Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Thượng Dân K’ Tien – Dưới Chân Tượng Bác


Sổ Tay Thượng Dân K’ Tien

 
The Montagnards have been repressed by Vietnam for decades. This has got to stop.
Mike Jendrejczyk

Ở xứ ta, xem ra, người thực sự (và duy nhất) hiểu thấu tâm hồn đơn sơ của Bác chính là nhà thơ Tố Hữu:
Mong manh áo vải hồn muôn trượng,
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

Kỳ dư, không ai thấy được bản tính “khiêm tốn nhường ấy” của Bác nên thiên hạ đã dựng cả đống tượng đồng phơi những lối mòn (tá lả) khắp mọi nơi – theo như ghi nhận của phóng viên Lý Trực Dũng:
“Chỉ trong khoảng 15 năm gần đây đã xuất hiện tới hàng trăm tượng đài trên cả nước. Có địa phương còn lên kế hoạch sẽ xây dựng cả trăm tượng đài sắp tới… Khó có thể tìm thấy một nước thứ hai trên thế giới có phong trào xây dựng tượng đài ào ạt trong một thời gian ngắn như vậy bằng 100% ngân sách nhà nước như Việt Nam. Công chúng đương thời thì bàng quan, thờ ơ với ‘tượng đài’, thứ mà Nhà nước đang hào phóng ban phát cho họ bằng tiền thuế của họ.”

Tuy thế, pho tượng của Người –  đặt tại cần Thơ, vào năn 1976 – vẫn được cả nước nhắc đến luôn mồm, qua hai câu ca dao (vô cùng) duyên dáng vào Thời Cách Mạng:
Chiều chiều trên bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng Bác đĩ nhiều hơn dân!


Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên. Ảnh: Lao Động

Cái số “nhiều” này, ngó bộ, không được người dân địa phương tán thưởng hay hãnh diện gì cho lắm – theo như tường thuật của ký giả Hoàng Văn Minh, trên báo Lao Động, vào hôm 3 tháng 12 năm 2012:
“Cần Thơ ‘chết tên’ vì gái bán dâm ... Một lãnh đạo thành phố Cần Thơ ta thán:‘Ra ngoài, chúng tôi xấu hổ không dám ngẩng mặt lên bởi cả nước ai cũng nghĩ là Cần Thơ của chúng tôi... xuất khẩu gái mại dâm ......”
“Tại sao các tỉnh miền Tây lại có nhiều phụ nữ làm nghề ‘em ở Cần Thơ’ đến thế? Từ cán bộ tỉnh cho đến cán bộ ấp, ai cũng nhìn tôi lắc đầu ‘chịu’, không biết nói làm sao...”

Nói cho đúng ra là xui thôi, chớ chả “làm sao” cả. Bác vốn nổi tiếng là một người cần kiệm, suốt đời chỉ đi dép râu, hút thuốc Điện Biên, mong manh áo vải, và khi vớ rách thì xoay chỗ rách vào bên trong chớ (nhất định) không thay cái khác.

Dựng tượng một ông già hà tiện tới cỡ đó (ngay giữa lòng Tây Đô) thì làm sao mà người dân miền Tây khá lên cho được, hả Trời? May mà cái “huông” của ku Nghệ vừa mới được “dời” qua nơi khác, từ Tây Đô lên tuốt Tây Nguyên – theo như tường trình mới đây của nhà báo Hoa Lư, trên Tuổi Trẻ Online:
“Tối 9-12, tại TP Pleiku (Gia Lai) đã diễn ra lễ khánh thành tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây nguyên... Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây nguyên được khởi công xây dựng tháng 10-2010 tại quảng trường Đại đoàn kết, TP Pleiku. Tượng Bác cao 10,8m đặt trên bệ cao 4,5m được đúc bằng chất liệu đồng. Phía sau và hai bên tượng Bác là phù điêu bằng đá tự nhiên có chiều dài 58m, cao 11m, hình vòng cung với nhiều cánh sen, thể hiện nét đẹp văn hóa các dân tộc Tây nguyên như nhà rông, rượu cần, cồng chiêng...Tổng kinh phí xây dựng công trình là 230 tỉ đồng.”


Thạch thư toàn văn bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi 
Đại hội các dân tộc thiểu số miền Nam. Ảnh: baovanhoa.vn

Cái ông Hoa Lư này, rõ ràng, là một người đểnh đoảng. Viết báo gì mà từ hình ảnh đến bài vở đều copy của thiên hạ hết trơn; đã vậy, còn làm ẩu tả và thiếu sót nữa. Thằng chả quên ghi chi tiết quan trọng này: dưới chân tượng Bác có bức thư của Chủ Tịch Hồ Chí Minh gửi Đại Hội Các Dân Tộc Thiểu Số Miền Nam – được khắc trên một khối đá granite rộng 3m, cao 4,2m, dày 2,5m, nặng hơn 135 tấn – nguyên văn như sau: Hà Nội, ngày 19 tháng 4 năm 1946
Cùng các đồng bào dân tộc thiểu số!

Hôm nay đồng bào khai hội, sum họp một nhà thật là vui vẻ. Tiếc vì đường xá xa xôi, tôi không đến dự hội được. Tôi tuy xa, nhưng lòng tôi và Chính phủ vẫn gần gũi đồng bào.

Đồng bào Kinh hay Thổ, Mường hay Mán, Gia Rai hay Ê Đê, Xê Đăng hay Ba Na và các dân tộc thiểu số khác, đều là con cháu Việt Nam, đều là anh em ruột thịt. Chúng ta sống chết có nhau, sướng khổ cùng nhau, no đói giúp nhau.

Trước kia chúng ta đều xa cách nhau, một là thiếu dây liên lạc, hai là vì có kẻ xúi dục để chia rẽ chúng ta.
Ngày nay nước Việt Nam là nước chung của chúng ta. Trong Quốc hội có đủ đại biểu các dân tộc. Chính phủ thì có “NHA DÂN TỘC THIỂU SỐ”để chăm sóc cho tất cả đồng bào.

Giang sơn và Chính phủ là giang sơn và Chính phủ chung của chúng ta, vậy nên tất cả các dân tộc chúng ta phải đoàn kết chặt chẽ để giữ gìn nước non ta, để ủng hộ Chính phủ ta.

Chúng ta phải thương yêu nhau, phải kính trọng nhau, phải giúp đỡ nhau để mưu hạnh phúc chung của chúng ta và con cháu chúng ta. Sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng lòng đoàn kết của chúng ta không bao giờ giảm bớt. Chúng ta quyết góp chung lực lượng lại để giữ vững quyền tự do, độc lập của chúng ta.
Xin chúc Đại hội thành công.

Lời chào thân ái

HỒ CHÍ MINH
Thư Bác viết đã hơn nửa thế kỷ qua mà đọc (lại) vẫn cứ muốn rơi nước mắt:“Chúng ta sống chết có nhau, sướng khổ cùng nhau, no đói giúp nhau.”

Coi: khi đói thì Cô Gái Pako “con cháu Bác Hồ, gùi trên vai súng đạn ra hoả tuyến, gạo ngàn cân em gùi ra chiến trường. Bộ đội giải phóng ơi yên tâm mà đánh thắng giặc Mỹ.” Mỹ cút rồi thì con cháu của cô gái Pako hàng ngày phải vượt sông Poko bằng dây cáp – theo như lời của hai nhà báo Trí Tín và Sơn Nguyễn:
“Người dân đã phải góp nhau 3 triệu đồng để làm hai đường cáp chạy song song, một dây đi và một dây về. Một bên này cao thì bên kia phải thấp, nên khi lắp ròng rọc vào sẽ tự động chạy một mạch tuồn tuột sang bên kia bờ trong chớp nhoáng. Không chỉ nông lâm sản được vận chuyển qua sông bằng dây cáp, mà hầu hết trẻ em bên kia sông đều phải đi qua dây cáp để đến trường.”


Ảnh: vnexpress.net

Bức thư thượng dẫn cũng đã được in thành 376. 000 bản – trên giấy láng cứng, nền hoa văn đẹp – nếu để ý sẽ thấy chỉ qua một câu ngắn mà hai chữ “chúng ta” được Bác nhắc đi nhắc lại đến ba lần:
“Giang sơn và Chính phủ là giang sơn và Chính phủ chung của chúng ta, vậy nên tất cả các dân tộc chúng ta phải đoàn kết chặt chẽ để giữ gìn nước non ta, để ủng hộ Chính phủ ta.”

Tuy thế, ngay sau khi thâu tóm được cả giang sơn thì Chính Phủ tạo một đường ranh rất rõ giữa chúng ta và chúng nó – theo như nhận xét của nhà văn Nguyên Ngọc:
“Từ sau năm 1975, đối với Tây Nguyên chúng ta có hai chủ trương chiến lược:
Xây dựng Tây Nguyên thành một địa bàn vững chắc về an ninh và quốc phòng.
Xây dựng Tây Nguyên thành một vùng trọng điểm kinh tế của cả nước.

Để thực hiện chủ trương chiến lược đó, đã:
Tăng cường lực lượng lao động lớn cho Tây Nguyên bằng cách tiến hành một cuộc đại di dân chưa từng có, chủ yếu từ đồng bằng châu thổ sông Hồng và vùng duyên hải Nam Trung Bộ lên Tây Nguyên...

Tổ chức toàn bộ Tây Nguyên thành các đơn vị kinh tế lớn... Toàn bộ đất và rừng ở Tây Nguyên được quốc hữu hoá, được lấy giao cho các binh đoàn làm kinh tế, các LHXNLCN, các nông trường, lâm trường, và giao cho dân di cư từ đồng bằng lên. Người bản địa chỉ còn phần đất thổ cư và một ít đất làm rẫy.”

Hệ quả, hay nói đúng ra là hậu quả của “hai chủ trương chiến lược” này, vẫn theo ghi nhận của Nguyên Ngọc – có những chữ in đậm, trong nguyên bản – như sau:
“Dân số Tây Nguyên tăng nhanh, đột ngột, với cường độ lớn... Đầu thế kỷ XX, các dân tộc bản địa chiếm 95% dân số. Đến năm 1975, tỷ lệ này là 50%. Hiện nay người bản địa chỉ còn 15-20% trên toàn địa bàn...
Sự tan vỡ của làng Tây Nguyên. Từ sau năm 1975, quyền sở hữu tập thể truyền thống của cộng đồng làng đối với đất và rừng nghiễm nhiên bị xoá bỏ, tất cả đất và rừng đều bị quốc hữu hoá. Như đã thấy ở trên, quyền sở hữu này chính là nền tảng vật chất, kinh tế của làng; bị bứng mất đi nền tảng này, làng, tế bào cơ bản của xã hội Tây Nguyên, tất yếu tan vỡ...

Môi trường bị tàn phá nghiêm trọng. Cho đến nay, trừ một vài vùng nhỏ như một ít khu vực quanh núi Ngok Linh, vùng Komplong..., có thể nói về cơ bản rừng Tây Nguyên đã bị phá sạch, hậu quả về nhiều mặt không thể lường.

Người bản địa bị mất đất. Việc mất đất, không phải trong một xã hội bình thường mà là từ tay người dân tộc bản địa sang tay người nơi khác đến là người Việt, đã khiến vấn đề đất đai trở thành vấn đề dân tộc. Đây chính là nguyên nhân trực tiếp của sự mất ổn định nghiêm trọng đã và đang diễn ra ở Tây Nguyên.

Văn hoá Tây Nguyên bị mai một. Việc mất rừng, tan vỡ của làng, cơ cấu dân cư bị đảo lộn lớn và đột ngột, người bản địa bị mất đất và mất gốc rễ trở thành lang thang trên chính quê hương ngàn đời của mình... tất yếu đưa đến đổ vỡ về văn hoá.”

Tất cả mọi mất mát và đổ vỡ này được Nhà Nước bù đắp bằng ... một pho tượng Bác, trị giá 230 tỉ đồng. Số tiền đủ để bắc ít nhất là 230 chục cái cầu, chấm dứt tình trạng đu dây cáp hay bơi qua sông đến trường, và ngăn được những tai nạn đắm đò xẩy ra hàng năm – nơi những buôn làng heo hút.

Rõ ràng những lời nói tử tế, theo kiểu mật ngọt chết ruồi (Đồng bào Kinh hay Thổ, Mường hay Mán, Gia Rai hay Ê Đê, Xê Đăng hay Ba Na và các dân tộc thiểu số khác, đều là con cháu Việt Nam, đều là anh em ruột thịt) Bác và Đảng chỉ đặt dưới chân – để làm bàn đạp, khi cần. Ở Tây Đô hay ở Tây Nguyên đều cũng thế thôi. Trước đã thế và nay vẫn vậy.

Câu hỏi đặt ra là tình trạng “vẫn vậy” sẽ kéo dài được thêm được bao lâu nữa khi mà nhà đương cuộc Hà Nội – xem ra – hoàn toàn không học hỏi được gì sau những biến động vào năm 2001, 2004 xẩy ra ở Tây Nguyên, và 2011 ở Mường Nhé.

Theo AP, phát đi vào ngày 12 tháng 12 năm 2012 thì “Việt Nam vừa kết án bốn người Hmong tổng cộng 19 năm tù vì tội âm mưu lật đổ chính quyền, với bằng chứng buộc tội là bốn bộ quân phục và một ... cương lĩnh chính trị.”


Tranh: Babui

Tiếp tục xây dựng tượng đài cùng với nhà tù, có lẽ, là phương cách duy nhất mà những người cộng sản có thể nghĩ ra để bảo vệ chế độ trong lúc cùng quẫn. Tất nhiên, đây không phải là phương cách tối ưu. Những tượng đài của Stalin, Lenin, và Mao Trạch Đông .. bị giật đổ ngổn ngang khắp nơi đã minh chứng cho điều đó. Những “tượng đồng phơi những lối mòn” của Bác, rồi ra, cũng sẽ chung số phận thôi.


Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Ghé thăm các blogs: 28/12/2012



BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT

Câu “tự do cái con c…” của Trung tá công an Vũ Văn Hiển xứng đáng đứng đầu bảng top ten, là phát ngôn ấn tượng nhất của năm 2012. Điều đặc biệt ở chỗ nó đã vô tình tạo nên một hiệu ứng ngược thú vị: dân tình giờ chửi mắng ai đều không văng c… nữa, ví dụ không phải “mày làm như con c…” mà thay bằng “mày làm như cái… tự do”!

          1. “Tự do cái con c…!”- Phát ngôn kinh động gây phẫn uất dư luận của Trung tá Vũ Văn Hiển, phó công an phường 6 quận 3, TP HCM  khi thấy bà Dương Thị Tân, người vợ cũ của blogger Điếu Cày và con trai mặc áo có hàng chữ "tự do cho những người yêu nước" trên ngực.

          2. Đảng như con cá ngúc ngoắc trong ao cạn: “Một số người trung thực đã quyết định không vào đảng, một số cán bộ cao cấp, kể cả sĩ quan quân đội khi nghỉ hưu đã bỏ sinh hoạt đảng. Sự suy giảm lòng tin trong dân thật nặng nề. Từ chỗ “đảng viên hư trước, làng nước hư theo” đến chỗ dân tỉnh ngộ sẽ không theo đảng nữa. Thế là đảng dần dần như con cá ngúc ngoắc trong cái ao cạn”- Nhà văn Vũ Tú Nam.

          3. Đất nước trên cỗ xe hỏng phanh: “Đất  nước chúng ta đang đi trên một cỗ xe mà người lái không biết lùi, và xe hỏng phanh… chỉ băm băm lao về phía trước, đầy những rủi ro”- Đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc.

          4. Đồng chí X: "Chỉ có cân nhắc tình hình hiện nay, cân nhắc lợi hại thì quyết nghị là không thi hành kỷ luật. Như vậy không có nghĩa là Bộ Chính trị không có lỗi, không phải là cá nhân đồng chí “X” không có lỗi”-Chủ tịch nước Trương Tấn Sang giải thích về việc Bộ Chính trị không kỷ luật Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

          5. Tôi không chạy, cũng không xin, không thoái thác: “Gần suốt cuộc đời tôi theo đảng, cách mạng, dưới sự hoạt động trực tiếp của đảng, tôi không chạy, tôi cũng không xin, tôi không thoái thác nhiệm vụ gì mà đảng, nhà nước phân công. Tôi sẽ tiếp tục thực hiện nghiêm túc như đã làm trong suốt 51 năm qua”-Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời chất vấn của đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc về văn hóa từ chức.

          6. Ăn hết phần của dân: “Nhiều cử tri nói thẳng với tôi “một số cán bộ có ăn hối lộ thì cũng ăn vừa phải thôi, ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn?”- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

          7. Kỷ luật sinh ra thù oán: “Kỷ luật mà không tính kỹ thì lại rối, mai kia là ân oán, thù hằn, đối phó, thành phe phái, rối nội bộ”- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng giải thích vì sao không kỷ luật bất cứ ai, kể cả “đồng chí X”.  Ông gọi đây là sự khoan dung theo tinh thần ‘nhân văn Việt Nam’.

          8. Tổ quốc XHCN là cái sổ hưu: “Bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời xã hội chủ nghĩa hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu”- Đại tá, phó giáo sư, tiến sĩ, nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh, Học viện chính trị Bộ Quốc phòng.

          9. Mới mẻ chưa từng có trên thế giới: “Đây là việc vô cùng mới mẻ, nếu chúng ta làm được thì đây là mô hình đánh giá cán bộ rất hiếm có trên thế giới. Nhiều nước cũng có biện pháp đánh giá sự tín nhiệm đối với chính phủ và người đứng đầu chính phủ, nhưng đánh giá tất cả thành viên chính phủ, đánh giá cả chủ tịch nước, phó chủ tịch nước; chủ tịch, phó chủ tịch quốc hội và tất cả những người đứng đầu cơ quan lập pháp thì phải nói là trên thế giới chưa hề có”- Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị đánh giá về chủ trương lấy phiếu tín nhiệm cán bộ quan chức.

         10. Trận đánh hay viết thành sách: “Không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách!”- Đại tá giám đốc công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca nói về cuộc cưỡng chế Tiên Lãng.

*     *     *     *     *

          2012 là một năm quá nhiều phát ngôn ấn tượng, ấn tượng đến bi hề. Vì thế để tránh bỏ phí những phát ngôn… xuất sắc, xin giới thiệu thêm top phát ngôn lọt vào chung khảo, gồm những phát ngôn từ vị thứ 11 đến 20:
          11. Tập đoàn tham nhũng: “Tham nhũng đang là một vấn nạn nghiêm trọng. Ban đầu là một bộ phận, sau đó là một bộ phận không nhỏ, và giờ thì có đồng chí còn nói là cả một tập đoàn… Chúng tôi hiểu tình hình trù úm người tố cáo là rất ghê gớm. Nhưng vì sợ bị trù úm mà chúng ta không tố cáo thì đất nước này sẽ thế nào? Người ta có thể trú úm một người, một nhóm người nhưng không thể trù úm cả dân tộc này”- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

          12. Thế hệ chúng tôi tự hào vì đã hút cạn dầu, đào hết than: “Thế hệ chúng tôi đã hút gần hết dầu, đã đào gần hết than, đã dùng lưới cào và  thuốc nổ  khai thác hết cá ở biển, từng đi chặt rừng để bán sang Nhật. Như vậy, cái chúng tôi để lại cho thế hệ sau là gì? Là hết than, hết dầu, hết cá, hết rừng nhưng tôi rất tự hào về cái đó. Bởi vì chúng tôi để lại cho thế hệ trẻ một con đường duy nhất là phải học là không còn dựa vào tài nguyên thiên nhiên nữa. Đó là điều mà tôi tự hào để lại cho thế hệ sau”- Chuyên gia kinh tế Bùi Văn.

         13. Dân lấy đâu ra nhiều tiền thế?: “Hỏi người sử dụng ô tô lấy đâu ra nhiều tiền như vậy để mua?
Trong khi đó mới chỉ đề cập đến chuyện thu phí đã… kêu ầm lên!”- Bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị mắng dân khi nghe dư luận phản ứng gay gắt trước các chủ trương thu phí thuế giao thông.

          14. Mở cuộc vận động tiết chế lòng tham: “Nên mở một cuộc vận động cao điểm về tuyên truyền, giáo dục cho cán bộ, công chức tiết chế lòng tham: Hãy dùng con mắt lương tâm của mình xem mình làm giàu bất hợp pháp đến mức nào, gây thiệt hại gì cho dân cho nước?”- Đại biểu quốc hội Đỗ Văn Đương.

         15. Làm Bộ trưởng mà chả có đồng nào trong túi: “Làm Bộ trưởng đúng lúc cắt giảm không sung sướng gì. Nhiều nơi đến xin gặp toàn phải xin phép từ chối. Được làm Bộ trưởng mà chả có đồng nào trong túi cả!”- Bộ trưởng Kế hoạch đầu tư Bùi Quang Vinh.

          16. Việt Nam là nước XHCN nên không cần biểu tình: Ông Niê Thuật, đại biểu quốc hội, ủy viên trung ương đảng, Bí thư tỉnh ủy Đăk Lăk đề nghị rút dự luật biểu tình khỏi chương trình xây dựng luật, pháp lệnh của quốc hội năm 2013, vì theo ông “nước ta là nước xã hội chủ nghĩa, chưa nói tới biểu tình”.

          17. Xin nhận một nửa giải Nobel: “Người ta tìm ra bộ ba bất khả thi giữa tăng trưởng, lạm phát và tỷ giá, ông đó được quốc tế cho giải thưởng Nobel. Vậy mà hiện nay chúng ta phải vừa làm sao kiềm chế được lạm phát mà vẫn phải tăng trưởng. Tôi đã có lần nói đùa với Chủ tịch quốc hội là em chỉ cần nửa giải thưởng Nobel cũng được, nếu em làm được một trong hai”- Thống đốc ngân hàng nhà nước Nguyễn Văn Bình trả lời chất vấn của đại biểu Trần Du Lịch về sự điều hành kém cỏi của ngành ngân hàng trong mục tiêu kiềm chế lạm phát, duy trì tăng trưởng, ổn định tỷ giá và câu chuyện quản lý vàng.

         18. Đóng phí là yêu nước: “Đóng phí là thể hiện sự yêu nước vì thế người dân phải thấy đó là niềm hạnh phúc và tự hào”- Bộ trưởng Giao thông- vận tải Đinh La Thăng.

          19. Đặc xá vì nhà tù quá tải: “Ít năm trước, thành phố hô hào bắt tội phạm nhưng sau đó, một năm lại phải đặc xá một đến hai lần vì trại giam quá tải chứ không phải do phạm nhân cải tạo tốt”- Thiếu tướng Phan Anh Minh, Phó giám đốc công an TP Hồ Chí Minh.

          20. Câu trả lời để quên ở nhà: "Câu hỏi của đại biểu thì chúng tôi đã có (câu trả lời) đầy đủ nhưng đang để ở nhà”- Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng trả lời chất vấn tại quốc hội về sai phạm của tập đoàn Sông Đà và các tập đoàn, tổng công ty khác.

(Xem lại: Top ten phát ngôn ấn tượng 2011)



BLOG TRƯƠNG DUY NHẤT
Thứ năm 27 Tháng mười hai, 2012 | Đăng bởi truongduynhat

Tách riêng chuyện cái lưỡi bò, tranh chấp biển đảo và những hằn thù truyền kiếp, Trung Quốc có nhiều điểm để Việt Nam nhìn vào học tập. Tôi nói nhắc điều này rất nhiều rồi. Những chuyển thay từ các động thái gần đây của thế hệ lãnh đạo mới thời Tập Cận Bình- Lý Khắc Cường một lần nữa cho thấy so với họ, Việt Nam còn quá nhiều bảo thủ, trì trệ.

          Chính trường Trung Quốc đang báo hiệu những chuyển thay lớn. Tân lãnh tụ Tập Cận Bình vừa mới tuyên bố rằng đảng Cộng sản sẵn sàng và cam kết sẽ làm việc chung với các đảng phái khác, theo tinh thần đa đảng, đồng thời ủng hộ ý kiến để các đảng khác (không phải Cộng sản) giữ một vai trò quan trọng trong chính quyền.

          Bản tin của Tân Hoa Xã nói là ông Tập hứa hẹn và cam kết tham khảo ý kiến cũng như lắng nghe các đề nghị từ các đảng phái khác với mục tiêu để đảng Cộng sản có thể phục vụ dân chúng hữu hiệu hơn.

          Ngay sau khi lên nắm quyền tối thượng với vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước và Chủ tịch quân ủy trung ương, ông Tập đã tiếp kiến các tân lãnh tụ của 8 đảng ngoài Cộng sản. Điều đặc biệt là 8 đảng phái này đều là những người hết lòng ủng hộ đảng Cộng sản, và được nhà nước cấp phép hoạt động công khai (theo RFA).

          Ở một động thái khác, ông Tập cùng thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc đang muốn cải thiện, tạo dựng một hình ảnh khác theo hướng gần gũi, thân thiện với người dân.

          Hình chụp các nhà lãnh đạo trong Ban thường vụ Bộ Chính trị đầy quyền lực của Trung Quốc được đưa trên các mặt báo những ngày gần đây rõ ràng nhằm tạo dựng một hình ảnh khác theo hướng thân thiện với dân chúng.

          Đó là bức ảnh ông Tập Cận Bình, nhân vật đứng đầu, người quyền lực nhất Trung Quốc bình dị đèo con gái thư thái trên một chiếc xe đạp.

          Đó là bức ảnh Thủ tướng Lý Khắc Cường, nhân vật quyền lực thứ hai trong Bộ Chính trị, người được mô tả là một nhân vật biết “đặt nhân dân lên trên hết" ngồi xổm nở nụ cười tự nhiên thoải mái một cách thân thiện bên những lão nông mình trần cạnh bức tường gạch nham nhở. Rồi những cảnh ông Lý đang bắt tay các thợ mỏ và ăn mì ăn liền khi kiểm tra công tác cứu hộ thảm họa… (theo BBC)

            Trước đó không lâu, Trung Quốc cũng đã ban hành một sắc lệnh “không hoa, không quà, không thảm đỏ cho lãnh đạo”. Băngrôn, thảm đỏ, hoa, phong tỏa đường phố, tặng quà kỷ niệm trong các chuyến thăm của lãnh đạo… sẽ nằm trong danh sách bị hạn chế. Các quan chức quân đội cũng buộc phải nói “không” với các loại rượu đắt tiền và tiệc tùng xa hoa. Thay vào đó, họ sẽ buộc phải dùng các bữa ăn tự chọn đơn giản, bình dân. Vừa mới tháng 7/2012, Trung Quốc đã ra lệnh cấm đưa món súp vi cá mập vào các bữa tiệc chiêu đãi quan chức.

          Theo bản qui định “15 điều” do chính quyền thủ đô Bắc Kinh ban hành yêu cầu quan chức lãnh đạo phải hạn chế các hội nghị tốn kém, giảm số người tháp tùng, đơn giản hóa việc tiếp đón. Dẹp bỏ các bài báo ca tụng lãnh đạo hoặc đưa tin về các buổi triển lãm, cắt băng khánh thành và các hoạt động, nghi lễ khác. Thậm chí còn qui định rất cụ thể, khắt khe rằng một bản tin quan trọng không vượt quá 800 chữ, thời gian phát sóng trên truyền hình không được vượt quá 1 phút.

          Ông Tập nói: ông rất ngạc nhiên khi lãnh tụ Cuba Raul Castro chỉ tổ chức một bữa tiệc mừng rất nhỏ trong dinh thự giản dị của mình để chiêu đãi ông và tùy tùng. Ông cũng rất ấn tượng trước việc Tổng thống Nga Putin không thích chặn giao thông mỗi khi đoàn xe của ông di chuyển quanh điện Kremlin (theo Tuổi Trẻ).

          Để có những chuyển thay lớn, nên bắt đầu từ những nghi thức, thậm chí cả những cách đi đứng ăn uống thường nhật tưởng chừng giản đơn ấy. Và phải bắt đầu chỉnh sửa, thay chuyển, loại bỏ từ cấp cao nhất, từ Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch quốc hội, nhóm quan chức Bộ Chính trị, trung ương ủy viên.

          Tôi nghe có tỉnh trên Tây Nguyên nghèo khó vậy mà năm rồi khi Thủ tướng về làm việc đã bưng tặng món quà cho ông là một… tảng đá quí trị giá hàng tỷ đồng (khiến sau đó Thủ tướng phải tặng lại địa phương để bán đấu giá lấy tiền dùng cho mục đích công ích).

          Không thể để mãi tình trạng Thủ tướng đến đâu cũng cờ phướn băng rôn biểu ngữ rợp trời, kẻ tên Thủ tướng đỏ chói to đùng ngáng ngay đỉnh đầu. Không thể một ông Phó Thủ tướng đến dự khai giảng một trường học phổ thông cũng bắt giáo viên và học sinh đứng phơi nắng xếp hàng giương hồng kỳ chào đón như vua chúa. Không thể một ông Phó Thủ tướng đi kiểm tra việc chống gà lậu cũng phải căng bảng kẻ tên. Không thể một ông Chủ nhiệm văn phòng chính phủ (dân tình gọi là cậu Chánh văn phòng, người lo công việc hành chính trị sự “bếp núc” của văn phòng chính phủ) mà đi làm việc cũng để địa phương căng kẻ biểu ngữ ghi tên mình như thánh tướng.

          Tôi biết chuyện năm rồi, khi một ông vừa trúng Bộ Chính trị, kéo bầu đoàn thê tử xe dẹp đường ụ còi “gâu gâu” vào inh ỏi cả đô thị di sản Hội An. Ông Sự (Nguyễn Sự, Bí thư Hội An) tức khí không thèm tiếp, chỉ lẳng lặng cử một tay phó đến đón. Tối ăn cơm ông cũng không thèm tiếp, giả cáo nhà… có giỗ.

          Mấy chục năm làm báo, tôi nghe và biết nhiều cụ đi đâu cũng đòi phải có báo chí truyền hình, đòi đưa tin trang nhất. Tay phóng viên nào sơ ý không chụp cận cảnh hoặc lia máy không biết zoom rõ mặt các cụ thì i rằng hôm sau bị nhắc nhở, khiển trách.

          Thay chuyển, phải bắt đầu từ những việc dễ thấy vậy. Toàn bộ máy quan chức cao cấp hiện thời, tôi thấy mỗi ông Trọng Tổng Bí thư là nhân vật giản dị, gần gũi, ít khoa trương nhất. Chỉ thị cấm “nhiệt liệt chào mừng” và băng rôn cờ phướn chào đón của Ban Bí thư dường như cũng chỉ mình ông thực hiện nghiêm túc nhất.

          Không thể tưởng tượng và chấp nhận được cảnh một vị tiến sĩ, kiến trúc sư lên bục nhận giải thưởng nhà nước cao quí lại phải cúi gập hết thân mình, dang cả hai tay để ôm bắt tay ông Chủ tịch nước. Sự hèn mạt của người trí thức là một lẽ. Nhưng về phía Chủ tịch nước sao lại thản nhiên thẳng lưng chìa tay cho người ta bắt kiểu như ban cho vậy? Hiền tài là nguyên khí quốc gia. Người đáng phải cúi gập lưng bắt tay các tác giả được trao giải thưởng nhà nước cao quí trong trường hợp này chính là Chủ tịch nước.

          “Chẳng rõ từ bao giờ nảy sinh cái tệ cán bộ lãnh đạo “xuống” dân và cán bộ cấp dưới “hai tay xoa tít, cái đít cong vòng”, một “báo cáo anh” hai “báo cáo anh”.Vua chúa bỗng nhảy xổ vào chúng ta- những người Cộng sản. Đành rằng có một số qui định, nghi thức mà phàm một quốc gia phát triển bình thường phải tuân theo, song làm nhạt nhòa mối thâm tình với đồng bào, đồng chí sẽ như cánh cổng sơn son dẫn vào chế độ quan liêu, vào… cung đình!” (Trần Bạch Đằng)

            Việt Nam với Trung Quốc cùng mô hình Cộng sản. Đảng, nhà nước và chính phủ Việt học sao nguyên bản rất nhiều việc của Tàu. Thế nhưng tại sao những điểm quá dễ dàng và các động thái giản đơn như thế của thế hệ Tập Cận Bình lại không được học tập, không biết… làm theo?

            Không thể chấp nhận nổi những quan chức mà mở mắt ra là nghe dân chửi, chửi đến muối mặt (điểm này tôi sẽ nhắc thêm trong bài “Việt Nam 2012” post vào đúng 0 giờ ngày đầu năm 1/1/2013). Không thể chấp nhận nổi những quan chức, những “lãnh tụ” mà gương mặt lúc nào cũng cơng cơng như vua chúa, coi dân như cỏ rác, đến mức khi xin lỗi dân cũng ngửa mặt cao ngạo như thách đố, đến cả nụ cười cũng đầy ngạo mạn thách thức…  Thậm chí đến con cái của họ đi đâu cũng bầu đoàn thê tử đón rước, tháp tùng hầu hạ như vua chúa.

            Không lớn lao gì. Bắt đầu phải thay chuyển từ những việc đó.

- Bấm đọc lại: Nhìn từ Trung Quốc



BLOG PHƯƠNG BÍCH 
THỨ TƯ, NGÀY 26 THÁNG MƯỜI HAI NĂM 2012


Nói mở mắt ra là nghe thấy cưỡng chế thì quả có hơi ngoa. Nhưng sự thực bây giờ nghe thấy cái từ đấy hơi bị nhiều. Phường phường cưỡng chế, huyện huyện cưỡng chế. Cứ đà nở rộ thế này, không khéo năm nay sẽ được gọi là năm cưỡng chế mất. Chả gì trên mạng người ta bình chọn nhân vật của năm 2012 là dân oan đấy thôi.

Trước thì người ta thường hình dung cưỡng chế đi liền với tội phạm, nhưng bây giờ cưỡng chế phát triển mạnh sang lĩnh vực kinh tế. Nhiều nhất là cưỡng chế trong việc tranh chấp giữa người dân với doanh nghiệp. Trong những vụ cưỡng chế kiểu này, chưa vụ nào thấy doanh nghiệp bị cưỡng chế.

Người ta có quyền nghi ngờ động cơ đằng sau việc cưỡng chế như vậy. Chuyện phá nhà cũ, xây nhà mới, phá chợ cũ, xây chợ mới, phá đường cũ, xây đường mới, tất tật đều có lợi cả. Nhưng vấn đề là cái lợi ấy nó chia không đều, thành ra mới nảy sinh tranh chấp, khiếu nại... Vấn đề ở chỗ chả ai thèm hỏi han ý kiến cái thằng dân cả, chỉ bố thí cho một mẩu vụn trong cái bánh lợi nhuận ấy thì làm gì thằng dân chả giãy nảy lên hỏi, phần lớn cái bánh ấy đi đâu?

Vâng! Người ta có quyền nghi ngờ doanh nghiệp hối lộ chính quyền bằng phần lớn cái bánh ấy, nên chính quyền mới kiên quyết cưỡng chế, bắt thằng dân phải cho thằng doanh nghiệp có đất mà làm ăn sinh lời. Chứ làm sao mấy ông bên chính quyền là dân làm công ăn lương ngân sách, kiếm ở đâu ra mà giàu nhanh thế? Trong thiên hạ người ta vẫn xì xào về chuyện mỗi một dự án, từ ông to đến ông bé đều không được căn hộ thì cũng ki ốt hay tiền mặt. Chỉ khổ cái thằng lính đi cưỡng chế, được mỗi tiền bồi dưỡng, lại còn bị mang tiếng ác là ra tay với dân.

Lan man một tý, tôi không nhớ đọc ở đâu một bài viết, phân tích khá hay về chuyện tham nhũng. Tham nhũng có ở nhiều dạng. Tôi chỉ để ý cái mà bài viết ấy nói về một dạng mà không mấy người nhìn thấy, đó là dạng tham nhũng quy mô ở nhóm (hay cấp) quy hoạch. To thì quy hoạch vùng chiến lược, ví như hồi có đề xuất xây trung tâm hành chính quốc gia ở Ba Vì chẳng hạn. Lập tức các nhà đầu tư đổ tiền vào mua đất Ba Vì. Cái đất đồi núi khỉ ho cò gáy, có lẽ chỉ hợp với du lịch sinh thái bỗng chốc đắt như tôm tươi. Sau này đề xuất đó bị phản đối kịch liệt, không thực thi được, thế là các nhà đầu tư chết vật. (cả chuyện đầu tư nhà hàng, khách sạn dọc trục đại lộ Thăng Long dẫn đến khu hành chính ấy cũng chết vật theo thì phải)

Cấp thấp hơn thì chỉ cần một ý tưởng đưa ra, như nắn con đường cong đi một tý tránh giải tỏa nhà ông này, hay vẹo đi một tý cho nhà ông kia ra mặt đường cho dù nó có vô lý đến mấy (kiểu thắt nút cổ chai chẳng hạn) cũng là chuyện hoàn toàn có thể tin được (mà chắc là có, vì cái vô lý đó có thể kiểm tra bằng mắt thường được).

Ông giời cũng đỏng đảnh. Cứ bảo giời có mắt nhưng cứ lúc có lúc không thế này, khổ dân đen quá. Ở đời cái gì thuận cũng đem lại thái bình. Không thuận thì sinh ra loạn lạc. Cứ cưỡng chế liên miên thế này, dân không oán, không chửi, không phản kháng mới là lạ. Mới đây cưỡng chế chợ dân sinh Thanh Ấm, Hà Tây cũ, dân còn đem trống ra đánh để phản đối. Xem đấy nhé, mở đầu là tiếng súng Tiên Lãng. Tiếp đến là gạch đá Đông Triều. Nữa là tiếng trống Thanh Ấm vang lừng. Tiếp đến sẽ là gì đây? Không lẽ cứ chĩa súng vào dân mãi sao?



BLOG HUỲNH NGỌC CHÊNH

Kính thưa:  Bác Trần Đăng Thanh, Đại tá- Phó giáo sư-tiến sỹ-NGUT,

Trước hết xin cảm ơn bác về bài nói chuyện rất hay và mang tính thời sự mà nay chúng cháu mới biết qua mạng internet về nhiều nội dung rất thú vị và quan trọng.

Nếu những nội dung trên mạng internet mà bị cắt xén, xuyên tạc hay  bịa đặt thì các trang blog đăng bài của bác phải chịu trách nhiệm.

Còn nếu nội dung đúng như thế thì bác đã mang đến cho nhiều người một số thông tin nhất định. Nhưng cũng có nhiều điều trong bài nói chưa thật rõ ràng và hơi khó hiểu. Vì vậy:
Cháu  là một người trẻ tuổi , một người dân  bình thường không am hiểu tình hình chính trị, quân sự, kinh tế, xã hội, văn hóa vv... của VN và thế giới; lại kém hiểu biết về ngôn ngữ, ngữ pháp, văn phong khi viết hoặc diễn thuyết hay nói chuyện nên mạo muội xin hỏi bác đại tá, phó giáo sư-tiến sĩ-nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh vài vấn đề mà cháu chưa hiểu  như sau:

1. Dân số nước Mỹ theo điều tra của Mỹ công bố ngày 1/4/2010 là 308.755.583 người sao bác nói có 301 triệu. Chắc hơn 7 triệu Mỹ chết rồi hay họ đi cư trú ở các nước khác rồi hả bác? Chắc thế thì ông Tổng Thống Mỹ Obama buồn lắm bác nhỉ?

2. Nước Mỹ , như bác nói, là một quốc gia hùng mạnh nhất về kinh tế, quân sự, về phát minh sáng chế khoa học kỹ thuật (chiếm tới 51% phát minh khoa học của thế giới) thì chắc nước Mỹ có một chế độ tốt nhất thế giới nên mới đạt được những thành tựu và  kết quả như bác nói phải không bác ?

3. Một đất nước vĩ đại như Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ thì lớp trẻ trên khắp thế giới ai ai cũng muốn đến đó học tập để tiếp thu những tinh hoa, những điều tốt đẹp và trình độ khoa học kỹ thuật hiện đại của nước Mỹ để quay về giúp đất nước mình phát triển.

Đồng thời qua hiểu biết của họ thì những gì chưa tốt hay không hay của nước Mỹ thì họ cần tránh không áp dụng cho đất nước mình. Đó là điều tự nhiên và tất yếu.

a/ Sao bác lại bảo là Mỹ dùng giáo dục để "diễn biến hòa bình"?

b/ Sao các "ông bà tai to mặt lớn, kể cả các nhà hoạt động chính trị đứng đầu của quốc gia" lại cứ gửi con cháu sang Mỹ học thế hả bác và đôi khi lại gửi con sang đó học với tên giả?

c/ Khi những người này đi học về làm "diễn biến hòa bình" thì sẽ trở thành phản động hết à và như thế bố mẹ họ đã là đồng phạm, là bọn phản động ngầm từ trước rồi hả bác?

d/Tất cả mọi người đi học ở Mỹ về nước sẽ làm diễn biến hòa bình hết hả bác?

3. Đảng và nhà nước VN đang chủ trương làm bạn với tất cả các nước sao bác lại nói là phương Tây có “thủ đoạn chống phá VN”. Thế thì làm bạn sao được với người ta khi mình không chân thành, nghi kỵ và coi họ là những người có “thủ đoạn” với VN hả bác?

Cháu thấy các bác lãnh đạo đảng, nhà nước và  chính phủ VN đi thăm các nước phương Tây suốt và đều nói cảm ơn họ đã giúp đỡ VN trước đây và hoan nghênh họ đến VN làm ăn mà? Khó hiểu quá.

4. Xibia là sa mạc hả bác và ở đó khí hậu chắc nóng lắm bác nhỉ?

Cháu chưa từng thấy từ đó bao giờ. Bác hỏi lại ông Putin xem liệu có đúng không?

Cháu thấy ở đó lạnh lắm, nhiệt độ trung bình năm là 0oC.  Xibia gồm hai vùng là bình nguyên và cao nguyên, có diện tích 13,1 triệu km2 chiếm 77% diện tích nước Nga.  Cháu chưa tới đó bao giờ nên không biết nói thế có đúng không. Nếu sai bác cảm thông nhé.

5. Quái lạ bác nói hay thế mà nhiều người vẫn đọc báo để bác phải phê bình, yêu cầu họ cất báo đi nhỉ? Chắc họ không phải là "Nguyên khí quốc gia" rồi. Họ lẻn vào nghe lỏm thôi.

6. Sao bác lại bảo là  I-Ran có thể làm được việc xóa bỏ  Ixraen? Phải đàm phán hòa bình chứ. Ai lại đi giết hết nhân dân vô tội của một quốc gia thế.

7. Nay là thế kỷ 21 rồi mà tại sao CHDCND Triều Tiên lại nghèo đến nỗi cán bộ trung ương đi nước ngoài phải  mượn quần áo, giày dép, va li để dùng và khi về trả lại?

Chế độ xhcn tốt đẹp cơ mà. Sao lại vô cùng nghèo và cực khổ như bác nói thế nhỉ? 2/3 số dân phải nhận viện trợ lương thực.

Mong bác , là nhà nghiên cứu chuyên nghiệp, cho biết nguyên nhân nào làm cho  CHDCND Triều Tiên trở thành nghèo khổ và cùng cực đến thế ?

8. Sao bác bảo nhân dân Bắc Triều Tiên có thừa lòng yêu nước?  Làm gì có khái niệm “thừa lòng yêu nước” bác nhỉ?
Rồi họ làm cho nguyên thủ quốc gia Mỹ, TQ, Nga, Nhật Bản, Hàn Quốc vv... chạy nháo nhào vì họ phóng tên lửa. VN nên học họ. Thế VN cũng cần phải có vũ khí hạt nhân đúng không ạ?
Thế giới đang cố gắng xóa bỏ chúng đi cơ mà?

9. Sao Trung Quốc, như bác nói, lại không muốn cho bán đảo Triều Tiên thống nhất?
À!  hóa ra  Trung Quốc là bọn đểu giả hả bác?  Họ dùng nhân dân Bắc Triều Tiên làm vật hy sinh bảo vệ họ  rồi?

10. Mao chủ tịch vĩ đại đến thế cơ mà.  Sao bác lại cho biết là  ông ấy giết chết 57,5 triệu người qua cách mạng văn hóa và bỏ dân cho chết đói chết rét.

Ông ta là một người cộng sản vĩ đại. Trước đây chúng cháu được nhà trường dạy thế. Nếu đúng như bác nói thì ra ông ta là tên cộng sản khát máu, độc ác hơn bất kỳ loài cầm thú nào đã được sinh ra trên trái đất này à?
Cháu không tin ông ta là người như thế vì vẫn thấy TQ treo ảnh ông ấy ở quảng trường Thiên An Môn, bộ mặt của đất nước TQ mà.

Cộng sản là con đường và là chế độ duy nhất đúng của loài người cơ mà. Sao ông ta là người cộng sản, hơn nữa là lãnh tụ của cộng sản, lại giết nhiều người tàn bạo thế hả bác?

Chưa từng ai giết chết 57,5 triệu người của dân tộc mình. Quá khủng khiếp, tàn bạo, dã man và không phải là con người nếu đúng như bác nói.

Khó hiểu quá bác nhỉ. Mong bác xem lại thông tin này có đúng không?

11. Cháu thấy bác nói mâu thuẫn quá. Bác bảo mọi người phải thuộc làu rằng không có kẻ thù vĩnh viễn mà chỉ có lợi ích quốc gia dân tộc là vĩnh viễn.

VN ta cũng hành động vì lợi ích của dân tộc ta, đất nước ta. Mỹ, TQ hay bất kỳ nước nào cũng vậy thôi. Sao bác lại phê phán Mỹ là họ giúp VN chỉ là để  “thả con săn sắt bắt con cá rô”? Cháu nghe khó hiểu quá, thưa bác đại tá.

Bác bảo Mỹ phạm tội ác:  Trời không dung, đất không tha, chưa bao giờ tốt với VN ta.

Thưa bác, đảng và nhà nước đã nói rằng chúng ta gác lại quá khứ, hướng tới tương lai, làm bạn với các nước;  sao bác lại vẫn cứ coi Mỹ là kẻ thù không đội trời chung thế? Nhân dân Mỹ có là kẻ thù của dân tộc ta đâu.
Chiến tranh là tàn khốc, chết chóc, đau thương và không tốt. Nhưng lịch sử sai lầm và đau thương ấy đã qua rồi. Chúng ta  không nên gây ra sự oán thù mãi nữa bác ạ. Như thế mới đúng với truyền thống của dân tộc VN ta là yêu chuộng hòa bình, hữu nghị, hòa hiếu và nhân đạo. Cháu nói thế có đúng không ạ?

12. Cháu không hiểu câu nói của bác đại ý là:  sau khi VN giúp Căm Pu Chia đánh bại bọn diệt chủng Pôn Pốt thì mới ký được thỏa thuận về vùng nước ở Tây Nam Bộ tại đảo Thổ Chu, Phú Quốc gì đó và nay họ đòi lại rất phức tạp.

Bác nói không rõ thì nhiều người sẽ hiểu lầm là VN ép nước bạn ký thỏa thuận công nhận vùng nước đó là của VN, nhưng thực ra là của Cămpuchia.

Thế hóa ra  VN lợi dụng giúp bạn giải phóng đất nước thoát nạn diệt chủng để rồi  xâm chiếm lãnh thổ Cămpuchia hả bác? Mong bác xem lại vấn đề này.

Theo chúng cháu được học thì VN ta chưa bao giờ gây chiến tranh trước và đi xâm chiếm bất kỳ nước nào.

Cháu nói sai hay đúng hả bác?

13. Bác nói Trung Quốc thực hiện âm mưu quỷ kế để độc chiếm Biển Đông. Xong bác lại khẳng định nếu chúng ta chỉ chĩa mũi dùi hoàn toàn vào TQ là không đúng. Thế phải chĩa mũi dùi vào ai nữa?
Có người nào khác muốn độc chiếm Biển Đông chăng? Bác nên nói rõ ra cho mọi người hiểu thì tốt hơn.

14. Sao bác lại dùng từ ngữ hơi quá đối với 10 nguyên thủ quốc gia châu Phi nhận lời mời của bác Hồ Cẩm Đào sang thăm Trung Quốc thế. Bác dùng từ "sau khi thăm viếng và chơi bời...". Nguyên thủ quốc gia ai lại đi chơi bời bao giờ cơ chứ. VN dùng từ chơi bời để chỉ những người hút chích, cờ bạc, đĩ điếm, hay ăn không hay làm, lừa đảo vv...

15. Cháu nghĩ rằng khi diễn thuyết thì người diễn thuyết hay người nói chuyện phải hiểu biết kỹ về  ngữ pháp, câu cú ; nói phải có chủ ngữ, vị ngữ, tân ngữ, biết sử dụng danh từ, tính từ vv... cho chuẩn và hợp lý thì mới lôi cuốn được khán thích giả lắng nghe mình, làm cho người nghe dễ hiểu, dễ nhớ và  dễ tiếp thu bác nhỉ.

Thôi cháu ít tuổi và  ít học xin mạo muội hỏi bác vài điều cháu chưa rõ như trên.

Kính  mong bác giải đáp thêm để chúng cháu là thế hệ trẻ học tập nhằm nâng cao hiểu biết của mình. Ngoài mục đích đó ra,  thật sự không có ý tứ gì khác.

Nếu có điều  gì không phải, cháu mong bác lượng thứ cho vì tuổi trẻ và còn ít kiến thức quá.

Kính chúc bác dồi dào sức khỏe để thực hiện lời dạy của Lê Nin:  học, học nữa,  học mãi.

Cháu rất vui mừng nếu bác được phong hàm giáo sư và viện sỹ hàn lâm trong tương lai để đào tạo ra một lớp cán bộ quân đội kế cận có kiến thức đạt tầm đỉnh cao trí tuệ loài người.

Lúc đó, nhất định cháu sẽ mang một bó hoa tươi thắm nhất đến tặng chúc mừng bác.

Xin cảm ơn bác rất nhiều!

Tên người viết
Tuổi Trẻ Muốn Học Hỏi



BLOG DIỄN ĐÀN CÔNG NHÂN

Cựu Chiến Binh

Không ai biết hàng chục tỷ đô la tiền đóng thuế của dân được quân đội chi tiêu thế nào trong những năm qua, có hợp lý không? Thất thoát thì chắc chắn rồi, và có thể là rất lớn, nhưng liệu có ai phải chịu trách nhiệm?

Tôi nhập ngũ từ năm 17 tuổi, tình nguyện, viết đơn bằng máu, sau chiến tranh biên giới năm 1979.
Mang trong tâm trí những gì tốt đẹp về quân đội nhân dân qua những cuốn tiểu thuyết và truyện ngắn của Văn nghệ quân đội, khi mới nhập ngũ, tôi luôn tin quân đội là một môi trường tuyệt vời, ở đó tình cảm đồng đội thân thiết, gắn bó như anh em, cấp trên cấp dưới thương yêu nhau như trong gia đình… Nhưng chỉ một thời gian ngắn thì tôi đã nhận thấy có vấn đề. Khi đó chúng tôi đóng ở biên giới phía Bắc, đầu những năm 1980, kinh tế khủng hoảng vô cùng, bộ đội ăn toàn cá mắm thối, đến rau xanh cũng thiếu thốn trầm trọng, vậy nhưng rất nhiều sĩ quan đã tha hoá đến mức độ đáng xấu hổ. Ở các đơn vị cấp dưới thì cán bộ “trấn lột” từng tuýp kem đánh răng, cái khăn mặt của tân binh mang từ nhà đi, tìm cách khai tăng số lượng quân hay cho lính về phép quá hạn để ăn bớt khẩu phần. Ở cấp trên thì hà lạm lương thực, quân nhu, bắt lính vào rừng khai thác gỗ (những cánh rừng gỗ quý ở phía Bắc biến mất chủ yếu trong thời gian này) xẻ ra đưa lên xe quân sự chở về quê làm nhà, đóng tủ chè, sập gụ…Tôi nhớ mãi những đồng đội ăn mặc rách rưới, gầy vêu vao, có người phù thũng đến mức bị liệt chân vì thiếu vi ta min B (do phải ăn thứ gạo tấm mua từ Ấn độ, trắng phau, toàn lõi cứng, ko còn chút dinh dưỡng nào), mà vẫn phải vác những tấm bê tông nặng vài chục cân, thậm chí hàng tạ, leo lên những đỉnh núi, ngọn đồi cao chập chùng ở biên giới phía Bắc để xây phòng tuyến trong gió rét, hoặc nằm “chốt” đối mặt với quân Tầu. Trong khi đó, cán bộ thì tụ tập ở những “nhà đại đội, nhà tiểu đoàn…” ấm áp, ăn uống, bài bạc, làm áp-phe hay vào bản tán gái…

Thực tế đó khiến tôi, và nhiều đồng đội khác, rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Nó hầu như khác hẳn với những gì tốt đẹp của quân đội trong những tác phẩm như Dấu chân người lính hay trong Văn nghệ quân đội mà chúng tôi đã đọc trước khi tòng quân. Ở đây, tôi không muốn nói rằng tất cả sĩ quan trong quân đội khi đó đều tha hoá, nhưng số tha hoá rất lớn, mang tính phổ biến. Tôi không rõ trong thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ quân đội đã có sự tha hoá như vậy hay chưa, mong bác nào biết thì bổ khuyết.

Nhưng chúng tôi đã trụ vững, rất ít người đào ngũ, ít nhất là trong phạm vi những đơn vị tôi đã từng phục vụ, bất chấp những khó khăn khủng khiếp về vật chất và sự khủng hoảng nặng nề về tinh thần vì mất niềm tin, cho đến ngày phục viên (tổng cộng hơn 5 năm, do tôi là lính kỹ thuật). Một phần vì đào ngũ thời bấy giờ chính quyền sẽ mang cả gia đình ra bêu riếu, nhưng một phần khác, chúng tôi biết đằng sau mình là Tổ Quốc. Mỗi khi lên các chốt (thường ở trên các điểm cao), nhìn về sau lưng thấy giang sơn trập trùng đồi núi ngút ngàn, chúng tôi hiểu tại sao mình cần ở đó.

Nếu ai đã từng là lính đóng quân ở biên giới phía Bắc những năm tháng đó chắn sẽ hình dung rõ những gì tôi vừa viết.

Nay đọc những gì ông đại tá này nói, nhớ lại những buổi tối dài lê thê nghe chính trị viên ba hoa trong những doanh trại tạm bợ trên đồi núi phía Bắc, thấy khẩu khí, phong cách của những cán bộ tuyên huấn trong quân đội ko thay đổi gì dù đã mấy chục năm rồi.

Đọc những gì ông này nói, tôi cũng ko ngạc nhiên, vì ông này cũng chỉ là một cá nhân bị tha hoá trong quân đội mà thôi, mà tôi thì đã biết khá rõ sự tha hoá đó rồi. Tôi tin là hiện nay sự tha hoá của quân đội ở mức độ hơn trước kia rất nhiều, thể hiện qua sự tham nhũng về mua bán vũ khí, trang thiết bị quân sự, quân nhu, hậu cần, đất đai… Không ai biết hàng chục tỷ đô la tiền đóng thuế của dân được quân đội chi tiêu thế nào trong những năm qua, có hợp lý không? Thất thoát thì chắc chắn rồi, và có thể là rất lớn, nhưng liệu có ai phải chịu trách nhiệm?

Những kẻ tha hoá trong quân đội đang có cuộc sống phè phỡn trên tiền đóng thuế của dân, tiền bán tài nguyên của đất nước, nhưng lại đang đe doạ nhân dân và có thể đến lúc nào đó sẽ dùng chính vũ khí mua bằng tiền đóng thuế của dân để bắn vào nhân dân.

Tôi cho là nhóm lợi ích trong quân đội có thể là nhóm lớn nhất, bảo thủ nhất hiện nay ở VN về vấn đề chính trị. Cứ xem khẩu khí của ông đại tá này, và đọc báo QĐND thì rõ.

Nhưng thực ra, đại diện cho nhóm này chỉ là một số, một bộ phận sĩ quan trung, cao cấp mà thôi. Tôi tin là đại đa số bộ đội, như ngày xưa chúng tôi, và ngày nay là các chiến sĩ trẻ, đều là những người có yêu đất nước, yêu nhân dân. Chẳng ai muốn bắn vào dân để bảo vệ một nhóm cấp trên tham nhũng, bạc nhược đến hủ bại của họ hết cả…

Làm sĩ quan mà không dám đối mặt với ngoại xâm, chỉ tìm cách “vinh thân, phì gia”, đục khoét trên lưng người lính và nhân dân thì thật hổ thẹn và mang tội nặng với tổ tiên oanh liệt…Những kẻ này nên ngoảnh lại về sau nhìn bốn ngàn năm lịch sử và hướng về phía trước để thấy 90 triệu đồng bào mà tu tỉnh cho mau, để tránh cái hoạ bị nhân dân đạp đổ và lịch sử phỉ nhổ.

Cựu Chiến Binh



BLOG ĐÀO TUẤN

Nhịn ăn không chỉ là việc người nghèo tự ăn vào da thịt mình.

“Hội chứng” nhịn ăn đang xuất hiện phổ biến trong xã hội. Nhưng đó không phải là câu chuyện của những người mẫu, của những ngôi sao, của “một nửa thế giới”, nhịn để có được một vóc dáng “mình hạc xương mai”. Câu chuyện nhịn ăn ở đây là một hình thức đối phó với những khó khăn cuộc sống, của những người dưới đáy xã hội.

Đây là hiện tượng mà nhóm nghiên cứu ĐH Khoa học xã hội và nhân văn ĐHQG TP HCM đưa ra trong hội thảo “Chất lượng cuộc sống của người dân TP.HCM trong bối cảnh kinh tế hiện nay”, sau những cuộc khảo sát tại đầu tàu kinh tế của cả nước: TPHCM. “Nhóm cư dân hiện hữu sau khi di dời, giải tỏa nhà đất không được chuyển đổi nghề nghiệp và nhóm lao động nhập cư có thu nhập thấp thì chi tiêu cho ăn uống chiếm dưới 30% khoản thu nhập ít ỏi và luôn có thói quen bỏ bữa ăn”. “Mình hạc xương mai” vì thế đã biến thành “Mặt bủng da chì”, một hậu quả, chứ không phải là kết quả của việc nhịn ăn, khi mà tình trạng thiếu năng lượng chiếm tỷ lệ 30%.

Nhịn ăn, vì thế, đang là việc người nghèo tự ăn vào da thịt mình

Lạm phát, và sau đó là suy giảm kinh tế đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến các nhóm xã hội, nhưng nhóm bị tổn thương nhiều nhất là nhóm thu nhập thấp, nhóm người nghèo.

Đó là câu chuyện đa số công nhân, khoảng 34%, chỉ chi cho cái dạ dày 1 triệu đồng/tháng, mức tối thiểu của tối thiểu, trong hoàn cảnh “giá thành phố”, vốn luôn đắt đỏ và chưa bao giờ ngừng tăng.

Đó là cơ cấu chi tiêu của cư dân nông thôn phần lớn tập trung vào các “yếu tố sinh tồn”. Chỉ có 3% cơ cấu chi tiêu dành cho giải trí. Dường như khi nhu cầu tối thiểu nhất của con người là “bữa ăn” mà người ta còn phải cắt giảm thì 3% chi tiêu cho “giải trí” vẫn còn là nhiều.

Và câu chuyện nguy hiểm nhất là đánh giá “Khuynh hướng tiêu dùng cận biên của tất cả các nhóm xã hội, các khu vực và trên toàn TP.HCM đều ở mức âm trong giai đoạn từ sau năm 2008. Điều này cho thấy việc tăng lên quá mạnh của chi tiêu và chi tiêu đã vượt xa mức tăng thu nhập đã làm các hộ gia đình phải sử dụng nguồn tiết kiệm tích lũy từ trước năm 2008″.

Nhịn ăn, vì thế, là đang ăn vào tương lai

Trên Tuổi Trẻ, Tiến sĩ Nguyễn Hữu Nguyên, Trung tâm Nghiên cứu kinh tế miền Nam đưa ra một đối sánh: Nhóm thu nhập cao tránh được tác động tiêu cực là nhờ dùng tiền để thuê dịch vụ, ở nhà cao, đi xe hơi, sống ở khu vực an ninh, có lực lượng bảo vệ. Còn với nhóm có thu nhập thấp, hầu như tất cả tiêu cực xã hội đều ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống hằng ngày của họ. Trong đó, bữa ăn là nhu cầu tối thiểu mà còn phải cắt giảm thì không thể tăng thêm bất kỳ nhu cầu nào khác. Nói cách khác, nhóm thu nhập thấp cũng là nhóm yếu thế, bị tổn thương nặng nề nhất do suy giảm kinh tế và lạm phát”.

Với một triệu đồng, người công nhân nghèo đảm bảo cho sự tồn tại, dù sao vẫn còn may mắn hơn 1 triệu người chính thức thất nghiệp. Nhưng con số 1 triệu đồng, thật mỉa mai, chỉ bằng ½ số tiền giới nhà giàu nuôi một con chó triệu đô, hoặc chỉ nhiều hơn tí “gia giảm” so với bát phở đại gia 850 ngàn.

Nhịn ăn, do đó, còn là một hình thức khác của giãn cách giàu nghèo, của bất công xã hội.






Bùi Tín - Túi nợ, núi nợ và…hai 'của nợ'


Bùi Tín

Nợ, nợ của nhà nước, nợ của quốc gia, nợ của các tập đoàn và tổng công ty quốc doanh, nợ của Ngân hàng Nhà nước, của hệ thống ngân hàng tư, nợ các nước cho ta vay đến kỳ phải trả, nợ xấu và nợ không…đang là đề tài bàn luận sôi nổi trên báo chí, giữa các nhà kinh tế trong và ngoài nước, trong phiên họp Quốc hội vừa qua.



Tổng Bí thư đảng CS Nguyễn Phú Trọng nói rõ rằng có hai vấn nạn mang tầm vóc quốc gia, đó là quốc nạn tham nhũng và món nợ quốc gia nặng nề chồng chất đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Tất nhiên Bộ Chính trị cố tình quên tai họa bành trướng, lẽ ra phải là nguy cơ nghiêm trọng nhất của quốc gia.

Có nhà kinh tế am hiểu tình hình dự đoán trong năm 2013 nợ quốc gia ở Việt Nam sẽ trở thành một quả bom nổ chậm, chưa biết bùng nổ lúc nào – cũng có thể ngay trong năm 2013, như nhà kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa ở California phỏng đoán. Chuyên gia về thống kê của Liên Hiệp Quốc Vũ Quang Việt cho rằng thống kê nợ quốc gia của Việt Nam chưa đầy đủ, không đáng tin cậy vì trên thực tế, cuối cùng, chính ngân sách nhà nước sẽ phải nai lưng ra gánh chịu những món nợ của các tập đoàn kinh tế và tổng công ty quốc doanh. Đây sẽ không phải là một đống nợ chồng chất lên nhau, mà là một núi nợ khổng lồ, có thể đè gẫy vai, sụm lưng một nền kinh tế còn ốm yếu.

Một chuyên gia kinh tế khác, Tiến sỹ Trần Vinh Dự, cũng có cách nhìn rõ ràng, đầy đủ, khi cho rằng sau các bữa tiệc kinh tế mấy năm trước, nay là thời kỳ quét dọn rác rưởi lưu cữu, trong đó rác rưởi khủng khiếp nhất là các khoản nợ, mà trong các món nợ thì khủng khiếp nhất là các khoản nợ xấu - hay còn gọi là nợ thối, nợ bướu, vì không có cách nào trả nổi, cứ theo thời gian lãi mẹ đẻ lãi con lãi cháu, thì nợ đầm đìa sẽ bùng nổ, không một ngân sách nào kham nổi.

Trong khi đó Tiến sỹ Lê Đăng Doanh cho rằng các khoản nợ quốc doanh ngày càng phình to nhanh chóng trong khi chưa có một giải pháp nào để giảm nợ, dãn nợ tỏ ra hữu hiệu. Sau khi chính phủ không đưa ra được một giải pháp nào có hiệu quả tại phiên họp Quốc hội vừa rồi, Tiến sỹ Lê Đăng Doanh báo động là «không thể trường diễn mãi tấn bi hài kịch quá đắt giá này». Lần đầu tiên chính phủ và Ngân hàng Nhà nước phải công nhận rằng nợ công hiện đã đạt đến 55,2 % GDP (giá trị tổng sản phẩm quốc gia) năm 2011 - và nếu cộng vào các khoản nợ của các tập đoàn kinh tế và tổng công ty quốc doanh thì món nợ ấy đã bằng hơn 100% GDP. Một số nước khác cũng mắc một số nợ cao tương tự, nhưng họ có dự trữ và tiềm năng để thanh toán, trong khi nước ta thì dự trữ quốc gia quá mỏng, do nạn lãng phí khủng khiếp và số tài sản của quốc gia rơi vào túi của đảng CS, vào túi đảng viên có chức có quyền do nạn tham nhũng là không sao ước lượng nổi.

Thật ra vấn đề thảo luận liên miên về nợ, về những con số chính xác, minh bạch, công khai của các khoản nợ là rất khó; nợ đáo hạn, quá hạn là bao nhiêu, nợ nhà nước là ở mức nào, cách hoãn nợ, đảo nợ, khất nợ, dãn nợ ra sao… sẽ mãi mãi là mớ bòng bong rối tung rối mù nếu không có giải pháp cơ bản, có hệ thống, từ nền tảng chính trị của chế độ đến nền tảng sở hữu của nền kinh tế - tài chính.

Nói cách khác, không thể nào giải quyết được tận gốc gói nợ khổng lồ hay núi nợ quốc gia khủng khiếp hiện tại nếu không có gan cắt bỏ cái «của nợ ý thức hệ»: chủ nghĩa Mác- Lênin. Chính cái ý thức hệ lạc hậu này đã đẻ ra một đảng chi tiêu vô tội vạ, không có ai kiểm soát, thanh tra, xử phạt khi cần, không chịu cho ai thay thế khi đã tỏ ra bất lực thối nát.

Về kinh tế, nếu cứ duy trì mãi cái «của nợ sở hữu kinh tế», coi sở hữu quốc doanh là chủ đạo của nền kinh tế, cho phép Ngân hàng Nhà nước một mình bao biện hết ngành tài chính - tiền tệ của đất nước, thì không bao giờ có thể giảm nợ, chưa nói đến chuyện thoát nợ.

Các nhà kinh tế lão luyện đến từ Đức, Anh, Pháp, Nhật, Hoa Kỳ…đều cho rằng nhược điểm lớn nhất ở Việt Nam về kinh tế là thiếu một cái nền tự do kinh doanh của tư nhân, tạo nên hàng triệu đơn vị kinh tế cá thể ở khắp mọi nơi, từ thành thị đến thôn quê, trên cơ sở đó mà hình thành những đơn vị kinh tế - tài chính tập trung hùng mạnh của cả tư doanh và quốc doanh cạnh tranh với nhau một cách bình đẳng. Những công ty tập trung dùng các đơn vị tư doanh làm chân rết cộng tác, hợp tác với nhau một cách hài hòa theo hợp đồng, theo luật định.

Ở Việt Nam, khi phần lớn các tập đoàn quốc doanh, các tổng công ty quốc doanh nối gót nhau phá sản, thì đồng thời hơn 50 vạn đơn vị kinh tế vừa và nhỏ, phần lớn của tư nhân, cũng phá sản theo, là hình ảnh đầy đủ nhất của sự bế tắc về kinh tế, bắt nguồn từ bế tắc về lý luận, do cái «của nợ ý thức hệ Mác - Lênin » và cái «của nợ về kinh tế quốc doanh là chủ đạo» gây nên.

Vào những ngày cuối năm này, hãng Bloomberg loan tin cho biết năm nay Việt Nam đạt tỷ lệ phát triển thấp nhất trong 13 năm qua, kể từ năm 1999, chỉ bằng 5,03 %.

Tại phiên họp Quốc hội vừa qua, chính phủ cho biết nợ xấu của quốc gia đã đạt mức kỷ lục là 200 ngàn tỷ đồng; nếu cộng cả nợ xấu của các cơ sở quốc doanh mà nhà nước trên thực tế phải gánh vác là 200 ngàn tỷ đồng + 200 ngàn tỷ đồng = 400 ngàn tỷ đồng. Vẫn chưa hết. Theo chủ tịch Quốc hội, người từng giữ chức bộ trưởng tài chính, rồi phó thủ tướng đặc trách về kinh tế - tài chính, thì tất cả các món nợ xấu cộng lại, đặc biệt là nợ xấu của hệ thống ngân hàng nữa thì là 400 ngàn tỷ + 400 ngàn tỷ nữa là = 800 ngàn tỷ, nếu tính cả các khoản nợ xấu lưu cữu đã đến hạn thì hiện nay quả núi nợ của Việt Nam là vừa tròn 1 triệu ngàn tỷ đồng (con số 1 tiếp theo là 15 con số 0).

Một triệu ngàn tỷ đồng quả thật là một quả núi lớn, cao và nặng. Tính theo hối suất hiện nay, một triệu ngàn tỷ đồng tương đương với 50 tỷ đôla Mỹ. Tuy nhiên đây vẫn được coi là con số thấp hơn thực tế khá nhiều.

Trong cảnh nợ nần như chúa chổm như thế, khả năng đảo nợ, hoãn nợ của Việt Nam là cực kỳ hạn chế, sân chơi không còn rộng, vay mượn đang bí thế, trong khi dự doán về năm 2013 là rất bi quan.

Chỉ có một lối thoát duy nhất: Đó là phải có một quyết định lịch sử, quả đoán, mạnh mẽ, đoạn tuyệt ngay với cái «của nợ kinh khủng nhất đã phá sản triệt để là chủ nghĩa Mác - Lênin về ý thức hệ», từ bỏ ngay tiếp theo cái «của nợ phương châm kinh tế lấy quốc doanh làm chủ đạo», từ đó mà thực hiện tự do kinh doanh một cách rộng rãi.

Đó là biện pháp mầu nhiệm duy nhất để phục hưng nền chính trị đa nguyên và nền kinh tế tự do đa thành phần.

Vào những ngày cuối năm, những tin rất đáng lo ngại xuất hiện tới tấp. Nhiều công ty nước ngoài có vốn đầu tư trực tiếp (FDI) đóng cửa bỏ chạy lấy người, tiêu biểu là công ty Sylver Star của Hàn Quốc chuyên ngành dệt may, cùng với hơn 10 công ty FDI khác trên địa bàn Sài Gòn, Chợ Lớn, Bình Dương, không còn có mặt ở Việt Nam nữa. Đúng vào dịp Giáng Sinh tàu Cái Lân 4 thuộc công ty Vinashinlines có 22 thủy thủ Việt Nam bị giữ lại ở cảng Kolkata, Ấn Độ, do mắc nợ quá hạn không trả. Rồi sẽ có nhiều tàu nữa đi ra nước ngoài có thể bị giữ để xiết nợ.

Túi nợ, đống nợ, nợ chồng nợ chất, biến thành núi nợ khổng lồ là hậu quả tất yếu của đường lối chính trị và phương châm kinh tế được lãnh đạo đảng CS Việt Nam kiên định, khi mà thành quả phát triển chui phần lớn vào túi các phe nhóm lợi ích cá nhân nắm quyền cao chức trọng. Xem ra không có giải pháp nào khả dĩ, ngoài cách thực hiện ngay ý chí của toàn dân, đó là ném ngay vào sọt rác hai «của nợ» về ý thức hệ và phương châm kinh tế đã gieo rắc bao tai họa cho đất nước và dân tộc trong hơn nửa thế kỷ qua.


Đồng Phụng Việt - Hóa ra các bác bịp dân!



Facebook Đồng Phụng Việt

Tờ Quân đội Nhân dân mới đăng bài “Không thể chấp nhận quan điểm Quốc gia hóa quân đội” của Trung tướng, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Tiến Bình. Bác Bình viết bài này để phê phán quan điểm “quốc gia hóa quân đội”, vốn đề nghị, quân đội phải trung lập, “phi chính trị hóa”, tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng CSVN.


Trong bài, bác Bình nêu ra một số dẫn chứng để minh họa cho quan điểm của bác rồi kết luận: “phải đặc biệt coi trọng giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội”.

Đọc xong, tôi muốn thưa lại với bác vài điều:

1/
Bác có học hàm Phó Giáo sư, lại có học vị Tiến sĩ cho nên theo tôi, khi viết lách, bác cần phải nghiêm cẩn, trung thực, lập luận phải chặt chẽ, hợp lý. Có như thế mới giữ được thể diện cho chính bác và cho giới mang học hàm “giáo sư”, “phó giáo sư”, có học vị “tiến sĩ”, “cử nhân” được đào tạo từ các học viện, trường, chương trình chính trị. Tôi không hiểu hệ thống học viện, trường, chương trình chính trị đào tạo thế nào mà các cựu học viên cứ mở miệng ra nói, hoặc cầm bút lên viết là bị dân chửi té tát.

Hình như hệ thống học viện, trường, chương trình chính trị không dạy dỗ bác và các đồng môn của bác về phương pháp nghiên cứu, kỹ năng viết lách, phát biểu trước đám đông, thành ra các bác thường “ăn không nên đọi, nói không nên lời”, dân Nam bộ vẫn gọi là… “tệ hơn vợ thằng Đậu”.

Để bảo vệ quan điểm, “quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng, phải bảo vệ các lợi ích của Đảng” – vốn chẳng giống ai so với phần lớn các quốc gia đang tồn tại dưới gầm trời này, bác dẫn chuyện tỷ phú Erick Prince và công ty Blackwater Worldwide do ông ta sáng lập như một bằng chứng về chuyện quân đội nào cũng do “các ông trùm tư bản điều khiển và bảo vệ thể chế chính trị của xã hội tư bản”.

Tôi đã tra cứu rất kỹ và chưa tìm thấy tài liệu nào có nội dung giống như bác viết, rằng công ty Blackwater Worldwide của Erick Prince là một “đội quân đánh thuê”, “quân số hàng trăm ngàn, có cả máy bay, tàu chiến và vũ khí hạng nặng, được coi là lực lượng thiện chiến ở Áp-ga-ni-xtan, I-rắc và có khả năng lật đổ nhiều chính phủ trên thế giới”.

Theo Wikipedia thì Erick Prince thành lập Blackwater Worldwide sau khi xảy ra vụ diệt chủng ở Rwanda. Công ty này chỉ có chừng 1.000 nhân viên và là một trong ba công ty tư nhân chuyên cung cấp dịch vụ bảo vệ an ninh cho các cơ sở ngoại giao của Mỹ, ở bên ngoài nước Mỹ, như một giải pháp nhằm tiết kiệm chi phí. Sở dĩ Blackwater Worldwide được chú ý, vì có vài thông tin cho rằng, nó có can dự vào kế hoạch chống khủng bố của CIA, mà ở Mỹ không phải ai cũng tán thành điều đó. Năm 2010, Erick Prince đã bán Blackwater Worldwide, đi làm cố vấn cho chương trình đào tạo chống cướp biển ở vịnh Aden.

Điều này cho thấy, tuy là một “Phó Giáo sư”, “Tiến sĩ” nhưng bác viết lách rất cẩu thả và rất khinh độc giả. Dân gian gọi kiểu viết lách, phát biểu này là “nói lấy được, viết lấy được” - loại hành vi vốn được xem là đặc trưng của hạng “vai u, thịt bắp”, “thiểu năng về trí tuệ”. Có người bỗ bã hơn thì huỵch toẹt: “Đầu óc ngu si, tứ chi phát triển” – thành ngữ này có thể là rất đúng với bác nhưng tôi không dùng vì nó không… nhã!

Không chỉ viết lách cẩu thả, khinh rẻ độc giả, lối viết lách của bác còn miệt thị cả đối tượng mà bác muốn bảo vệ. Tôi tự hỏi không biết tại sao, bác lại muốn biến công ty Blackwater Worldwide của Erick Prince thành “đội quân đánh thuê”, rồi dùng nó như một trong các dẫn chứng để bảo vệ quan điểm, quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng và phải bảo vệ Đảng, không thể chấp nhận quan điểm “quốc gia hóa quân đội”?

Kiểu tư duy – lựa chọn dẫn chứng này nếu không cố ý thì cũng là vô tình đánh đồng, biến quân đội nhân dân Việt Nam thành một “đội quân đánh thuê” do Đảng điều khiển và chỉ biết bảo vệ lợi ích của Đảng. May mắn cho thiên hạ là bác chỉ học “chính trị” và kiếm cơm bằng công việc “lý luận”, bác mà “nhất định” học luật và “kiên quyết” làm luật sư thì thân chủ của bác, tội lẽ ra được hưởng án treo, nghe bác cãi xong, Tòa không tuyên “chung thân”, chắc cũng phán “tử hình” – cách ly vĩnh viễn khỏi xã hội!

Cũng với lối tư duy, dẫn chứng “lộn ngược” này, bác lôi Lenin và Liên Xô ra xài. Bác bảo, Lenin từng nói: “Quân đội không thể và không nên trung lập. Không lôi kéo quân đội vào chính trị - đó là khẩu hiệu của bọn tôi tớ giả nhân giả nghĩa của giai cấp tư sản..., bọn này trong thực tế bao giờ cũng đã lôi kéo quân đội vào chính trị phản động”. Bác nhận định: “Quân đội Liên Xô còn 3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại, vượt xa các nước cả về lực lượng chiến đấu thông thường và lực lượng hạt nhân chiến lược, nhưng do bị biến chất về chính trị nên mất sức chiến đấu, không thể bảo vệ được Tổ quốc XHCN”.

Tình cảm, niềm tin của nhân dân Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết và nhân dân các quốc gia từng có “Nhà nước xã hội chủ nghĩa” đối với Lenin ra sao, hẳn là bác biết, chúng tôi cũng biết. Biết rồi, còn dẫn tư tưởng của ông ta ra để biện bạch làm gì, nhằm thuyết phục ai hở bác? Nếu bác vẫn còn sùng bái ông ta thì đó là quyền của bác, tôi không dám chỉ trích. Tuy nhiên, phê phán Mikhail Gorbachev (Tổng bí thư cuối cùng của Đảng Cộng sản Liên Xô), Yevgeny Shaposhnikov (Bộ trưởng Quốc phòng cuối cùng của Liên Xô), về chuyện họ thực thi “phi đảng hóa quân đội” thì không ổn. Họ là công dân Liên Xô, được ca ngợi vì đã hành xử theo nguyện vọng của nhân dân Liên Xô. Gorbachev và Shaposhnikov không thể hành xử như bác muốn, dùng “3,9 triệu quân thường trực, được trang bị rất hiện đại, vượt xa các nước cả về lực lượng chiến đấu thông thường và lực lượng hạt nhân chiến lược” để “chiến đấu” với nhân dân của họ, “bảo vệ Tổ quốc XHCN”. Phê phán như vậy là “can thiệp vào công việc nội bộ của chính quyền và nhân dân Liên Xô” đấy bác ạ!

Chưa kể, dẫn chuyện Liên Xô để cổ súy “phải đặc biệt coi trọng giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội”, xem nó “có ý nghĩa quyết định đối với sức mạnh chiến đấu của quân đội, liên quan trực tiếp đến sự sống còn của chế độ XHCN” - khác gì bác đang vun bồi, xiển dương cho ý tưởng dùng quân đội bắn vào dân để bảo vệ Đảng! Thật ra, kiểu nghĩ như bác không cá biệt, song tôi không quen bảo người khác phải nghĩ thế này, hành xử thế kia, thành ra, tôi chỉ đề nghị bác tham khảo lịch sử, tra cứu tài liệu, coi số phận của những kẻ từng nghĩ, từng làm như vậy sau đó thế nào. Đáng ngẫm lắm bác ạ!

2.
Bác Bình!

Tôi đã từng hân hạnh được tiếp xúc với một số vị mang học hàm “giáo sư”, “phó giáo sư”, có học vị “tiến sĩ”, “cử nhân” được đào tạo từ các học viện, trường, chương trình chính trị, nên không lạ gì chuyện sở học của họ chỉ khoanh tròn, gói gọn trong phạm vi “chủ nghĩa Mác - Lê nin” đã được “tóm tắt” (tôi muốn nhấn mạnh hai chữ “tóm tắt”) và “Lịch sử Đảng CSVN”. Bởi bác cũng xuất thân từ giới này, nên tôi tin bác không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên do các bác sùng bái Lenin, tôi mạo muội dùng một câu, mà người ta vẫn bảo là của ông ta để góp ý với các bác. Đó là: “Học, học nữa, học mãi”.

Đọc bài của bác, tôi có cảm giác sự kính trọng mà bác dành cho Lenin thật ra không cao, nên bác chưa bận tâm và chẳng muốn thực hành một trong những lời khuyên hết sức phổ biến, được cho là của Lenin về chuyện học. Tôi mạo muội đưa ra nhận xét như vậy vì bài viết của bác có vài chỗ cho thấy, ngay cả những sự kiện liên quan đến “Lịch sử Đảng CSVN” – vốn là “chuyên môn sâu” của bác – bác cũng… sai.

Để cổ súy cho quan điểm “quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và phải bảo vệ lợi ích của Đảng”, bác tuyên bố quan điểm đó là truyền thống mà Quân đội Nhân dân Việt Nam phải giữ, kèm theo dẫn chứng: “Tháng 5-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký một số sắc lệnh quan trọng như Sắc lệnh số 71/SL, Sắc lệnh số 47/SL, Sắc lệnh số 60/SL”.

Tôi chỉ mới tra cứu sơ sơ đã thấy, ba sắc lệnh mà bác trưng dẫn, chỉ có một được ký vào tháng 5 năm 1946. Hai sắc lệnh còn lại, một được ký trước đó hai tháng, một được ký sau đó một năm và cả ba không có điều, khoản nào đề cập đến chuyện “quân đội phải được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và phải bảo vệ lợi ích của Đảng”. Cụ thể: Sắc lệnh số 71/SL ngày 22 tháng 3 năm 1946, quy định chi tiết về biên chế và cấp số của Đại đoàn Quân đội Quốc gia Việt Nam. Sắc lệnh số 47/SL ngày 1 tháng 5 năm 1947, qui định về việc tổ chức Bộ Tổng chỉ huy. Sắc lệnh số 60/SL ngày 6 tháng 5 năm 1946, đổi tên Uỷ ban Kháng chiến toàn quốc thành Quân sự Uỷ viên hội.

Dẫn chứng mà sai tới mức như vậy thì… hết ý. À! Mà đây là sai sót hay cố tình bóp méo vậy bác?

Tuy nhiên, điểm quan trọng nhất mà tôi muốn thảo luận với bác và nghe bác giải thích thêm đó là:
a/ Trong Hiến pháp 1946, Điều 1 khẳng định như vầy: “Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo”.

Sau Hiến pháp 1946, trong Hiến pháp 1959, ngoài việc khẳng định Việt Nam là một nước dân chủ cộng hòa, Điều 8 của bản Hiến pháp này còn ghi: “Lực lượng vũ trang của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là của nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ thành quả của cách mạng, bảo vệ độc lập, chủ quyền, lãnh thổ toàn vẹn và an ninh của Tổ quốc, bảo vệ tự do, hạnh phúc và sự nghiệp lao động hoà bình của nhân dân”.

Theo các Hiến pháp đã dẫn thì rõ ràng, những tổ chức tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam (Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân”, “Quân đội Quốc gia Việt Nam”, kể cả Quân đội Nhân dân Việt Nam sau 1954) đâu có chiến đấu vì lợi ích của Đảng?

Đả kích quan điểm “Quân đội chỉ trung thành với Hiến pháp” như bác vừa viết thì hóa ra Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1959 là giấy lộn à bác?

Nếu thật sự các bác xem Hiến pháp chỉ như một mớ giấy lộn thì các bác còn tổ chức trưng cầu ý kiến về việc sửa đổi Hiến pháp hiện hành làm chi?

b/ Cho dù bác thừa nhận, trong quá khứ, “Quân đội nhân dân Việt Nam” đã từng là “Quân đội Quốc gia Việt Nam” - một tổ chức bao gồm thành viên của nhiều đảng phái và người không đảng phái, cùng chiến đấu cho độc lập của tổ quốc và tự do của dân tộc, tuy nhiên, để biện bạch cho quan điểm: “Quân đội bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, Nhà nước, đảng chính trị”, đả phá đề nghị “quốc gia hóa” quân đội, bác giải thích sự khác biệt giữa các bản Hiến pháp ngày xưa và thực tế hiện nay như vầy: “Điều này thể hiện sâu sắc bản lĩnh và trí tuệ của Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh vừa kiên định nguyên tắc chiến lược, vừa mềm dẻo về sách lược để lãnh đạo dân tộc vượt qua hiểm nguy, giành thắng lợi vẻ vang”.

Khen như thế còn độc địa, nham hiểm hơn là chửi đó bác!

Cứ như bác viết thì chẳng lẽ “Đảng ta và Chủ tịch Hồ Chí Minh” dùng Hiến pháp để bịp mọi người? Lúc chưa nắm chặt được chính quyền thì bảo rằng, Việt Nam sẽ là một nước dân chủ cộng hoà. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo. Lực lượng vũ trang của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà là của nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ thành quả của cách mạng, bảo vệ độc lập, chủ quyền, lãnh thổ toàn vẹn và an ninh của Tổ quốc, bảo vệ tự do, hạnh phúc và sự nghiệp lao động hoà bình của nhân dân. Còn khi đã trở thành tổ chức chính trị duy nhất lãnh đạo toàn diện thì trở mặt, khẳng định: “Quân đội bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, Nhà nước, đảng chính trị”!

Có thể khi đào tạo các bác, hệ thống các học viện, trường, chương trình chính trị khen việc dẫn dụ người khác làm theo ý mình để trục lợi, bất kể luân thường, đạo lý là “bản lĩnh”, trí tuệ”, “vừa kiên định nguyên tắc chiến lược, vừa mềm dẻo về sách lược” để “giành thắng lợi vẻ vang” nhưng thiên hạ không khen thế đâu bác Bình ạ! Họ gọi đó là “tráo trở”, “bịp bợm”, “lừa đảo”, “lưu manh”.

Lenin đã nhắc rồi, phải “học, học nữa” may ra mới gạt được vài người bác Bình ạ!


Thùy Linh - Khởi tố sự thất vọng



Thùy Linh

Mấy ngày nữa chấm dứt một năm.

Vẫn là một năm có 365 ngày cùng Ái - Ố - Hỉ - Nộ - Ai – Lạc của đời người. Nhưng năm nay bỗng có đà tăng vọt của Yêu – Ghét – Vui – Giận – Thương – Sung sướng của “lục dục thất tình” làm nên đời sống tinh thần con người. Nhiều năm qua, chưa bao giờ thần kinh con người bị thử thách với nhiều thăng trầm cảm xúc như năm vừa qua.

Nhiều sự kiện, tình huống khiến nhiều người lo lắng, hy vọng, rồi thất vọng và tuyệt vọng. Đỉnh điểm của sự thất vọng là Hội nghị TW6. Rất nhiều người gom chút hy vọng mong manh cho “canh bạc” mà họ không được tham dự, không được biết bài, chỉ là những đồn đoán, thắc thỏm hy vọng. Vỡ òa sau cùng là sự tức giận không thể kiềm chế. Mọi sự mắng nhiếc, rủa xả của đám đông không biết trút đi đâu nên đành nhằm tai bạn bè mà đổ vào không thương tiếc. Những người đang ở trên ghế cao quyền lực “kiên nhẫn” chờ cơn Nộ của dân chúng qua đi. Đảng cộng sản thì kiên nhẫn, tự tin khẳng định sự sáng suốt của đường lối, của sự lãnh đạo như đã từng lãnh đạo trong chiến tranh. Và đảng càng tự tin hơn về lòng từ bi dành cho những khuyết điểm, tội lỗi của nhau nên không kiểm điểm, kỷ luật ai (?). Thủ tướng tươi cười ngay sau hội nghị. Nụ cười đi vào lịch sử về bài học không trưởng thành dù cỡ tuổi nào, chức vụ nào, từng trải nào. Những con người như thế chỉ lớn lên, già đi và chết, không bao giờ với tới sự trưởng thành. Đáng thương thay cả đất nước lại dưới sự “lãnh đạo sáng suốt” của họ…

Lạm phát tăng, giá cả tăng nhiều lần trong năm như giá điện, tiền lương giảm, thất nghiệp đã lên đến con số hơn 1,4 triệu người. Đời sống khốn khó, cơ cực như thời Giá-Lương-tiền những năm 80 và hơn thế nữa...
 

Tiểu học ở Lũng Pù (Mèo Vạc) - Nơi này chưa bao giờ có điện


Mẫu giáo ở Cán Chu Phìn (Mèo Vạc)


Lớp học - một nửa của tiểu học, nửa bên cạnh là mẫu giáo - Giờ tan học

Có khoảng 55.000 doanh nghiệp phá sản, ngừng hoạt động và ngừng đóng thuế (theo tiến sỹ Lê Đăng Doanh). Một con số thật “ấn tượng”. Trong khi con cưng là các DNNN lỗ khủng và nợ khủng, doanh nghiệp của các nhóm lợi ích thì vẫn tồn tại. Chưa khi nào nhóm lợi ích bị tố cáo và phơi lưng như năm nay.
Gương mặt đó dù chìm khuất trong bóng tối nhưng dân chúng đều nhìn ra. Nhưng nó đã được che chắn bảo vệ bởi quyền lực.

Năm 2012, GDP tăng 5,03%, là mức tăng trưởng thấp nhất từ năm 1999 đến nay. Còn năm 2013 thì “kế thừa của năm 2012 quá nhiều vấn đề nan giải của nền kinh tế. Đó là nợ xấu của ngân hàng và tồn kho lớn của các doanh nghiệp" – vẫn theo tiến sỹ Lê Đăng Doanh. Nợ xấu đến nay vẫn là “bí mật quốc gia” dù cho IMF và WB kêu gọi minh bạch. Tựa như con bệnh nhất quyết giấu bệnh và không cho bác sỹ động đến người để khám và bốc thuốc. Nền kinh tế vì thế sẽ còn u ám. Những kẻ tham nhũng và đại gia sau một thời gian dài gặt hái, tích lũy tiền vẫn ung dung sống tốt qua mùa bĩ cực, còn dân chúng tiếp tục gánh nợ quốc gia từ những khoản thuế má chồng chất.

Chính quyền tiếp tục vi phạm tố tụng, bỏ tù, truy tố, kết án những người không đủ chứng cứ kết tội. Những phiên tòa vội vàng, cẩu thả, trắng trợn vi hiến luôn dành cho những người bị qui tội về chính trị như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Việt Khang, Anh Bình, Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha…Tới đây sẽ diễn ra phiên tòa phúc thẩm xử Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải. Thật trớ trêu khi các luật sư của các bị cáo này chỉ mong phiên tòa xử đúng luật?

Chưa năm nào tình cảnh dân oan khiếu kiện nhiều về số lượng và có tính “chuyên nghiệp” như năm nay.
Người dân nhiều nơi dường như đã vượt qua nỗi sự hãi để biểu thị thái độ của mình như anh Đoàn Văn Vươn, và mới cách đây hai hôm là ở Đông Triều (Quảng Ninh). Tiếng súng của anh Vươn nã thẳng vào chế độ tham nhũng, vậy mà dường như không lay động được sự “kiên định” của chính quyền. Vụ án gần năm qua vẫn chưa được xét xử. Con đường của dân oan mất đất sẽ còn là câu chuyện dài của nhiều năm tới đây.

Chợt nhớ mấy hôm trước đây báo chí rùm beng việc thủ tướng đi xem vở kịch “Lời thề thứ 9” của cố nhà thơ Lưu Quang Vũ. Trong vở kịch có đoạn bà già đi kiện được quan tỉnh trả lời như sau:
-Bà hỏi huyện. Mọi việc đều có phân cấp, có những việc dưới huyện phải giải quyết trước đã, cái gì cũng lên đến tỉnh thế nào được. Mời bà về huyện.

-Huyện lại chỉ xuống xã, chúng tôi biết kêu đâu?

-Ở xã cũng có chính quyền, có Đảng ủy, phải tin tưởng ở cơ sở lãnh đạo mình chứ.

-Khốn nỗi, không tin được.

-Không tin xã, bà lên huyện. Không tin huyện, bà lên tỉnh. Không tin tỉnh, chắc bà lên Trung ương?

-Vâng.

-Thế nếu không tin Trung ương nữa, thì bà lên đâu, lên giời à?

-Nếu như lên được…Khốn nỗi không có giời. Ngày xưa còn đổ cho giời được, bây giờ biết là chỉ còn có người thôi. Chứ nếu có giời, thì tôi cũng lên. Hoặc nhờ bác Phạm Tuân bác ấy cầm đơn lên gửi giời hộ. (...)
Nghe báo chí nói, sau buổi biểu diễn, ông thủ tướng lên tặng hoa cho diễn viên. Ông tặng vở kịch có tính dự báo của Lưu Quang Vũ nói về chính quyền hiện nay, hay ông tự thưởng cho mình vì đã dành một buổi tối vàng ngọc để đến nhà hát, một việc chưa từng?

Nhìn lại nền kinh tế của Việt Nam, một nhà nghiên cứu tại Khoa châu Á và Quốc tế tại Đại học Hong Kong, nhận định: “Bộ máy Nhà nước đang trong trạng thái hơi bị chết đứng”…Và: “Việt Nam cần những nhà lãnh đạo có thể chặn đứng các nhóm lợi ích đầy quyền lực – từ các tổ chức quân đội, các tập đoàn Nhà nước cho đến các quan chức địa phương – tự tung tự tác để đưa nền kinh tế trở lại quỹ đạo - phân tích gia Jonathan London nói - Hiện không rõ liệu ai có thể làm được điều này?” (BBC).

Ai làm được điều này? Ai sẽ là minh chủ của đất nước gần 90 triệu dân? Ai sẽ lèo lái đất nước vượt qua nghèo đói và sự bạc nhược, hèn kém? Ai? Ai? Ai?

Năm nay, Trung Quốc leo thang xâm phạm chủ quyền biển Đông rất trắng trợn. Đàn áp dân chúng biểu tình, thái độ bạc nhược của chính quyền vẫn là phương châm, đường lối trong ứng xử với “đồng chí kẻ thù”. Giữ vững chế độ trong lòng địch dường như là cách cần thiết mà chính quyền áp dụng?

Chợt hỏi, tại sao dân Việt mình có thể sống sót trong tuyệt vọng? Và tình cảnh này sẽ kéo dài đến bao giờ?
Liệu có thể khởi tố sự tuyệt vọng này? Bị can cũng đã có để có thể khởi tố vì tội lỗi rành rành ra đấy?
Nhưng người ta cứ di lý hết năm này qua năm khác, để mỗi năm nỗi tuyệt vọng lớn hơn, hậu quả khủng khiếp hơn…

Và “vụ án tuyệt vọng” của năm 2013 sẽ như thế nào?


Nguyễn Thông - Đêm Giáng sinh của Vươn



Blog
Nguyễn Thông



Đêm nay 24.12, lễ Noel. Nông dân có đạo Đoàn Văn Vươn đang đón Giáng sinh trong tù.

Chỉ còn ít ngày nữa là tròn 1 năm người nông dân nổi dậy Giắc-cu (Jacquou) Vươn vùng lên chống lại ác bá cường hào đất Hải Phòng. Một năm đầy biến động với người làm ruộng bị mất đất trên cả nước, kể từ khi cống Rộc chuyển mình. Những người viết sử trung thực đừng quên tô đậm ngày 5.1.2011 để sau này con cháu biết cha ông chúng đã trải qua cuộc bể dâu như thế nào.

Gần năm đã trôi qua, Đoàn Văn Vươn và những người anh em lao khổ vẫn ở trong tù, đề lao Trần Phú, Hải Phòng. Không biết sắp tới nhà ngục dọn về gần bến Khuể, anh em Vươn-Quý có chuyển KT3 về đó không hay sẽ được tự do. Tất cả còn chờ cán cân công lý, công lý có được thực thi như tên gọi của nó.

Thời gian qua người ta liên tiếp đưa ra những thông tin liên quan đến vụ việc Tiên Lãng, cụ thể là truy tố cựu Phó chủ tịch huyện Tiên Lãng, ông Nguyễn Văn Khanh. Không ai có thể nghĩ vụ án đầm Vươn-cống Rộc lại phức tạp đến thế. Dư luận cho rằng người ta cố tình kéo dài việc điều tra, đang bàn tính chọn thời điểm xét xử sao cho có lợi cho chính quyền nhất, đưa Nguyễn Văn Khanh ra làm vật tế thần, làm cách nào để vừa trừng trị được kẻ phản kháng vừa lấy được sự ủng hộ của nhân dân, hoặc chí ít cũng hạ nhiệt sự sục sôi trong lòng họ... Không phải là dư luận không có lý. Ví dụ việc truy tố ông Nguyễn Văn Khanh chả khác chi bắn một mũi tên trúng được nhiều đích: phạt kẻ đã cố tình không chấp hành mệnh lệnh tập thể, lại còn tỏ ra nương nhẹ, thông cảm với dân; loa lên cho dân, cho dư luận thấy rằng chúng tôi rất công minh đấy nhé, cán bộ làm sai là bị xử lý không nương tay; người dân sẽ tạm hài lòng khi thấy người ta đâu chỉ nghiêm khắc với anh em nhà Vươn mà còn với cả cán bộ, rồi rất dễ cho qua, quên đi chuyện bất bình, quên đi những kẻ tội còn nặng hơn nhưng thoát lưới pháp luật vốn dĩ rất dễ đan lại mắt to nhỏ khác nhau...

Chả có gì khó hiểu khi người ta cố tình không nghe những lời trần tình, khai báo của ông Khanh trong vụ cưỡng chế, phá nhà Vươn-Quý, dù ông có khẳng định mười mươi chỉ là kẻ thừa hành lệnh của Bí thư và Chủ tịch huyện Tiên Lãng. Người ta quanh co, lý sự, tìm cách này cách khác kết tội ông Khanh, đồng thời bảo vệ ông Bí thư Bùi Thế Nghĩa, ông Chủ tịch Lê Văn Hiền. Nguyên tắc trọng chứng hơn trọng cung đã bất lợi với ông Khanh vì rành rành ông đã tham gia vào vụ cưỡng chế. Nhưng người dân cũng thừa hiểu một vụ việc động trời như thế, ông Khanh đâu thể độc quyền chỉ đạo một mình. Chả nhẽ hai ông lãnh đạo cao nhất huyện bữa ấy đi nghỉ mát du lịch nơi xa, không nắm được gì. Lâu nay quen nói "huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc", vậy trong vụ cống Rộc hệ thống chính trị làm gì, vai trò của đảng đâu, của chính quyền đâu? Giả nhời: Không có vai trò, trách nhiệm gì cả bởi cả bí thư lẫn chủ tịch đều không bị pháp luật hỏi thăm. Giả dụ trong vụ đầm Vươn người ta khám phá ra một ổ phản động, hoặc thu hàng chục ký ma túy, hoặc hàng trăm tỉ đồng hàng lậu chẳng hạn thì lại không nhảy xổ ra mà cướp công ấy chứ, cỡ ông Khanh làm chi được dự phần. Lúc đó sẽ là công tích của hệ thống chính trị, của bí thư, chủ tịch, mà chả phải chỉ riêng cấp huyện nhé, thành phố và trung ương cũng có công, công lớn là khác. Nay thì ông Thành, ông Điền, ông Thoại, đại tá Ca... rút lui hết, em chã, nhường cho cấp dưới vì anh em họ vất vả quá.

Thôi thì không chấp nhận lời cung của ông Khanh, bởi luật là luật, trọng chứng hơn trọng cung, thế thì sao lại khép Giắc-cu Vươn tội "giết người", "chống người thi hành công vụ". Chưa bàn đến chuyện kéo quân ào ào đến nhà dân cưỡng chế vô pháp luật khiến dân phải uất hận nổi dậy, chỉ riêng việc bắt Vươn đã rất không bình thường. Bảo rằng Vươn đã tự khai chính mình là người tổ chức, chỉ đạo chống đối, nhưng nếu có chuyện khai thế thì cũng mới là lời khai (cung) của đương sự. Nếu anh ta khai là anh ta là Bin Laden thì cũng tin chăng. Ai cũng biết khi xảy ra sự việc Vươn không có mặt trong số những người phản kháng núp ở ngôi nhà khốn nạn đó. Nhưng trường hợp của Vươn thì pháp luật lại rất uyển chuyển: trọng cung hơn trọng chứng. Mi dù không có tội nhưng nếu đã nhận tội thì tức là có tội.

Nhà cầm quyền đang thăm dò dư luận trước khi đưa Đoàn Văn Vươn ra xét xử. Có người bảo khó như gà nuốt dây thun. Theo tôi nghĩ, chả cần, vì luật nắm trong tay, có xử tù Vươn cũng chả đứa nào làm gì được. Dân tình có ồn ào chốc nhát rồi cũng mau quên thôi. Bằng chứng là gần 1 năm nay Vươn vẫn trong tù sau 2 lần gia hạn tạm giam nhưng còn mấy ai quan tâm đâu. Vươn cũng sẽ như bao người khác, tự do vẫn ở nơi xa lắc.

Đêm nay dân Thiên chúa đi nhà thờ đón Noel. Không thể theo thói quen chúc Giắc-cu Vươn đêm Giáng sinh an lành vui vẻ. Đang chăn kiến trong tù thì vui vẻ an lành cái nỗi gì.

Chỉ còn biết cầu đức Chúa lòng lành phù hộ cho Đoàn Văn Vươn.
Đêm Noel 2012, lúc chuông nhà thờ đang ngân nga đón Chúa
Nguyễn Thông


Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Nguyễn Hưng Quốc - Năm 2012: Năm của Châu Á



Nguyễn Hưng Quốc


Tổng thống Barack Obama lên đường đi thăm ba nước Châu Á: Thái Lan, Miến Điện và Campuchia

Nếu năm 2011 là năm của Trung Đông và Bắc Phi với cái thế giới thường gọi là “Mùa xuân Ả Rập” thì năm 2012 vừa qua chắc chắn là năm của châu Á.

Không phải những nơi khác không có vấn đề. Chiến tranh ở Afghanistan vẫn còn khốc liệt. Tình hình Ai Cập vẫn đầy những biến động khiến mọi người phải lo lắng. Iran vẫn như một lò thuốc súng có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Xung đột giữa Do Thái và Palestine vẫn căng thẳng, có lúc, đẫm máu. Đặc biệt cuộc nổi dậy của dân chúng chống chính phủ Bashar al-Asaad ở Syria càng lúc càng dữ dội. Khả năng thay đổi chính quyền ở Syria rất lớn.

Tuy vậy, mọi cặp mắt của giới quan sát và nghiên cứu chính trị thế giới hầu như vẫn dõi về một nơi khác: châu Á.

Lý do đầu tiên là vì sự chuyển hướng chiến lược của Mỹ: sau hơn nửa thế kỷ tập trung vào châu Âu (thời Chiến tranh lạnh) và một thập niên tập trung vào Trung Đông (thời chống khủng bố), Mỹ chính thức thừa nhận tương lai của họ, cũng như của cả thế giới, trong ít nhất vài ba thập niên tới là ở châu Á. Chính châu Á, chứ không phải là bất cứ một nơi nào khác trên thế giới, trở thành một thao trường thách thức vị thế lãnh đạo số một của Mỹ, và nếu có một cuộc chiến tranh lớn - mang tầm khu vực, hoặc rộng hơn, cả thế giới - bùng nổ, châu Á sẽ trở thành một chiến trường chính.

Trong năm 2012, Ngoại trưởng Mỹ, bà Hillary Clinton đi thăm các nước châu Á dồn dập. Giữa tháng 11, chỉ hai tuần sau khi thắng cử nhiệm kỳ 2, Tổng thống Barack Obama đi thăm ba nước Á châu: Thái Lan, Miến Điện và Campuchia. Tất cả các cuộc thăm viếng chính thức ấy đều nhằm vào mấy mục đích chính: Một, chứng tỏ quyết tâm của Mỹ trong việc trở lại với châu Á; hai, tìm kiếm các đồng minh mới cũng như củng cố quan hệ với các đồng minh cũ của Mỹ ở châu Á; ba, tăng cường quan hệ hợp tác trên cả ba lãnh vực: kinh tế, chính trị và quân sự với châu Á qua đó, bảo vệ vị thế lãnh đạo của Mỹ không những chỉ ở châu Á mà còn cả trên thế giới trong những thập niên sắp tới; và bốn, quan trọng nhất, nhưng lại ít được nói ra một cách công khai nhất, là nhằm kiềm chế, nếu không muốn nói là bao vây Trung Quốc.

Bên cạnh các biện pháp ngoại giao là các biện pháp quân sự: Một, Mỹ điều thêm chiến hạm và các loại vũ khí trên biển đến vùng biển Thái Bình Dương; hai, xây dựng hoặc phát triển các căn cứ quân sự tại vùng châu Á - Thái Bình Dương; và ba, tăng cường hợp tác quân sự với các nước trong khu vực.

Lý do thứ hai là sự phát triển vượt bậc của Trung Quốc. Trung Quốc bao giờ cũng nói họ phát triển một cách hòa bình, trong hòa bình, nhắm tới hòa bình và nhằm xây dựng một thế giới hòa bình. Nhưng hành động của họ, đặc biệt trong năm 2012, thì khác hẳn. Họ mưu toan xâm lấn cả vùng Đông Hải lẫn Nam Hải. Họ gây hấn và đe dọa hết nước này đến nước khác. Họ đưa tàu đánh cá và tàu hải giám đến bãi đá cạn Hoàng Nham (Scarborough) của Philippines. Họ cũng đưa tàu đánh cá và tàu hải giám đến quần đảo Điếu Ngư (Diaoyu/Senkaku) của Nhật Bản. Ở cả hai nơi, họ đều muốn giành chủ quyền. Trầm trọng nhất là đối với Việt Nam. Họ khẳng định chủ quyền trên cả hai quần đảo vốn thuộc về Việt Nam: Hoàng Sa và Trường Sa. Họ áp đặt chủ quyền trên cả vùng Biển Đông, qua con đường lưỡi bò gồm 9 đoạn, bao trùm lên toàn bộ lãnh hải Việt Nam. Họ cắt dây cáp ngầm thăm dò dầu khí của Việt Nam. Họ cấm ngư dân Việt Nam đánh cá ngay trên vùng biển vốn thuộc về Việt Nam. Họ đánh chìm tàu đánh cá Việt Nam. Họ bắt các ngư dân Việt Nam và đòi tiền chuộc. Họ còn tuyên bố, bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 năm 2013, họ sẽ bắt giữ mọi tàu bè lưu thông “bất hợp pháp” trên Biển Đông, kể cả tàu bè quốc tế.

Thứ ba, trước những thái độ và hành vi gây hấn ngang ngược của Trung Quốc, một số các nước châu Á đã phản ứng quyết liệt. Quyết liệt nhất là Philippines và Nhật Bản. Cả hai đều cương quyết ngăn chận âm mưu xâm lấn của Trung Quốc cũng như tích cực đẩy mạnh quá trình liên minh với Mỹ để tăng cường sức mạnh tự vệ của mình. Chiến thắng vang dội của Thủ tướng Shinzo Abe trong cuộc bầu cử mới đây cho thấy dân chúng Nhật đã chọn phản ứng cứng rắn trước các âm mưu bành trướng của Trung Quốc.

Ngoài Nhật Bản và Philippines, phần lớn cả các quốc gia khác ở châu Á đều tìm cách tự vệ qua hai biện pháp chính: Một là phát triển tiềm lực quốc phòng bằng cách mua thêm các loại vũ khí và thiết bị quân sự mới cho một cuộc chiến trên biển; và hai là xây dựng hoặc củng cố các khối liên minh quân sự, trong đó, nổi bật nhất là hai khối liên minh: thứ nhất là giữa Mỹ, Nhật, Hàn Quốc và Úc và thứ hai là giữa ba nước Úc-Nhật Bản-Ấn Độ.

Bạch thư của một số quốc gia, ví dụ như Úc, đều nhấn mạnh: Thế kỷ 21 này chủ yếu là thế kỷ châu Á. Nói là thế kỷ 21, nhưng tất cả đều bắt đầu nổi rõ từ năm 2012 vừa qua.
Có thể nói tóm tắt thế này: năm 2012 là năm khởi đầu một thế trận mới cho, nếu không phải là cả thế kỷ thì ít nhất cũng là vài ba thập niên sắp tới.


Đỗ Đức - Sổ hưu


Đỗ Đức

- Khi người cầm quyền có chính nghĩa thì tự nhiên nắm được cái đầu và trái tim người ta, nắm rất chắc mà không mất sức, khoẻ re!
- Trường hợp không có chính nghĩa thì phải dùng cùm kẹp để nắm giữ chân tay, sẽ tốn nhiều sức và gây căm phẫn, nguy hiểm!
Cho nên nhiều anh độc tài tìm cách nắm cái dạ dày; chế độ tem phiếu và nắm cái SỔ HƯU là kiểu nắm giữ này.
Ông Đỗ Đức vạch đường cho “hưu” chạy: nếu nhà nước cúp cái sổ hưu thì có khối con đường thu nhập để thay vào. Nhưng muốn vậy thì cũng phải nhọc công lo liệu, tính toán chút xíu. Khổ nỗi, “một số không nhỏ” cán bộ đảng viên nhà ta đã quen được bao cấp nên lười nhác, ỷ lại như gà công nghiệp, ông tiến sĩ đại tá nọ giơ cái sổ hưu ra doạ chính là để doạ số “gà công nghiệp” lười nhác này thôi!
Phải chi trái đất này là “hành tinh ôxy” để kẻ cầm quyền cứ ngồi mà cấp phát “ôxy” theo phiếu, để nắm lá phổi và cái cuống họng người ta, thì “các thế lực thù địch” cứ gọi là… im thin thít, khỏi mất công các ngài đại tá phải nhọc công giáo huấn toát cả mồ hôi, tội nghiệp!
Bauxite Việt Nam  

TP - Mọi người cứ tưởng cái sổ hưu là sáng chế đặc biệt của chính quyền cơ. Ngày xưa sổ gạo, bây giờ sổ hưu hay mang ra dọa nhau. Vậy ngoài giới công chức vài triệu sống bằng sổ hưu, còn chán vạn dân ta không sổ hưu sao vẫn sống.


Với viên chức nhà nước ăn lương thì cái sổ hưu là chỗ bám víu cuối cùng trong việc duy trì cuộc sống. Nghe cũng thương thật, vì để mất sổ hưu thì lấy gì mà ăn? Mang sổ hưu ra dọa mà khối anh sợ. “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh” - Truyện Kiều (Nguyễn Du).

Sợ, nên có thằng em tìm việc cho vợ cứ cạy cục tìm nơi có “biên chế” cho chắc ăn!

Thế đấy, biên chế với sổ hưu có lúc đã xích chặt cổ, khóa tiệt mồm người đi làm. Có nghề đấy mà không dám hó hé cãi lại cấp trên khi cấp trên sai, vì trước là cái biên chế và sau là cái sổ hưu! Sếp không ưa là tèo!
Sổ hưu thì có gì ghê gớm đâu! Thực ra sổ hưu là cái của để dành ăn dần khi về già. Hiểu thế mới thấy có rất nhiều loại sổ hưu.

Chị tôi có cái sổ hưu tự chế rất hay. Chị là người buôn bán, xưa nay làm ra được tí nào chị đều biến sang vàng cất đi. Sáu đứa con, chồng công chức. Nhưng sổ hưu của chồng sao đọ với cái “sổ hưu” của chị là trữ vàng. Các việc hiếu hỉ chỉ nhìn vào sổ hưu vàng của chị. Còn sổ hưu của anh thì chỉ đủ sống thường nhật cho chính anh.

Nhắc đến sổ hưu công chức, chị cười he he, có mà chả bằng cái mép túi chị! Nào ngờ một người chạy chợ như chị tôi mà coi thường cái sổ hưu của anh công chức thế!

Còn một loại sổ hưu nữa là mua nhà mặt tiền cho thuê, cứ nằm đó hàng tháng thu ngân, chả thiếu xu nào, ăn chơi rểnh rảng!

Sổ hưu của người nông thôn là con cái. Nuôi chúng trưởng thành nên người, khi về già thì con cái là chỗ dựa còn chắc hơn là sổ hưu nhà nước cấp. Tôi đang là sổ hưu cho mẹ tôi ở quê đây này!

Thì ra sổ hưu của dân ta có từ đời nảo đời nào chứ đâu phải đến khi có nhà nước và bộ máy công chức mới có sổ hưu!

Các cụ ta xưa vẫn bảo: “Con cái là của để dành”, hoặc “Mỗi con mỗi của ai từ”. Sổ hưu của người xưa đấy, mỗi con là một cái sổ hưu chứ chẳng phải chỉ có một cái như nhà nước cấp. Nên khi xưa, con cháu được coi là “của” chứ không phải chỉ “kim ngân” mới là của đâu nhá.

Hiểu sổ hưu đúng mức thì bớt sợ chuyện ai mang sổ hưu ra dọa!

Đ. Đ.
Nguồn: tienphong.vn