Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Trần Mộng Tú - Từ phương xa tiễn bạn

Thanh Tâm - Khánh Hà

(Gửi Khánh Hà - Tâm Thanh)

Có phải đêm qua người nằm xuống
như dòng văn thẳng một đường dài
dọc theo ván gỗ tay buông thõng
bút giấy mang xa tận cõi ngoài

Võ Phiến - Nguyên vẹn (kỳ 13)


Dung đã cởi đồng hồ cất vào ngăn kéo từ lâu, và không buồn chồm dậy lấy xem, nàng đoán lúc ấy có lẽ gần mười một giờ rưỡi. Thế mà tiếng chuông nhà láng giềng phía sau lại vừa nổi lên. “Đêm nay ông già bỗng tụng kinh khuya ghê”.

Tiếng đọc kinh Dung không theo dõi được trọn, chỉ nghe cứ cách quãng đều đều lại có mấy tiếng “Nam mô a di...” nổi cao lên. Nàng nằm nghe tiếng chuông tiếng kinh. Rồi tiếng đùa giỡn, tiếng tây ban cầm của mấy anh dân vệ đầu con hẻm. Rồi tiếng một chiếc xe hơi trở đầu, rồ ga ở đâu đó, hình như trước mặt quán kem cô Bảy Móm. Nàng lại chợt nghe cả tiếng cô Bảy, giọng Huế, lớn tiếng nói gì với một cậu dân vệ...

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

NGÔ THẾ VINH - CỰU KIM SƠN CHƯA HỀ GIÃ BIỆT

Golden Gate Bridge San Francisco, trong sương mù

Gửi Nguyễn Trùng Khánh 

Thế rồi, cái gì phải đến cũng đến. Ngày trở về Việt Nam đã tới. Mấy tuần trước đó có vài người khuyên tôi nên ở lại. Nếu tôi muốn họ sẽ giúp tôi trốn sang Canada. Tôi lưỡng lự mãi. Một bên là cám dỗ của một đời sống mới, tự do và đầy đủ tiện nghi. Một bên là nỗi nhớ nhung, mái tóc bạc của bà mẹ già, ngọn gió rì rào trong bụi tre ngà, một tô phở nóng, một cái gì rưng rức khó tả. Và nhất là cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa bác sĩ Rieux và Rambert trong La Peste của Camus : “Il n’y a pas de honte à préférer le bonheur, mais il peut avoir de la honte à être heureux tout seul”. Tôn Kàn, Quan hai lang tây lính thủy đánh bộ. (tr.94-95 TSYS 1993)

*

Tiếng leng keng của chiếc tàu điện đang đổ dốc với chật ních du khách đứng lan cả ra thành tàu, trên một nền xa mờ thấp thoáng chiếc cầu Golden Gate: cảnh ấy như biểu tượng của Cựu Kim Sơn không đổi thay từ bao năm trên tấm Postcard gửi đi từ thành phố thanh lịch mỹ miều này. Từ ngày hôm ấy, mười lăm năm sau, chẳng thể nghĩ rằng hơn một lần Phan trở lại nơi đây. Cảm giác như không hề có thật.

Ngô Nhân Dụng - Nguyễn Tấn Dũng không thể học Machiavelli

Các lãnh tụ cộng sản rất giỏi trong nghề nói dối, và họ đã thành công trong việc đánh lừa dân nhiều lần. Chẳng hạn, năm 1945 Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán Đảng Cộng sản Đông Dương; mục đích là đánh lừa các tướng Tàu, đánh lừa các đảng phái quốc gia, và đánh lừa dân chúng cả nước Việt Nam. Bề ngoài, Đảng Cộng sản không còn nữa, đến năm 1950 mới tái sinh dưới tên mới là Đảng Lao Động.

Ngô Nguyên Dũng - Nhật ký biển

Những ngư dân Marseille - Frank Koebsch
Phóng dịch một trích đoạn tiểu thuyết,
nguyên bản Đức ngữ
"Tausend Jahre im Augenblick"  
(Trong khoảnh khắc ngàn năm),
cùng tác giả.

Giữa đêm, tròn một năm sau tai nạn chết người lúc xây tháp chuông giáo đường, một hồi chuông khác thường gióng thức dân làng Cái Bàu. Tiếng chuông lạc nhịp, lúc vang dội thống thiết lúc rã rượi thê lương. Không hẹn, mọi người kéo tới tụ quanh tháp chuông, xem xét sự tình. Kẻ thắp đuốc, người soi đèn dầu, nhốn nháo một biển lửa nhấp nháy khoảnh đất đêm. Họ đưa mắt ngái ngủ ngó lên. Cha Bôn và Thầy Thông, như hai nhạc trưởng bất đắc dĩ, đang loay hoay tìm cách chặn đứng chuỗi thanh âm dị thường, không biết bị động lực ma quái nào xui khiến, cứ gióng giả lê thê. Chỉ hoài công. Phải đợi tới lúc có ông thầy pháp, được Cha Bôn miễn cưỡng chấp nhận, đốt ba nén nhang quấn quanh trán, vừa đi vừa tụng bùa giáp vòng gác chuông bảy lần, quả chuông đồng nặng nề mới dừng lại. Dân làng linh cảm điềm bất an, xầm xì bàn tán một đỗi rồi rủ nhau ra về, chẳng thiết vỗ tay khen thưởng.

Thụy Khuê - Khảo sát công trạng của những người Pháp giúp vua Gia Long - Chương 7



Montyon và cuốn Thuyết trình thống kê về Bắc Hà

Phần I 

Trong chương 6, chúng tôi đã trình bầy Chân dung vua Gia Long qua bốn ngòi bút khác nhau của tác giả Sử Ký Đại Nam Việt, của linh mục Le Labousse phụ tá giám mục Bá Đa Lộc, của Shihõken Seishi, thủy thủ Nhật bị đắm tầu, đến Gia Định cuối năm 1794 và của John Barrow, nhà ngoại giao Anh. Các tác giả này đã khắc họa nên những nét chính của vua Gia Long, mà cho tới bây giờ chúng ta chưa được biết.

Lý Thừa Nghiệp - ANH HÙNG MẠT LỘ BIỂN THUẬN AN


Tưởng nhớ anh CAO XUÂN HUY

Anh hùng gẫy súng biển Thuận An
Tháng ba tháng tư cùng ứa lệ
Cao Xuân Huy hề! con trăng xế
Thông reo vi vút sầu bạt ngàn.

*

Anh hùng mạt lộ biển Thuận An
Vuốt mặt mang mang hận dã tràng
Cuồng phong chinh chiến đương nghi ngút
Bỗng rơi tan tác bỗng hoang tàn.

*

Anh hùng ngã ngựa bến Thuận An
Cắn môi nghe ứa máu cang trường
Thần linh sóng dạt bờ lau lách
Đất trời muối mặt với quê hương.

*

Tháng ba tháng tư cùng ứa lệ
Sa cơ sầu chất bến Thuận An
Tấm thân chiến sĩ hề! dâu bể
Tấc lòng xin gởi gió phương nam.


Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

Phạm Thị Hoài - ĐỘC TÀI NGOẠI LỆ

Nguyễn Bá Thanh. NGUỒN: DANANGPLUS.NET
Tháng trước, nhà độc tài của thành phố một triệu dân Đà Nẵng qua đời. Tháng này, đến lượt nhà độc tài của thành phố năm triệu dân Singapore. Cả hai để lại nhiều thương tiếc. Độc tài, nhưng mà tốt. Độc tài ngoại lệ. Thương hiệu "độc tài sáng suốt" ngày càng có giá. Không chỉ ở các nước Đông Á. Ở châu Âu tự do, nhu cầu thanh lý nền dân chủ loạn chức năng để mua gấp một nhà độc tài hiệu quả cũng đang nhen nhóm. 

Tuấn Khanh - Niềm tin vào cái ác

Con gái nạn nhân Ngô Thanh Kiều hôn di ảnh cha trong phiên xét xử 4 công an đánh chết anh Kiều
Trong cùng một buổi sáng đầu tháng 4, khi ông Lê Đức Hoàn, phó thủ trưởng cơ quan Cảnh sát đều tra TP. Tuy Hoà nhìn nhận "chúng tôi đã sai rồi" trước vành móng ngựa về vụ 4 công an đánh đập, tra tấn và bức tử công dân Ngô Thanh Kiều, thì cũng là lúc ở Hưng Yên lại tái diễn một sự kiện tương tự.

Anh Nguyễn Đức Duân, 34 tuổi, khi bị đưa về phòng tạm giam của công an huyện Khoái Châu (Hưng Yên) đã bất ngờ đột tử, dĩ nhiên, trên người xuất hiện nhiều vết đánh đập. Một kiểu chết mà rất nhiều phòng tạm giam, đồn công an trên toàn cõi Việt Nam vẫn nói mình vô can, bất chấp trong 3 năm (2011 đến 2014) có đến 226 người đã chết tương tự như anh Kiều, anh Duân vậy.

Bùi Tín - Cuộc chiến ‘biệt vô tăm tích’

Viện Bảo tàng Phòng không-Không quân tại Hà Nội.
Cuộc nội chiến Nam - Bắc ở Việt Nam đã chấm dứt được mấy mươi năm, biết bao tài liệu sách báo, hồi ký đã được viết ra, biết bao tư liệu tuyệt mật của các bên đã được công bố, nhiều cánh cửa đã được mở ra để nhìn rõ bản chất, nguyên nhân, diễn biến, các góc cạnh của cuộc chiến.
Trong suốt hơn 20 năm qua, tôi đã được đọc không biết bao nhiêu là sách báo, tài liệu của Ngũ Giác Đài, của Bộ Quốc phòng Liên Xô, Pháp, Anh, của Đệ Tam Quốc tế CS, các hồi ký của các tướng tá cả của Quân đội Nhân dân (QĐND) và của Quân lực VN Cộng Hòa, hồi ký về nhà tù CS, hồi ký về thuyền nhân, rồi những tài liệu tù mù thật giả lẫn lộn, phóng ra từ ổ đen tình báo Hoa Nam Trung Quốc. Vậy mà theo tôi vẫn còn nhiều «góc khuất» của cuộc chiến tranh rất nên làm rõ, để cuộc chiến được tái hiện đúng như nó từng diễn ra trên mọi khía cạnh.

Thường Dân - Tầm và tâm người lãnh đạo


Qua vụ chặt hàng loạt cây xanh ở thủ đô, với phản ứng của Nhân dân và tuyên bố của ông Nghị Bí thư Thành ủy Hà Nội, Thường Dân tôi có thể rút ra kết luận: cả cái tầm và cái tâm của ông UV BCT, BTTU HN đều không xứng với cương vị của ông vì lý do không nhận thức được những khía cạnh sau:
  • Về mặt Văn hóa, phân biệt cái gì là di sản phải gìn giữ, cây HN là nét đẹp riêng có của nghìn năm văn hiến của xứ Tràng An, cây cổ là tài sản vô giá của Thủ đô.
  • Về môi trường: Cây xanh HN là lá phổi của thủ đô, điều này ai cũng biết.
  • Về qui hoạch cảnh quan và kiến trúc Thủ đô: Hà Nội có bắt buộc phải giống như Thượng Hải hay Singapore không? Những con đường rợp bóng cây xanh phải chăng nét đăc trưng riêng có cần gìn giữ?
  • Về yếu tố lòng dân, cả chủ trương va cách làm đều thể hiện coi thường ý kiến nhân dân. Cây HN từ lâu đã là một phần trong cuộc sống tình cảm, tâm linh của người HN. (Ông chế nhạo: “thậm chí có người nâng có lên thành tâm linh”...)

Việt-Long/RFA - "Vạn sa Trường thành": vẳng nghe trống trận đâu đây

Khu trục hạm USS Fitzgerald, một trong hai chiến hạm Mỹ thao dượt với hải quân Việt Nam, tháng tư 2015
Ra ngoài cầu hòa, ở nhà tập võ
Việt Nam và Trung Quốc vừa ký kết những thỏa ước hợp tác quan trọng tại Bắc Kinh, trong khi hải quân Việt-Mỹ vừa bắt đầu cuộc thao dượt hoạt động chung hằng năm, và Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Ashton Carter đã đến Tokyo, đang bay qua Hàn quốc trong chuyến đi Đông Á đầu tiên của ông.
Sự trùng hợp về thời gian của những sự kiện này hoàn toàn là ngẫu nhiên. Tuy nhiên sự trùng hợp về mục đích của những hoạt động ngoại giao-quân sự đó lại bắt nguồn từ những hành động bành trướng của Trung Quốc trên biển Đông.

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Bá Dương - Kẻ thù của người Trung Quốc


Trên thế giới không có nước nào có lịch sử lâu đời như Trung Quốc, không có nước nào có một nền văn hóa không đứt đoạn như Trung Quốc, mà cái văn hóa đó lại đã từng đạt đến một nền văn minh cao độ. Người Hy-Lạp thời nay với người Hy-Lạp ngày xưa chẳng liên quan gì với nhau. Người Ai-Cập cũng vậy. Nhưng người Trung Quốc hôm nay thì đúng là hậu duệ của người Trung Quốc cổ đại. Tại sao một nước khổng lồ như vậy, một dân tộc to lớn như vậy ngày nay lại ra nông nỗi xấu xa ấy? Chẳng những bị người nước ngoài ức hiếp mà còn bị ngay dân mình ức hiếp. Nào là vua bạo ngược, quan bạo nguợc, mà cả dân (quần chúng) cũng bạo ngược.

Gia Minh/rfa - Hệ lụy của tình trạng công dân chết trong đồn công an

Gia đình bà Nguyễn Hồng Lương bên di ảnh của bà.

Tin mới nhất về tình trạng người dân tử vong sau khi đến làm việc tại cơ quan chức năng vừa được đưa ra liên quan đến trường hợp một phụ nữ tại Hà Nội. Trong khi đó ở Phú Yên, phiên xét xử lại 5 công an dùng nhục hình đánh chết công dân cũng được tiến hành trong ngày 7 tháng 4 vừa qua.

Thực tế có gì chuyển biến và hệ lụy của tình trạng công dân chết trong đồn công an ra sao?

Vụ việc mới

Báo mạng Tuổi Trẻ ngày 7 tháng 4 loan tin về trường hợp bà Nguyễn Hồng Lương, 62 tuổi, ngụ tại đường Hoàng Hoa Thám, phường Ngọc Hà, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội chết sau khi đến trụ sở phường Điện Biên.

Theo bản tin thì chính gia đình nạn nhân cho rằng bà này bị sát hại, trong khi đó phía Ủy ban Nhân dân phường Điện Biên nói rằng bà này gây hỏa hoạn nên chết.

GS Nguyễn Văn Tuấn - Quên mình là ai


Không biết các bạn thì sao, chứ mỗi lần nghe tin một ông/bà “lãnh đạo” đi thăm Tàu là tôi thấy… sờ sợ. Cái xứ đó có quá nhiều cạm bẫy, và họ cũng có truyền thống lâu đời bày mưu tính kế để hãm hại người khác (và họ làm rất tốt). Nhớ lần trước, khi ông Nông đi thăm Tàu và kí kết mấy dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, mà bây giờ chúng ta biết là đã sập bẫy của Tàu. Nay đến ông Nguyễn sang đó. Sau màn tay bắt (có khi dùng cả hai tay!) mặt mừng với “bạn”, ông tuyên bố một cách khẳng định rằng “Việt Nam hoan nghênh và mong muốn TQ tăng mạnh đầu tư vào Việt Nam, nhất là có những dự án đầu tư lớn, công nghệ hiện đại tiên tiến, ưu tiên trong các lĩnh vực xây dựng cơ sở hạ tầng, chế tạo, công nghiệp phụ trợ” (*). Nghe qua thì chẳng khác gì rước họ về làm tất cả cho chúng ta. Đã hơn 60 năm qua, VN đã ăn quá nhiều quả đắng của kẻ thù truyền kiếp này, vậy mà nay lại có người muốn rước họ vào để có thêm quả đắng! Không có một logic nào, không có một lương năng bình dân nào, và không có một lợi ích dân tộc nào có thể giải thích cho sự mời mọc đó.

Gia Minh/RFA - Đối đầu với Trung Quốc: Thế lưỡng nan của ĐCSVN

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (phải), cũng là Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, và ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng thư ký Ủy ban Trung ương của Đảng Cộng sản Việt Nam, sau cuộc hội đàm tại Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 07 tháng tư năm 2015.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện có chuyến công du Trung Quốc. Chuyến đi lần này của ông Trọng sang nước láng giềng anh em cùng chung ý thức hệ cộng sản được chú ý vì trong thời gian tới ông cũng sẽ công du Hoa Kỳ, một nước cựu thù thuộc khối tư bản.

Lý do được chú ý vì cũng như lâu nay trước khi một quan chức lãnh đạo Việt Nam đi Mỹ, hầu như họ đều phải sang Tàu trước.

Đặng Hoàng Giang - Thịt chó, bia và tranh ấn đền Trần... chuyện thường thôi!


Đừng chê bai hay chế nhạo người dân nữa tội nghiệp. Chỉ còn mỗi quán thịt chó và quán bia là những nơi mà người dân có thể vui vẻ bên nhau và trú ẩn chốc lát trước một cuộc sống đầy bất trắc.
  • Giết 5 triệu con chó mỗi năm: Cứ ăn thoải mái đi
  • Ăn nhậu Việt Nam: 5 triệu con chó và 3 tỷ lít bia
  • Giết 5 triệu con chó/năm: Thế giới khiếp Việt Nam

Từ bao giờ người Việt có thói quen lấy khoái cảm từ việc tự xỉ vả bản thân? Đã mấy hôm nay, người ta chuyền tay nhau các con số 3 tỉ lít bia, 5 triệu con chó, và 500.000 ấn đền Trần được tiêu thụ trong một năm như những minh chứng hùng hồn cho sự bệ rạc và xuống dốc của người Việt. Chúng ta đang tự mô tả mình như một cộng đồng chỉ quẩn quanh dọc ba cạnh của hình tam giác mà ba đỉnh là quán bia, đền chùa và quán thịt chó (mà trong đó cạnh nối quán bia và quán thịt chó là được lưu thông nhiều nhất).

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Khi Cây Búa Nổi giận

Nói thật, phen này gay go đấy các bác ạ! Một đạo luật bất công và bất hợp lý bao giờ cũng phải đối diện với phong trào bất tuân dân sự của toàn xã hội. Những ngày êm ả nay còn đâu? - Lê Công Định
Tôi không có may mắn được quen biết nhà thơ Bùi Minh Quốc  lúc ông còn trẻ trung, và sung sức:
Tuổi hai mươi khi hướng đời đã thấyThì xa xôi biết mấy cũng lên đường.
Khi tôi được hân hạnh diện kiến người thơ thì thi sĩ của chúng ta đã già quá cỡ thợ mộc rồi, trông hom hem thấy rõ, và thơ thẩn (xem ra) cũng ... yếu xìu hà:
Tuổi sáu mươi khi nghĩđờđã thấyThì gian nan biếmấcũng lên phường.

Cao Huy Huân - Tháng Tư mãi là nỗi buồn!


Bước sang tháng Tư, không khí của những ngày định mệnh lịch sử bắt đầu rộ khắp các tuyến đường, con phố, bờ sông. Năm nay đặc biệt hơn vì đây là cột mốc lần thứ 40. Bởi lẽ, những cột mốc ý nghĩa luôn nhắc người ta nhìn lại quảng đường chúng ta đã đi suốt mấy chục năm ròng.

Sài Gòn những năm 1975, vốn mệnh danh là “hòn ngọc Viễn đông”, từng là giấc mơ của Lý Quang Diệu những ngày đầu thành lập Singapore. Bốn mươi năm sau, các khẩu hiệu treo đầy đường phố nêu cao thông điệp về một Sài Gòn đầy thành tích. Kẻ đứng trên những con số tăng trưởng kinh tế “đầy tranh cãi” sau 40 năm cười “ngặt nghẽo”. Tôi chưa bao giờ phủ nhận một Sài Gòn mở rộng sau 40 năm - nay trở thành trung tâm kinh tế của cả nước, thu hút đầu tư mạnh từ trong và ngoài nước với chỉ số đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), hay các dự án viện trợ chính thức (ODA) khiến nhiều nước khác phải ganh tỵ. Tốc độ phát triển chóng mặt của những con số phát triển GDP Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung luôn khiến giới quan sát, ngay như các vị lãnh đạo cấp bộ trưởng, cũng phải giật mình. Nhưng xin thưa! nếu “gói ghém” thành tích của Sài Gòn, có lẽ cũng chỉ dừng ở chữ “tiềm năng”. Trong khi hàng tá vấn đề cho đến nay, Sài Gòn vẫn loay hoay, bế tắc, và sẽ còn tiếp tục loay hoay, bế tắc, nếu chính quyền vẫn cứ hoạt động một cách luộm thuộm như nhiều năm qua họ vẫn làm.

Kami - Sức mạnh của đám đông

Công nhân hãng giày Pou Yuen vốn 100% của Đài Loan đình công phản đối luật BHXH hôm 26/3/2015. 
Cuối tháng 3 và đầu tháng 4/2014, cuộc đình công tập thể của khoảng 90 ngàn công nhân của Công ty giày Pou Yuen vốn 100% của Đài Loan, trong khu công nghiệp Tân Tạo, quận Bình Tân, Sài gòn đã gây rúng động dư luận. Đây là một vụ đình công với số lượng người tham gia lớn chưa từng có ở Việt nam trong những năm gần đây. Đáng chú ý, khi vụ việc này có nguy cơ lan rộng sang các khu công nghiệp ở các tỉnh Bình Dương, Long An, Tiền Giang... thì Chính phủ đã nhanh chóng vào cuộc và đã có các giải quyết thỏa đáng để đáp ứng yêu sách của công nhân và nhằm nhanh chóng xoa dịu tình hình.