Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Ngọc Ánh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Ngọc Ánh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2022

Võ Ngọc Ánh: Di dân Việt - Chính trị ổn, kinh tế tốt mà sao vẫn phải ra đi?

(BBC Tiếng Việt, Gửi bài từ Tacoma, bang Washington, Hoa Kỳ)

Người nghèo ra đi với lý do của mình, người có tiền ra đi theo cách của họ. Tất cả tìm cách ra đi để mong có được công việc, cuộc sống, học hành… tốt hơn bên ngoài đất nước. Xin kể ra một số câu chuyện tôi biết.

Bạn tôi ra đi

Bỏ qua bằng đại học, bạn tôi để lại vợ con đi làm công nhân xây dựng tại Nhật Bản sau nhiều năm chật vật mưu sinh.

Từ Nhật, bạn gọi cho tôi hỏi việc làm, lương hưởng, cuộc sống ở Mỹ thế nào. Vì những người môi giới vừa kết nối với bạn và hứa đưa qua Mỹ làm việc.

Theo lời bạn, từ Nhật qua Mỹ dễ hơn Việt Nam. Nhưng chi phí cho chuyến đi hơn 50 nghìn đô la Mỹ.

Số tiền lớn không đảm bảo vào Mỹ hợp pháp mà với kịch bản: Môi giới đưa đến biên giới Mêxicô - Mỹ. Tiếp đến, phải tự nộp mình cho lực lượng biên phòng Mỹ để bị giam ở các trại biên giới. Sau đó tìm người ở Mỹ để bảo lãnh ra ngoài. Cuối cùng ở lại làm việc bất hợp pháp trên đất Mỹ.

Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan… các quốc gia người Việt hy vọng được bán sức lao động để đổi đời ở quê nhà.

Trên đất Nhật bạn nói, thu nhập ở đây không cao. Hợp đồng ba năm sau khi trừ các chi phí cũng chẳng còn được bao nhiêu. Trong khi đó, môi giới vẽ ra một tương lai thu nhập hấp dẫn ở Mỹ. Một năm làm việc đủ trả chi phí chuyến đi, các năm còn lại tích góp.

Kiếm tiền dễ dàng ở một nơi xa lạ, cách môi giới vẽ ra cho con mồi.

Việc nhẹ lương cao là cái bẫy được giăng để chiêu dụ. Không chỉ đi Mỹ, châu Âu… mà không ít người Việt bị sập bẫy đến Campuchia để rồi làm việc như nô lệ.

Đánh vào hy vọng, người Việt lừa lẫn nhau và xảy ra không biết bao chuyện đau lòng trên những vùng đất hứa.

Người Việt chỉ ra đi để được sống


Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2021

Võ Ngọc Ánh (Gửi BBC tiếng Việt từ Tacoma, bang Washington, Hoa Kỳ): Có phải xã hội Việt Nam đang chỉ tiền hơn là nhân quyền và dân chủ?

Những năm qua, Việt Nam không ngớt săn tìm để được giao thương, học hỏi kỹ thuật, tiếp thu giáo dục, công nghệ từ các nước Phương Tây, nhưng lại tìm cách khước từ giá trị dân chủ, nhân quyền mà các quốc gia này đưa đến.

Một điều dễ thấy những năm qua, các đối tác kinh tế, công nghệ, giáo dục của Việt Nam đến từ các quốc gia dân chủ lại thường không phải là đồng minh chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Thèm muốn thị trường, khước từ dân chủ


Các nền dân chủ từ Á, sang Âu, đến Bắc Mỹ là những quốc gia phát triển, sức tiêu thụ lớn. Việt Nam luôn theo đuổi để có được những hiệp định thương mại song hoặc đa phương với các quốc gia này nhằm giao thương hàng hóa thuận tiện hơn, thu lợi nhuận cao, ít rủi ro.

Việc bán được hàng vào thị trường Âu, Mỹ, hay Australia, Nhật Bản, Hàn Quốc còn mang ý nghĩa như hộ chiếu chất lượng, nâng giá trị của hàng hóa để dễ dàng xâm nhập các thị trường khác, tạo sức cho sản xuất trong nước, nâng tầm vị thế quốc gia.

Tuy nhiên, trong các hiệp định thương mại, các nước phát triển phương Tây luôn đòi hỏi về dân chủ, nhân quyền. Đây lại là vấn đề chính quyền Việt Nam tìm mọi cách hạn chế, tránh bị ràng buộc để dễ dàng đàn áp trong nước.

Quá trình đàm phán các hiệp định thương mại, vay vốn… lĩnh vực dân chủ, nhân quyền, quyền lợi người lao động luôn khiến Việt Nam tiêu tốn nhiều năng lượng mặc cả, "cò kè bớt một thêm hai" với các nền dân chủ, hoặc định chế quốc tế.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2020

Võ Ngọc Ánh: “Fake News” Của Donald Trump Và “Phản Động” Của Cộng Sản

Những gì không có lợi cho Donald Trump đều trở thành “Fake news”, xem ra chẳng khác mấy, bất kỳ ai không ủng hộ, hoặc nghe theo Cộng Sản đều là “Phản động”.

Điều này đang đúng với khá nhiều người Việt, và dễ dàng nhận thấy nó qua cách ủng hộ Donald Trump trước và sau bầu cử Mỹ của họ, đặc biệt là những người ở trong nước.

Đánh mất khả năng tư duy


Gần ba tháng trước, một sinh viên Việt Nam đang du học được tại Mỹ đã nhận xét với tôi về bản án dành cho những người dân thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, “Bản án như vậy là đáng đời cho những kẻ thích khủng bố”.

Bạn này đang học năm ba tại Trường Đại học Quốc tế của Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh thì sang Mỹ du học.

Lời nhận xét của bạn trẻ này hoàn toàn khớp với việc bóp méo bản chất vụ việc qua các phương tiện báo chí của nhà nước, cùng đội ngũ dư luận viên trên mạng và qua cách bạn vẫn đọc báo, nghe đài trong nước.

Câu chuyện trên cho thấy ngay trong một thế giới mở, được kết nối toàn cầu thì việc lặp lại thông tin không phản ánh đúng bản chất sự việc một cách liên tục, trên nhiều phương tiện của nhà cầm quyền Việt Nam vẫn luôn tỏ ra hiệu quả.

“Nếu bạn nói một lời nói dối đủ lớn và tiếp tục lặp lại nó nhiều lần, mọi người cuối cùng sẽ tin vào điều đó” (If you tell a lie big enough and keep repeating it, people will eventually come to believe it). Câu nói được trích dẫn nhiều nơi này được cho là từ Joseph Goebbels, Bộ trưởng Bộ Tuyên truyền của Đức Quốc Xã.

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2020

Võ Ngọc Ánh: Việt Nam - Hàng chục ngàn hội đoàn mà vẫn không giúp xã hội cởi mở (Gửi đến BBC từ tiểu bang Washington, Hoa Kỳ)

Học sinh Việt Nam tại một trường trung học tại Hà Nội hôm 26/5
Việt Nam đang có hàng chục ngàn hội khác nhau trong sự chi phối của các cơ quan, đoàn thể thuộc Nhà nước. Trong khi người dân không dễ để thành lập hội theo mong muốn của mình. Đây là vấn đề đến lúc cần một giải pháp.

Nhìn ra khu vực Đông Nam Á, nền kinh tế Việt Nam được đánh giá có độ mở chỉ sau Singapore. Nhưng về mặt xã hội, Đảng Cộng sản vẫn muốn kiểm soát mọi việc.

Học hỏi từ chính mình


Ngày 16/4 vừa rồi, ông Lê Thành Long, Bộ trưởng, Bộ Tư Pháp thông báo, luật về hội sẽ không được đưa ra thảo luận trong năm nay và cả năm đến. Chính quyền đã nợ người dân luật này từ hiến pháp đầu tiên của họ từ năm 1946 đến nay.

Việt Nam cũng đã phê chuẩn Công ước Quốc tế về các quyền dân sự, chính trị vào năm 1982.

Điều 25, Hiến pháp năm 2013 đang áp dụng, quy định, "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định".

Tuy nhiên, người dân vẫn không được tự do lập hội vì chưa có luật. Nhà cầm quyền cố tình nợ, đồng nghĩa với người dân bị cướp đi quyền lợi chính đáng của mình.