Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn học Nhật Bản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn học Nhật Bản. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2023

Lafcadio Hearn: Những con mèo trong hình vẽ ("The Boy Who Drew Cats", Nguyễn Văn Sâm dịch)

Lafcadio Hearn
(27 June 1850 – 26 September 1904)

Nghệ thuật khi đi tới tuyệt đỉnh thì ảnh hưởng của nó vô cùng, khó lường, khó tưởng tượng được. Câu chuyện cổ tích Nhật Bản nầy được Lafcadio Hearn, nhà văn Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan, sống cuối đời ở Nhật, viết bằng một văn phong giản dị nhưng đã có công giới thiệu cái bản sắc đặc thù của văn hóa Nhật với Tây phương (NVS).

Lâu, lâu lắm rồi, trong một ngôi làng bé nhỏ ở Nhật, có một đôi vợ chồng nông dân nghèo khổ. Họ là người tốt nhưng vì quá nhiều con nên không thể nuôi hết được. Đứa lớn nhất khi vừa lên mười bốn đã phải làm việc nặng nhọc giúp cha rồi. Hầu hết mấy đứa con gái ngay từ khi mới biết đi đã phải lo đỡ đần cho mẹ.

Nhưng mà đứa nhỏ nhất,đẹt con, không thể thích hợp với công việc nặng nề. Nó thông tuệ hơn các anh chị, nhưng lại yếu ớt và quá nhỏ bé. Thiên hạ nói nó không thể lớn được. Cha mẹ nó nghĩ rằng lo cho con về sau thành thầy sãi tốt hơn là thành nông dân. Rồi họ dẫn con đến ngôi chùa trong làng, khẩn khoản vị sư trụ trì cho con vào chùa học tập như một chú tiểu.

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2022

Dazai Osamu: Merry Christmas (Nguyễn Văn Thực dịch)

 メリイクリスマス

Merry Christmas


太宰治

Thái Tể Trị

Dazai Osamu

(1909-1948)


Nguyễn Văn Thực dịch từ nguyên tác Nhật ngữ


Món lươn nướng truyền thống của Nhật Bản, Hình 加藤 俊,Pixabay


Đông Kinh/Tokyo là một nơi nhộn nhịp mà buồn, tôi nghĩ như thế khi tôi trở lại Đông Kinh, ý nghĩ này giống như giòng chữ đầu tiên của một bài văn, nhưng trong mắt tôi, "cuộc sống Đông Kinh" cũng chẳng khác gì trước đây. 


Tôi đã sống ở Tân Khánh/Tsugaru, nơi chôn nhau cắt rốn của tôi được một năm ba tháng, và chuyển về Đông Kinh với vợ con vào giữa Tháng Mười Một năm nay, nhưng khi nhìn lại tôi có cảm tưởng như đi chơi hai hay ba tuần gì đó rồi trở về.