Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016

Nguyễn Văn Thà - Vương Quốc của Hoàng Gia Hoa

Kính tặng anh Phạm Phú Minh.

Lời giới thiệu bức tranh từ máy huớng dẫn cá nhân: Bức tranh này được gọi là ”Vương quốc của nữ thần Flora”, của Nicolas Poussin (1594-1665),Ý, còn được gọi là ”Primavera: Mùa xuân” ngay từ năm 1631. Chính Poussin khẳng định đề tài mùa xuân khi ông gọi bức tranh là ”un giardino di fiori: Vườn hoa”. Thực vậy, trong tranh xuất hiện Apollo (thần mặt trời, thi ca, chân lý…) cỡi xe tứ mã trên trời, Flora (nữ thần hoa, nữ thần mùa xuân) đứng giữa và Pripaus (thần của phì nhiêu ruộng đồng và của nam sinh thực khí, trong các tranh tường cổ người ta hay vẽ ông với sinh thực khí dài quá khổ và lúc nào cũng căng cứng) nền sau bên trái bức tranh, dưới hình thức tượng đá. Sự xuất hiện trong bức tranh của ba vị thần, cùng với những con người khả tử trong tranh, lấy từ tác phẩm ”Hoá thân” của Ovidius; những sinh linh khả tử này sẽ biến thành hoa; và tất cả hoa, người, thần thánh xuất hiện theo từng mùa. Với đôi môi mỉm cười trong khi nhảy múa, Flora tượng trưng cho lực tái sinh của thiên nhiên. Phong thái hân hoan của nàng tương phản lại bầu khí bàng bạc buồn nơi các sinh linh khả tử bao quanh nàng.

Khánh Hà - Cánh cửa mới


Trong tĩnh lặng nghe thời gian còn đó
Mùa xuân nào nguyên vẹn trở về đây
Gió nhẹ lay những phiến lá thông gầy
Nghe thoang thoảng mùi oải hương đằm thắm
Hương áo ai một thời chưa xa lắm
Một mùi hương man mác những bâng khuâng
Cánh đồng hoa ai đến đó một lần
Màu tim tím bạt ngàn trong ký ức

Trần Doãn Nho - Dốc tuổi


Theo cách hình dung của con người, đơn vị thời gian nhỏ nhất là sát na, lớn nhất là thiên niên kỷ. Nằm lưng chừng ở giữa là thế kỷ, thập kỷ. Sát na thì quá nhỏ, thiên niên kỷ thì quá lớn; thế kỷ hay ngay cả thập kỷ cũng lớn. Rốt cuộc nói đến đời người là nói đến năm. Năm, trước hết, để chỉ chu kỳ thiên nhiên. Một năm là một lần thiên nhiên tự làm mới mình.
Năm cũng là tuổi.

Tam-Ðảo Do-Kỷ-Phu (Mishima Yukio) - Mối Tình của Thầy Tăng Chùa Chí Hạ (Chí Hạ Tự Thượng Nhân chi Luyến)

Nguyễn Văn Thực dịch từ nguyên bản tiếng Nhật

Ảnh minh họa truyện này, do Plamya Koldovski vẽ.

Lời người dịch: Tam-Ðảo Do-Kỷ-Phu, sinh năm 1925, trong một gia đình công chức. Cha của ông không thích thú gì chuyện văn chương. Ông tốt nghiệp trung học vào hạng ưu. Học đại học Ðông Kinh. Tốt nghiệp, làm việc ở bộ tài chánh, nhưng chỉ một năm sau, ông bỏ hẳn nghề và dành toàn thời cho việc làm văn chương. Ông may gặp nhà văn lớn Xuyên-Ðoan Khang-Thành (Kawataba Yasunari) và được nhà văn này giới thiệu các truyện ngắn của ông cho các tạp chí lớn.Tác phẩm khẳng định tài năng của ông là cuốn ”Lời tự thú của cái mặt nạ”, (1949); nói về chuyện đồng tính luyến ái của chính ông và về những gai góc khi phải sống trong xã hội với tính cách tính dục như thế.Tác phẩm nổi tiếng khác như ”Chùa Kim Các”, viết về một chuyện có thật xảy ra năm 1950: Một sa môn trẻ tu ở chùa Kim Các, vì giận mình quá xấu xí, và để ngăn cho chùa khỏi rơi vào tay ngoại nhân trong thời kỳ Mỹ chiếm đóng nước Nhật, sa môn ấy đã đốt chùa. Ngoài ra còn có bộ tiểu thuyết trường thiên ”Sự giàu có của biển” gồm 4 cuốn. Các tác phẩm khác: ”Tiếng sóng”, ”Khát tình”, ”Sau bữa tiệc”... Tất cả gồm 40 cuốn tiểu thuyết và nhiều truyện ngắn. Ngoài ra, ông còn làm thơ; viết văn nghị luận; viết kịch theo lối Tây, và viết lại các tuồng tích cổ điển lại thành kịch loại mới.Toàn tập của ông gồm 35 tập, mỗi tập dày khoảng 650 trang, Ðông Kinh, 1973. Truyện ngắn sau đây lấy từ Toàn tập này. Tôi cũng thử dùng tiếng nôm na để dịch các thuật ngữ Phật học ông dùng trong truyện, nhưng vẫn ghi phần chữ Hán-Việt cho quí bạn đọc, vì quen dùng hay vì lý do nào đó, thích thuật ngữ Hán-Việt hơn.Văn ông giàu hình ảnh, trau chuốt, hoa mỹ, đôi lúc quá tay, đâm ra tối nghĩa, hoa hoè hoa sói; lại viết văn mà như làm thơ, ít theo qui tắc văn phạm thông thường, nên đòi hỏi những người đọc, người dịch phải đóng góp phần mình khi đọc, khi dịch.

Trần Mộng Tú - Mứt Quất

Hình minh họa
(Tặng Ngọc Dung)

Em nói em đang làm mứt quất
chị vui như nếm được mùa xuân
bên chị tháng này sương nhiều lắm
đi ngả nào cũng sương mênh mông

khóm đào trên dốc nụ chưa ra
lối tuyết chân nai vẫn chưa nhòa
những viên đá nhỏ nằm im lặng
chờ bầy chim về cất tiếng ca

Hoàng Quân - Người Cày Có Ruộng

Tranh sơn dầu đồng quên Việt Nam (hs Lê Hải Sâm)
Đầu tháng 12.2011, nhân dịp vợ chồng người bạn sang Pháp du lịch, chúng tôi hẹn hò nhau rong chơi Paris vài ngày. Khi cả nhóm đang đi dạo, cười nói xôn xao, điện thoại của tôi reo. Nhìn vào màn hình nhỏ, thấy tên của xếp. Tôi nhíu mày, mình đang nghỉ phép, bà ấy gọi làm gì. Nghĩ lại, bà gọi, có lẽ bà cần mình thật sự. Tôi ra dấu cho bạn bè đứng lại tán dóc, tìm góc phố tương đối bớt ồn ào, gọi về cho xếp. “Tôi biết chị đang đi chơi. Nhưng đây là chuyện quan trọng. Tôi có bổn phận phải báo cho mọi nhân viên biết. Ngày hôm nay, hãng thông báo quyết định đóng cửa văn phòng Munich. Đây chỉ là thông tin ban đầu. Chi tiết về diễn tiến chưa rõ ràng. Chị cứ vui chơi tiếp tục nhé. Khi nào chị về Đức hẵng tính.” Nhiều tháng trước, từ khi có thông báo hãng đổi chủ, đã có những xáo trộn trong tổ chức. Hầu như mọi người chuẩn bị tinh thần để đối đầu những thay đổi. Cắt giảm nhân sự sẽ là biện pháp đầu tiên. Nhưng tôi không ngờ hãng đóng cửa văn phòng. Ngẩn người một lúc, tôi máy móc nói câu cám ơn. Tôi quay lại nhập bọn, vờ như không có gì đặc biệt, tiếp tục chuyện trò với mọi người, nhưng trong lòng bồn chồn, bất an.

Trang Châu - Xuân Hồng

Ảnh minh họa
Một lần xuân thắm tình trao
Bao xuân, vẫn ngỡ xuân nào mới yêu
Nghiêng vai nắng khoác lưng chiều
Mai thanh dáng trúc , đêm kiều diễm hoa

Em như tuổi mộng không già
Tình chan chứa đọng trong tà áo bay
Ta về say nốt cơn say
Lỡ âm thế gọi biết ngày nào xa

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016

Xuân Sương - Ðón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa..(*)


Những ngày cuối năm bên ta giống gần Giáng Sinh Âu-Mỹ. Ở Pháp năm nay chợ Giáng Sinh trên đại lộ Élysée và các cửa hàng vắng người. Mall bên Mỹ thì vẫn tấp nập. Nhưng họ chỉ rộn ràng sắm quà cho gia đình, bạn bè thân, không bao đồng anh chị sui ông bà hàng xóm hoặc thầy cô của con hoặc sếp to sếp nhỏ hoặc dân làm ăn thì còn cả  anh công an phường và anh chị nhà băng. Cuối năm phải thanh toán linh tinh triệu thứ mà nhà băng phán “tiền chưa thấy về” thì phải nhạy bén hiểu ngay là bao nhiêu phần trăm cho họ… thay thủy tinh thể và tậu mục kỉnh “khủng” để nhanh chóng “thấy” tiền về. Mình ngu, nghe kể thì buột miệng “thiệt hả”. Sao không thiệt.

Chẳng biết ông bà có xin được visa chu du Tây-Mỹ ăn tết với con cháu không, nhưng chúng sanh của khúc ruột tòng teng nghìn dặm vẫn cúng kiến cầu thỉnh các cụ, nếu không thì nhồn nhột chẳng an, ngại thuộc dạng nằm ngoài danh sách hai mươi bốn gương hiếu để.

Trần Mộng Tú - Lạc Chỗ


Buổi chiều một ngày cuối năm trong nghĩa trang, hai người lính một già, một trẻ, ngồi bên cạnh một nấm mộ hoang phế, đã mất mộ chí. Họ ngồi như đang chờ đợi một ai đó tới. Gió thỉnh thoảng thổi qua, những ngọn cỏ vàng úa khẽ lao xao, mái tóc bạc của người lính già vài sợi quá dài cũng bay ngơ ngác. Ông cất tiếng chuyện trò với anh lính trẻ:

Này cậu, sao mặt mũi buồn so vậy. Tết nhất tới nơi rồi, không nhiều thì ít thế nào chúng mình cũng được ngửi mùi hương mùi hoa.

Biết rồi

Biết sao còn buồn

Bác có lòng tốt bác kéo tôi vào, nhưng tôi thấy những đồng đội của bác họ không có thiện cảm với tôi, vẫn nhìn tôi bằng cặp mắt ghẻ lạnh, nếu không nói là ghét bỏ.

đht - Mùa Xuân Tuổi Ngọc


Đọc "Mùa Xuân Bên Ấy" 
hồi ức vùng trổi dậy
ơi Huế của tôi ơi
một thời tuổi dại
dấu trong Xuân tuổi ngọc còn đầy ...
những cảm xúc chảy tràn theo hơi thở ...
đht



Trí nhớ tôi tự dưng quay trở về với tuổi thơ, tuổi Ba Mẹ vừa cho đi học. 

Ờ! Lâu quá rồi, cái Tết đối với tôi không còn ý nghĩa gì nữa, trí nhớ lơ mơ trở lại khoảng đời thơ ấu, có lẽ đẹp nhất trong đời của mỗi con người của chúng ta. 

Đó là khoảng tôi vừa lên 6, 7. 

Từ tháng 11, Huế bắt đầu mưa phùn, cái thứ mưa nho nhỏ hạt nhưng thấm lạnh vào tận xương tuỷ, tuy thế vẫn thấy mùa xuân lãng đãng đâu đó đang về với những chậu mai vàng, chậu bạch đào, lê, mận, táo ... đang đầy nụ sắp hé môi cười chào Tết. 

đht - Thêm Một Mùa Xuân Xa Người


thể nào Người về cho em mùa Xuân
 thành phố em tháng Giêng còn ngái ngủ
không thấy mai vàng chúm chím cười nụ
cùng môi em lạnh giá tháng cuối năm
*
thế nào Người về cho em cành mai
em nhớ quê hương với mưa phùn Tết
em nhớ Huế, nhớ Sài Gòn diễm lệ
năm mươi năm lần đón Tết tha hương
*
thế nào Người về cho chiếc bánh chưng
Mẹ không còn để ngồi đêm gói bánh
 nhớ đêm hăm chín ngồi canh nồi bánh
nghe kể chuyện ma, sợ quá, ôm nhau
*
thế nào Người về cho em hạt dưa
đỏ như màu môi em tuổi mười sáu
vài chiếc bánh phu thê như anh dạm hỏi
thế trầu cau vì mình chưa đủ tuổi đời
*
thế nào Người về cho em tré, nem
hộp mức sen ngào, hay là mè xửng
tấm hàng lụa Mẹ Anh cho ngày sinh nhật
may áo chờ ngày Người qua rước dâu
*
nay tất cả chỉ còn là  kỷ niệm
em xa Người- hai thứ tóc quyện nhau
khi gió lạ thổi từ bên kia biển
ôi nghe buồn đong đưa võng chiêm bao
*
vài hôm nữa sẽ bước qua năm mới
nhưng hiểu rằng Người không trở về đâu...

đht



Câu chuyện cảm động: khỉ nhận chó con bị bỏ rơi làm “con nuôi”


Câu chuyện về một chú khỉ chăm sóc một chú chó con bị bỏ rơi như con của mình đang khiến cộng đồng mạng tại Ấn Độ cảm động.

Nhiều người qua lại trên một con phố đông đúc ở thị trấn Rode (Ấn Độ) đều phải chú ý đến hình ảnh một chú khỉ luôn giữ chặt một chú chó con trên tay.

Ban đầu nhiều người nghĩ rằng chú khỉ này chỉ đang đùa giỡn với chú chó con, tuy nhiên sự thật hoàn toàn không phải như thế. Theo người dân địa phương, chú chó con đã bị bỏ rơi và lang thang trên đường phố trước khi được chú khỉ giữ lại nuôi và chăm sóc như con của mình.

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

Ngô Nhân Dụng - Ở thế gian có những người tử tế


Cô Jenni Harvey, người đứng ra quyên góp để tiền tặng ông Mã Long, nhận xét: “Tôi nghĩ có người xấu làm chuyện xấu xa thì cũng có người tốt làm việc tốt lành.” Trung úy Mã Hoàng Long là người lái xe taxi bị ba tù vượt ngục bắt cóc suốt một tuần lễ, đã thoát chết trở về. Khỏi cần giới thiệu, hình ảnh ông đã quen thuộc với quý vị độc giả Người Việt trong cả tuần qua.

Cô Harvey nói đúng quá. Nhưng thực ra ai mà chẳng nghĩ như vậy? Trên thế gian lúc nào chẳng có nhiều người tốt? Đọc báo, coi ti vi, chúng ta thường chỉ nghe những chuyện “người xấu làm chuyện xấu xa.” Một người nhận ra đây là một dấu hiệu đáng mừng, đó là Đức Đạt Lai Lạt Ma (đời thứ 14). Vì báo, đài thường chỉ loan tin những chuyện hiếm có, ít khi xẩy ra. Một con mèo năm chân có thể trở thành một đề tài được loan tin khắp thế giới, còn những con mèo bốn chân ít hy vọng được lên báo, lên đài. Đức Đạt Lai Lạt Ma bảo rằng báo, đài chỉ loan những tin người xấu làm chuyện xấu chứng tỏ đó là những chuyện rất hiếm hoi. Nếu trên thế gian toàn những “người xấu làm chuyện xấu” thì khi nào thấy có những “người tốt làm chuyện tốt” báo chí mới làm ồn ào! Trên báo, trên đài không ai thấy bản tin “Một bà mẹ yêu con” hay “Một cây cầu không sụp đổ.” Bởi vì đó là những chuyện bình thường, giống như không khí chúng ta đang thở.

Giáo sư Trần Văn Khê - Sự khác biệt giữa thức ăn Việt và Tàu


Thật ra, tôi rất ngại khi cầm viết ghi lại những câu hỏi đã trả lời cho những bạn bè người nước ngoài khi họ hỏi tôi : Người Việt Nam ăn uống thế nào ? Hay là cách nấu ăn của người Việt có khác người Trung Quốc hay chăng ? Vì đó chỉ là những phần nhận xét đã được nhanh chóng đúc kết để đưa ra những câu giải đáp kịp thời chớ không phải do một sự sưu tầm có tính cách khoa học. Trong câu chuyện, một vài bạn trong báo Tuổi Trẻ thấy nhận xét sơ bộ của tôi có phần nào lý thú, nghe vui tai nên nhờ tôi ghi ra thành văn bản. Nể lời các bạn, tôi xin gởi đến các bạn đọc vài mẩu chuyện có thật về cách ăn và nấu ăn của người Việt chúng ta, và xin các tay nghề nấu ăn trong nước đừng cười tôi dốt hay nói chữ, dám múa búa trước cửa Lỗ Ban, đánh trống trước cửa nhà Sấm.

hoàng xuân sơn - vô phương


điều đang lạ nghĩa là điều chưa đến
như con người chết trước lúc sinh ra
mọi cánh cửa trần gian đều đóng kín
chỉ còn một ngõ ngách hiện dịch ta bà

bó đuốc cầm. hay cây nhang cùng thế
điểm rọi soi mù mờ thế gian
chỉ có hương trầm nay mai lẩn khuất
một giọt sương nơi định chế ba ngàn

khi mặt ngửa với phiên trời chưa đáo
vẫn thấu nghe từng nhịp đắng vô hồn
hòn đá lửa chập nhau hoài không lóe
một đêm về tìm tia nắng cỏn con

mình thiệt nhỏ như lúc còn bé dại
vẫn leo hoài chưa tới hạn đôn quân
cầu thang tuột sải lưng buồn cách lý
rừng âm mưu.  và đáy thuỷ không quần
  
hoàng xuân sơn

9 nov. 2015

Ts Nguyễn Văn Tuấn - Văn nghệ thời bác Hồ


Mấy hôm còn ở trong nước, đi đến đâu tôi cũng nghe ca khúc "Ly rượu mừng " trên làn sóng radio. Vì bài "xuân ca" này quá quen thuộc với tôi, nên tôi không cảm thấy gì đặc biệt. Thế nhưng khi nói chuyện với bạn bè trong nước, tôi mới biết đó là một ... sự kiện. Hoá ra, sau này đọc Tuổi Trẻ tôi mới biết bài xuân ca này mới được "cho phép" phổ biến. Thật kinh ngạc! Một ca khúc hay như thế, vui tươi và ý nghĩa như thế, mà bị cấm đến 40 năm!

Những ai am hiểu âm nhạc đều biết ca khúc Ly rượu mừng do nhạc sĩ Phạm Đình Chương (còn có tên là Hoài Bắc -- tức nhớ đất bắc) sáng tác từ những năm đầu thập niên 1950. Ông là người Hà Nội (thứ thiệt) thuộc một gia đình có truyền thống nhạc. Em gái ông chính là ca sĩ Thái Thanh và Thái Hằng.

BS. Đỗ Hồng Ngọc - Một Chút Lan Man


Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Hừm! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải.... nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Danh Hiệu & Nhãn Hiệu

Thực sự, việc tôi được đặc cách phong tặng danh hiệu NSƯT từ trước giờ chưa có tiền lệ ... Sự nhìn nhận của Đảng, Nhà nước và các cơ quan quản lý văn hoá cho thấy đã có sự cởi mở hơn trong việc xét danh hiệu. - Hoài Linh
Cuối năm, báo Lao Động hớn hở cho biết một tin vui:
“479 nghệ sĩ xúc động khi được phong tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú... Chúc mừng các nghệ sĩ được nhận danh hiệu cao quý của Đảng, Nhà nước, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đánh giá cao đóng góp của đội ngũ những người có tài năng nghệ thuật, tâm huyết, được đồng nghiệp quý mến, công chúng tin yêu.”
Bên dưới bản tin (vui) tin thượng dẫn – buồn thay – chỉ có vỏn vẹn hai cái phản hồi, cả hai đều hơi ngán ngẩm:
pham van long - 10:41 AM - 11/01/2016
Phong tặng nghệ sĩ quá nhiều ...,sẽ tiếp tục phong tặng... ,giống như phong tặng quá nhiều Tướng lỉnh..., phong tặng anh hùng ,huân chương lao động...,hàng loạt giáo sư tiến sĩ ...có lẽ ra đường gặp các ông các bà hết , hiếm gặp dân đen bao nhiêu , nhưng XH vẫn xuống cấp ,kinh tế chậm phát triển ,đất nước luôn nguy cơ bị xăm lấn ,khoa học kỹ thuật thuộc loại kém của ĐNA - tranngochung - 05:43 PM - 10/01/2016
Không biết đến khi nào mới chấm dứt việc phong tặng các danh hiệu bắt chước nước ngoài đã quá lỗi thời này???

Nguyễn Hưng Quốc - Tuyệt vọng và bất lực

Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng 
phát biểu trong buổi lễ bế mạc Đại hội đảng toàn quốc 
lần thứ 12 tại Hà Nội, ngày 28/1/2016. 


Tuần rồi, tôi gặp một số người quen từ Việt Nam sang Úc chơi. Hầu hết đều là người miền Nam và thuộc giới khoa bảng, có bằng cấp cao và hiện giảng dạy tại các trường đại học lớn ở Việt Nam. Lúc chuyện trò, chẳng hiểu sao, câu chuyện lại hướng về Đại hội đảng lần thứ XII vừa mới kết thúc.

Điều khiến tôi ngạc nhiên vô cùng là không ai có vẻ hiểu biết gì về đại hội ấy. Người ta biết rất lờ mờ về kết quả bầu cử; về chuyện ai đi ai ở lại; về chuyện trong Bộ Chính trị hay Ban Chấp hành Trung ương có bao nhiêu người; và hoàn toàn không biết gì về những cuộc đấu đá giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng. Với chút ngượng nghịu, họ thú nhận là họ không biết gì nhiều. Rồi, cũng với chút ngượng nghịu, họ phân bua: Họ không để ý theo dõi. Không đợi tôi hỏi, họ phân bua tiếp: Ông nào lên, ông nào xuống thì Việt Nam cũng vẫn thế. Không có gì thay đổi cả. Biết vậy thì quan tâm để làm gì? Thì giờ, người ta để dành cho việc kiếm sống. Rảnh, thì rủ bạn bè ra quán, nhậu. Vậy thôi.

Mặc Lý - Đôi điều về Luật Bảo Hiểm Xã Hội Việt Nam mới


Tháng 11, 2014, Quốc Hội Việt Nam ban hành luật Bảo Hiểm Xã Hội (BHXH) 58/2014/QH13 áp dụng từ 01/01/2016 để thay thế các luật trước đó về bảo hiểm xã hội. Nói chung, trong bất cứ quốc gia nào, một hệ thống an sinh xã hội tốt sẽ góp phần tạo ổn định cho quốc gia.

Trong bài này chúng tôi dùng chữ Chủ để chỉ người sử dụng lao động, NLD chỉ người lao động và phần lớn chú trọng đến quyền lợi hưu trí của BHXH.

Công Ngô Dụng - Các Vị Còn Chờ Gì Nữa?

GS Nguyễn Đình Cống 
Tôi là một trí thức già không đảng phái. Vừa rồi đọc thông báo từ bỏ ĐCSVN của GS Nguyễn Đình Cống mà cứ ngẫm nghĩ cái sự đời. Trước đây, khi đọc những bài ông viết, vạch ra sai lầm của Mác và phê phán Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML), muốn được đối thoại với Tuyên huấn của Đảng, đề nghị Đảng thay đổi thể chế chính trị, tôi vừa cảm phục vừa coi thường. Cảm phục vì một trí thức, một đảng viên CS đã  thắng được sợ hãi mà viết ra những điều nhiều người biết rõ nhưng không dám nói, không dám viết. Coi thường vì ông đã thấy CNML là sai mà vẫn đeo bám đảng, không dám từ bỏ đảng như nhiều người khác đã làm, trong đó tôi  biết một số như Nguyễn Hộ, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Đăng Quang, Phạm Đình Trọng, Bùi Minh Quốc, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Anh Kim, Vi Đức Hồi,  Đặng Xương Hùng, Ngô Xuân Thọ, Ngô Xuân Phú và nhiều người khác nữa. Tôi đoán ông Cống này khi vào đảng cũng nhằm kiếm chút lợi lộc gì đó và cố ở lại cũng để được cái danh hão năm mươi, sáu mươi, bảy mươi năm tuổi đảng. Thế nhưng, sau khi đọc thông báo từ bỏ ĐCS của ông thì té ra không phải như thế, có thể tôi đã nghi oan cho ông, tôi không còn coi thường nữa.

Mặc Lâm/ RFA - “Trưng mua, trưng dụng” một thông tư vi hiến?

Cảnh sát giao thông tại Hà Nội, ảnh minh họa chụp trước đây. AFP

Thông tư 01 ban hành vào đầu năm 2016 đã dấy lên làn sóng phản đối rộng khắp của người dân. Theo thông tư này, người dân có thể bị trưng mua, trưng dụng tài sản, phương tiện di chuyển của họ bất cứ lúc nào khi Cảnh sát giao thông có yêu cầu. Mặc Lâm phỏng vấn Luật sư Lê Công Định để biết rõ vấn đề hơn.

Một thông tư dễ dãi

Trước tiên luật sư Định giải thích thế nào là một thông tư và sự khác nhau của thông tư đối với nghị định hay là luật như sau:

LS Lê Công Định: Thông tư là một văn bản quy phạm pháp luật nhưng ở cấp không cao tức là phạm vi áp dụng nó chỉ nhằm mục đích hướng dẫn nghị định hoặc là luật mà thôi cho nên thông tư không có quyền mở rộng phạm vi, quyền hạn ra khỏi những gì mà nghị định hay là luật cho phép.

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2016

Phạm Chí Dũng - Tân ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Bình: Từ nợ xấu bất động đến ‘tỷ giá Trung Quốc’

Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình tham dự lễ khai mạc
Đại hội đảng 12 tại Hà Nội, ngày 21/1/2016
.
 

Hiện tượng đáng lưu tâm về tử huyệt ngân hàng là cùng thời gian Thống đốc Ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình bất ngờ trở thành tân ủy viên Bộ Chính trị tại Đại hội XII của đảng cầm quyền, trên mạng xã hội xuất hiện một tác giả ẩn danh mới: “Góc khuất ĐH 12”. Tác giả này đưa bài “Đại biểu dự đại hội 12 lạnh sống lưng khi biết Ngân hàng sắp vỡ nợ”, trong đó khẳng định: “Trong 2 năm 2014 - 2015, Ngân hàng Nhà nước không đóng góp bất kỳ một đồng nào cho Ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đang lỗ 6.090 tỷ đồng”.

“Góc khuất ĐH 12” cũng là tác giả đã đưa tin khá chính xác (hoặc chính xác) về vụ hai thành viên của Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư phát triển (BIDV) là ông Huỳnh Nam Dũng và ông Nguyễn Phước Hòa bị khởi tố bởi Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an, từ ngày 16/1/2016. Tin tức nóng hổi này được đưa trên trang tin hội tụ hai luồng quan điểm đối nghịch - được cho là từ trong lòng đảng Cộng sản - ngay vào thời gian diễn ra Đại hội 12. Một ngày sau khi đại hội này kết thúc, Bộ Công an đã thông báo xác nhận vụ khởi tố điều tra trên, cho dù vẫn chưa đề cập đến từ “bắt”.  
Từ lâu nay BIDV lại được coi là ngân hàng ruột rà với Ngân hàng nhà nước.

Mặc Lâm/RFA - Trung Quốc đang bị bao vây ở Biển Đông?

Chiến hạm USS Curtis Wilbur trên biển Đông hôm 15/1/2016

Hoa Kỳ đem tàu chiến vào khu vực 12 hải lý của đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm trước đây của Việt Nam, trong khi đó Nhật Hoàng viếng thăm chính thức Philippines tạo nên một tình trạng mới trên vấn đề Biển Đông mà giới quan sát cho rằng, các nước đang nỗ lực bao vây Trung Quốc nhằm khống chế các hành động quyết đoán của nước này.

Mặc Lâm phỏng vấn TS Lê Hồng Hiệp, giảng viên Khoa Quan hệ Quốc tế Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh, nghiên cứu viên khách mời tại Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS), Singapore để biết thêm ý kiến một chuyên gia trong vấn đề này.

Thiện Tùng - Bao giờ Việt Nam sẽ trở thành như Myanmar trong hiện tại?

Minh họa

Ngay trong năm 2016 này, Việt Nam có thể sẽ trở thành một nước dân chủ như Myanmar nếu ông Nguyễn Phú Trọng tỏ rõ là người cao thượng, đặt lợi ích nhân dân trên lợi ích Đảng của mình, thực hiện chuyển đổi thể chế chính trị êm thắm từ Độc tài sang Dân chủ theo hướng từ trên xuống.

Bối cảnh Việt Nam hiện nay không khác mấy bối cảnh Myanmar cách đây hơn hai năm: kinh tế khủng hoảng, chính trị - xã hội rối ren, đất nước ngày càng phụ/lệ thuộc Trung Quốc cả về kinh tế và chính trị, v.v.

Về lịch sử và văn hóa..., dân tộc Việt Nam nếu không hơn cũng ngang bằng với dân tộc Myanmar, luôn bị áp bức bất công hết chế độ độc tài này sang chế độ độc tài khác, đang muốn /khát vọng về một thể chế chính trị Dân chủ Đa nguyên thay cho thể chế chính trị Độc tài, Độc đảng hiện nay.

Hoàng Giang - Du học Việt Nam

Hình minh họa. 

Tôi vừa mới trở về từ một cuộc hội thảo quốc tế tại Hàn Quốc. Đây là một cuộc hội thảo nhỏ về các nghiên cứu di tích lịch sử văn hóa và sự tác động của các công cuộc phát triển đổi mới đối với truyền thống văn hóa. Với tư cách là một người tham dự, tôi nể phục cách thức tổ chức cũng như thái độ chuyên nghiệp của người Hàn cũng như thành viên đến từ các nước khác như Nhật Bản, Trung Quốc, Thái Lan.

Trước hết, tiếng Anh không hề phổ biến tại Hàn nhưng số lượng du học sinh hay nghiên cứu sinh cũng như giáo sư từ nhiều nước trên thế giới đến Hàn Quốc không hề nhỏ. Họ cũng sẵn sàng bỏ ra một khoảng thời gian từ 6 tháng đến 1 năm để giao tiếp được bằng tiếng Hàn và dành thời gian nghiên cứu tại đây. Chính phủ Hàn có một khoản đầu tư rất lớn dành cho việc nghiên cứu trong hầu hết mọi lĩnh vực từ khoa học tự nhiên đến các vấn đề xã hội. Và họ làm nghiên cứu cực kỳ nghiêm túc. Những cuộc hội thảo nhỏ như trên diễn ra gần như hàng tháng giữa các trường đại học trong nước, và hàng quý với các trường học quốc tế tại nhiều quốc gia. Học sinh đi tham dự các cuộc hội thảo dù có phải thuyết trình hay không đều ngồi lắng nghe và đóng góp ý kiến rất tích cực. Tôi thấy họ trân trọng từng cơ hội được giao lưu và học hỏi.

Nguyễn Hoa Lư - MỪNG SINH NHẬT ĐẢNG - NGẪU HỨNG VIẾT CHƠI


3-2-2016

1. Đảng và biển
Đảng và biển đều tượng trưng cho sự vĩ đại, vĩnh cửu, bao la không bờ không bến. Biển và đảng là nguồn cảm hứng bất tận cho muôn đời thi nhân và nhạc sĩ. Mọi con sông đều tìm về biển, mọi tầng lớn dân chúng đều hướng về đảng.

Biển muôn đời vĩ đại dù có những dòng sông bị nhiễm độc hòa vào biển. Trận lũ mấy tháng trước, làng tôi nước ngập ngang mái nhà, lợn gà chết trôi trương phềnh, hôi thối, tất tật chảy về biển. Đảng đời đời bất diệt, dù trong lòng chất chứa những nhóm lợi ích hoạt động như ma phi a. Có gã côn đồ đâm thuê chém mướn, đảng bao dung ôm trọn vào lòng bảo ban, dạy dỗ.

Nước biển có vị mặn, đó là vị của nước mắt và máu của con dân nước Việt ngàn đời nay. Đảng cũng có vị như vậy.

Chỉ riêng một điểm khác. Biển có màu xanh, màu cuộc sống.

Đảng có màu đỏ, màu của máu.

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

Tương Lai - Bất ngờ, nhưng hiểu được

Nhậm vận thịnh suy vô bố uý
Thịnh suy như lộ thảo đầu phô1
Quốc sư Vạn Hạnh (1018)

Cuộc chiến quyền lực suốt một thời gian dài kết thúc đầy bất ngờ đã gây sốc cho không ít người, nhưng xem ra không có gì khó hiểu cả. Cái gì đến đã đến theo một hướng đã được tiên lượng về khả năng xấu nhất có thể xảy ra. Và rồi cái khả năng đó đã trở thành hiện thực theo một logic nghiệt ngã của thảm hoạ đã được báo trước. Với một tầm nhìn của một chính khách cỡ lớn, lời cảnh báo của Nguyễn Cơ Thạch dạo nào sau sự kiện Thành Đô, đang phơi bày thật trớ trêu và tàn nhẫn. Nhưng đó là một hiện thực. Một hiện thực cũng nghiệt ngã như logic của hệ luỵ từ một đường lối sai lầm, đặt ý thức hệ xã hội chủ nghĩa lên trên tổ quốc, biến kẻ cướp nước thành đồng chí.

Thế là một kế hoạch hoàn hảo được soạn thảo công phu sau quá trình tầm sư học đạo từ phương xa và những kỳ tập huấn kỹ lưỡng của cán bộ tổ chức theo chương trình ký kết đã được thực thi trọn vẹn. Và rồi những đạo diễn tài ba đã cử người đến nghiệm thu ngay sau khi Đại hội kết thúc trong tiếng ca chào mừng “như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”! Ai thắng đây?

Ngô Nhân Dụng - Dân chủ thế này là cùng

Ông Nguyễn Phú Trọng
Có lẽ bản tin được nhiều người Mỹ đọc nhất ngày hôm qua, 2 tháng 2 năm 2016, là tin Nghị sĩ Ted Cruz đã thắng tỷ phú Donald Trump và Nghị sĩ Marco Rubio sau cuộc bỏ phiếu sơ bộ của đảng Cộng Hòa tại tiểu bang Iowa. Nhưng người ta đọc tin xong rồi chắc cũng không mấy người hào hứng đưa tin lên mạng chuyển cho nhiều người khác cùng chia sẻ.

Trái lại, trong mấy ngày qua một bản tin đã truyền lan nhanh như một cơn cháy rừng là câu chuyện Quasimodo được cứu sống. Quasimodo là một con chó lạc. Nó lang thang trong tuyết giá ở tiểu bang Kentucky, nước Mỹ, được người ta cứu, đưa tới một hội chăm sóc thú đi lạc ở Minesota. Ở nước Mỹ, việc cứu một con chó mất chủ có gì lạ đâu? Nhưng chàng Quasimodo đặc biệt, vì có cái lưng gù. Trên thế giới chỉ có 13 con chó bị chứng bệnh “ngắn xương sống.” Nhân viên hội từ thiện đặt tên cậu chó này là Quasimodo, nhân vật Anh Gù trong truyện Nhà Thờ Đức Bà của Victor Hugo. Họ mở một trang Facebook mới cho Quasimodo. Các công dân mạng ở Mỹ loan tin cho nhau, rồi chuyền đi khắp thế giới. Trong mấy ngày, số người “thích” Quasimodo lên hàng ngàn, chục ngàn, rồi trăm ngàn!

Bùi Tín - Chúc mừng Tổng Bí thư mới

Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng
phát biểu trong cuộc họp báo sáng 28/1/2016.
 
Thế là ông Nguyễn Phú Trọng đã được bầu lần thứ hai vào chức tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam. Xin được cứ gọi ông là tổng bí thư mới, với ước mong rằng sang nhiệm kỳ 2 hai ông sẽ không còn như nhiệm kỳ một, khi người Hà Nội gọi ông là “Trọng Lú”.

Tôi từng quen biết ông Trọng khá rõ, nhất là khi ông làm thư ký biên tập của Tạp chí Cộng sản, ông đã ghé nhà tôi để yêu cầu viết bài bình luận quốc tế cho tạp chí. Lúc ấy tôi chưa thấy ông “lú” ở chỗ nào.

Bùi Văn Phú - Mùa đông lên non

Sương mai ở Valley View (ảnh Bùi Văn Phú)
Mùa đông lạnh giá lên non làm gì, nếu bạn đang thắc mắc, xin trả lời ngay là lên non chụp hình cảnh tuyết. Bạn nào đã trải qua những mùa bão tuyết làm đóng băng các sinh hoạt thường nhật, như tuần trước ở Thủ đô Washington hay New York, thì chắc chẳng còn mơ tưởng gì đến tuyết trắng. Nhìn cảnh, đẹp thật đấy, nhưng phải cào tuyết để đem xe ra, phải lái xe trên đường khi tuyết rơi thì lòng không yên vui chút nào.

Hôm đầu năm tôi lên non. Anh bạn thích chụp cảnh Công viên Quốc gia Yosemite vào sáng sớm sau một đêm tuyết đổ nên rủ tôi đi, vác theo máy ảnh, tìm những góc cạnh đẹp của thiên nhiên. Đúng là đi săn ảnh, như thợ săn mang súng vào rừng tìm chim muông, cầm thú.

Gia Minh/RFA - Hiện tượng tuyết rơi vùng nhiệt đới

Băng tuyết ở Sapa, tỉnh Lào Cai ngày 13 tháng 2 năm 2008.

Một số khu vực tại miền bắc Việt Nam vừa qua chịu một đợt rét đậm với băng tuyết lần đầu tiên xuất hiện ở Ba Vì và trong Nghệ An. Hiện tượng này được cho là bất thường tại một đất nước nhiệt đới như Việt Nam.

Thời tiết lạnh bất thường như thế khiến người dân tại những vùng cao có băng tuyết phải chống chọi với rét buốt; ngoài ra mùa màng và gia súc không quen với khí hậu quá lạnh cũng héo tàn và chết hằng lọat gây thiệt hại nhiều về mặt kinh tế.

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Nguyễn Hưng Quốc - Dân chủ và kỷ cương

Ông Nguyễn Phú Trọng bỏ lá phiếu đầu tiên bầu Trung ương khóa 12 

tại Hà Nội, ngày 26/1/2016.


Sau khi Đại hội đảng lần thứ XII bế mạc, Nguyễn Phú Trọng có một cuộc họp báo ngắn, 30 phút, trong đó, ông thú nhận là chính ông cũng bị bất ngờ trước việc ông được tái đề cử và cuối cùng, tái đắc cử chức tổng bí thư với (“gần như”) 100% phiếu bầu. Quan trọng hơn, khi trả lời các câu hỏi của phóng viên, ông khẳng định hai ý: Thứ nhất, tất cả các cuộc bầu cử trong đại hội đều đúng quy trình, đúng tiêu chuẩn, và đặc biệt, rất dân chủ. Ông nhắc lại lời nhận định của ai đó trong đại hội: “Đại hội này dân chủ đến thế là cùng.” Thứ hai, cuối buổi họp báo, ông nhấn mạnh: “Hiện nay, bao nhiêu đoàn thể, tổ chức chính trị ra đời, nhưng vẫn phải có kỷ cương. Đất nước không có kỷ cương thì rối loạn, mất ổn định, như vậy Việt Nam không thể phát triển.”

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Những Cành Hoa Đẹp Trong Năm

Đến tuổi này, tôi mới hiểu ra cái tâm cảm (ưu phiền) của Mạnh Hạo Nhiên vào những ngày tháng cuối năm:
Bạch phát thôi niên lão. 
Thanh dương bức tuế trừ.
Vĩnh hoài sầu bất mị.
Tùng nguyệt dạ song hư.

Tóc bạc đưa già đến.
Ngày xanh giục tết qua.
Bâng khuâng nằm chẳng ngủ.
Cửa ngỏ bóng trăng tà.

(Bản dịch: Ngô Tất Tố )
Tôi thì chả có “tâm tư” hay “bâng khuâng” gì ráo, “chẳng ngủ” giản dị chỉ vì không ngủ được thôi – dù hằng đêm vẫn uống rượu ngó trăng, và luôn luôn quá chén. May mà có men, đời còn dễ thương!
Thêm một điều may mắn nữa là tôi sống sót qua (tuốt) đến Thời Đại Thông Tin nên có computer và vô số bạn bè, phần lớn là những người bạn trẻ, qua FB. Những suy tưởng (cùng những hoạt động vị tha của họ) thực đáng lấy làm trân trọng, và khiến cho riêng tôi cảm thấy an lòng khi bước vào ngưỡng cửa xế chiều.

Phạm Chí Dũng - Mùa xuân nào cho Tổng Bí thư Trọng?

Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

Tháng Giêng tuyết rơi bất thường năm 2016, cuộc chiến “Hai hoa hồng” thời Trung cổ - như một cách ví von khốc liệt giữa phe đảng và phe chính phủ ở Việt Nam, kéo dài từ những năm 2010-2011 cho đến  nay, đã chính thức bước vào thì quá khứ.

Điều có vẻ kỳ lạ là người đứng đầu đảng Nguyễn Phú Trọng đã chiến thắng. Không chỉ chiến thắng, ông Trọng còn được tháng Giêng buốt giá tặng cho món quà tái nhiệm tổng bí thư thêm ít nhất vài năm.

Lần đầu tiên kể từ hình ảnh sụt sùi năm 2012, Tổng Bí thư Trọng tìm lại được nụ cười tươi rói của mình. 

Chỉ có điều, đó là một chiến thắng quá nhọc nhằn và hao tâm tổn trí. Thêm nữa, đã không có ranh giới phân biệt về màu sắc của Hai hoa hồng trong đảng, trái ngược với hai niềm tin tôn giáo Đỏ và Trắng thời Trung cổ.

Chỉ có lịch sử mới thấm hiểu được chính sự thoái hóa của nó. Thân thế và sự nghiệp của giới chính khách thời nay đã biến mất hoàn toàn đức tin. Chỉ còn lại lợi ích và quyền lực để bảo vệ cho lợi ích ấy.

Thái Bá Tân - NGỦ DẬY, XEM ĐẠI HỘI ĐẢNG, NGHĨ VẨN VƠ


Giật mình, thậm chí sợ, 
Nghe bài Quốc Tế Ca. 
Giờ có bao nhiêu nước 
Hát nó, ngoài nước ta.

“Vùng lên, hãy phá bỏ… 
Hỡi giai cấp công nông. 
Vì tương lai tươi sáng 
Một thế giới đại đồng”…

Đã thế kỷ hăm mốt, 
Thời hội nhập, toàn cầu 
Còn “vùng lên”, “lật đổ”. 
Ta đang đi về đâu?

Đại hội đảng hoành tráng, 
Khí thế rất hào hùng. 
Thế mà có đứa nói 
Đại hội lần cuối cùng.

Muốn biết một đất nước 
Có dân chủ hay không. 
Hãy xem đất nước ấy 
Có đối lập hay không.

Nước nào đối lập mạnh, 
Ở đấy dân chủ cao. 
Nước nào “nhất trí lớn”, 
Thì chẳng có tẹo nào.

Ngẫu nhiên ư? Có thể. 
Cũng có thể là không - 
Nước nào nhiều màu đỏ, 
Nước ấy lắm bất công.

Màu đỏ - màu cách mạng, 
Bạo lực và chiến tranh 
Mà người phải hứng chịu 
Lại chính là dân lành.

“Phải sáng suốt lựa chọn 
Người có đức có tài”. 
Đúng lắm, nhưng xin hỏi: 
Chọn từ đâu, chọn ai?

Là vì, trong danh sách 
Được bầu chọn lần này 
Toàn những khuôn mặt cũ, 
Đầy tai tiếng lâu nay.

Không có khuôn mặt mới 
Thì chọn ai, ngoài mình. 
Đúng là một cách nói 
“Sáng suốt” và “tài tình”.

Thường các bác cộng sản 
Là ghét Mỹ nhất đời. 
Nhưng chính họ, cộng sản, 
Lại yêu Mỹ nhất đời.

Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc, 
Trùm cộng sản trước đây, 
Có một câu chân thật 
Về nước Mỹ thế này:

“Thực tế là thực tế, 
Được chứng mình từ lâu: 
Nước nào bạn với Mỹ, 
Nước ấy sẽ mạnh giàu”.

Sau câu nổi tiếng ấy, 
Hắn sang Mỹ, và rồi 
Chính hắn, trùm cộng sản 
Đã đội mũ cao bồi.

Ông Lê-nin, ông Mác 
Đã chết ở nước mình. 
Nhưng hai ông vẫn sống 
Với đảng ta quang vinh.

Thường những người cộng sản 
Không hiểu Mác, Lê-nin. 
Những người chống cộng sản 
Rất hiểu Mác, Lê-nin.

Nếu ngẫu nhiên được chọn 
Vào chức tổng bí thư, 
Xin thề có trời đất, 
Nhất định tôi khước từ.

Vì làm anh cộng sản 
Không có gì hay ho. 
Làm trùm của cộng sản 
Lại càng không hay ho.

Tôi rất sợ cộng sản. 
Sợ từ xưa đến nay. 
Nhất là sợ nhân quả 
Và nghiệp báo sau này.

Nói chung là rất nản. 
Chỉ hy vọng mỏng manh 
Thằng Tàu Cộng sụp đổ 
Sẽ đỡ cho nước mình.


Mà nó sẽ sụp đổ. 
Chắc không phải chờ lâu. 
Vậy thì mong nó sụp. 
Tiên sư cái thằng Tàu.

Hà Tường Cát - Mỹ gia tăng thách thức Trung Quốc trên Biển Đông

Khu trục hạm USS Curtis Wilbur DDG-54. (Hình: US Navy)
Hôm Thứ Bảy 30 tháng 1, 2016, lần đầu tiên một khu trục hạm Hải Quân Hoa Kỳ, chiếc USS Curtis Wilbur, đi vào hải phận đảo Triton thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Đây là lần thứ nhì trong 3 tháng, chiến hạm Mỹ đi vào vùng biển mà Trung Quốc tự nhận chủ quyền, sau lần khu trục hạm USS Lassen đến gần Subi Reef trong quần đảo Trường Sa hồi cuối tháng 10 năm ngoái.

Hai chuyến hải hành này đều là những hoạt động nằm trong khuôn khổ chương trình Tự Do Lưu Thông Hàng Hải của Hải Quân Hoa Kỳ trên các vùng biển quốc tế, có tên là U.S. FONOP (United States Freedom Of Navigation Operations) bắt đầu thi hành từ năm 1983.

Nhàn Đàm - Trung Quốc hoảng hốt với lời tiên tri của tỷ phú Mỹ, George Soros


Có vẻ như những dự đoán bi quan của nhà tỷ phú đầu cơ nổi tiếng George Soros tại diễn đàn kinh tế thế giới ở Davos về tương lai của kinh tế Trung Quốc đang dần trở thành sự thực.

Nhà đầu cơ nổi tiếng thế giới này đã dự đoán kinh tế Trung Quốc sẽ có một cú hạ cánh cứng và không loại trừ khả năng rơi vào một cuộc khủng hoảng, mà chìa khóa chính là tỷ giá của đồng nhân dân tệ. Nhưng khi mà cả thế giới vẫn còn đang bán tín bán nghi trước nhận định này của Soros thì Chính phủ Trung Quốc lại tự biến nó thành một câu chuyện ngày càng đáng tin, khi hàng loạt các tờ báo lớn như Tân hoa xã hay thời báo Hoàn cầu chỉ trích Soros âm mưu chống lại kinh tế Trung Quốc thông qua việc công kích đồng nhân dân tệ. Sự việc này cho thấy Trung Quốc đang thiếu tự tin hơn bao giờ hết về vận mệnh đồng nội tệ của mình, khi mà nước này đang nối gót Nga đối mặt với nguy cơ khủng hoảng.

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Bỏ Phiếu Bằng Tên

Sau gần nửa thế kỷ mang họ Bác, và lầm lũi đi theo con đường mà Bác kính yêu đã chọn thì ước mơ của những người dân mang theo họ Hồ – ở huyện Trà Bồng –  vẫn chỉ giới hạn ở những “bữa cơm no bụng.” Nhưng chỉ sau ba năm đi xuất khẩu lao động thì cuộc sống được cải thiện ngay: mua được “các vật dụng cần thiết trong gia đình.”
Trong các vật dụng cần thiết này, tôi đoán chừng, có cái TV Và chính nó là thủ phạm đã khiến cho những người dân miền núi (ở Quảng Ngãi) trở nên ... vọng ngoại
Người Mỹ thích đi. Số đông đi du lịch. Số ít đi thám hiểm. Số vừa vừa thì có cái tật hay đi làm việc từ thiện (nơi này  nơi nọ) khắp nơi trên thế giới. Chỉ có riêng chuyện đi bầu là dân chúng Hoa Kỳ không có vẻ hào hứng, hay sốt sắn gì cho lắm – thường chỉ xấp xỉ trên/dưới 50 phần trăm là quá cỡ thợ mộc rồi!

Bùi Tín - Qua chuyện người, nói chuyện ta

Dàn 'Tứ trụ' mới (từ trái): 
Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, 
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc 

và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân. 

Thế là xong, những ngày sôi nổi của Đại hội XII, đại hội của người ta, không phải của chúng ta. Chúng ta xem như một cuốn phim thời sự loại bình thường, với những pha giật gân cho những người trong cuộc, có những cảnh bi thảm mang kịch tính cao, như xem đấu vật giữa hai võ sỹ hạng xoàng, anh này đè anh nọ, rồi lật ngược lại, để cuối cùng anh tuổi hạng trung bị anh già vỗ bụng - một kết quả biết trước do trọng tài đã bị mua với giá khá cao.

Lê Phan - Câu chuyện nước Lào

Ông Bounnhang Vorachith
Trong khi thế giới chỉ chú mục vào đại hội của Đảng Cộng Sản Việt Nam, cách ngày Đảng Cộng Sản Việt Nam kết thúc đại hội chưa đầy một tuần, Đảng Cộng Sản Lào đã có một quyết định làm Bắc Kinh choáng váng khi họ lật đổ toàn bộ hàng lãnh tụ thân Bắc Kinh và đưa một nhân vật vốn lâu nay bị gạt sang một bên chờ về hưu lên cầm quyền.

Đảng Cộng Sản Lào đã bầu lên một vị phó chủ tịch nước nước đã 78 tuổi, có liên hệ mật thiết với Việt Nam như là tân lãnh tụ hôm Thứ Sáu 23 tháng 1 vừa qua, trong một chỉ dấu là quốc gia này muốn có một liên hệ mạnh mẽ hơn với Hà Nội thay vì trông cậy quá nhiều vào Trung Cộng.

Ông Bounnhang Vorachith sẽ thay thế Tướng Choummaly Sayasone, 79 tuổi, làm tổng bí thư, trong cuộc bỏ phiếu vào ngày cuối của Đại Hội Thứ 10 của Đảng Nhân Dân Cách Mạng Lào. Ông Choummaly đã cầm quyền từ 10 năm nay.

BBC - Thủ tướng Dũng đã 'thi thố' hết tài năng?

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được Đại hội 12 
của Đảng CSVN đồng ý 'cho rút' khỏi danh sách 
nhân sự bầu vào Ban chấp hành Trung ương khóa mới.

Thủ tướng Việt Nam ông Nguyễn Tấn Dũng 'đã hoàn tất' hai nhiệm kỳ và đã 'thi thố hết tài năng' với kết quả 'thực sự không khả quan' trước khi ông rời khỏi cơ cấu quyền lực mới của Đảng Cộng sản Việt Nam, sau quyết định 'đồng ý cho rút' của Đại hội 12, theo một nguyên Đại biểu Quốc hội của Việt Nam.

Trao đổi với BBC ngay sau khi kỳ Đại hội họp từ ngày 21-28/01/2016 quyết định xong dàn lãnh đạo mới mà trong đó ông đương kim Thủ tướng không có tên trong Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị khóa 12, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, người từng thách thức Thủ tướng Dũng từ chức vì trách nhiệm với các vụ Vinashin vỡ nợ, phá sản trước đây tại Quốc hội VN, nói:
"Về phía Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì tôi nghĩ ông cũng đã hoàn tất hai nhiệm kỳ của mình, tổng cộng là 10 năm, có tài gì thì cũng đã thi thố rồi, và kết quả thì chúng ta cũng đã thấy thực sự là không được khả quan.