Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2016

NGÔ THẾ VINH: THÁNG BA GÃY SÚNG: MỘT CAO XUÂN HUY KHÁC (Tưởng niệm nhà văn CAO XUÂN HUY nhân ngày giỗ thứ sáu của ông)

LTS. Nhà văn Cao Xuân Huy mất ngày 12 tháng 11 năm 2010; vậy mà cũng đã 6 năm rồi. Sau đây là bài viết kết hợp của Ngô Thế Vinh, Nguyễn Xuân Hoàng, Trịnh Y Thư để tưởng niệm tác giả Tháng Ba Gãy Súng, nhân ngày giỗ thứ 6 của Anh.


 Hình 1: Cao Xuân Huy, đời thường
[nguồn: tư liệu Trịnh Y Thư]

TIỂU SỬ CAO XUÂN HUY
09-1947 năm sinh, quê nội Bắc Ninh, quê ngoại Hà Nam, Bắc Việt
10-1954 di cư vào Nam với mẹ
02-1968 đi lính Thuỷ Quân Lục Chiến, VNCH.
03-1975 bị bắt làm tù binh
09-1979 ra tù.
12-1982 vượt biên.
10-1983 đến Mỹ.
1984 định cư tại Nam California.
2005 chủ biên tạp chí Văn Học tới 04-2008
11-2010 mất tại Lake Forest, Nam California

Tác phẩm:
Tháng Ba Gãy Súng, 1985

Vài Mẩu Chuyện, 2010
TỰ SỰ CAO XUÂN HUY VỚI THÁNG BA GÃY SÚNG 
Tôi không phải là một nhà văn, mà tôi chỉ là một người lính, lính tác chiến đúng nghĩa của danh từ, và những điều tôi viết trong quyển sách này chỉ là một câu chuyện, câu chuyện thật một trăm phần trăm được kể lại bằng chữ. Tôi viết những điều mà những thằng lính chúng tôi đã trực tiếp tham dự nhưng không ai viết lại, trong khi nhiều người đã viết về những chuyện chiến trường thì hình như chẳng có ai dự. 
Trong lứa tuổi của tôi, lứa tuổi dưới mười khi theo gia đình di cư từ Bắc vào Nam, ngoại trừ những người có thân nhân ruột thịt bị giết bởi Việt Cộng, còn hầu hết, có bao nhiêu người thực sự căm thù Việt Cộng đâu, vì rõ rệt một điều là từ lứa tuổi tôi trở xuống, có đứa nào biết Việt Cộng là cái gì đâu. Cũng y như lứa tuổi dưới mười khi theo cha mẹ qua Mỹ từ năm 1975 ở đây bây giờ. Cũng thù ghét Việt Cộng vậy, nhưng chỉ là cái thù gia truyền, cha mẹ thù ghét thì mình cũng thù ghét theo thế thôi, chứ chẳng có gì là sâu đậm cả. Cho đến khi lớn lên, đầu óc đã tạm đủ để suy xét thì khổ một nỗi, hệ thống tuyên truyền của Việt Nam Cộng Hòa lại có giá trị phản tuyên truyền nhiều hơn là tuyên truyền. Cho nên khi vào quân đội, tôi tình nguyện vào đơn vị tác chiến thứ thiệt vì căm thù kẻ địch thì ít mà vì cái máu ngông nghênh của tuổi trẻ, vì bị kích thích bởi những cảm giác mạnh của chiến trường thì nhiều. 
Tuy nhiên, vì ở một đơn vị thường xuyên tác chiến, cùng gian nguy, cùng sống chết với nhau nên tôi đã gắn bó với bạn bè, đồng đội trong đơn vị như với anh em ruột thịt. Tôi yêu đơn vị tôi, tôi yêu màu mũ, màu áo tôi, tôi yêu thuộc cấp tôi và tôi kính trọng thượng cấp tôi. Tôi bình thản chấp nhận mọi thói hư tật xấu của thượng cấp và thuộc cấp, và chính tôi cũng có quá nhiều thói hư tật xấu. 
Nhưng, khi hai ông xếp lớn của tôi là đại tá lữ đoàn trưởng và trung tá lữ đoàn phó bỏ lữ đoàn gồm bốn tiểu đoàn tác chiến và các đơn vị phụ thuộc tổng cộng vào khoảng trên dưới bốn ngàn người trong cơn quẫn bách để chạy lấy thân thì lòng căm hận của tôi đột nhiên bùng dậy. Tôi giết Việt Cộng không gớm tay nhưng không bởi lòng căm thù vì giữa chúng tôi và Việt Cộng đã có lằn ranh rõ rệt, hai bên chiến tuyến hẳn hòi, hễ cứ thấy mặt nhau là giết, dùng mọi mưu mọi cách để giết nhau. Còn đằng này, vừa mất niềm tin vừa tủi nhục vì những người mình vừa kính trọng vừa phải tuân lệnh một cách tuyệt đối. 
Làm thuyền trưởng thì phải sống chết theo tàu, làm đơn vị trưởng thì phải sống chết theo đơn vị. Tôi muốn nói đến tinh thần trách nhiệm của người chỉ huy. Người có quyền hành mà không có trách nhiệm nào có khác gì kẻ phản bội. Chúng ta thua không phải vì kẻ địch mạnh mà vì trong hàng ngũ chúng ta có quá nhiều kẻ phản bội và hèn nhát. Chính vì lòng thù hận sự hèn nhát và vô trách nhiệm của cấp chỉ huy nên hình ảnh và diễn tiến những ngày cuối cùng trước khi cả lữ đoàn tan rã và bị bắt bởi khoảng hơn một đại đội du kích Việt Cộng vào nửa cuối tháng Ba năm 1975 đã như một cuốn phim nằm in trong trí nhớ của tôi, chỉ cần một cái ấn nút là được chiếu lại một cách rõ nét với đầy đủ những suy nghĩ và phản ứng của tôi, với từng diễn tiến nhỏ mà tôi đã phải trải qua.
Tôi ôm cái kỷ niệm đau đớn và tủi nhục này cả chục năm nay, qua những năm tù đày, qua những ngày tháng lang thang ở trại tỵ nạn, qua đến Mỹ, tôi đọc được lời tuyên bố của một ông tướng cũ nào đó trên báo đại khái "Ðể mất nước là tội chung của mọi người, làm lớn thì tội lớn, làm bé thì tội bé". Tôi nghĩ ngay đến một điều là những thằng đâm sau lưng chiến sĩ có tội, và những thằng chiến sĩ đưa lưng cho xếp của mình đâm cũng có tội luôn. Ðiều này đã là cái ấn nút để tôi kể lại câu chuyện này. 
Ðiều tôi muốn nói trong quyển sách này là không ai là không quay lại nhìn chỗ mình vừa ngã, và cũng không ai là không quay lại nhìn đống phân mình vừa thải. Ngã là lỗi của chính mình, và phân có thối cũng là phân của mình, vậy mà tại sao cả chục năm nay vẫn không thấy ai dám quay nhìn lại cái lỗi đã làm cho mình ngã lên ngay trên đống phân của mình, mà chỉ có toàn những lời chửi bới và đổ lỗi cho người khác, can đảm lắm cũng chỉ dám nhận một cái lỗi chung chung "lớn lỗi lớn, bé lỗi bé" đúng theo cái kiểu "Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách". Thằng thất phu còn có lỗi thì còn ai mà không có lỗi, tôi cũng đành có lỗi vậy. 
Tôi không nhớ câu này của ai: "Cái đám quân thần của triều đình cũ chẳng có gì phải ngại cả, vì khi có quân có quyền trong tay họ còn chẳng làm được trò trống gì, thì bây giờ, chỉ còn trơ lại có mỗi cái thân giá áo túi cơm, hỏi rằng họ sẽ làm được gì hơn ngoài cái giá và cái túi". 
Ðâu phải đất nước ta là một bàn cờ để hễ đánh thua ván này, xóa đi xếp quân làm lại bàn khác mà tướng vẫn là tướng, quân vẫn là quân. Ðâu phải những con xe, con mã, con chốt đã chết đi đều có thể dựng đầu dậy để làm lại một trận mới. 
Trí đã không mà dũng cũng không, chỉ có mỗi cái tài dở dở ương ương là sử dụng một cách bừa bãi cái dũng của người khác đến nỗi phải bỏ cả đất nước mà chạy, đánh lừa để bỏ hàng triệu thằng dám chiến đấu tới cùng vào trong những trại tù đỏ, vậy mà vẫn còn dám chường mặt ra đòi tiếp tục làm cha mẹ dân thì quả là quá lắm lắm. Cái dĩ vãng thối tha và hèn nhát thì dù cho người đương thời có thể bỏ qua, nhưng lịch sử đâu có tha thứ. Vẫn cái chính danh là chống Cộng nhưng cái ngôn của các ông trước kia làm xếp lớn đã không thuận rồi, bây giờ phải để cho lớp người mới. Với tư thế mới, họ mới là những người thuận ngôn. Danh chính ngôn thuận mới có thể thắng được Việt Cộng, khôi phục lại được đất nước. Những con chốt thấp cổ bé miệng, những thằng bị đè đầu sai khiến ngày xưa và những người mới lớn bây giờ mới có quyền nói và mới là người có tư cách làm. 
Quyển sách này không hề là một tiểu thuyết mà là một hồi ký. Bởi vì tôi chưa từng là một người cầm bút và tôi cũng không biết cách sắp xếp câu chuyện như thế nào. Tháng Ba thì mọi người đã rõ, còn Gãy Súng, tôi muốn nói lên một điều đau lòng cho những thằng lính cầm súng, khẩu súng mà không có đạn thì giá trị không bằng một khúc củi mục, chính tôi đã dẫn đại đội xung phong lên chiếm mục tiêu mà chỉ bắn bằng mồm. Súng của chúng tôi có phải là đã bị bẻ gãy không khi mà vẫn có thể tiếp tế đạn cho chúng tôi để chúng tôi chiến đấu? Ai đã bẻ gãy súng của chúng tôi? Tôi đặt chữ Gãy Súng cho quyển sách này là như vậy. 

 Hình 2: Tháng Ba Gãy Súng, Văn Khoa xuất bản lần đầu tiên 1986,
Văn Học tái bản 2004, với mẫu bìa Khánh Trường. Đây là một bút ký chiến tranh được tái bản nhiều lần nhất ở hải ngoại.

Và tôi gọi Tháng Ba Gãy Súng là hồi ký vì tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm về những điều tôi viết, tất cả những địa danh, những tên người, tên đơn vị, tất cả những diễn tiến đều là thật, thật một trăm phần trăm. Tôi không lồng vào đấy bất cứ một hư cấu nhỏ nào, chắc chắn là tôi đã quên khá nhiều chi tiết, và với cấp bậc và chức vụ thấp kém của tôi, chắc chắn là có rất nhiều dữ kiện mà tôi đã không được biết. Tôi viết lại hoàn toàn sự thật những điều mắt thấy, tai nghe, những điều tôi đã nhận lệnh và đã thi hành.

Nếu Tháng Ba Gãy Súng là tiểu thuyết thì tôi lại phải thêm một câu màu mè đại khái "những nhân vật và những sự việc đều do sự tưởng tượng của tác giả, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên ngoài ý muốn...", trong khi tôi chỉ có một điều ngoài ý muốn là tôi đã không đủ khả năng để viết tất cả những điều tôi phải viết. Cao Xuân Huy

NGUYỄN XUÂN HOÀNG ĐỌC CAO XUÂN HUY

Tháng Ba Gãy Súng. Hình như tên gọi của truyện kể là điều trước tiên lôi cuốn tôi. Tựa đề của một cuốn sách vốn đơn giản. Tháng Ba Gãy Súng là sự đơn giản quyến rũ. Tháng Ba là tháng thọ nạn của miền Trung, khi cơn lốc đỏ từ miền Bắc lao xuống. Phải một thời gian sau nữa nó mới đổ ập tới Sài Gòn yêu dấu cái Tháng Tư Ðen hãi hùng và thống khổ. Cao Xuân Huy đặt câu hỏi: Ai đã bẻ gãy súng của quân đội ta, những người lính dũng cảm, có thừa mưu trí và kinh nghiệm chiến trường? Ai đã làm cho người lính chúng ta bó tay, khi súng còn đó mà đạn đã hết ở trong nòng?

Tác giả cho thấy bên dưới những người và việc là sự mất niềm tin của người lính trận trước một số cấp chỉ huy, những đàn anh "khả kính" đã dứt bỏ hàng ngũ trong cơn quẫn bách để chạy lấy thân, còn thì sống chết mặc bay!

Tháng Ba Gãy Súng vẽ lại cơn hồng thủy của một cuộc chiến không thương tiếc, phủ chụp lên số phận của cả một dân tộc. Trên bờ cát lạnh lẽo của biến cố, người ta nghe thấy tiếng động của những vòng xích sắt nghiến lạo xạo trên sọ người.

Ðó là cuốn sách chứa rất ít nụ cười nhưng rất nhiều máu và nước mắt; niềm vui thì khô cằn mà đau thương và bất hạnh thì màu mỡ phì nhiêu; tàn bạo và căm hờn là bình thường nhưng dịu dàng và thuận thảo là điều xa lạ.

Chữ nghĩa trong Tháng Ba Gãy Súng giản dị, tự nhiên và trong sáng. Nhưng người đọc biết rõ một cách mười mươi rằng để có được những dòng chữ tưởng chừng như dễ dàng đó, Cao Xuân Huy đã phải trả một giá khá đắt: sự thách đố của anh với tử thần trong những đường tơ kẽ tóc để đổi lấy phẩm giá làm người. Có thể nói Tháng Ba Gãy Súng đã được viết bằng một trái tim nóng bỏng trước khi được gọt dũa và trau chuốt bằng một bút pháp nghề nghiệp. Nhưng điều này không hề làm hạn chế sức sống của tác phẩm.

Những ai ham đọc sách đều biết rằng các nhà văn lừng danh trên thế giới như Flaubert, Hemingway, Dickens, Tolstoi... đều đã viết bằng một thứ ngôn từ tự nhiên và giản dị.

Trong một lần gặp gỡ tác giả, tôi hỏi anh tại sao lại xếp Tháng Ba Gãy Súng vào thể loại Hồi Ký mà không là Truyện Kể hay Truyện Ký, Cao Xuân Huy trả lời: "Bởi vì tôi đã không lồng vào đấy bất cứ một hư cấu nhỏ nào. Tôi viết lại hoàn toàn sự thật những điều mắt thấy tai nghe. Chỉ tiếc một điều là tôi đã không đủ khả năng để viết được tất cả những gì tôi cần phải viết".

Thật vậy, văn chương vốn cần hư cấu, nhưng hiện thực tự nó cũng thừa sự lớn lao và sâu sắc mà một trí tưởng tượng khiêm tốn đôi khi còn nghèo nàn và nông cạn hơn. Nói cách khác, hư cấu trong một tác phẩm tuy cần thiết, nhưng hiện thực bao giờ cũng là nền tảng để từ đó hư cấu có thể thành hình và đứng vững.

Chính cái hiện thực này đã khiến cho ngòi bút của Cao Xuân Huy có được cái vẻ sắc sảo đặc biệt, đồng thời cũng làm cho Tháng Ba Gãy Súng giữ được cái vẻ tươi mát nóng bỏng mà mọi thứ hư cấu rắc rối không sao đạt được.

Và nghệ thuật của Cao Xuân Huy nằm ở chỗ làm cho tác phẩm của anh có được sức thuyết phục mạnh mẽ hơn cái nó vốn có trong thực tế.

Thích nhất là những mẩu đối thoại trong Tháng Ba Gãy Súng. Nó nguyên chất, nhưng không dư thừa và tầm thường. Nó chưa bị chảy qua cái máy lọc "văn chương triết lí" nào. Nó sống và chát. Và rất gần với chúng ta.

Trả lời câu hỏi động cơ nào khiến anh viết Tháng Ba Gãy Súng, Cao Xuân Huy nói: "Không ai là không quay lại nhìn chỗ mình vừa ngã, và cũng không ai là không quay lại nhìn đống phân mình vừa thải. Ngã là lỗi của chính mình và phân có thối cũng là phân của mình. Vậy mà tại sao cả chục năm nay vẫn không thấy ai dám quay lại nhìn cái lỗi đã làm cho mình ngã ngay trên đống phân của mình, ngoài những lời chửi bới và đổ lỗi cho người khác".

Tất nhiên câu nói của anh còn có chỗ phải bàn thảo lại, suy nghĩ thêm, nhưng ở đây trong khung cảnh đặc biệt của Tháng Ba Gãy Súng, câu nói đó có cách lí giải riêng của nó.
Trước khi cầm bút viết lại những ngày tháng của lịch sử một trận chiến mà mình là một chứng nhân, Cao Xuân Huy đã là một sĩ quan chiến đấu thuộc một binh chủng lừng danh chiến trường mà mọi người chúng ta đều nghe tiếng: Thủy Quân Lục Chiến.

Chiến trường, sống và viết, Cao Xuân Huy có đủ những yếu tố đó để viết những trang văn xuôi nóng bỏng của mình.

Cao Xuân Huy nói: "Ðất nước ta đâu phải là một bàn cờ mà hễ đánh thua ván này thì xóa đi xếp quân làm lại bàn khác, mà tướng vẫn là tướng, quân vẫn là quân, đâu phải những con xe, con mã, con chốt đã chết đều có thể dựng đầu dậy để làm lại một trận đấu mới!"

Những suy nghĩ đó của anh không hề có ý định dừng lại ở chỗ chỉ là những điều viết ra để ngẫm nghĩ.

Khi trang cuối của Tháng Ba Gãy Súng được gấp lại, người đọc hình như vẫn cảm thấy còn một điều gì đó chưa xong chưa hết. Cái dấu chấm hết của mệnh đề sau cùng vẫn còn là một lời hứa hẹn sẽ mở ra một trang sách khác.

Dù sao những hình ảnh tàn nhẫn và khủng khiếp, những nỗi lo âu và hãi hùng vẫn còn đọng lại trong ta.

Vẫn còn đọng lại trong ta những địa danh, địa hình, địa điểm quen thuộc của một vùng đất quê hương khô cằn, cả thời tiết của đất trời mà da thịt ta vốn từng chịu đựng, và nhất là vẫn còn đọng lại trong ta hình ảnh những con người - trong đó có chúng ta - với số phận hẩm hiu cô quạnh bị bủa vây trong cơn cuồng nộ của những biến cố bạo tàn...

Tất cả những người và việc ấy chừng như mới xảy ra ngày hôm qua, vẫn còn luẩn quẩn đâu đây...

Với Tháng Ba Gãy Súng, Cao Xuân Huy đã viết được "những trang văn xuôi lương thiện và giản dị về con người", điều mà Ernest Hemingway gọi là "trên đời này thật không có gì khó khăn hơn".

Nguyễn-Xuân Hoàng
Santa Ana, tháng Tư 1986

Nguồn: Talawas http://talawas.org/talaDB/showFile.php?res=536&rb=0102

Cũng được cho biết Tháng Ba Gãy Súng đã được tái bản đến 14 lần, và sách đã có mặt trong các thư viện lớn trên thế giới. Có lẽ chưa một cuốn sách nào ở hải ngoại được tái bản nhiều lần và được tìm đọc nhiều đến như vậy. Cuốn sách cũng được đưa nguyên vẹn vào bộ trường thiên tiểu thuyết “Mùa biển động” của nhà văn Nguyễn Mộng Giác như một chương kết.

MỘT CAO XUÂN HUY KHÁC

Trong tình bằng hữu nhiều năm với Huy, được sự đồng ý của chị Cao Xuân Huy và hai cháu Chúc Dung & Xuân Dung, bài viết thiên về khía cạnh y khoa này, nói về một Cao Xuân Huy khác, người bệnh Cao Xuân Huy chênh vênh trên con dốc của tử sinh, đã can trường chống chỏi với bệnh tật cho tới những ngày và giờ phút cuối cùng và đã ra đi với tất cả “phẩm giá.”

*

Melanoma là loại ung thư phát triển từ những tế bào sản xuất sắc tố melanin / melanocytes, yếu tố định hình màu da của mỗi chủng tộc. Thông thường melanoma là loại ung thư da / melanoma skin cancer, nhưng mắt cũng có thể là nơi phát triển loại ung thư này, tuy khá hiếm. Ung thư sắc tố melanoma trong mắt thì không dễ phát hiện như ở ngoài da. Khi phát hiện thường là đã trễ. Đó là trường hợp Cao Xuân Huy, rất tình cờ, khi Huy nheo một bên mắt thì mắt kia không thấy gì. Huy báo tin cho tôi biết.

Khi đột ngột mất thị giác một mắt, phải nghĩ tới những nguyên nhân khẩn cấp khác [ như bong võng mạc / retinal detachment, tai biến mạch máu não / stroke, thiên đầu thống / migraine, cao áp nhãn / glaucoma…] thay vì nghĩ ngay tới ung thư mắt. Một bác sĩ nhãn khoa Việt Nam đã khám ngay cho Huy, chẩn đoán lâm sàng đầu tiên cho đây có thể là do một loại nấm khá hiếm mọc trên võng mô / retina. Nhưng cũng rất sớm, những ngày sau đó, UCLA đã có một chẩn đoán chính xác cho Huy: ung thư sắc tố mắt / ocular melanoma. Từ đây, trong suốt bài này chỉ đơn giản gọi là “melanoma-mắt.”

Không rõ nguyên nhân, nhưng số người mắc bệnh melanoma-mắt thì cao hơn ở nhóm người da trắng, mắt xanh [ không phải Huy], hoặc cũng có thể vì “hiệu ứng gây ung thư / oncogenic effects” do phơi ngoài nắng lâu dài; riêng đặc tính này thì Huy được xem như “overqualified”, do những năm dài lính tráng hành quân khắp bốn vùng chiến thuật và sau đó là thêm những năm lao động khổ sai tù đầy ở một xứ sở nhiệt đới như Việt Nam. Nói thêm, theo thuật ngữ y khoa, thì đây có thể là do “sai lầm của gene biến thể / mutated gene” đã ra lệnh hoảng cho các tế bào sản xuất melanin tiếp tục phát triển thay vì bình thường theo chu kỳ lão hóa và rồi chết đi. Y khoa bước đầu cũng đã tìm ra những “dấu ấn phân tử / molecular markers” trong nhiễm sắc thể / chromosome để phát hiện rất sớm các di căn.

Melanoma-mắt là loại ung thư hiếm, rất thầm lặng và khi phát hiện thường là trễ với hơn 50% đã có di căn, nên tuổi thọ / life expextancy của những bệnh nhân này rất là ngắn, còn khoảng từ 2 tới 7 tháng; chỉ có khoảng 15% bệnh nhân là sống lâu hơn 12 tháng. Lý do chính là melanoma mắt với di căn tới gan, hầu như kháng lại mọi điều trị.

Melanoma-mắt có thể hoàn toàn không có triệu chứng gì ban đầu, khi có triệu chứng cũng không đặc thù như lóa mắt / flashing lights, mờ mắt / blurred vision hay với triệu chứng nhức mắt do tăng nhãn áp / glaucoma hoặc mất thị giác / vision loss [trường hợp của Huy], và diễn tiến lâm sàng thì rất bất định về thời gian trước khi có di căn tới các bộ phận khác ngoài xa mắt như gan, phổi, não và xương.

Các xét nghiệm và phương pháp chẩn đoán bao gồm: thử máu chức năng gan, siêu âm mắt để phát hiện bướu trong mắt, chụp mạch máu mắt với chất cản quang, và có thể cần tới sinh thiết / biopsy vùng bướu trong mắt để xác định loại ung thư. Tiếp theo là theo dõi định kỳ, cũng với xét nghiệm máu, hình phổi, CT scan thay MRI để phát hiện sớm vùng bị di căn. UCLA đã cung ứng cho Cao Xuân Huy gần như đầy đủ những “tiêu chuẩn” như vậy.

Nhưng yếu tố thời gian vẫn là tiên quyết. Thử chức năng gan đôi khi vẫn bình thường nhưng có thể ung thư đã lan tới gan, với những di căn rất nhỏ / micrometastases.

Melanoma-da và melanoma-mắt, tuy cùng tên gọi nhưng lại là hai loài “dã thú” khác nhau. “Hóa trị / chemotherapy” có thể hiệu quả với melanoma-da nhưng lại gần như “bất trị” đối với trường hợp thứ hai. Kinh nghiệm điều trị di căn / metastases gan từ melanoma-mắt không nhiều. Hiệu quả điều trị được định nghĩa như bướu di căn thu nhỏ lại 50% hay hơn. Nếu đáp ứng chỉ được 15% không khác với hiệu ứng placebo/ giả dược thì việc tiếp tục điều trị thêm nữa chỉ làm thống khổ thêm người bệnh trong những tháng ngày ngắn ngủi còn lại.

 Hình 3: người lính Cao Xuân Huy 2007 và Mẹ già
[nguồn: TQLC, Úc Châu]

Cao Xuân Huy không là con bệnh của phẫu thuật / surgical candidate. Khởi đầu, Huy được xạ trị / radiation therapy trên vùng mắt bệnh hay từ chuyên môn còn gọi là brachytherapy, như một loại kim phóng xạ / radioactive seeds.

Sau bước điều trị ấy, Huy vẫn được UCLA thường xuyên theo dõi. Do chỉ còn nhìn được với một mắt nên tầm thị giác của Huy bị giảm đáng kể, mất khả năng lượng giá chiều sâu / depth perception, nhưng Huy thì vẫn thản nhiên sinh hoạt bình thường, hàng ngày lái xe khá xa từ nhà ở Lake Forest đi làm trên Little Saigon, khi lái xe về nhà ban đêm Huy đã thấy khó khăn hơn.

Hóa trị liệu được dùng trong điều trị melanoma da và mắt. Thuốc cho qua đường tĩnh mạch, theo đường dẫn của máu tới vùng ung thư nhằm nhanh chóng giết chết các “tế bào ác”. Cũng không tránh được thuốc ấy giết hại cả những tế bào lành. Và dĩ nhiên có vô số những biến chứng phụ / side effects do thuốc, khiến không ít số bệnh nhận phải bỏ cuộc, bao gồm: trầm cảm, mỏi mệt, nôn mửa xuống cân, thiếu máu, giảm bạch cầu nghiêm trọng / neutropenia làm mất khả năng đề kháng dễ bị nhiễm trùng nặng gây tử vong… Tiến bộ của y khoa đã có những thuốc mới làm giảm thiểu các phản ứng phụ này. Chỉ khoảng 20% bệnh nhân malanoma-da có đáp ứng điều trị. Chưa có hóa trị liệu nào chứng tỏ có hiệu quả đối với di căn melanoma-mắt xuống gan, như trường hợp Cao Xuân Huy.

Bướu di căn của loại melanoma này không phải chỉ có một, do có nhiều bướu nhỏ trong gan, nên phẫu thuật cắt bỏ / resection không có chỉ định trong trường hợp này.


Hình 4: trái, Người lính Cao Xuân Huy 2007 và vợ, Úc Châu;
phải, vợ chồng Cao Xuân Huy và 2 con gái Chúc Dung, Xuân Dung 
[nguồn: tư liệu gia đình Cao Xuân Huy]

Nói chung, một số loại ung thư có thể chữa lành, nhưng melanoma-mắt với di căn gan thì không có hay đúng hơn là chưa có trong danh sách ấy, nó thuộc loại rất “ác tính” vẫn còn là một thách đố với tiến bộ của y khoa trong thế kỷ 21.

Cũng như khi cầm bút, Huy viết về cái xấu cái tốt của mình một cách thản nhiên, thì nay nói về bệnh ung thư mắt của mình cũng với một sự thản nhiên như vậy, trong khi người nghe thì không tránh được nỗi xúc động hay cả hốt hoảng. Một người bạn thân sau khi gặp Huy đã phát biểu: “Huy bệnh ngặt nghèo như vậy mà chính mình lại như được nó an ủi.”

Theo dõi Huy, mới thấy Huy là người bệnh khá mẫu mực, dứt bỏ rượu dễ dàng, rất kỷ luật trong từng giai đoạn điều trị, Huy cũng đã nhận được những chăm sóc y khoa tiên tiến nhất mà anh rất xứng đáng được hưởng. Đổi lại, Huy đã cống hiến cho y khoa một “case study” tốt nhất trong cuộc chiến đấu khuất phục loại ung thư mắt dữ dằn này.

Huy đã can đảm chịu đựng, vượt lên trên những thống khổ do hậu quả của các bước điều trị mà ngay từ bước đầu đã không có một hứa hẹn thắng lợi nào. Anh cũng được báo trước rằng khi chấp nhận điều trị, phẩm chất những tháng ngày còn lại của anh có thể sẽ bị ảnh hưởng không những thế quỹ thời gian của Huy còn có thể bị rút ngắn hơn. Huy đã can đảm chấp nhận tất cả.

Huy và tôi, qua cell vẫn liên lạc với nhau hàng tuần, thường là ngày thứ Năm sau ngày tái khám ở UCLA về. Thường là tôi phone cho Huy, nhưng lần này Huy gọi tôi báo tin cho biết CT scan mới phát hiện có bướu nhỏ trong gan. Nhiều phần có thể là do di căn từ ung thư mắt nhưng cũng có thể là một bướu gan tiên khởi / primary tumor không có liên hệ gì tới melanoma-mắt, khi mà tỉ lệ ung thư gan do viêm gan siêu vi B của người Việt Nam hay các sắc dân Á châu nói chung khá cao. Dù trường hợp nào thì điều trị cũng là rất khó khăn.

Tuần lễ sau đó, con gái Huy đưa bố vào UCLA làm biopsy / sinh thiết gan, và chưa bao giờ nghe Huy mở miệng than đau. Kết quả sinh thiết gan xác định bướu gan là do di căn từ ung thư mắt. Không thể giải quyết bằng phẫu thuật, mà xạ trị / radiation therapy hay hóa trị / chemotherapy đều không có hiệu quả với loại di căn này. Cuộc chiến đấu sắp tới của Huy có phần gay go hơn. Huy rất biết có một dự hậu / prognosis không sáng sủa như vậy nhưng vẫn chấp nhận “một vòng / cycle hoá trị liệu” đầu tiên, mỗi tuần vào ngày thứ Tư trong 6 tuần lễ. Huy vượt qua vòng đầu một cách dễ dàng dĩ nhiên cũng phải trải qua tất cả những biến chứng phụ do thuốc. Thời gian này, Huy vẫn tự lái xe đi làm và cả cuối tuần thì gặp gỡ các bằng hữu. Tái lượng giá sau vòng 1 hoá trị, vùng di căn ổn định, không lớn ra hay phát tán thêm. Như một chút ánh sáng cuối đường hầm, nhưng không thể nói điều trị đã có hiệu quả. Trong cuộc chiến rất không cân xứng ấy, thắng lợi đầu tiên không phải là diệt mà là “cầm chân địch”. Và Huy chấp nhận thêm một “vòng hóa trị thứ hai”, cũng mỗi tuần trong 6 tuần lễ nữa.

Không biết bên địch tổn thất bao nhiêu, nhưng rõ ràng Huy bắt đầu phải trả giá. Tuần lễ đầu tiên, sau lần hóa trị của vòng 2, Huy cho biết, ngoài các phản ứng phụ đã trải qua như ở vòng đầu, thì lần này khắp mình mẩy thêm cái “đau như xé thịt” _ chữ của Cao Xuân Huy. Huy chưa bao giờ biết than đau, có nghĩa là ngưỡng chịu đau / pain threshold của Huy rất cao, cái đau 10/10 vẫn không khiến Huy có ý định bỏ cuộc. Tuần lễ thứ hai, với sự dè dặt của toán điều trị, nhưng Huy vẫn yêu cầu tiếp tục bước thứ hai. Vẫn cái “đau xé thịt” ấy nhưng cường độ thì lớn hơn và kéo dài hơn mấy ngày sau khiến Huy phải cần thuốc giảm đau. Đây là một khúc rẽ quan trọng, do sức người có hạn, Huy không thể đi những bước tiếp theo, theo lượng định của toán điều trị chứ không phải do Huy. Sự can trường với sức mạnh tinh thần vốn có của Huy đã không tỉ lệ với thể trạng của Huy bây giờ. Huy cần một “thời gian dưỡng thương” trước khi có thể hoạch định một bước điều trị khác.

Rồi bước tái lượng giá tiếp theo, Huy được báo cho biết bướu di căn cũ thì đã lớn hơn và có thêm nhưng di căn mới trong gan. Riêng Huy cũng cảm thấy vùng gan bây giờ không chỉ cứng hơn mà còn lớn hơn và ăn uống thì khó khăn. Từ đây Huy xuống sắc, xuống cân và yếu đi rất nhanh, duy tinh thần thì vẫn vững vàng. Như từ bao giờ, Huy vẫn với thái độ rất thản nhiên, và như không có gì để hối tiếc.

Có lần gặp Huy đã quá yếu, không còn đứng vững trên hai chân, sắp ngã quỵ mà Huy vẫn không muốn vịn trên cánh tay người bạn đứng bên mình.

Như vậy UCLA cũng đã bó tay, và gửi trả Huy về với bác sĩ gia đình. Thay vì đưa vào hospice / nơi chăm sóc người cận tử, thì Huy vẫn sống với sự chăm sóc đầy ắp thương yêu của gia đình với vợ và hai con.

Chủ Nhật 07/11/2010, lễ hứa hôn con gái thứ hai của Huy [ cháu Xuân Dung ] được tổ chức sớm hơn trong gia đình cho Huy vui và Huy đã thực sự vui với ngày vui ấy của con gái. Sau này tôi khám phá ra một điều, một Cao Xuân Huy tuy cứng cỏi nhưng cũng biết sợ, rất sợ đứa con gái thứ hai. Huy có thể không nghe đôi lời khuyên của tôi, nhưng những gì nhắn qua Xuân Dung, như mệnh lệnh của trái tim, tôi biết chắc Huy sẽ làm.

 Hình 5: Cao Xuân Huy và bạn hữu, từ phải, Hoàng Khởi Phong,
Hoàng Chính Nghĩa, Cao Xuân Huy, Ngô Thế Vinh
[nguồn: photo by Phạm Bích Hoan 2006]

Những ngày sau đó, các cơn đau khiến người Huy co lại nhưng Huy vẫn không muốn dùng nhiều thuốc giảm đau. Cuối cùng thì phải cần tới morphine với liều lượng càng ngày càng tăng mỗi hai tiếng và cũng chỉ phần nào giảm các cơn đau đổ ập tới. Huy thì vẫn khắc kỷ chịu đựng, không rên siết hay một lời than đau và vẫn không thiếu nụ cười hiền với người thân và các bằng hữu rất quý Huy tới thăm.

Năm ngày sau, 4 giờ 53 chiều thứ Sáu 12 tháng 11, Huy đã yên tĩnh và mãn nguyện ra đi vẫn bên sự chăm sóc thương yêu của vợ con và có thêm hai người bạn vô cùng thân thiết: một từ thuở thơ ấu, Bs Nguyễn Đức mới tới từ Florida, một từ thời quân ngũ TQLC, anh Trần Như Hùng đã đến kịp từ Úc Châu.

Bước trên con dốc chênh vênh của tử sinh, trong cuộc chiến không cân sức ấy, Cao Xuân Huy như một người bệnh mẫu mực, đã can trường hoàn tất cuộc chiến đấu cuối cùng của đời mình, với tất cả sức mạnh tinh thần và đã ra đi với nguyên vẹn phẩm giá / with dignity. 

BÀI THƠ THÁNG BA TRỊNH Y THƯ

eMailTrịnh Y Thư 12 tháng 11, 2016, cũng là ngày giỗ thứ 6 của Cao Xuân Huy. Bài thơ TYT làm ngay tối hôm CXH trút hơi thở cuối cùng. Bức ảnh trong bài thơ do TYT chụp lúc tro CXH thả xuống biển Laguna Beach 100 ngày sau. 


Tháng Ba, hãy trôi đi

Tháng ba đỉnh trời toác máu
lũ kên kên chao chiêng mùi tử khí trào dâng
tháng ba xác trẻ và người già

Nằm bên nhau thanh thản nghe gió vi vu
bờ lau Cửa Việt sóng bủa lớn
nuốt chửng –

Thành phố lạ, biển đen không đâu là nhà
tên tuổi lãng quên như râu tóc
bản nháp cuộc đời viết mãi chưa xong

Đêm trổ mưa, đi về như cơn mộng
rượu đỏ máu bầm cũng thế thôi
ngan ngát hoàng lan chờ bên khung cửa

Chua xót viên đạn cũ còn sưng vết thương
tháng ba trở về bờ cát đỏ
tháng ba trôi đi như ngàn sương

Lạ thổ ngơi lạ cả tình
bên kia núi còn nghe đồng vọng
u uất đêm trăng –

Chờ ngày hóa thân
cõi lạ vừa nằm xuống đã thấy biển xưa
cát trắng mái nhà nâu hàng dừa

Hãy trôi đi tháng ba.

Trịnh Y Thư
12.11.2010


NGÔ THẾ VINH 

California, 16.11.2010
Nhớ Ngày Giỗ thứ 6 Cao Xuân Huy 12.11.2016

Trần Văn Thủy: TẢN MẠN VỚI CAO XUÂN HUY


Trong chuyến bay Boston-Las Vegas-Orange County, tôi được biết Hoàng Khởi Phong sẽ ra đón tôi ở phi trường. Tại chỗ lấy hành lý, Hoàng Khởi Phong vui mừng vỗ tai tôi bảo:" Cao Xuân Huy cũng ra đón ông đấy, anh chàng phải chạy xe lòng vòng ngoài kia vì không có chỗ đậu." Chúng tôi trở ra, một chiếc xe Jeep Grand Cherokee đen tấp vào lề và anh chàng tài xế thò đầu ra. Tôi bỗng nhận ra một nét quen thân mà không sao nhớ nổi. Khi về tới nhà, đặt va ly, Cao Xuân Huy nói với tôi: "Tôi giống một người mà ông quen thân ở Hà Nội đấy! Tôi là con trai ông Cao Nhị, bạn của các ông." Trời! Tại sao lại có chuyện lạ như vậy. Cao Nhị vốn là bậc đàn anh của chúng tôi. Trong làng điện ảnh, giới văn chương và báo chí Hà Nội ai mà chả biết ông. Ông viết văn, làm thơ, làm báo, sống tưng tửng giữa đời, bọn trẻ chúng tôi rất quý trọng và cảm mến ông. Tôi biết tất cả những người con của ông hiện ở Hà Nội. Còn Cao Xuân Huy, cũng là con ông Cao Nhị, như từ trên trời rơi xuống, tôi chưa một lần nghe nói.
Trần Văn Thủy (TVT): Cao Xuân Huy này, anh nói cho tôi nghe đôi lời về đường đời của anh.
Cao Xuân Huy (CXH): Trước kia, tôi là trung uý Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, bị bắt làm tù binh cùng đơn vị trong lúc rút quân khỏi Quảng Trị vào cuối tháng Ba năm 75, tại bờ biển Thuận An, Huế. Việc này tôi đã viết khá chi tiết trong quyển hồi ký "Tháng Ba Gãy Súng". Cuối năm 79, tôi được thả ra khỏi tù vì hết khả năng lao động. Tôi vượt biên đến Mỹ cuối năm 83. Dọn nhà nhiều lần và làm nhiều nghề.

Cao Xuân Huy: Miếng ăn


Nhà văn Cao Xuân Huy

Tôi đã giữ được bao nhiêu năm, nhưng rồi cuối cùng, vẫn bị vướng vào một điều nhục nhã: miếng ăn.
Tôi là một thằng vô sản chuyên chính, vì cả ba bốn năm nay tôi luôn luôn là con bà phước, không bao giờ tôi có quà cáp, đồ ăn thức uống gì được gửi đến hoặc được đem đến tiếp tế từ những người thân ở ngoài đời.
Ngoài tiêu chuẩn ăn uống hằng ngày của trại cấp phát, tôi phải tự “mưu sinh” để được bồi dưỡng bằng những con cóc, con nhái, con rắn, con chuột ở ngoài ruộng, ngoài bìa rừng trong những lúc đi lao động, chỉ có những con vật nào không nhúc nhích hoặc nằm ngửa mới thoát khỏi cái mồm của tôi, hoặc tôi đã tự “cải thiện” bằng rau má, rau tàu bay, cây và bắp chuối rừng… Tóm lại, vừa tiêu chuẩn của trại, vừa kiếm chác thêm, tôi đã cầm cự được với cái đói trong nhiều năm nay.
Nhưng, nếu sự đói khổ, thiếu thốn được chia sẻ, phân phối đồng đều cho mọi người trong cùng một hoàn cảnh, tức là mọi thằng tù đều vô sản như nhau, không có cách biệt nào của kẻ thiếu người thừa, thì sự thiếu thốn được cảm thấy nhẹ hơn, ít hơn. Ðằng này, tuy cùng một hoàn cảnh tù tội như nhau nhưng có những thằng vô sản như tôi, mà cũng lại có những thằng tư bản, lương thực, thực phẩm, nhu yếu phẩm luôn luôn đầy đủ, đầy đủ đến độ thừa thãi, thì sự thiếu thốn của những thằng vô sản không thể nào cảm thấy nhẹ nhàng, dễ khắc phục được. Hằng ngày nhìn người khác ăn uống thoải mái, mức độ thèm thuồng của tôi được tăng lên theo cấp số nhân, quay quắt hơn, bất ổn hơn.

Cao Xuân Huy: Quyền tối thiểu

nhà văn Cao Xuân Huy

“Không, không thể có chuyện đó được”, nét mặt Toàn biến đổi thật nhanh, lúc hân hoan, lúc đau khổ, “Tao không tin được…”
Thành cười hóm hỉnh:
“Kính thưa mày, lúc gánh tranh về trại, chính mắt bố thấy vợ mày vào văn phòng ‘khung’, dù nhìn từ xa, dù vợ mày thay đổi khá nhiều, nhưng bố mày lầm thế chó nào được.”
“Tao không bảo mày lầm hay không lầm, tao chỉ không tin là vợ tao bị kẹt lại, và bây giờ mò ra tận đây thăm tao. Làm sao nó biết được là tao ở đây.”
“Bố mày chỉ trình với mày như vậy. Còn tin hay không là việc của mày, và mày được ra gặp hay không là việc của ‘khung’. Bố mày đếch có trách nhiệm.”

Cao Xuân Huy: Cái lưỡi câu


Thạnh năn nỉ:
“Mày thông cảm, tao chỉ có hai thìa.”
Tường lắc đầu:
“Ba là ba.”
Thạnh thở dài:
“Hay mày cho tao thiếu.”
“Thiếu? Rồi lấy gì mày trả?”
“Thì…”
“Không.”
Thạnh thất vọng:
“Thôi thì, lấy cái hạng nhì vậy.”
“Đưa đây.”
Thạnh móc trong túi ra một miếng vải được buộc túm chặt bằng lạt tre, cẩn thận gỡ sợi lạt. Một dúm muối hột đen bẩn hiện ra. Thạnh trân trọng, nâng niu múc, vừa chẵn được hai thìa, đổ vào bát của Tường. Tường chăm chú nhìn Thạnh đong muối. Xong xuôi, Tường chùi cái lưỡi câu thêm một lần trước khi đưa cho Thạnh. Thạnh cầm lưỡi câu, mắt nhìn với theo bát muối trên tay Tường. Còn một ít muối vụn dính vào miếng vải, Thạnh thè lưỡi chấm chấm. Vị ngọt lan nhanh trong miệng, nước bọt ứa ra.
Những sợi chỉ tháo từ cái ba lô rách trở thành dây cước, Thạnh buộc vụng về nhưng cẩn thận vào cái lưỡi câu vừa “mua” được. Có thế chứ, cuối cùng mình cũng đã có được cái lưỡi câu. Dù không bằng cái hạng nhất làm từ kim băng, nhưng, vẫn là một cái lưỡi câu, hạng nhì.

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Ngô Nhân Dụng: Donald Trump, Trung Quốc, và Việt Nam


Khi ông Donald Trump đã vào Tòa Bạch Ốc, đứng trước bản đồ thế giới, ngó đến vùng Châu Á, liệu ông sẽ tìm thấy ngay tên nước Việt Nam hay không? Chắc là hơi khó. Ông Trump đã được hoãn dịch mấy lần, cho đến khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Có lần ông được hoãn đi lính vì bị đau chân, mà bây giờ ông cũng không nhớ đau chân phải hay chân trái.
Trên bản đồ châu Á, Trung Quốc sẽ thu hút đôi mắt của các vị tổng thống Mỹ, hơn cả Trung Đông và Ấn Độ. Nhưng khi nhìn xuống phía Nam Trung Quốc, tới vùng Đông Nam Á, thì không ai có thể bỏ qua nước Việt Nam. Nếu có người vẽ thêm Đường Lưỡi Bò trên mặt biển để giải thích, thì chắc chắn ông Trump phải nhìn thấy Việt Nam nằm ngay bên con đường biển mà một phần ba hàng hóa trao đổi khắp thế giới qua lại. Sẽ có người kể cho ông Trump biết rằng Nhật Bản tấn công Pearl Harbor năm 1941 sau khi các nước Anh, Mỹ phong tỏa, tấn công các tàu chở nguyên liệu và dầu lửa cho Nhật, cấm Nhật đi qua vùng biển này. Nếu có một cuộc chiến tranh mới ở Thái Bình Dương trong thế kỷ 21, thì Đường Lưỡi Bò sẽ là nguyên nhân; mặc dù đây không phải là một nơi đáng tới xây khách sạn hoặc mở sòng bài.

Thế Quân: Bob Dylan và những chuyện chung quanh giải Nobel văn chương 2016


Đến giờ, người ta vẫn không cho biết lý do tại sao Bob Dylan giữ im lặng rất lâu trước việc ông được tặng giải Nobel văn chương khiến cho Hàn Lâm Viện Thụy Điển bực tức, phê bình ông là “kiêu ngạo” và “bất lịch sự”. Sự im lặng khó hiểu này đồng thời cũng khiến cho tờ  New York Times nhảy vào cuộc. Trong bài viết mang tựa đề “Ý nghĩa của việc im lặng của Bob Dylan” (The Meaning of Bob Dylan’s Silence),[1]Adam Kirsch cho rằng có vẻ như Dylan muốn theo bước chân của Sartre khi triết gia này từ khước nhận giải Nobel năm 1964. Sartre khẳng định, nhà văn phải từ chối cho phép mình biến thành một tượng đài (institution), ngay cả khi điều này diễn ra trong những trường hợp đáng vinh dự nhất. Trở thành một người đoạt giải Nobel, có nghĩa là cho phép “người ta” định nghĩa mình là ai, là trở thành một sự vật và một khuôn mặt công cộng hơn là một cá nhân tự do. Cùng một ý, Dylan đã từng tuyên bố rằng ông “không còn muốn viết cho người ta nữa” mà chỉ muốn “viết từ thôi thúc bên trong tôi.” (write from inside me). Đi xa hơn cả Sartre, nếu tiếp tục im lặng như một sự khước từ, Dylan chứng tỏ rằng ông là một người thực sự tự do, về triết lý cũng như về mặt nghệ thuật, theo Adam Kirsch.

ĐÀM TRUNG PHÁP: NÉT TƯƠNG-ĐỒNG THÚ-VỊ GIỮA CÁC TỤC-NGỮ THẾ-GIỚI

Mọi ngôn ngữ đều có những câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng những nhận xét sắc bén và cảnh giác khôn ngoan về kinh nghiệm sống. Tên của những câu nói ngắn gọn đó là tục ngữ trong tiếng Việt, súyu (俗語) trong tiếng Tàu, proverb trong tiếng Anh, proverbe trong tiếng Pháp, dicho trong tiếng Tây ban nha, proverbio trong tiếng Ý, và Sprichwort trong tiếng Đức.  Với khả năng tóm gọn ý tứ, tô điểm cho lời văn thêm mặn mà, và chứng minh lý lẽ một cách hùng hồn, tục ngữ đóng một vai trò đáng kể trong ngôn ngữ thường nhật. 
VỀ HÌNH THỨC CẤU TẠO 
Về hình thức cấu tạo, khá nhiều tục ngữ của nhân loại giống nhau ở điểm chúng có thể được chia ra làm hai phần đối xứng qua một lối văn “biền ngẫu” với cú pháp và từ vựng giản dị tương ứng, âm điệu và âm vận song hành. Quả thực, các tục ngữ tương đương của Xa mặt, cách lòng trong một vài ngôn ngữ khác cũng cho thấy một hình  thức cấu trúc và một nội dung tương đồng với tiếng Việt: Out of sight, out of mind (Anh: Khuất mặt, khuất tâm trí); Loin des yeux, loin du coeur (Pháp: Xa mắt, xa tim); Aus den Augen, aus dem Sinn (Đức: Khuất mắt, khuất tâm trí); Ojos que no ven, corazón que no siente (Tây ban nha: Mắt không thấy, tim không cảm); và Lontano dagli occhi, lontano dal cuore (Ý: Xa mắt, xa tim). 

Kawabata Yasunari: Tặng Vật


Em,

Tôi xin lỗi đã thất hứa, lại gửi thư đến em. Tôi không thể giữ đôi chim  yến em tặng năm ngoái. Vợ tôi là người săn sóc đôi chim, riêng tôi chỉ biết ngó nhìn, mỗi lần thấy chúng, tôi không khỏi nhớ về em.

Em đã từng viết, anh có vợ, em có chồng, chúng ta hãy chia tay. Xem kìa đôi yến, một con trời nam, một con đất bắc, bị nhốt chung trong một lồng, em tặng anh để mỗi ngày nhìn chúng, anh sẽ nhớ đến kỷ niệm chúng mình.  Có lẽ thật kỳ cục khi tặng nhau những sinh vật thế này, nhưng bao lời thề non hẹn biển giữa hai ta vẫn mới tinh như hôm qua, một mai đôi chim không còn, nếu nhớ thương có phai nhạt xin hãy để  mọi chuyện theo tuần tự sinh diệt của trần gian.

Trần Doãn Nho: Nỗi Huế


nơi đó
thành quách nhiều hơn người
giai thoại đè lịch sử
thuở nhỏ
tôi đi dọc theo những con đường vuông
góc thành này đến góc thành kia
lớp lớp rêu bám đầy
nhẫn nhục, cổ sơ
nghiêm cẩn đến nao lòng
nhìn hoài vẫn cứ tự hỏi ...

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

HÀ TƯỜNG CÁT / Người Việt: Hãy thích ứng với ông tổng thống Donald Trump


Trong mấy ngày gần đây có những dư luận, hầu hết không phải xuất phát những cơ quan truyền thông chính, dựa trên tính cách phức tạp trong hệ thống bầu cử Mỹ, nói rằng “ông Donald Trump chưa chắc trở thành tổng thống Mỹ thứ 45”. Và theo họ, “bà Hillary Clinton chưa hết hy vọng”.

Biện luận ấy chỉ có giá trị an ủi những người bất mãn về ông Trump, nhưng nên kiềm chế ở chỗ đừng gây ra cho họ những mong chờ hoang tưởng. Đừng nên nói là với tình thế khác lạ của cuộc bầu cử vừa qua, “chuyện gì cũng có thể xảy ra”. Lý luận và giả thuyết của con người là vô tận, nhưng thực tế mọi chuyện xảy ra không bao giờ có thể là vô hạn, vì còn chịu tác động của nhiều yếu tố khác.

Chúng ta, công dân Mỹ, hãy có quan điểm thực dụng là dù muốn hay không muốn, phải tìm cách thích ứng với ông tổng thống Donald Trump. Trong nhãn quan của người ngoại quốc, ông Trump là một hiện tượng kỳ cục khó hiểu, nhưng dân Mỹ không nhìn mọi sự như thế, tinh thần dân chủ Mỹ là chấp nhận mọi thực tế.

Song Thao: Chạy


Ông Donald Trump đã thực sự đặt chân vào Tòa Bạch Ốc khi được ông Obama mời, chỉ một ngày sau khi ông thắng cử chức Tổng Thống Mỹ. Cuộc hội kiến dự trù 15 phút nhưng đã kéo dài tới một tiếng rưỡi. Họ nói gì với nhau, ông Trump mới tiết lộ là trong khoảng thời gia dài đó ông Obama đã “lên lớp” cho ông Trump về những gì ông chưa biết của chức vụ đứng đầu nước Mỹ.
Kể lại trong chương trình “60 Minutes” với nhà báo Lesley Stahl của đài CBS, ông Trump cho biết 90 phút vẫn chưa đủ, phải cần tới 4 tiếng may ra mới hết chuyện, “vì chúng tôi có quá nhiều điều để nói với nhau. Và ông Obama nói cho tôi nghe điều hay điều xấu, nhiều điều mà bây giờ tôi thấy không phải là đơn giản. Chúng tôi nói chuyện về Trung Đông, Bắc Hàn và cả chương trình y tế Obamacare, tất cả đều gai góc cả…Chỉ trong một thời gian ngắn tôi có thể tiếp thu được thật nhiều. Tôi thấy ông ấy thật tuyệt vời, thật thông minh và rất tử tế. Ông ấy có óc hài hước, cả khi đề cập đến những vấn đề gai góc”. Sau câu chuyện giữa hai người, báo chí mới được vào chụp hình. Nhìn những tấm hình trên báo tôi thấy rõ vẻ gượng gạo của cả hai nhưng ông Obama có vẻ ảm đạm hơn. Dù sao ông cũng ở bên thua cuộc. Họ gượng gạo cũng phải. Ông Trump đã rêu rao trong suốt 5 năm là ông Obama không sanh ra ở Mỹ nhưng đã khai gian để được ra ứng cử. Phần ông Obama, chỉ mới mấy ngày trước, còn lớn tiếng trước 30 ngàn người dân Philadelphia là ông Trump không xứng đáng ngồi trong tòa nhà quyền lực nhất nước Mỹ. Vậy mà bây giờ cha đó ngồi lù lù trước mặt. Nhột chứ!

Phạm Chí Dũng: Đảng Cộng hòa kiểm soát cả 2 viện, nhóm Vietnam Caucus và nhân quyền VN

Quốc hội Hoa Kỳ.
Đã đến thời ‘đối tác toàn diện’
Cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2016 đã khép lại với chiến thắng đảo lộn của Donald Trump, nhưng lại mở ra một trang sử mới đầy khó khăn hơn hẳn trong quan hệ Mỹ - Việt. Sau nhiều năm, Đảng Cộng sản Việt Nam đã được thỏa nguyện về yêu cầu “quan hệ với cả kênh đảng” khi họ không còn được chơi với một Đảng Dân chủ Mỹ bị xem là mềm mỏng thái quá đối với vấn đề nhân quyền Việt Nam, mà sẽ phải “đối tác toàn diện” với một Đảng Cộng hòa nắm quyền kiểm soát cả hai viện trong Quốc hội Mỹ.
Về truyền thống, Cộng hòa là đảng có tiếng cứng rắn không chỉ với những hoạt động đối ngoại “bảo vệ lợi ích Mỹ ngoài biên giới Mỹ”, mà về cả nhân quyền. Trong hai nhiệm kỳ của Tổng thống Barack Obama từ năm 2008 đến năm 2016, không phải giới nghị sĩ Đảng Dân chủ mà chủ yếu là những người của Đảng Cộng hòa mới là nhân tố gây áp lực liên tục về yêu sách nhân quyền đối với các quốc gia còn độc tôn ý thức hệ và chế độ một đảng như Cuba, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, Việt Nam, kể cả với những quốc gia dù đa đảng nhưng mang màu sắc độc tài như Nga và Syria. Vào năm 2015, vài chục nhân vật cao cấp của Nga và vài trăm nhân vật cao cấp của Syria đã bị Mỹ cấm nhập cảnh vào Mỹ và phong tỏa tài khoản ngân hàng ở nước ngoài là một dẫn chứng xác thực về chủ trương cứng rắn của giới lập pháp thuộc Đảng Cộng hòa.

Nguyễn Tường Tâm/Dân Làm Báo: Không biết cũng lên án?


Không biết có phải đây là một vấn nạn lớn trong văn hóa Việt Nam hay không nhưng rõ ràng và phổ biến là tệ nạn "Không biết cũng chỉ trích"; có khi nặng tới chửi bới. Hiện tượng này không chỉ ở những người thiếu học hay có học thức trung bình, mà lại thấy ở rất nhiều vị trí thức khoa bảng, nhà báo nổi danh. Tôi xin kể ra đây bốn câu chuyện điển hình gây ồn ào nhiều chục năm tại hải ngoại.

Chuyện thứ nhất: Nhiều sách báo tiếng Việt đã viết rằng Tổng thống Kennedy ra lệnh hạ sát Tổng thống Ngô đình Diệm vì TT Diệm không chịu cho đưa quân Mỹ vào Nam Việt Nam. Ngay bà Ngô Đình Nhu trong cuốn hồi ký của mình cũng viết như vậy cho nên Giáo sư sử học Hà Văn Thịnh từ Huế đã viết, "Có một sự thực tôi hoàn toàn đồng ý với bà (ý nói bà Ngô đình Nhu, ghi chú của Ng. tường Tâm): Chính vì chính quyền ông NĐD không chịu cho Mỹ can thiệp vào VN nên phải chết!" 

Tôi đã viết trên facebook rằng ông Thịnh viết câu này cũng như khá đông người có học từ trung cấp tới cao cấp ở miền Nam vẫn thường nghĩ và viết (hiện nay ở hải ngoại những vị này cũng vẫn viết vậy). Tất cả những vị này đều chưa đọc cuốn In Retrospect của McNamara, cựu bộ trưởng quốc phòng từ thời Kennedy tới TT Johnson. Trong khi Bộ trưởng quốc phòng McNamara chính là người đã hoạch định kế hoạch quân sự theo chủ trương chiến lược của Tổng thống Kennedy cho nên vấn đề viện trợ quân sự cho miền Nam Việt Nam chính là vấn đề mà ông sẽ phải thảo luận với TT Kennedy và cuốn sách của ông phải đề cập tới vấn đề mang quân vào hay rút quân ra khỏi Nam Việt Nam và những trở ngại. 

Hoàng Giang: Bàn chuyện học ngoại ngữ

Sinh viên trong một lớp học ở thành phố Hồ Chí Minh. (Ảnh minh họa)
Cách đây không lâu cả nước Việt nhốn nháo lên với thông tin về việc quyết định đưa vào chương trình giáo dục phổ thông hai ngoại ngữ mới là tiếng Trung và tiếng Nga vào năm tới. Hầu hết các ý kiến đưa ra tỏ ra bất bình với dự định này. Lý do phổ biến nhất là do dân Việt đang trong tình trạng ghét bỏ Trung Quốc và việc yêu cầu dân Việt học tiếng Trung như dự báo về việc thắt chặt hơn tình anh em giữa 2 chính phủ Việt - Trung trong tương lai gần. Mới đây tôi cũng vô tình đọc được một bài viết tâm sự của một người bạn kể về môi trường làm việc của mình cùng rất nhiều đồng nghiệp nước ngoài từ các nước trong khu vực Đông Nam Á. Bạn có sắp xếp đánh giá về khả năng tiếng Anh của đồng nghiệp, trong đó người Philippines đứng thứ nhất và Việt Nam xếp hạng chót. Nhìn loanh quanh trong phạm vi khu vực Đông Nam Á, Philippines, Singapore và Malaysia hầu như thành thạo ít nhất 2 thứ tiếng là tiếng mẹ đẻ như tiếng Trung và tiếng Anh. Tiếng Anh là ngôn ngữ người dân tại các nước này giao tiếp qua lại hàng ngày chứ không chỉ đơn thuần là tên một môn học trong chương trình chính quy để thi đại học.

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

Nguyên Lam & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA: Chiến tranh mậu dịch?

Ảnh minh họa chụp tại một trung tâm chứng khoán 
ở London, Anh Quốc hôm 9/11/2016.

Sau khi cử tri Hoa Kỳ bỏ phiếu cho ông Donald Trump làm Tổng thống thứ 45, các thị trường tài chính trên thế giới bắt đầu nghiền ngẫm kết quả bất ngờ. Họ suy đoán tương lai nền kinh tế số một thế giới, có tổng sản lượng gần bằng một phần tư của toàn cầu, với nhiều lo ngại về tình trạng chiến tranh mậu dịch giữa các nước.
Đề cao nhu cầu bảo hộ mậu dịch
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, sau nửa ngày hốt hoảng bán tháo khi thấy tỷ phú Donald Trump bất ngờ đắc cử Tổng thống Mỹ, các thị trường tài chính thế giới đã hoàn hồn và vọt lên giá. Giới nghiên cứu kinh tế quốc tế bèn duyệt lại dự báo và đa số suy đoán là chính sách kinh tế của vị Tổng thống Tân cử Hoa Kỳ sẽ thúc đẩy tăng trưởng, nâng lãi suất và đẩy lui nguy cơ giảm phát nhưng cũng gây nguy cơ chiến tranh mậu dịch giữa các nước. Nguyên Lam xin đề nghị là ông phân tích cho những dự đoán này.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Nói về dự đoán của thị trường là phản ứng tâm lý của cả triệu tác nhân kinh tế ở mọi nơi, tôi xin được nêu ý kiến như sau: từ gần 90 năm qua, các thị trường tài chính đều theo dõi diễn tiến bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ và có thể thấy chỉ dấu tiên báo qua việc tăng giá hay sụt giá trong ba tháng trước bầu cử. Người ta nghiệm thấy là cổ phiếu thường lên giá khi ứng cử viên của đảng cầm quyền thắng cử và ngược lại, sụt giá khi ứng cử viên của đảng đối lập đắc cử. Qua 23 cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ từ năm 1928 cho tới nay, có hai chục lần mà thị trường đoán đúng. Năm nay, thị trường chứng khoán Mỹ sụt giá trong suốt ba tháng trước ngày bầu cử nên giới quan sát đã có thể đoán là ứng cử viên của đảng Cộng Hòa hy vọng đắc cử sau tám năm cầm quyền của một Tổng thống thuộc đảng Dân Chủ.

Phạm Chí Dũng: ‘Tổng thống Trump’: Tâm trạng giới lãnh đạo Việt Nam ra sao?


Không hoan hỉ, không thể hoan hỉ - có thể cho đó là tâm trạng chung của giới lãnh đạo Việt Nam, cho dù vì lẽ Trump thắng và thời gian chuyển tiếp giữa hai tổng thống Hoa Kỳ sẽ khiến công an Việt Nam cho rằng có cơ hội nhiều hơn để tranh thủ đàn áp giới đấu tranh dân chủ và nhân quyền trong nước.
Không khí im lặng
Những ngày sau hiện tượng “Tổng thống Trump”, một bầu không khí im lặng có vẻ lạ lùng bao trùm lên các tòa nhà của Văn phòng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước và Thủ tướng chính phủ Việt Nam. Rất đặc biệt, hai hiện tượng này diễn ra ngay sau khi Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh sang Washington trước ngày bầu cử tổng thống Mỹ với thông điệp sớm “Mời tổng thống mới của Mỹ sang thăm Việt Nam”.
Một hiện tượng khá đặc biệt khác là trong ngày bầu cử tổng thống Mỹ, một trang mạng dư luận viên ở Việt Nam đã tổ chức theo dõi và tường thuật rất sát sao kết quả bầu cử ở từng bang. Trước đó, chính trang dư luận viên này đã từng đe dọa là nếu Hillary thắng thì giới đấu tranh dân chủ nhân quyền còn chút hy vọng, còn nếu Trump thắng thì hết hẳn hy vọng.
Ban đầu, trang dư luận viên vừa kể tường thuật rất nhanh các chi tiết và số phiếu trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Nhưng càng về cuối khi ứng cử viên Trump thắng thế, mật độ cập nhật và bình luận của trang dư luận viên này yếu dần rồi gần như chấm dứt hẳn. Cho tới nay, trang này cũng chẳng buồn nhắc lại thành tích dự đoán của mình về số phận hẩm hiu dành cho giới đấu tranh dân chủ khi Trump đắc cử.

Hà Sĩ Phu: Vĩnh biệt Lê Hồng Hà trước ngày ông hóa thân vào… “Hoàn Vũ”

Bác Hồng Hà vĩnh biệt chúng ta lúc tròn 90. Giữa thời đất nước loạn ly này, một đời như bác là đẹp rồi. Ấn tượng đặc biệt mà bác khắc lại trong tôi là kết tinh của hai tính cách đối lập: Vừa nhân ái lại vừa quyết liệt! Một đảng viên vào Đảng từ năm 1946 lại là đại tá Công an, chánh văn phòng Bộ Nội vụ mà kết luận thẳng thừng về ĐCS là đi theo một chủ nghĩa “phản phát triển” nên “càng phát triển thì càng tụt hậu”, quá trình của Đảng là một “lịch sử thất bại”, hiện nay chỉ còn “bịp bợm”, “gần như không còn ai tin vào cái Đảng này nữa” vì “Đảng hiện nay chỉ còn vai trò kìm hãm xã hội thôi”...vân vân… [1]. Thế là sổ toẹt, kiên quyết, triệt để, không khoan nhượng, không còn “giữ ý” một chút gì hết. Quyết liệt đến mức chống Pháp thì bị án tử hình vắng mặt, làm đại tá Công an Cộng sản thì bị Công an bắt tù vì tội “làm lộ” (làm lộ cái bức thư ông Võ Văn Kiệt gửi bộ Chính trị, thực ra vụ ấy ông Hồng Hà cùng với tôi và Ông Nguyễn Kiến Giang đều bị trừng trị vì cái tội “làm lộ” hết các tính chất phi khoa học, phản dân chủ, phản tiến hóa của cái chủ thuyết Mác-Lê và con đường CS mà Đảng đi theo). Nhưng gặp ông thấy lúc nào cũng tươi cười, hồn hậu. Ông không uống rượu nhưng lần nào tôi đến thăm cũng được ông dành cho những chai rượu quý, có lẽ vào loại sang nhất. Kể cả những lúc bàn đến những ý kiến triệt để nhất thì giọng vẫn trầm tĩnh, lý tính, và trên môi không tắt một nụ cười hồn hậu. Tôi tự nhủ thầm: không biết ông đại tá Công an này có thể cáu kỉnh hay dọa nạt ai bao giờ không nhỉ? Ông không bị chút bệnh nghề nghiệp nào ư?

Nay trước lúc tiễn ông hóa thân trong ngọn lửa vào cõi vĩnh hằng, chỉ xin kính tặng ông mấy câu đối của lòng cảm phục trước một con người tuy được đúc ra từ bộ máy chuyên chính duy tín và duy lợi mà con người ấy lại rất duy lý, nhân hậu và vị tha.

Ngành Công an là ngành đầy tính công cụ chuyên chính, cô Thanh Nghiên gọi điện báo tin dữ về bác Hồng Hà cũng bình luận gọn một câu: Cụ đúng là bông sen trong bùn mà chẳng hôi tanh…!


CÂU ĐỐI HÀ SĨ PHU VIẾNG LÊ HỒNG HÀ
Câu đối 1:
* Sen ngát giữa bùn, trong sáng tâm hồn lưu… hậu thế !
* Thép tôi trong lửa, kiên cường chí khí xứng… tiên phong !

Câu đối 2:
* Độc đáo thay vị Công an biết tiên phong phản biện, hai năm tù ở Trại Thanh Xuân, gương sáng ấy giữa bùn SEN vẫn nở!

* Can đảm quá người Đảng viên dám độc lập tư duy, chín chục tuổi lên Đài Hoàn Vũ, cốt cách này trong lửa THÉP càng tôi !

Câu đối 3:
- Rượu quý tặng tri âm, ấm áp bao dung là đức độ !
- Ý hay dâng xã hội, lạnh lùng quyết liệt ấy văn phong !

H.S.P.
16- 11- 2016
-----------------
[1] V. Quốc Uy: Lê Hồng Hà vừa dứt khoát lại vừa bao dung

Tác giả gửi BVN



S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Những Lá Đơn/Thư Mang Niềm Hy Vọng

“Nhà báo Du Uyên vừa sưu tập một mớ đơn từ, xem ra, hơi lạ: 

“Đầu tiên là đơn của đứa trẻ lớp 7 viết để xin thôi học vì nhà quá nghèo không có gạo ăn. Đơn thứ hai của người anh trai viết xin cho em gái đang nguy kịch về nhà vì gia đình không đủ tiền để tiếp tục điều trị, chủ nhân bức thư này cũng là người đàn ông nổi tiếng trên cộng đồng mạng Việt Nam lẫn thế giới vừa qua trong tấm ảnh ông đi xe máy chở xác người cuốn trong một chiếc chiếu, lộ đôi chân đong đưa ra ngoài.


Cuối là đơn xin giảm tội tử hình của nạn nhân viết cho kẻ gây án, và đơn xin chết của vị cán bộ đã lỡ đứng ra kể tội một số vị cán bộ khác… 

Chỉ bốn tờ thôi chắc cũng đủ nói hết hiện trạng các tờ đơn được viết ra hàng giờ hàng phút hàng giây từ hàng triệu người rải đi khắp đất nước này.”

Thu Hằng/RFI: Bắt bộ trưởng Kinh Tế Nga, Putin thanh lọc đội ngũ thân tín

Bộ trưởng Kinh Tế Alexeï Oulioukaïev trả lời phỏng vấn
với Reuters tại Matxcơva, ngày 01/11/2016.REUTERS/Sergei Karpukhin
Sự kiện bộ trưởng Kinh Tế Nga Alexeï Oulioukaïev bất ngờ bị bắt trong đêm 14 - sáng 15/11/2016 và bị truy tố cùng ngày vì tội tham nhũng, đồng thời bị quản thúc tại gia, trở thành tâm điểm của các nhật báo Pháp trong số ra ngày 16/11.
Nhật báo La Croix đánh giá “việc bắt giữ một chính trị gia “theo khuynh hướng tự do”, được Tổng cục An ninh Liên bang Nga (FSB) dàn xếp, là một bước mới trong cuộc tranh giành quyền lực đang diễn ra tại Matxcơva”. Bộ trưởng Kinh Tế Alexeï Oulioukaïev trở thành nhà lãnh đạo Nga cao cấp nhất bị bắt, kể từ khi Liên Xô tan rã vào năm 1991.
Chính Rosneft, tập đoàn đã mua lại hơn 50% cổ phiếu của công ty dầu khí nhà nước Bachneft, là bên kiện bộ trưởng Kinh Tế Nga nhận hối lộ hơn 2 triệu đô la. Tuy nhiên, theo trợ lý giám đốc thứ nhất của ngân hàng trung ương Nga, được La Croix trích dẫn, “những thông tin mà truyền thông cung cấp có vẻ rất mập mờ. Hiện chưa có điều gì rõ ràng”.

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2016

Ngô Nhân Dụng: Trump, TPP và Trung Quốc


Hai chính sách của Tổng thống Barack Obama ảnh hưởng tới Việt Nam và Trung Quốc: Chuyển trục sang Châu Á về quân sự, và hiệp ước thương mại tự do với 11 nước Thái Bình Dương, quen gọi là TPP. Tân Tổng thống Donald Trump chắc sẽ không thay đổi chính sách chuyển trục; ông còn có thể còn mạnh tay hơn người tiền nhiệm. Việc chuyển trục sẽ đưa 60% hải quân qua Thái Bình Dương, chắc tỷ lệ đó sẽ không giảm. Ông Trump đã hứa sẽ tăng ngân sách quốc phòng Mỹ; một ngày sau khi ông đắc cử, cổ phiếu các công ty quốc phòng tăng thêm 5% tới 7%. Ông sẽ nâng số tầu chiến từ 274 lên 346 hoặc 350. Số tầu thủy và tầu ngầm mới, ít nhất 60%, sẽ được chuyển qua vùng biển gần Trung Quốc. Ông cũng hứa sẽ  cho không quân mua thêm những hỏa tiễn và oanh tạc cơ mới, tăng cả số bộ binh và thủy quân lục chiến. Một phần những lực lượng mới này chắc sẽ được đưa qua Á Châu.
Nhưng ông Trump đã hứa sẽ xé bỏ Hiệp ước TPP. Đó là điều khiến các nước Châu Á như Nhật Bản, Malasia, Singapore, Việt Nam đang lo ngại. Hành động này sẽ thay đổi bàn cờ cả vùng Á Đông. Cộng sản Trung Quốc rất vui mừng chờ ông Trump thực hiện lời hứa này. Ông Trump không thể rút lại những lời đã hô hào lớn tiếng trong khi tranh cử; nhưng chúng ta chưa thể đoán ông Trump thực sự sẽ làm gì.

Lê Anh Hùng: Cuộc đấu Nguyễn Phú Trọng - Đinh La Thăng: chiêu trò mới của Bắc Kinh?

Ảnh minh họa.
 ‘Truyền nhân’ của ‘đồng chí X’
Đinh La Thăng là một nhân vật gây nhiều tranh cãi ở Việt Nam, không phải chỉ mới gần đây mà ngay từ khi ông ta ngồi vào chiếc ghế Bộ trưởng Giao thông Vận tải tháng 8/2011. Báo chí chính thống mấy năm qua cứ liên tục tung hê ông ta lên đến tận mây xanh, hết “hiện tượng Đinh La Thăng”, “hiệu ứng Đinh La Thăng”, lại đến “phong cách Đinh La Thăng”, v.v. và v.v.
Cách nay vài tháng, sau khi ngài Bí thư Thành uỷ TP HCM lên tiếng tán thành việc cựu Thượng nghị sỹ Bob Kerry được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác Đại học Quốc tế Fulbright và ủng hộ việc công đoàn tổ chức đình công, một số cơ quan truyền thông độc lập và báo chí “lề dân” lại coi ông ta như là người “kế tục” đường lối “cải cách”, “bài Tàu”, “thân Mỹ” của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. (Trước đó, trong buổi làm việc với Công ty Hữu hạn Tập đoàn Cục 6 Đường sắt Trung Quốc, tổng thầu EPC của dự án đường sắt đô thị Cát Linh - Hà Đông, vào chiều ngày 4/1/2015, Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng đã lớn tiếng: “Và kể cả các ông hướng vào chuyện vay vốn thì chúng tôi báo cáo Chính phủ ngừng việc vay vốn, dùng nguồn vốn khác chứ không thể đánh đổi quyền lợi, tính mạng của người Việt Nam để vay vốn được.”)

Nguyễn Thanh Giang: THƯƠNG TIẾC ANH LÊ HỒNG HÀ (Mất ngày 15.11.2016)

LTS. Diễn Đàn Thế Kỷ kính mời độc giả theo dõi một số trích đoạn bài viết của ông Nguyễn Thanh Giang “Thương Tiếc Anh Lê Hồng Hà” đăng trên Bauxite Việt Nam sau khi ông Lê Hồng Hà qua đời vào ngày 15.11.2016. DĐTK
Ông Lê Hồng Hà sinh năm 1926, tên thật là Lê Văn Quỳ, tham gia cách mạng từ trước Cách mạng Tháng Tám. Tham gia đánh chiếm Trại Bảo An Binh trong cuộc khởi nghĩa 19 tháng 8 năm 1945. Tháng 7 năm 1946 được kết nạp vào đảng Cộng sản Đông Dương do phó Tổng Giám đốc Nha Công an Việt Nam Lê Giản giới thiệu. Trước khi được cử phụ trách Trường Công an Trung ương (1953 – 1957) rồi sau đó được đề bạt Chánh Văn phòng Bộ Công an (1958) ông đã từng được Trung ương cử đi học Khoá l lớp Lý luận Mác – Lê Nin ở Bắc Kinh (1949) và được giữ lại làm trợ giáo cho các khoá II và III tại đây (học viên của ông gồm nhiều người sau này trở thành Ủy viên Trung ương Đảng, Ủy viên Bộ Chính trị).

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Đại Úy & Đại Tá


 
Lê Hồng Hà (1926 - 15/11/2016)

Theo thứ tự cấp bậc, và tuổi đời (tính từ thấp lên cao và từ trẻ đến già) xin được giới thiệu trước về ông đại úy – theo thông tin của trang mạng Tiếng Nói Trẻ:
Nguyễn Phương Hùng sinh năm 1946 tại Bắc Giang, sống tại Hà Nội và năm 1954 di cư vào Nam, thời kỳ chiến tranh đã từng là sỹ quan binh chủng Biệt Động Quân của Ngụy. Năm 1975 di tản sang định cư tại Mỹ. Từ khi sang Mỹ, do tiếc nuối thời "vàng son", Nguyễn Phương Hùng đã tích cực tham gia các hoạt động chống đối Việt Nam ở nước ngoài và từ năm 1985 bắt đầu tham gia các tổ chức phản động lưu vong. Suốt 36 năm kể từ khi định cư tại Mỹ, do định kiến cá nhân là người chống cộng và từng là sỹ quan Ngụy, do tiếp nhận những thông tin sai lệch về Việt Nam.

Mặc Lâm/RFA: Sự phẫn nộ từ phát ngôn của ông Bộ trưởng Giáo dục

Bộ trưởng Bộ Giáo dục - Đào tạo Phùng Xuân Nhạ 
trả lời báo chí bên hành lang Quốc hội sáng 14/11.

Dư luận lại một lần nữa bùng lên phẫn nộ trước phát biểu của Bộ trưởng Bộ giáo dục Đào tạo Phùng Xuân Nhạ liên quan đến câu chuyện điều động hơn 20 giáo viên nữ đi tiếp khách, rót rượu hát karaoke cho quan khách tại Hà Tĩnh vừa qua.
Im lặng là đồng tình?
Vào sáng ngày 14 tháng 11 bên hành lang quốc hội Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ cho rằng việc UBND thị xã Hồng Lĩnh điều động giáo viên tiếp khách, rót rượu là sai nguyên tắc của cán bộ và ảnh hưởng uy tín của ngành vì những giáo viên này ngoài việc là các nhân viên chuyên môn còn là tấm gương xây dựng hình ảnh nhà giáo trong mắt phụ huynh và nhân dân.
Tuy nhiên, ông Nhạ sau đó lại nói rằng mức độ chưa đến nỗi trầm trọng và quan trọng hơn cả nếu các giáo viên ấy có thái độ im lặng đồng tình, không có kiến nghị, phản ứng gì thì trước tiên phải quy trách nhiệm cho các giáo viên này trước xong mới tính chuyện đến người ép buộc. Ông Bộ trưởng yêu cầu từng cô giáo trước tiên phải nghiêm túc trước đã.

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Nguyễn Xuân Nghĩa: Donald Trump không có phép lạ


Làm sao tìm lại vang bóng của khu vực chế biến Hoa Kỳ?

Trước sự bàng hoàng của dư luận toàn cầu và các thị trường tài chánh thế giới về việc tỷ phú Donald Trump đắc cử tổng thống một cách bất ngờ, người ta phải nhìn về đằng sau và mất nhiều năm để tìm ra những lý do giải thích tương đối hợp lý. Nhưng, trong khi đó kinh tế vẫn vận hành và sinh hoạt người dân vẫn tiếp tục. Khi ấy, ta cần cái nhìn “nóng,” tức thời, về tương lai trước mắt, xem chính sách kinh tế của vị tổng thống tân cử sẽ ảnh hưởng ra sao tới đời sống. Nghĩa là vì “kinh tế cũng là chính trị,” chúng ta cần lượng định xem chính trị chi phối kinh tế ra sao. Bài này được viết trong tinh thần đó…

Phạm Chí Dũng: ‘Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương’ Trương Minh Tuấn

“Tay kiếm lạnh lùng và tàn nhẫn”
Trương Minh Tuấn đang vụt nổi lên khung trời “định hướng tư tưởng” khuôn sẵn cho “nền báo chí cách mạng” ở Việt Nam. Trái ngược với một Võ Văn Thưởng hoàn toàn mờ nhạt từ khi được điều động từ TP.HCM ra trung ương để trám vào cái ghế trưởng ban tuyên giáo trung ương của Đinh Thế Huynh, ông Tuấn có quá nhiều triển vọng trở thành một “tay kiếm” được Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng sủng ái nhưng lại khiến báo giới quốc doanh run như cầy sấy.
“Ở Việt Nam, không hề có mâu thuẫn giữa tự do ngôn luận, tự do báo chí với sự lãnh đạo của đảng, sự quản lý của nhà nước đối với báo chí,” ông Tuấn, bộ trưởng Bộ Thông Tin và Truyền Thông nhưng cũng được Bộ Chính Trị cho kiêm chức phó trưởng ban tuyên giáo trung ương từ Tháng Bảy, vừa tung ra loạt hai bài trên báo đảng Nhân Dân vào Tháng Mười năm nay với tựa đề rất “tư tưởng Nguyễn Phú Trọng:” “Nhận diện nguy cơ ‘tự diễn biến,’ ‘tự chuyển hóa’ trong lĩnh vực báo chí và một số giải pháp khắc phục.”

TS Đinh xuân Quân: 100 Ngày Tới của Tân TT TRUMP


Trong một chính thể dân chủ người dân có quyền phát biểu bất mãn của họ qua các cuộc bỏ phiếu để thay đổi chính sách công theo ý họ. Người dân Mỹ đã bất mãn vì họ có cảm tưởng là hiện tượng toàn cầu hóa, chính sách cạnh tranh kinh tế làm họ mất việc làm (trong những công nghệ lỗi thời về technology như than đá, vv), chi phí bảo hiểm y tế tăng, sự áp đặt và chia rẽ và bất lực của giới lãnh đạo ở Washington DC, thất vọng vì 8 năm cầm quyền của một vị tổng thống da đen (mặc dù ông này đã lấy lại tăng trưởng kinh tế, làm hòa với bên ngoài, vv).

“Ngựa đã về ngược.” Ứng cử viên Trump đã có nhiều lời hứa hẹn nhất là những việc ông ta sẽ làm trong 100 ngày khi nhận chức. Hơn nữa nay đảng Cộng Hòa vẫn giữ được đa số trong Thượng và Hạ viện cho nên chính phủ Trump có nhiều xác xuất thành công hay thất bại mà không có thể đổ tội cho ai như trước.

Vậy chúng ta sẽ đánh giá các lời hứa này ra sao? Nhiều chính phủ đồng minh hay các nước cạnh tranh với Mỹ lo lắng và nhất là các dân nhập cư VN sẽ ra sao? 

Kể từ khi đắc cử tổng thống Hoa Kỳ, ngày 08/11/2016, với các cuộc biểu tình trên toàn nước Mỹ, nay liên tục có nhiều tín hiệu cho thấy ông Donald Trump (DT) đang buộc phải điều chỉnh nhiều cam kết cực đoan trong quan hệ quốc tế, cũng như trong các vấn đề của nội bộ nước Mỹ. Trong những cam kết trong cuộc tranh cử có việc ông muốn đưa nước vĩ đại trở lại, liệu Donald Trump sẽ yêu cầu Mêxicô bỏ tiền chi cho việc xây dựng bức tường biên giới giữa hai nước? Liệu có bỏ Obamacare không? Liệu có ngăn chặn người di dân Hồi Giáo...?

Bùi Tín: Sự im lặng nói lên nhiều điều

Đảng Cộng sản Việt Nam có một bộ máy tuyên truyền đồ sộ, rộng khắp, chạy hết tốc độ, bao trùm khắp nơi, từ đô thị đông đúc đến hang cùng ngõ hẻm. (Ảnh minh họa)
Đảng Cộng sản Việt Nam có một bộ máy tuyên truyền đồ sộ, rộng khắp, chạy hết tốc độ, bao trùm khắp nơi, từ đô thị đông đúc đến hang cùng ngõ hẻm. Hệ thống loa đài chằng chịt khắp chốn, oang oang từ sáng sớm đến đêm khuya, tra tấn tai óc người dân không ngưng nghỉ. Hơn 800 tập san, báo ngày, báo tuần, báo tháng, hàng vạn tuyên truyền cổ động viên mẫn cán làm cho Đảng Cộng sản là đảng to mồm, giữ chặt độc quyền ăn nói trong xã hội.
Vậy mà vừa qua có một sự kiện của Đảng Cộng sản Việt Nam, có thể coi là cực kỳ hệ trọng, lẽ ra phải được loan báo rộng rãi khắp nơi, thì bộ máy tuyên truyền vừa kể lại im lìm, không có một bản tin, một thông báo nào, mà dư luận chỉ được biết do những thông tin rò rỉ ra ngòai.

G.Đ. (Người Việt): Chính quyền Việt Nam lại ‘vuốt đuôi’ tham nhũng

Nhà máy xơ sợi Ðình Vũ - núi sắt vụn trị giá 7,000 tỉ đồng
ở Hải Phòng. (Hình: Dân Trí)
HÀ NỘI (NV) – Thủ tướng Việt Nam vừa giao cho thanh tra của chính phủ Việt Nam xác định trách nhiệm những cá nhân gây thua lỗ hàng chục ngàn tỉ đồng trong các dự án của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam.
Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN) là chủ đầu tư của hai trong số năm dự án gây thiệt hại cho công quỹ 30,000 tỉ đồng.
Sau khi ngốn hết 7,000 tỷ đồng (70% vốn đầu tư là tiền vay phải trả lãi), dự án nhà máy xơ sợi Ðình Vũ (Hải Phòng) đã ngưng hoạt động vì nếu ráng vận hành sẽ gây thiệt hại trầm trọng hơn (năm 2012 lỗ 21 tỉ đồng, năm 2013 lỗ 360 tỉ, năm 2014 lỗ 1,000 tỉ đồng nên từ năm 2015 ngưng hoạt động cho khỏi lỗ).

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Lê Phan: Trung Cộng ăn mừng


Tại diễn đàn vùng của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á và các đối tác ở Hà Nội vào ngày 23 Tháng Bảy năm 2010, Ngoại Trưởng Hillary R. Clinton tuyên bố: “Hoa Kỳ, như mọi quốc gia, có quyền lợi quốc gia về tự do hải hành, tiếp cận rộng rãi cho những khu vực hải dương chung của Á Châu, và cho sự tôn trọng luật lệ quốc tế ở Biển Nam Trung Hoa… Hoa Kỳ ủng hộ tiến trình hợp tác ngoại giao của tất cả các quốc gia dành chủ quyền để giải quyết những tranh chấp lãnh thổ không cưỡng bách. Chúng tôi chống lại mọi sử dụng hay đe dọa vũ lực của bất cứ một quốc gia tranh giành nào. Trong khi Hoa Kỳ không về phe nào trong những tranh chấp lãnh thổ trên những đảo ở Biển Nam Trung Hoa, chúng tôi tin là các phe phái phải theo đuổi chủ quyền và những quyền theo đó của một lãnh hải theo đúng Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển. Đúng với luật lệ quốc tế thường lệ, những tuyên bố chủ quyền đúng trong lãnh hải ở Biển Nam Trung Hoa phải dựa duy nhất trên những chủ quyền chính thức từ các vùng đất. Hoa Kỳ ủng hộ tuyên bố năm 2002 Asean-Trung Quốc về cách ứng xử của các phe phái trên Biển Đông. Chúng tôi khuyến khích các phe phái hãy đạt được một quy tắc ứng xử.”

Nguyễn Văn Khanh: Sau chiến thắng, ông Trump bắt đầu dịu giọng

Trong thời gian vận động tranh cử, ứng cử viên Cộng Hòa Donald Trump chẳng ngần ngại đưa ra những lời tuyên bố thật hùng hổ để làm “hài lòng” một nửa nước Mỹ, chẳng đếm xỉa gì đến nửa còn lại “kinh ngạc” khi nghe những điều ông nói. Sau ngày thành công, tổng thống đắc cử Donald Trump hé lộ một số điều về chính sách ông sẽ thực hiện sau ngày tuyên thệ nhậm chức, khiến nửa nước Mỹ ủng hộ ông “thắc mắc” không biết ông có giữ đúng lời hứa với họ hay không, nửa còn lại “phân vân,” không rõ ông sẽ làm những gì sau khi đặt chân vào Tòa Bạch Ốc.
Chỉ 48 giờ đồng hồ sau khi chiến thắng, ông Trump bắt đầu hạ giọng, khéo léo cho biết vẫn giữ nguyên những điều đã cam kết với cử tri khi còn vận động kiếm phiếu, nhưng cách làm thì khác những gì ông đã nói trước đây. Lúc tranh cử, ông nhắc đi nhắc lại “sẽ xây bức tường ngăn chia biên giới với Mexico” để ngăn chận làn sóng người từ quốc gia láng giềng trốn vào Mỹ sinh sống, bảo thêm “có cách buộc bên Mexico sẽ phải trả chi phí xây bức tường tuyệt đẹp này.”

Nguyễn Quang Dy: Nghịch lý Donald Trump và Việt Nam

Bi kịch tranh cử tổng thống Mỹ đã hạ màn, với vai chính là Donald Trump giành được ngai vàng tại Nhà Trắng. Donald Trump là một nghịch lý mà nhiều người khó nuốt, nhưng đã quá muộn đành phải chấp nhận. Hoặc lại phải xuống đường biểu tình trong một đất nước bị phân liệt bởi nghịch lý đó. Không phải chỉ có người Mỹ, mà nhiều người Việt cũng bất ngờ, choáng váng, bức xúc và lo sợ. Đối với người Mỹ, tâm trạng đó là dễ hiểu (về tâm lý), nhưng đối với người Việt, tâm trạng đó là bất ổn (về tâm thức).  
Phải chăng đã đến lúc người Việt hãy bỏ thói quen lo chuyện người khác (vì vô vọng), mà hãy lo chuyện nhà mình (vì thiết thực hơn); hãy bỏ thói quen chờ người khác đến cứu mình, mà hãy nghĩ cách tự cứu mình trước (vì không ai cứu được); hãy bỏ thói quen làm thuê đánh mướn, để tự hào về một sứ mệnh viển vông; hãy bỏ thói quen chìa tay đi xin viện trợ, mà hãy tìm cách làm ra tiền và tiêu tiền có hiệu quả. Không ai cho mãi, nếu mình tiếp tục “tiêu tiền chùa” hoang phí và biển thủ vô tội vạ (“ăn không từ cái gì”).

FB Trần Minh Khôi: Trump và cuộc trò chuyện với con


Đối với một số phụ huynh ở Mỹ, việc giải thích cho con cái mình hiểu điều vừa mới xảy ra trên chính trường không phải là điều dễ dàng. Henry gọi. Nó thường vẫn hay gọi ba mỗi khi có điều gì đó cựa quậy trong đầu nó. Bạn bè của nó trong ký túc xá phẫn uất và thất vọng. “Tụi nó không hiểu điều gì vừa xảy ra”, Henry nói. Con cũng không hiểu. Con tưởng là mình đã nắm bắt được điều gì đó trong quy trình chính trị của đất nước này nhưng hóa ra con không hiểu gì cả. Henry bỏ phiếu cho Clinton. Nó biết ba bỏ phiếu cho Trump. Nó muốn nghe giải thích từ ba.
“Không nên có những phản ứng xúc cảm đối với chính trị”, đó là điều đầu tiên tôi nói với con trai tôi. Xúc cảm là thứ quá quý giá, không nên đầu tư xúc cảm vào chính trị. Ứng cử viên mà chúng ta ủng hộ có thể thắng, có thể thua. Điều này là bình thường. Biết chấp nhận thất bại mà không phẫn uất, biết bày tỏ sự tôn trọng đối với những người vừa thắng là dấu chỉ của sự trưởng thành. Cuộc sống tiếp tục. Nếu lần này ứng cử viên đại diện cho những vấn đề mình quan tâm chưa thắng thì mình tiếp tục cuộc đấu tranh. “Ba và bạn bè vật lộn với một quyền lực chính trị thối nát hai mươi năm nay mà đã thắng trận nào đâu”, tôi đùa.

Thanh Phương: Đồng minh châu Á cố duy trì quan hệ an ninh với Mỹ

Donald Trump trong buổi tối giành chiến thắng bầu cử tổng thống Mỹ, 08/11/2016.REUTERS/Jonathan Ernst
Các đồng minh của Mỹ ở châu Á đang cố duy trì mối quan hệ an ninh với Washington vì chiến thắng của Donald Trump có nguy cơ làm đảo lộn trật tự địa chính trị tại khu vực này.
Theo nhật báo The Wall Street Journal, ngày 10/11/2016, lãnh đạo các nước như Úc, Hàn Quốc và Nhật Bản khi chúc mừng tổng thống tân cử đều đã nhấn mạnh đến mối quan hệ chặt chẽ với Hoa Kỳ. Tất cả đều rất quan ngại khi thấy là trong thời gian tranh cử, ứng cử viên Cộng Hòa đã tỏ ý muốn sửa đổi các hiệp ước an ninh với những đồng minh châu Á.
Trong các cuộc điện đàm ngày 10/11 được các lãnh đạo châu Á thuật lại, ông Donald Trump đã không nhắc đến khả năng đó. Theo lời thủ tướng Nhật Shinzo Abe, tổng thống tân cử đã xác nhận cam kết của Hoa Kỳ đối với Nhật, nơi có 54.000 quân Mỹ đang trú đóng. Ông Abe cho biết đã nhấn mạnh với ông Trump rằng liên minh Mỹ-Nhật mang tính chất « sống còn » đối với hòa bình và ổn định khu vực.

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

Trần Từ Mai: NGUYỄN TRÃI ĐÃ SÁNG TÁC “LOẠN HẬU ĐÁO CÔN SƠN CẢM TÁC” VÀO THỜI ĐIỂM NÀO?


“Loạn hậu đáo Côn sơn cảm tác” (sau loạn tới Côn sơn, cảm xúc làm ra) là một trong những bài thơ hay của Nguyễn Trãi, được nhiều người yêu thích. Đề tài “về quê sau biến loạn” vẫn là một đề tài được ưa chuộng từ xưa đến nay. Trong bài có nhiều câu thơ hay:

Trần thổ đê đầu chỉ tự liên
(Cúi đầu trong đám bụi đất [của cuộc đời], chỉ tự thương mình)

hay:

Hà thời kết ốc vân phong hạ
(Bao giờ làm được căn nhà dưới núi có mây che).

Thật không đáng ngạc nhiên khi thấy cho tới nay bài thơ ấy được nhiều người dịch và chú giải. Ta có thể kể: Trúc Khê, Đào Duy Anh, Huy Cận, Lê Cao Phan, Hoàng Khôi, Mai Quốc Liên, Đông Xuyên, Duy Phi, Dương Anh Sơn, Đặng Thế Kiệt … Nhưng có một mâu thuẫn rất đáng chú ý giữa nhan đề của bài thơ và một câu trong bài. Cho tới nay,  mâu thuẫn ấy chưa được giải đáp.

Thái Bá Tân: Cách Chức

Về hưu từ tám hoánh,
Còn cách chức, thật hay.
Vậy thì theo lô-gich,
Dân suy luận thế này:

Đảng làm, chắc phải đúng.
Ai, chức to đến đâu,
Về hưu hay đã chết,
Thì hậu quả về sau

Vẫn thuộc diện kỷ luật,
Cả về đảng, về đời.
Khiển trách hoặc cách chức
Làm gương cho mọi người.

ĐÀM TRUNG PHÁP: KHI TIẾNG MỸ ĐƯỢC “CHÊM” VÀO TIẾNG VIỆT

MỘT ĐIỀU KHÓ TRÁNH

Sau bốn thập kỷ tỵ nạn tại Mỹ, nhiều người Việt chúng ta sử dụng tiếng Mỹ thành thạo trong đời sống hàng ngày cũng như trong công ăn việc làm. Cũng vì vậy mà khi nói tiếng Việt với nhau tại quê hương mới này, chúng ta có khuynh hướng “chêm” khá nhiều tiếng Mỹ vào ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Trong các câu chuyện xã giao, trong báo chí, và ngay cả trong văn chương nữa, sự giao thoa giữa hai ngôn ngữ Việt và Mỹ là một hiện tượng tự nhiênkhó tránh.


Các tiệm ăn mới khai trương thường không tính tiền nước uống cho thực khách và diễn đạt ý tưởng ấy bằng nhóm chữ Free nước ngọt. Kỳ diệu thay, nhóm chữ này dùng cú pháp Mỹ rất chỉnh: tĩnh từ free mô tả danh từ nước ngọt được trịnh trọng đặt trước danh từ ấy! Vài tiệm phở có sáng kiến bán phở làm sẵn cho người mua mang về nhà, và quảng cáo thứ phở đó là Phở to go. Khỏi phải nói, nhóm chữ này cũng đúng cú pháp Mỹ luôn!

Hoàng Quân: Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau: Café Uyên


Ngày xưa, những ngày tháng của thế kỷ 20, giữa thập niên 70. Có tỉnh lỵ nơi cái eo của đất nước hình cong chữ S. Chốn ấy, trên quốc lộ 1 từ Trung vào Nam, giữa núi Thiên Ấn và núi Thiên Bút, có khu vườn là quán cà phê - Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau: Café Uyên. Những thanh niên, thiếu nữ, những húi cua, kịp tóc, những chàng, nàng đã từng là “cư dân” của quán cà phê vườn thuở ấy, nay đang lẫm đẫm bước vào ngưỡng “lục thập nhi nhĩ thuận”. Nhắc lại ngày xưa, kể gì tuổi tác, ai mà chẳng đôi lúc chạnh lòng như mới lớn.
 
Thị Xã Quảng Ngãi bé tí. Cho nên, có người mượn câu hát, rằng, nơi đây, đi dăm phút đã về lại ... Café Uyên. Trên đường Quang Trung, nếu đi từ cầu Trà Khúc về hướng sông Vệ, Café Uyên nằm phía bên trái. Trước khi thấy tiệm Café, người ta sẽ đi ngang qua nhà hàng Thế Giới Tửu Gia. Sau đó, có con hẻm đi vào khách sạn Bình Lai. Tiếp theo, tiệm tạp hóa nhỏ Phát Hưng, tiệm vải lớn Phạm Ngọc Anh. Tiệm tạp hóa lớn Mỹ Đông An nằm trên bực thềm cao. Bên cạnh dãy tiệm như khu vực thương mại, là vườn Café Uyên. Bên trái Café Uyên là Trụ Sở Baha'i Tôn Giáo Hoàn Cầu, tiệm tạp hóa Trung Tín, tiệm vẽ bảng hiệu Hồ Điệp, tiệm xe đạp Kim Anh, tiệm bánh mì Chí Thành, tạp hóa Long An, tiệm đồ sắt Kim Long Hưng đến ngã tư đường Ngô Quyền. Phía trước Café Uyên chỉ thấy giàn bông giấy và cánh cửa lưới. Nhìn xuyên qua cửa lưới thấy khu vườn với nhiều cây cảnh. 

Phạm Tín An Ninh: Một Thoáng Pleiku


Thật lòng, tôi không có nhiều gắn bó với Pleiku. Và dường như cái phố núi buồn hiu ấy đã cho tôi nhiều nỗi buồn hơn là niềm vui. Vậy mà khi đã xa -thực sự vĩnh viễn xa- Pleiku rồi, tôi lại thấy da diết nhớ, trăn trở với cái cảm giác mình có tội với Pleiku, và mãi mãi sẽ còn nợ phố núi này một lời xin lỗi.

Tôi chưa (và có thể không) có dịp về thăm lại Pleiku, nên cái xa cách ấy lại càng thấy mịt mùng. Cái phố núi vốn đã bé nhỏ, như một ông nhà thơ đã ví von “đi dăm phút đã về chốn cũ” ấy, giờ với tôi dường như chỉ còn là chút sương khói trong lòng. Điều kỳ lạ là chút khói sương mờ ảo ấy cứ luôn lãng đãng trong ký ức và trái tim già cỗi của tôi, như những mảng mù sương từng bao phủ, giăng mắc trên phố núi Pleiku ngày trước.

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

Ngô Nhân Dụng: Donald Trump, và Trung Quốc


Các cuộc bầu cử tổng thống ở Mỹ thường không thay đổi chính sách ngoại giao; vì đại đa số cử tri chọn lá phiếu dựa trên các vấn đề trong nước. Đối với ông Donald Trump thì hơi khác, vì cả thế giới đang sửng sốt và không biết ông sẽ thay đổi chính sách ngoại giao của Mỹ như thế nào. Điều khiến mọi người lo lắng nhất là ông Trump đã nói nhiều điều khác hẳn những quan điểm “truyền thống” của đảng Cộng Hòa. Ông chống tự do mậu dịch; muốn giảm bớt những cam kết an ninh của Mỹ trên thế giới từ Châu Âu tới Đông Bắc Á châu; ông còn khen Vladimir Putin và cả Saddam Hussein là những nhà lãnh đạo tài giỏi mà không chê họ vi phạm nhân quyền. Ngay sau khi ông  Trump đắc cử, một cố vấn gần gũi nhất của Vladimir Putin là Sergei Glazyev nói với hãng thông tấn Itar-Tass rằng chắc chính phủ Trump sẽ bãi bỏ chính sách của ông Obama cấm vận kinh tế Nga.

Thụy Khuê: Phê bình văn học thế kỷ XX: Kết luận

Nhìn lại diện mạo phê bình văn học Âu châu thế kỷ XX, những khuynh hướng khác nhau trong nửa đầu thế kỷ, gần như đã phát triển một cách độc lập. Những "trường phái" ít có điều kiện trao đổi hoặc phối hợp với nhau, vì hai lẽ: Đại chiến thứ nhất và cuộc Cách mạng tháng Mười Nga đưa đến hậu quả phân chia thế giới, lãnh địa. Việc dịch thuật chưa mở rộng kể cả ở những nước có truyền thống văn học như Pháp, Đức... Vì vậy, phê bình Nga và Đức hầu như không "biết" nhau. Thêm nữa, các thể chế độc tài Stalin và Hittler thống trị trên sự đàn áp tư tưởng, tác phẩm nghiên cứu của nhiều nhà phê bình bị vùi dập, bản thân nhà phê bình bị đe dọa. Để trốn tránh chế độ độc tài, một số nhà phê bình Nga và Đức phải chạy ra nước ngoài. Rồi đại chiến thứ hai gây thêm đổ vỡ, tan nát, làm khựng việc giao lưu tư tưởng một lần nữa. Đó là những lý do khiến những khuynh hướng phê bình nửa đầu thế kỷ XX, tuy phong phú, nhưng không liên lạc mật thiết với nhau. Mỗi cá nhân, mỗi xu hướng làm việc riêng rẽ, ít có sự kết hợp tư tưởng một cách "toàn cầu" như hiện nay.

Trần Mộng Tú: Khi Trở Lại Nhà


Khi em trở lại nhà

Bối rối nhìn mùa thu đã chín nẫu trong vườn, những cơn mưa thu đi qua, đã làm những bụi cúc vàng ngã xiêu ra ngoài thành chậu, bụi cúc tím úp mặt vào hàng rào, đẫm lệ. Em đứng lặng lẽ nhìn Thu.

Khi em trở lại nhà

Hai cha con người làm vườn đang mặc cả hơn thiệt với Thu. Người cha vừa hỏi han vừa xén tỉa lá úa, cành gẫy. Mái tóc bạc của ông lấp lánh nhòe trong nắng Thu pha vào màu vàng úa, màu đỏ của lá phong, như một bức tranh của người đang tập vẽ. Người con trai có má lúm đồng tiền ngay cả mỗi khi anh nói, anh khoác cái máy thổi trên tấm lưng thẳng, vững chắc của tuổi thanh xuân, anh đang thổi lá, một thảm lá vàng dày phủ trên mặt vườn, từ những cây đào, cây hồng-mộc, cây mộc-lan, cây phong, rơi xuống. Anh gom chúng vào một góc sân, rồi vừa ngửa mặt huýt sáo, một bài hát ngắn, vừa khoan thai đặt chúng vào một cái thùng với một nụ cười tự tin. Đây là một bức tranh với đường nét mạnh mẽ, kinh nghiệm của họa sĩ đã thành danh.

Nguyễn Hoài Vân: «Vô Ngã» với Hume, Pascal, Montaigne, Bergson, Rimbaud, Sartre … với vài ý kiến cá nhân

"Vô ngã" trong truyền thống triết học Tây Phương, đại khái là không chấp nhận có một cái gì thường hữu, có tính cách "bản thể", thuộc về riêng mình, đàng sau những nhận thức, tri giác, suy tư v.v... Nó có một số ích lợi trong tâm lý trị liệu, hay trong đời sống thường ngày. Đơn giản nhất là đỡ mất công đi tìm "cái tôi", "tìm về với tôi", lo lắng cho "cái tôi" ấy trong đời này, rồi cả đời sau, tốn hao năng lượng, thời gian, lãng phí hiện tại.
Chúng ta bắt đầu bằng một đoạn văn của Hume :

« (...) Khi đi sâu vào điều mà mình gọi là "cái tôi", thì tôi luôn gặp phải một tri giác nào đó : nóng lạnh, sáng tối, thương ghét, đau đớn hay lạc thú. Tôi không thể nắm bắt được "cái tôi", vào bất cứ lúc nào, một cách biệt lập với một nhận thức, và chỉ có thể nhìn ra nhận thức ấy. 
Khi tri giác của tôi tạm ngừng trong một thời gian nào đó, thí dụ trong một giấc ngủ ngon, lúc mà tôi không còn ý thức được "cái tôi", thì có thể nói rằng trong thời gian ấy tôi không hiện hữu. 
Khi toàn bộ nhận thức của của tôi biến mất trong sự chết, khi tôi không còn có thể suy nghĩ, không còn nhìn thấy, hay cảm thấy bất cứ gì, và mọi yêu ghét cũng chấm dứt, khi ấy, khi cơ thể tôi tan rã, thì tôi sẽ hoàn toàn biến mất, và không làm sao có thể tìm ra được một phương cách nào hữu hiệu hơn thế, để biến tôi thành một người chết hoàn hảo. 
Nếu có ai, sau những suy tư nghiêm túc và khách quan, mà nghĩ được rằng mình có một hiểu biết khác về chính họ, thì tôi phải thú nhận rằng tôi không thể lý luận nhiều hơn với người ấy. Bất quá, tôi có thể chấp nhận rằng người ấy có thể có lý, cũng như tôi, và sự suy nghĩ của chúng tôi hoàn toàn cách biệt ở điểm này. Không chừng người ấy cảm nhận được một điều gì đơn giản và chắc chắn mà người ấy gọi là "cái tôi", nhưng điều tôi chắc chắn là tôi hoàn toàn không nhìn thấy được nơi mình một bản chất tương tự ».

(Hume - Traité de la nature humaine, livre I, 4ème partie, section VI)

Ngự Thuyết: Đà Lạt (Kỳ cuối)


Tôi nghĩ đến câu nói "Mới đầu ở ngoài sân, sau lần vô bếp". Câu nói này thường có ý xấu mô tả cái tính lì lợm, sàm sỡ, dành sân lấn đất, "được đằng chân lân đằng đầu" của những kẻ lòng tham không đáy.  Câu đó có thể áp dụng vào trường hợp của tôi.
Có dịp là tôi đến nhà anh Quang trên đường Hai Bà Trưng rủ anh đánh vũ cầu tại cái sân xi măng rất rộng trước nhà, hay đánh bóng bàn trong một căn phòng kế phòng khách. Tôi không thích vũ cầu, bóng bàn thì cũng “đại khái”, và hình như anh ấy không ưa hai trò chơi này. Chẳng qua để dãn gân cốt một chút rồi tôi theo anh vào phòng khách kiên nhẫn ngồi nghe anh say sưa nói đến những dự án mở nông trại vùng Tùng Nghĩa, Fim-Nôm, xây nhà, xây đập, đào giếng, nuôi bò, dựng chùa. Anh vẽ đẹp và có khiếu về kiến trúc, trang hoàng. Tôi nhớ hồi còn bé tôi có theo bố đến ngôi nhà này mấy lần, hai gia đình quen biết nhau lâu, và hình như lúc đó Liên, em gái của Quang, chưa ra đời.