho biết sự tình.

Buổi sáng, ông Nguyễn đi ra đi vào, băn khoăn.  Lâm Triết giải thích vào tai tôi khe khẽ:  “Sắp cúng. Chưa mua được trầu cau”.  (Giỗ quải hay cúng bái gì, tôi quên).

Lát sau, ông Nguyễn sốt ruột hẳn. Lâm Triết mỉm cười ranh mãnh, bấm nhẹ vào cổ tay tôi.  Triết không nói gì, nhưng nụ cười và ánh mắt ngầm nói:  “Chờ xem.  Có thể chàng còn lắm trò”...

Giới thiệu sách mới: NÚI ĐOẠN SÔNG LÌA - Truyện dài của Ngô Nguyên Dũng


Ngô Nguyên Dũng hiện sống tại Đức, đã  đóng góp nhiều sáng tác trên báo Thế Kỷ 21 trước đây và Diễn Đàn Thế Kỷ trong hiện tại.

Ngô Nguyên Dũng tên thật là Ngô Việt Dũng, sinh năm 1951 tại Sài Gòn. Du học và định cư tại CHLB Đức từ 1969. Tốt nghiệp đại học và trình luận án Tiến sĩ Hóa học năm 1989.

Trong thời gian gần hai thập niên (từ 1988 đến 2006) đã ấn hành 10 tập truyện ngắn, truyện vừa và truyện dài, như Âm Bản, Khung Cửa Nắng, Ngôn Ngữ Tuyết v.v...
Tập truyện viết bằng tiếng Đức: Die Inselder Feuerkrabben xuất bản năm 2011.


Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Trọng Nghĩa/RFI: Bắc Kinh sai lầm khi để Lưu Hiểu Ba chết trong lúc bị giam giữ ?

Đặt hoa và nến tưởng niệm Lưu Hiểu Ba, trước trung tâm Nobel Hòa Bình 
tại Oslo, Na Uy. Ảnh ngày 13/07/2017. - Reuters

Ngay sau khi tin Giải Nobel Hòa Bình Lưu Hiểu Ba qua đời vì bệnh ung thư được loan báo ngày 13/07/2017, cả thế giới lập tức có phản ứng đối với chế độ Bắc Kinh, bị cáo buộc là đã nhẫn tâm giam giữ nhà ly khai, không cho ông ra nước ngoài chữa trị, chờ đến khi hết cách chữa rồi mới chuyển ông đến bệnh viên. Tính chất gay gắt của những lời chỉ trích gợi lên câu hỏi là phải chăng Trung Quốc đã sai lầm nghiêm trọng trong cách xử lý vụ việc này ?

Lời lên án Bắc Kinh gay gắt nhất đến từ Ủy Ban Nobel Hòa Bình, đã cho rằng Trung Quốc phải chịu « trách nhiệm nặng nề » về việc ông Lưu Hiểu Ba qua đời « sớm » khi không cho ông được chăm sóc y tế đầy đủ.

VOA: Bắc Kinh thay đổi chiến lược ở Biển Đông

Sáu nước châu Á có các tuyên bố chủ quyền chồng lấn ở Biển Đông

Trong một bài viết đăng trên tạp chí Nikkei Asian Review hôm 12/7, ông Bill Hayton nhận định Trung Quốc đã âm thầm đổi chiến lược sau phán quyết hồi năm ngoái của Tòa trọng tài Quốc tế về Biển Đông.

Ông Hayton là nhà nghiên cứu tại Chatham House (Viện nghiên cứu Quốc tế Hoàng gia Anh), và cũng là tác giả của cuốn "Biển Đông: cuộc đấu giành quyền lực ở châu Á.

VOA xin giới thiệu các trích đoạn chính trong bài viết của ông dưới đây.

Tuấn Khanh: Cho những người không quen


Tháng 12 năm 2012, tôi nhận được một email rất lạ. Người gửi cũng từ một người không quen, ở mãi tận Nam Phi. Lá thư điện tử đó từ Tổng giám mục Desmond Tutu. Ông là nhà lãnh đạo tôn giáo lừng danh chống lại chủ nghĩa kỳ thị và đấu tranh cho giá trị con người, đã từng nhận giải Nobel Hòa Bình vào năm 1984, giải Gandhi Hòa Bình năm 2007, và nhiều giải thưởng cao quý khác.

Lá thư của ngài Desmond Tutu kể với tôi rằng, ở đâu đó tại nước Trung Quốc cộng sản, có một người bạn của ông tên là Lưu Hiểu Ba đang bị cầm tù và chịu đựng bệnh tật như một cách trả thù của chính quyền. Đơn giản chỉ vì ông Lưu lên tiếng tranh đấu cho tự do và quyền làm người. Ngài Desmond Tutu muốn tôi cùng góp một chữ ký vào thư kêu gọi Nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc hãy trả tự do cho ông Lưu Hiểu Ba, trong một chiến dịch của thế giới văn minh cùng gõ vào cánh cửa độc tài, mà đứng ở hàng đầu là hơn 130 khôi nguyên của các giải Nobel qua nhiều thời kỳ.

Lưu Hiểu Ba: “Tôi Không Có Kẻ Thù” – Tuyên Bố Cuối Cùng Của Tôi



Tháng 6 năm 1989 là bước ngoặt quan trọng của cả cuộc đời đã qua hơn 50 năm của tôi. Trước kia, tôi từng là một sinh viên trong lứa đầu tiên được tuyển sinh vào trường đại học vừa mở cửa lại sau Đại Cách Mạng Văn Hoá( khóa 77); đường học vấn của tôi diễn tiến êm ả từ cử nhân lên Thạc sĩ rồi Tiến sĩ. Sau khi tốt nghiệp, tôi được giữ làm giảng viên trường Đại Học Sư Phạm Bắc Kinh. Trên bục giảng, tôi là một thầy giáo được nhiều sinh viên biết đến. Đồng thời tôi cũng là một trí thức của công chúng, trong những năm 1980, tôi viết nhiều bài báo và sách có tiếng vang. Tôi thường đi lại nhiều nơi diễn thuyết, được mời đi làm học giả khách mời tại Châu Âu và Hoa Kỳ. Tôi tự đưa ra cho mình những yêu cầu: bất kể là làm người hay làm văn, đều phải sống thành thật có trách nhiệm, và lòng tự trọng tôn nghiêm. Sau đó, bởi vì tôi từ Hoa Kỳ trở về Trung Quốc tham gia phong trào sinh viên 1989, bị tống vào tù vì “ tội tuyên truyền phản cách mạng và kích động bạo loạn”, mất đi vị trítrên giảng đường mà tôi yêu thích, từ đó cũng không còn được phép công bố những bài viết và diễn thuyết tại Trung Quốc. Chỉ bởi vì một chuyện là phát biểu quan điểm khác biệt về chính trị và tham gia các phong trào dân chủ và hoà bình, mà một thầy giáo phải xa bục giảng, người cầm bút bị cấm xuất bản, và người trí thức công cộng mất cơ hội diễn thuyết công khai với công chúng. Điều này đáng buồn cho cá nhân tôi đã đành, mà còn cho cả đất nước Trung Quốc sau ba thập niên đổi mới và mở cửa.

Lưu Hiểu Ba: Ánh sáng đến từ nhân dân trong cơn địa chấn


Năm 2008 đối với Trung Quốc, được gọi là “năm Olympic”, nhưng động đất lại đột nhiên tới rồi, cho đến tận hôm nay đã có hơn 14000 sinh mệnh chết đi, trong đó có rất nhiều học sinh bị đè chết từ những đống đổ nát ở trường học. Bất luận chính quyền có nguyện ý hay không, vào lúc quốc nạn lâm đầu như thế, động đất và cứu hộ thiên tai quan trọng hơn tất cả, trên thực tế nó đã thay thế Olympic trở thành sự kiện lớn có sức ảnh hưởng nhất đối với Trung Quốc trong năm 2008. Cũng bất kể chính quyền có nguyện ý hay không, dư luận Trung Quốc đã đưa ra lựa chọn: “năm Olympic 2008” đổi thành “năm động đất Tứ Xuyên 2008”.

Lotus: Giới thiệu sơ lược về Lưu Hiểu Ba

Lưu Hiểu Ba 刘晓波

Lưu Hiểu Ba 刘晓波 sinh ngày 28 tháng 12 năm 1955, là một nhà hoạt động nhân quyền và trí thức Trung Quốc. Ông từng là Chủ tịch của Trung tâm Văn Bút Quốc tế độc lập của Trung Quốc từ năm 2003. Vào ngày 8 tháng 12 năm 2008, Lưu Hiểu Ba bị câu lưu hình sự vì việc ông tham gia khởi thảo Hiến chương 08. Lưu Hiểu Ba bị buộc “Kích động bạo loạn lật đổ chính quyền” vào ngày 23 tháng 12 năm 2009, và bị kết án 11 năm tù và bị tước quyền lợi chính trị hai năm vào ngày 25 tháng 12 năm 2009.

Giải Nobel Hòa bình năm 2010 được trao cho ông bất chấp áp lực từ chính quyền Trung Hoa ngăn cản việc trao giải cho ông. Lưu được ủy ban giải Nobel hòa bình trao giải vì “cuộc đấu tranh trường kỳ bất bạo động vì quyền con người ở Trung Quốc”.Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-Moon cho rằng giải thưởng dành cho Lưu Hiểu Ba là “sự công nhận rằng thế giới ngày càng đồng thuận trong việc cải thiện quyền con người”. Phát ngôn viên của chính phủ Đức Steffen Seibert tuyên bố Trung Quốc nên thả Lưu Hiểu Ba để ông ta có thể tham gia lễ nhận giải.

Thứ Năm, 13 tháng 7, 2017

V.Giang: Ủy Ban Nobel Hòa Bình: Bắc Kinh phải chịu trách nhiệm cái chết của Lưu Hiểu Ba

Dân chúng Hongkong tưởng niệm ông Lưu Hiểu Ba 
ngay trước Văn phòng Liên lạc của Trung Quốc. (Hình: AP/Kin Cheung)


Nhà tranh đấu dân chủ Trung Quốc và cũng là một khôi nguyên giải Nobel Hòa Bình, ông Lưu Hiểu Ba, qua đời hôm Thứ Năm vì cơ thể suy kiệt, sau khi không được nhà cầm quyền Bắc Kinh cho ra khỏi nước để điều trị bệnh ung thư gan giai đoạn cuối.

Ông Lưu, 61 tuổi, bị bản án tù 11 năm vào năm 2009 về tội “súi giục chống phá chế độ” sau khi ông cùng một số người khác viết bản tuyên ngôn gọi là “Hiến Chương 08” kêu gọi cải cách chính trị rộng lớn trong nước.

Minh Anh/RFI: Căn cứ quân sự Trung Quốc ở Djibouti: 5 lý do Ấn Độ phải lo lắng

Binh lính Trung Quốc chuẩn bị đến căn cứ quân sự Djibouti,
Trạm Giang, Quảng Đông ngày 11/07/2017. - REUTERS/Stringer

Ngày 11/07/2017, Trung Quốc bắt đầu chính thức đưa quân sang Djibouti, một nước nhỏ ở châu Phi và là nơi có căn cứ quân sự đầu tiên của Bắc Kinh ở hải ngoại. Giới quan sát cho rằng dự án này của Trung Quốc làm cho Ấn Độ lo ngại. Tờ Hindustan Times của Ấn Độ đưa ra năm lý do giải thích.

Thứ nhất, Djibouti nằm ở cực tây Ấn Độ Dương, nhưng có một lợi thế chiến lược quân sự, làm cầu nối giữa vùng Trung Đông với Châu Phi. Với việc cho phép Trung Quốc mở căn cứ quân sự tại đây, Djibouti có khả năng trở thành một viên ngọc khác của “chuỗi trân châu” trong số các liên minh quân sự của Bắc Kinh.

Phạm Chí Dũng: ‘10 năm Hoa Quỳnh’: Đảng tự giẫm chân hay ai giẫm lên đảng?

Phiên xử Mẹ Nấm tại Việt Nam.

Không biết vô tình hay hữu ý, trường hợp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - nhà hoạt động nhân quyền tranh đấu cho người dân miền Trung phản kháng Formosa - đã được chính quyền nổi còi báo động toàn quốc ngay trước khi diễn ra những chuyến công du đối ngoại của cấp chóp bu Việt Nam. Ngay trước mắt là chuyến đi Đức của Thủ tướng Phúc dự Hội nghị G20 khai mạc vào ngày 7/7/2017.

Vô tình hay hữu ý?

Vào nửa cuối tháng 5/2017, trước chuyến đi của Thủ tướng Phúc sang Washington với mục đích ẩn ý “làm quen với Trump”, ngay trước cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền Việt - Mỹ tại Hà Nội, ngôi nhà nhỏ số 24 Đặng Tất ở Nha Trang của bà Nguyễn Thị Tuyết Lan - mẹ của Như Quỳnh - bất thần bị hàng trăm công an và dân phòng bao vây vòng trong vòng ngoài. Những người hàng xóm chứng kiến cảnh tượng hùng hổ đe nẹt ấy cứ ngỡ là trong bà Lan phải có một lực lượng đang “âm mưu lật đổ chính quyền”, hay chí ít cũng phải có một tổ chức phản động đang nhóm họp. Song ngôi nhà ấy lại chỉ có bà Lan và hai bé con của Quỳnh - những sinh linh chân yếu tay mềm mà chỉ cần thế ngang ngược côn đồ của một viên công an là khống chế được tất cả.