Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Ghé thăm các Blogs: 24/05/2013



BLOG BS HỒ HẢI

Bạn mình, anh ấy là bác sỹ cùng khóa. Anh sinh ra ở ngay làng Kim Liên, Huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Anh thuộc thế hệ cùng với anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đang ở trong tù vì tội chống Trung Hoa bành trướng. Anh cũng vượt Trường Sơn chống Mỹ. Ngày 30/4/1975 anh bị thương tại chiến trường Xuân Lộc. Nhưng chỉ là thương tích nhẹ. Được dưỡng thương và về phép hơn tháng, rồi quay lại đời binh nghiệp.

Sau 30 tháng Tư năm 1975, anh tiếp tục sang làm nhiệm vụ ở chiến trường Cambodia. Trong một trận đánh lớn ban đêm ở Pathampong vào ngày 13 tháng Hai năm 1979, anh lại bị thương tích nặng vì miểng bom. Một vết thương ở đỉnh phổi phải, và một vết thương ở bụng, vùng thượng vị - trên rốn và dưới xương ức bên phải. Cả trung đoàn cho rằng anh sẽ chết. Đồng đội sau khi băng bó cho anh và đưa anh vào khu nhà xác của đơn vị y tế tiền phương để sáng mai đem chôn. Nhưng sáng sớm hôm sau khi đem xác anh đi chôn thì đồng đội thấy anh vẫn còn thở và tỉnh táo đòi uống nước.

Thế là họ chuyển anh về đơn vị y tế Quân khu 9. Anh được cứu chữa với 4 lần phẫu thuật vì vết thương làm tràn dịch và tràn khí màng phổi phải. Vết thương thủng tá tràng và rách gan. Ai đã từng làm nghề y nghe đến vết thương thủng tá tràng đều kinh sợ. Nhưng số anh lớn nên sau một năm bình phục. Anh thi vào đại học Y khoa Sài Gòn. Tốt nghiệp ra trường anh vào ngành Pháp Y làm trưởng một ngành Pháp Y của một tỉnh miền Đông Nam Bộ. 

Vết thương bụng của anh gửi tôi khi tôi yêu cầu anh cho tôi hình để viết về anh.

Sau đó, năm 1998 xin ra ngành và trở về ngành Y dân sự. Hiện cuộc sống ổn định, nhưng anh vẫn cứ ray rứt những gì mà thân xác anh và đồng đội đã hy sinh để hôm nay đất nước tan tành, như theo cách nói của anh với mình. Cái tan tành anh sợ nhất là tan tành văn hóa, chứ không phải tan tành kinh tế hay chính trị. Vì anh cho rằng, văn hóa mất là dân tộc mất.

Kể sơ câu chuyện trên để nói đến chuyện hôm nay. Đầu năm, vì ray rứt và bức xúc hiện tình đất nước, anh ký vào Kiến Nghị 72 của các trí thức gửi cho Quốc Hội về việc sửa chữa hiến pháp lần thứ 4 vào năm 2013 này. Anh vui vẻ gọi báo cho mình biết điều này. Mình bảo, anh còn niềm tin là tốt. Tôi thì ngay từ trước 30/4/1975 tôi đã không tin họ rồi. Nên tôi chưa bao giờ ký hay kiến nghị cái gì.

Bẵng đi câu chuyện ký tá mấy tháng trước tưởng chẳng có gì. Cách đây 3 hôm, anh ta gọi điện cho mình hỏi, sao ông viết blog dữ dằn quá, mà chẳng ai hỏi ông? Còn tôi thì chỉ ký vào bảng Kiến Nghị 72, thì an ninh đến hỏi. Nhưng họ biết mình, nên cuối cùng anh em rủ nhau đi nhậu. Không biết những trí thức thường dân khác có bị sao không ông?

Mình bảo, tôi viết nói cái sai, vạch ra phương án đúng. Tôi không đứng vào nhóm nào để bị phạm vào điều con số tử - điều 4 của hiến pháp - nên không ai cho là tôi nguy hiểm. Còn anh, ký chung với hơn mười ngàn người là bị xem là phạm vào hiến pháp 1992. Nên họ phải lên danh sách đen để đó, khi cần thì tóm.

Anh ta thở dài thườn thượt, nghĩ phận mình, thân xác này đã đổ máu cho 2 cuộc chiến, rồi phấn đấu học hành đến nơi đến chốn, mà bây giờ chỉ việc yêu nước cũng không được quyền yêu. Buồn quá ông ạ.

Mình bảo, tôi cho rằng anh cần phải cẩn thận, chuyện trăm hoa đua nở, trăm nhà đua tiếng thời Mao mà cụ Hồ sử dụng để đánh Nhân Văn Giai Phẩm năm 1957. Anh ấy bảo, tôi thấy khó sống quá ông à, mỗi ngày thấy người bệnh nghèo mình không nỡ, nhưng cứu người nghèo thì ai cứu mình đây? Làm nghề khác, khuất mắt không thấy cảnh đau khổ của người nghèo, nghề mình mỗi ngày chứng kiến cảnh người nghèo, oan trái của chính quyền mà bệnh tật nữa, làm sao không nghĩ, không đau? Thôi thì kệ, muốn sao thì sao, mình chỉ nói lên cái bất công và sai trái của xã hội hiện nay.

Hai sự việc trên một con người hiện đã và đang sống lương thiện như một công dân mẫu mực, nó làm mình không thể không viết ra để mọi người chiêm nghiệm cho xã hội thực hôm nay. 

Hôm nay người tàn tật nổi tiếng nhất hành tinh - Nick Vujicic - được chính quyền cho nói chuyện với nhân dân về khả năng và nghị lực vượt lên chính mình. Tự nhiên mình nhớ đến câu chuyện của bạn mình. Ở nước Việt đâu thiếu những tấm gương đáng kính để làm cho thế hệ trẻ noi theo. Sao không lấy nó làm hình ảnh cho cuộc sống mai sau. Có phải vì những tấm gương ấy đã không còn phù hợp với mục đích dân vận?

Nhưng Nick Vujicic có một câu nói đáng để chúng ta suy nghĩ: “Tật nguyền lớn nhất trong đời là khi mất hi vọng. Hãy tin tôi đi, mất hi vọng còn tồi tệ hơn nhiều so với chỉ mất chân tay”. Liệu chế độ này có còn gì để 90 triệu dân còn niềm hy vọng, khi chỉ mới chiều qua, Quốc Hội tuyên bố 4 vấn đề, giữ nguyên tên nước CHXHCN Việt Nam, Không đưa vấn đề luật về Đảng vào Hiến pháp, Lực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với Đảng, Nhà nước và nhân dân, và UB dự thảo sửa đổi Hiến pháp đề nghị QH giữ nguyên cách dùng khái niệm “sở hữu toàn dân” và không quy định đa sở hữu về đất đai. Thì đúng là Tổ quốc và Dân tộc này không còn gì để hy vọng.

Asia Clinic, 18h37' ngày thứ Ba, 21/5/2013

BLOG ĐÀO TUẤN

67% dân số đang sống ở nông thôn và “Bất ổn ở nông thôn là bất ổn xã hội, bất ổn chính trị”.

Bức tranh kinh tế ảm đạm thể hiện qua những con số biết nói. Năm 2010 con số doanh nghiệp (DN) ngừng hoạt động, phá sản là 43.000; Năm 2011  là 53.000; Năm 2012 lên trên 54.000; Ngay trong những tháng đầu năm 2013, mỗi tháng có 4.900-5.000 tiếp tục ngừng hoạt động hoặc phá sản. Ngay cả những DN còn thoi thóp cũng đang ở vào tình trạng “sống không bằng chết”. 69% báo lỗ trong năm 2012, với số lỗ lên tới hơn 50 ngàn tỷ đồng. Không ngẫu nhiên, Ủy viên Ủy ban Kinh tế, TS Trần Hoàng Ngân trong phiên khai mạc QH ngày hôm qua, đã dùng từ “dịch phá sản” khi nói về “lực lượng tạo ra của cải vật chất và việc làm của xã hội”.

DN cần phải được cứu khẩn cấp bởi có cứu được DN mới mong chặn đứng được suy giảm kinh tế, giải quyết được công ăn việc làm, an sinh xã hội. Và xa hơn, mới chặn đứng được sự hoang mang có tính chất dây chuyền đang nằm trong những bản báo cáo với mấy chữ nghe qua tưởng chuyện nhỏ “suy giảm lòng tin”.
Nhưng nền kinh tế không phải chỉ có các DN cần cứu. Bản thân nông nghiệp, từ nhiều thập kỷ nay luôn được coi là “cứu cánh” của nền kinh tế cũng đang cần được cứu hơn bao giờ hết.

Bản thân báo cáo thẩm tra cũng xác nhận tình trạng giá gạo xuất khẩu đang giảm ở mức “hai con số”: 10,9%. Bản thân chính sách mua tạm trữ lúa, gạo còn nhiều bất cập, gây bức xúc trong nông dân vì số lượng người được hưởng lợi trực tiếp còn ít, việc triển khai mua tạm trữ còn chậm, thời hạn thực hiện ngắn trong khi thời gian thu hoạch cao điểm ở các tỉnh chênh lệch nhau. Và tồn tại lù lù trong các báo cáo là đội ngũ ”thương lái” như những tên cướp đường, thủ phạm trực tiếp gây ra tình trạng ”ép giá vẫn xảy ra phổ biến”.

Những tác giả của “cứu cánh”, người nông dân đang rơi vào lỗ kép. Vị quan chức Quốc hội phân tích: Lỗ kép ở đây là giá nông sản (lương thực, chăn nuôi) đang giảm, dẫn đến nguồn thu của nông dân giảm nhưng các khoản chi khác lại tăng như cho thức ăn giá súc, phân bón, vật tư nông nghiệp... chưa kể giá các dịch vụ y tế, giáo dục từ lâu đối với nông dân đã trở thành những gánh nặng đến mức có người đã quẫn bách khi không tìm thấy lối thoát. Lỗ kép là trong khi tất cả các mặt hàng hầu hết đều tăng chỉ có lương thực, sản phẩm chăn nuôi là giảm. “Chính từ việc lương thực giảm giá đã dẫn đến lạm phát thấp vì chỉ số giá lương thực chiếm tỷ trọng lớn trong rổ hàng hóa. Chứ không phải là do giải pháp kiềm chế lạm phát hữu hiệu”- TS Ngân nói.

Nông nghiệp là ngành duy nhất luôn xuất siêu với những đồng ngoại tệ cứu cánh thấm đẫm mồ hôi nông dân. 67% dân số đang sống ở nông thôn, làm nông nghiệp. Câu kết sau đây là lời Tiến sĩ Trần Hoàng Ngân “Vì thế cứu doanh nghiệp phải song hành với cứu nông dân, nông nghiệp”. Bởi nông nghiệp bất ổn thì nền kinh tế không còn cứu cánh. Bởi “Bất ổn ở nông thôn là bất ổn xã hội, bất ổn chính trị”.

BLOG ĐÀO TUẤN

67% dân số đang sống ở nông thôn và “Bất ổn ở nông thôn là bất ổn xã hội, bất ổn chính trị”.

Bức tranh kinh tế ảm đạm thể hiện qua những con số biết nói. Năm 2010 con số doanh nghiệp (DN) ngừng hoạt động, phá sản là 43.000; Năm 2011  là 53.000; Năm 2012 lên trên 54.000; Ngay trong những tháng đầu năm 2013, mỗi tháng có 4.900-5.000 tiếp tục ngừng hoạt động hoặc phá sản. Ngay cả những DN còn thoi thóp cũng đang ở vào tình trạng “sống không bằng chết”. 69% báo lỗ trong năm 2012, với số lỗ lên tới hơn 50 ngàn tỷ đồng. Không ngẫu nhiên, Ủy viên Ủy ban Kinh tế, TS Trần Hoàng Ngân trong phiên khai mạc QH ngày hôm qua, đã dùng từ “dịch phá sản” khi nói về “lực lượng tạo ra của cải vật chất và việc làm của xã hội”.

DN cần phải được cứu khẩn cấp bởi có cứu được DN mới mong chặn đứng được suy giảm kinh tế, giải quyết được công ăn việc làm, an sinh xã hội. Và xa hơn, mới chặn đứng được sự hoang mang có tính chất dây chuyền đang nằm trong những bản báo cáo với mấy chữ nghe qua tưởng chuyện nhỏ “suy giảm lòng tin”.
Nhưng nền kinh tế không phải chỉ có các DN cần cứu. Bản thân nông nghiệp, từ nhiều thập kỷ nay luôn được coi là “cứu cánh” của nền kinh tế cũng đang cần được cứu hơn bao giờ hết.

Bản thân báo cáo thẩm tra cũng xác nhận tình trạng giá gạo xuất khẩu đang giảm ở mức “hai con số”: 10,9%. Bản thân chính sách mua tạm trữ lúa, gạo còn nhiều bất cập, gây bức xúc trong nông dân vì số lượng người được hưởng lợi trực tiếp còn ít, việc triển khai mua tạm trữ còn chậm, thời hạn thực hiện ngắn trong khi thời gian thu hoạch cao điểm ở các tỉnh chênh lệch nhau. Và tồn tại lù lù trong các báo cáo là đội ngũ ”thương lái” như những tên cướp đường, thủ phạm trực tiếp gây ra tình trạng ”ép giá vẫn xảy ra phổ biến”.

Những tác giả của “cứu cánh”, người nông dân đang rơi vào lỗ kép. Vị quan chức Quốc hội phân tích: Lỗ kép ở đây là giá nông sản (lương thực, chăn nuôi) đang giảm, dẫn đến nguồn thu của nông dân giảm nhưng các khoản chi khác lại tăng như cho thức ăn giá súc, phân bón, vật tư nông nghiệp... chưa kể giá các dịch vụ y tế, giáo dục từ lâu đối với nông dân đã trở thành những gánh nặng đến mức có người đã quẫn bách khi không tìm thấy lối thoát. Lỗ kép là trong khi tất cả các mặt hàng hầu hết đều tăng chỉ có lương thực, sản phẩm chăn nuôi là giảm. “Chính từ việc lương thực giảm giá đã dẫn đến lạm phát thấp vì chỉ số giá lương thực chiếm tỷ trọng lớn trong rổ hàng hóa. Chứ không phải là do giải pháp kiềm chế lạm phát hữu hiệu”- TS Ngân nói.

Nông nghiệp là ngành duy nhất luôn xuất siêu với những đồng ngoại tệ cứu cánh thấm đẫm mồ hôi nông dân. 67% dân số đang sống ở nông thôn, làm nông nghiệp. Câu kết sau đây là lời Tiến sĩ Trần Hoàng Ngân “Vì thế cứu doanh nghiệp phải song hành với cứu nông dân, nông nghiệp”. Bởi nông nghiệp bất ổn thì nền kinh tế không còn cứu cánh. Bởi “Bất ổn ở nông thôn là bất ổn xã hội, bất ổn chính trị”.


BLOG BÙI THỊ MINH HẰNG

By facebooker: Nguyễn Tuấn Anh

Em là cựu học sinh, Dưới mái trường cấp I, II năm nào... Nhớ về các Thầy Cô giáo. Truyền cho em bài học năm xưa. Bài bắt buộc mỗi mùa khai trường gõ cửa. Bài cấm được quên trong giáo án Thầy Cô lên lớp: "Năm điều Bác Hồ dạy"

Ba mươi năm trôi qua. Em tự hỏi rằng: Học thuộc năm điều ấy để làm gì Nếu không mang nó vào cuộc sống?

Thưa Thầy Cô, Nhà Trường cùng Xã Hội... Trên hết là Đảng và Nhà Nước này Làm sao để thực hành bài học ấy trong cuộc sống hôm nay?

** Điều 1. Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào **

Lại thấy *Tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt* Anh ấy xuống đường hô vang khẩu hiệu chống ngoại xâm Và anh vào tù. Đảng bảo tội danh là "trốn thuế"!

Có người lên cầu vượt Treo biểu ngữ bảo vệ Hoàng -Trường Sa Và tố cáo tham-ô nhũng-lạm cửa-quyền Đang ngày đêm tàn phá quốc gia, xói mòn đất nước Và họ đi tù vì tội “tuyên truyền chống nhà nước"!

Có cô gái xót thương đồng bào mình bỏ xác chốn trùng dương Cô tìm hiểu căn nguyên và bật thành câu chữ: *Uất ức biển ta* Rồi cô ấy ra toà. Cũng tội danh "chống nhà nước"

Nhiều vị học rộng hiểu sâu Thấy nguy cơ mất nước ẩn tiềm Họp kín nhau cùng bàn kế sách đổi thay Mưu tìm một vận may cho Tổ quốc Và họ ra toà với tội danh "lật đổ"

Điều 1 phá sản rồi, Nên chẳng dạy chúng em phải kính yêu Đảng – Bác? Còn Tổ Quốc và Đồng Bào,... thôi đặt xuống hạng ba?

** Điều 2. Học tập tốt, lao động tốt **

Học tập làm sao cho tốt, khi: Chủ nghĩa thành tích lên ngôi Nhan nhản nơi nơi bằng cấp dỏm, luận văn thuê Lâu lại rộ chuyện ông Giáo sư cóp bài của bạn Nay xì chuyện bà Tiến sĩ đạo văn Cửa quan chỉ thấy tung hê bằng cấp, coi rẻ tài năng!

Lao động tốt sao bằng kẻ gian ngoan xảo quyệt Luồn lách lươn lẹo lại lên lương Sớm cắp ô đi, chiều cắp về Ba chục phần trăm công chức thực sự đáng ăn lương Chưa kể những kẻ ngồi mát ăn phong bì Một chữ ký đem về dự án Có thể cưu mang cả dòng họ -chẳng màng gây hậu hoạ mấy đời sau!
Điều 2 nhai còn không nổi, nuốt sao trôi?

** Điều 3. Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt **

Hợp quần gây sức mạnh Thế mà buổi đầu cướp chính quyền Đảng phân biệt cha thằng này ngụy quân, mẹ con kia ngụy quyền Chị thằng nọ là tư sản, nặng tội hơn là mại bản Để gieo vào đầu đám trẻ con nỗi hằn đau lý lịch, nỗi mặc cảm thân nhân Nên cả triệu người ra đi, kết đoàn nơi xứ lạ quê người...

Kỷ luật tốt thế nào khi kẻ xấu ung dung Pháp chế vị nhân thân với những trò vải thưa che mắt: Nào là xử lý nội bộ, rồi thì chuyển nơi công tác Trên bảo dưới chẳng nghe, mấy chục năm không màng khiển trách!

Điều 3 quá xa rời thực tiễn, em chào thua!

** Điều 4. Giữ gìn vệ sinh thật tốt **

Em ra đường phải làm Ninja bịt mặt Khói xe bụi đường mù mịt khắp nơi nơi Rừng vàng kêu cứu Sông ngòi khô cạn Môi trường ô nhiễm Chẳng biết giữ vệ sinh thế nào Khi thực phẩm hằng ngày em ăn, họ cảnh báo: Coi chừng độc tố gây ung thư!

Cho em quên Điều 4, để sống tạm qua ngày!

** Điều 5. Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm **

Chịu thôi, Từ bấy lâu nay Đảng vẫn tự hào: Ta là trí tuệ đỉnh cao! Xã hội chủ nghĩa lừng danh nơi em đang sống Là chế độ ưu việt nhất trong lịch sử loài người Dân chủ và tự do gấp vạn lần tư bản Thực dân và đế quốc, kìa chúng nó còn đang giãy chết Khiêm tốn làm sao khi em đang chót vót trên tầm cao nhân loại?

Lời dạy thật thà sao nghe thum thủm Khi em thấy từng đoàn lũ lượt Con ông cháu cha cùng dây mơ rễ má Chen chúc nhau sang du học xứ người Xứ sở đang từng ngày "giãy chết" Ôi xảo trá chứ thật thà chi? Lời dạy thật thà tạt vào mặt em gáo nước lạnh Khi nghe bài học anh hùng Lê Văn Tám ngày xưa Lại là đồ đểu!

Em hiểu, những chuyện nêu trên có cả triệu người biết Nhưng vì lòng “dũng cảm” của điều năm Họ cứ phải ngậm tăm Để an bài trong hiện tại

Em xin khoanh tay Trả lại năm điều dạy không có đất thực hành. Em bỏ học!*


BLOG LỀ TRÁI

CHIẾN THUẬT CON ĐÀ ĐIỂU

-Sự khác nhau giữa NÓI và LÀM là rất lớn (dọa giết và cầm dao giết người khác nhau rất xa)

-Đối với người cầm bút: sự khác nhau giữa NGHĨ và CÔNG BỐ SUY NGHĨ ẤY QUA BÀI VIẾT là rất lớn (Điều đó tôi cũng biết, tôi từng nghĩ có điều là tôi không muốn viết và công bố mà thôi.)

-Có viết cho lắm thì cũng chẳng ăn thua gì, chẳng “làm rụng sợi lông chân nào của chúng nó, cùng lắm thì cũng chỉ gãi ngứa cho chúng nó mà thôi” vì thế tôi im lặng. Đó là chiến thuật của con đà điểu: nhà văn chạy trốn vào sự im lặng để có cảm giác an toàn. Sự thực thì dù con đà điểu có chui đầu dưới cát thì tình thế nguy hiểm vẫn tồn tại.

GÃI NGỨA HAY KHÔNG GÃI NGỨA?

Sự thật là chính quyền rất sợ phản biện: bằng chứng là họ tìm mọi cách để dẹp phản biện: đe dọa, bắt bớ, giam cầm…Nếu phản biện chỉ “gãi ngứa” thì sao lại sợ đến như thế?

-Vì lẽ đó khi trí thức nói: “phản biện cũng không thay đổi được gì” thì có nghĩa là anh ta muốn chống chế, muốn biện minh cho thái độ con đà điểu của mình, biện minh cho sự vô cảm của mình. Thái độ đó cũng giống như cái gọi là “phi chính trị”.

-Thực tế là “phản biện” có giá trị làm biến đổi nhận thức người đọc và dần dà sẽ biến đổi nhận thức của một thế hệ. Phản biện còn có giá trị thức tỉnh chế độ, dần dà đưa họ về với lẽ phải.

THIẾU LÃNH ĐẠO

-Tại sao Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, André Menras lại xuống đường? Họ muốn trở thành lãnh đạo sao?

-Điếu Cày, Trần Huỳnh Như Thức, Lê Thị Công Nhân… đấu tranh để làm gì? Được gì?

-Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha rải truyền đơn để làm gì? được gì?

-Những người trên đây sẽ lãnh đạo đất nước ư? Có lãnh đạo được không? Có đủ sức thay thế giới lãnh đạo hiện nay không?

Đó là những câu hỏi ngớ ngẩn vì:
-Những người xuống đường không phải vì muốn làm lãnh đạo. Họ chỉ muốn bày tỏ sự phản kháng trước xâm lược. Chúng ta có thể không có lực lượng, có thể yếu hơn “kẻ thù” gấp triệu lần nhưng không vì thế mà im lặng nhìn kẻ cướp vào đốt nhà, cướp của, đánh đập người thân của ta. Dù rất yếu vẫn phài lên tiếng phản kháng. Dù biết sẽ bị kẻ địch đánh cho tóe máu vẫn phải lên tiếng. Dù biết thất bại vẫn phải lên tiếng. Đó là nhân cách. Đó là tư cách công dân. Biện hộ cho sự im lặng của mình là sợ phải nhìn thẳng vào lương tâm mình.

-Những tù nhân lương tâm đơn giản chỉ là những người yêu nước, muốn phản kháng chống lại cái ác chứ không phải để “được gì.” Đó là kẻ sĩ, đó là nhân cách. Đó là Nguyễn Thái Học, cho dù “không thành công thì cũng thành nhân.”

Vì thế xin đừng đặt câu hỏi: “được gì?” Đó là câu hỏi ngớ ngẩn.

-Chúng ta đang có cuộc khủng hoảng lãnh đạo? Ai sẽ lên thay? Không có ai cả? Chẳng lẽ một dân tộc có nền văn minh lâu đời như VN lại không có người nào tài giỏi hơn những vị đang lãnh đạo đất nước này sao? Bạn đòi hỏi phải có ông A bà B cụ thể xuất hiện để bạn coi giò coi cẳng xem có đáng mặt lãnh đạo không rồi mới theo họ xuống đường chăng? Đó là một đòi hỏi ấu trĩ.

-Trước đây những người cộng sản thường nói: cứ khơi dậy phong trào, tự khắc sẽ xuất hiện lãnh đạo. Nguyễn Huệ, Lê Lợi cũng chỉ là những người áo vải, chính phong trào quần chúng đã phát hiện ra họ. Và họ đã lãnh đạo đất nước.

-Nhưng trên thực tế “người lãnh đạo” không quan trọng (do đó không khó tìm đâu), chế độ chính trị mới quan trọng. Obama hay Bush không quan trọng, đảng Dân Chủ hay đang Cộng Hòa mới quan trọng.

DÂN ĐEN


FACEBOOK NGƯỜI BUÔN GIÓ

Ở các nước tư bản có trộm cắp, có biểu tình phản đối chính sách chính quyền, có giết người... như ở Việt Nam. Ở Đức này xe đạp mà không khóa cũng bay luôn không biết khi nào. Túi xách để trong ô tô coi chừng cửa kính xe bị đập vì cái túi. Đa số bọn ăn cắp là dân lang thang kiểu di gan, những người ăn bảo trợ xã hội, không muốn đi làm chỉ rượu bia lướt khướt rồi ra đường ăn xin hay đi trộm cắp. Một số dân châu Á (nước nào thôi chả nói rõ, cứ nói chung chung cho lành) sang châu Âu cũng làm những việc chẳng khác gì dân di gan. Nhưng ít ra dân châu Á còn chịu khó làm hơn dân di gan, có điều họ làm ẩu hoặc làm tắt cho đỡ mất công sức, bỏ qua những quy định về an toàn này nọ. Mấy cái việc đó cũng gây ra lắm chuyện ảnh hưởng đến an ninh trật tự đời sống.

Chả bao giờ thấy chính quyền phương Tây, các chính khách phương Tây đăng đàn ba hoa tự ca ngợi là chính trị ở nước họ ổn định, an ninh trật tự ổn định cả. Chắc vì họ thấy đất nước họ còn nhiều điều chưa được vẹn toàn cho lắm, bởi chuyện mất cắp, biểu tình, giết người, làm hàng giả, ăn xin...vẫn còn xảy ra.

Nhưng ở phương Tây điểm xem nước nào mà một năm phải đưa ra tòa xử hàng chục người vì tội chống chính quyền, âm mưu lật đổ chính quyền, tuyên truyền chống phá chính quyền như ở Việt Nam.?

Phải chăng bọn cảnh sát, an ninh phương Tây vì không khám phá ra nhiều vụ chống chính quyền như ở Việt Nam, nên bọn lãnh đạo phương Tây nó không dám công nhận là nước nó ổn định chính trị. Chừng nào an ninh phương Tây phải bắt bọn chống chế độ nhiều như ở Việt Nam, chừng ấy bọn Tây mới dám vỗ ngực là nước nó ổn định chính trị và cho đó là công lao, là niềm tự hào.

Thôi ! cái bọn tư bản thối nát không bàn làm gì, chúng cũng đã biết nhục mà không dám nhận mình là đất nước ổn định chính trị, cũng bỏ qua cho chúng. Người Việt nói chuyện Việt vậy.

Nhìn xem những vụ xử chống chính quyền ở Việt Nam là những ai ?Hòa thượng, Linh mục, Tu sĩ , nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhạc sĩ, giáo sư, kỹ sư, tiến sĩ, nhà giáo, sinh viên, nông dân, doanh nhân, công nhân, người già, thanh niên, phụ nữ... cựu chiến binh thậm chí là cả quan chức nhà nước. Đủ mặt mọi tầng lớp nhân dân trong xã hội.

Từ tháng 1 đến tháng 5 năm 2013,trong vòng chưa đầy nửa năm, các bản án cho người chống phá, tuyên truyền chế độ ở Việt Nam lên đến 100 năm tù. Kỷ lục nhất trên thế giới này về số người chống chính quyền và số  năm tù phạt người vì tội chống chính quyền chưa? Nước nào trên thế giới này sánh được điều đó, trừ người anh em hữu nghị Trung Quốc. Còn nếu tính theo tỷ lệ dân số thì người anh Trung Quốc có khi còn nghiêng mình bái phục đàn em Việt Nam về những án tù cho người bị kêu tội danh '' chống phá chính quyền ''. 

Vậy thử hỏi sự ổn định chính trị ở Việt Nam là do '' tuyệt đại đa số dân chúng tin tưởng vào giai cấp lãnh đạo '' hay là tuyệt đại đa số những ai không tin vào giai cấp lãnh đạo mà bày tỏ sự bất tin tưởng này đều bị trừng phạt bằng những án tù rất nặng.

Xem trong nhiều phản hồi trên báo chí Việt Nam về vụ xử hai sinh viên Uyên, Kha vừa rồi. Mới thấy sự hăng say mong muốn ổn định chế độ, bằng củng cố niềm tin hay là bằng bạo lực, bằng trừng phạt?. Thậm chí một kẻ tư xưng là sinh viên năm thứ ba đã kêu gào như thế này trên báo Người Lao Động.

............................................

Nguyễn Hoàng Nguyên Huy
1  
17/05/2013 01:35
Là một sinh viên năm thứ 3 mà cái nhận thức về quá kém. Mà cái nhận thức đó còn thua các cháu thiếu nhi nữa. Và cũng tiếc thương công sức cha mẹ cho ăn học mười mấy năm trời mà cái nhận thức càng kém đi. Tôi cũng xin đề nghị Bộ Công an cần kiến nghị nhà nước ta tăng mức hình phạt đối với tội tuyên truyền chống phá Nhà nước thật cao để răn đe và làm gương cho những người khác. Hình mức phạt này còn quá thấp chưa răng đe người khác được.

.............................................. 

Tinh thần của cậu sinh viên này là điều quan trọng mà báo chí cần nhấn mạnh. Đó là kêu gào xử tù nặng hơn nữa với những sinh viên cùng trang lứa với cậu ta vì tội nói xấu Đảng, nói xấu Trung Quốc. Nhưng qua phản hồi của cậu sinh viên này được báo đăng, cho chúng ta thấy một điều là những biện pháp khắc nghiệt, dã man luôn luôn được ưu ái dùng đến trong cái gọi là bảo vệ ổn định chính trị. Đến một cậu sinh viên cũng khát khao đòi hỏi tăng án tù cho bạn mình, một xã hội quá nhân bản.!!!

Không thấy phản hồi nào nói đến chuyện ổn định chế độ  bằng củng cố niềm tin, bàn bạc đi đến đồng thuận... chỉ có những kêu gào đầy hứng chí và hả hê là xử nặng hơn nữa, trừng phạt tàn bạo hơn nữa để kẻ khác sợ không dám màng đến chuyện bày tỏ bất đồng với chính quyền.

Đất nước chưa đầy nửa năm có đến 20 người thanh niên ra tòa vì tội chống phá chế độ, chính quyền thản nhiên cho 100 năm tù kết án họ. Đất nước có những sinh viên năm thứ ba kêu gào một cách phấn khích như tìm thấy niềm hưng phấn khi đòi kết án tù người sinh viên thật  nặng hơn. Chỉ vì những sinh viên ấy bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa bằng những tờ giấy.

Chả nói đến kinh tế suy thoái, doanh nghiệp vỡ nợ, giải thể, các dự án lớn thua lỗ.
  
Chỉ nhìn thế thôi, đã hiểu sự ổn định trên đất nước này có hay không.? Nếu có thì chúng được xây bằng gì.?


BLOG QUÊ CHOA

Thư của Nguyễn Thị Từ Huy gửi GS Đàm Thanh Sơn

GS. Đàm Thanh Sơn kính mến,
 Tiếp theo câu chuyện của chúng ta, tôi xin nói thêm một vài lời.

 Phương Uyên và Nguyên Kha vào tù. Điều đó có nghĩa là chừng nào quyền lãnh đạo còn rơi vào tay một chính đảng duy nhất thì chừng đó công lý không tồn tại trên đất nước chúng ta.

 Phương Uyên và Nguyên Kha bị kết án đi từ tội danh viết « nội dung không hay về Trung Quốc » đến tội danh « chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa ». Điều đó có nghĩa là độc lập dân tộc không còn tồn tại trên đất nước chúng ta.

 Phương Uyên và Nguyên Kha bị kết án hàng chục năm tù. Điều đó cũng có nghĩa là các giá trị nhân đạo và tinh thần luật pháp không còn tồn tại nơi hệ thống tư pháp của chúng ta.

 Tóm lại là, nếu tôi hiểu đúng, thì với sự thỏa hiệp khi đồng ý giữ lại điều 4 của hiến pháp các anh hy vọng rằng những giải pháp do các anh đề xuất sẽ khả thi, rằng sẽ khiến Quốc Hội lắng nghe các anh và thực thi các đề nghị của các anh về quyền con người, về tự do ngôn luận, tự do công dân, tam quyền phân lập…, nhưng vụ án của Phương Uyên và Nguyên Kha, diễn ra hơn một tháng sau khi đề xuất của các anh được công bố, đã ngay lập tức chứng minh một cách hùng hồn rằng những đề nghị của các anh không hề khả thi một chút nào.

 Tuy nhiên, việc Phương Uyên và Nguyên Kha ngẩng cao đầu kiêu hãnh chấp nhận án tù giúp chúng ta « không mất hy vọng ở con người ».

 Đúng vào cái ngày đen tối khi hai sinh viên đáng quý của chúng ta bị kết tội một cách phi lý, còn phi lý hơn những gì mà văn học phi lý có thể hình dung, tôi đọc được câu này của Albert Einstein, và tôi muốn chia sẻ với anh :
« Chúng ta không thể mất hy vọng ở con người, bởi vì bản thân chúng ta cũng chính là con người » (trích trong cuốn Thế giới như tôi thấy, bản tiếng Việt, tr.116)

 Tôi nghĩ rằng vẫn chưa muộn để nhóm chủ trương trang Cùng Viết Hiến Pháp điều chỉnh hướng ảnh hưởng của website này đối với nhận thức của người dân ; vẫn chưa muộn để các anh thể hiện thái độ và vị thế của mình một cách rõ ràng hơn trước các vấn đề của nhân dân.

 GS Đàm Thanh Sơn kính mến, tôi không mất hy vọng vào những người như anh, như GS Ngô Bảo Châu, nghĩa là tôi không mất hy vọng vào chính bản thân tôi, và những người xung quanh tôi. Cho dù cái giá để trả cho niềm hy vọng ấy có thể là bằng máu, mà đôi khi máu đổ ra chỉ vì những lý do lãng xẹt như tai nạn giao thông.

 Tôi nghĩ rằng vẫn còn chưa muộn, đối với tất cả chúng ta, để hành động cùng với Phương Uyên và Nguyên Kha, để sự hy sinh của các sinh viên ấy không trở nên vô ích.

 Tôi viết mấy dòng này cho anh. Để chúng ta còn có thể tin tưởng lẫn nhau !

Sài gòn, ngày 19/5/2013
Kính thư,
Nguyễn Thị Từ Huy
Tác giả gửi Quê Choa


Cách Mạng Hoa Lài - Rủ nhau ra khỏi Đảng, đừng đợi chúng khai trừ



Blog Cách Mạng Hoa Lài

Nguyễn Ngọc Diễm Phượng vừa báo tin cho tôi biết Chi bộ ĐCSVN nơi cô sinh hoạt đảng đã bỏ phiếu thống nhất xóa tên cô ra khỏi danh sách đảng viên lý do vi phạm điều lệ Đảng. Xin chúc mừng em đã trở thành một người Việt Nam Tự Do (trong nhà tù CS) !


Cô có nói với tôi một điều "giờ thì em mới hiểu câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu đó là : đừng nghe những gì Cộng Sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm"

Lý do: lúc đơn đề nghị ra khỏi ĐCSVN được lan truyền lên mạng thì bọn Huyện Ủy một mặt bắn tin đe dọa cho công an đến bắt (kiểu như Nguyên Kha chống Đảng), một mặt dỗ dành đề xuất viết một bản tường trình có ý xoa dịu, cũng như viết lại đơn cho mềm dịu hơn, ngoài ra cử người xuống gia đình ngọt nhạt. Vì muốn sớm thoát khỏi Ma Đảng đỡ lằng nhằng nên Phượng cũng xuống nước chấp thuận cho đỡ lu bu. Ngoài ra cũng ko muốn trả lời Đài nước ngoài ở thời điểm đó vì họ chơi chiến thuật vừa rắn vừa mềm.

Nhưng giờ họ thống nhất quyết định xóa tên vì vi phạm điều lệ Đảng, cụ thể là post ĐƠN ĐỀ NGHỊ RA KHỎI ĐẢNG lên Internet.

Qua sự việc, tôi mong rằng các anh chị em nếu ra khỏi Đảng thì cứ post hẳn ĐƠN BỐ CÁO VĨNH BIỆT ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, chẳng cần phải đi họp cũng chả cần họ họp bàn quyết định gì nữa. Đỡ bị phân tâm, đỡ mang tiếng này nọ. Nhẹ hơn thì viết đơn ra khỏi ĐCSVN cho đàng hoàng, vào thì xin xỏ thì ra cũng nên đoàng văn hoàng chút nếu không dám post lên mạng thì thôi.

Ra sớm đi còn hội quân và hỗ trợ cho các hoạt động dân chủ, còn nếu nó sắp sụp rồi mới vỗ ngực xưng tên rằng anh hay chị đã ra khỏi Đảng từ lâu lắm rồi thì xin lỗi nhá : một là lý do miếng cơm manh áo, 2 là cơ hội chứ chả có vì cải cách xã hội, đấu tranh cho đại cuộc gì sất. Ra thì công khai loan báo cho tôi nhờ cái.

RA ĐẢNG LÀ ĐỂ CHỐNG ĐẢNG NHÁ! hãy học tập anh hùng trẻ tuổi Nguyên Kha dõng dạc trước tòa án nhá!

Nguồn Facebook 
Aduku Adk

Lời Kêu Gọi " PHONG TRÀO BỎ ĐẢNG "

Lời kêu gọi bỏ Đảng CSVN
Gởi các đảng viên ĐCSVN đặc biệt đang phục vụ trong các bộ máy Công An, Quân Đội !

Hỡi các đảng viên ĐCSVN các cấp uỷ, cho dù các bạn đã về hưu hay là đang phục vụ trong bộ máy hành chính hay trong các lực lượng Công An, Bộ Đội, xin các bạn hãy giành một ít thời gian để lắng đọng tâm tư, trở về với con người thật sự của các bạn. Hãy nhìn về thực trạng đất nước, hướng về tương lai, tiền đồ của dân tộc và tổ quốc mà trong đó có cả tương lai của chính con cháu các bạn
.
Các bạn hãy bình tâm bỏ qua mọi dị biệt hoặc những lo lắng về những đối xử của nhân dân  đến với các bạn khi chế độ này, thể chế này cáo chung, chúng tôi biết chính vì những mặc cảm lo âu này đã khiến cho một số không ít trong các bạn tiếp tục cộng tác và tiếp tay cho bạo quyền Việt Cộng. Cũng có một số lớn trong các bạn vào Đảng để có miếng cơm, manh áo. Những điều này chúng tôi hiểu rõ và thông cảm, thông cảm nhưng không chấp nhận những lý do này mãi được tiếp diễn.

Chính vì vậy chúng tôi gởi đến các bạn lời kêu gọi này và hy vọng rằng các bạn phải nhìn ra được những sự thật sau đây mà cho dù các bạn có thấy hay không thấy nhưng nó đang xảy ra hàng ngày và là những hiện thực :

1/ ĐCSVN đã vô cùng phân hoá từ ngay trong thượng tầng lãnh đạo Trung Ương Đảng,

2/ Tham nhũng, hối lộ, mua quyền, bán chức, cướp đất lan tràn và nhân dân đã hoàn toàn mất hẳn niềm tin vào ĐCSVN, ngay cả một bộ phận không nhỏ các đảng viên cũng đã mất luôn cả định hướng và hoang mang, thậm chí bất mãn và cảm thấy bị lừa bịp.

3/ Hơn lúc nào hết sự vẹn toàn lãnh thổ, lãnh hải ngày càng bị uy hiếp bởi anh láng giềng cộng sản khổng lồ lúc nào cũng hăm he nuốt trọn từng tấc đất mà cha ông chúng ta đã dày công xây dựng và gìn giữ. Nhà nước đã làm được gì ? Hay chỉ là những lời phản đối lấy lệ và luôn tỏ vẻ phục tùng kẻ thù truyền kiếp của cha ông chúng ta qua « 14 vàng, 4 tốt »

4/ Kinh tế lụn bại, tài chánh thâm thủng, nợ công đã vượt qua mức độ 125 tỉ USD, đây là hệ quả của 1 nền Kinh Tế quốc doanh trong tay những tập đoàn kinh tế do con ông, cháu cha các quan chức cao cấp vô tài, bất tướng của ĐCSVN điều hành. Những VINASHINE, VINA LINE đã và đang đưa đất nước vào ngõ cụt và dân tộc VN trong đó có con cháu các bạn sẽ phải còng lưng trả nợ Quốc Tế trong nhiều thế hệ.

5/ Các quyền tự do cơ bản của con người bị trù dập, sức lao động VN bị bán rẻ cho các tập đoàn Tư Bản ngoại quốc, phụ nữ VN bị bán dâm trên nhiều nơi trong khu vực Đông Nam Á và toàn thế giới.

6/ Các quan lớn địa phương đã cướp bóc đất đai, nhà cửa và ngay cả những gia đình đã từng có công với ĐCSVN cũng cùng chịu chung số phận như những nạn nhân khác. ĐCSVN đã gây thù hận trong lòng dân lên cao đến mức Dân Oan sẽ là 1 tử huyệt của Đảng.

Trước những hiện trạng trên đây chúng tôi khẩn khoản kêu gọi các bạn đảng viên hãy thức tỉnh và trở về với chính nghĩa dân tộc thật nhanh bằng cách đồng loạt hưởng ứng thật đông « PHONG TRÀO BỎ ĐẢNG »
Trong những năm qua đã nhiều người bỏ Đảng nhưng chưa đủ, các bạn hãy mạnh dạn và can đảm lấy 1 quyết định rời bỏ bộ máy cai trị càng sớm, càng tốt. Bạn chỉ có được chứ chẳng có mất.

Thế thì bạn sẽ MẤT và ĐƯỢC những gì khi BỎ ĐẢNG ?

*MẤT :
- Có thể tạm thời họ sẽ bao vây kinh tế gia đình bạn nhưng nếu nhiều chục triệu dân sống qua ngày được thì chắc hẳn các bạn cũng sẽ vượt qua được (Nhưng chỉ trong 1 thời gian ngắn mà thôi)
- Mất đi địa vị hét ra lửa (tạm bợ)

*ĐƯỢC :
- Sự khoan hồng của nhân dân khi bạn từ bỏ cái Ác để trở về với Thiện và sẽ tránh được những sự trả thù ( có thể xảy ra ) đến với bạn và cả gia đình của bạn khi đổi đời.
- Bạn sẽ được hưởng những quyền tự do căn bản của con người và cuộc sống tương lai của bạn và con cháu của bạn sẽ tương đương như những quốc gia tân tiến mà công dân nào cũng có quyền được hưởng.
- Tâm hồn bạn sẽ được thanh thản, không có mặc cảm tội lỗi
- Con cháu bạn sẽ được tự do ăn học thành tài, săn sóc sức khoẻ miễn phí mà không cần phải nịnh bợ, tâng bốc bất kỳ một ai.

Thưa các bạn đảng viên, thế thì khi bỏ đảng các bạn sẽ được rất nhiều mà mất chẳng bao nhiêu. Còn chờ đợi gì nữa mà không mau chóng tham gia PHONG TRÀO BỎ ĐẢNG.

Mau nhanh kẻo muộn ! ! Thời gian sẽ không chờ các bạn ! !


Huỳnh Ngọc Chênh - NGUỒN CẢM HỨNG TỪ PHƯƠNG UYÊN - NGUYÊN KHA



Blog Huỳnh Ngọc Chênh

Tôi đi từ Sài Gòn ra Đà Nẵng, đến đâu cũng nghe bạn bè bàn tán và ca ngợi hai em Uyên - Kha.

Đọc trên báo lề dân có khi có đến vài trăm bài viết về hai em, mà bài nào cũng hay và đầy xúc cảm.


Trên các mạng xã hội thì tràn ngập hình ảnh của hai em với những status đầy ngưỡng mộ.

Đã có rất nhiều bài thơ, bài hát ngợi ca hai em được sáng tác bởi những nghệ sĩ chuyên nghiệp lẫn những nghệ sĩ nghiệp dư.

Ban đầu, thấy hai em còn quá trẻ nên không ít người boăn khoăn về hành động của hai em là có thể do ai đó giật dây. Nhưng trước phát biểu rành rọt và thái độ ứng xử kiên cường của hai em trước tòa, mọi người tin rằng con đường của hai em đi là lý tưởng mà hai em tự mình chọn lựa. Hai em đã không những xua tan mọi hoài nghi mà còn làm cảm phục và tạo ra nguồn cảm hứng bất tận cho nhiều người.

Suốt từ ngày diễn ra phiên tòa xử hai em đến nay, hầu như trên hệ thống mạng không phút giây nào dứt việc đưa lên hình ảnh và những lời lẽ tốt đẹp về hai em.

Đặc biệt có những người không hề dính líu đến chính trị hoặc cố tình né tránh phát biểu suy nghĩ của mình liên quan đến chính trị trên mạng xã hội thì nay cũng không thể không viết cái gì đó về hai em.

Huỳnh Hòa Bình là một nhà báo nữ ở Sài Gòn, chị ít khi lên mạng để bày tỏ chính kiến, nhưng trước sự kiện Uyên - Kha chị đã không thể nào không viết:

Đã nuốt vào trong, ko nói gì, nhưng cứ mỗi ngày mỗi thấy hình và bình luận về em Phương Uyên tràn ngập, thì ko kềm dc, đành nói ra...

"Việc tôi làm tôi tự chịu trách nhiệm, chỉ mong các ông không gây khó dễ cho người thân của tôi". Trước nhất về mặt nhân cách một con người, chị kính trọng, nghiêng mình trước em một cách đầy sự quí trọng. Em có tự trọng, có khí phách, có trách nhiệm, và quan trọng nhất là có tình yêu thương tràn đầy, biết nghĩ cho người khác.

Với sự dám dấn thân và chấp nhận những sự gian nan, khó khăn, mất mát của em, chị vô cùng nể phục, ngưỡng mộ, vô cùng cảm động vì ích ra bây giờ mà còn thấy được một người trẻ dám sống có lý tưởng xây dựng xã hội, dám dân thân vì lý tưởng, ko sống vùi mình trong những thứ vật chất bé mọn, nhỏ nhen như đại bộ phận thanh niên ngày nay đang sống, trong đó có thanh niên già là chị.

Cuối cùng, chị chẳng bao giờ đồng tình với việc bỏ tù em, mà lại bỏ tù quá lâu vì em còn rất trẻ, em lại là một thanh niên - một con người có nhân cách rất tốt, và vì hành động của em xét ra cũng là một quyền bày tỏ chính kiến của con người, và chẳng có hậu quả gì cụ thể đến mức xử nặng như thế. Nhưng, chị lại rất đồng quan điểm, thái độ, suy nghĩ với em: không sợ hãi quá mức cần thiết việc ở tù. 

ở tù, xét ra có gì ghê gớm lắm đâu, các anh chị, cô chú làm cách mạng trước 1975 ở tù rần rần đấy thôi. Trong những trường hợp cảm thấy cần thiết, người ta nên không e sợ lắm trước việc ở tù. Nếu ai cũng sợ ở tù hết để chẳng dám làm gì dù thấy nó cần thiết, phải làm, đúng đắn thì xã hội sẽ chẳng bao giờ thay đổi theo chiều tích cực như mình nghĩ, mình mong muốn. (Facebook Huỳnh Hòa Bình)

Một người nữa tôi quen ở Paris, anh là một trí thức trẻ, là một công chức mẫn cán của thành phố Paris, anh đứng ngoài mọi tổ chức chính trị, chỉ lo chăm chỉ với công việc, ít quan tâm đến thế sự ở Việt Nam, thế nhưng trước sự kiện Uyên- Kha, cảm xúc anh dâng trào và anh đã làm một bài thơ rất dài về hai em.

TRƯỜNG CA UYÊN- KHA

Đình Đại

Tôi đã thấy sau vành móng ngựa
Tuổi trẻ quê tôi tỏa sáng phi thường
Áo trắng đơn sơ tợ nắng quê hương
Thiêu đốt cường quyền hiếp dân hèn giặc
Mắt em sắc giọng âm vang bất khuất
Như cha ông "sát thát" một thời thiêng

"thà làm quỷ nước Nam còn hơn vương đất bắc"
Hãy nghe đây :"tàu khựa cút khỏi biển đông"
Khăn trắng máu đào dựng cờ ái quốc
Vực dậy non sông cởi ách độc tài
Nước non này không của riêng ai
Không của đảng mà của dân tất cả
Từng tấc đất máu xương dân đổ xuống
Sông nước hai miền bàng bạc hồn thiêng

Khi quân cướp giết dân nơi đầu sóng
Đảng cầm quyền không dám gọi đích danh
Chỉ lấp liếm loanh quanh kêu "tàu lạ"
Bắt, bắn dân mình trên lãnh hải cha ông
Em tuổi hai mươi không súng sắt đạn đồng
Mà chỉ mặt gọi đích danh : tàu khựa
Ai không xót ngư dân miền duyên hải
Của cải tiêu tan, mạng sống không còn
Đối mặt quân thù súng to tàu mạnh
Lấy mạng để giành từng tấc đất cha anh
Ai không tức nghe dân mình bị đánh
Trên Tây nguyên chúng khoanh đất hoành hành
Ngoài biển rộng chúng xua thuyền cướp cá
Chốn rừng sâu chúng đốn tận giết cùng

Lòng yêu nước không chờ ai ban phát
Không cần ai điểm phấn với tô son
Lòng yêu nước dám xả thân vì nước
Dám vươn cao trong bóng tối bạo tàn
Em bình thản như nước non bình thản
Trước mưu sâu kế hiểm bọn tham tàn
Chúng ta biết nước non ta cũng biết
Đã đến ngày chủ nghĩa phải tiêu vong
Tổ quốc trường tồn, nhân dân vạn đại
Bạo chúa đảng đoàn sao thắng nổi dân oan
Dân là sóng đảng là thuyền trên sóng
Sóng đẩy thuyền đi, sóng cũng lật được thuyền

Dân yêu nước dân làm gì có tội ?
Nhà nước này vốn dĩ của nhân dân
Dân chống giặc dân làm gì có tội ?
Tự nghìn năm dân đã chống giặc rồi !
Dân yêu nước dân không cần có đảng
Dân chống giặc tàu sao đảng bắt tù dân ?
Quyền của dân trao để bảo toàn biển đảo
Bất lực thì quyền phải trao trả cho dân
Xương trắng máu đào nhân dân đã đổ
Dân có toàn quyền lúc nước hưng vong
Đảng cũng là dân nhưng toàn dân không là đảng
Vậy cớ gì chống đảng tội về dân ?
Thôi đã hết thời kín mít như bưng
Dân mở mắt biết bị lừa lâu quá
Dân sẽ đánh những thằng nào xỏ lá
Hưởng lộc dân mà lại đạp đầu dân
Dân sẽ đánh cả những đứa lừng khừng
Ăn lộc nước lại toan trò bán nước

Tuổi trẻ Việt Nam đời đời yêu nước
Áo trắng tay không một lòng tiến bước
Như ngọn thủy triều sóng xô sau trước
Quét xạch nội thù, đánh tan quân cướp !

Dân tộc Việt, Hoa vốn dĩ hiền hòa
Chỉ bởi bạo quyền rắp tâm tha hóa
Lịch sử máu xương còn hằn bia đá
Vạn cốt xây thành mỗi bận can qua
Xin cảm ơn em lòng tin sắt đá
Vào một ngày gần đất Việt tươi hoa
Đất nước gấm hoa nhân dân làm chủ
Vạn nẻo đường làng vang khúc hoan ca

Xin gởi đến em cả trời thương mến
Non nước dân mình sẽ mãi không quên
Tuổi trẻ của em mãi là ngọn nến
Soi sáng tình người giữa tối mông mênh.
(Face book Đình Đại)
_________________________
Xin lỗi hai bạn Bình và Đại, tôi thấy bài của hai bạn trên facebook nên mạn phép đăng lại mà chưa phép trước, có gì chưa đúng mong bỏ qua (Blog Huỳnh Ngọc Chênh)


T/S Alan Phan - Global Witness Và Nước Mắt Môi Trường



T/S Alan Phan

Con người phải hiểu rằng chúng ta không thể sống nếu không có Mẹ Trái Đất, nhưng hành tinh này vẫn có thể sống mà không cần chúng ta.  Evo Morales


Kinh tế phá rừng

 Dù đau xót khi chứng kiến sự tàn phá vô cảm của con người với rừng (lá phổi của trái đất), tôi vẫn chưa nghĩ ra sự thiệt hại về kinh tế cho đến khi đọc bài blog của B/S Hồ Hải về giá trị của lâm sản. Theo B/S Hải, mỗi m3 của gỗ trắc tốt Việt Nam có giá khoảng 36,000 USD trong khi loại gỗ rẻ nhất cũng thu về hơn 15,000 USD mỗi m3. Một vòng qua google về giá cả của các cây rừng nguyên sinh xác nhận khung giá này.
 Năm 1993, tổng số gỗ trong các khu rừng Việt là 1,025 triệu m3 (khoảng 76 m3/mẫu-hectare trên 14 triệu mẫu diện tích). Vài nghiên cứu khác chỉ ghi nhận đến 728 triệu m3. Giai đoạn 1993 đến 2009, cả nước mất khoảng 7,650 mẫu mỗi năm hay 122,400 mẫu trong 16 năm tương đương với 9.3 triệu m3 gỗ. Nếu tính giá bèo là 15,000USD mỗi m3 gỗ bán ra, các lâm tặc và đồng lõa đã bỏ túi 139 tỷ USD. Đây là một mất mát lớn gấp 30 lần Vinashin, bằng 115% GDP của Việt Nam trong 2012 và gấp 3 lần số nợ xấu của các ngân hàng theo báo cáo hiện nay. Số tiền này có thể xây 7 triệu nhà xã hội (20,000 USD mỗi căn) để tặng không cho các hộ nghèo; hay trả tiền ăn học cho 25 triệu trẻ em miền sâu miền xa trong 12 năm học (trung bình 500 USD/năm/em).

 Dĩ nhiên, tôi và đến 99% dân số không có thẩm quyền gì về pháp luật nên những phân tích…chỉ là những phân tích. Tuy nhiên, sự im lặng tuyệt đối của xã hội với một vấn nạn kinh tế tầm cỡ này là một điều khó nuốt cho mỗi bữa ăn.

 Global Witness

 Nhìn lại hoạt động của Global Witness (GW) trong 20 năm vừa qua, chúng ta nhận thấy là GW đã trung thực đi đúng với tôn chỉ và mục tiêu của tổ chức. Một là giúp cho những hộ nghèo ở vùng có tài nguyên không bị các thế lực tư bản hay quan chức “móc túi” cho nghèo thêm; hai là bảo vệ môi trường “sống” cho toàn cư dân của trái đất. Họ đã thành công ngăn chận “kỹ nghệ kim cương máu” ở Phi Châu cũng như những tàn phá rừng và khai thác gỗ ở Campuchia thời Khmer Đỏ, ở Indonesia, ở Liberia, ở Myanmar…
 Phương thức hoạt động của họ không nhắm vào quan chức hay công ty địa phương, mà vào các nhà tư bản Tây phương đang đổ tiền tài trợ cho các dự án này. Trong phi vụ kim cương máu”, mục tiêu chính là tập đoàn kim cương lớn nhất thế giới, DeBeers. Khi bị áp lực của dư luận người tiêu dùng không muốn vấy bẩn vào “kim cương máu”, DeBeers ngưng thu mua và thị trường teo tóp ngay qua đêm. Mục tiêu khi tấn công vào việc phá rừng khai thác lâm sản của các quốc gia đã nêu tên là vào các nhà tài trợ dự án và các công ty mua bán gỗ.

 GW làm việc hoàn toàn dựa trên nguyên lý tư bản,” Khi dòng tiền ngưng chảy vào một lãnh vực kinh doanh, các dự án sẽ tự hủy diệt theo thời gian”. Người Tàu hay nói, “con cá nó sống vì nước”.

 Vì được tài trợ một phần bởi các chánh phủ Anh, Mỹ, Âu…GW không bao giờ đụng trực tiếp đến các tầng lớp chánh phủ hay quan chức, vì đây là phạm trù của Bộ Ngoại Giao của các chánh phủ tài trợ cho họ. GW biết nên không bao giờ lấn sân qua các hoạt động chánh trị hay đánh đấm với các công ty địa phương.

 Cho nên khá khôi hài khi các công ty Việt Nam có tên trong bản cáo buộc của GW lên tiếng phản bác, phủ nhận hay mời GW dến thăm quan cơ sở. Cũng như khi các chánh phủ Việt, Miên, Lào…vội kết tội “phản động” cho GW với chiếc mũ “thế lực thù địch”. Cả trăm tờ báo lề phải được huy động hay trả tiền để bới móc, lăng mạ GW hay nhà sáng lập George Soros. Các ngài đã phản ứng quá nhanh, quá nhậy và tốn tiền cũng như thời giờ vô ích.Tất cả các mạng truyền thông thế giới không chút quan tâm đến các phản bác của các ngài và chỉ đợi phản ứng chính thức từ các nhà tư bản tài trợ như Deutsche Bank, IFC, Temasek Holdings, BIDV hay quỹ Jaccar…

Tư bản có trách nhiệm

 GW là một công cụ của thế giới tư bản để chống lại những lạm dụng quá đà của quyền lực. Những nhà tư bản thường cho là mình “bất bại” và trong mục tiêu tìm kiếm lợi nhuận cho công ty, các nhà quản lý đôi khi vượt qua ranh giới của lương tâm để đạt “chiến thắng”. Những hoạt động vô vụ lợi của GW là tiếng còi báo động sớm cho các công ty đa quốc, các ngân hàng, quỹ đầu tư thế giới cũng như các mạng truyền thông chính thống khác.

 GW (và các nhóm vô vụ lợi khác của toàn cầu) cộng với tự do ngôn luận là những rào cản hữu hiệu để nền kinh tế tư bản có được một chuẩn mực đạo đức và trách nhiệm với xã hội chung quanh. Vì lòng tham con người là vô hạn nên chúng ta cần những công cụ như GW, dựa trên những lý tưởng đáng ca ngợi của tuổi trẻ còn biết cảm xúc với những nỗi đau của con người và thiên nhiên. Đó mới thực sự là cốt lõi của văn hóa và văn minh nhân loại.

 Lại chuyện mất hay được?

Một câu hỏi khác của một nhà báo cũng làm tôi phải suy nghĩ. Là người Việt, ông phải ủng hộ doanh nhân Việt chống lại bọn “ngoại xâm”. Ông nghĩ thế nào về hậu quả kinh tế cho ngành cao su Việt Nam khi đối diện với cáo buộc của GW?

Thú thật, tôi yêu quê hương nhưng không có một lòng ái quốc cuồng tín.  Tôi tự hào với thành quả tốt đẹp mà các sinh viên, các khoa học gia, các doanh nhân Việt đã gặt hái trên khắp thế giới. Nhưng tôi cũng xấu hổ khi đọc về những tội phạm ma túy, xã hội đen Việt…trên các mạng truyền thông toàn cầu. Tôi xấu hổ khi phần lớn đối tác, bạn bè, sinh viên ngoại…vẫn nghĩ đến Việt Nam như là một banana republic (cộng hòa quả chuối).

 Về hệ quả kinh tế, chúng ta sẽ thâu nhặt những gì chúng ta đã gây trồng. Nếu các nhóm môi trường và các định chế truyền thông khác tham gia để tăng cường độ của lời cáo buộc, tôi nghĩ là nhiều cổ đông hay quỹ đầu tư sẽ rút ra khỏi các dự án cao su của Đông Dương để tránh tai tiếng. Ngoài sự thiếu hụt cho dòng tiền luân chuyển, các công ty có thể còn bị sức ép về giá cả nếu các nhà tiêu dùng lớn tìm nguồn cung cấp khác ngoài Đông Dương. Đây là rủi ro lớn nhất về lâu dài.

 Tuy nhiên, sau khi bỏ túi ngon lành 139 tỷ đô la trong 16 năm qua, các đại gia Việt có thể mất vài tỷ đô la? Chỉ là muối bỏ biển. Các chân dài kiếm nhiều hơn thế từ các đại gia trong 6 năm qua.

Alan Phan
http://luanvan.co/luan-van/hien-trang-suy-giam-tai-nguyen-rung-o-viet-nam-6146/


Ngô Minh - CHÚNG TA ĐANG ĂN THỊT ĐẤT NƯỚC MÌNH



Ngô Minh

Cách đây vài ba năm, báo chí đưa tin làm tôi giật mình: Đến năm 2012, Việt Nam phải nhập than đá ! Thế mà đến năm 2011, nước ta đã phải nhập hàng nghìn tấn than đá từ nước ngoài. Ai cũng lo, ai cũng bức xúc. Ôi thuở ấu thơ tôi được các thầy dạy :” Việt Nam ta rừng vàng biển bạc”. Bây giờ thì sắp cạn rồi sao ? Nhìn lại đổi mới từ năm 1986 đến nay, một thực trạng đau lòng đang diễn ra khắp nơi : Chúng ta đã khai thác, buôn bán tài nguyên quốc gia một cách ồ ạt, vô tội vạ. Dường như thu nhập GDP đất nước đều do buôn bán tài nguyên mà có, còn hàng hoá sản phẩm mang hàm lượng chất xám cao chiếm tỷ lệ không đáng kể. Nghĩa là từ “đổi mới” đến nay, chúng ta đang sống nhờ bán tài nguyên, chứ chẳng làm được thương hiệu gì bền vững có tầm cỡ thế giới cả. Nhìn qua Hồng Kông, Ma Cao, Singapore, Nhật Bản… mà thương cho đất nước mình. Người ta chẳng có nhiều tài nguyên khoáng sản, sao người ta giàu thế. Còn mình bán tài nguyên mà ăn, rồi con cháu vài thế hệ sau ăn không khí à ?


Tài nguyên quốc gia do mồ hôi xướng máu bao đời giành được gồm : trời, đất , núi, nước, rừng, biển, khoáng sản và môi trường. Trong hoà bình xây dựng 30 năm nay, do ấu trĩ trong nhận thức và non kém về quản lý, chúng ta tiếp tục tàn phá tài nguyên dữ dội hơn, nặng nề hơn . Hình thế núi sông Việt Nam đang thấy đổi từng ngày, đang bị cày xới nham nhở !

20 năm qua có rất nhiều “phong trào” bán tài nguyên để “làm ngân sách” xảy ra rầm rộ. Như khai thác gỗ rừng để xuất khẩu ồ ạt. Quốc doanh khai thác xuất khẩu, “hợp tác xã” khai thác xuất khẩu, tư nhân núp bóng nhà nước khai thác, xuất khẩu…Gỗ cứ kìn kìn từ rừng miền Trung, rừng Tây Nguyên đổ về các cảng biển. Các đầu nậu gỗ, những người cấp phép khai thác gỗ, cấp quota xuất khẩu gỗ giàu lên từng ngày một. Đến khi “ngộ ra”, ban hành lệnh cấm, thì rừng đã bị “bán ăn” gần hết. Thế là lại phải “làm dự án” trồng 5 triệu hec-ta rừng gần chục năm nay vẫn không thành.

Hết rừng rồi thì bán đất rừng. Hơn 300.000 héc ta rừng đầu nguồn đã bị các tỉnh bán cho doanh nhân Trung Quốc khai thác 50 năm. Nghĩa là 50 năm, chúng muốn biến mảnh đất rừng đó thành căn cứ quân sự, lô cốt, hầm ngầm.v.v… là quyền của họ. Hết nước rồi non nước ơi !

Bán hết rừng đến bán khoáng sản dầu thô, than đá, cát, quặng ti-tan, quang a-pa-tít, quặng vàng…Nghe thông tin báo chí về việc xuất khẩu than lậu ở Quảng Ninh mà choáng váng. Trữ lượng than của ta ở Quảng Ninh có được bao lăm mà hô hào thành tích “khai thác và xuất khẩu năm sau cao hơn năm trước”?; rồi quản lý yếu kém để cho hàng trăm công ty “ma” xuất khẩu than lậu một lúc hàng trăm tàu. Sao coi tài nguyên quốc gia “như vỏ hến” vậy ?

Người bán gỗ, bán than, thì có kẻ lại bán núi, bán đất ruộng làm giàu. Xem ra bán núi bán đất dễ giàu có hơn. Trong những chuyến đi thực tế ở vùng Đông Bắc hay Thanh Hóa, Ninh Bình…, tôi thấy nhiều ngọn núi bị san bằng trơ trọi, để khai thác đá sản xuất xi măng, đá xây dựng. Bây gìờ tỉnh nào cũng hai ba nhà máy xi măng, hàng chục công trường khai thác đá hàng ngày ra sức san phá núi. Có tỉnh bán luôn cả ngọn núi cho nước ngoài làm xi măng, không chỉ bán phần dương mà còn bán cả phần âm tới 30 mét sâu, nghĩa là 50 năm sau, núi thành hồ ! Hình sông thế núi Việt Nam ngàn đời hùng vĩ, bây giờ đang bị xẻ thịt nham nhở. Liệu con cháu tương lai sẽ sống như thế nào, có còn hình dung ra nước non Việt tươi đẹp xưa nữa không, khi mà quanh chúng núi non bị gậm nhấm, thân thể Tổ Quốc ghẻ lở, xác xơ ?. Tài nguyên của mình, nước ngoài đến khai thác rồi chế biến thành sản phẩm xuất khẩu của họ, trong lúc hình hài non sông bị xâm hại. “Bán núi” để ăn như thế có đau núi quá không?

“Bán đất” mới là cuộc tỉ thí với tương lai khủng khiếp nhất. Tỉnh nào cũng có vài ba Khu công nghiêp, nhưng chẳng làm ra sản phẩm xuất khẩu nào có thương hiệu cả vì máy móc lạc hậu, bán trong nước cũng chẳng ai mua. Tỉnh nào cũng có ba bốn sân golf. Rồi dự án mở rộng đô thị lên gấp đôi gấp ba, dự án khu biệt thự, …đang làm cho đất nông nghiệp, đất trồng lúa trong cả nước, đất trồng cây ăn trái ở Nam Bộ đang thu hẹp với tốc độ chóng mặt. Mỗi năm có từ 73.000- 120.000 ha đất nông nghiệp bị thu hồi, bị chuyển đổi. Mở rộng đô thị thì đất ruộng thành đất thành phố, bán với giá cao hơn. Đua nhau mà ăn chia, lấn chiếm, đẩy nông dân ra khỏi mảnh đất ngàn đời sinh sống của họ. Thế là khẩu hiệu của “dân cày có ruộng” thành ký ức lịch sử.

Vì mục tiêu tăng GDP, tăng thu ngân sách, các tỉnh đang thi nhau bán đất nông nghiệp một cách vô tội vạ. Mất đất, chỉ nông dân và nhà nước là thua thiệt. Ruộng mình đó, đất mình đó, bỗng nhiên bị mất trắng tay. Tiền đền bù giá bèo không đủ mua đất mới để xây nhà, nói chi đến làm ăn sinh sống.

Hết bán rừng, than, ti-tan, đá, người ta con bán cả bo-xit Tây Nguyên, thứ mà cách đây mấy chục năm, khối Comicom (Khối kinh tế các nước XHCN) đã ngăn không cho khai thác, họ sợ làm hư hỏng môi trường và văn hóa Tây Nguyên. Nhưng bây giờ thì bất cần tương lai Tây Nguyên, bất cần hàng ngàn trí thức tâm huyết với đất nước kịch liệt phản đối, họ vẫn khai thác. Các nhà chiến lược quân sự thường nói: ”Ai làm chủ Tây Nguyên sẽ làm chủ Đông Dương”. Chao ôi, từ việc bán tài nguyên đến “bán nước” chỉ còn một khoảng cách mong manh như sợi chỉ !

Nước là loại tài nguyên quý giá cũng đang bị xâm hại nghiêm trọng. Hiện nay tất cả các con sông đều “đang chết dần” vì ô nhiễm do chất thải công nghiệp, bệnh viện chưa qua xử lý đều thải trực tiếp ra sông. Mạch nước ngầm đang xuống thấp chưa từng có do khai thác vô tội vạ. Rồi “phong trào” phát triển thuỷ điện tùm lum làm cho mực nước ở đồng bằng giảm xuống. Đến cả sông Hồng cũng cạn trơ đi bộ qua được. Có tỉnh làm đến hàng chục nhà máy thuỷ điện. Được điện thì mất lúa vì đất đai khô cằn không có nước tưới, bị sa mạc hoá không trồng lúa, trồng màu được. Muốn phát điện thì mực nước tích ở hồ phải cao hơn mực nước chết. Ví dụ Hồ thuỷ điện Hoà Bình bình thường mực nước cao 115 mét. Mực nước chết cao 80 mét. Nghĩa là để có điện, phải tích nước cao hơn 80 mét. Cái lượng “nước chết” cao 80 mét ấy chứa hàng tỷ mét khối không thể đổ về những cánh đồng lúa được, thì ruộng khô hạn là phải ! Mùa lũ, nhà máy điện xả lũ để bảo vệ đập, thế là không chỉ xóm làng mà cả xã cũng ngập chìm trong nước. Làm thủy điện vô tội vạ cũng là một cách “ăn tài nguyên nước” qua dự án đầu tư. Không “ăn” dự án thì các quan huyện, quan tỉnh, quan trung ương tiền đâu mà làm nhà lầu, mua xe hơi, sống cuộc sống giàu sang phú quý, cho con đi học các trường nổi tiếng thế giới như Ha-vớt, Sóc-bon ?

Bộ Chính Trị và Chính phủ là người chịu trách nhiệm chính trong việc khai thác tài nguyên vô tội vạ. Chúng tôi khẩn thiết đề nghị Chính phủ và chính quyền các địa phương phải có một chiến lược khai thác tài nguyên lâu dài và chỉ đạo thực hiện thật quyết liệt mới mong không bắn đại bác vào tương lai. Chúng tôi đề nghị :
- Kiểm kê lại tài nguyên đất nước để có kế hoạch bảo vệ. Quy hoạch chi tiết ngay các vùng đất nông nghiệp lâu dài, vùng núi non hung vĩ, và cấm tiệt việc khai thác bừa bãi.

- Phải dừng ngay các dự án khai thác Bo-xít Tây Nguyên vì với dự án này, người Trung Quốc không cần bo-xít, cái mà họ cần là địa bàn Tây Nguyên, đó là điều mà nhiều trí thức lớn đã phân tích, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng đã có thư cảnh báo. Phải thu hồi các diện tích đất rừng bị bán cho nước ngoài, dù phải bồi thường hợp đồng, vì chúng đang đe dọa đến vận mạng, sự sống còn của đất nước.

- Hạn chế tối đa, kiểm tra chặt chẽ các dự án đầu tư FDI vào lĩnh vực khai thác tài nguyên (như xi măng, quặng ti tan, và các loại khoáng vật khác) , khuyến khích đầu tư nước ngoài vào các lĩnh vực có hàm lượng chất xám cao như công nghệ thông tin, sản xuất hàng tiêu dùng. Khuyến khích các doanh nghiệp đầu tư ra nước ngoài để làm giàu cho đất nước. Chúng ta phải hướng nền kinh tế theo cách làm của Nhật Bản, Singapore , Hồng Kông, những nước ít tài nguyên nhưng biết cách làm giàu bằng trí tuệ.

Ôi, giá mà tiếng kêu của tôi đến được tai những người đang cầm vận mệnh đất nước trong tay?.


Nguyễn Hưng Quốc - Chống toàn trị là chống cái gì?



Nguyễn Hưng Quốc

Trong hai bài “Tôi không chống Cộng” và “Từ chống Cộng đến chống toàn trị”, tôi đã trình bày một luận điểm chính: Chúng ta chống lại chế độ Việt Nam hiện nay không phải vì chế độ ấy theo chủ thuyết Marx-Lenin và cũng không phải vì chế độ ấy do đảng Cộng sản lãnh đạo. Không chống lại chủ thuyết Marx-Lenin vì, một, nó thuộc phạm trù tư tưởng mà yếu tính của dân chủ - lý tưởng mà chúng ta nhân danh để tranh đấu - lại đòi hỏi chúng ta phải chấp nhận quyền tự do lựa chọn tư tưởng của người khác; hai, chủ thuyết ấy, thật ra, đã bị loại bỏ, một cách chính thức hay không chính thức, như một nền tảng ý thức hệ của chế độ. Nó chỉ còn tồn tại như một nhãn hiệu. Một lá phướn. Không hơn không kém. Chúng ta không chống lại sự kiện đảng Cộng sản lãnh đạo vì hai lý do chính: Một, hầu hết các chế độ, ngay cả ở các quốc gia dân chủ nhất, cũng do một đảng nào đó lãnh đạo; hai, nếu (xin lưu ý chữ “nếu”), việc lãnh đạo ấy của đảng Cộng sản là kết quả của một cuộc bầu cử tự do và nếu (lại “nếu”), trong việc lãnh đạo, họ cũng tôn trọng tự do của người khác thì không có vấn đề gì cả.


Chúng ta chống lại chế độ Cộng sản vì tính chất toàn trị của nó. Tính chất toàn trị ấy thể hiện ở ba điểm chính:

Thứ nhất, nó cai trị một cách độc tôn, không chấp nhận bất cứ một đảng phái đối lập nào khác, thậm chí, không chấp nhận bất cứ một lực lượng độc lập nào khác, những lực lượng tồn tại không phải để cạnh tranh với đảng Cộng sản mà chỉ đóng vai trò giám sát và phản biện (như truyền thông và các tổ chức xã hội dân sự).

Thứ hai, nó cai trị một cách độc tài: Mọi quyết định từ lập pháp đến hành pháp và tư pháp đều nằm trong tay đảng; trong khi đảng lại nằm ngoài hoặc ở trên luật pháp; ở đó, họ không bị bất cứ sự kiểm tra hay phản biện nào cả. Từ độc tài, nó biến thành tàn bạo, sẵn sàng chà đạp lên dân chúng và trấn áp mọi thành phần độc lập (không nói đến chuyện đối lập).

Và thứ ba, nó hoàn toàn bất lực trong việc lãnh đạo và quản lý đất nước trên hầu như mọi phương diện, từ kinh tế đến y tế, giáo dục, xã hội, văn hóa và cả quốc phòng (đặc biệt trong quan hệ với Trung Quốc), một lãnh vực vốn được xem là mạnh nhất và là niềm tự hào của chế độ ấy trong suốt hơn nửa thế kỷ.

Nhưng chống tính chất toàn trị ấy là chống ai và chống cái gì?

Trước hết, cần nhấn mạnh: Chống tính chất toàn trị của đảng Cộng sản không phải là chống mọi người Cộng sản. Có mấy lý do chính.

Một, trong số 4 triệu đảng viên Cộng sản hiện nay, có người tốt kẻ xấu, không phải ai cũng đáng bị chống; hơn nữa, chỉ có một số ít là thực sự có quyền hành, còn lại, phần lớn, chỉ đóng vai trò công cụ hoặc thừa hành.

Hai, trong số 4 triệu đảng viên ấy, có thể có một số người là thân nhân hoặc là bạn thân của chúng ta. Chả lẽ chúng ta cũng chống lại họ? Xin lấy bản thân tôi làm ví dụ. Trong gia đình cũng như trong họ hàng của tôi, không có ai là đảng viên Cộng sản. Nhưng trong bạn bè tôi thì có. Nhiều nữa là khác. Bạn, bao gồm hai loại: bạn cũ và bạn mới. Bạn cũ, quen thân từ thời tiểu học, trung học, đại học hoặc sau khi tốt nghiệp đi làm, nhiều người bây giờ là đảng viên. Bạn mới, hầu hết trong giới văn nghệ và giáo dục, đặc biệt ở miền Bắc, phần lớn là đảng viên. Tôi biết họ là đảng viên. Họ cũng không hề giấu giếm việc họ là đảng viên. Nhưng thành thực mà nói, quan hệ giữa chúng tôi, nói chung, vẫn tốt đẹp. Chúng tôi thân thiện và tin cậy nhau. Gặp nhau, chúng tôi nói đủ thứ chuyện, từ chuyện gia đình đến chuyện xã hội, văn học nghệ thuật và cả chuyện chính trị nữa. Tôi hay nói thẳng những điều tôi nghĩ về chế độ. Cho đến bây giờ, chưa ai cãi lại tôi. Không những đồng ý, họ còn phê phán chế độ một cách gay gắt và sâu sắc khiến tôi phải sửng sốt. Thì cũng phải. Những gì tôi biết qua sách vở, họ biết bằng da thịt của chính họ. Họ sống dưới cái chế độ ấy lâu hơn tôi, cọ xát nhiều hơn tôi, chịu đựng nhiều cay đắng hơn tôi. Họ phải suy nghĩ về nó và phải đối phó với nó từng giờ từng phút. Chẳng có lý do gì để tôi chống lại họ cả.

Trường hợp của tôi, chắc chắn cũng là trường hợp của nhiều người khác. Tôi biết nhiều người, ngay cả ở hải ngoại, không những có bạn bè mà còn có cả thân nhân là đảng viên. Cả nhà văn Phan Nhật Nam lẫn nhà văn Cao Xuân Huy, hai cây bút được xem là chống Cộng nổi tiếng, một, ngay từ trước năm 1975 ở miền Nam, và một, ở hải ngoại sau năm 1975, đều có bố là đảng viên, sau năm 1954, sống và làm việc ở miền Bắc. Sau này, hiện tượng ấy có lẽ càng lúc càng nhiều: Nếu không phải bố mẹ thì là chú bác, anh em, họ hàng. Thì cứ nghĩ mà xem: Đâu phải gia đình nào cũng may mắn vượt biên được hết? Thế nào cũng còn một ít thân nhân tiếp tục sống ở Việt Nam. Sống, phải làm việc; làm việc, phải tính toán và phấn đấu; tính toán và phấn đấu đến một lúc nào đó thì người ta vào đảng. Vào đảng không phải vì lý tưởng mà vì quyền lợi. Chả lẽ chúng ta chống lại cả họ?

Xin lưu ý: Chúng ta đang ở thời bình. Thời chiến, như ở Việt Nam trước 1975, thì khác. Văn hóa chiến tranh xóa mờ cá nhân. Ở chiến trường, chỉ có phe ta và phe địch. Ngay cả khi biết bên phe địch có bố hoặc anh em ruột thịt của mình, người ta vẫn phải nổ súng. Không có lựa chọn nào khác. Nhưng vấn đề là hiện nay, chúng ta đang sống trong thời bình. Văn hóa thời bình khác hẳn. Nó có không gian rộng rãi cho những tình nghĩa cá nhân. Trong một văn hóa mà vai trò của cá nhân và quan hệ cá nhân nổi bật như vậy, khi chống Cộng, người ta có bắt buộc phải chống lại người thân của mình hay không?

Ba, nếu muốn chống và nếu may mắn có thể chống lại được cả bốn triệu đảng viên Cộng sản thì cũng không nên chống. Một trong những nguyên tắc căn bản của chiến lược là không chống lại một tập thể khi, tự bản chất, tập thể ấy không phải là một cái gì thuần nhất. Mà đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, hầu như ai cũng thấy, không hề thuần nhất và thống nhất. Phần lớn những tiếng nói phê phán và phản biện gay gắt nhất chúng ta nghe từ trong nước hiện nay là từ những đảng viên. Một lý do khác của việc không nên ấy là nguyên tắc dân chủ: Chúng ta không nhắm vào con người.

Dĩ nhiên, việc không nhắm vào con người ấy có hai điểm cần lưu ý: Thứ nhất, trừ những người nắm vai trò lãnh đạo chủ chốt, và thứ hai, trừ phi những con người ấy có hành động gì sai trái quá đáng. Nhưng ngay cả ở hai điểm này, mục tiêu cũng không hẳn là con người. Trong trường hợp thứ nhất, chúng ta chỉ chống lại chức vụ. Một Tổng bí thư, chẳng hạn, khi đã về hưu hay khi đã mất quyền, sẽ không còn là đối tượng chống đối nữa. Ví dụ, bây giờ mà mở chiến dịch chống ông Lê Khả Phiêu hay Nông Đức Mạnh thì chả để làm gì. Chúng ta có thể tiếp tục phê phán hay lên án họ, hoặc có thể lôi họ ra tòa, nếu có điều kiện. Nhưng không cần chống lại họ. Với những người có chức vụ thấp, như những đảng viên công an đánh đập hoặc giết chết những người vô tội, chúng ta cũng cần chống. Nhưng trong trường hợp ấy, chúng ta chỉ chống lại hành động tàn bạo chứ cũng không phải chống lại con người.

Không nhắm vào con người, việc chống lại một chế độ toàn trị chỉ nhắm vào hai đối tượng chính:

Thứ nhất là cơ chế. Có hai loại cơ chế: cơ chế toàn trị và cơ chế duy trì sự toàn trị. Thuộc cơ chế đầu là vai trò độc tôn của đảng Cộng sản như đã ghi trong Hiến pháp Việt Nam. Thuộc cơ chế sau là vai trò của tư pháp, công an, quân đội và truyền thông vốn đáng lẽ phải được độc lập với đảng cầm quyền. Trong các cơ quan vừa kể, quan trọng nhất là công an. Có thể nói chế độ Cộng sản Việt Nam hiện nay, cũng giống mọi chế độ độc tài khác, tồn tại được là nhờ công an. Không phải ngẫu nhiên mà, dù bị mọi người đả kích, câu biểu ngữ “Còn đảng, còn mình” vẫn cứ được hiên ngang treo trên các trụ sở công an: Đó thực sự là điều đảng Cộng sản đang muốn công an phải nhập tâm.

Thứ hai là chính sách, bao gồm các chính sách trên mọi lãnh vực, từ kinh tế đến y tế, giáo dục, xã hội, văn hóa, chính trị, quốc phòng, v.v.. Ở Việt Nam hiện nay, hầu như chính sách nào cũng có vấn đề. Trong đó có một số vấn đề nổi bật lên hẳn vì tính chất khẩn cấp. Như các chính sách nhu nhược trước Trung Quốc hoặc các chính sách trấn áp những người dân muốn lên tiếng chống lại Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền và độc lập, chẳng hạn. Có những vấn đề vừa khẩn cấp vừa bao trùm lên hầu hết các vấn đề khác. Như các chính sách nhồi sọ và ngu dân. Chuyện nhồi sọ, hầu như ai cũng biết. Nhưng ngu dân? Chúng ta dễ nghĩ đó là âm mưu của thực dân ngày trước. Còn bây giờ, khi trình độ dân trí càng ngày càng cao, nói đến ngu dân, dễ có cảm tưởng như một sự tuyên truyền rẻ tiền. Nhưng đó lại là sự thật. Bưng bít thông tin là một cách ngu dân. Trên báo chí chính thống, chỉ đăng tải toàn những chuyện vớ vẩn mà làm ngơ những vấn đề quan trọng khiến dân chúng bức xúc nhất cũng là một cách ngu dân. Viết và dạy một thứ lịch sử đầy dối trá cũng là một cách ngu dân nữa. Vân vân.

Và vân vân.

Chỉ riêng việc chống lại hai điểm căn bản trên đã mệt lắm rồi!


Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Hồ Phú Bông - Sự đồng thuận đã bắt đầu



Hồ Phú Bông

Thường ngày, hiếm khi tôi đọc được 1/3 những ý kiến đóng góp về chỉ vài ba bài viết trên các trang webs, blogs quen thuộc, trong cũng như ngoài nước.  Vì không có thời gian và cũng vì nhàm chán sự trùng lặp ý.  Nhưng qua vụ án Nguyễn Phương Uyên – Đinh Nguyên Kha tôi chịu khó đọc thêm.  Lại còn đọc thêm một số trang webs và blogs khác nữa.  


Trong số hàng ngàn ý kiến đó, chỉ lác đác năm mười ý kiến ủng hộ đảng CSVN.  Mà cũng chỉ ủng hộ rất chung chung, rất lơ tơ mơ!  Vì thế tôi đặt tựa cho bài viết là:  Sự đồng thuận đã bắt đầu!

Theo thông lệ phương Tây thì khi tường thuật bất cứ phiên tòa nào, báo chí cũng nêu danh tánh quan chánh án, luật sư bên công tố cũng như biện hộ và lập luận mỗi bên.  Cấm chụp ảnh, vì ngại tiếng máy hay đèn chớp làm mất sự trang nghiêm.  Chỉ cho phép họa sĩ ngồi tại ghế lặng lẽ vẽ chân dung theo diễn biến.  Mà với tài nghệ chuyên nghiệp thì những bức họa đó cũng lột tả được tâm trạng cũng như phản ứng trên nét mặt từng nhân vật chẳng khác gì ảnh chụp.  Qua đó công luận sẽ đánh giá tính minh bạch của phiên tòa.  

Tên của vị thẩm phán, công tố cũng như luật sư bào chữa sẽ gắn liền với bản án họ tham dự và phiên tòa đó đã xử đúng hay sai.  Bản án sẽ đi vào lịch sử tố tụng mà đôi lúc cả trăm năm sau, nếu có những vụ án tương tự, cũng được báo chí khui ra lại trước công luận.  Thí dụ như vụ án Đầm Cống Rộc xử gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn, đã được báo phía Lề Dân đem ra so sánh với vụ án Đồng Nọc Nạn, với quan tòa người Pháp xử trắng án cho bị cáo, thời chế độ thực dân Pháp! 

Nhưng phiên toà xử hai em Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha thì không ai biết tên họ các vị thẩm phán, công tố cũng như lập luận!  Báo chí nhà nước chắc nhận được “lệnh trên” nên không dám hó hé.  Sự giấu giếm nầy tự nó đã nói lên tư cách của những người ngồi ghế xét xử hay công tố!  Cho phép công luận đoán già đoán non là chính người ngồi ghế xét xử cũng biết là họ đang kết tội tuổi trẻ Việt Nam yêu nước chống Trung Cộng xâm lược, là đắc tội lớn với dân tộc!  

Chính họ đang xấu hổ và lo sợ bị lịch sử phán xét.  Lo sợ di lụy cho con cháu mai sau!

Chế độ đã đồng lõa việc giấu nhẹm nầy, vì sẽ còn nhiều phiên tòa bất chấp luật pháp, bất chấp đạo lý khác trong tương lai, nên nếu cho công khai danh tánh người xử phiên tòa nầy thì e rằng các phiên tòa khác chẳng còn ai dám trơ mặt ngồi ghế xét xử hay công tố!

Còn lại là về phía luật sư bào chữa.  Vì tiếng nói bào chữa trong phiên tòa, quan tòa chẳng thèm nghe do làm chiếu lệ, mà báo chí chính thống thì không hề dám tường thuật nội dung tranh luận, cho nên công luận sẽ không bao giờ biết đến sự thật.  Còn bản án?  Quan tòa đã có sẵn trong túi!  Cho nên các luật sư bào chữa phải tự mình thông báo cho công luận.  Đây là sự can đảm rất đáng ca ngợi!  Nhưng theo kết quả bản án được tuyên đọc thì coi như các luật sư bào chữa “lúc nào cũng yếu lý”, cho nên chẳng bao giờ thấy bị cáo nào được thắng trong các phiên tòa xử về chính trị!  Cứ thử xem tất cả vụ án lớn nhỏ trong hàng chục năm qua thì rõ!  

Vì thế, tính chất vị pháp và vị đạo lý của Vương đạo Mặt sắt Bao Công trong các phiên tòa đã để lại tên tuổi trong lịch sử, hoàn toàn không có ở tòa án của chế độ cộng sản Việt Nam.  

Câu nói đơn giản nhưng rất chính xác của người Việt Nam là :  Chế độ cộng sản Việt Nam hiện có cả một rừng luật mà xử thì theo luật rừng!

Hơn ai hết, các quan chức đảng viên đảng CSVN biết, và biết rất rõ, là họ đang ngồi trên những chiếc ghế mà bên dưới đang bị đong đưa ngày một nhanh, một mạnh hơn.  Vì bốn chân ghế được đặt trên những mộ huyệt, trên những xương thịt, máu huyết của hàng triệu người Việt Nam chết thảm từ ngày đảng CSVN xuất hiện trên quê hương.  Mà tin tức hiện tại, về mọi khía cạnh, dù nhỏ nhất, đều được dòng chảy internet truyền đi vô cùng nhanh và mãnh liệt!   

Cái ghế cho dù có chọn gỗ (chế độ XHCN), chọn thợ (độc quyền thông tin tuyên truyền) đặc biệt được chăm sóc tỉ mỉ từng li từng tí từ hơn nửa thế kỷ qua sẽ không thể nào không gãy đổ.  Không những gãy đổ vì đã mục rữa mà còn gãy đổ nhanh hơn vì chính người lì lợm ngồi trên đó đang run rẩy!

Do đó cũng chẳng cần phải ghi ra đây là hiện có bao nhiêu tin tức, bài viết, hay thông báo của các cơ quan truyền thông, tổ chức nhân quyền, chính phủ, hội đoàn hay cá nhân… đưa tin, bình luận, lên án hay phê phán về tính chất của bản án dành cho Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên, là bản án chế độ cộng sản dành cho Tuổi Trẻ Việt Nam Yêu Nước! 

Nhưng nếu có người muốn tổng kết, người viết xin gợi ý, là gõ hai tên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vào Google.com sẽ tìm được.  Kết quả đó cho biết cái nhìn khách quan và trung thực của thế giới về cái gọi là tòa án của chế độ CSVN hiện tại.

Điểm lại một số phản ứng tự nhiên trong nước lúc ban đầu của sự kiện nầy, cũng thấy rõ được điều đó:  Ngạc nhiên và bất bình, cho dù xã hội đã rất quen với cách cư xử thô bạo và mờ ám của những kẻ đang nắm quyền lực.  Công an đã bắt cóc (đúng với nghĩa đen) Nguyễn Phương Uyên!  Ngay thời điểm đó thân nhân em và mọi người hoàn toàn không biết ai đã ra tay hành động và vì lý do gì.  

Mẹ em, một bà mẹ quê, nghèo khó, lạ lẫm giữa thành phố xa lạ, lặn lội từ miền Trung vào Long An tìm con gái bị mất tích nhưng cứ bị cơ quan nầy chỉ qua cơ quan khác.  Nơi nầy đùn đẩy qua nơi khác.  Xơ xác và kinh hoàng!  Lang thang mãi cho đến 10 ngày sau mới được công an xác nhận!  

Thầy cô ngơ ngác.  Trí thức lên tiếng.  Còn các bạn học của Phương Uyên thì cùng ký tên vào thỉnh nguyện thư kêu cứu lên chủ tịch nước!  

Khi dư luận bùng nổ công an mới o ép từng bạn học của Phương Uyên phải ký tên xin rút lại chữ ký!  Trường nơi Phương Uyên theo học thì yên lặng, trả lời ỡm ờ cho qua chuyện trước tin học sinh của trường mình mất tích!  

Tất cả diễn biến trên cho thấy sinh viên Nguyễn Phương Uyên phải là một sinh viên mẫu mực.  Học giỏi, trách nhiệm cao, hạnh kiểm tốt nên mới được mọi người quý trọng.  

Chỉ có Đoàn Thanh niên Cộng sản HCM, mà em là một đoàn viên trường, thì im hơi lặng tiếng mãi cho đến bây giờ!  Một câu hỏi cần đặt ra ở đây là:  Bổn phận của đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản HCM là gì?  

Yêu nước, chống Trung Cộng xâm lược Việt Nam không phải là nhiệm vụ của đoàn viên Đoàn Thanh niên CSVN hay sao?  

Ấy thế mà đoàn Thanh niên Cộng sản HCM, là nơi đảng CSVN ưu tiên tuyển chọn, đào tạo để cơ cấu vào các cấp lãnh đạo cho chế độ trong tương lai!

Vì thế, nền tảng của chế độ, của đảng CSVN đã và đang sụp đổ!  

Sụp đổ ngay từ gốc! 

Tổng lược các nguồn tin và ý kiến thì dư luận về bản án Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã bắt đầu có sự đồng thuận về tính phi luật pháp, phi đạo lý của tòa án chế độ CSVN và phải bảo vệ hai em!  Đã có sự đồng thuận như thế, chẳng những giữa người quốc nội hải ngoại, mà còn có sự đồng tình của dư luận quốc tế!

Như thế thì biên độ cách biệt giữa báo chí Lề Dân trong nước và báo chí hải ngoại đã hẹp lại.  Cả hai đều ca ngợi hành động của Tuổi Trẻ Yêu Nước qua hình ảnh và lời nói dũng cảm, chắc nịch như đinh đóng cột, trước tòa của hai em.

Nguyễn Phương Uyên: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm” 

Đinh Nguyên Kha: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội". 

Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chẳng những đã không bị cám dỗ giữa một xã hội trụy lạc, vô văn hóa do chế độ CSVN đem lại mà tự chọn cho mình một con đường vinh quang.  Con đường làm con yêu quý của tổ quốc.  Con đường dấn thân và phục vụ!


Bất cứ chế độ chính trị đương quyền nào cũng sợ sự đồng thuận của phe đối lập.  Cho nên sự đồng thuận giữa người trong và ngoài nước cùng lên án chế độ CSVN qua bản án khắc nghiệt với Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha là bắt đầu của sự đồng thuận căn bản.

Sự đồng thuận nầy càng phát triển nhanh, càng mạnh mẽ và dứt khoát thì đảng CSVN sớm nhận ra thế tất yếu sẽ bị tan rã!  Như thế, sẽ giúp cho chế độ CSVN sớm chọn con đường quay về với dân tộc.  

Đây là con đường làm giảm bớt được máu xương và hận thù thời hậu cộng sản trên quê hương!

Có lẽ dân tộc Việt Nam, là một dân tộc đã phung phí máu xương một cách vô bổ vào loại nhiều nhất trên thế giới, tính theo tỉ lệ dân số!  

Nên thời điểm nầy đúng là thời điểm phải quay lại tổ ấm gia đình, nhận diện lại anh em! 

(May 20, 2013)
















RFA - 4 thanh niên Công giáo được giảm án



RFA-23-05-2013

Phiên phúc thẩm tám thanh niên Công giáo và Tin Lành diễn ra hôm nay tại Toà án tỉnh Nghệ An.

LS Hà Huy Sơn, biện hộ cho 4 trong số 8 bị cáo trong phiên phúc thẩm này, cho biết về kết quả phiên xử:
"Phiên toà kết thúc khoảng 45 phút rồi, thì có 4 người là được sửa bản án, còn 4 người kia thì không."

Kháng cáo thì chỉ có 8 người này thôi. 4 người có thay đổi bản án gồm Lê Văn Sơn bị án phúc thẩm 4 năm tù và 4 năm quản chế, Nguyễn Văn Duyệt là 3 năm rưỡi tù và 4 năm quản chế, Nguyễn Xuân Anh 2 năm tù và không quản chế, Hồ Văn Oanh thì 2 năm rưỡi tù, không bị quản chế.


Từ tờ mờ sáng ngày 23/05/2013, an ninh và công an đã bao vây toàn bộ khu vực chung quanh Tòa án tỉnh Nghệ An - Chuacuuthe.com 

Còn 4 người còn lại gồm Hồ Đức Hoà vẫn y án sơ thẩm, Nguyễn Đình Cương cũng y án, Trần Minh Nhật y án là 4 năm tù nhưng không có quán chế, còn Thái Văn Dung thì 4 năm tù và 4 năm quản chế.
LS Hà Huy Sơn nhận xét về diễn biến phiên xử như sau:
Phiên toà kết thúc khoảng 45 phút rồi, thì có 4 người là được sửa bản án, còn 4 người kia thì không.

"Nói chung, tôi đánh giá thì cũng chưa được thoả mãn với đề nghị của luật sự, nhưng mà luật sư cho rằng cũng có tiến bộ so với trước; tiến bộ là người ta cũng có sửa bản án, chứ không phải người ta giữ nguyên như các phiên toà trước đây. Và người ta cũng có nghe một phần ý kiến của luật sư. 

Người ta cũng không hạn chế sự tranh luận. Nhưng nhiều quan điểm thì chúng tôi cũng chưa được thoả mãn. Thì người ta vẫn cho là việc đòi hỏi đa nguyên, đa đảng là có tội. Và người ta vẫn cho rằng đấu tranh bất bạo động là một tội."


Bà Nguyễn Thị Hóa, mẹ của Nguyễn Đình Cương bị một nhóm phụ nữ lạ mặt cưỡng chế ra ngoài. (chuacuuthe.com)

Một thân nhân bị cáo cho biết sau khi từ phiên xử ra:
"Chiều nay tôi không biết có được vào hay không, mà có vào thì cũng chẳng có gì. Cho mấy người nói lời sau cùng rồi họ tuyên án luôn mà. 

Cái loa trong phòng xử, nó nghe nhỏ lắm. Khi người của Viện kiểm sát nói thì họ vặn to, nhưng đến người mình nói hoặc luật sư nói thì loa bị vặn nhỏ lại, không nghe được nhiều." 

Nhiều người đến tham dự phiên xử nhưng không vào được pháp đình, có nhận xét về tình hình bên ngoài Toà án như sau:
"Lúc sáng, khi thân nhân các gia đình bắt đầu đi, thì có mấy người xưng là công an thành phố nhưng không mặc sắc phục, chỉ mặc thường phục, đến cướp những băng-rôn trên tay của người thân của các thanh niên bị xét xử. 

Lúc đến giờ xét xử thì công an điều động rất đông người ra đuổi hết, ngăn chận hết. Người dân đứng dưới bóng mát nào thì họ xua đuổi hết, nó chèn hàng chục công an vào đấy. 

Phiên toà chiều nay kết thúc vào khoảng 17 giờ 05 phút gì đấy. Trong lúc này các gia đình đau buồn. Bây giờ, mọi người đang tập trung để đòi người: đòi chị Minh Hằng, chị Dân, đòi chị Thuý Nga; Họ đến trụ sở công an tỉnh Nghê An đòi người."

Xin được nhắc lại, trong phiên xử sơ thẩm vào hai ngày 8 và 9 tháng Giêng, năm 2013 này tại Toà án Nghệ An, 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành bị những bản án oan sai gồm: Paulus Lê Văn Sơn, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu: mỗi người 13 năm tù giam, 5 năm quản chế; Nguyễn Văn Duyệt 6 năm tù giam và 4 năm quản chế; Nguyễn Đặng Minh Mẫn 8 năm tù giam và 5 năm quản chế; Thái Văn Dung 5 năm tù giam, 3 năm quản chế; Nông Hùng Anh 5 năm tù giam, 3 năm quản chế; Nguyễn Đình Cương 4 năm tù giam, 3 năm quản chế; Trần Minh Nhật 4 năm tù giam, 3 năm quản chế; Nguyễn Xuân Anh 3 năm tù giam, 2 năm quản chế; Nguyễn Văn Oai 3 năm tù giam, 2 năm quản chế; Hồ Văn Oanh 3 năm tù giam, 2 năm quản chế; Đặng Ngọc Minh 3 năm tù giam, 2 năm quản chế; Nguyễn Đặng Vĩnh Phúc án treo.


Lưu Tường Quang / Tú Anh - 38 năm sau 1975, người Việt Nam lại vượt biển



Lưu Tường Quang / Tú Anh
(RFI)

460 thuyền nhân Việt Nam kể cả phụ nữ và trẻ em đã đến Úc trong 4 tháng đầu 2013. Gần 40 năm sau ngày Việt Nam thống nhất trong chế độ "xã hội chủ nghĩa", hiện tượng người vượt biển lại tăng cao, bằng tổng số thuyền nhân đến Úc trong 5 năm trước. 


Thuyền nhân Việt Nam (Ảnh lưu trữ - DR)

Tuy nhiên, chính sách tỵ nạn của Canberra đã khác, không rộng lượng như thời thập niên 80, 90 khi hàng triệu người bỏ nước. Người vượt biển bị tạm giam trong các trại cách ly với tương lai mờ mịt.

Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, trong gần hai thập niên sau ngày 30/04/1975, hơn 1,3 triệu người Việt Nam vượt biên, vượt biển đi tỵ nạn. Trong số này , Liên Hiệp Quốc thẩm định từ 200.000 đến 400.000 người không đến được bến bờ hoặc chết vì tàu bị đắm, bị hải tặc Thái Lan sát hại. Trong khoảng thời gian này, Hoa Kỳ đón nhận 823.000 thuyền nhân , Pháp 96.000, Úc cũng như Canada nhận 137.000 người, Anh quốc 19.000.

Nhưng vào năm 2013, nguyên nhân nào lại thúc đẩy hàng trăm người Việt Nam vượt biển ? Theo luật sư Úc Keye Bernard, trong số thuyền nhân mới đến có một số tín đồ Công giáo từng tham gia tranh đấu bảo vệ giáo xứ Thái Hà. Một số khác bị truy bức trong các vụ tranh tụng đất đai bị nhà nước trưng thu.

Tuy nhiên, chính sách tỵ nạn của Úc, quốc gia tây phương duy nhất gần Việt Nam và cũng là điểm đến của những con người muốn có cơ hội xây dựng đời sống mới, đã trở nên gắt gao hơn. Số phận thuyền nhân ra sao ? Phải trở về Việt Nam hay có hy vọng được định cư ? Trong số 101 thuyền nhân đến Úc trong năm 2011, có sáu người bị đưa về Việt Nam.

Hôm qua 22/05/2013, một phái đoàn của Cộng đồng Việt Nam Tự Do tại Úc đã gặp thủ tướng Julia Gillard vận động chính phủ Úc về vấn đề thuyền nhân. Sau khi nhận được tin nhắn cầu cứu của hai thuyền nhân từ đảo Manus gửi cho RFI, ban biên tập chúng tôi đặt câu hỏi với nhà báo Lưu Tường Quang từ Sydney.

Nhà báo Lưu Tường Quang : « Trong những ngày qua, báo chí quốc tế và Úc đều loan tin có sự gia tăng rất đáng kể của thuyền nhân Việt Nam từ Việt Nam hoặc qua trung gian tại Indonesia đến Úc trong 4 tháng đầu năm 2013 : 460 người xin tầm trú tại Úc. Đây là con số đáng kể nhiều hơn của 5 năm về trước . Có người cho rằng đây là vì lý do kinh tế nhưng cũng có người cho rằng đây là hậu quả của chính sách đàn áp của nhà cầm quyền Hà Nội đối với nhân quyền, tự do ngôn luận và chính kiến tại Việt Nam. 

Có thể, tất cả những lý do đó đều đúng ….nhưng cần phải xem kỷ những thuyền nhân này có lý do chính đáng khi họ liều lĩnh vượt biển tìm tự do tại Úc và những hậu quả khi họ đến lãnh thổ, lãnh hải của Úc thì họ phải đối diện với những khó khăn gì để những ai bị giam cầm trong các trại tỵ nạn tại Úc hiểu rõ tiến trình họ phải đi qua và những ai bị đối xử tàn tệ vì lý do nhân quyền vì lý do chính kiến thì họ sẽ có thể làm gì, suy nghĩ gì cho tương lai của họ…

Nguyên nhân cốt lõi của hiện tượng thuyền nhân gia tăng : « Nhà cầm quyền Việt Nam đương nhiên phải nói là người đi tầm trú là vì lý do kinh tế vì nếu nhìn nhận những thuyền nhân ra đi vì lý do chính trị thì điều đó là một phản ảnh tiêu cực về chế độ của họ…. Nếu chúng ta nhìn lại cái tiến trình cho đến năm 2006 khi Hà Nội tổ chức (thượng đỉnh) Apec thì Hà Nội đã phần nào nới tay đến mức độ mà tổng thống Mỹ George W. Bush đã lấy tên CHXH Chủ nghĩa Việt Nam ra khỏi danh sách các nước cần ưu tư (về tự do tôn giáo)….Trước khi gia nhập WTO ( Tổ chức Thương mại Thế giới) thì họ cũng có những biện pháp gọi là tạm thời cởi mở cho đến 2007. 

Tuy nhiên, sau hội nghị Apec năm 2006 và được vào WTO đầu năm 2007 thì CHXHCN Việt Nam sử dụng những điều luật 79, 88 tuyên truyền chống phá nhà nước và âm mưu lật đổ chế độ là những điều khoản đi ngược lại với những điều khoản bảo vệ tự do ngôn luận, tự do phát biểu ý kiến có ghi trong Hiến pháp 1992 của Việt Nam cũng như hoàn toàn đi ngược lại với công ước quốc tế về quyền chính trị mà Việt Nam là thành viên kết ước… nhà cầm quyền Hà Nội mỗi ngày mỗi siết chặt và gia tăng đàn áp những người yêu nước, những thanh niên sinh viên tranh đấu cho tự do dân chủ. 

Ngay giờ phút này, 8 thanh niên Công giáo ở Nghệ An đang bị xét xử phúc thẩm và mới đây vài ngày sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha bày tỏ lòng yêu nước, họ nói vì tổ quốc chống ngoại xâm, vì tiền đồ dân tộc chống tham nhũng là những điều được gọi là chính sách của nhà nước thế nhưng họ bị kết ánt ù rất nhiều năm tại tòa án tỉnh Long An. 

Rõ ràng là chính sách đàn áp nhân quyền đã đưa đến tình trạng nhiều người bỏ nước ra đi. Nếu căn cứ vào định nghĩa của « người tỵ nạn » thì những ai có bằng chứng đang lo sợ bị hành hạ, bị bắt bớ bị tù đày vì lý do chính kiến, hoặc vì lý do chủng tộc hay tôn giáo thì họ thỏa mãn định nghĩa về « người tỵ nạn » theo điều khoản thứ nhất trong Công ước quốc tế về người tỵ nạn 1951-1967.

Trên căn bản đó, nếu họ có ao ước, những hoài bão để cải thiện đời sống kinh tế thì cái hoài bão đó không loại trừ cái khả năng họ được chứng nhận là người tỵ nạn vì căn nguyên cốt lõi vẫn là cái nỗi lo sợ bị trừng phạt, bị tù đày, bạc đãi vì lý do chính kiến hay vì lý do tôn giáo.

Chính sách của Úc đối với thuyền nhân Việt Nam : Từ năm 2012, Úc áp dụng « giải pháp Thái Bình dương , tạm giam thuyền nhân trong các trại di trú trên đảo Nauru và Manus. Đặc điểm của « giải pháp » này là những thuyền nhân tới Úc phải chờ đợi một khoảng thời gian bằng với thời gian đáng lẽ họ phải chờ ở Indonesia để được cứu xét. 

Thuyền nhân bị giam trên đất liền hay trên các đảo Christmas, Manus, hãy bình tĩnh chờ đợi … Cộng đồng Việt Nam tại Úc là cộng đồng tỵ nạn và không bao giờ quên đồng hương của mình đang ở trong tình trạng khó khăn. Ngày hôm qua, một phái đoàn của Cộng đồng Người Việt Tự Do, có cả tôi, đã đến gặp thủ tướng Úc Julia Gillard để tranh đấu cho thuyền nhân Việt Nam đang bị giam giữ. Chúng tôi nói hầu hết thuyền nhân Việt Nam không phải là tỵ nạn kinh tế mà vì lý do chính trị. 

Tuy nhiên đây là vấn đề hồ sơ, một vấn đề bằng chứng. Cho nên thuyền nhân muốn xin tư cách tỵ nạn thì cần phải chuẩn bị bằng chứng cụ thể , những lý do có cơ sở vững chắc vì lời khai đầu tiên nó có ảnh hưởng đến vấn đề cứu xét…tôi đương cử hai trường hợp cụ thể. Trường hợp thứ nhất là tàu Hào Kiệt với 53 thuyền nhân đến miền tây Úc năm 2003….. tất cả đều được định cư… ».