Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

VẤN ĐỀ CHÍNH CỦA VIỆT NAM HIỆN NAY: LÀM SAO KHỎI Bị TÀU THÔN TÍNH?

Để đương đầu với nguy cơ đó, phải thực hiện
Hoà Giải Tập Hợp Dân Tộc Và Sửa đổi Văn hóa

Tôn Thất Thiện

(Tiếp theo)
II

Trong bài trước (Diễn Đàn Thế Kỷ số ra mắt, 1 tháng 7, 2010), tôi có nói:

“Cuộc tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện nay có hai khía cạnh, một khía cạnh nổi và một khía cạnh chìm. Khía cạnh nổi là tranh chấp về lãnh thổ và hải phận. Nó là một vấn đề thời sự, dễ nhận chân và đối phó. Khía cạnh chìm là khả năng tự tồn và phát triển của Việt Nam trong dài hạn trong viễn ảnh bị áp lực lệ thuộc hoá không ngừng từ Trung Quốc. Vấn đề này là một vấn đề khó nhận chân, dài hạn, và phức tạp, khó đối phó. Nó liên quan đến vấn đề Việt Nam cần phát triển thế nào để thành một quốc gia hiện đại hoá, thích hợp với văn minh thời đại, giàu mạnh, dân chủ, có đủ sức tự vệ, độc lập về mọi mặt, đặc biệt là về văn hoá. Nó đòi hỏi một sự xét lại sâu rộng, hoàn toàn vô tư, lâm thời đưa đến sự nhận ra được những giá trị tiêu chuẩn và những tín hiệu tụ hội cần thiết, hay có hại, cho việc hiện đại hoá. Nó là vấn đề Sửa đổi Văn hoá,….”


Đi Giữa Trời Âu Nhớ Bầu Trời Việt

Phan Thanh Tâm

Bát phố trên các con đường chính ở Paris như Champs-Elysées hay ở Tây Bá Linh như Kufuerstendamn cho tôi cái thú của một kẻ lãng tử tha hương khi thả bộ lông bông giữa lòng nước Pháp và Đức. Dù đại lộ rộng rãi, sang trọng, lich sự; người lui kẻ tới nhộn nhịp, rộn ràng, tôi vẫn thấy mình chỉ là anh khách lạ đi lên đi xuống. Khi ra về chẳng còn một chút gì để nhớ. Lang thang giữa trời Âu mà nhớ bầu trời Việt. Paris, Berlin làm sao lưu niệm bằng Saigon với Tự Do, Lê Lợi và Duy Tân với cây dài bóng mát hay Gia Long, Trần Hưng Đạo, cầu Trường Tiền ở Huế? Đường Hoàng Diệu trên núi cao đầy sương ở Pleiku của nhà thơ Vũ Hữu Định (1942 – 1981), tuy đi năm phút đã về chốn cũ nhưng nó dễ khiến lòng bỗng bâng khuâng. Hơn nữa, ngoài chuyện phố xá không xa nên phố tình thân, những con đường Việt Nam còn có má đỏ, môi hồng, tóc mềm, mắt ướt.

Ghé thăm các Blog: Cắm rễ lâu dài, tàn sát tương lai

BLOG ĐÀO TUẤN
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=3212
Cắm rễ lâu dài, tàn sát tương lai Đăng
ngày: 12:08 10-08-2010
Thư mục: Kinh hoàng tế sống

Cyanua là một hợp chất hoá học có độc tính xếp trong Bảng A. Một liều nhỏ vài mg có thể giết chết một người lớn. Bình thường, cyanua tồn tại ở dạng tinh thể muối. Nhưng tính chất nguy hiểm, khiến nó được đánh giá ở mức độ 8/10, là do tính dễ hòa tan trong nước. Đây là một hoá chất cấm sử dụng nhưng đang được dùng tràn lan làm chất tẩy rửa, trong đó có ngành công nghiệp chế biến. Một biến thể của nó là Kali Cyanua gây độc bằng cách ngăn chặn sự trao đổi chất của tế bào khi nó tạo liên kết hóa học với các heme trong máu (như hemoglobin), làm cho các tế bào không lấy được Oxy và bị hủy hoại. Theo tiêu chuẩn Việt Nam, giới hạn hàm lượng loại chất cực độc này có trong nước thải sau xử lý phải nhỏ hơn 0,1 mg/lít khi những nghiên cứu khoa học cho thấy, cyanua có thể là tác nhân gây đột biến gen như chất độc da cam/diôxin.


Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

MỘT THẾ GIỚI HẬU HOA KỲ (THE POST-AMERICAN WORLD)

Tác giả: Fareed Zakaria
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

Kẻ thách thức
Kỳ 1

Người Mỹ có thể ca tụng cái đẹp nhưng thực ra họ thường bị chóa mắt bởi những gì đồ sộ. Hãy nghĩ đến Đại Vực (Grand Canyon), California redwoods, Nhà Ga Trung Tâm (Grand Central Terminal), Khu giải trí Disney (Disney World), xe SUV, Quân đội Hoa Kỳ, hãng General Electric, Double Quarter Ponder (với Cheese) và cà phê Venti Latte. Người Âu châu thích sự phức tạp, người Nhật tôn sùng sự gì cực nhỏ. Nhưng quả là người Mỹ ưa chuộng kích cỡ, họ thích cỡ cực đại.


Giới thiệu sách: "Đôi Bạn" của Nhất Linh

Phạm Xuân Đài Nguyễn Tường Thiết

Đôi Bạn của Nhất Linh, do Văn Mới tái bản năm 2010, với phần BẠT gồm ba bài của Thụy Khuê, Nguyễn Chí Kham và Nguyễn Tường Thiết. Sách dày 181 trang không kể phần Bạt, giá US$13.00. Liên lạc với nhà xuất bản Văn Mới: P.O. Box 287, Gardena, CA 90248 – USA. Tel: (310) 366-6867.

Nhận được cuốn Đôi Bạn do Văn Mới vừa xuất bản, tôi khựng lại mấy giây vì một hình ảnh xưa đột ngột đến với tôi. Vâng, chính là cái bìa sách này, một cô gái áo đỏ vươn tay lên chòm lá, phía xa là một mái nhà màu vàng, có vẻ là một mái tranh đơn sơ. Phía trên vẫn là hai chữ ĐÔI BẠN, và trên nữa là tên tác giả, Nhất Linh. Tôi đã thấy hình ảnh này vào một thời điểm đặc biệt của đời tôi, cách đây đúng 58 năm. Và bây giờ tôi mới nhìn thấy lại.

GIỌT LỆ CHELSEA

Lê Hữu

LTS. Truyện dưới đây là một câu chuyện thời sự có thật phần nào được tiểu thuyết hóa.

Kỳ 3 - (Tiếp theo và hết)

Thứ Tư, 22/11/2000
. . . . .

Thật lạ lùng! Mình nhớ rõ là đã bỏ chiếc lược ấy vào trong túi xách, và mình cũng nhớ rõ ánh mắt chăm chú của David nhìn mình vào lúc đó, nhưng bây giờ mình lại không thấy nó đâu nữa. Mình đã lục lọi từng ngăn nhỏ và dốc ngược cả cái túi xách để trút hết mọi thứ ra nệm giường, tất cả vẫn còn nguyên, chỉ thiếu có chiếc lược, kỷ vật của David. Mình nhớ đến nó khi mình đang chải đầu.

Niềm tin và đạo đức

Liu Ya Zhou
Nguyễn Hải Hoành
giới thiệu và lược dịch

Lời giới thiệu: Lưu Á Châu (Liu Ya Zhou) sinh năm 1952, là con rể cố Chủ tịch nước Trung Quốc Lý Tiên Niệm, có thời là Phó Chính uỷ bộ đội không quân Trung Quốc,nay là Chính uỷ Trường đại học Quốc phòng Trung Quốc.

Ông từng là giáo sư thỉnh giảng của Đại Học Stanford Mỹ, đồng thời là một nhà văn có tiếng, chủ nhân một số giải thưởng văn học. Các bài viết của ông có ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ (nhất là quan điểm đối với Mỹ), lập luận sắc bén được dư luận rất quan tâm.

Ghé thăm các Blogs: Tư duy con rùa

BLOG ĐÀO TUẤN
http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk

Tư duy con rùa
Đăng ngày: 21:22 18-08-2010
Thư mục: Kinh hoàng tế sống


Nếu như phong trào "Nhà nhà ốc bươu vàng, người người ốc bươu vàng" ở vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước có thể coi là bệnh ấu trĩ của cả một đất nước đói khát, đóng cửa thì việc các ngành chức năng, hoặc cho nhập rùa tai đỏ, hoặc buông lỏng hoàn toàn việc nhập khẩu "sinh vật lạ" hôm nay là biểu hiện của việc quá quan liêu, hoặc quá dốt nát?


Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

GIỌT LỆ CHELSEA

Lê Hữu

LTS. Truyện dưới đây là một câu chuyện thời sự có thật phần nào được tiểu thuyết hóa.
Kỳ 2 - (Tiếp theo)

Thứ Bảy, 18/11/2000

Mình đứng cạnh mẹ trong lúc bố đứng giữa Daniel và David, hai người con trai của Trung tá Lawrence Evert. Bố đang lắng nghe Daniel kể lại với giọng nghẹn ngào những hình ảnh cuối cùng về người cha mà ông ta vẫn còn giữ được trong trí nhớ.

QUAN HỆ VIỆT MỸ NĂM 2010 TRONG BỐI CẢNH TRANH CHẤP BIỂN ĐÔNG

Tiến sĩ Đinh Xuân Quân


Các nhật báo tại Âu hay Á châu gần đây đã chú ý đến sự thay đổi trong quan hệ Mỹ và Trung Quốc (TQ). Sự kiện là Bắc Kinh giận dữ vì cuộc tập trận Mỹ - Nam Hàn với sự tham gia của 29 000 binh sĩ vào cuối tháng 7 tại vùng bán đảo Triều Tiên, mà TQ vẫn coi là khu vực thuộc ảnh hưởng của mình. Bắc Kinh đã sáu lần phản đối cuộc tập trận quy mô này. Tiếp theo đó, TQ đã có một cuộc tập trận lớn với sự tham gia của 12 000 binh sĩ, đã được tổ chức tại miền Đông nước này.


Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

Nhớ Sư Ông Trí Hiền

Lê Thiệp

Tôi được tin Sư rời cõi trần mà lòng bâng khuâng khôn tả.

Bỗng đâu những ngày tỵ nạn ở Nhật bùng lên và hình ảnh Sư hiện lên rõ mồn một như mọi sự như mới xảy ra ngày hôm qua. Trại tỵ nạn Fusisawa nằm ngoại ô Ðông Kinh là một nhà thờ Thiên Chúa Giáo.

Sổ tay kinh tế tháng 8, 2010

TS Phạm Đỗ Chí

KINH TẾ TOÀN CẦU – HỒI PHỤC TRÌ TRỆ ẢNH HƯỞNG ĐẾN CÁC HÌNH THỨC ĐẦU TƯ
• Hồi phục nền kinh tế toàn cầu đang chậm lại hơn dự báo lúc đầu năm. Tình trạng này xảy ra không phải chỉ ở Mỹ và Âu Châu, nhưng ngay cả ở các nền kinh tế mới nổi nhất là Trung Quốc do chính sách tín dụng được kìm hãm bớt để tránh tình trạng “bong bóng”.

Giọt lệ Chelsea

Lê Hữu

LTS. Truyện dưới đây là một câu chuyện thời sự có thật phần nào được tiểu thuyết hóa.

Kỳ 1

“Dòng lệ thơ ngây có dạt dào?”
(Đôi Bờ, thơ Quang Dũng)

Nghĩa ghé tôi, mang theo tờ Seattle Times. Hắn chỉ tay vào tấm ảnh trên trang nhất của tờ báo. Một đám đông người Việt vây kín ông Clinton trên đường phố Saigon.

"Đây phải là tấm ảnh đẹp nhất, gây ấn tượng mạnh mẽ nhất của năm hai ngàn," Nghĩa nói.

Xây Dựng Xã Hội Từng Mảnh Một (Piecemeal Social Engineering)

Đoàn Thanh Liêm

Câu chuyện của sư phụ Karl Popper và môn đệ George Soros

Năm 1996, tôi đến định cư tại California, thì được anh bạn Đỗ Quý Toàn tức là nhà báo Ngô Nhân Dụng mách bảo cho biết là: “Anh cần tìm đọc về tư tưởng của Karl Popper là một vị đại sư vốn từng dậy học tại trường Kinh tế Luân Đôn, mà ở Việt nam trước năm 1975 ít người được biết đến, kể cả các giáo sư về môn triết học tại các đại học ở Saigon”.

Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010

Giới thiệu tác phẩm: MEKONG THE OCCLUDING RIVER của Tác giả: NGÔ THẾ VINH

Phạm Xuân Đài


Mekong The Occluding River, do Nguyễn Xuân Nhựt và Thái Vĩnh Khiêm dịch sang Anh ngữ từ cuốn Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch của tác giả Ngô Thế Vinh. Bản tiếng Anh do nhà xuất bản iUniverse, Inc. New York Bloomington ấn hành 2010, dày 300 trang, giá U.S.$ 32.95.

Bản tiếng Việt của tác phẩm này, Mekong Dòng Sông Nghẽn Mạch, đã được Văn Nghệ Mới xuất bản năm 2007 dưới hai dạng sách in và audiobook qua giọng đọc của Ánh Nguyệt.

Bạn đọc viết: Hình ảnh Vũ Hoàng Chương

Nguyễn Thị Thanh Hồng

Theo tôi, đối với những văn nghệ sĩ đã thành danh, có những tác phẩm và công trình quan trọng đóng góp cho dân tộc, thì khi nói về họ nên cẩn thận, không nên nêu các cố tật của họ ra một cách huỵch toẹt thô thiển. Nhất là khi những người đó đã qua đời rồi thì càng cần phải tỏ lòng kính trọng, cần phải giữ gìn hình ảnh của họ một cách thanh tao để tương xứng với những gì họ đã sáng tạo cho đời.

BÀI CA HẠNH NGỘ

Hoàng Quân

(Tiếp theo và hết)

Ði ngang qua một cửa hiệu chụp hình nhỏ hẹp, phía trước có mấy tấm hình mẫu. Nisha và Quỳnh Lâm đồng la lên:
- Giống tấm hình anh Lợi và Thúy chụp ngày xưa đây.

Tôi nhớ lần hai vợ chồng tôi đi chơi hội chợ với chị Tâm và anh Bernd. Khi thấy loại hình đó là tôi nhất định phải có. Anh Lợi thấy tôi dừng chân trước cửa tiệm, anh vội co giò tính chạy trốn. Tôi níu tay anh Lợi. Tôi chẳng phải năn nỉ lâu. Thuở ấy, anh Lợi chìu tôi lắm. Anh theo tôi vào tiệm cho người ta biến hóa anh thành một công tử mặc áo đuôi tôm, đội nón nồi, tay cầm gậy. Anh mắc cỡ cứ quay mặt vô vách tường. Tôi thì rất mau mắn mấy vụ hóa trang như vậy. Tôi cũng thành tiểu thư mặc đầm xòe, đội nón vải, cầm dù.

Dấn thân vào miền tuyết trắng

Võ Thị Điềm Đạm

LỜI CÁO LỖI: VÌ LÝ DO BÀI VỞ GỬI ĐẾN DỒN DẬP, NÊN CHÚNG TÔI ĐÃ LÊN MẠNG HƠI TRỄ PHẦN BA CỦA TRUYỆN NGẮN "DẤN THÂN VÀO MIỀN TUYẾT TRẮNG" CỦA NHÀ VĂN VÕ THỊ ĐIỀM ĐẠM. THÀNH THẬT XIN LỖI TÁC GIẢ VÀ BẠN ĐỌC. XIN MỜI ĐỌC GIẢ THƯỞNG THỨC PHẦN CHÓT CỦA TRUYỆN "DẤN THÂN VÀO MIỀN TUYẾT TRẮNG".


Kỳ cuối

Có một lần, vào tuần lễ mùa đông, hôm đó trời hơi mây mù, hơi gió, cả bọn quyết định đi tuyến đường gần hơn. Nhưng đây là lần đầu đi tuyến đường này, cứ cắm cúi mà đi. Đi được chừng hai giờ đồng hồ, trời bỗng nhiên trở gió. Từng cơn gió cắt lạnh rít trong không trung mang theo tuyết bụi quất mạnh vào mặt. Sương mù dầy đặc, chỉ thấy được người đi trước cách chừng vài mét. Thường thì bộ quần áo đi ski chịu được gió. Nhưng với cơn bão tuyết, gió len qua nón len, qua cổ áo, quất mạnh vào người, lạnh cóng, rất khó di chuyển. Lại không thể đứng chờ cơn bão tuyết thương tình dời đi nơi khác, biết đến chừng nào, phải cử động để ấm người.

Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010

Hai con đường vào đời, vào thơ

Nguyễn Mộng Giác

Trong một bài tạp ghi viết cách đây khá lâu, tôi có ghi nhận mối duyên nợ thắm thiết giữa nhà thơ và nhà chùa. Hầu hết các nhà sư đều thích đọc thơ, làm thơ, in thơ. Hầu hết các nhà thơ, ngược lại, đều có quan hệ thắm thiết với nhà chùa, nhất là vào những lúc nhà thơ gặp cảnh hoạn nạn. Cũng lạ. Tôn giáo nào cũng tuyên xưng lòng thương yêu. Chùa chiền, giáo đường, thánh thất... luôn luôn mở cửa chào đón những kẻ khốn cùng, những người bất hạnh. Một nhà thơ đau khổ cũng tuyệt vọng, xót xa như bất cứ ai, nhiều khi người biết làm thơ ít đau khổ hơn những người không biết làm thơ, vì nhà thơ có thể chia bớt nỗi đau cho chữ nghĩa. Ðau mà khóc được thì mau vơi hơn nỗi đau thầm. Nhưng khi tìm một nơi an trú, hình như các nhà thơ lại có những cách lựa chọn khác hơn người thường. Lý do? Nói như ngôn ngữ nhà Phật, các nhà thơ thường có cái ngã lớn hơn người thường. Dù trong cảnh hoạn nạn, các nhà thơ không thích những đôi mắt nhìn xuống thương hại, không thích bị đối xử như một đứa trẻ mồ côi trong viện dục anh. Thử tưởng tượng một nhà thơ như Alfred de Vigny (tác giả bài Cái chết của con chó sói) hay Tản Ðà (người tự nhận là ông tiên bị giáng xuống trần) mà phải chịu đứng yên cho các bà mệnh phụ ngắm nghía hình hài và xuýt xoa thương xót, chúng ta sẽ thấy hình ảnh đó nghịch lý biết chừng nào. Thi sĩ có thể nghèo đến độ nhìn hoa cúc vàng mà gan ruột cồn cào vì đói như Nguyễn Du, có thể chết dấm dúi trong một chiếc thuyền rách như Ðỗ Phủ. Nhưng phải chịu thu vai bó gối cho thiên hạ nhìn xuống thương hại, thì không. Nhất định không. Thi sĩ thích tìm nơi an trú nào ở đó, anh ta vẫn có thể tiếp tục làm thi sĩ, ở đó không có những ánh mắt thương hại, ở đó khỏi phải ngửng đầu lên mà cầu khấn. Nhìn quanh, hình như chỉ có chùa chiền là nơi an trú thích hợp cho các nhà thơ.

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Bài ca hạnh ngộ

Hoàng Quân

Quỳnh Lâm báo tin sẽ đến Ðức trong tuần lễ từ 11.10.2002 đến 17.10.2002. Nisha vội vàng thu xếp “sự vụ lệnh” để công du sang Ðức, đi chợ sắm sửa đầy mấy tủ lạnh, tủ đá, để ba cha con Lộc, Lâm, Liêm sống còn trong thời gian nữ tướng đi xa. Nisha sẽ đáp chuyến xe lửa đêm từ Paris, đến MĂnchen vào sáng sớm. Quỳnh Lâm thì bay từ Stockholm đến phi trường vào buổi chiều. Chúng tôi hồi hộp quá, ngày nào cũng thư từ, nhắn nhủ, dặn dò. Thư nào chúng tôi cũng nhắc nhở nhau giữ gìn sức khoẻ, vì đứa nào cũng “lão” rồi. Khi gặp nhau, tụi tôi nhất thiết phải đầy đủ tinh thần minh mẫn trong thân thể tráng kiện. Ban đầu, tôi định lấy phép trong suốt thời gian gặp mặt, sau, tôi chỉ thu xếp nghỉ được ba ngày.