Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

Xây Dựng Xã Hội Từng Mảnh Một (Piecemeal Social Engineering)

Đoàn Thanh Liêm

Câu chuyện của sư phụ Karl Popper và môn đệ George Soros

Năm 1996, tôi đến định cư tại California, thì được anh bạn Đỗ Quý Toàn tức là nhà báo Ngô Nhân Dụng mách bảo cho biết là: “Anh cần tìm đọc về tư tưởng của Karl Popper là một vị đại sư vốn từng dậy học tại trường Kinh tế Luân Đôn, mà ở Việt nam trước năm 1975 ít người được biết đến, kể cả các giáo sư về môn triết học tại các đại học ở Saigon”.

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Giới thiệu tác phẩm: MEKONG THE OCCLUDING RIVER của Tác giả: NGÔ THẾ VINH

Phạm Xuân Đài


Mekong The Occluding River, do Nguyễn Xuân Nhựt và Thái Vĩnh Khiêm dịch sang Anh ngữ từ cuốn Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch của tác giả Ngô Thế Vinh. Bản tiếng Anh do nhà xuất bản iUniverse, Inc. New York Bloomington ấn hành 2010, dày 300 trang, giá U.S.$ 32.95.

Bản tiếng Việt của tác phẩm này, Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch, đã được Văn Nghệ Mới xuất bản năm 2007 dưới hai dạng sách in và audiobook qua giọng đọc của Ánh Nguyệt.

Bạn đọc viết: Hình ảnh Vũ Hoàng Chương

Nguyễn Thị Thanh Hồng

Theo tôi, đối với những văn nghệ sĩ đã thành danh, có những tác phẩm và công trình quan trọng đóng góp cho dân tộc, thì khi nói về họ nên cẩn thận, không nên nêu các cố tật của họ ra một cách huỵch toẹt thô thiển. Nhất là khi những người đó đã qua đời rồi thì càng cần phải tỏ lòng kính trọng, cần phải giữ gìn hình ảnh của họ một cách thanh tao để tương xứng với những gì họ đã sáng tạo cho đời.

BÀI CA HẠNH NGỘ

Hoàng Quân

(Tiếp theo và hết)

Ði ngang qua một cửa hiệu chụp hình nhỏ hẹp, phía trước có mấy tấm hình mẫu. Nisha và Quỳnh Lâm đồng la lên:
- Giống tấm hình anh Lợi và Thúy chụp ngày xưa đây.

Tôi nhớ lần hai vợ chồng tôi đi chơi hội chợ với chị Tâm và anh Bernd. Khi thấy loại hình đó là tôi nhất định phải có. Anh Lợi thấy tôi dừng chân trước cửa tiệm, anh vội co giò tính chạy trốn. Tôi níu tay anh Lợi. Tôi chẳng phải năn nỉ lâu. Thuở ấy, anh Lợi chìu tôi lắm. Anh theo tôi vào tiệm cho người ta biến hóa anh thành một công tử mặc áo đuôi tôm, đội nón nồi, tay cầm gậy. Anh mắc cỡ cứ quay mặt vô vách tường. Tôi thì rất mau mắn mấy vụ hóa trang như vậy. Tôi cũng thành tiểu thư mặc đầm xòe, đội nón vải, cầm dù.

Dấn thân vào miền tuyết trắng

Võ Thị Điềm Đạm

LỜI CÁO LỖI: VÌ LÝ DO BÀI VỞ GỬI ĐẾN DỒN DẬP, NÊN CHÚNG TÔI ĐÃ LÊN MẠNG HƠI TRỄ PHẦN BA CỦA TRUYỆN NGẮN "DẤN THÂN VÀO MIỀN TUYẾT TRẮNG" CỦA NHÀ VĂN VÕ THỊ ĐIỀM ĐẠM. THÀNH THẬT XIN LỖI TÁC GIẢ VÀ BẠN ĐỌC. XIN MỜI ĐỌC GIẢ THƯỞNG THỨC PHẦN CHÓT CỦA TRUYỆN "DẤN THÂN VÀO MIỀN TUYẾT TRẮNG".


Kỳ cuối

Có một lần, vào tuần lễ mùa đông, hôm đó trời hơi mây mù, hơi gió, cả bọn quyết định đi tuyến đường gần hơn. Nhưng đây là lần đầu đi tuyến đường này, cứ cắm cúi mà đi. Đi được chừng hai giờ đồng hồ, trời bỗng nhiên trở gió. Từng cơn gió cắt lạnh rít trong không trung mang theo tuyết bụi quất mạnh vào mặt. Sương mù dầy đặc, chỉ thấy được người đi trước cách chừng vài mét. Thường thì bộ quần áo đi ski chịu được gió. Nhưng với cơn bão tuyết, gió len qua nón len, qua cổ áo, quất mạnh vào người, lạnh cóng, rất khó di chuyển. Lại không thể đứng chờ cơn bão tuyết thương tình dời đi nơi khác, biết đến chừng nào, phải cử động để ấm người.

Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010

Hai con đường vào đời, vào thơ

Nguyễn Mộng Giác

Trong một bài tạp ghi viết cách đây khá lâu, tôi có ghi nhận mối duyên nợ thắm thiết giữa nhà thơ và nhà chùa. Hầu hết các nhà sư đều thích đọc thơ, làm thơ, in thơ. Hầu hết các nhà thơ, ngược lại, đều có quan hệ thắm thiết với nhà chùa, nhất là vào những lúc nhà thơ gặp cảnh hoạn nạn. Cũng lạ. Tôn giáo nào cũng tuyên xưng lòng thương yêu. Chùa chiền, giáo đường, thánh thất... luôn luôn mở cửa chào đón những kẻ khốn cùng, những người bất hạnh. Một nhà thơ đau khổ cũng tuyệt vọng, xót xa như bất cứ ai, nhiều khi người biết làm thơ ít đau khổ hơn những người không biết làm thơ, vì nhà thơ có thể chia bớt nỗi đau cho chữ nghĩa. Ðau mà khóc được thì mau vơi hơn nỗi đau thầm. Nhưng khi tìm một nơi an trú, hình như các nhà thơ lại có những cách lựa chọn khác hơn người thường. Lý do? Nói như ngôn ngữ nhà Phật, các nhà thơ thường có cái ngã lớn hơn người thường. Dù trong cảnh hoạn nạn, các nhà thơ không thích những đôi mắt nhìn xuống thương hại, không thích bị đối xử như một đứa trẻ mồ côi trong viện dục anh. Thử tưởng tượng một nhà thơ như Alfred de Vigny (tác giả bài Cái chết của con chó sói) hay Tản Ðà (người tự nhận là ông tiên bị giáng xuống trần) mà phải chịu đứng yên cho các bà mệnh phụ ngắm nghía hình hài và xuýt xoa thương xót, chúng ta sẽ thấy hình ảnh đó nghịch lý biết chừng nào. Thi sĩ có thể nghèo đến độ nhìn hoa cúc vàng mà gan ruột cồn cào vì đói như Nguyễn Du, có thể chết dấm dúi trong một chiếc thuyền rách như Ðỗ Phủ. Nhưng phải chịu thu vai bó gối cho thiên hạ nhìn xuống thương hại, thì không. Nhất định không. Thi sĩ thích tìm nơi an trú nào ở đó, anh ta vẫn có thể tiếp tục làm thi sĩ, ở đó không có những ánh mắt thương hại, ở đó khỏi phải ngửng đầu lên mà cầu khấn. Nhìn quanh, hình như chỉ có chùa chiền là nơi an trú thích hợp cho các nhà thơ.

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Bài ca hạnh ngộ

Hoàng Quân

Quỳnh Lâm báo tin sẽ đến Ðức trong tuần lễ từ 11.10.2002 đến 17.10.2002. Nisha vội vàng thu xếp “sự vụ lệnh” để công du sang Ðức, đi chợ sắm sửa đầy mấy tủ lạnh, tủ đá, để ba cha con Lộc, Lâm, Liêm sống còn trong thời gian nữ tướng đi xa. Nisha sẽ đáp chuyến xe lửa đêm từ Paris, đến MĂnchen vào sáng sớm. Quỳnh Lâm thì bay từ Stockholm đến phi trường vào buổi chiều. Chúng tôi hồi hộp quá, ngày nào cũng thư từ, nhắn nhủ, dặn dò. Thư nào chúng tôi cũng nhắc nhở nhau giữ gìn sức khoẻ, vì đứa nào cũng “lão” rồi. Khi gặp nhau, tụi tôi nhất thiết phải đầy đủ tinh thần minh mẫn trong thân thể tráng kiện. Ban đầu, tôi định lấy phép trong suốt thời gian gặp mặt, sau, tôi chỉ thu xếp nghỉ được ba ngày.

QUÁ ĐỀ CAO, HOẶC MỘT CHÚT CƯỜI CỢT, ĐỐI VỚI VUA CHÚA

Trần Văn Nam

I/ Vũ Hoàng Chương mượn hơi hùm Thành Cát Tư Hãn
Thời tiền chiến, thi sĩ Vũ Hoàng Chương vướng mang tật nghiện thuốc phiện. Tuy thể xác có lúc rã rời bởi những cơn hành hạ của ma túy, nhưng tinh thần thi sĩ rất hùng cường. Khi say sưa với hương nha phiến là lúc ông thả hồn phiêu linh, một trong những lúc bay bổng ấy là mơ tưởng theo cuộc chinh phục thế giới của đoàn hùng binh Mông Cổ. Nhà thơ từng mặc cảm “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa/ Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh”, phải chăng vì ông đã có thời là công chức thuộc địa Pháp. Để giải tỏa mặc cảm, để giải bày lòng yêu nước chống lại cuộc đô hộ của người Pháp (nói rộng ra là của người Tây phương), thi sĩ đã mượn uy danh Thành Cát Tư Hãn, m?ợn hơi hùm của quân Mông Cổ một thời chinh phục Âu Châu, qua bài thơ Hơi Tàn Đông Á:

Phơi phới linh hồn lỏng khóa then
Say nghe giọt nhựa khóc trên đèn
Mê ly cả một trời Đông Á
Sực tỉnh trong lòng nấm mộ đen.

Thượng Đế và Thần Linh được tạo ra như thế nào?

Nguyễn Hoài Vân

(Tiếp theo và hết)
Từ một Thượng Đế duy nhất đến thuyết Duy Vật và thuyết Tân Tiến

Một hệ luận bất ngờ của việc tin vào một Thượng Đế duy nhất là sự nảy sinh ra thuyết Duy Vật. Thật vậy, thuyết Duy Vật đến từ sự vứt bỏ các thần linh ra khỏi thế giới. Thượng Đế duy nhất khiến cho thiên nhiên không còn chút thần thánh nào trong đó, và không còn được giải thích bởi hành vi của thần linh nữa. Sấm chớp, mưa gió, bệnh tật không còn lệ thuộc vào sự vui buồn của các ông thần, bà thánh, và người ta buộc phải tìm cho chúng một giải thích khác, một giải thích dựa trên vật chất thuần túy. Thuyết duy vật từ đó ra đời. Cùng với óc khoa học.

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Thượng Đế và Thần Linh được tạo ra như thế nào?

Kỳ 1
Nguyễn Hoài Vân


Bài này không bàn đến sự hiện hữu của Thượng Đế. Thượng Đế không cần có người «tin» hay không « tin » rằng Ngài hiện hữu để thực sự hiện hữu. Trong bài này tôi chỉ muốn nói đến cái mà con người gọi là «Thượng Đế». «Thượng Đế» ấy được tạo ra bao giờ, như thế nào, để làm gì? Và ai đã làm nên cái «Thượng Đế» ấy ?

Một nghiên cứu khoa học :

Vào tháng ba năm 2009, nhóm Bác Sĩ chuyên khoa Thần Kinh thuộc Đại Học Bethesda (Hoa Kỳ) đã chứng minh được sự hiện hữu của ý tưởng Thượng Đế, trong não bộ của mọi người, kể cả những người tuyên bố mình «vô thần».

HỒI KÝ Nguyễn Hiến Lê - Tập III

Kỳ 4
TÀI CHÁNH

Ngân hàng - Hưu bổng - Ðổi tiền

Công việc đầu tiên của chính quyền 30-4-75 là chiếm hết các ngân hàng, các sở ngân khố. Không còn ngân hàng của tư nhân mà cũng không còn sở ngân khố.

Chính quyền đóng cửa tất cả các ngân hàng quốc gia và tư nhân cũ trong hai ba tháng để kiểm soát sổ sách, tính xem các ngân hàng tư còn bao nhiêu tiền, tài sản có những gì, cho ai vay, vay bao nhiêu, người nào còn ở trong nước, có thể trả nợ được không; và ngược lại ngân hàng thiếu các trương chủ (người gởi tiền) bao nhiêu, người nào còn ở trong nước..., xong việc đó rồi chính phủ mới quyết định được có thể trả cho mỗi trương chủ bao nhiêu tùy từng ngân hàng: ngân hàng nào còn nhiều tiền, sẽ thu được nhiều số nợ, mà thiếu trương chủ ít thì có thể trả cho trương chủ được nhiều: 78-80% số tiền trương chủ gởi; ngược lại ngân hàng nào còn ít tiền, sẽ thu được ít nợ, mà nợ trương chủ nhiều thì chỉ trả cho trương chủ 40-50% số tiền trương chủ gởi thôi.

Bàn tay

Hà Sĩ Phu


“Đảng chỉ tay,
Quốc hội giơ tay,
Mặt trận vỗ tay,
Chính phủ khoanh tay,
Quốc doanh ngửa tay,
Tội phạm ngoặc tay,
Công an còng tay,
Báo chí chùn tay,
Trí thức phẩy tay,
Quan chức đầy tay,
Dân trắng tay…”

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Ðiểm sách: THƠ TUYỂN BỐN MƯƠI NĂM 1969 - 2009 của TRẦN MỘNG TÚ


Phạm Xuân Ðài

Tác giả xuất bản, 191 trang, gồm 109 bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú và sáu phụ bản màu là tranh của các họa sĩ Thái Tuấn, Nguyễn Trọng Khôi, Nguyễn Thị Hợp, Nguyễn Ðồng và Vũ Thái Hòa. Không ghi giá bán và địa chỉ liên lạc.

KINH TẾ HỌC PHẬT GIÁO

(Bản dịch toàn văn của Chương 4 : Buddhist Economics)
Trích từ sách “Small is Beautiful” của E F Schumacher, xuất bản 1973.

Bản dịch của: Cư sĩ Tâm Nguyện (2009)

Lời giới thiệu: Bản dịch “Kinh Tế học Phật giáo” này là bài thứ ba trong loạt bài “Giới thiệu về tư tưởng của kinh tế gia E F Schumacher”, như đã được trình bày qua tác phẩm thời danh “Small is Beautiful” xuất bản lần đầu tiên tại London năm 1973, sau đó đã được liên tiếp tái bản tại nhiều nơi, đặc biệt là ở Mỹ. Ðó là chưa kể đến nhiều bản dịch ra các ngôn ngữ khác trên khắp thế giới.

Trước khi đưa ý kiến này vào trong cuốn sách, thì tác giả đã trình bày dưới dạng một bài báo được phổ biến vào cuối thập niên 1950, và Thủ Tướng Nehru của Ấn Ðộ lúc còn sinh tiền đã có dịp trao đổi với tác giả về đề tài “Kinh Tế học Phật giáo” và hai vị đã trở thành những người bạn rất tương đắc với nhau .

Chúng tôi đã phải nhờ cậy đến cư sĩ Tâm Nguyện là người đã từng nghiên cứu lâu năm về Phật học giúp cho việc thực hiện bản dịch này. Xin hết lòng cảm ơn cư sĩ Tâm Nguyện vì đã bỏ ra nhiều thời gian và công sức để hoàn thành bản dịch. Xin trân trọng giới thiệu với quý bạn đọc.

California, Mùa Phật Ðản Kỷ Sửu 2009
Ðoàn Thanh Liêm


Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Ghé thăm các Blog - 11 tháng 8, 2010


BLOG PHẠM VIẾT ĐÀO
http://vn.360plus.yahoo.com/phamvietdaonv

ĐẠI HỘI HỘI NHÀ VĂN VN LẦN VIII:
Y NHƯ MỘT “XỚI VẬT” LÀNG ?!
Đăng ngày: 08:05 07-08-2010
Thư mục: Góc trời Văn chương


8-900 hội viên ai người lớn?
6-7 chục tuổi đầu vẫn trẻ con!

Phạm Viết Đào

Đại hội Hội Nhà văn VN lần thứ tám nếu tính từ chiều ngày 4 với cuộc họp đảng viên và bế mạc vào chiều ngày 6/8/2010, Đại hội diễn ra trong vòng 2 ngày rưỡi; Tham dự đại hội ó 736 trên tổng số 923 đại biểu; trong đó có 623 đại biểu là đảng viên…Đại biểu dưới 40 tuổi trên dưới một chục người còn phần đông từ 50 tới 70 tuổi…

MỘT THẾ GIỚI HẬU HOA KỲ (THE POST-AMERICAN WORLD)

Tác giả: Fareed Zakaria
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

Một Thế Giới Phi Tây Phương - Kỳ 5
Âm thanh nghe trẻ trung và hiện đại hiện nay là Anh ngữ. Không một ngôn ngữ nào từng lan quá rộng quá sâu trên thế giới như thế. So sánh gần nhất là tiếng Latin trong thời Trung Cổ, nhưng đấy là một so sánh nghèo nàn. Tiếng Latin đã được sử dụng bởi một giới ưu tú nhỏ hẹp vào thời điểm mù chữ tràn lan, và hầu hết các quốc gia phi-Tây phương chẳng phải là một bộ phận của thế giới Kitô giáo. Ngày nay, hầu như một phần tư dân số hành tinh, 1,5 tỉ người, có thể nói đôi chút tiếng Anh. Và mức phát triển lan rộng của Anh ngữ tăng nhanh ở khắp mọi nơi, từ Âu châu, qua Á Châu đến châu Mỹ Latin. Toàn cầu hoá, vốn mang đến nhiều tiếp xúc và thương mại, tạo nên một khích lệ cho các phương cách giao tiếp. Càng đông người sử dụng, càng cần đến một chuẩn mực chung. Khoảng 80 phần trăm các thông tin điện tử lưu trữ trên thế giới là bằng Anh ngữ. Khi các nhà ngoại giao từ hai mươi lăm quốc gia của Liên Hiệp Âu châu gặp nhau để bàn luận về thương mại ở Brussels, họ có hàng trăm người thông dịch. Nhưng hầu hết đều nói tiếng Anh.

Hồi Ký Nguyễn Hiến Lê - Tập III

(Tiếp theo) - Kỳ 3
Tinh thần nhân viên

Mùng ba tết, hết nghỉ, theo lệnh áp dụng trong toàn quốc, các công sở phải làm việc mà ở Long xuyên (năm 1980), mùng 4 tôi lại bưu điện mua cò gửi thư qua Pháp không được; một ông bạn tôi mùng năm rút tiền tiết kiệm cũng không được, khoảng mùng 10 các công sở mới đủ nhân viên.

Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010

Dân chủ, với nhiều mô thức xã hội

Ngô Nhân Dụng

Kỳ 2
Mô thức Anglo-Saxon và mô thức Sông Rhine

Các nước bên Âu châu cũng không phải cùng theo một mô thức tổ chức xã hội, tuy các nhà khoa học chính trị có vẻ đồng ý là những nước hai bên bờ sông Rhine có một mô thức chung. Mô thức đó khác hẳn lối tổ chức xã hội theo mẫu Anglo-Saxon, đặc biệt là từ sau thập niên 1980, thời bà Thatcher và ông Reagan.

Ghé thăm các Blog - 10 tháng 8, 2010

BLOG FREELECONGDINH
http://freelecongdinh.wordpress.com/2010/08/07/them-nhung-doi-tra-lo-hang/

Thêm những dối trá lộ hàng
và những điều “không hiểu được”
từ buổi họp báo của Phó Giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang
Tháng Tám 7, 2010

Thái tử Bắc Giang bật đèn xanh: Báo chí lề phải cùng nhau đăng tin công an giết người

FreeLeCongDinh – Đúng như đã dự đoán trong bài Con đường hoạn lộ của Thái tử họ Nông là trong những ngày sắp tới, vừa để lấy uy với thành phần cán bộ, công an trung thành với ông Đào Xuân Cần (kẻ vừa bị thái tử chiếm ghế BTTU), vừa để lấy lòng dân chúng Bắc Giang, chúng ta sẽ không ngạc nhiên khi thấy ông Nông Đức Tuấn sẵn sàng cho hy sinh một số công an có liên hệ trong vụ đánh chết anh Khương.

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Dân chủ, với nhiều mô thức xã hội

Ngô Nhân Dụng

Mặc dầu có nhiều lời đồn đãi từ gần hai chục năm nay, lịch sử chưa hề ngưng. Mà có thể sẽ không bao giờ dừng chân, không bao giờ chấm dứt. Có người nghĩ lịch sử đã hoặc sắp chấm dứt vì họ theo cách luận giải của Hegel, nhưng lại tin là sau cùng loài người sẽ đồng ý với nhau về một cách tổ chức xã hội tử tế nhất, tạm gọi là tối hảo, sau đó sẽ không còn phải tranh cãi, đấm đá hoặc chém giết nhau về những “phản đề” lớn lao nữa.

Nhưng chúng ta cũng biết là thường mỗi khi xã hội loài người tìm ra giải pháp cho một vấn đề khó khăn nào đó, thì sau một thời gian thế nào họ cũng sẽ thấy ngay có những vấn đề rắc rối mới, do chính những giải pháp vừa áp dụng sinh đẻ ra. Điều này đúng trong phạm vi kỹ thuật, trong cách tổ chức kinh tế, cũng như trong cách xếp đặt chính trị để phân chia quyền hành và phận sự của những người sống chung với nhau.

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ – Tập III

(Tiếp theo) - Kỳ 2
CHẾ ÐỘ MỚI
Ai cũng biết chế độ cộng sản là chế độ độc đảng, chuyên chế của giai cấp vô sản, theo nguyên tắc mà thực tế là của một nhóm “đảng viên cầm quyền tự cho mình là đồng nhất với thợ thuyền, tiếng nói của mình là tiếng nói của thợ thuyền, có bổn phận thay thợ thuyền để cai trị” (Garandy trong L’alternative - Robert Laffont - 1972). Họ nắm hết cả ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, nếu trong nước có đảng Dân chủ, đảng Xã hội thì những đảng này cũng phải theo đường lối của đảng cộng sản, không thể độc lập, đối lập được.

Hoa Kỳ tham dự Kỷ niệm 65 năm bom nguyên tử Hiroshima

Nguyễn Hoài Vân

Đạo đức phải chăng chỉ có giá trị thực dụng?

Ngày 6 tháng Tám vừa qua, Hoa Kỳ đã có mặt lần đầu tiên trong một buổi lễ kỷ niệm bom nguyên tử tàn phá Hiroshima. Biến cố này mang một ý nghĩa biểu tượng quan trọng, biểu dương quyết tâm của chính quyền Obama trong việc xóa bỏ vũ khí hạt nhân trên thế giới. Bên cạnh đó, người ta còn có thể ghi nhận những mục tiêu chính trị giai đoạn. Thật vậy, trước sự căng thẳng với Bắc Triều Tiên về nỗ lực trang bị hỏa tiễn nguyên tử tầm xa của nước này, Hoa Kỳ cần chứng tỏ thiện chí của mình một cách thật rõ ràng để xóa bớt hình ảnh quốc gia duy nhất đã giết hại hàng trăm ngàn thường dân bằng vũ khí hạt nhân. Hoa Kỳ cũng cần làm một cử chỉ nổi bật để nhắc nhở với dân chúng trong vùng Đông Á là người bạn Nhật Bản của mình không chỉ từng là một kẻ vũ dũng gây nhiều tang tóc, mà cũng là một nạn nhân của chiến tranh, từng phải chịu chết chóc, khổ đau, trong suốt bao thập niên, cho đến ngày nay.

Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2010

TÌNH YÊU

Trần Dần
Gửi em K(*) những ngày phải xa nhau

Em ơi

      anh không ngủ được

            bốn đêm rồi !

Nhớ em

      đường phố Sinh Từ


HỒI KÝ NGUYỄN HIẾN LÊ – Tập III

LTS. Kể từ hôm nay, tạp chí Diễn Ðàn Thế Kỷ hân hạnh giới thiệu với bạn đọc Tập III Hồi Ký của Nguyễn Hiến Lê. Bộ Hồi Ký gồm ba tập này đã được nhà xuất bản Văn Nghệ tại Nam California ấn hành vào năm 1988, cách đây 22 năm.

Nguyễn Hiến Lê là một học giả có tiếng tại miền Nam Việt Nam trong thời gian đất nước Việt Nam bị chia cắt, các tác phẩm biên khảo và dịch thuật của ông đã đóng góp rất lớn vào đời sống văn hóa của miền Nam trước kia và là gia tài chung cho cả nước bây giờ và mai sau. Trong mấy thập niên qua, tại Việt Nam sách của ông được in lại khá nhiều, kể cả bộ Hồi Ký của ông, nhưng thiếu tập III, nói về những năm sau 1975 khi tác giả sống dưới chế độ mới do những người chiến thắng mang từ ngoài Bắc vào Nam.

MỘT THẾ GIỚI HẬU HOA KỲ (THE POST-AMERICAN WORLD)

Nguyên tác: Fareed Zakaria
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

Một Thế Giới Phi Tây Phương
Kỳ 4

Hiện đại hóa

Vấn đề mà những người cải cách không-Tây phương đã phải đấu tranh trong thế kỷ thứ hai mươi đã từng quay trở lại như một câu hỏi trọng tâm cho tương lai: Chúng ta có thể trở nên hiện đại mà không trở thành Tây phương? Hai điều này khác nhau ra sao? Phải chăng một đời sống quốc tế sẽ là hoàn toàn khác biệt trong một thế giới mà quyền lực của những người không-Tây phương sẽ có những giá trị khác hơn? Hay là phải chăng tiến trình trở nên giàu có sẽ biến tất cả chúng ta trở nên giống nhau? Đây không phải là những suy nghĩ vu vơ. Trong một vài thập kỷ tới, ba trong bốn nền kinh tế lớn nhất thế giới sẽ là những nền kinh tế phi-Tây phương (Nhật Bản, Trung Quốc và Ấn Độ). Và Hoa Kỳ, nền kinh tế lớn thứ tư sẽ không ngừng bị định dạng bởi các dân số không phải người Âu châu.


Tĩnh Lặng



Trần Mộng Tú


Có những lời giữ mãi
suốt cả một đời người
em không viết thành thơ
giống như một giọt trăng
ngủ trên môi không thức
giống như hạt bụi thơm
nằm giữa bông hoa nở

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Nhỏ thì mới đẹp đẽ (Small is Beautiful)

Giới thiệu sách “Small is Beautiful”
Tác giả: E. F. Schumacher
(xuất bản lần đầu: Năm 1973)

Bài 2

Đoàn Thanh Liêm

Như đã có dịp trình bày nơi Bài 1 trước đây, cuốn sách “Small is Beautiful” đã được tờ New York Times xếp vào lọai “100 cuốn sách có ảnh hưởng nhất” kể từ sau thế chiến hai (the most influential books). Và sau 30 năm kể từ khi ra mắt độc giả, thì đã lưu hành được tới trên một triệu cuốn riêng về ấn bản tiếng Anh; đó là chưa kể đến các bản dịch ra nhiều ngôn ngữ khác trên thế giới.

Trẻ em và xã hội hậu tân tiến

Xã hội "hậu tân tiến" mang nhiều sắc thái mâu thuẫn
với những nhu cầu của trẻ thơ...

Nguyễn Hoài Vân

Hiệu năng, thích nghi, phản ứng nhanh nhẹn, là những «giá trị» của cái xã hội «toàn cầu hóa» trong đó chúng ta đang sống. Trẻ nhỏ ra đời trong môi trường gia đình, không biết đến bối cảnh toàn cầu hóa, không biết đến những đòi hỏi của xã hội, và hoàn toàn phải chịu đựng một cách thụ động những áp đặt của xã hội ấy, qua trung gian của cha mẹ, thầy cô…

THƠ VÀ BÓNG ĐÁ

Trần Mộng Tú

Tôi chẳng phải là một fan của bóng đá, dù “Fan ăn theo.” Suốt thời gian bóng đá, đá nổ tung màn ảnh tôi chắc chỉ ghé mắt độ một vài lần, khi bất chợt đến nhà một người thân nào đó, đi ngang cái TV nghe tiếng hét bật ra của những người đang ngồi xem. Trong gia đình Mỹ của tôi không có ai thực sự mê bóng đá một cách tích cực. Người Mỹ chưa có ai mê bóng đá từ thời ông nội, ông ngoại, như người Brazil, người Đức, Hòa Lan, Bồ Đào Nha, v.v.

Thứ Năm, 5 tháng 8, 2010

Ghé thăm các Blog - (5/8/2010)


BLOG LÊ DIỄN ĐỨC
http://ledienduc.wordpress.com/2010/08/05/bắt-giam-cựu-chủ-tịch-vinashin-va-canh-bạc-trước-dại-hội-dảng-11/

Bắt giam cựu chủ tịch Vinashin và canh bạc lớn
Tháng Tám 5, 2010

Lê Diễn Đức
Đại hội Đảng lần thứ XI đang trong bối cảnh thăm dò bố trí nhân sự. Ông Nguyễn Tấn Dũng có vẻ đang nắm thế thượng phong trong cuộc đua. Tuy nhiên, ông Nguyễn Tấn Dũng cũng bị nhiều người không ưa, ghen tức hoặc bực bội vì tính lạm quyền và lộng hành. Cho nên canh bạc với con bài Vinashin sẽ còn nhiều hấp dẫn.

Tờ điện tử của Chính phủ Việt Nam trong ngày 4/8/2010 cho hay:
“Theo tin từ cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an cho biết, được sự phê chuẩn của Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao, chiều 4/8/2010, cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an đã tiến hành bắt, khám xét đối với Phạm Thanh Bình, sinh năm 1953 tại tỉnh Cà Mau; nơi đăng ký hộ khẩu thường trú: số 10 Ngô Văn Sở, phường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội; nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Tập đoàn Vinashin), đã có hành vi “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo Điều 165 Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam.

Trở Lại Xứ Lào: thăm Tam Giác Vàng


Phạm Đỗ Chí

Đã mười năm qua, tôi trở lại xứ này giống như quê hương cũ. Đây rồi vài khuôn mặt da vàng xạm đen quen thuộc giơ tay vẫy với câu chào địa phương dễ thương “Sa bài đi”. Phi trường Wattay mới làm xong cách đây vài năm trông tân kỳ hơn xưa rất nhiều cho cảm giác của sự tiến bộ. Ngoài những ngôi nhà nhỏ đổ nát, Vientiane có nhiều ngôi nhà gạch với kiến trúc cầu kỳ từ thời Pháp thuộc được sửa lại sừng sững uy nghi trong thành phố. Sự khác biệt nổi bật là những đường chính đều được làm lại đẹp và sạch, không có cảnh đường đất bụi mù như cách đây mười năm.

Nhỏ bé thì mới đẹp đẽ (Small is beautiful)

Đoàn Thanh Liêm


“Small is beautiful”, đó là nhan đề của một cuốn sách xuất bản năm 1973. Tác giả là một kinh tế gia đã từng làm việc lâu năm tại Cơ quan quản lý về ngành than đá của nước Anh (National Coal Board NCB), tên là E F Schumacher. Ngay khi ra mắt công chúng, cuốn sách đã gây được tiếng vang lớn khắp thế giới, và cho đến nay sau trên 30 năm thì đã lưu hành được đến trên một triệu đơn vị, đó là chưa kể các ấn bản được dịch ra nhiều thứ tiếng khác nữa.


CHUYỆN NƯỚC

LTS. Bài này được tác giả Nguyễn Hữu Chung viết vào cuối năm 2002, một thời gian không lâu trước khi ông qua đời tại Montreal, Canada.
Nguyễn Hữu Chung

Tôi muốn nói ở đây hai chuyện, đó là nước và Nước. Chữ nước đầu là chất lỏng có công thức hóa học H2O. Tiếng Việt Nam gọi là nước, tiếng Tàu gọi là xủi, tiếng Pháp là eau, tiếng Anh là water, tiếng Tây Ban Nha gọi là aqua... Ðiều làm tôi ngạc nhiên là dường như không có một dân tộc nào dùng chữ nước trong ngôn ngữ của họ để chỉ Ðất Nước của họ. Tôi có hỏi nhiều người bạn biết nhiều thứ tiếng về điều nầy và chẳng ai biết cả. Chỉ có tiếng Việt Nam là dùng chữ nước để chỉ Nước.

Nước non nặng một lời thề...

Thứ Tư, 4 tháng 8, 2010

Bạn Đọc Viết: Duy Tình hay Duy Tiền?

Duy Nhân

Mục Ghé thăm các Blog hôm nay (4 tháng 8, 2010) có bài Duy Lý và Duy Tình hay và rất đáng chú ý. Đáng chú ý vì mấy chữ Duy Tình.

Tác giả Hiệu Minh nêu ra hai trường hợp gây ô nhiễm môi trường xảy ra ở hai nước Mỹ và Việt Nam, và cách xử lý của chính quyền mỗi nước. Vụ của Mỹ thì còn nóng hổi thời sự, giếng dầu của BP bị tai nạn nổ trong vịnh Mexico, và cung cách hoạt động tích cực của chính quyền Mỹ cũng như công ty BP để giải quyết tai nạn này: sau ba tháng, đã bít được chỗ dầu tràn, và công ty BP đã chi ra 20 tỉ Mỹ kim để lo bồi thường thiệt hại. Vụ Vedan cố tình vi phạm luật, làm hư sông Thị Vải gây thiệt hại nặng nề cho môi trường của Việt Nam thì đã xảy ra từ hai năm trước, và đến hôm nay vẫn còn cù cưa. Theo tác giả, Mỹ giải quyết nhanh là vì họ Duy Lý, ta giải quyết chậm là vì ta Duy Tình.

Ghé thăm các blog (4/8/2010)

BLOG QUÊ CHOA( NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP)
http://quechoablog.wordpress.com/2010/07/20/nha-van-cần-gi/


NHÀ VĂN CẦN GÌ?

Đại hội Nhà văn (ĐH NV) lần thứ VIII sắp diễn ra ở Hà Nội vào trung tuần tháng tám năm nay. Trước đó, tại các ĐH khu vực, ở đâu cũng thấy thiếu vắng rất nhiều. Ví dụ ĐH NV khu vực TP.HCM, số hội viên HNV là 158, đến dự chỉ 96. ĐH NV khối cơ quan trung ương ở Hà Nội, số hội viên HNV là 250 đến dự chỉ 151. Điều này cho thấy các NV đã không còn quan tâm đến cái hội của mình như trước đây nữa. Trước đây ĐH đại biểu, chỉ 50% hội viên được đến dự ĐH, các NV phải trải qua cuộc bầu bán “hai thằng gạch một” rất căng thẳng, ai trúng thì thở phào nhẹ nhõm, mừng vui khôn xiết, ai trật thì buồn thiu, có người còn bật khóc nữa.

Mở ra chân trời mới Dân Chủ cho Việt Nam trong tương lai

Trần Thanh Hiệp

Dân chủ là một chế độ tồi tệ nhất trong các chế độ, ngoại trừ mọi chế độ khác mà lịch sử đã thử nghiệm. Winston Churchill

I. Một sự thật của lịch sử Việt Nam chứa đựng trong năm sự kiện lịch sử

Bàn về việc xây dựng dân chủ cho Việt Nam không thể không biết đến năm sự kiện lịch sử :

1.- Từ cuối năm 1945, vị vua cuối cùng của dòng họ Nguyễn, Hoàng Đế Bảo Đại, đã tự ý thoái vị để cho nhân dân có tự do lựa chọn dân chủ. Quần chúng, các nhân sĩ và các chính đảng đã công khai biểu lộ nguyện vọng và quyết tâm thành lập tại Việt Nam chế độ dân chủ thay thế chế độ quân chủ.

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

THƠ TÂN HÌNH THỨC


CLB/THT

Tân hình thức là một phong trào thơ Mỹ, khởi đầu từ thập niên 1980 và phát triển vào những năm 1990, cao điểm với tuyển tập đầu tiên (Những thiên thần nổi loạn), xuất bản 1996, tái bản 1998, chủ trương bởi một số những nhà thơ trẻ sáng tác theo thể luật truyền thống. Họ phản ứng với thơ tự do, phát triển mạnh mẽ ở Mỹ sau Thế chiến II, thời kỳ hậu chiến, với rất nhiều phong trào tiền phong, bị cạn kiệt và làm mất người đọc vào cuối thế kỷ.


MỘT THẾ GIỚI HẬU HOA KỲ (THE POST-AMERICAN WORLD)

Nguyên tác: Fareed Zakaria
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

Một Thế Giới Phi Tây Phương
(Tiếp theo)


Kỳ 3

Những Bổng lộc của Chiến thắng

Sự tiếp xúc với phần còn lại của thế giới đã khuyến khích Âu châu. Công cuộc khám phá ra những đường biển mới, các nền văn minh phong phú và những con người xa lạ đã khuấy động năng lực và trí tưởng tượng của phương Tây. Đi đến đâu người châu Âu cũng tìm được thêm hàng hóa, thị trường và các cơ hội. Vào thế kỷ mười bảy, các quốc gia phương Tây đã tăng cường ảnh hưởng của mình đến tất cả các khu vực và các nền văn hóa mà họ từng tiếp xúc. Không một phần nào của thế giới lại bị bỏ quên, từ những đất đai dọc ngang Atlantic xa mãi đến Phi châu và Á châu.

Cùng một Mẹ Việt Nam

Hồ Phú Bông

Gần đây tên của bốn tù nhân chính trị tại Việt Nam bỗng nổi bật trong dư luận. Đó là quí ông Trương Văn Sương, Nguyễn Hữu Cầu, Nguyễn Anh Hảo, Trần Văn Thiêng.

Trích chương trình phát thanh của đài RFA/Vietnamese hai ngày, 21 và 30/7/2010:
“Anh Cầu bị biệt giam không như những người khác. Người ta bị cùm 14 ngày và biệt giam 3 tháng là xong. Anh Cầu bị biệt giam 3 năm liền…”; “Ngoài ra họ dẫn anh tới giam tại một phòng giam gần máy sấy điều, cho nên khói điều làm mù mắt anh..” (Cựu tù chính trị Nguyễn Ngọc Quang ở chung buồng, đã mãn án, kể)

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Trích Tiên

Tâm Thanh

Căn cứ không quân Banak trong một ngày hè uể oải. Dưới nắng chói chang, đường bay trải dài loang loáng như có ai khéo tạt một vũng nước vuông vức ra tận vịnh Porsangen. Ba dãy trại sơn trắng, ghép thành hình chữ U nằm buồn như chợ chiều. Cái hăng-ga khổng lồ đóng cửa im ỉm. Tôi ngồi "gác kiểng" trên đài quan sát, mường tượng cảnh những chiếc máy bay F-16, F-5 tấp nập lên xuống hồi Nato còn đóng ở đây. Bây giờ chỉ còn đàn hải âu lười biếng lượn trên bầu trời trong. Giá tôi có thể thả cho đời trôi như thế. Tiếng chuông điện thoại reo. Tôi hấp tấp bắt máy:

- Ðài quan sát, phi trường Banak, tôi nghe đây ạ.

Bài thơ khóc Chị*

Hà Thượng Nhân



Chị ơi Chị trăm năm tuổi thọ,
Nhìn xung quanh Chị có thua ai.
Một đời chẳng biết đơn sai,
Ðông con nhiều cháu chẳng ai sánh bằng.


BẠN ĐỌC VIẾT (2 tháng 8, 2010)

Góp Thêm Chút Ý Nghĩ Về Sách
“Hai Mươi Năm Miền Nam, 1955-1975”
của tác giả Nguyễn Văn Lục,
Nhà Xuất Bản “Tiếng Quê Hương”, 2010.

Phạm Thăng Long

Tôi viết để cám ơn anh Phạm Phú Minh, chủ bút tờ báo mạng “Diễn Đàn Thế Kỷ”, đã cho tôi dịp viết vài nhận xét ngắn về quyển sách biên khảo rất công phu mới ra của tác giả Nguyễn Văn Lục với tựa đề: “Hai Mươi Năm Miền Nam, 1955-1975” (HMNMN). Trong lúc tình cờ “tâm sự” về quyển sách qua email, ý anh Minh là sẽ trích vài nhận xét ngắn gọn của tôi cho bài nói chuyện của anh trong buổi lễ ra mắt sách anh N.V. Lục vào trưa chủ nhật 1/8 ở Tòa soạn báo Người Việt tại Quận Cam, California.

Ghé thăm các Blog: Tâm lý độc tài


Nguyễn Hưng Quốc (VOA)

Thay đổi tâm lý độc tài cần những cuộc vận động lâu dài và sâu sắc nhằm thay đổi cách nhìn và cách nghĩ. Trong cái gọi là cách nhìn và cách nghĩ ấy, có hai điều quan trọng nhất: chấp nhận sự khác biệt và chấp nhận đối thoại.

Tôi nghe, không phải một lần, mà là khá nhiều lần; từ không phải một người, mà là khá nhiều người, chủ yếu là những Việt kiều, vì thiện chí, về Việt Nam làm việc và có cơ hội tiếp xúc với nhiều người trong giới lãnh đạo, than thở: “Nói chuyện với giới lãnh đạo Việt Nam khó lắm. Khen thì mấy ổng cười toe toét. Nhưng chê, dù là chê những chuyện có vẻ hiển nhiên và với giọng điệu nhẹ nhàng nhất, mấy ổng cũng sa sầm mặt xuống ngay tức khắc. Sau đó muốn gặp lại cũng khó. Khó lắm!”

THẾ GIỚI THẾ KỶ 21 ĐI VỀ ĐÂU - TRUNG HOA BÀNH TRƯỚNG: TRÊN ĐẤT LIỀN VÀ BIỂN CẢ

Cỗ Lũy

Trước 1975 học giả Nguyễn Hiến Lê đã nghiên cứu và lên tiếng báo động về “Người Tầu ở Đông Nam Á”(giới hạn vào phía Đông Thái Bình Dương). Cuối thập niên 1980, loạt bài nghiên cứu quan trọng của nhật báo với uy tín toàn quốc và quốc tế Los Angeles Times xác định việc nay đã hiển nhiên: bành trướng về kinh tế và chính trị của Trung Hoa ở khắp vùng gồm Bắc TBD (ở hai cực Đông-Tây Canada), Tây TBD (từ San Francisco trở xuống tận Trung và Nam Mỹ), và Nam TBD (vùng Úc châu và các đảo quốc); đây chưa kể nhiều nơi khác. Bành trướng cũng đi cùng với việc di dân người Hoa đến khắp nơi, đưa tổng cộng dân số Hoa trong và ngoài nước lên gần 1/3 dân số toàn cầu. Chi tiết mới nhất trên tờ Times gần đây: học sinh ở Mexico thuộc Tây TBD học nhiều tiếng Quan thoại hơn là tiếng Anh—ngôn ngữ của kinh tế và chính trị chế ngự thế giới thế kỷ qua.

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

Xử tội Khmer Đỏ : Khi những con người « bình thường » trở thành ác quỷ - Thực hiện lại thí nghiệm Milgram

Nguyễn Hoài Vân

Cách đây vài ngày, Douch, một cán bộ Khmer Đỏ, giám đốc trại cải tạo S21 đã bị xử phạt 30 năm tù vì tội tra tấn và sát hại trên 15 ngàn người (15 đến 20 ngàn). Tuy nhiên thời gian giam cầm thực thụ được ước lượng sẽ chỉ là 19 năm, cho một người hiện 67 tuổi. Douch tên thật là Kaing Guek Eav, vốn là một giáo sư toán, tự mô tả như một kẻ thừa hành luôn cố gắng chu toàn sứ mạng của mình. Ông học đạo Ky Tô, và chịu phép rửa tội vào năm 1996, một năm trước khi bị lộ diện. Một chứng thư của vị Mục Sư truyền giáo cho ông ca ngợi : « ý chí cầu tiến, tinh thần hợp tác và sự dấn thân phục vụ Chúa Giê Su Ky Tô » của ông. Trước tòa án, sau khi bày tỏ sự hối tiếc vì những gì mình đã làm, Douch đột ngột thay đổi thái độ, và quyết định... kháng án !


LOAY HOAY VỚI “TƯ DUY MỚI” SAU “ĐỔI MỚI” Ở VIỆT NAM ?

Phạm Đỗ Chí

KINH TẾ VIỆT NAM ĐANG Ở ĐÂU?

Sau hai thập niên thực hiện cải cách kinh tế ở Việt Nam (VN) “Đổi Mới” từ năm 1989, nhiều kết quả tương đối khả quan đã được thu thập qua những con số thống kê và thảo luận khá đầy đủ trong nhiều tài liệu nghiên cứu trong và ngoài nước. Đặc biệt là thu nhập tính theo đầu người đã tăng nhanh lên mức 1.200 USD hiện nay.

Tế Hanh – Vườn Xưa

Đặng Tiến

Bài viết Nhà Thơ Tế Hanh của bạn Nguyễn Tăng Nhạ, đăng ngày 23-7-2010, góp ý với bài Tế Hanh đăng trước đó của tôi, là một bản văn nghiêm chỉnh, xây dựng, ít khi thấy trong các « phản hồi » trên báo mạng.

Tôi xin trả lời ngắn gọn bạn về hai câu hỏi cụ thể : bài thơ Vườn Xưa có được chọn in trong Tuyển tập Tế Hanh 1987, tr. 108. Và đây là một bài thơ hay, thậm chí là một trong những bài hay nhất của tác giả ; sở dĩ tôi không đề cập đến trong bài viết vì nó không nằm trong dòng chảy của một bài viết ngắn.

Thứ Sáu, 30 tháng 7, 2010

NGUYỄN HỮU TUỆ (1871 – 1938) - TRONG ĐÁM THAN TRO VÀNG MỚI QUÝ…

Trần Viết Ngạc – Thái Vĩnh Trân

Ngày nay, đến đền Tiên Nga – một di tích lịch sử văn hóa(1) ở Quận Ngô Quyền, Hải Phòng, khách viếng thăm có thể chứng kiến một vị trí trang trọng trong đền có thờ các vị: Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Lý Tuệ, Nguyễn Thượng Hiền, Trịnh Văn Cấn, Lương Văn Can… Đó là những tên tuổi gắn bó với phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX. Chúng ta biết đến Phan Bội Châu là người sáng lập Duy Tân Hội và khởi xướng phong trào Đông Du. Tên tuổi Phan Châu Trinh gắn liền với xu hướng cải cách và phong trào Duy Tân. Nguyễn Thượng Hiền, một chí sĩ yêu nước nhiệt tâm. Lương Văn Can – đồng sáng lập ngôi trường Đông Kinh Nghĩa Thục. Trịnh Văn Cấn hay Đội Cấn, cùng Lương Ngọc Quyến đã lãnh đạo cuộc khởi nghĩa của binh lính và tù chính trị ở Thái Nguyên năm 1917...

Trong số các bậc tiên hiền trung liệt đó, Lý Tuệ ít được biết và nhắc đến. Xuất thân không phải là một sĩ phu Nho học, và cũng không phải là người lãnh đạo một phong trào, người con của đất Hải Phòng Lý Tuệ đã ghi dấu ấn trong lịch sử bằng những đóng góp hết sức thầm lặng mà lớn lao: là người nhiệt tâm yêu nước, tranh thủ làm công dưới tàu ông đã che chở, giúp đỡ các nhà cách mạng và sinh viên xuất ngoại. Chính vì lẽ đó mà người viết muốn tái hiện lại hình tượng nhân vật lịch sử này, qua nguồn tư liệu rất hạn chế về ông.


Bạn Đọc Viết (30/07/2010)

Hoan hô mục “Ghé Thăm Các Blog”!!
Trần Hữu Quân (Florida)

Một mục rất hay mới mở sau này của Diễn Đàn Thế Kỷ, là Ghé Thăm Các Blog. Quý vị đã chịu khó theo dõi, tìm đọc và chọn lựa những bài thật xuất sắc để cống hiến cho độc giả, đó là việc rất đáng hoan nghênh. Vì độc giả chúng tôi vốn không biết nhiều về các blog, không có địa chỉ để ghé thăm nên được xem mục này thì rất là tiện lợi.

Bài “Toàn dân quyết tâm chống khai thác bô-xít” của Blog Người Buôn Gió vừa rồi thật là một tuyệt chiêu, làm bộc lộ hết bản chất việc khai thác bô-xít ở Tây nguyên: nó vốn rất độc hại, nhưng Người Buôn Gió không dám chống đối dự án đó, mà chỉ tỏ sự đồng tình với... dân Tàu đã nổi lên phản đối việc khai thác bô xít ở... bên Tàu. Vừa hài hước, vừa cay đắng không thể tả.

Hai bài thơ của Đặng Phú Phong


HÀO KHÍ CA

Từ buổi nắng cao mây lũng thấp
Ai người dựng mộ lấp trăm năm
Trăng xưa rụng mãi không đầy biển
Nên sóng hoàng hôn lụy nhỏ thầm
Tóc rối áo nhàu người giữ mộ

Raymond Aron và Tôi

Đoàn Thanh Liêm
I. Tóm lược: Thân thế và Sự nghiệp:

Raymond Aron sinh năm 1905, là con của một luật sư gốc Do Thái. (Xin viết tắt tên ông cho gọn: RA). Ông là người đương thời và cũng là bạn đồng môn với Jean Paul Sartre, khi cùng theo học tại Trường Cao Đẳng Sư Phạm (Ecole Normale Superieure) ở Paris. Cả hai vị này, mỗi người mỗi vẻ, đều để lại một sự nghiệp đồ sộ, làm vinh dự cho nước Pháp vào nửa sau của thế kỷ 20. Ngay sau khi tốt nghiệp Trường Cao Đẳng Sư Phạm, RA đã được sang bên nước Đức nghiên cứu thêm về Triết học, Xã hội học, và trở về dậy học tại một trường trung học ở miệt tỉnh. Ông đậu bằng Thạc sĩ, rồi Tiến sĩ một cách dễ dàng, và được các bạn đồng môn đánh giá là có trí thông minh vượt trội, ngang ngửa với Jean-Paul Sartre.

Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

MỘT THẾ GIỚI HẬU HOA KỲ (THE POST-AMERICAN WORLD)

Nguyên tác: Fareed Zakaria
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

Một Thế Giới Phi Tây Phương (Tiếp theo)
Kỳ 2

Vào thế kỷ mười sáu, khi người Bồ Ðào Nha mang những chiếc đồng hồ đến Trung Hoa, những chiếc đồng hồ cơ động của Âu châu tinh xảo hơn những cái đồng hồ thô kệch chế tạo ở Bắc Kinh. Tuy nhiên, người Trung Hoa, không hề nhìn thấy giá trị gì, họ chỉ xem đấy như những thứ đồ chơi và không hề có ý muốn học hỏi. Sau khi yêu cầu có được một số đồng hồ, họ lại cần người Âu châu hỗ trợ để giúp chế tạo các sáng chế của mình. Tương tự như thế, một trăm năm sau, khi người Bồ Ðào Nha mang những khẩu đại bác đến Bắc Kinh, họ còn phải cung ứng cả những người điều khiển vận hành bắn súng. Trung Hoa có thể tiêu thụ kỹ thuật cao cấp nhưng lại không thể sản xuất được. Đến cuối thế kỷ mười tám, Bắc Kinh không còn muốn nhìn thấy các hàng hóa cao cấp của nước ngoài nữa. Trong một lá thư nổi tiếng trình lên Hoàng đế George đệ Tam, vua Càn Long, người đã cai trị từ năm 1736 đến 1795, chối từ đề nghị giao thương buôn bán của Anh Quốc, đã giải thích rằng "chúng tôi không bao giờ muốn có nhiều cửa hiệu về các thứ lạ lùng tinh xảo, chúng tôi cũng không cần đến bất cứ thứ hàng sản xuất nào từ đất nước quý ngài". Người Trung Hoa đã đóng chặt ý thức của họ đối với thế giới (5).

Người đẹp thành Viên

Nguyễn Tường Thiết

Trước mặt tôi là một tờ giấy nhỏ. Tất cả còn lại ghi dấu kỷ niệm của tôi với nàng. Tờ giấy chỉ là một phiếu tính tiền, mặt trước in hình màu vàng óng của một cốc bia sủi bọt. Cắt ngang cốc một hàng chữ lớn EDELWEISS. Phía dưới là một hàng chữ nhỏ Das edle weisse aus den alpen. Dưới nữa là những cột và hàng kẻ của phiếu tính tiền với những hàng chữ nhỏ mà vị trí trên cột cho tôi phỏng đoán ý nghĩa của chúng. Rechnung Mr. (Liệt kê?), Rechnungsbetrag (Tổng cộng hay Giá thành?). Tôi lật mặt sau. Mấy nét vẽ và nét chữ của nàng. Hai đường kẻ sát nhau song song có vạch những nét xéo ngắn ngắn tượng trưng cho con đường tàu điện (Tram). Hai chữ thập bên cạnh đường tàu ghi dấu hotel nơi tôi ở và quán rượu nơi chỗ chúng tôi gặp nhau. Tram số 52. Tuyến metro N3. Trạm Westbannhoff. Và địa chỉ e-mail của nàng: Anita_kurzydlak@.

Đám Mây Bên Kia Hồ Mjoesa

Tâm Thanh

Tôi không dám nhìn lâu vào đôi mắt khẩn khoản của Gunnar. Tôi phải nhìn sang bên kia hồ Mjoesa, nơi có dẫy núi phủ mây trắng, dường như quanh năm; nơi mỗi lần có điều khó nghĩ tôi thường nhìn sang, dù đó là điều khó nghĩ của đứa bé bảy tuổi không biết viết thư cho Ông Già No-en phải gián tem bao nhiêu, có bớt giá cho con nít không hay điều khó nghĩ của một đứa con gái dậy thì nên mua cái áo hở ngực tới đâu, và giờ đây phải trả lời với người yêu ra sao. Gunnar tình cờ ngồi đúng cái ghế da mà ba tôi ngồi hôm đó, và tôi thì lại tình cờ ngồi đúng cái ghế da chị Lên ngồi, cái hôm kỳ cục đó.

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Ghé thăm các Blog (28/07/2010)

Toàn dân quyết tâm chống khai thác bô xít
Jul 21, '10 2:44 AM - for everyone

Nhưng chớ chống nếu là dân Việt Nam

Chính phủ Việt Nam quyết tâm đẩy nhanh tiến độ khai thác bau xit trên diện rộng. Cho dù thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sau khi lớn tiếng dùng đao to là chủ trương của BCT, ông Dũng cũng nhẹ nhàng nói an ủi rằng chỉ làm thí điểm hai nơi là Tân Rai và Nhân Cơ để làm nguôi ngoai sự bức xúc của nhiều ý kiến phản đối dự án này.


Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010

KHÔNG QUỐC GIÁO, KHÔNG GIÁO ĐIỀU (No State Religion, No State Dogma)

Đoàn Thanh Liêm

Năm 1975, sau khi chiến thắng được miền Nam rồi, thì giới lãnh đạo cộng sản tại Hanoi bèn công khai đổi tên “Đảng Lao Động” thành ra “Đảng Cộng sản”, tờ tạp chí “Học Tập” là cơ quan nghiên cứu và lý luận cuả Đảng Lao Động cũng đổi tên thành tạp chí “Cộng sản” luôn. Và cả đến cái “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam” (National Liberation Front NLF) cũng được cho giải tán, dẹp bỏ mất tiêu luôn. Đó là chuyện nội bộ cuả đảng cộng sản, họ có quyền quyết định thay đổi tên tuổi cuả họ, chúng ta không phải là người trong đảng cộng sản, thì cũng chẳng nên thắc mắc gì về cái chuyện riêng tư đó trong tổ chức cuả riêng họ.

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

MỘT THẾ GIỚI HẬU HOA KỲ (THE POST-AMERICAN WORLD)

Nguyên tác: Fareed Zakaria
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

MỘT THẾ GIỚI PHI TÂY PHƯƠNG?

Kỳ 1

Như mọi người đã biết, vào năm 1492, Christopher Columbus dong thuyền trên một chuyến viễn du tham vọng nhất trong lịch sử nhân loại. Nhưng điều ít được ai biết đến là tám mươi bảy năm trước đó có một người Trung Quốc tên Trịnh Hoà đã bắt đầu chuyến đầu tiên trong bảy cuộc viễn du có tham vọng tương tự. Những con tàu của họ Trịnh to hơn và được đóng tốt hơn của Columbus, Vasco da Gama, hay của bất cứ người đi biển vĩ đại nào vào thế kỷ mười lăm và mười sáu. Trong chuyền đầu tiên của ông vào năm 1405, Trịnh Hoà đã mang 317 con tàu cùng 28 ngàn người, so sánh với 4 con tàu cùng 150 thủy thủ của Columbus. Những con tàu lớn nhất trong đội thương thuyền là các "con tàu kho báu" đều có bề dài hơn bốn trăm bộ - bốn lần dài hơn chiều dài con tàu chỉ huy Santa Maria của Columbus - và có đến chín cột buồm. Mỗi một con tàu tốn kém nhiều gỗ đến mức phải đốn bỏ ba trăm mẫu rừng để chỉ đóng đủ được một chiếc. Ba chiếc được thiết kế để chở ngựa, thực phẩm, dự trữ, nước và dĩ nhiên cả quân lính. Con tàu nhỏ nhất trong đội thuyền của họ Trịnh, một chiếc tàu chiến năm cột buồm, có khả năng vận dụng rất cao, vẫn còn lớn gấp đôi chiếc tàu chiến huyền thoại của Tây Ban Nha.

Chuyện công viên ở Mỹ

Bút ký Đoàn Thanh Liêm

Tôi sinh trưởng trong một gia đình làm nghề nông tại một làng quê thuộc đồng bằng sông Hồng miền Bắc. Vào tuổi 12 -13, giữa thời chiến tranh chống Pháp lúc trường học đóng cửa, thì tôi được gia đình giao phó cho việc chăn dắt con trâu, dẫn nó đi ăn cỏ xung quanh làng, trưa nắng thì dẫn trâu đi tắm ngoài mương rạch. Tôi thật vui thích với chuyện này, vì được sống tự do ngoài trời với bàu không khí trong lành khoảng khoát ở đồng quê, được thong dong ngất ngưởng ngồi trên mình con trâu rong ruổi đi khắp nơi, kể cả lúc nó bơi lội theo dòng nước trong mát.