Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mộng Tú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mộng Tú. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2022

Trần Mộng Tú: Ngưng Lại Để Tiếp Tục Đi

Một người sống bao lâu trong một kiếp người được coi là sống đủ. Gây dựng được bao công trình trong đời sống được coi là hài lòng.

Khi nào thì ta dừng và ngoái đầu nhìn lại, nhận biết bao đoạn đường ta đã đi qua, đã sống và tự hỏi: “Còn gì cần làm tiếp theo nhỉ?

Đã đến lúc phải dừng lại, buông xuống, trở về làm nốt những điều chưa hoàn thành.

Deep River
Deep river,
My home is over Jordan
Deep River, Lord.
I want to cross over into campground.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2022

Trần Mộng Tú: Đi Trong Mùa Thu

Hình minh hoạ, Aleksey Kutsar, Pixabay

Tôi đứng trong buồng khách, nhìn ra ngoài trời. Trời quang và khô, cơn mưa hôm qua không để lại một vũng nước nào, chỉ giúp cho những chùm lá có màu xanh sạch bóng, mướt rượt, và những cây có lá vàng thi nhau trút xuống nhưng vẫn giữ lại những cành đẹp nhất để rung múa với gió thu

Trời bên ngoài quyến rũ quá! Tôi quyết định rất nhanh cho mình một buổi sáng đi bộ dưới bầu trời mùa thu. Hoa tươi trong nhà cũng vừa tàn, cần hoa mới. Giầy vải, áo len, quần jeans, khăn quàng, cho mấy đồng vào túi, tôi đi bộ ra chợ mua hoa.


Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2022

Trần Mộng Tú: Thủy Tinh Hóa

Hai hôm nay tôi bị cảm, thấy đau cuống họng, thỉnh thoảng ho và mệt mỏi, có ngậm kẹo ho, ăn cháo trứng hành hoa theo cách chữa dân gian, thấy không bớt. Chiều nay bỗng nhớ ra ngày xưa mà ốm kiểu này thế nào Mẹ cũng bắt “xông”.

Tôi đun một nồi nước xông với lá sả, vỏ cam và ngải cứu khô (ba thứ này tôi luôn có sẵn trong nhà).


Tôi chỉ mặc một cái áo lót mỏng rồi ngồi trước nồi nước xông vừa bắc ra khỏi bếp còn sôi sùng sục, nhờ chồng chùm một cái chăn lên.


Tôi ở trong một cái lều kín mít với cái khăn lau mặt, từ từ hé mở nắp nồi cho hơi nóng của nước xông tỏa ra. Tôi hít nhè nhẹ cái mùi thơm của lá sả, lá ngải cứu và vỏ cam vào lồng ngực. Hơi nước nóng xông lên làm mí mắt nặng chĩu vì sũng nước.


Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết…

Con người không cần phải chết hẳn…Cứ cho vào cái bồn này…Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại….



Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2022

Trần Mộng Tú: Tiếng Thông Xào Xạc

  - Đánh dấu ngày đi dự “Trà Đạo” với các bạn 

Người phụ nữ Nhật ngồi trên hai gót chân mình, bà cúi đầu thật sát vào hai bàn tay úp trên mặt chiếu, bà chào khách. Mười người khách ngồi chung quanh chiếu tatami, họ lễ phép cúi đầu chào lại, sau lưng họ những cánh cửa Shoji khép kín. Trong chiếc kimono cổ truyền, bà thong thả cử hành nghi thức pha trà.


Bên ngoài trà thất, mùa xuân mới đi được một phần ba đời xuân, xuân còn trẻ lắm. Buổi sáng tháng năm, trời quang, nắng như mật, vàng ươm, ấm áp; hoa nở trên mỗi bước chân đi: tử đinh hương, linh lan, thạch thảo, đỗ quyên, sơn lựu, bồ công anh, diên vỹ, anh túc… Mỗi hoa một vẻ, một màu, không hoa nào chịu nhường sắc, thua hương. Cỏ xanh ngọc bích, trải những tấm thảm nhỏ, mỗi nơi một mảnh, lá nõn vừa nhú ra trên những bụi phong Nhật, cá anh vũ bơi lượn trong hồ khoe những chiếc lưng màu son đỏ hay màu trắng bạc lấp lánh, những con rùa nâu chui ra từ dưới một cành hoa súng màu tím. Thỉnh thoảng từ đâu một cặp vịt trời, con đực với đôi cánh sặc sỡ vươn lên, cất tiếng kêu khàn đặc, gây chú ý cho thiên nhiên, con cái đập đôi cánh khiêm nhường vỗ vỗ xuống mặt hồ, một con ếch nhỏ nhảy tõm xuống nước rung mặt hồ khiến du khách liên tưởng đến câu thơ hài cú (Haiku) bất tử của thi sĩ Nhật: Matsuo Basho


Bài Furuike ya (Ao xưa)


Chiếc ao  xưa

Ếch nhẩy tõm

Tiếng nước khua



Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2022

Trần Mộng Tú: Tình Yêu trong tiểu thuyết Tự Lực Văn Đoàn

Thi sĩ Xuân Diệu, một thành viên trong Tự Lực Văn Đoàn (TLVĐ) đã viết: “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu.”


Tình yêu và thơ rất giống nhau vì đó là hai “chủ đề” khó định nghĩa nhất. Nó là  hai thế giới không có lằn ranh, không ai biết bắt đầu từ đâu và kết thúc chỗ nào.


Thơ thì “Hay” và có ý nghĩa với tác giả nhưng với độc giả, phần nhiều: “Chẳng hiểu thi sĩ định nói cái gì?”


Tình yêu trong tiểu thuyết còn mông lung hơn nữa. Chấm dứt trong hạnh phúc hay trong nỗi buồn của những nhân vật đều do tác giả quyết định, không phải theo ức đoán của độc giả. Tác giả đưa ta đến một chỗ ta chưa nghe đến bao giờ, và làm cho ta tin đó là nơi chốn có thật, đặt nhân vật vào một hoàn cảnh vô lý rồi mặc ta tha hồ cười khóc hộ tác giả.


Nhưng cả tình yêu và thơ luôn luôn biến chuyển theo thời gian và không gian.


Hãy hình dung ra tình yêu của thời đại điện toán ngày hôm nay.


Thói quen thỉnh thoảng uống cà phê trong quán một mình, tôi mới có vào khoảng vài năm nay, và tôi thấy nó bỗng trở nên cần thiết. Ngồi một mình, muốn nghĩ gì thì nghĩ, nhìn ngang nhìn dọc ra ngoài cửa kính xem xe cộ, người đi, tha hồ tưởng tượng và đặt cho những nhân vật bên ngoài đó một cuộc đời, một cuộc tình hay một vai kịch mà mình thích cho họ đóng tùy theo dáng dấp, y phục, tuổi tác của từng người. Nhìn ra ngoài mãi, mới nhâm nhi hết một nửa ly cà phê, chán, lại nhìn trong quán ngay chung quanh mình. Ở Starbucks có những cái bàn đơn cho những cái laptop và một người lơ mơ ngồi viết hay đọc một cái gì không rõ rệt hoặc cho sinh viên làm vội bài trước khi đến lớp, cũng có đám ba bốn người họ chập hai cái bàn nhỏ ngồi với nhau uống cà phê trong giờ trưa của một cơ sở gần đó, cũng có cái bàn cho một cặp tình nhân trẻ, ngồi xuống không đầy mười phút cho một cái hẹn vội.


Hôm nay tôi vào Starbucks với một chồng sách của Tự Lực Văn Đoàn (TLVĐ). Chọn một cái bàn trong góc để ngồi lâu và không ai chú ý đến mình. Tôi đứng lên mua một ly cà phê đen, tự pha đường lấy, ngồi xuống nhâm nhi và ngắm nghía.


Trần Mộng Tú: Tình Yêu trong tiểu thuyết Tự Lực Văn Đoàn (Tiếp theo)

Xóm Cầu Mới của Nhất Linh với mối tình giữa Siêu và Mùi hai anh em họ, con dì con già là một mối tình rất lạ.Trong đó, vai nữ cô Mùi là cô gái con một cụ Lang, ngoài việc cô xinh đẹp, đảm đang, tốt bụng, dễ tức, hay khóc, biết uống rượu và thích được say nữa, cô còn rất thông minh trong tình yêu, cô luôn luôn đoán trước được ý định của Siêu và gần như dẫn dắt Siêu trong cuộc tình của hai người; Siêu bị cô cuốn đi mà không biết, mặc dù Siêu là người am hiểu về đời sống, có học và lớn tuổi hơn cô. Lồng trong cuộc tình của Siêu-Mùi còn cuộc tình của Bé và Đỗi, chuyện tình của Bác Hòa hàng cơm và Nhỡ. Mỗi nhân vật có một cá tính riêng nhưng rất gần gũi đời thường, với văn phong tinh tế, dí dỏm, chi tiết và lãng mạn một cách trong sáng. Đọc xong cuốn truyện, gấp sách lại ta có một cảm tưởng nhẹ nhàng, khoan khoái, thấy truyện nó tự nhiên như thế, phải diễn tiến như thế, phải khép lại như thế. Nó tự nhiên đến nỗi cho người đọc cái cảm tưởng là: Nếu mình là Mùi, là Siêu, là Nhỡ, là Bé…thì mình cũng “Yêu” như thế.


Siêu hơn Mùi năm tuổi, nên khi Siêu bế ẵm Mùi là sự tự nhiên trước mắt mọi người, cho đến khi Mùi khoảng mười hai tuổi, đã hơn cả năm Siêu không còn bế nữa. Một buổi trưa cả nhà đi vắng, Siêu kéo Mùi nằm ngả vào ngực mình, Siêu cúi đầu vào tóc nàng, áp mặt vào má nàng và môi chàng đưa đi đưa lại mấy cái nhẹ trên má. Mới mười hai tuổi nhưng cô Mùi hình như đã biết thế nào là tình yêu, cô giơ hai tay ôm vòng lấy cổ Siêu, kéo đầu chàng xuống và để hai môi chàng đặt lên môi mình.


“Nàng không nhớ rõ lắm, mà nàng nhớ làm sao được rõ vì nàng có biết nàng làm gì lúc đó đâu; nàng bàng hoàng về một thứ khác; lúc đưa môi cho Siêu hôn không phải nàng chỉ cốt được cái thú Siêu hôn mình, có một thứ gì to tát hơn nhiều mà ngay lúc đó nàng chỉ cảm thấy mơ màng, không sao rõ được là thứ gì.” 


Siêu lúc đó mười bẩy tuổi, vốn tính nhút nhát chưa dám một lần nào ngồi nói chuyện với con gái. Mùi là em họ Siêu, nên chàng muốn thử hôn cho biết ra sao, nhưng chàng sợ vì thấy Mùi tự ý ôm lấy cổ chàng, đặt môi chàng lên môi nàng. Từ đó chàng lờ đi như câu chuyện chưa hề xẩy ra. Mùi còn bé quá, lại là em họ chàng, vẻ mặt Mùi lúc đó cũng không đẹp đến nỗi làm chàng mê đến dại dột. Chàng cũng không ngờ là Mùi yêu mình bắt đầu từ hôm đó.


Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2022

Trần Mộng Tú: Mười Hai Bài Thơ Mùa Thu

Hình minh hoạ, Marjon BestemanPixabay

  (Theo vận Haiku: 5-7-5)  

 

Tiếng ngỗng ngang mái nhà  

Ngập ngừng bên hiên hoa cúc nở  

A mùa thu gõ cửa.  

 

Bàn chân lạnh trong chăn  

Buổi sáng co mình ngoài cửa sổ  

Mùi trà xanh trong bếp.  

 

Con sóc ngậm hạt dẻ  

Nhẩy qua những cành phong chớm đỏ  

Đánh rơi một mảnh Thu.  

 

Buổi sáng thổi xôi đậu  

Màu xôi vàng như màu hoa cau  

Ngửi được mùa Thu tới.  

 

Rượu mận ủ năm ngoái  

Bây giờ đã lên men ngất ngây  

Rót ra mời mùa Thu.  

 

Giọt sương buổi sáng rơi  

Trên chiếc lá phong vừa chớm đỏ  

Như một vệt son môi.  

 

Những lá sen mùa Hạ  

Rủ nhau nằm úp mặt trong bùn  

Ếch nghiêng đầu gọi Thu.  

 

Cái dốc sau nhà tôi  

Nai vào tìm ăn dâu mùa Thu  

Có phải nai năm ngoái.  

 

Trên con đường cũ này  

Tôi đi tìm người bạn năm đó  

Chỉ tìm được mùa Thu.  

 

Cây Mộc Liên nhà tôi  

Bắt đầu thi nhau rụng lá Hè  

Tôi vuốt Thu trong tóc.  

 

Sương mùa Thu lạ lắm  

Trông xa đẹp như hạt ngọc trai  

Không phải đâu, hạt lệ.  

 

Tôi với người yêu đi  

Dưới những hàng cây mới chớm đỏ  

Trái tim chín từ hôm qua.  

 

Trần Mộng Tú - Mùa Thu 20

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2022

Trần Mộng Tú: Tôi Cúi Đầu Xin Lỗi

Thi thể cậu bé 16 tuổi, một trong số 42 lao động đào thoát khỏi casino ở Campuchia, được tìm thấy trên đoạn sông thuộc huyện An Phú- Tỉnh An Giang Ngày 18 tháng 8- Cụ thể, thi thể em Đ.M.H. (16 tuổi, ngụ Gia Lai bị mất tích trên sông Bình Di được người dân phát hiện vào khoảng 5 giờ sáng ngày 20.8, gần cầu C3, thuộc ấp Búng Lớn, xã An Hội, H.An Phú, cách hiện trường vụ xảy ra việc khoảng 4 km.- Báo Tuổi Trẻ

Tôi biết nơi tôi tắp vào
Tôi không lên được
Tôi ngừng tại đây, nằm đợi
nước quấn quít quanh tôi
Tôi thả hồn
Tôi thả xác
Tôi biết tôi chết rồi

Có tiếng ai gọi
Cậu thanh niên ơi
Cậu về nhà rồi

Cha đã khóc
từ hôm tôi ra đi
Bây giờ Cha lại khóc
khi tôi quay trở về

Nước mắt cha
và nước sông Bình Di
Giọt nào mặn, nhạt

Bây giờ Cha nhận xác
Bây giờ hồn tôi đi

Tôi sẽ đi tìm gặp
những linh hồn giống tôi
những linh hồn đã mất
khi tìm cuộc đổi đời

Họ chết trong thùng xe
ở một vùng đất lạ
Chết trong một dòng sông
Hay trong một cánh rừng
Đều oan khiên tất cả

Tôi đã gọi Cha ơi
trong lồng ngực lạnh buốt
tiếng kêu ằng ặc nước

Họ đã gọi Mẹ ơi
trong lồng ngực không hơi
tiếng gọi không ra khỏi
miệng đã khép chặt rồi

Nghèo khó đã dắt đường
Chúng tôi đi tìm những chiếc bánh
họ vẽ trên giấy
trao cho chúng tôi
những chiếc bánh bốc hơi

Có người chết âm thầm
mất dấu tích
trong những ngôi vườn kín
trồng toàn cần sa
Có kẻ chết vì ngộp không khí
trong những chiếc xe ca

Tôi chết vì ngộp nước
xác tôi bềnh bồng trôi

Rồi tất cả sẽ lặng im

Một, hai năm sau
Mọi người trên đất nước đang hưng thịnh đó
Sẽ lại được nghe một Bản Tin Rất Lạ

Xác của người Việt Nam được tìm thấy ở một nơi nào đó bên ngoài đất nước
Họ chết như chết trong một truyện phim
Một truyện phim kinh dị
trên con đường đi tìm sống.

Là một người Việt Nam sống bên ngoài đất nước
Tôi thấy mình cũng có lỗi
trong những cái chết rất lạ này

Tôi cúi đầu xin lỗi.

Trần Mộng Tú – Tháng 8/25/2022

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2022

Trần Mộng Tú: Sợi Ngắn Sợi Dài

Joe ngắm nghía mình trong gương, hai tháng rồi anh không cắt tóc, tóc bắt đầu mọc qua mang tai anh, làm anh hơi khó chịu. Nhìn vào gương anh thấy một chàng Joe khang khác, cũng đẹp trai đấy chứ! Anh mỉm cười với gương. Cô bạn gái Anna của anh bắt đầu để ý và hối anh đi cắt tóc, cô không thích một “anh Bồ” tóc dài, trông không có nam tính chút nào.

- Anh đi cắt tóc đi, tóc anh coi bộ mất trật tự rồi.

Anh chỉ mỉm cười, lắc lắc cái đầu mình nói:

- Anh thấy cũng đẹp đấy chứ, anh nghĩ không cần cắt đâu.

Hai người bắt đầu tranh cãi về kiểu tóc mới của anh. Anna cho rằng, đàn ông con trai thì nên cắt tóc ngắn, tóc dài để cho phụ nữ. Hai bên không ai chịu nhường ai. Cuối cùng Anna nói:

- Anh muốn để tóc dài tùy anh, tôi đi kiếm người “Bồ” khác, tôi không thích đàn ông để tóc dài. Tôi cho anh hai tuần suy nghĩ, tùy anh quyết định.

Joe ngẩn người ra vì quyết định của bạn gái. Ô hay, tóc dài hay tóc ngắn thì sao, miễn anh vẫn là một “Người Tình tử tế” vẫn yêu cô, anh đâu có thay đổi tính tình gì, dù tóc anh dài hay ngắn.

Nhưng Anna không chịu, cô không muốn bạn bè cô nhìn anh với ánh mắt có chút ngạc nhiên.

Mỗi lần gặp nhau, tóc Joe lại dài hơn một chút và tình cảm của hai người hình như “ngắn lại” một chút. Cuối cùng khi tóc Joe qua khỏi mang tai thì họ chia tay. Joe không chịu cắt tóc và Anna cũng nhất định không chấp nhận có một anh Bồ tóc dài.

Chia tay cả hai cùng buồn vì từ hơn hai năm trước yêu nhau, cả hai người đều được bạn bè coi như một “Cặp đôi hoàn hảo” vì tính tình họ rất hòa hợp, chiều thuận nhau gần như trên nhiều khía cạnh đời sống. Một đám cưới đã đôi lần được cả hai cùng phác họa ra.

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2022

Trần Mộng Tú: Gửi Một Người Bỏ Đi

Tưởng Niệm Nhà Văn Bùi Bích Hà  

(1938 - 2021)

Nhân ngày giỗ đầu của nhà văn, 14 tháng 7 năm 2022


Bùi Bích Hà và Trần Mộng Tú
(Bùi Bích Hà - Mất một năm)


Một năm rồi đấy, thời gian đi nhanh lắm, 

nhất là với những người chịu cảnh mất nhau trong đời sống. 

Em không thể nghĩ ra cả năm nay chúng ta không gọi nhau, không nghe thấy tiếng nhau, không gửi tin nhắn cho nhau. Chuyện này quả thật quá khó khăn cho cả chị và em. 

Chị bây giờ chỉ là “hồn sương bóng quế” 

còn em vẫn đặt trong đầu những câu hỏi “Tại sao” rất ngu ngơ. Cuối cùng chỉ là những giọt lệ rơi xuống ly cà phê buổi sáng, 

giọt nước mắt trên lưng bàn tay mỗi lần đi bộ buổi chiều, 

là khoảng trống mênh mông mỗi lần đứng trên sân thượng nhìn xuống cái hồ trước nhà.

Em nhớ chị nhiều lắm và em hồn nhiên tin là dù ở nơi đâu chị cũng rất nhớ em.



Nhật Nguyệt


Người đi không hề quay đầu lại

Gió thổi lá vàng bay thật xa

Mình tôi trơ vơ quãng đường vắng

nhật, nguyệt nào đứng giữa hai ta.



Chênh Vênh


Một năm không gặp mặt

Một năm không gọi tên

Một năm thư không nhắn

Chênh vênh giữa nhớ quên.



Chiều Ơi!


Bước từng bước từng bước

Buổi chiều, buổi chiều ơi!

Tiếng ai cười khúc khích

Ngoảnh đầu chiếc lá rơi.


Nằm Mơ


Gặp nhau ở trong mơ

Hai ta cùng tay nắm

Bước ra khỏi giấc mơ

Em nắm lấy tay mình.



Vũng Nước Buồn


Hôm đó chị bỏ đi

Em ngỡ chị quay lại

Nào ngờ chị như mưa

Để lại vũng nước buồn.




Hoa Mộc Liên


Tháng bẩy hoa Mộc Liên

Nở thơm dưới mái nhà

Chị không còn gọi nữa

Để chia mùi hương xa


Em không còn gọi nữa

Rụng rồi…một đóa hoa.



Tháng Bảy


Tháng Bảy ai ngồi nhớ ai

Câu thơ giọt lệ có dài như nhau

Tháng bẩy sợi tóc cũng đau

Lược nào gỡ được nỗi sầu chẻ hai

Tháng bẩy nắng cũng thở dài

Rụng bông hoa trắng rát vai áo người

Tháng bẩy đi tìm tiếng cười

Nghe trong viên sỏi tiếng cười vỡ tan.



Áo và Thơ


Chiếc áo em tặng chị

Ai đang mặc bây giờ

Có cho tay vào túi

Tìm ra được bài Thơ


Bài Thơ gửi hôm đó

Chị đã kịp đọc chưa

Hay vẫn còn trong túi

Áo đã bị đem cho


Áo trên vai người lạ

Hơi chị còn vương hương

Bài Thơ chắc đang khóc

Khói nhang nào còn thơm


Bài Thơ và chiếc áo

Đã bị lấy đi xa

Nhưng trên ngực của chị

Thơ cài một nhánh hoa.


tmt     -         Tháng 7-14-2022





Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2022

Norman Newell: Hoa Hồng Trắng Nhã Điển (Bản dịch của Trần Mộng Tú)

Hoa Hồng Trắng Nhã Điển
Hình minh hoạ, Rattakarn, Pixabay

Hoa hồng trắng sẽ nở

Anh cứ xa em đi
Em một mình cô độc
Em một mình phân ly
Hãy tạm biệt tình em
Cho đến khi hồng nở
ở bên dưới thung lũng
mùa Hạ sẽ đi qua
thời gian làm cách trở
cho cuộc tình hai ta

Rồi như hoa với xuân
Anh sẽ quay trở lại
Mùa xuân cũng trở về
Hoa hồng trắng sẽ nở
Anh cứ xa em đi
Tạm biệt người yêu dấu
Anh cứ xa em đi
Hoa hồng trắng sẽ nở
một mình em phân ly

Hoa hồng trắng sẽ nở
tạm biệt người tình si

Hoa hồng trắng sẽ nở
tạm biệt người tình si.

(tmt-Dịch)

White Rose of Athens

(Lyrics written by Norman Newell)

Till the white rose blooms again-
You must leave me,
leave me lonely
-So, goodbye my love till then-
Till the white rose blooms again-
The Summer days are ending in the valley-
And soon the time will come when we must apart-
But like the rose that comes back with the springtime-
you will return to me when springtime comes around –
Till the white rose blooms again-
You must leave me, leave me lonely –
So, goodbye my love till then –
Till the white rose blooms again –
Till the white rose blooms again-
You must leave me,
leave me lonely-
So, goodbye my love till then-
Till the white rose blooms again.
-Goodbye till then-Goodbye till then.

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2022

Trần Mộng Tú: Ngày Lễ cho Ông Bà và Các Cháu

Ngày Thứ Sáu, 27 tháng 5 vừa qua, chúng tôi tới nhà thờ Saint Louise ở Bellevue, nơi hai đứa cháu ngoại lên 9 và 11 của chúng tôi học để dự một Thánh Lễ. Trường chỉ có từ lớp Mẫu Giáo tới lớp 8. Hàng năm đều có một ngày trường học Công Giáo này tổ chức một buổi Lễ trong nhà thờ, gọi là ngày của ông bà. (Grandparents Mass) cho các cháu nhớ đến tình thương và công ơn của ông bà nội, ngoại.

Thánh Lễ năm nay do Thầy Cô và học trò của lớp 3 phụ trách. Trong thánh lễ cháu gái của tôi (9 tuổi) và mấy người bạn của cháu được chọn, thay nhau đọc lời nguyện, hát, trưng lên những posters cám ơn ông bà. Chúng tôi đi dự những buổi lễ này từ khi hai đứa bé còn học Mẫu Giáo. Lần nào đi dự cũng thấy trong lòng vừa vui mừng vừa ấm áp. Nhưng buổi Lễ năm nay thật là một buổi lễ làm trí tôi lao xao và hồn tôi run rẩy. Tôi vừa dự Lễ vừa hình dung ra ở Uvalde, Texas có những ông nội, ông ngoại, bà nội, bà ngoại đang khóc than cho những đứa cháu bé bỏng của mình, ở tuổi lên 9, lên 10 bị chết. Tưởng tượng l9 đứa bé học lớp 4 chết trong sợ hãi, chết oan uổng, chết tức tưởi bởi những viên đạn, dù chúng không phải đang sống trong một xứ sở có chiến tranh. Làm sao ông bà, cha mẹ chúng có thể mang vác nỗi đau đớn này.

Ở Mỹ, những học sinh bé bỏng này đã trên một lần là nạn nhân của súng đạn. Năm 2012 đã có 20 đứa bé ở trường Tiểu Học Sandy Hook- Connecticut cũng bị chết vì súng đạn, năm 2018 có 17 em ở Highschool Parkland, Florida cũng bị bắn chết, dù những em này đang ở trong một thành phố an bình.

Những nỗi đau của phụ huynh những học sinh này làm sao mà nguôi được. Có ông Bố mất con gái do súng đạn đã nói: “Tôi không được nhìn con gái tôi trưởng thành, nhìn con gái tôi tốt nghiệp, nhìn con gái tôi lập gia đình. Đến bao giờ thì người ta mới không cho mua bán súng tự do trên đất Mỹ.”

Tôi đọc trên Diễn Đàn Thế Kỷ, nhà báo Ngô Nhân Dụng cho biết: Nước Mỹ có 332 triệu người thì có 400 triệu khẩu súng trong tay tư nhân, như vậy là một người làm chủ hơn một khẩu súng. Nghe mà kinh hoàng. Tôi không nghĩ là tất cả người Mỹ nào cũng có súng trong nhà nên đã có người làm chủ 4, 5 khẩu súng nên số súng mới nhiều như thế.

Còn có bao nhiêu vụ bắn chết người lẻ tẻ hàng ngày, hàng tuần trên khắp nước Mỹ mà chúng ta không để ý đọc trên báo, trên mạng.

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2022

Trần Mộng Tú: Tháng Tư Tôi Hòa Giải Với Mình

Hình minh hoạ, hungyentran88, Pixabay

Vâng, tôi ở đây  

nơi xa lạ này được 47 năm  

tôi đã đi qua những rừng thông  

xanh ngọc tới chân trời  

tôi đi qua những mảnh đất  

có thật nhiều hoa dại  

những vườn cỏ vàng như hoa cải ở quê tôi  

 

 47 năm những mái nhà lạ thành thân thiện  

như những ngón tay trên bàn tay  

bàn tay có bao nhiêu đường chỉ  

ngang dọc thế nào  

rồi cũng nối vào nhau  

 


Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022

Trần Mộng Tú: Con Gà Ukraine Và Nhành Lúa Việt Nam

Chiến tranh đã đến Ukraine. Cả thành phố rách nát, những ngôi làng bị tàn phá đến tận cùng: giáo đường, trường học, siêu thị, hàng quán, công viên, các cửa hiệu mua bán lớn nhỏ… Gần như tất cả đã thành bình địa. Mọi người đã chạy đi thật xa dù không biết là sẽ đi tới đâu và dừng lại ở đâu. Đôi khi họ quay đầu nhìn lại, cố tìm những nóc nhà, những ngôi trường, những giáo đường. Nhưng không thấy gì cả ngoài những đám khói và những đám khói… chỉ còn những đám khói, thế thôi.

Thượng Đế thì thật xa mà người thân của họ thì tứ tán. Những người đàn ông ở lại để tử thủ, phụ nữ, trẻ em, người già bồng bế nhau đi. Đi đâu chưa biết, nhưng chắc chắn phải đi thật xa những nơi đang có bom, đạn trút vào, đang có những đám cháy.

Trong hoang tàn đổ nát, nếu cái gì còn tồn tại, còn sót lại ở những ngôi làng, ở những căn nhà thì đó là một phép lạ. khi bốn bức tường đổ xuống, cái nóc nhà cũng xụp xuống theo. Tất cả trút xuống như những bãi phế thải khổng lồ.

Thế mà ở Borodianka trong một căn nhà bị pháo kích trút vào, tất cả bàn ghế, tủ giường bị bốc cháy thành than củi, những bức tường của căn nhà rách nát, sập đổ, nhưng một cái tủ bát chén treo lửng lơ trong bếp còn sót lại một phần, mấy cái bình sứ nhỏ, vài cái đĩa bàn trên kệ vẫn lặng lẽ xếp hàng. Đặc biệt con gà bằng sành ở trên nóc tủ, vẫn đứng vững với tất cả vẻ đẹp còn nguyên vẹn của cái mào và cái đuôi. Nó đứng đó như một thách thức, như sắp sửa cất tiếng gáy, báo hiệu sự có mặt của mình.

Người dân Ukraine đã dùng hình ảnh con gà bằng sành mong manh, dễ vỡ vẫn tồn tại trong ngôi nhà bị tàn phá bởi pháo kích như một biểu tượng của sự kiên cường quật khởi.

Con Gà bằng sành đó có khác gì những bông hoa Hướng Dương to như một chiếc đĩa bàn (dinner plate) trên những chiếc cọng yếu ớt, luôn luôn tồn tại quay hướng về phía mặt trời. Đã bao nhiêu thế kỷ người dân Ukraine dùng màu sắc của hoa hướng dương (xanh và vàng) trên quốc kỳ của họ và hoa hướng dương được coi là quốc hoa của Ukrain. Hoa luôn luôn hướng về mặt trời để hưởng sự ấm áp. Hoa còn thể hiện sức mạnh của sự sống, chống lại tai ương và bệnh tật. Trong những dịp lễ hội các em bé và các thiếu nữ thường có vòng hoa trên đầu được kết bằng hoa hướng dương.

Hình minh hoạ, Jacques GAIMARD, Pixabay


Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2022

Trần Mộng Tú: Kinh Thơ

Hình minh hoạ, congerdesign, Pixabay
Em về qua cửa giáo đường
mở trang Cựu Ước nỗi buồn bỗng vui
Chúa trên cao cũng mỉm cười
bấc chưa thắp, nến đã ngời lửa thiêng

Tâm em nở đóa bình yên
những hàng ghế cũ ngồi thiền giữa trưa
dương cầm hàng phím ngủ mơ
Chúa nghiêng vai xuống những tờ kinh thơm

Em buồn Chúa cũng cô đơn
hoa mân côi nở trên tường nhã ca
vườn địa đàng táo trổ hoa
con rắn tiền kiếp bước ra tỏ tình

Adam quay mặt làm thinh
ừ thôi trái táo để dành trên cao
tiếc chi một chút má đào
thôi em trái cấm ngọt ngào quên đi

Tội tổ tông cánh chim di
thả trong bão cát bay về chốn nao

Em về giữa những vì sao
nến, hương thắp tự xứ nào đến đây
ôi em áo mỏng hồn gầy
mở trang kinh thánh hai tay thơm trầm

Chúa đưa vai gánh trầm luân
em đi bằng những gót chân tông đồ
ừ thôi cứ viết thành thơ
cứ gieo vần giữa những tờ thánh kinh

Cho anh bông huệ trắng tinh
con chim vỗ cánh phục sinh trong hồn
Chúa hôn lên những vết thương
chuông nhà thờ dội bốn phương thái hòa


Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2022

Trần Mộng Tú: Những Người Lính Cũ

LTS. Bài viết sau đây của tác giả Trần Mộng Tú kể lại một chuyến về Việt Nam giúp đỡ thương phế binh VNCH theo một trong những chương trình do nhà văn Văn Quang sáng lập. Tác giả ghi lại mấy dòng cho Tòa soạn :

Xin gửi theo bài viết từ năm 2007, sau chuyến đi thăm TPB về, để các anh chị hiểu rõ hơn việc làm của nhà văn Văn Quang.
Tmt

Hai người phụ nữ chở nhau trên chiếc xe gắn máy đi vào thành nội Huế, dưới cơn mưa đầu tháng 11. Nước ngập ngang xe, người chở xe là một Ma sơ trẻ, quay đầu lại nói với người ngồi phía sau:

- Cô à, mình xuống dắt xe đi bộ, kẻo nước vô trong máy xe, tắt máy bây giờ thì khổ lắm.

Cả hai xuống xe, trời tối, mưa trên đầu, nước lụt ngang bắp chân, hai người phụ nữ vừa đi vừa tìm số nhà.

Ma sơ, người địa phương, còn trẻ lắm, và tôi đến (hay về) từ một nơi bên kia địa cầu. Ma sơ chắc đã quen với mưa lũ, và đường phố nên đi nhanh hơn trong khi tôi vừa lạnh vừa dò dẫm trong nước, bước hụt vào một cái ổ gà hay vấp vào vỉa hè, chao đi xuýt ngã mấy lần. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm được số nhà muốn tìm. Có người đàn bà đang tát nước ra ngoài lối đi. Tôi hỏi bà:

- Thưa có phải nhà của ông Hồng không ạ?

- Dạ phải, mời bà vào.

Bà mở cổng, chúng tôi vào một lối đi dài, bên phải là mặt chính của nhà, bên trái có năm ba bụi cây cao thấp, trời tối quá không nhìn rõ những chiếc lá, bóng tối làm bụi cây trông như những cái dù to mầu đen. Bà chủ nhà như được báo trước sẽ có khách, mời khách đi thẳng vào cuối nhà, chỉ tay lên chiếc gác lửng:

- Em tôi ở trên đó, bà cứ leo lên.

Bà nói xong đi ra, tiếp tục cúi xuống tát nước từ trong nhà ra ngoài đường. Ma sơ ở bên ngoài trông xe, tôi đứng tần ngần nhìn chiếc cầu thang, rồi rụt rè leo lên những bực gỗ nhỏ. Một người đàn ông đang ngồi trên đó đón tôi bằng khuôn mặt rạng rỡ:

- Em có nhận được phôn từ hai hôm nay ở Sài Gòn, nói là sẽ có người ở bên đó đến thăm (Anh dùng chữ bên đó để chỉ người ở nước ngoài về).


Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2022

Trần Mộng Tú: Trẻ Em và Chiến Tranh

BRATISLAVA, Slovakia (NV) : Cậu bé Hassan phải tự mình bỏ nhà ở Zaporizhzhia, miền Đông Ukraine, đi lánh chiến tranh vì mẹ em không thể để bà ngoại ở lại một mình.


Cậu bé Hassan

11 tuổi ở miền Đông Ukraine


vừa bằng tuổi của Oliver

cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ


Hai cậu bé ở cách nhau hơn 5 ngàn dặm


Oliver and his dog  Dixie
Oliver biết phụ mẹ đem rác từ bếp ra bỏ vào thùng ở bên hông nhà

Oliver biết làm bánh rice crispy, một món mà ông ngoại rất thích


Oliver dắt chó ra đường mỗi buổi chiều và thường cùng chó ghé vào nhà ông bà ngoại bên dưới con dốc

để nghỉ chân và ăn một cây cà-rem

rồi lại quay về nhà

Oliver thường gọi mẹ để báo

con đang ăn cà-rem ở nhà Bà, con sắp quay về


Bà ngoại của Oliver luôn luôn đứng nhìn theo

cứ lo lắng mơ hồ

một con dốc, từ đường 171 đến đường 173 có an toàn không


(Cô Thơ Thơ biết kêu ầm lên: chị đừng cho cháu đi một mình nhỡ người xấu bắt mất thằng bé)



A person wearing a hat and holding a cup

Description automatically generated with low confidence


Hassan được thiện nguyện viên cho thức ăn và nước uống khi đến biên giới với Slovakia hôm Thứ Bảy, 5 Tháng Ba. (Hình: Slovak Interior Ministry)



Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022

Trần Mộng Tú: Chim Mang Thai Trong Vườn Xuân

Seattle giữa tháng Hai chưa vào xuân, tháng Hai còn cái giá lạnh của mùa đông kéo dài, ban ngày gần 50 độ F, nhưng buổi tối xuống dưới 30 độ. Ngày lập Xuân (the Spring Equinox) năm nay sẽ vào ngày 20 tháng 3, nhưng thật ra những bông hoa Báo Xuân bao giờ cũng nở trước dù trời vẫn còn lạnh.

Buổi sáng thức dậy, kéo màn, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mảnh vườn trắng xóa, như có ai mang đường rắc đêm qua.Tuyết đấy, tuyết rơi rất nhẹ và rất khẽ, như đường bột rắc trên mặt cái bánh, ngon thật, chỉ muốn chạy ra sân cắn thử một miếng.

Những con chim sẻ đến thật sớm, ríu rít trên cái máng thức ăn treo dưới tán cây Magnolia, chúng làm tung tóe thức ăn trên góc mảnh sân gạch tầu. Những con hay vào vườn nhất là Dark eyed Junco, chúng có cặp mắt đen lánh, lông mầu sắc pha trộn hấp dẫn: Đen, nâu nhạt, nâu đậm, màu cam ở lưng và ánh lên với cái bụng trắng. Rồi những con American Robin với cái bụng màu ngói đỏ hay màu cam nhạt lấm tấm đen. Lâu lâu cũng có những anh Quạ đen -Common Raven ở đâu bay tới, mấy anh này to xác, tiếng kêu ồn ào, làm xáo động cả mảnh vườn yên tĩnh.

Tất cả những con chim này chúng làm nên mùa Xuân ấm áp và mùa Hạ rộn ràng. Tiếng kêu ríu rít không véo von nhưng nghe như tiếng của trẻ thơ tranh nhau một món đồ chơi. Chim cũng tranh nhau đậu trên những cái trạc của máng ăn, tranh nhau bay lên bay xuống từ những nhánh cây xanh tới cái mảnh sân gạch tầu đỏ au bên dưới. Mấy viên gạch đỏ lấm tấm kê vàng.

Như người, chim cũng có bầu bạn, có sanh trứng ấp con để bảo tồn nòi giống. Cha cũng tha cành nhỏ, cỏ khô về làm tổ, Mẹ ấp trứng cho con ra ràng.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2022

Trần Mộng Tú: Nét Xuân Sơn (Gửi PXĐ)

Hình minh hoạ, PXĐ

Mồng hai Tết mở cửa ra thấy núi  

em đón núi vào mời chén trà xanh  

núi cúi xuống soi mình trong đáy tách  

nét xuân sơn trong làn khói mong manh  

 

Núi bao năm mà hồn còn xanh biếc  

sương trên vai vẫn ấm áp bốn mùa  

tuyết phủ trên đầu thản nhiên giũ xuống  

nắng bao dung độ lượng những cơn mưa  

 

Em bao năm miệt mài từng xuân tới  

giơ tay ra quơ vội nắm thời gian  

mang tuổi mình nhuộm xanh cùng với tóc  

dối gian nhau lừa cả đến hồng nhan  

 

Em với núi khẽ nghiêng đầu đối ẩm  

núi chia cho em một mảnh tâm xuân  

ngửa cổ uống niềm an nhiên của núi  

chờ mùa xuân chẩy xuống một thâm ân  

 

Cả không gian như chìm trong thinh lặng  

chỉ còn nghe tiếng thở của cánh trà  

núi với người bỗng chẳng còn hiện hữu  

khí hạo nhiên đã xóa dấu hai ta.  

 

tmt  

Khai Bút Mồng Hai  

Xuân Giáp Ngọ 2014