Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Nón Cối


 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - 

Trong ánh mắt của chúng ta, tha nhân - hình như - ai cũng đang đội cái nón cối trên đầu, hay có vẻ như đang dấu một cái đuôi hay một cái gì đó sau lưng.
 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Nón Cối (Diễn Đàn Thế Kỷ)
Tưởng Năng Tiến - Nón Cối
Cuối đời, Thanh Nam hay làm thơ và viết phiếm cho tờ Đất Mới - xuất bản ở Seattle, tiểu bang Washington. Ông phụ trách mục “Chuyện Quanh Bàn Nhậu”, và có “tha thiết” ngỏ ý mời tôi cộng tác.

Thuở ấy, những năm đầu của thập niên 80, tôi được coi là một “mầm non có (rất) nhiều triển vọng” – trong cả hai giới: cầm chai và cầm viết - nên “được lời như cởi tấm lòng.” Tôi hăm hở gửi đến ông câu chuyện đầu tiên, ghi được quanh bàn nhậu:
“Sau tháng 4 năm 1975 không lâu, bộ đội cũng như dân chúng hai miền Nam - Bắc đều muốn "giã từ" nón tai bèo và nón cối. Đội mãi rồi cũng ớn. Đến một lúc - tự nhiên - cả nước cùng chợt nhận ra rằng cả hai loại nón (thổ tả) này trông xấu xí, quê mùa đến độ không còn ai chịu nổi nữa.”

“Trước tình trạng này, một vị Ủy Viên Trung Ương Đảng bèn có ý kiến rằng nón tai bèo thì cho đi luôn là phải, để lại không những đã bận mắt mà còn có thể làm cho đám Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam nổi giận (hay nổi loạn). Nhưng nón cối thì phải tìm cách lưu giữ.”

“Lý do được nêu ra là Đảng ta hoàn toàn không có tương lai, buộc phải sống nhờ vào dĩ vãng (nói cách khác là phải ăn mày dĩ vãng) mà trong chuyện lễ lạc rầm rộ để tưởng niệm những chiến thắng xa xưa thì rất cần nón cối. Thiếu nó "cách mạng" sẽ mất đi vẻ truyền thống …”

“Từ đó, ở Việt Nam có Viện Lưu Trữ Nón Cối. Làm giám đốc cái viện này - tất nhiên - không có cơ hội xà xẻo, móc ngoặc hoặc tham nhũng nhưng được cái là an nhàn và (chắc chắn) an thân. Ai cũng tưởng vậy mà không phải vậy.”

“Một hôm, Cục Tình Báo Hải Ngoại bỗng phát hiện ra cả trăm ngàn cái nón cối đã bị mang ra nước ngoài, và được xử dụng thường xuyên trong những cộng đồng người Việt tị nạn. Thế là vị giám đốc bị đưa ra toà, lãnh rất nhiều năm tù - và cả đống năm quản chế - với tội danh là “hoạt động gián điệp, tạo điều kiện cho kẻ địch xâm nhập vào hàng ngũ Đảng ..."

"Bản cáo trạng về vụ án này, cũng như tất cả những bản cáo trạng (có liên quan đến gián điệp) trước cũng như sau đó của hệ thống pháp lý CHXHCNVN, chỉ là một sự vu cáo trắng trợn. Sự thực, số nón cối thất thoát đã không rơi vào tay bất cứ một tổ chức nào tại hải ngoại mà đều được mua lại bởi những cửa hàng - chuyên buôn bán những vật dụng dùng cho việc thủ dâm.”

 - Đừng có giễu dở nha, cha nội. Trong vụ này nếu nghèo óc tưởng tượng và cần “tiếp thị” (visual aid) thì người ta mua báo Play Boy hay đồ lót của phụ nữ ở Secret’s Victoria chớ ai nhìn tới cái nón cối làm chi. Coi ghê thấy mẹ.

- Nói như vậy là biết một mà không biết hai. Thủ dâm có tới hai kiểu chớ không phải một.

- Thiệt vậy sao?

- Chớ sao, khi không có người bạn tình (sexual partner) bên cạnh mà có nhu cầu giải quyết những “bức xúc” sinh lý thì người ta mới nhìn vào (hoặc hình dung ra) một hình ảnh gợi dục nào đó để thủ dâm bằng tay. Còn khi muốn chống cộng quá cỡ mà dân làng Ba Đình Hà Nội ở quá xa, với không tới thì người ta dùng tới nón cối. Cứ chụp đại nó lên đầu bất cứ một thằng cha con mẹ nào đó, đang đứng sớ rớ ở kề bên, hô hoán lên nó là cộng sản hoặc làm tay sai cho cộng sản, rồi nhào vô đánh đấm túi bụi, chửi rủa xối xả cho nó …. đã (miệng). Đó là một hình thức “thủ dâm”, để thoả mãn nhu cầu tâm lý!”

Sau khi đọc xong, Thanh Nam xé mấy trang bản thảo làm tư và vứt vào sọt rác. Trông ông (bỗng) nghiêm và buồn thấy rõ:

- Chụp mũ là một thảm kịch của chúng ta, không phải là một chuyện đùa. Nếu chú quan tâm đến vấn đề thì phải bỏ thời giờ suy nghĩ, tìm hiểu để viết một bài báo nghiêm chỉnh. Đâu phải chuyện gì cũng mang ra để cười giỡn được. Nói chú đừng tự ái chứ chuyện chú viết tôi cười … không nổi, nó chỉ khiến tôi buồn, và buồn (thiếu điều) muốn… chết!

Rồi ông qua đời thật, không lâu, sau đó. Tôi ở lại hụt hẫng, thôi la cà quanh bàn nhậu nhưng vẫn uống lai rai, và (thường) uống mình ên. Đôi lúc, khi chuếnh choáng, tôi vẫn nghĩ đến những câu thơ - đẫm nước mắt và hơi men - mà Thanh Nam làm lúc cuối đời, và món nợ về “thảm kịch chụp mũ” (vẫn) chưa thanh thỏa được với ông.

Có thời gian (ngăn ngắn) tôi làm xướng ngôn viên, trong một trại tị nạn, ở Thái Lan. Công việc hàng ngày chấm dứt đúng vào lúc 10 giờ tối, với thông báo cuối của ban phát thanh, như sau:

“Đồng hồ của phòng thông tin chúng tôi bây giờ là 10 giờ tối, xin mọi người vui lòng trở về lô lều của mình, và điều chỉnh mọi âm thanh vừa đủ nghe để khỏi làm phiền người bên cạnh, đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi. Kính chúc đồng bào một đêm an lành và ngon giấc.”

Tôi luôn luôn cảm thấy có đôi chút ngập ngừng ở câu nói cuối cùng. Vào thời điểm đó, suốt những năm dài của cả thập niên 1980, không ai trong số hàng triệu người Việt ở khắp những trại tị nạn Á Châu (kể cả những đứa bé thơ) có được một giấc ngủ bình thường - nói chi đến chuyện “an lành” hay “ngon giấc”. Những cơn ác mộng của những kẻ hốt hoảng, bồng bế dắt díu nhau bỏ chạy khỏi quê hương, đều gần giống như nhau: bị săn đuổi, bắt bớ, đánh đập, hãm hiếp, lạc lõng đói khát giữa biển trời bao la, hay bị chìm thuyền giữa đại dương giông bão…

Sau mộng mị, chúng tôi thường thức giấc giữa khuya - toát đẫm mồ hôi vì sợ hãi và mệt nhọc - nằm định thần một lát rồi … thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra rằng mình đã thoát, và (chỉ) vừa trải qua một giấc mơ! Mộng dữ như thế thưa dần, với thời gian, rồi dứt hẳn nơi phần lớn những người tị nạn - nhất là sau khi cuộc sống của họ đã tạm ổn định nơi vùng đất mới.

Tiến trình bình thường này, tiếc thay, không xẩy ra cho tất cả mọi người. Với số người còn lại, thỉnh thoảng, họ vẫn cứ tiếp tục bị mộng mị và những hồi ức hãi hùng theo đuổi. Một số ít hơn nữa thì sống hoàn toàn bình thường và an lành một thời gian, rồi bỗng dưng lại bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng hay những hồi tưởng về những kinh nghiệm khủng khiếp mà họ đã trải qua.

Trường hợp sau, có tên gọi là hội chứng PTSD (Post Traumatic Stress Disorder) With Delay Onset. Theo DSM - IV – TR (Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorder, Fourth Edition. Text Revision. Washington, DC, American Psychiatric Association, 2000 - cẩm nang hiện dụng của khoa Tâm Thần Học) thì dù “phát chậm” (delay) hay không, Hậu Chấn Thương Tâm Lý đều có nguyên nhân từ những biến cố kinh hoàng - ngoài sức chịu đựng bình thường của con người - thường xẩy ra nơi chiến trận, hay khi chúng ta là nạn nhân của sự bạo hành, hãm hiếp, cướp bóc, tù đầy, khủng bố, tra tấn…

Ngoài ác mộng và những hồi tưởng như thật, DSM - IV - TR cũng liệt kê đến những hội chứng khác nữa của PTSD như :nghi ngại thái quá, bất an, lãnh đạm (hypervigilance, sense of foreshortened future, feelings of detachment from others, sđd, trang 468).

Có đến mười phần trăm dân số Việt Nam (hay hơn nữa) đã trải qua cảnh vượt biên, tù đầy - hoặc cả hai. Số còn lại, nếu không bị thương tích hay tai họa gây ra do bom đạn trong thời chiến, đều phải chịu dựng những kinh nghiệm sống (rất) bất thường khác dưới chế độ cộng sản: cải cách ruộng đất, kiểm thảo, đấu tố, vượt tuyến, di cư, di tản, đổi tiền, kiểm kê tài sản, thi hành nghĩa vụ lao động, đi kinh tế mới … Dân Việt, ở thời đại này, có vô số “cơ hội” để mắc chứng Hậu Chấn Thương Tâm Lý!



Đôi lúc, tôi trộm nghĩ dân tộc mình đang bị “PTSD tập thể”. Nếu không, làm sao giải thích được sự nghi ngại thái quá (hypervigilance) của cả một cộng đồng như vậy - ở hải ngoại. Trong ánh mắt của chúng ta, tha nhân - hình như - ai cũng đang đội cái nón cối trên đầu, hay có vẻ như đang dấu một cái đuôi hay một cái gì đó sau lưng.

Thái độ e ngại dè dặt này, có thể, khiến cho một số người “yên tâm” hơn nhưng (chắc chắn) không làm cho chúng ta vững mạnh hơn - nếu chưa muốn nói là ngược lại. Tôi thường nghe là cộng sản cho người trà trộn vào những tổ chức, hay hội đoàn … gì đó để gây chia rẽ và làm suy yếu cộng đồng.

Trời, sao đang sống ở phố Bolsa của tiểu bang California mà nói năng y trang như đám dân làng Ba Đình, Hà Nội vậy - mấy cha? Tụi nó cũng luôn miệng kết tội và bỏ tù hết người này đến người khác vì “lạm dụng tự do và dân chủ”, dù dân chủ cũng như tự do đều chỉ là “hàng mẫu không bán” trong chế độ cộng sản. Tương tự, chúng ta cũng có bao giờ đoàn kết và mạnh mẽ đâu mà “lo” chuyện bị kẻ địch len lỏi vào hàng ngũ để làm cho chia rẽ hay suy yếu.

“Với một lực lượng hùng hậu vài triệu "nhân tài" ở nước ngoài, cộng đồng hải ngoại không làm được gì hơn là hô hào và trông chờ vào con số đếm trên đầu ngón tay những người đấu tranh trong nước” (Lê Phạm Bảo Khánh, "Dân Chủ Từ Trên Trời Rơi Xuống” - Đàn Chim Việt, Dec. 2003).

Nói thế tuy hoàn toàn không sai nhưng (e) chưa đủ. Con số đếm trên đầu ngón tay này không phải chỉ là chỗ “trông chờ” của vài triệu “nhân tài” ở hải ngoại thôi đâu. Đó còn là niềm hãnh diện và hy vọng (rất) mong manh của toàn dân cơ đấy.

Và dân Việt, có lẽ, chỉ còn số người (“đếm trên đầu ngón tay”) này dám sống. Kỳ dư, kể như là đã chết hay đang chờ chết. Xin đơn cử vài thí dụ, về những trường hợp dở sống và dở chết như thế.

Tế Hanh từng là ủy viên ban chấp hành hoặc thường vụ Hội Nhà Văn VN, từng mười năm liền phụ trách đối ngoại của hội, từng có chân trong ban phụ trách nhà xuất bản Văn học. Ông cũng từng hãnh diện khoe rằng “ bọn tôi, thừ thuở 20-25 đã làm nên Thơ mới … Rồi bọn tôi thay nhau dẫn dầu trong thơ viết về chống Mỹ, cũng như có những bài thơ hay nhất ca ngợi chủ nghĩa xã hội.”

Và cái “bọn tôi” đó, vào lúc cuối đời, đều đành chép miệng mà rằng:“trải qua hai cuộc chiến tranh mình còn được sống, được làm thơ, còn may mắn hơn khối người khác, thế là được rồi” [Vương Trí Nhàn, Cây Bút Đời Người, (Phương Nam Corp, 2002]. Sống dở chết dở ra sao, làm thơ để chống ai hay ca ngợi ai thì dường như không phải là những điều mà “bọn tôi” (dám) bận tâm?

Sao mà dễ chịu (và dễ dậy) đến thế nhỉ? Bất cứ một ông hay một bà cửu vạn nào đó - đang ngồi bó gối, ở vỉa hè của khu phố Giảng Võ - cũng đều có thể suy nghĩ y như thi sĩ Tế Hanh. Họ cũng tự an ủi là mình “còn may mắn hơn khối người khác.”

- Ai?

- Thì những người homeless (vô gia cư) khác nhưng không còn đủ chân tay để làm phu cửu vạn chứ ai? 

Tại sao mọi người đều “nhìn xuống”, đều không còn ai dám kỳ vọng gì nữa vào một nếp sống bình thường hay tốt đẹp, và tất cả đều sống với cái cảm giác tạm bợ (sense of foreshortened future), vô vọng - đến như thế? Có phải đây là một hội chứng khác của bệnh Post Traumatic Stress Disorder hay không?

Còn lớp người trẻ hiện tại - họ sinh sau chiến tranh hay may mắn không phải sống trong thời chiến, không bị những thương tật tinh thần do “cách mạng” gây ra - thì sao? Họ có bình thường và lành mạnh hơn cha anh của mình không?

Hình như không! Hoặc nếu có (e) cũng không nhiều. Họ bị “lây” chứng lãnh đạm (feelings of detachment from others) từ PTSD của những thế hệ trước nên đều mắc vào một thứ bệnh thời đại khác: bệnh “mackeno”. Đây cũng là một dạng thức HIV, về tâm lý, có tên là “bệnh liệt kháng trước bất công” - theo như cách nói hiện giờ.

Lịch sử của giai cấp cầm quyền (thường) chỉ là lịch sử của những thằng hay những con ăn cướp. Và ít có đảng cướp nào “may mắn” như Đảng CSVN. Sau khi dồn toàn dân vào hết cuộc chiến này đến cuộc chiến khác, bắt ép mọi người trải qua đủ thứ kinh nghiệm sống hãi hùng (đến độ phát sinh tâm bệnh), rồi họ “tọa hưởng kỳ thành.”

Thành quả ở đây là mồ hôi nước mắt của cả một dân tộc, là tài nguyên của cả một quốc gia, là những đồng tiền vay mượn hay viện trợ … để mà tha hồ phung phá. Họ không gặp phải sự ngăn cản hoặc chống đối của bất cứ ai vì cả dân tộc Việt đều còn đang trong tình trạng thương tật.

Bao giờ mà những thương tật tinh thần này chưa được nhìn nhận và giải toả thì tập đoàn lãnh đạo cộng sản (hay bất cứ một nhóm người bất nhân nào khác) vẫn còn có cơ hội nắm được quyền bính ở đất nước này.


Viết Từ Sài Gòn - Qui trình của độc tài và băng hoại



Viết Từ Sài Gòn - 

Gần đây, dư luận xôn xao vụ 298kg heroin lọt qua cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất, bay thẳng qua Đài Loan và bị bắt, bị tịch thu ở sân bay Đài Loan. Cho đến nay, chưa có ai bị bắt, những quan chức có trách nhiệm trong ngành hải quan, an ninh đều cho rằng đó là một sai số “luồng xanh” bởi những chiếc loa thùng có chứa heroin bên trong này do một công ty có uy tín, chưa bao giờ vi phạm pháp luật ký gởi…


Và, ngay cả cái công ty được xem là “chưa vi phạm pháp luật lần nào, hàng hóa an toàn” ấy cho đến bây giờ vẫn chưa hề hấn gì, chưa có ai bị bắt, chí ít là bị triệu tập đề điều tra, xét hỏi (với pháp luật hiện hành, ngành an ninh hoàn toàn có quyền bắt hoặc triệu tập để điều tra, xét hỏi bởi qui mô tội phạm vô cùng trầm trọng). Dường như chưa có tín hiệu nào cho thấy ngành an ninh, nhà nước và Đảng quan tâm về vấn đề này.

Ông Cục phó Hải quan thành phố Hồ Chí Minh cũng nói được đúng một câu là mọi nhân viên hải quan và công cụ hỗ trợ của sân bay Tân Sơn Nhất đã thực hiện đúng qui trình, nếu có sai chăng thì do máy móc, cụ thể là cái máy soi, mà máy soi cũng không phải của hải quan, nó là máy của an ninh sân bay. Trong khi đó, an ninh sân bay thì bị hỏng máy. Mà máy hỏng thì không thể nói là “sai qui trình” được, bởi nó hỏng thì nó đã được nằm ngoài qui trình. Trách nhiệm này nếu có chăng là thuộc về chó nghiệp vụ. Nhưng bữa đó, vì “luồng hàng xanh” nên chó nghiệp vụ cũng được ở nhà ăn uống, ngủ nghỉ theo đúng qui trình.

Nói chung là đúng qui trình, thường thì cái gì đúng qui trình cũng đều hợp lý cả. Ví như miền Trung bị ngập lụt, chết và mất tích gần 50 người, nhà cửa đổ nát, màn trời chiếu đất cũng là đúng qui trình. Bởi vì, cái chết, sự mất mát này có nguyên nhân từ một hành động đúng qui trình, đó là xả lũ đúng qui trình. Mà một khi xả lũ đúng qui trình thì mấy cái đập không có lỗi, người xả không có lỗi và đương nhiên người điều hành thủy điện không có lỗi. Suy xa hơn một chút là ngành điện lực không có lỗi, nhà cầm quyền cũng không có lỗi. Bởi vì, không thể bắt lỗi thủy điện một khi xả đập đúng qui trình, mà thủy điện xả đúng qui trình thì làm sao kiện nhà cầm quyền về tội giám sát sai qui trình được?

Như vậy, người dân chỉ còn nước tự an ủi mình là sụp nhà đúng qui trình, ngập bùn đúng qui trình, ngập úng đúng qui trình, khóc lóc đau khổ đúng qui trình, mất mát đúng qui trình, chết chóc đúng qui trình… Cuối cùng, mọi thứ đều coi như xong, nếu có lỗi là cái qui trình nó lỗi. Nhưng cái qui trình là gì thì đến trời cũng không biết được, chỉ có cán bộ mới biết thôi, đố ai mà biết được (công lao bác Hồ!)!? Mà nếu không bắt lỗi được “qui trình” thì xem như huề cả làng!
Và, hầu như mọi chuyện, nếu chịu khó xâu chuỗi lại những vụ án oan sai, những cái chết oan ức trong đồn công an và những phi vụ kinh tế làm tổn hại đến an sinh quốc gia như vụ Vinashine, Vinaline, nạn tham nhũng… Đều đúng qui trình!

Nếu như những vụ án oan sai là do bản thân người “chịu án” không may mắn, thì những cán bộ điều tra lúc nào cũng đúng qui trình cả, bằng chứng của việc đúng qui trình này là khi vụ án bị phanh phui, trả oan cho người vô tội thì cấp trên của cán bộ điều tra xét hỏi vẫn trả lời rằng thuộc cấp của họ đã làm đúng qui trình điều tra, xét hỏi. Đó là chưa nói đến những vụ chết người trong trại giam, kể từ năm 2009 đến nay, đã trên 30 người chết trong xà lim tạm giam, thân mình bầm dập, chấn thương đa cấp. Nhưng nguyên nhân chết vẫn là “chịu không nổi mặc cảm tội lỗi nên tự tử”. Nói chung là ngành công an đã làm đúng qui trình chết là do “chịu không nổi” cái qui trình ấy.

Nói xa ra ngoài đường, hiện nay, từ Nam chí Bắc, đi đâu cũng thấy công an giao thông đứng đường, chặn bắt xe, vòi vĩnh tiền của người đi đường, thậm chí cảnh sát cơ động cũng ra đứng đường, chặn xe và cướp cạn. Nhưng một khi những vụ việc này bị phanh phui, câu trả lời cũng sẽ là đúng qui trình, không có đồng chí nào phạm tội cả!

Vì lý do, các đồng chí công an giao thông ra đứng đường, đứng trạm, kiểm tra xe đều có giơ gậy, chào hỏi, sau đó kiểm tra giấy phép lái xe, nếu có giấy phép thì chuyển sang kiểm tra giấy bảo hiểm xe, nếu có thì lại chuyển sang xem giấy tờ thử có phải xe chính chủ hay không, mà đến đây vẫn đầy đủ thì kiểm tra đèn, bản số thử có đèn nào không đỏ, bản số có mờ không, nếu vẫn tốt thì lại kiểm tra phanh, kiểm tra phụt… Cứ thế, mười phút sau là có ngay cái để phạt. Hoàn toàn đúng qui trình! Chẳng qua do người đi đường sợ phạt quá nên dúi tay cho cán bộ, chứ cán bộ thì luôn làm đúng qui trình pháp luật!

Và cứ thế, cao hơn là cấp trung ương, cấp chính phủ, vấn đề nhập vào, tách ra rồi lại nhập vào của Vinashine, Vinaline đều đúng qui trình, không có ai sai cả. Vì sao? Vì khi thành lập, nó đã thành lập, vay vốn, huy động vốn đúng qui định của Chính phủ, đến khi phát hiện ra thua lỗ, tham nhũng, thì bắt lãnh đạo của nó đúng qui trình.

Sau đó, lỗ quá, lại khất nợ với nước ngoài, chuyển đổi hình thức, và sát nhập… tất cả các thao tác này đều đúng qui trình. Chính phủ không có lỗi vì chính phủ đã thành lập, sát nhập và theo dõi nó (chết) đúng qui trình.

Cái sai qui trình luôn thuộc về nhân dân, do nhân dân đã theo dõi, đã đóng thuế, đã chịu khổ chịu nhục mấy mươi năm nay, lẽ ra phải chịu câm chịu điếc luôn cho khỏi mệt đầu, và cứ sống như những con lợn trong chuồng, cho gì ăn nấy, bảo gì làm nấy, đặt đâu ngồi đấy theo đúng “tinh thần hiến pháp và pháp luật” thì hà cớ gì phải biết chuyện, hà cớ gì phải đau đầu trước vấn nạn tham nhũng nhà nước, hà cớ gì phải biểu tình chống bành trướng Trung Quốc, hà cớ gì phải kêu gọi dân chủ? Dân khổ vì dân đã đi sai qui trình. Cái qui trình lớn nhất mà nhà nước, đảng Cộng sản Việt Nam thiết lập chính là qui trình “không có gì” (một nửa vế của “không có gì quí hơn độc lập” mà sau ba mươi mấy năm, Đảng đã thực hiện được phần “không có gì” với một đất nước không còn gì).

Và, một khi qui trình này tồn tại, thì bất cứ qui trình nào của đạo đức, phẩm hạnh, công lý, sự tử tế, tính vị tha và lòng tự trọng sẽ không được phép ngoi đầu tồn tại. Không tin thì nhìn vào lũ lụt miền Trung, nhìn vào Vinashine, nhìn vào trẻ em chết vì vaccine, nhìn vào 298kg heroin lọt qua cửa sân bay, không tin thì nhìn vào kì họp quốc hội vừa qua và cuộc điều chỉnh sửa đổi hiến pháp rất đúng qui trình, gần 100% phiếu thuận… Tất cả đều đúng qui trình! Vì nếu sai qui trình, lấy đâu ra một số lượng heroin khổng lồ như vậy để đưa ra nước ngoài? Ngoài số lượng vừa bị phát hiện, còn bao nhiêu kí lô ma túy đúng qui trình chưa bị phát hiện?

Cái chết của nhân dân, sự băng hoại của lớp trẻ do ma túy, xì ke, sự lũng đoạn kinh tế, sự oan ức, tức tưởi của dân oan, sự mất trắng gia sản vì cướp bóc trắng trợn của đám quan chức địa phương và dự án ma… đều đúng qui trình cả! Vì đây là qui trình băng hoại tận gốc rễ dân tộc Việt Nam để đến một lúc nào đó, các “đỉnh cao trí tuệ” sẽ thống lĩnh, chăn dắt nhân dân như chăn dắt một bầy cừu khờ khạo và khi thích thì cho ăn, khi cần thì giết thịt. Đó mới là qui trình đích thực của nhà nước độc tài Cộng sản!


Lê Đức Dục - Nước cộng hòa xã hội ảo thuật "đúng qui trình"!


Lê Đức Dục -

Hôm nay ngày 11- 12- 13, con số có màu sắc ảo thuật, nên viết bài này, hehe

Huyền thoại ảo thuật David Copperfield trong thời gian gần đây đã im tiếng, bởi anh biết rằng tài năng ảo thuật của anh là “hàng độc” với hàng tỷ người trên thế giới, tuy nhiên tài năng huyền thoại với những tiết mục như đi xuyên Vạn Lý Trường Thành, làm biến mất tượng Nữ thần Tự do…so với những chuyện ở xứ ta, thì chỉ là chuyện con muỗi. Đấy là chưa nói những “mánh” của David Copperfield còn bị lật tẩy, trong khi đó, ở xứ ta , chưa một màn ảo thuật nào lại bị lộ sáng.


Chuyện nóng nhất gần đây là vụ 600 bánh heroin với trọng lượng hơn hai tạ đã chui qua cả một hàng rào hải quan, an ninh, máy soi…mà không ai phát hiện ra cho đến khi lô hàng này hạ cánh xuống Đài Loan thì bị “tó”. “Con voi chui lọt lỗ kim” thành ngữ này chả là cái đinh gì so với chuyện 600 bánh ma túy chui lọt hải quan, an ninh, và như thế chuyện chui lọt qua Vạn Lý Trường Thành của David Copperfield cũng là cái đinh rỉ!

Nhưng không phát hiện ra 600 bánh heroin cũng chỉ là chuyện nhỏ, bởi vì, thật ra những tay buôn ma túy đã che giấu nó trong những chiếc loa, đôi khi người trần mắt thịt không nhìn thấy cũng phải.

Còn những chuyện ai cũng biết mà không ai thấy mới thật sự là “siêu ảo thuật”!

Hồi cuối năm 2012, tại kỳ họp HĐND thành phố Hà Nội, ông Trần Trọng Dực, chủ nhiệm UBKT Thành ủy vừa có ý kiến bảo rằng chuyện chạy một suất công chức ở thủ đô mất chừng 100 triệu đồng, trong khi bà con cả nước mắt chữ A mồm chữ O thốt lên “sao chạy công chức ở thủ đô giá rẻ thế, chỉ “100 chai” thôi a?” thì các ban ngành của thành phố này đã vào cuộc quyết liệt để cuối cùng kết luận là “không có chuyện chạy công chức mất 100 triệu”, hehe, tài thật, nó sờ sờ nghênh ngang ra đó , trong mỗi gia đình, mỗi cơ quan…mà không ai nhìn thấy, thế thì chuyện David Copperfield làm mọi người không nhìn thấy tượng Nữ Thần Tự Do có là cái gì đâu!

Màn ảo thuật làm cho mọi người không thấy tượng Nữ Thần Tự do cũng bị “lộ mánh”, còn cái màn làm 30% công chức không làm được việc chỉ còn 1% như Bộ trưởng Nội vụ Nguyễn Thái Bình mới là bá chấy, chuyển chất lượng từ 30% còn 1% nghĩa là biến hơn 1 triệu công chức chất lượng thấp thành 900.000 công chức đạt chất lượng quả là một phép màu và tài năng như David Copperfield bó tay bái phục là chuyện đương nhiên!

Và chắc David Copperfield không chỉ bái phục những màn ảo thuật các con số này. Ví như làm sao David Copperfield có thể hiểu được một người như ông Chấn tự nguyện nhận tội giết người và vào tù sinh sống an cư lạc nghiệp đến 10 năm, chuyện ép cung nhục hình để ông Chấn nhận tội hoàn toàn không có, các cán bộ điều tra đã viết tường trình như vậy, như thế chỉ có một khả năng xảy ra, ông Chấn đã bị thôi miên, và thôi miên để một người không giết người tự nhận tội giết người và suýt nữa dựa cột, thật tình, trình phù thủy của David Copperfield mà nghe chuyện này cứ là khóc thét. Và nếu ảo thuật gia huyền thoại này nghe câu chuyện một người bán hàng rong ở TP HCM mới hôm kia đây tự nguyện còng tay nằm ngủ co quắp giữa lề đường chứ hoàn toàn không hề có chuyện những nhân viên dẹp trật tự bóp cổ đánh đập ngất xỉu thì quả là quá siêu. (Đấy là chưa kể hàng vạn ảo thuật gia siêu hạng khác, lương chỉ mươi triệu đồng nhưng làm được nhà mấy ngàn triệu, xe mấy ngàn triệu, cho con du học mấy ngàn triệu…trang trại mấy ngàn triệu, và kê khai tài sản chỉ ...mấy chục triệu!)

Nhưng màn ảo thuật siêu nhất là chuyện thủy điện xả lũ, hàng chục vạn người dân điêu đứng, hàng chục người chết vì lũ nhưng không thể phát hiện ra cái kẻ chịu tội là ai! Hàng chục người đã chết, chết thật chứ không phải chết ảo thuật, chuyện này thì David Copperfield càng kinh hãi bởi chỉ chết 1 người, dù có là ba đầu sáu tay huyền thoại phù thủy thì David Copperfield cũng chịu tội, song ở đây không có ai chịu tội cả. Và khi nghe đến vụ này, thì, cũng như ảo thuật gia có những mánh lới thủ thuật của mình, toàn bộ những màn ảo thuật kể trên đều dựa vào một bảo bối gọi là “đúng quy trình”!

Xả lũ đúng quy trình, làm án đúng quy trình, điều tra đúng quy trình, tuyển dụng đúng quy trình, kiểm tra soi chiếu đúng quy trình, dạy đúng quy trình, học đúng quy trình... Và nhờ đúng quy trình, một ngày kia có một xứ sở mang tên “Nước cộng hòa ảo thuật chủ nghĩa” đã ra đời cũng rất ĐÚNG QUY TRÌNH!


Ghé thăm các blogs: 13/12/2013



BLOG ĐÀO TUẤN

 Khi không soi gương, làm sao biết được trên mặt mình có nhọ.

“Là dân Biên Hòa, là người Việt Nam, tôi thấy xấu hổ thay cho những ai đã “cướp vài lon bia” ở đây trưa ngày 4.12”.

Không cần phải giới thiệu bạn đọc cũng biết đây là tấm băng rôn nói về điều gì. Vâng, nỗi xấu hổ cũng đúng, sự nhục nhã cũng không sai, mà bảo đó là câu chuyện nhân cách cũng phải.

Trong những câu chuyện thiền kinh điển, có ghi lại cuộc đối thoại giữa thiền sư Sozan và học trò:
“Cái gì qu‎í giá nhất trên thế giới?”- người học trò hỏi.

Thiền sư trả lời: “Đầu của con mèo chết.”

“Tại sao đầu của con mèo chết là cái quí giá nhất?”

“Bởi vì chẳng ai có thể định giá nó được.”

Đầu mèo thì nào có giá trị gì. Người ta ăn đủ loại đầu: Đầu heo, đầu bò, đầu cá, đầu gà…ngoại trừ đầu mèo.

Nhưng bài học của câu chuyện thiền không phải là việc định giá thứ quý giá nhất, mà là xác định thứ rẻ nhất có thể định giá.

Câu chuyện Biên Hòa của ngày hôm nay đang cho thấy một thực tế hiển nhiên rằng nhân cách của không ít người có giá chỉ “vài lon bia”.

Hôm qua, nỗi xấu hổ của cô sinh viên trường FPT, trước nhân cách của một đám đông đồng bào, đã trở thành nỗi xấu hổ chung của cả dân tộc khi một đài truyền hình nước ngoài và trước đó là youtube đã loan tin khắp thế giới về vụ hôi bia mà có lẽ khi nhìn lại những hình ảnh cướp cạn đó, bất cứ ai là người Việt Nam cũng cảm thấy muốn tìm một cái lỗ nẻ.

Người ta sẽ nhìn thấy ở đó điều gì khác ngoài sự man rợ, vô minh?!

Cả đất nước ê chề chỉ vì một đám đông hôi của. Và xin đừng bao giờ đổ lỗi cho cái nghèo. Hoặc nếu nghèo, thì đó chỉ là sự nghèo nàn về nhân cách, về văn hóa. Nghèo nàn cả sự tự trọng và nỗi xấu hổ nữa.

Nhưng sau khi tấm băng rôn về sự tự trọng và nỗi xấu hổ kia được giăng lên, chính quyền địa phương đã cho dỡ bỏ với lý do “Ảnh hưởng tới mỹ quan đô thị”.

Thật là buồn cười. Làm sao việc dỡ bỏ một chiếc băng rôn có thể xóa nhòa trong tâm trí người dân cả nước hình ảnh đám đông nhâu nhâu bầy đàn xông vào tranh cướp. Nhưng làm gì có mỹ quan mà bảo phải gìn giữ.

Dẫu sao, trong đám đông loạn lạc về lòng tự trọng, vẫn còn đó lương tri: Một cô sinh viên treo những tấm băng rôn về hai chữ xấu hổ. Một người mẹ nói về sự nhục nhã. Nhục nhã vì điều khủng khiếp nhất là hình ảnh người mẹ xông vào cướp bia ngay trước mắt đứa con gái nhỏ. Nhục nhã, vì đứa bé hỏi một câu mà người lớn không thể trả lời “Mẹ lấy bia làm gì?”.

Báo chí ngày hôm qua đã đồng loạt dẫn nguồn Công an Đồng Nai cho biết đang điều tra và nếu có thể sẽ khởi tố vụ án công nhiên chiếm đoạt tài sản. Nhưng có lẽ, một tấm băng rôn tự trọng nói về hai chữ xấu hổ cần thiết hơn nhiều. Một chiếc băng rôn một tấm gương để hàng ngày người ta phải đối diện với sự nhục nhã. Một tấm băng rôn như thứ bia miệng khắc ghi trong đó một cái giá rẻ mạt về nhân cách.

Khi không soi gương, làm sao biết được trên mặt mình có nhọ.

BLOG ĐÀO TUẤN 

 Tổng bí thư đã lấy chuyện “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã hối lộ…”.Nhưng điều đó không có nghĩa là ở đâu cũng giữ đại cục bằng cách chỉ những con sâu bên cái cây nhà hàng xóm.
Vụ tham nhũng tiền cứu trợ trẻ em tàn tật ở Hà Giang đang có một kết cục ngoài sức tưởng tượng khi cơ quan điều tra giao Sở LĐ-TB và XH xử lý hành chính hành vi tham ô để giữ… đại cục.

Vụ án đơn giản: Giám đốc Trung tâm cứu trợ trẻ em tàn tật, thuộc Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh Hà Giang cùng thủ quỹ và kế toán đã “ăn bớt” của trẻ khuyết tật hơn 181 triệu đồng bằng cách không phát hết số tiền hỗ trợ cho trẻ khuyết tật đến khám sàng lọc và sau đó lập chứng từ khống để quyết toán.

Trong hồ sơ hình sự, ghi rõ “Đây là vụ việc có dấu hiệu phạm tội tham ô tài sản”, gồm các tình tiết tăng nặng như “phạm tội có tổ chức”, “số tiền chi sai và chiếm hưởng với số lượng lớn lên đến 181.950.000 đồng”.

Có thể tưởng tượng được không khi người ta ăn bớt của những đứa trẻ từ vài chục ngàn tiền hỗ trợ đi lại, ăn uống.

Tuy nhiên, vụ án sau đó đã được bàn giao cho Sở Lao động, Thương binh và Xã hội để xử lý hành chính.

Báo Nhân dân dẫn lời Giám đốc Sở Lý Quang Thái giải thích tờ công văn triện đỏ đề nghị xử lý hành chính, rằng: “Hà Giang là tỉnh nghèo, có rất nhiều trẻ em tàn tật cần được hỗ trợ. Nếu cơ quan điều tra khởi tố hình sự, tôi sợ các tổ chức, cá nhân sẽ biết chuyện, không hỗ trợ cho nữa”.

Trong những lời lẽ của ông Giám đốc, còn có mấy chữ “để góp phần ổn định chính trị tại địa phương”. Và việc không xử lý hình sự là vì…đại cục, vì cái to lớn hơn.

Tại Quốc hội kỳ họp vừa rồi, biết bao nhiêu băn khoăn thắc mắc trước tình trạng có tỉnh 2 năm chỉ xử được 3 vụ án tham nhũng, hay xử 9 bị cáo thì 8 người được hưởng án treo. Các vị ĐBQH bức xúc, nhân dân bức xúc, trong buổi tiếp xúc cử tri gần đây, TBT Nguyễn Phú Trọng cũng nhận định về công tác phòng chống tham nhũng rằng “Lâu nay “phòng” chúng ta cũng yếu, “chống” cũng chưa quyết liệt”. Ông cũng hoàn toàn ủng hộ quan điểm của các cử tri rằng, “chống tham nhũng phải làm nhanh hơn, mạnh hơn, làm nghiêm hơn chứ không thể để xử lâu, xử nhẹ, án treo nhiều”.

Nhưng câu chuyện Hà Giang hôm nay trả lời rốt ráo cho hiệu quả của công tác tham nhũng: Là vì ổn định chính trị tại địa phương. Là vì…đại cục. Dù không một đứa trẻ tàn tật ở Hà Giang biết cái đại cục đó nó to bé mặt mũi thế nào. Dù nhân dân không thể hiểu tại sao bật đèn xanh cho tham nhũng lại có thể gọi là ổn định chính trị địa phương.

Nếu ai cũng chống tham nhũng bằng cái đại cục như Hà Giang thì biết bao giờ mới tìm thấy một bộ phận không nhỏ?

Nếu ở đâu cũng mang đại cục ra để xử lý thì liệu đất nước này làm gì còn có cái đại cục nào để giữ khi những hành vi tham nhũng hai năm rõ mười, gây bức xúc dư luận khi xâm phạm cả quyền lợi của những người yếu thế rõ ràng như thế mà lại xử lý hành chính vì…đại cục.

Tổng bí thư, trong buổi tiếp xúc cử tri đã lấy chuyện “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã hối lộ…” để nói về việc phải xem xét, bình tĩnh , tỉnh táo, sáng suốt…”. Bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt, hoàn toàn không có nghĩa là ở đâu cũng báo cáo không có tham nhũng, ở đâu cũng giữ đại cục bằng cách chỉ những con sâu bên cái cây nhà hàng xóm.

BLOG HAN TIMES

Con người chỉ hơn các sinh vật còn lại ở quyền tự do tư tưởng, bình quyền chính trị (bao gồm cả biểu tình), quyền tự do ngôn luận.

Đôi khi ta cũng đọc Hiến Pháp nước nhà để biết rằng những quyền của ta được ghi nhận, nhưng rồi Hiến pháp bảo rằng phải thực hiện các quyền ấy theo quy định của Pháp luật. Mà pháp luật nước nhà thì lại chưa quy định.

Do thế ta tự hỏi: ta có phải là con người hay không nữa?

Sự thờ ơ của "con người"

Pháp luật không được phép quy định về quyền con người; pháp luật có trách nhiệm bảo vệ các quyền chân chính đó. Nhưng mấy chục năm ưu việt tiến bộ, rốt lại công dân thấy sợ hãi, thờ ơ, xa lạ trước quyền của chính họ.

Thứ quyền nói lên rằng người dân một quốc gia khác với súc vật trong một trại chăn nuôi.

Quyền con người trở thành một thứ chỉ mang tính chất trang trí, một ví dụ minh họa cho Hiến Pháp. Với người dân hình ảnh bóng bay nhân quyền, oái oăm thay thật phù hợp. Bóng bay đẹp, nhưng rồi sẽ xì hơi hoặc bay lên trời, không hề có giá trị thực tiễn.

Sẽ còn tệ hại hơn nếu người ta lợi dụng “quyền con người”, hay “dân chủ” để mưu cầu lợi ích riêng, sự nổi tiếng, hoặc để chứng tỏ sự độc tài dân chủ của mình.  

Trong khi đó miếng cơm, manh áo, quyền được sống (an toàn sinh mệnh) sẽ kéo người dân lại gần hơn với tư duy dân chủ với quyền con người. Kinh nghiệm của Đảng Cộng Sản trong việc cướp chính quyền cũng sẽ đưa lại nhiều gợi mở tích cực.

Cái gì gần gũi thiết thân thì người ta mới bảo vệ, mới tranh đấu vì chính nó.

Tìm lại quyền con người để chính ta sở hữu quyền con người là một hành trình dài. Đối kháng bắt đầu từ khát khao làm một con người chân chính và bắt đầu từ ước vọng xây nền dân chủ chân chính chỉ khi đó “dân chủ” mới ưu việt hơn hiện thời.

Quyền gì?

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nghĩa là một quốc gia chẳng cần đến dân chủ (vì ưu việt gấp vạn lần dân chủ tư sản). Nhưng XHCN là một khái niệm vời vợi đến nỗi ngài Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam còn băn khoăn: Chẳng biết đến cuối thế kỷ này nước ta có xây dựng xong CNXH hoàn thiện hay không nữa?

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải chăng là quyền im lặng, cặm cụi làm ăn, lo toan cho chính bản thân mình, gia đình mình bởi việc lớn đã có Đảng và Nhà nước lo?

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải chăng là quyền đọc sơ yếu lý lịch trích ngang của một vài vị đại biểu bỗng đâu rớt xuống và thế là ta bình bàu (Đảng cử dân bầu). Và khi quốc hội họp, đâu đó có vị phát biểu những điều ngớ ngẩn (thậm chí là mưu toan hạn chế các quyền của công dân). Thôi thì ít ra là vị này cũng phát biểu!

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải chăng là quyền đóng thuế để xây dựng đường xá và giờ phải nộp thêm một khoản tiền để ta có thể đi trên con đường đó?

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải chăng là quyền đóng đủ các loại thuế, nộp phạt đủ các thể loại trong khi những doanh nghiệp, tập đoàn nhà nước nợ tới 1,35 triệu tỷ đồng. Đảng thì băn khoăn, trăn trở, lo lắng, bức xúc, Nhà nước thì ưu việt còn Chính phủ thì đầy trách nhiệm, nhưng … chẳng ai phải chịu trách nhiệm chính cả. Nếu cần tiền để bù vào các khoản nợ, bù cho ngân sách thì đã có thuế.

Những con số 0 dài vô tận là nhân dân anh hùng.

Chúng ta có quyền gì trong một nhà nước như vậy? Phải chăng là quyền bị nộp phạt (cả trăm triệu đồng) hay thậm chí quyền vô tù nếu ta cất tiếng nói phản kháng, đòi những quyền mà ta đáng được hưởng.

Viễn kiến

Đảng Cộng Sản vẫn mạnh, nhưng những con người cất tiếng đòi quyền con người chân chính sẽ ngày càng mạnh hơn. Sự rụt rè, thiếu tự tin của chính Đảng cầm quyền cho họ thêm niềm tin vào một ngày những quyền công dân cơ bản và linh thiêng được thực thi trên đất Việt Nam.

Quốc nạn tham nhũng, “sự suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên” cho họ sức mạnh và niềm tin để đòi hỏi các quyền con người chân chính.

Việc có quá nhiều Đảng viên ra khỏi Đảng (hay bỏ sinh hoạt Đảng) một cách công khai hay âm thầm cho họ thấy Đảng không còn là thế lực tuyệt đối nắm giữ cả sinh mệnh (bao gồm cả chính trị và kinh tế) của mỗi cá nhân.

Cái gọi là "đối kháng chính trị", đang dần có xu thế chuyển từ cực đoan qua đòi hỏi thực thi nghiêm túc những quyền cơ bản của con người. Sự quá khích, yếu tố bạo lực hay thóa mạ sẽ dần phải nhường chỗ (thoái lui) để tạo một môi trường đấu tranh chính trị văn minh hơn. 

Bất chấp những án tù và giờ là việc bị đánh thuế, số người đối kháng ngày càng nhiều. Khả năng đối kháng rồi sẽ ngày càng mạnh mẽ bởi những ung nhọt trong nhà nước CHXHCN Việt Nam chưa được tiêu trừ (và không thể tiêu trừ nổi). Còn Hiến Pháp thì nhân danh sự thờ ơ, ngu dốt của đám đông mà chối bỏ đi cơ hội để đổi mới đất nước và trẻ hóa Đảng cầm quyền.




BLOG GÓC NHÌN ALAN

Alan Phan

Hôm qua, trong lúc chờ đợi khám bệnh, tôi rãnh rỗi lướt Net và tình cờ đọc vài tin tức trên các báo mạng. Nói chung là nếu không sống ở Việt Nam, chúng ta sẽ có một cảm giác vô cùng lạc quan vì sự tiến bộ về mọi mặt trên bình diện chính trị, kinh tế, xã hội…của đất nước. Sau một giờ lục lọi, chúng ta không thể có kết luận nào khác là chỉ vài năm nữa thôi, Việt Nam sẽ qua mặt Singapore để dẫn đầu Á Châu về mức thu nhập, về môi trường sống, về vị thế quyền lực…để mọi người Việt cùng hãnh diện khắp năm châu.

Về cơ chế chính trị, chúng ta vừa có một bản hiến pháp mới toanh, yêu thích bởi 99% dân số và quốc hội. Chúng ta còn là hội viên quản trị gì đó của hội đồng nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (bọn tư bản Âu Mỹ sẽ câm miệng lại về nhân quyền của Việt Nam). Về xã hội, ngoài việc đăng cai liên tục trong Top 3 của chỉ số hạnh phúc suốt 10 năm qua, người Việt còn hãnh diện với số lượng siêu xe, hàng hiệu, đại gia và chân dài. Về kinh tế, chúng ta đạt chỉ tiêu dài dài, thành tích đếm không xuể.

Hai mẩu tin tiêu biểu cho sự tiến bộ vượt bực:
Một tờ nhật báo nói về triều cường lịch sử ngày 5/12 vừa qua tại thành phố HCM. Sau những hình ảnh ngập lụt, xe sụp ổ gà…là một bầy tỏ vô cùng cảm động của một người dân. “Cách đây vài năm, mỗi lần lụt là nước tràn vào nhà ngập lên tới cổ. Bây giờ chỉ lụt có đến đầu gối.” Anh ta chỉ quên câu…nhờ ơn Bác và Đảng…như đồng chí gì vừa được minh oan sau 10 năm tù.

Trong khi đó, các cơ quan chính phủ truyền điệp rộng rãi thông tin là chỉ riêng năm nay, thu nhập GNP mỗi đầu người Việt Nam gia tăng 23%, chạm mức 2,000 USD. Tức là năm ngoái bạn thu được 10 triệu một tháng, năm rồi lương đã tăng thành 12.3 triệu. Tôi không biết có bao nhiêu bạn vừa coi lại túi tiền mình? Chỉ một chú thích nhỏ: tập đoàn Samsung năm rồi xuất khẩu hơn 20 tỷ USD, gần 15% GDP của Việt Nam. Tôi không biết họ có đem chia cho 90 triệu dân theo tinh thần XHCN; nhưng nghe nói họ chỉ đóng thuế có 50 triệu USD.

Thực ra đây chỉ là một chiêu PR nhằm vào các nhà đầu tư quốc tế. Tiếc là không hãng truyền thông nước ngoài nào loan báo cho nhân loại mừng. Vì đây là một kỷ lục mới của niên đại công nghệ số.

Trong khi đó thì các báo mạng lề phải chỉ lướt qua mà không cho chúng ta biết về những tiến bộ khác, như tỷ lệ tội phạm, như số lượng hoá chất độc hại nhập từ Trung Quốc, như số bệnh nhân u bứu ung thư trên toàn quốc, như chỉ số hàng ngày về ô nhiễm cùa không khí và nước, như con số thất thoát về lãng phí và tham ô của các doanh nghiệp nhà nước…

Thôi Tết cũng sắp về. Chúng ta lại có một cơ hội khác để hy vọng và mơ mộng về một tương lai rực rỡ đang chờ đón quê hương. Mong chúng sẽ sống lâu hơn những nhánh hoa mai đang khoe sắc cùng vạn vật để rồi sửa soạn héo tàn chỉ trong vài tuần.
Alan Phan

BLOG HIỆU MINH

Câu trả lời là “Hãy đợi đấy”. Ngày 10-12-2013, TT Barack Obama đã bắt tay Chủ tịch Cuba Raul Castro nhân dịp hai ông đến dự lễ tang ông Nelson Mandela. Nhiều nhà bình luận coi đây là cú bắt tay lịch sử giữa hai kẻ thù hàng xóm suốt nửa thế kỷ. Họ còn mong sự hàn gắn vết thương và tha thứ.

Trên video nhìn thấy cụ Castro cười rất vui khi Obama siết chặt tay và nói với nhau gì đó khi TT Hoa Kỳ lên bục phát biểu trên sân bóng đá Johannesburg để đọc diễn văn vinh danh cựu Tổng thống Nam Phi, Nelson Mandela, vừa qua đời ngày 5-12-2013.

Báo chí Cu Ba chạy tít và chú thích bức ảnh “Obama chào đón Raul: liệu đây có thể là khởi đầu cho việc kết thúc căng thẳng giữa Mỹ và Cuba?”. Xem kỹ trên video thì không hoàn toàn thế.
Raul Castro đứng đầu tiên trong hàng ngũ các nhà lãnh đạo thế giới làm khách danh dự. Tiếp sau là bà Dilma Rousseff, tổng thống Brazil, đang lên án Hoa Kỳ vu gián điệp nghe lén điện thoại. Thế mà Obama vẫn hôn lên cả hai má “nàng” và cười khá thân mật. Obama lần lượt chào các nhà lãnh đạo nổi tiếng khác, trên CNN còn nhìn rõ cựu tổng thống Nam Phi Clark.
Trong chốn đông quan khách, đôi khi cú bắt tay mang tính xã giao. Chúng ta từng chứng kiến Obama đứng cạnh Thủ tướng Dũng ở Hội nghị quốc tế, vần V(ietnam) và U(nited Sates) liền nhau trong bảng chữ cái, chả lẽ không cười và chào nhau phát.

Năm 2000, Bill Clinton từng bắt tay Fidel Castro, nhưng chẳng cơm cháo gì, đảng Cộng hòa chửi không tiếc lời vụ này. Obama về nước sẽ bị chất vấn, tại sao lại bắt tay kẻ thù, thế nào cũng phải làm “tường trình” với ban Tuyên giáo đảng Lừa cho mà xem.

Có những cú bắt tay làm nên lịch sử, có khi không làm nên trò trống gì. Giống ngoài đời, chỉ một lần nắm tay mà trai gái nên vợ nên chồng, hạnh phúc trăm năm. Có cú hôn vào tận sào huyệt cũng chẳng đi tới đâu.

Liên Xô bắt tay Đức Quốc xã chia đôi thế giới. Rồi cuối cùng Đức phản bội, tấn công Liên Xô. Liên Xô lại bắt tay với Anh, Pháp, Mỹ và thế giới chia làm hai phe nóng lạnh sau thế chiến 2.

Cú bắt tay Liên Xô, Trung Quốc, Mỹ và Pháp đã chia đôi Việt Nam vào năm 1954, hệ lụy là cuộc chiến Mỹ Việt đã cướp đi sinh mạng từ 3 đến 5 triệu người Việt.

Mao Trạch Đông nắm tay Nixon tưởng như không rời ở Bắc Kinh năm 1972. Cả hai rung rung, đưa lên đưa xuống đúng 32 lần. Một sự thân mật hiếm có, đánh dấu sự thay đổi cục diện thế kỷ 20.

Thời Clinton từng cố gắng rất nhiều để giải quyết xung đột Palestine và Israel. Thủ tướng Rabin và Arafat được bố trí gặp ở Nhà Trắng, ký thỏa thuận hòa bình. Người ta còn lo Arafat thích phô trương trước ống kính nên sẽ ôm hôn Rabin mà ông Do Thái này rất kỵ. Cả ba nắm tay nhau, hòa giải trên giấy tờ, cú bắt tay tưởng đi vào lịch sử, nhưng cuối cùng hai bên vẫn đánh nhau.

Gần đây có cú bắt tay của chủ tịch Trương Tấn Sang với TT Obama trong Nhà Trắng dấy lên bao hy vọng. Nào là TPP, nhân quyền, dân chủ, nhưng HP VN vẫn như cũ. Có lẽ hồi kết cũng như vụ Obama bắt tay Raul Castro mà thôi.  Nếu có đợi, chắc còn phải rất lâu. Thế giới này biến đổi vừa nhanh vừa chậm, tùy thuộc vào não trạng của chính khách có tầm hay không.

Các vị lãnh đạo Việt Nam và Cu Ba từng ví von hai quốc gia “một bên thức, một bên ngủ, thi nhau canh giữ hòa bình thế giới”. Nhưng đôi khi bên nhắm mắt để ngủ thì cứ mở chong chong một cách không cần thiết, bên kia lẽ  phải thức lại nhắm mắt ngủ, bỏ lỡ những cơ hội vàng để phát triển.

Vì thế, có cú bắt tay tưởng làm nên lịch sử, nhưng rồi kết thúc như cuộc hôn nhân tan vỡ bởi lòng tin không có.

Dẫu sao, hang Cua vẫn mong người anh em Cu Ba, nay đã quá nghèo, thay đổi ý thức hệ và trở thành đồng minh với Mỹ thì dân xứ xì gà cũng được nhờ.

Xem thêm cùng chủ để  Cú bắt tay ở Hà Nội

BLOG PHƯỚC BÉO 

Vậy là, người đại diện của công an tỉnh Bắc Giang đã nhận lỗi có sai sót trong vụ án oan nghiệt ngã của người tù 10 năm Nguyễn Thanh Chấn.

Vậy là, người đại diện của "Như chưa hề có cuộc chia ly" đã nhận lỗi có sai sót trong quá trình tác nghiệp, dẫn đến sự cố... gặp "không đúng" người thân, đây là một trong những chương trình truyền hình gây nhiều xúc động và tạo được sự chú ý quan tâm của dư luận, khán giả xem truyền hình trong và ngoài nước. 

Vậy là, người đại diện của Cục hàng không đã nhận lỗi có sai sót trong vụ "con voi" 600 bánh heroin lọt qua "lỗ kim" an ninh cửa khẩu bay đến tận Đài Loan, người đại diện cho biết rõ thêm đây là "lỗi hệ thống"...

Những sự việc trên đang thu hút dư luận, nhưng diễn biến vẫn chỉ là giai đoạn "tinh mơ", báo chí truyền thông sẽ tiếp tục khai thác trong thời gian tiếp theo với những vấn đề được mở ra rất rộng. Người viết chỉ đề cập đến phạm trù nhận lỗi.

Đáng mừng! Cho dù việc nhận lỗi này do yếu tố chủ quan hay khách quan, do sức ép dư luận, cấp trên hay sức ép lương tâm, và cũng có thể hơi "muộn"... nhưng là điều đáng mừng, là dấu hiệu đáng mừng. Vì trong thực tế cuộc sống, yêu cầu một người, một tổ chức làm sai nhận lỗi là việc rất khó, nhiều lúc còn bị quở trách, la mắng ngược lại, thậm chí còn bị "để bụng", thù vặt... mà hậu quả thì không sao lường trước được, khó chứng minh được.

Đã vậy, nhận lỗi thường đi đôi với thái độ phục thiện, thành tâm khắc phục sai sót mà mình đã gây ra và tránh lặp lại lỗi lầm cũ. Điều đó thực ra chỉ là những quan niệm đạo đức cơ bản truyền thống ai cũng hiểu, ai cũng nhìn nhận được, nhưng ở đời, có những chuyện biết rõ người sai sót chỉ nhận lỗi cho xong chuyện, rồi những lỗi cũ ấy vẫn lặp đi lặp lại như thường và cũng chẳng ai làm gì được họ cả. Không cần dẫn chứng vì nó đầy khắp mặt báo từ năm này sang năm khác mà bạn đọc... thấy là chẳng buồn xem, buồn tin.

Có một hành động nhận lỗi mới đây mà người viết cho là rất chân thành, nghiêm túc, đúng mực. Ngày quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người dẫn chương trình An toàn giao thông đường phố của HTV1 đã lỡ lời. Sự cố đã được khắc phục kịp thời, người đại diện của HTV1 cho đăng báo và lên sóng nhận lỗi, nhận trách nhiệm và xin rút kinh nghiệm, đó là một thái độ tích cực được dư luận cảm thông, thán phục và đánh giá rất cao. 

Câu chuyện nhận lỗi của các "đầy tớ nhân dân" xin tạm dừng tại đây, vì đó là đề tài muôn thuở, và "biết rồi khổ lắm nói mãi". Cho công bằng, hãy quay về câu chuyện "người chủ nhân dân" mà việc "hôi bia" mới đây trên một chiếc xe tải bị tai nạn ở Biên Hòa - Đồng Nai trong sự bất lực của tài xế. Việc sai đúng đã rõ rành rành, những khuôn mặt "nhân dân" hớn hở khi cầm những chai bia, lon bia, thùng bia trên tay đã "vô tình" đẩy người tài xế không may mắn kia càng thêm bất hạnh, thậm chí là khốn khó, kiệt quệ, trắng tay, nợ nần... Anh ta kiếm đâu ra một lúc số tiền lớn như vậy để bù vào thiệt hại do mình và do nạn hôi của gây ra.

Để xóa bớt cái nạn vô cảm đang tràn lan trong xã hội, mỗi "người chủ nhân dân" cũng có phần trách nhiệm rất lớn trong đó. Vậy ai sẽ là "nhân dân" làm gương đầu tiên đứng ra nhận lỗi và khắc phục hậu quả, cùng chung tay giúp anh tài xế kia vơi bớt đi nổi gánh nặng vật chất kia. Có người đầu tiên sẽ có người thứ hai và sẽ có rất nhiều người làm theo...

Ngày hết Tết đến, cuối năm không may mắn, nổi đau vật chất là một, nổi đau tinh thần về một xã hội vô cảm sẽ là bao nhiêu và đâu dễ xóa nhòa. Trong khi đạo lý Việt Nam mình rất đẹp, thương người như thể thương thân, lá lành đùm lá rách. Hãy nhận lỗi và khắc phục, một vài lon bia không đáng bao nhiêu, nhưng nhiều người chung tay sẽ thành "hòn núi cao"... và cũng để làm gương cho những ai mà ngày ngày "nhân dân" thường phê phán.



BLOG QUÊ CHOA

Đồng Chí Tuất 

Thân gửi đến các đồng chí chưa bị lộ!

Thế là đồng chí Dương Chí Dũng của chúng ta đã phải ra trước vành móng ngựa. Ở thời điểm khác, vụ án này có thể vẫn bị “chìm xuồng”.

Nhưng trong bối cảnh hiện nay, để trấn an dư luận, để bảo vệ những cái ghế mục nát đang có nguy cơ sụp đổ, có thể những người trong đồng bọn chúng ta sẽ có vài động thái tích cực, tỏ ra thực lòng muốn chống tham nhũng mà trong ruột thì xót như bào, như băm, như cắt! Tuy nhiên sự nghiêm minh còn đang ở trên trời, chúng ta hãy chờ xem.

Qua vụ án này, chắc chắn các đồng chí chúng ta sẽ rút ra được rất nhiều kinh nghiệm trong làm ăn, không để xảy ra tai nạn nghề nghiệp như đồng chí Dũng. Việc tái cơ cấu các doanh nghiệp của chúng ta sẽ lại tạo đà cho chúng ta làm ăn lớn.

 Các đồng chí phải nỗ lực nhiều hơn nữa, phải kiếm thật nhiều tiền. Cho bồ nhí ít thôi, phải tập trung đem cung phụng cho các quan trên, cho các cơ quan hành pháp, tư pháp. Cho cả cái bọn hoạch định chính sách. Có chúng nó vẽ ra các nghị định, thông tư này nọ thì mình mới té nước theo mưa kiếm ăn được. Bọn chúng nó hay sáng tạo ra các “quy trình” để bảo vệ chúng ta. 

Các đồng chí phải biết tận dụng. Nay mai họ còn thực hiện nhiều vụ chia tách địa giới hành chính. Đây là cơ hội tốt để chúng ta gài anh em con cháu chúng ta vào những vị trí then chốt kiếm chác được. Hãy chuẩn bị thật nhiều tiền kiếm được từ các vụ làm ăn trước để đầu tư vào các vụ sau này. Sẽ lại mọc thêm nhiều các dự án, thêm nhiều mảnh đất màu mỡ rơi vào tay chúng ta mà bọn dân đen dù có kêu đến tận trời xanh cũng không làm gì nổi chúng ta. 

Thưa các đồng chí!

Đồng chí D.C. Dũng nếu có bị xử chết thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đội ngũ chúng ta. Đội ngũ chúng ta trùng trùng điệp điệp, chứ một mình Dũng nhằm nhò gì. Có vài người như Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng…công khai từ bỏ chúng ta thì cũng chỉ làm chúng ta dơ mặt, xấu hổ tí chút thôi. Còn đa số vì sợ hãi, vì miếng cơm manh áo, chưa dám từ bỏ chúng ta đâu.

Vậy nên các đồng chí hãy siết chặt đội ngũ, tiếp tục phấn đấu làm một nhà ảo thuật đại tài, vĩ đại, khủng khiếp nhất của thế kỉ 21 này. Bọn xấu mồm cho rằng chúng ta sẽ làm cho xứ sở này tan tành ra mây khói! Điều đó rất có thể sẽ trở thành hiện thực. Tiện đây, xin thông báo đến các đồng chí một tin buồn: Tượng đài ông Vơ-la- đi-mia I-lích vừa mới bị kéo đổ, đập nát ở thủ đô Ki-ep nước U cờ rai na. Điều đó cho thấy chủ thuyết mà chúng ta theo đuổi không có giá trị thực tế. Chúng ta là con đẻ của chủ thuyết ấy. Vậy chúng ta hãy giành một phút mặc niệm tất cả những gì gọi là khốn nạn nhất trên đời này!

Chúc các đồng chí tiếp tục sự nghiệp vĩ đại và ẩn náu cho thật kín. Chúc nhiều thành công tốt đẹp hơn nữa!

Kính thư
Đồng chí của các đồng chí
Đồng Chí Tuất

Tác giả gửi Quê Choa
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả


Lê Diễn Đức - Ngày 13/12, một biến cố đau thương


Lê Diễn Đức - 


Hơn 44 năm dưới ách cai trị của chế độ cộng sản, ngày 13/12/1981 là ngày đánh dấu một gia đoạn đau thương, nó được mang ra bàn cãi và còn nhiều điểm đến nay vẫn chưa đồng thuận.


Từ khi chế độ cộng sản sụp đổ (năm 1989) hàng năm người Ba Lan vẫn kỷ niệm ngày 13/12 như là một biến cố lịch sử không thể nào quên. Còn rất nhiều người đang sống là nhân chứng của biến cố này.

Vào năm 2006, tại quốc hội Ba Lan, A. Kwasniewski, một cựu bộ trưởng thời cộng sản, Tổng thống Ba Lan dân chủ, đã chính thức xin lỗi nhân dân và xem ngày này là một tội ác cộng sản.

Thiết quân luật hay còn gọi là tình trạng chiến tranh được đại tướng W. Jaruzielski, người đứng đầu đảng và nhà nước cộng sản Ba Lan, Chủ tịch Hội Đồng Quân Sự Cứu Nguy Dân Tộc, công bố vào đêm 13/12/1981 (đêm thứ Bảy qua Chủ nhật).

Lý do chính thức của tình trạng thiết quân luật là tình hình kinh tế trong nước xấu đi, từ tháng tư đến tháng mười năm 1981 lại tái thực hiện hệ thống phân phối hàng hoá bằng tem phiếu cho nhiều mặt hàng thiết yếu như thịt, bơ, chất béo, bột, gạo, sữa cho trẻ sơ sinh, v.v., thiếu nguồn cung cấp cho các cửa hàng và mối đe dọa an ninh năng lượng cho mùa đông sắp tới.

Lý do thực sự là nỗi sợ hãi bị mất quyền lực của chế độ cộng sản, tức là mất kiểm soát đối với phong trào công đoàn độc lập và các phe phái khác nhau trong Đảng Cộng sản không đi đến thỏa thuận về hình thức và phạm vi cải cách hệ thống chính trị và kinh tế, trong khi sụt giảm mạnh sự hỗ trợ công chúng cho chính sách của nhà cầm quyền. Theo một cuộc thăm dò xã hội vào thàng 6/1981, chỉ có 24% số người được hỏi tin tưởng vào chính phủ, còn tới 62% ủng hộ Công đoàn Đoàn kết.

Lý do quan trọng hơn là mối đe dọa can thiệp quân sự của các nước trong khối Hiệp ước Warszawa. Tuy nhiên, trong ngày 13/12/1981, sau khi ban hành thiết quân luật, không thấy có sự di chuyển nào của quân đội  Xô Viết. Bộ Ngoại giao Mỹ cũng đã ban hành một tuyên bố trong đó nói rằng "không thấy dấu hiệu di chuyển của quân đội Liên Xô".

Vào ngày 10 /12 tại Moscow, trong cuộc họp của Bộ Chính trị đảng Cộng sản Liên Xô, chính quyền Xô Viết tuyên bố rằng, sự can thiệp ở Ba Lan được coi như là một phương sách cuối cùng, chỉ trong trường hợp các lực lượng an ninh, quân đội và Đảng Cộng sản Ba Lan không thể đối phó với tình hình, nơi người ta lo ngại cuộc cách mạng chống Liên Xô trong quân đội Ba Lan. Trong cuộc họp, Yuri Andropov, uỷ viên Bộ Chính trị, đã phản đối mạnh mẽ sự can thiệp của Liên Xô vào Ba Lan. Ông nói:

"Chúng ta không thể mạo hiểm. Chúng ta sẽ không có ý định đưa quân vào Ba Lan. Đây là lập trường đúng đắn và chúng ta phải giữ đến cùng. Tôi không biết làm thế nào trong trường hợp tình hình phát triển của Ba Lan, nhưng ngay cả khi Ba Lan thuộc quyền kiểm soát của "Đoàn kết", thì cũng chỉ biết như thế. Và nếu các nước tư bản sẽ tấn công Liên Xô, họ đã có sự sắp xếp thích ứng tất cả các biện pháp trừng phạt kinh tế và chính trị, đối với chúng ta sẽ rất nặng nề. Chúng ta cần lo ngại cho đất nước của chúng ta,  cho việc củng cố của Liên Xô. Đây là dòng chính của chúng ta".

Kể từ giữa năm 1981 Liên Xô đã khẳng định giải quyết tình hình chỉ bằng "lực lượng quốc gia" (quân đội Ba Lan và lực lượng an ninh), bởi vì vào thời điểm đó đang có sự can thiệp tốn kém của Liên Xô ở Afghanistan. Ủy ban Trung ương Cộng sản Liên Xô đã bị thuyết phục rằng sự can thiệp quân sự vào Ba Lan ngay sau khi cuộc xâm lược Afghanistan, sẽ làm giảm triển vọng một cuộc chạy đua vũ khí toàn cầu và các lực lượng chiếm đóng của Liên Xô sẽ đối mặt với khó khăn nghiêm trọng sau khi có sự can thiệp, sẽ gặp phải đối kháng ngầm trong nước.

Theo sử gia Nga Rudolf Pichoji, qua các tài liệu lưu trữ của Liên Xô, sự can thiệp của quân đội Xô Viết đã không được đề cập tới, chỉ phía Ba Lan yêu cầu, tức tướng Wojciech Jaruzelski. Pichoji cũng cho hay rằng, phía Liên Xô đã không được thông báo về quyết định áp đặt thiết quân luật hay ngày dự kiến tiến hành.

Chính quyền cộng sản đã cho thấy đối thủ chính trị của họ mới là nguyên nhân của tình trạng này, thông qua sử dụng gần như độc quyền trong các phương tiện truyền thông đại chúng nhà nước (đài phát thanh , truyền hình , báo chí) - tuyên truyền mạnh mẽ, phá hoại Công đoàn Đoàn kết, tìm cách làm mất uy tín của nó trong con mắt của xã hội. Các phương tiện truyền thông đại chúng giả mạo và dối trá, thường thao tác các khẩu hiệu sô-vanh. Trong khi đó, phe đối lập với phương tiện nhỏ hơn nhiều, đã phổ biến rộng rãi một mô hình hấp dẫn, cáo buộc chính phủ áp đặt một "nền cai trị mới" hay  "chiến tranh với nhân dân".

Thiết quân luật đã được đưa ra 16 tháng sau hàng loạt cuộc đình công trong những năm 1980 dẫn đến việc thành lập Công đoàn Đoàn kết và làm tan băng chính trị ở Ba Lan.

Đã có 70 ngàn binh sĩ quân đội, hàng chục ngàn lính dự bị đặt trong thế sẵn sàng, 30 ngàn viên chức thuộc Bộ Nội vụ, 1.750 xe tăng và 1.400 xe bọc thép, 500 chiến xa, 9.000 xe ô tô, một số phi đội máy bay trực thăng và máy bay vận tải được huy động cho đợt đàn áp. Liên lạc điện thoại bị vô hiệu hóa, giới nghiêm từ 19 giờ đến 6 giờ sáng, cấm công dân thay đổi nơi cư trú, ngưng phát hành báo chí (trừ báo của đảng và quân đội), phá sóng radio nước ngoài phát vào Ba Lan, đình chỉ công dân xuất cảnh, tạm thời đóng cửa các trường học...

Mười ngàn an ninh, mật vụ tham gia chiến dịch "Cây thông" bắt giữ những người được cho là nguy hiểm đối với an ninh quốc gia, đưa họ tới các nhà tù và những trung tâm giam giữ đã được chuẩn bị trước.

Chỉ riêng trong tuần đầu tiên của thiết quân luật, trong các nhà tù và trại giam đã có khoảng 5 ngàn người. Trong giai đoạn thiết quân luật, có khoảng 10 ngàn người bị bắt giữ trong 49 trại giam trên cả nước, đa số gồm các nhà lãnh đạo của Công đoàn Đoàn Kết, trí thức liên kết với họ và nhà các hoạt động đối lập dân chủ. Bốn ngàn người trong số này đã bị buộc tội và có án tù, hàng ngàn công nhân bị sa thải, gần 2.900 người tự tử trong năm 1981, hàng trăm ngàn người dưới 35 tuổi đã bỏ chạy khỏi Ba Lan sang các nước phương Tây.

Trong năm 2006, theo Viện Tưởng nhớ Quốc gia, một cơ quan được thành lập sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, chuyên điều tra tội ác chống lại Ba Lan, số người chết do bị bắn hoặc bị đánh đập trong giai đoạn 1981-1989 khoảng 100 người.


Ngày 16/3/2011 Toà án Hiến pháp của Ba Lan dân chủ đã phán quyết việc ban hành tình trạng chiến tranh đã vi phạm các nguyên tắc về tính hợp pháp của chính hiến pháp của nhà nước cộng sản bấy giờ.

Quy mô đàn áp của nhà cầm quyền Ba Lan lớn và tàn bạo như vậy nhưng không dập tắt được phong trào đấu tranh. Ngay trong thời gian thiết quân luật, các cuộc biểu tình vẫn nổ ra.

Trong ngày quốc tế Lao động 1/5/1982 hàng chục ngàn người đã xuống đường phản đối tình trạng thiết quân luật với biểu ngữ "Thiết quân luật là bất hợp pháp".

Ngày 31/8/1982, người Ba Lan đồng loạt xuống đường biểu tình tại 34 tỉnh thành, kỷ niệm 2 năm này ngày ký "Thoả thuận Tháng Tám", là thoả thuận mà trong đó nhà nước cộng sản cho phép Công đoàn Đoàn kết hoạt động hợp pháp. Hơn 5.000 người đã bị bắt giữ, 3.000 người bị tòa án buộc các tội khác nhau, một số tờ báo bị đóng cửa và 800 nhà báo bị sa thải.

Thế giới lên án mạnh mẽ và cô lập Ba Lan. Mỹ và nhiều nước phương Tây tuyên bố bao vây kinh tế Ba Lan, nhưng đồng thời viện trợ tiền bạc, vật chất cho Công đoàn Đoàn Kết.

Ngày 22/07/1983 nhà cầm quyền cộng sản buộc phải tuyên bố chấm dứt tình trạng chiến tranh và giải thể Hội Đồng Quân Sự Cứu Nguy Dân Tộc.

Cuộc tranh đấu với chế độ cộng sản quyết liệt vẫn tiếp diễn và tới tháng 6/1989, tức 6 năm sau khi tình trạng thiết quân luật được bãi bỏ, những người cộng sản mới chấp nhận ngồi vào bàn tròn đàm phán. Ngày 4/09/1989 cuộc bầu cử tự do đầu tiên trong các nước cộng sản được tiến hành, khởi đầu cho sự sụp đổ toàn bộ hệ thống cộng sản tại châu Âu.

Thời gian thiết quân luật chứng minh cho chúng ta thấy rằng, chẳng có chế độ độc tài cộng sản nào ôn hoà. Để giữ chế độ, nhà cầm quyền sẵn sàng dùng bạo lực với quy mô lớn, quân đội cũng được bổ sung vào lực lượng đàn áp. Càng gần đến ngày sụp đổ, nhà cầm quyền càng hung hăng và tàn bạo hơn.

Tuy nhiên, bạo lực đã không làm lùi bước ý chí tranh đấu. Người Ba Lan đã chịu dấn thân, hy sinh, tù đày. Trong hơn một năm rưỡi, số người bị bắt giam và có án tù lên tới 10 ngàn, đã nói lên rằng, cái giá của tự do rất đắt và cuộc tranh đấu vì dân chủ đòi hỏi một tinh thần bền bỉ, kiên cường.

Ở Việt Nam, một cuộc biểu tình chỉ bao gồm mấy chục người, an ninh mật vụ với con số gấp hai ba lần, gom vào một chuyến xe buýt chở đi là chấm dứt, thật chẳng có nghĩa bao nhiêu. Thực chất đây chỉ là một cuộc tập họp nhỏ tự phát của những người yêu nước, thiếu hẳn sự vận động quần chúng, hoặc quần chúng là một bầy đàn sống trong sợ hãi, thờ ơ với thời cuộc, ngu lâu không thể thuyết phục được. Con đường vì dân chủ, tự do của Việt Nam, vì thế, còn rất dài.

© Lê Diễn Đức - RFA



Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Nguyễn Văn Tuấn - Có nghĩ đến “ngày sau”?


Nguyễn Văn Tuấn - 

Nhiều lúc tôi tự hỏi: không biết những người đang dùng ngòi bút tấn công các văn nghệ sĩ, hay những người đang mạnh tay đàn áp và gây khó khăn cho các thanh niên [thể hiện thái độ chống China] có nghĩ đến ngày sau chăng? “Ngày sau” là ngày khi họ không còn tại chức, không còn chỗ dựa, không còn “ô dù”, đó là ngày khi họ trở về đời thường làm thường dân, hay nói dễ hiểu là “về với dân”. Lúc đó họ sẽ sống như thế nào, và nạn nhân của họ ngày hôm nay sẽ có thái độ gì với họ? Con cái của nạn nhân của họ ngày hôm nay sẽ có thái độ như thế nào với con cái họ?


Tôi tự hỏi như thế là vì nhân đọc mấy bài viết của những “nhà trí thức” thời thập niên 1950 tấn công các nhân vật trong nhóm Nhân văn Giai Phẩm một cách dã man. Một số người dùng ngòi bút tấn công các nhà trí thức chân chính đó vẫn còn sống. Không biết họ có đọc lại những gì mình viết và nghĩ như thế nào. Đừng biện minh rằng “hồi đó người ta bảo tôi viết thế” nhé. Con cháu họ đọc lại những bài đó sẽ nghĩ gì trong đầu họ? Chắc là xấu hổ lắm. Nỗi xấu hổ lưu truyền trên trang giấy còn rất lâu.

Ở tuổi này tôi đã chứng kiến chuyện có vay có trả, mà ngày xưa có khi mình chỉ nghe ba má hay người lớn cảnh báo thôi. Nhớ thời còn ở trong trại tị nạn bên Thái Lan, có “ban trật tự” (giống như công an trại) được xem như là hung thần. Họ hành hung, đánh đập và khủng bố đồng hương. Họ còn tiếp tay cho các giới an ninh địa phương hành hạ đồng hương Việt Nam. (Nhiều khi tôi nghĩ người Việt có gen xu nịnh ngoại bang). Một anh bạn cùng lên bờ Buli với tôi là nạn nhân của bọn ác ôn này. Anh ấy tên là T, anh là thuỷ thủ tàu đánh cá trong hợp tác xã, rồi một ngày “đẹp trời” anh lấy tàu hải sản đi vượt biên. Qua đến trại tị nạn, anh ấy bị ai đó tố cáo là cộng sản, và bị ban trật tự đánh đến nỗi mang tật. Tôi không biết anh, nhưng ai cũng nói anh chỉ là nhân viên thủy sản chứ chẳng cộng sản cộng siếc gì cả. Tôi nhớ hoài đêm ấy anh nằm ngủ bên mùng tôi (thời đó nhiều nhóm nằm ngủ gần kề nhau), anh thề sẽ trả thù. Nói là làm. Đến khi một hay hai người trong ban trật tự đi định cư ở nước ngoài, mới bước xuống phi trường thì đã được anh và hàng chục nạn nhân của họ “chào đón”. Sau này, tôi nghe nói một người trong ban trật tự bị giết chết ngay tại Mĩ! Có vay thì có trả.

Không có quyền lực nào tồn tại vĩnh viễn. Chuyện vợ chồng Nicolae Ceausescu và Elena Ceausescu là một minh chứng sống động. Nicolae Ceausescu là tổng bí thư đảng CS Romania được thần tượng hóa như “cha dân tộc”, còn vợ Elena Ceausescu được hệ thống tuyên truyền của đảng nâng lên thành “mẹ dân tộc”. Hai người này làm mưa làm gió trong chính trường Romania một thời, và gây ra biết bao ân oán, hận thù ngút trời. Đảng CS Romania thời đó dĩ nhiên là “bạn” của đảng CSVN. Năm 1989, ông ĐDT lúc đó là quan lớn trong BCT dẫn đoàn đại biểu đảng CSVN đi dự đại hội đảng CS Romania. Ông Bùi Tín kể lại rằng ông ĐDT đã phải đứng lên ngồi xuống 94 lần theo tiếng vỗ tay bài diễn văn của ông Nichola Ceausescu. Khi về nước ông khen đảng CS Romania rất mạnh, đoàn kết, ổn định và không còn nhờ Nga nữa. Hai tuần sau, vợ chồng Ceausescu bị đem đi đem ra tử hình trước công chúng. Có ai ngờ mới vài tuần trước thì hành xử như vua chúa, mà nay bị phơi thây giữa công cộng. Có ai ngờ 7 người cận thần của cha cậu Ủn lại bị chính cậu ấy hành hình hay đày đoạ. Có ai ngờ ông Lenin ngày nào được sùng bái như thánh mà nay thì tượng bị người ta, có khi chính "thần dân" của ông ấy, kéo xuống và còn lấy búa đập đầu. Tất cả đều có thể xảy ra.

Những cái “mũ” chỉ là đặc danh của người cầm quyền, việc làm mới định hình thực sự. Ông Yasser Arafat là một chính khách gây ra nhiều tranh cãi, vì lúc đấu tranh thì ông bị mang cái mũ “khủng bố”, nhưng khi thành công thì là lãnh tụ - statesman. Nhiều người làm cách mạng ở VN cũng thế, nhưng trớ trêu thay sau này họ lại dùng cái mũ đó cho người khác. Những cái “nhãn hiệu” chỉ là tạm thời, và nó có thể thay đổi theo thời gian. Những người đang đấu tranh cho lí tưởng nào đó hôm nay có thể mang tiếng là phạm pháp, nhưng sẽ có thể có ngày họ là người điều hành đất nước. Ví dụ như ông Nelson Mandela ngày xưa khi còn đấu tranh chống chế độ Apartheid bị gọi là “thân cộng sản”, là khủng bố, v.v. nhưng sau này khi thời cuộc thay đổi thì ông là tổng thống, là chính khách đáng kính. Mà, ông đáng kính thật. Tôi nghĩ có lẽ ông là chính khách vĩ đại nhất của thế kỉ 20/21. Tôi chưa nghĩ ra một chính khách nào trên thế giới, kể cả Việt Nam, có thể sánh với tầm vóc và lòng nhân ái của ông Nelson Mandela.

Bởi vậy, những người đang đánh đập và tra tấn (hoặc bằng thể lực hoặc bằng tinh thần) những thanh niên yêu nước nên nghĩ đến ngày mai, đến ngày mà khi họ không còn quyền lực và vũ khí trong tay để có thể sống với dân. Chợt nhớ đến câu Trịnh Công Sơn nói với Khánh Ly: sống ở đời cần có một tấm lòng.