Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

Phạm Cao Dương: Thêm Chuyện 70 Năm Trước: Trận Đói Tháng Ba Năm Ất Dậu 1945


Đây là trận đói thê thảm nhất và khủng khiếp chưa từng xảy ra trong lịch sử Việt Nam với hàng triệu người đã bị bỏ mạng, đồng thời cũng là một trong những nguyên nhân chính đã đưa tới biến cố 19 tháng 8 năm 1945, Việt Minh cướp chính quyền, và tình trạng hiện thời của một nước Việt Nam lẽ ra ra đã có tự do, dân chủ và tiến bộ từ bảy mươi năm trước.
Đây cũng là một trang sử mà bất cứ người Việt Nam nào cũng nên đọc, tìm hiểu và ghi nhớ. Không đọc, không hiểu và không ghi nhớ trang sử này người ta sẽ không hiểu được bản chất của Cách Mạng Tháng Tám và biến cố Việt Minh cướp chính quyền sau đó. Những câu hỏi cần được đặt ra là do đâu có nạn đói này? Nạn đói đã diễn ra như thế nào và được người Việt đương thời kể lại ra sao? và Cộng Sản Việt Minh đã thực sự làm gì trước tình cảnh thê thảm của đồng bào ta thời đó?

Thụy Khuê: Khảo sát công trạng của những người Pháp giúp vua Gia Long

Nhu cầu viết lại lịch sử thời Pháp thuộc 
Tại miền Nam trước 1975, nền giáo dục phổ thông dựa trên bộ Việt Nam Sử Lược (1920) của Trần Trọng Kim. Đào sâu về thời Pháp thuộc hơn, có bộ Việt Nam Pháp thuộc sử 1884-1945 (1961) của Phan Khoang. Các nhà viết sử lớp sau như Phạm Văn Sơn cũng chỉ dựa trên hai cuốn sử này mà viết rộng ra, chứ không có khám phá mới.
Trong bài tựa cuốn Histoire moderne du pays d'Annam (1592-1820) [Lịch sử hiện đại nước Nam (1592-1820)]của Charles B. Maybon, in năm 1920, Henri Cordier cho biết cuốn sử đầu tiên mà độc giả Pháp được biết về nước Nam là cuốn Cours d'histoire annamite [Giáo trình lịch sử An Nam] của Trương Vĩnh Ký in năm 1875.
Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim, viết xong năm 1919, in lần đầu năm 1920, dưới thời Pháp thuộc, tất nhiên có sự kiểm duyệt của chính quyền thuộc địa. Học giả họ Trần, uyên thâm chữ Nho và chữ Pháp, tuy có đọc những bộ sử của nhà Nguyễn, nhưng ông vẫn đặt niềm tin gần như trọn vẹn vào tài liệu Pháp. Khi nhận định về những lý do của cuộc xâm lăng, Trần Trọng Kim lấy lại ý kiến của các sử gia thuộc địa, cho rằng vì triều đình Huế không chịu canh tân đất nước, áp dụng chính sách bế quan toả cảng, cấm đạo, diệt đạo, nên người Pháp mới đánh Việt Nam, để cứu giáo dân, giáo sĩ và bảo vệ tự do buôn bán.

XUÂN ẤT MÙI, 2015: LỜI NÓI ĐẦU

Thưa quý độc giả,

Tết đến, chúng ta tạm gác lại những câu chuyện thời sự Việt Nam và thế giới để thảnh thơi đôi chút với một trang báo tạm gọi là Số Xuân. Đây không phải là một số Xuân in dày cộm mà độc giả có thể đọc suốt mùa xuân, số Xuân này chỉ dùng để đọc trong... một ngày. Chúng tôi cố ý đăng một số lượng vừa phải các sáng tác của những văn hữu đã gắn bó đã nhiều năm với tạp chí Thế Kỷ 21 rồi DĐTK, hầu quý độc giả có thể đọc một cách nhẹ nhàng thảnh thơi, để rồi còn đi tìm những thú vui xuân khác. Và số Xuân còn tiếp tục vào ngày mai, mồng hai Tết, và sau đó là cuối tuần, chuyện Xuân chuyện Tết có thể còn kéo dài.

Như thế, có thể nói năm nay chúng ta ăn Tết lớn...

Tranh: Họa sĩ Nguyễn Thị Hợp


Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

MÙA XUÂN VÀ LINH HỒN MỚI

Trần Mộng Tú


Tuổi của đôi ta mùa xuân này cộng lại sẽ dài hơn cả trăm năm. Thời gian như một cuộn len đan, mỗi ngày tháo ra từng đoạn.
 
Hơn một trăm năm, hơn một thế kỷ dài nghe thật xa xăm, núi làm gì để cứu được những mảnh đời mình xụp lở. 
Sông chy về đâu sao hơn trăm năm còn bỡ ngỡ. Bờ bên này vẫn gọi mãi bến bên kia.

LỘC

Song Thao

Hoa lộc từ cây ngọc kỳ lân trong chùa Hoằng Pháp.
Nhớ ngày còn là những anh chàng độc thân chạy tung tăng ngoài đường nhiều hơn ở nhà, chúng tôi chẳng năm nào bỏ qua giao thừa ở Lăng Ông Bà Chiểu. Chàng nào chàng nấy ăn diện hết cỡ. Nói là diện chứ hạng nhất cũng chỉ thêm chiếc cà vạt lủng lẳng trước ngực. Cà vạt ngày đó chỉ nhỏ bằng  hai ngón tay. Đóng bộ xong, mỗi tên một chiếc xe gắn máy hoặc vespa lên đường qua Cầu Bông. Đêm giao thừa, xe cộ đông nghẹt, người người kéo nhau đi lễ Phật và hái lộc. Chúng tôi, thay vì hái, lại đi săn lộc.
Lộc của chúng tôi là những áo xanh áo đỏ e lệ nép theo các bà mẹ chơi vơi từng bước nhẹ nhàng trong vùng khói hương dày đến nghẹt thở. Thứ lộc biết đi này ngày đó dễ thương chi lạ. Trông cứ muốn…hái. Mắt trước mắt sau, nhìn thấy ưa mắt là lẵng nhẵng theo sau, rình cơ hội, qua mặt kỳ đà cản mũi là các bà mẹ đang vọng tới thần thánh hơn canh con gái. Thường thì chúng tôi đi tay không lại về không. Tên nào cũng ôm một cục nhát trong người thì nước non chi. Thảng hoặc có tên nào trúng số, hấp háy được một em thì lộc sẽ biến thành đèn để mang đi rước phố Tự Do, Lê Lợi. Tết nhất đi xin lộc kiểu chúng tôi ngày đó là nhảm nhí. Nhưng tình.

TA CHẲNG TÌM CŨNG THẤY TA

Nguyễn Văn Thà 
Vườn Thương Nhớ: Minnelund, tại nghĩa trang Alfaset
LTS: Nguyễn Văn Thà đã có nhiều truyện trước đây xuất hiện trên Thế Kỷ 21 và hiện nay trên Diễn Đàn Thế Kỷ. Nhiều người thấy truyện của tác giả viết kiểu liêu trai, hay kiểu hiện thực huyền ảo, nhưng chúng tôi trộm nghĩ: xem ra tác giả nghiêng theo kiểu tạo nhân vật nhiều tầng. Mời quý độc giả đọc truyện này và thử xem nhân vật chính được cấu tạo bằng bao nhiêu tầng. 
I hope it is true that a man can dieand yet not only live in othersbut give them life,and not only life,but that great consciousness of life.Jack Kerouac, nhà thơ 
(Tôi hi vọng có chuyện thiệt là khi ai đó chết, chết mà không những chỉ sống trong những người khácmà còn cho họ cuộc sống,và không những cho cuộc sống,nhưng còn cho cả sự đại giác ngộ về cuộc sống.)

NGÚT NGÀN

Trần Doãn Nho



Qua khỏi khu phố chợ khá rộn rịp của vùng ngoại ô, và cái đồn lính có thép gai rào chằng chịt, xe đò bắt đầu đổ dốc. Hai bên đường, nhà cửa đã bắt đầu thưa thớt. Những đồi thông xanh xuất hiện trong tầm mắt. Xuống hết dốc, xe lại nặng nề lên dốc. Buổi chiều không nắng, rơi mênh mang trên cây lá, trên con đường vắng lặng. Phía xa, rừng núi xanh um, mập mờ, ẩn dấu. Nguyên ngồi thật im, trí nhớ thả lỏng, bay đầy những hình ảnh mơ hồ. Ngày tháng dồn lại trong một quá khứ chơi vơi, nhạt nhòa. Thỉnh thoảng, Nguyên kéo cổ áo lên túm lại ở đàng trước. Mấy ngày trở lại đây, trời không mưa, mặt trời có lúc lấp ló, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt vẫn còn thấp thoáng đâu đó, ngây ngấy. Những người ngồi trong xe chừng như đều muốn ngồi khít bên nhau, lặng lẽ. Bên ngoài cũng lặng lẽ. Con đường về vùng núi lên dốc xuống dốc chập chùng. Buồn. Những ngày cuối năm dễ mang lại thứ cảm giác xao xuyến kỳ quặc. Nguyên cúi xuống, tẩn mẩn lấy guốc chà nát mấy cái vỏ đậu phụng dưới sàn xe. Lúc ngẩng lên, Nguyên bắt gặp nụ cười của người đàn bà ngồi ở hàng đối diện. Tự dưng, Nguyên cũng mỉm cười. Xe đến một ngã ba, xe quẹo về phía mặt. Đàn Nam Dao quạnh quẽ. Con đường ở bên kia dẫn về dòng Thiên An, vắng thật vắng. Những cây thông xanh ngát đã xuất hiện hai bên đường. Những người trong xe thò đầu nhìn ra ngoài, chỉ trừ người đàn bà trước mặt Nguyên vẫn ngồi im. Khi bà ta đưa tay sửa lại đầu tóc, Nguyên mới để ý thấy vành khăn tang trắng quấn trên đầu, ẩn sau chiếc khăn choàng ấm. Thấy Nguyên nhìn chăm chú, người đàn bà lại cười, nụ cười nửa như có vẻ tự nhiên nửa như muốn tạo một thân mật. Chợt Nguyên thấy thông cảm sâu xa nụ cười là lạ đó. Nguyên muốn hỏi người đàn bà một câu, nhưng lại thôi. Nguyên kéo cổ áo len lên nhìn ra ngoài. Sương mù loang loáng ở đám thông xa. Những con đường mòn đất đỏ ngoằn nghoèo, lạnh tanh, dẫn xuống những căn nhà đâu ở phía dưới, khuất sau cây lá. Sao buồn quá thế này! 

BỐN MƯƠI NĂM DƯƠNG NGHIỄM MẬU VÀ TỰ TRUYỆN NGUYỄN DU

Ngô Thế Vinh

Phóng viên chiến tranh Dương Nghiễm Mậu đi qua nhịp cầu Tràng Tìền
bị giựt sập trong Tết Mậu Thân, Huế 1968 [photo by Đinh Cường]
“... Kẻ có chữ bất mãn thường chọn cách viết sớ tâu lên... Những lá sớ lâm ly thảm thiết này thường không được nghe. Có kẻ dâng sớ nhiều lần nhưng không thấy cởi bỏ áo mũ trở lại làm phó thường dân mà vẫn ung ung tại vị hưởng bổng lộc của triều đình. Một đôi kẻ chấp bút có đôi chút tự trọng thì chọn con đường ở ẩn, không chọn con đường làm giặc nên không có tên trong Sưu Tặc Ký.”Từ Hải Ngoại Truyện, Dương Nghiễm Mậu, 2005.
1975_ Bùi Giáng và Dương Nghiễm Mậu 

Sau 30 tháng 4, 1975 các văn nghệ sĩ không đi thoát, hoặc chọn ở lại như Dương Nghiễm Mậu, nếu không phải đám nằm vùng thì ai cũng chờ cái ngày đi vào nhà giam, các trại  tù cải tạo. Giữa những ngày căng thẳng và ảm đạm ấy, có một người vẫn nhởn nhơ, đi tìm thăm bạn bè văn nghệ cũ. Không ai khác hơn đó là nhà thơ Bùi GiángLá Hoa Cồn. Trung niên thi sĩ lúc nào cũng gầy vàgià hơn tuổi, râu tóc sơ sác như từ bao giờ. Giữa một Sài Gòn thảng thốt, không biết anh đã lượm ở đâu trên đường mà có được bộ quân phục nguỵ với quân hàm Đại tá, Bùi Giáng đem vận ngay vào người, chân thấp chân cao đi nghêu ngao như diễn binh trên hè phố.Có lẽ đây là hình ảnh tuyệt đẹp cuối cùng của cuộc chiến tranh Việt Nam, với một tân binh tình nguyện gia nhập đạo quân đã hoàn toàn rã ngũ. Rồi Bùi Giáng cũng tới được khu nhà thờ Ba Chuông, nơi có căn nhà Dương Nghiễm Mậu. Bùi Giáng hồn nhiên đi sâu vào con hẻm chật chội ấy đã thấp thoáng màu cờ đỏ.Anhvẫn tỉnh táo nhớ đúng nhà, tới đập cửa rầm rầm đòi vào thăm cho được cố tri. Trầm tĩnh và bản lãnh như Nghiễm, mà trước tình huống ấy cũng vẫn như gái ngồi phải cọc; được cái lúc ấy chòm xóm còn là thân quen, mạng lưới công an chưa đủ dầy đặc để gây nỗi phiền hà. Ra khỏi nhà Dương Nghiễm Mậu, không biết Bùi Giáng còn đi gõ cửa tới thăm những ai khác, hay anh lại ra nơi đầu cầu Trương Minh Giảng như một người tỉnh táo đứng làm cảnh sát công lộchỉ đường“trên dòng luân lưu hỗn mang của lịch sử”và để rồi sau đó nếu anh không bị đám “cách mạng 30” hay bọn công an đánh tả tơi sưng mặt mũi thì rồicuối cùng chắc anh cũng lại tìm về với “mẫu hậu” Kim Cương, ngồi trước cửa phóng bút làm thơ tặng nàng.

CHIẾC TRỰC THĂNG CUỐI NĂM

Bút ký của HÀ KỲ LAM 
Hình minh họa: internet
Tôi có mặt ở Huế vào những ngày cuối của một năm âm lịch, những ngày thiên hạ đang chuẩn bị đón tết nguyên đán Mậu Thân 1968. Từ tiền đồn Plei Me, tôi bay ra đất Thần Kinh vì một việc liên quan đến tòa án trong hai ngày. Xong việc vào ngày hai mươi bảy tháng Chạp âm lịch, tôi vội vã tìm phương tiện vận chuyển để về lại đơn vị. Trong hai ngày ở Huế tôi tá túc tại nhà cô em họ ngay trong khuôn viên trường nữ trung học Đồng Khánh – cô ấy là Hiệu Trưởng. Thấy tôi nôn nóng muốn rời Huế, cô em họ đã phải lên tiếng, “người  ta mong có dịp được ăn Tết ở thành phố, còn anh thì nôn nóng về rừng!”

Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

Nguyễn Hưng Quốc - Tết Tây và Tết ta


Sống ở ngoại quốc đúng 30 năm, tôi, cũng như bất cứ người Việt nào đang định cư ở hải ngoại, mỗi năm cũng đều có đến hai cái Tết: Tết Tây và Tết ta. Nhưng với riêng tôi, hình như có sự thiên vị rõ rệt: Chỉ có Tết ta mới thực sự là Tết.

Sự thiên vị ấy có cái gì như nghịch lý. Bởi, về phương diện xã hội, Tết Tây dễ thấy hơn Tết ta. Cả mấy tuần trước, đi đâu cũng thấy không khí Tết: Tết trên đường phố và ở các cửa tiệm. Trong quan hệ liên cá nhân, Tết cũng hiện diện trong những bức thiệp và những lời chúc, trong những gói quà người ta nhận được hoặc gửi tặng cho bạn bè đồng nghiệp. Giao thừa Tết tây lại càng lớn. Ở thành phố Melbourne, nơi tôi sống, vào đêm giao thừa có cả hàng triệu người đổ xuống đường để cười đùa, hát hò và ngắm pháo bông. Pháo bông ở Melbourne không lớn và đẹp như ở Sydney nhưng dù sao cũng rất ấn tượng, đủ để cả triệu người say mê. Trong môi trường đại học, nơi tôi làm việc, không khí Tết cũng rất rõ rệt qua việc nghỉ lễ kéo dài cả tuần lễ, từ Giáng sinh đến tận mồng 3 hay mồng 4 tháng giêng. Vậy mà, lạ, tự đáy lòng, tôi vẫn không thấy đó là Tết. Tôi gửi thiệp hoặc tặng quà cho người này người nọ như một thứ thủ tục trong quan hệ xã hội và nghề nghiệp. Những lời chúc bằng tiếng Anh gửi đi hoặc nhận được đều có cái gì như sáo ngữ chứ không có một nội dung cụ thể nào cả.

Ts Đặng Huy Văn - Xuân đang về thêm lớn ước mơ tôi


Đã sắp đến ngày 17/2, ngày mà cách đây tròn 36 năm, bọn cộng sản Trung Quốc đã dùng tới gần 60 vạn quân các loại ào ạt tràn qua sáu tỉnh Biên Giới Phía Bắc để xâm lược nước ta. Ngay  sáng sớm ngày 17/2/1979 đó, nhiều bộ đội biên phòng của ta đã bị giặc bắn hạ trong khi đang giành nhau với giặc từng tấc đất, trong đó có một người anh họ của tôi. Anh ấy là con trai một của bác tôi, chưa có gia đình. Bà bác tôi lúc đang sống cũng đã vài lần lên viếng mộ con trai nhưng do hoàn cảnh nên chưa đưa hài cốt của anh ấy về được. Ngày 17/2 năm ngoái, tôi đã cùng vài người bạn đồng hương lên tận Cao Bằng để thắp hương cho anh ấy. Năm nay do tuổi già sức yếu không thể lên được, đành phải ngồi nhà bái vọng. Ngày 17/2 này lại rơi vào ngày 29 Tết Ất Mùi. Một ngày Tết không khói hương, thương quá!

Lê Diễn Đức - Cuộc chống tham nhũng ra đi cùng cái chết


Thứ Sáu ngày 13 tháng 2 năm 2015, ông Nguyễn Bá Thanh, trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) lìa đời! 

Sau một thời gian dài điều trị suy tủy ở Mỹ ông Thanh đã trở về Việt Nam và tiếp tục kéo dài sự chữa trị trong vô vọng.

Mặc dù ông Thanh không nằm trong nhóm lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng Sản Việt Nam nhưng do xuất phát từ cá tính, bối cảnh của ông từ Đà Nẵng ra Hà Nội nhận nhiệm vụ mới, đã tạo nên dư luận mạnh mẽ trước bệnh tình và cái chết của ông.

Ngô Nhân Dụng - Kim Jong Un đã được chích ngừa chưa?


Đài Radio Canada mỗi cuối năm làm một “sô” phát hình phát lúc giao thừa. Chương trình thường nhắc lại chuyện trong năm mới qua, phần lớn là chế nhạo các nhân vật chính trị. Năm nay, mục Bình Luận bắt chước truyền thống đó, sẽ bàn về các chuyện đáng cười hơn là những chuyện nhức đầu! Muốn tìm đề tài tức cười cũng không khó, vì nhân vật buồn cười nhất thế giới, vẫn là ông Kim Jong Un, lãnh tụ cộng sản Bắc Hàn.

Mặc Lâm - Cuộc chiến biên giới phía Bắc có đáng được vinh danh?

biên tập viên RFA, Bangkok


Mỗi năm vào ngày 17 tháng Hai trong các nghĩa trang liệt sĩ trải dài sáu tỉnh phía Bắc hương khói ngày một vắng vẻ hơn. Người thân của những liệt sĩ ngày một vắng bóng do khó khăn hay quá cố, nhưng các cơ quan thương binh liệt sĩ của chính phủ cũng được lệnh không ngó ngàng gì tới khiến cho dư luận phẫn nộ thêm trước sự bất nhẫn khó hiểu này. Mặc Lâm ghi nhận thêm vài sự kiện vào sáng hôm nay, trong ngày kỷ niệm này.

Cứ đến dịp 30 tháng Tư, nghĩa trang liệt sĩ khắp nơi lại tưng bừng như ngày hội. Nhà nước không tiếc công và của tổ chức thăm viếng, trùng tu mộ phần để ghi nhớ công ơn của những người bỏ xương máu ra đánh đuổi đế quốc Mỹ. Mặc dù hai nước luôn tuyên bố là mối quan hệ ngày một bền vững hơn nhưng trong những phát biểu trước mộ bia liệt sĩ giới chức thẩm quyền luôn dùng những từ ngữ hùng tráng ghi nhận công ơn diệt Mỹ của người nằm xuống.

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

TK Tran - VẤN ĐỀ ĐẦU ĐỘC BẰNG PHÓNG XẠ VÀ CÁI CHẾT CỦA ÔNG NGUYỄN BÁ THANH (1953-2015)


Theo những mô tả được phổ biến trên các phương tiện truyền thông, thì bệnh mà ông Nguyễn Bá Thanh mắc phải là bệnh rối loạn sinh tủy - pancytopenia - khi hồng huyết cầu, tiểu huyết cầu và bạch cầu bị suy giảm trầm trọng. Bệnh này là một bệnh hiếm hoi, không phải là bác sĩ nào cũng gặp trong suốt cuộc đời hành nghề. Theo những thống kê thì tỷ lệ mắc bệnh chỉ là 1-2 phần triệu, nghĩa là trong 1 triệu dân cư chỉ có 1-2 người mắc bệnh. Trong những tháng qua, bệnh của ông được dư luận quan tâm đặc biệt, không hẳn là vì chứng bệnh hiểm nghèo hiếm hoi mà ông mắc phải, mà vì nguyên do gây ra bệnh của ông. Đã có giả thuyết là ông bị đầu độc bằng phóng xạ.

Lê Phan - Câu Chuyện Cuối Năm


Năm hết Tết đến, nào ai muốn nghe chuyện chiến tranh, chuyện khủng hoảng kinh tế, nhưng khổ một nỗi thế giới không bao giờ chịu nghỉ ăn Tết. Vả lại, chưa đầy nửa nhân loại ăn Tết Âm lịch thành ra phần còn lại vẫn tiếp tục đánh nhau, vẫn tiếp tục tranh chấp, vẫn tiếp tục như không có ngày Tết vậy.
Ngay hôm ông Táo về trời, người ta đã hơi mừng khi Thủ Tướng Angela Merkel của Đức và Tổng Thống Francois Hollande của Pháp nói là họ sẽ đi gặp ông Tổng Thống Nga Vladimir Putin cùng với ông tổng thống của đất nước Ukraine khốn khổ ở thủ đô Minsk của Belarus. Cho đến phút chót các đại diện cấp dưới đã cãi nhau không sao đạt được thỏa thuận.

Phạm Chí Dũng - Nốt lặng Người Cao Tuổi: Đảng chống lại chính mình!


“Bắt - thả” trước Tết Nguyên Đán 2015 là bản phối khí chưa từng có tiền lệ vào các Tết trước ở Việt Nam.

Nốt thăng thuộc về hai Blogger Nguyễn Quang Lập và Hồng Lê Thọ - những người bị coi là “bất đồng chính kiến.” Nhưng nốt lặng, đau đớn thay, lại trở cờ đối với một tờ báo nhà nước.

Chỉ vài tuần sau sự kiện trang Blog Chân Dung Quyền Lực nổ tung về kết quả bỏ phiếu tín nhiệm và danh sách thứ tự từ cao nhất xuống thấp nhất tại Hội Nghị Trung Ương 10, một trang báo chính danh hơn nhiều là Người Cao Tuổi thình lình bị Bộ Thông Tin và Truyền Thông (TTTT) công bố kết luận thanh tra, đòi cách chức và rút thẻ nhà báo Tổng Biên Tập Kim Quốc Hoa. 

Nguyễn Hưng Quốc - Văn hóa chính trị dân chủ

Hình minh họa: internet
Tại sao sinh hoạt chính trị nước này thì lành mạnh, nước kia thì vô cùng nhếch nhác, hết dối trá này đến dối trá khác, hết hỗn loạn này đến hỗn loạn khác? Tại sao dân chủ ở nơi này thì ổn định, vững chắc, dân chủ ở nơi kia thì chập chờn, bấp bênh, lúc nào cũng bị nguy cơ độc tài nghiến nát?

Trước, người ta nghĩ câu trả lời nằm ở kinh tế; sau, người ta nghĩ ở thể chế; gần đây, hầu hết giới nghiên cứu đều tập trung vào một yếu tố khác: văn hóa. Cách hành xử chính trị của mọi người, từ giới cầm quyền đến dân chúng, không phải chỉ dựa trên sự kiện hay quyền lợi thuần túy mà chủ yếu dựa trên cách diễn dịch các sự kiện liên quan đến đời sống cũng như đến số phận của quốc gia và cũng dựa trên sự ưu tiên giữa các quyền lợi liên quan đến bản thân mình cũng như giai cấp của mình. Cả sự diễn dịch lẫn sự ưu tiên ấy đều gắn liền với văn hóa.

Mặc Lâm/RFA - Không ngăn cản bất cứ ai về Việt Nam?

GS. Nguyễn Hưng Quốc, Australia - Hình: Phong Ðỗ
Thứ trưởng Vũ Hồng Nam trong cuộc họp báo mang tên “Xuân Quê Hương” vào ngày 30 tháng 1 chào đón kiều bào đã nói rằng theo Nghị quyết 36 của Bộ chính trị thì đại đoàn kết dân tộc là mục tiêu cao cả, cuối cùng của toàn dân tộc Việt Nam.

Ông Thứ trưởng còn nói đối với người Việt Nam ở nước ngoài thì Bộ Ngoại giao có chính sách hàn gắn, đoàn kết dân tộc với những người còn có ý kiến khác, còn có những hoạt động chống đối, lời nói xâm hại lợi ích quốc gia, dân tộc. Ủy ban nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài đã tiếp cận những kiều bào còn định kiến, cử các đoàn chuyên viên gặp gỡ, trao đổi với đại diện kiều bào ở các nước, có những chính sách cởi mở hơn nữa để vận động họ trở về...

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Nguyễn Mộng Giác - Ðường Một Chiều (Chương 6 )


Bữa cơm trưa thật thầm lặng, rã rời. Tôi chỉ và vài miếng, rồi bỏ đũa xuống. Miếng cơm trong miệng trệu trạo vô vị, tôi tưởng như mình đang nhai rơm, nhai giấy. Thấy tôi bỏ đũa, thằng Nô cũng bắt chước:
- Ba không ăn, con cũng không ăn. Con giống ba hả ba!