Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Vấn Lệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Vấn Lệ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019

Trần Vấn Lệ: Lạnh chẳng lẽ từ mưa cố hương

Hình minh hoạ, VALERY HACHE/AFP/Getty Images

Chúa nhật trời mưa, đâu đã mưa !
Không gian ảm đạm nắng mơ hồ…
Một cành hoa nở như chưa nở
Con bướm vờn qua con bướm xa…

Đài loan tin để người ta đợi
Lòng muốn đi mà ngại mất vui !
Phố xá nối dài, xe tắt máy
Con mèo nằm ngủ vẫn ngoan thôi !

Nhấc phone gọi bạn, bạn cười khan :
“Thôi nhé hôm nay rượu khỏi tràn
Chẳng đứa nào bơi dòng thế sự
Tha hồ mỗi đứa nhớ Quê Hương !”

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Trần Vấn Lệ: Một Năm... Mà Ngàn Năm


Bác đi năm ngoái, một năm rồi
Hoàng Hạc cõng người... mây trắng trôi
Nhất khứ mà sao thiên tải nhỉ?
Hương quan đi hỏi, hỏi nghe... cười!

Hương quan hà xứ, mây và khói
Khói sóng chiều hôm, trời lặng, buồn
Nhà Bác hồi nao còn quạ đứng
Bây giờ, con quạ đứng trong sương!

Những cây palms mỗi năm thêm lớn
Bác ngó và cười:  con sóc xinh
Cái tuổi an nhàn không mấy chút
Ngàn năm ai đếm hết mông mênh?

Bác Võ Phiến à, con nhớ Bác
Nhớ như tiếng thác đổ sau nhà
Nhớ đêm trăng sáng mùa Xuân cũ
Nhớ, hiểu là Thương, Thương-Thiết-Tha!

Bác Võ Phiến à, thôi, thế nhé
Con về Bình Định, đứng buồn hiu
Chị con, anh rể con ngoài đó
Con sẽ về... Con đem Bác theo!

Trần Vấn Lệ



Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

Trần Vấn Lệ - Vĩnh Biệt Võ Phiến

Nhà văn Võ Phiến (Ảnh: Huỳnh Ngọc Dân)
Tối đó trăng tròn, trăng tròn đầy, người đi tan khuất tựa làn mây! Cali đưa tiễn mưa không hạt, tôi nóng ran người thương tiếc ai…
Con hạc vàng bay trong trăng vàng. Con hạc vàng bay về Quy Nhơn. Tôi đưa tay hứng gì, không biết. Một chiếc lá rơi. Một nỗi buồn!
Tôi khóc. Trời ơi tôi bật khóc. Từ nay tôi mất một Tình Yêu. Từ nay, vĩnh viễn…người-tro-bụi, còn lại Người…trang sách lật theo!
Còn lại Người…Non Nước mỏng manh. Mừng Người rời được chốn hôi tanh. Mừng Người, lòng vẫn nguyên lòng dạ. Mà quạnh hiu đời. Tôi ngó quanh…
Từ nay…cánh cổng nhà ai mở? Cánh cổng nhà tôi đứng bấm chuông. Con quạ lặng thinh…không thấy Bác, không thấy gì…gì nữa, ngoài sương!
Bác Võ Phiến ơi, thôi vậy…hết! Trăm năm, Bác thiếu nợ mười năm. Tách trà bay khói thơm thơm phức, con nhớ Bác hoài những tối trăng…(*)


(*) Nhà văn Võ Phiến mất lúc 7 giờ chiều 28 tháng 9 năm 2015. Trăng 16 tháng Tám năm Ất Mùi đang lên. Thọ 90 tuổi. Tôi từng chúc Bác sống tới trăm tuổi, mà thôi! Xin gửi những giọt nước mắt lăn theo tiễn Bác…

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Thi sĩ Cao Tiêu từ trần

Thi sĩ Cao Tiêu, tên thật là Hoàng Ngọc Tiêu, từng là Đại Tá QLVNCH trước 1975, đã qua đời ngày 14 tháng Hai 2012 tại miền Nam California, thọ 83 tuổi.


Trước 1975, ông từng là Cục trưởng Cục Tâm Lý Chiến, Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị.
Ngoài ra ông cũng tham gia hoạt động báo chí, từ năm 1968 đến 1975 với vai trò chủ nhiệm nguyệt san Tiền Phong và bán nguyệt san Chiến Sĩ Cộng Hòa. Ông cũng là thành viên Hội đồng Giám khảo bộ môn thơ, Giải thưởng Văn Học Nghệ Thuật VNCH 1974.

Các tác phẩm của ông: “Quan niệm về cái chết qua thi ca và triết lý”, “Sứ Trình”, “Đăng Trình”, Tuyển Tập Thơ Nhạc”, và “Cao Tiêu Thi Tuyển”.

Sang Hoa Kỳ định cư từ 1975, ông vẫn tham gia hoạt động báo chí và các sinh hoạt cộng đồng.

*

Kính Chào Vĩnh Biệt Đại Tá Thơ

Vĩnh biệt ông Cao Tiêu
mưa nắng nhiều không đủ
để cho lòng tôi nhớ
một người rất yêu Thơ!

Nhiều lúc tưởng mình mơ
thấy ông ngồi trước mặt
nét bút hoa thơm phức
bài Tứ Tuyệt thơm tho...

Ông không hề vô tư
nên chữ nghĩa cô đọng
Ông là nguồn hi vọng
một đời thơ thanh cao...

Nhưng biển hóa đồng dâu
biết sao mà biến đổi!
Chuyện đời đời tiếp nối
làm được chi cũng vui...

Ông đi...Tôi ngậm ngùi
cúi chào người trưởng thượng
Với tôi Ông là Tướng
cầm bút vẽ Văn Chương!

Ông đi, câu Tiếc Thương
đẫm hàng hàng nước mắt
tôi, Sĩ quan dưới cấp
Chào Đại Tá của Thơ!

Trần Vấn Lệ

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

VĨNH BIỆT TRUNG TÁ PHẠM XUÂN NINH

Trần Vấn Lệ

 

Tháng Mười, mưa gió một chiều mưa
Tôi hỏi thăm nghe chuyện bất ngờ:
Ông Phạm Xuân Ninh vừa mới mất
Nhiều người tiếc nhớ một Người Thơ!