Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời Sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thời Sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

Trân Văn: Họ đang làm gì với Cái Lớn – Cái Bé?

Sơ đồ dự án hệ thống cống đập chắn mặn trên Sông Cái Lớn- Sông Cái Bé, sẽ tác động trên 1/4 diện tích toàn ĐBSCL và ảnh hưởng tới đời sống hàng triệu cư dân trong vùng. [nguồn: Ánh Sáng và Cuộc Sống - Ngô Thế Vinh cung cấp]

Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn (Bộ NN – PTNT) vừa phê duyệt “Dự án Hệ thống thủy lợi Cái Lớn - Cái Bé giai đoạn 1” (1). Động tác này chẳng khác gì việc định nghĩa lại cống hiến theo hướng: Vận động trí thức hiến hết tâm lực, trí lực để giới hữu trách vứt xuống… cống!

***

Bộ NN – PTNT trình “Dự án Hệ thống thủy lợi Cái Lớn - Cái Bé giai đoạn 1” cho Thủ tướng Việt Nam hồi tháng 4 năm 2017 và 12 ngày sau, dự án trị giá 3.309,5 tỉ đồng này được Thủ tướng Việt Nam phê duyệt.

Trong khi Bộ NN – PTNT Việt Nam khẳng định, dự án vừa giúp kiểm soát mặn trong khu vực có diện tích 909.000 héc ta, vừa giải quyết mâu thuẫn giữa vùng nuôi trồng thủy sản ven biển và vùng sản xuất nông nghiệp của các tỉnh Kiên Giang, Hậu Giang, Bạc Liêu thuộc lưu vực sông Cái Lớn - Cái Bé. Đồng thời, góp phần phát triển thủy sản ở vùng ven biển Kiên Giang. Chủ động ứng phó biển đổi khí hậu, nước biển dâng, tạo nguồn nước ngọt cho vùng ven biển để giải quyết tình trạng thiếu nước ngọt vào mùa khô, phòng chống cháy rừng, đặc biệt trong những năm hạn hán, góp phần phát triển kinh tế, ổn định xã hội. Tăng cường khả năng thoát lũ, tiêu úng, tiêu chua cải tạo đất phèn và kết hợp phát triển giao thông thủy bộ trong vùng dự án... thì nhiều chuyên gia phân tích đó là ảo vọng, không chỉ làm công khố mất toi 4.000 tỉ mà còn hủy diệt môi trường, kinh tế, xã hội ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL).

Phạm Chí Dũng: Metro số 1, ‘Đảng ngồi xổm trên pháp luật’ và những bàn tay đen đúa

Metro Sài Gòn còn trong quá trình xây dựng. (Hình: datchinhchu.org)

Cảnh nạn Metro số 1


Vụ “Bộ Chính trị đồng ý chủ trương điều chỉnh tổng mức đầu tư metro số 1 và 2 ở Sài Gòn lên 95,000 tỷ đồng” xảy ra ngay vào những ngày đầu năm dương lịch 2019 xứng đáng không chỉ như một chứng cứ trắng trợn và thô bạo cho đúc kết dân gian “Đảng ngồi xổm trên pháp luật,” mà còn có thể khiến bật ra một âm mưu gài nhau trong nội bộ: thấy “nuốt” không trôi núi tiền cao ngất, một số cá nhân liền đẩy trách nhiệm và hậu quả phát sinh cho tập thể theo truyền thống vốn có của một đảng vô trách nhiệm với dân tộc.

Vụ scandal trên xảy ra trong cảnh nạn của một bức tranh nhuốm màu chết chóc đã được khởi sự vào đầu Tháng Mười Một, 2018: ông Võ Phi Anh, mới có 54 tuổi và là phó tổng giám đốc Cienco 6 đơn vị thi công một số hạng mục thuộc công trình tuyến metro số 1 tại TP.HCM, chết trong tư thế treo cổ ở cầu thang văn phòng làm việc. Cái chết bằng dây thừng này bị nghi vấn cao về tiêu cực của những quan chức phụ trách dự án này.

Không bao lâu sau cái chết trên, phía Việt Nam đã bị Nhật Bản kéo áo đòi số tiền $100 triệu còn thiếu nhà thầu Nhật trong thi công dự án Metro số 1 Bến Thành – Suối Tiên ở Sài Gòn.

Lê Phan: Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ

Tổng Thống Trump đã không giữ bí mật gì về sự ác cảm của ông đối với Liên Hiệp Âu Châu trong cuộc gặp với Thủ Tướng Anh Theresa May hồi 13 Tháng Bảy, 2018. (Hình: Jack Taylor/AFP/Getty Images)

Hôm Thứ Ba tuần rồi, một viên chức Âu Châu cho báo chí biết là chính phủ Trump đã hạ vị thế ngoại giao của sứ bộ Liên Hiệp Âu Châu ở Hoa Kỳ từ năm ngoái nhưng không loan báo chính thức cũng như thông báo cho Liên Hiệp về thay đổi này.

Sau khi phản đối từ Brussels và thảo luận giữa Liên Hiệp Âu Châu và chính phủ Trump, việc phân loại lại sứ bộ và sự hạ chức theo đó của đại sứ của Liên Hiệp, ông David O’Sullivn, được biết đã được lật ngược, ít nhất là tạm thời.

Tổng Thống Donald Trump đã thường chỉ trích các định chế đa phương, và ông ngoại trưởng của ông, ông Mike Pompeo, đã đọc một bài diễn văn khiêu khích ở Brussels hôm 4 Tháng Mười Hai, 2018, trong đó ông đặt câu hỏi về giá trị của các tổ chức quốc tế và những định chế như Liên Hiệp Quốc và Liên Hiệp Âu Châu. Rồi ông Pompeo hỏi là liệu Liên Hiệp Âu Châu đang “bảo đảm quyền lợi của các quốc gia và công dân của họ được đặt trên những viên chức ở Brussels.”

Từ Thức/Paris: À, thì ra thế…

Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức vẫn còn bị giam và chịu đựng những đòn thù hèn hạ của chế độ giáng lên tinh thần lẫn thể xác, nhưng vẫn luôn kiên cường như "cây tùng trước bão." (Hình: Internet)

Có người đặt câu hỏi tại sao một nước tương đối nhỏ như Việt Nam có thể trở thành nhà tù chính trị lớn thứ nhì trên thế giới, sau Trung Cộng, theo tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới.

Câu hỏi vừa được trả lời một cách dứt khoát.

Nguyên nhân chính, không phải bởi vì nhà tù là cơ sở huyết mạch cho sự tồn tại của một trong những nước Cộng Sản cuối cùng trên trái đất.

Nguyên nhân chính, không phải bởi vì Việt Nam là một nước độc tài tàn bạo. Những người còn lương tri, dám mở miệng hay ngo nghoe đụng tới nhà nước, nhất là nhà nước Tàu, làm sứt mẻ tình hữu nghị Hoa Việt, đều lãnh án tù nặng, hơn cả tội cướp của, giết người: 5, 10, 15 hay 20 năm tù.

Câu trả lời dứt khoát, đơn giản và thông minh, đến từ bộ trưởng Công An Tô Lâm: Việt Nam nhiều tù nhân bởi vì “chế độ (ăn uống) của phạm nhân quá cao, nhiều người tìm đủ mọi cách để vào tù.’’

Ông ta nói: Ngoài đời, ngưuời nghèo không không kiếm được 17 kg gạo, 15 kg rau mỗi tháng như phạm nhân.

À, thì ra Việt Nam vẫn còn là một nước đói khổ. Thì ra trong lúc đầy tớ sống như triệu phú Tây, Mỹ, thì nhân dân vẫn còn chạy kiếm không ra mấy ký gạo, vài bó rau.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2019

Ngô Nhân Dụng: Người Việt: Một câu chuyện Mỹ-Việt

Cố nhà báo Đỗ Ngọc Yến. (Hình: Tài liệu Người Việt)

Khi báo Người Việt ra đời, Internet chưa thông dụng, không ai tưởng tượng ra Người Việt Online hay Người Việt TV. Chủ tâm của ông Đỗ Ngọc Yến là xuất bản tờ báo in trên giấy, mãi mãi. Không ai ngờ ngày nay số người làm việc để xuất bản tờ báo Người Việt in trên giấy chỉ bằng một nửa số người làm cho ra tờ báo trên mạng, trong đó có phần truyền hình.

Năm 1978 số người Việt chạy thoát chế độ Cộng Sản ra sống ở nước ngoài còn ít, ở nước Mỹ chỉ gần 200,000, tại Quận Cam chưa tới 40,000. Tờ báo Người Việt đầu tiên chưa in tới 1,000 bản, phát hành tới San Diego và Los Angeles là xa nhất. Hiện nay có bốn triệu người Việt ở ngoài. Năm 2018, có ngày hơn 600,000 người vào đọc Người Việt trên mạng, từ khắp thế giới. Mỗi ngày, số người sống ở Việt Nam đọc báo Người Việt đứng thứ nhì, chỉ thua ở Mỹ. Nếu không có bức tường lửa thì độc giả Người Việt ở Việt Nam chắc sẽ đông nhất.

Tại sao Người Việt có thể phát triển như vậy?

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

Phạm Chí Dũng: Vì sao không công bố phiếu tín nhiệm của ông Trọng?

Nếu không đạt được số phiếu tín nhiệm đủ cao để đủ thuyết phục quần thần, Nguyễn Phú Trọng đã không thể ‘rửa mặt’ trọn vẹn cho scandal Hội nghị trung ương 10 vào đầu năm 2015.

Khác hẳn với lối nhanh nhảu công bố kết quả phiếu bầu ‘tôi bất ngờ’ 100% cho ghế tổng bí thư của Nguyễn Phú Trọng đại hội 12 vào đầu năm 2016 và ’99,79%’ cho ghế chủ tịch nước của cùng chủ thể tại hội nghị trung ương 8 vào tháng 10 năm 2018, cho tới nay vẫn chẳng hiện ra bất kỳ một dấu hiệu nào đảng sẽ công bố kết quả ‘phiếu tín nhiệm Bộ Chính trị và Ban Bí thư’, đặc biệt là kết quả phiếu tín nhiệm dành cho ‘Tổng chủ’ Nguyễn Phú Trọng, sau khi Hội nghị trung ương 9 vào tháng 12 năm 2018 đã lặng trôi qua khá lâu.

‘Tốt khoe xấu che’


Theo một cơ chế đặc thù riêng có của đảng Cộng sản Việt Nam và rất ăn nhập với ‘đảng anh’ ở Trung Quốc, toàn bộ hệ thống tuyên giáo, báo đảng lẫn hơn 800 tờ báo nhà nước đều không ngoài vòng kiểm soát của Ban Tuyên giáo trung ương, Ban Bí thư và đứng trên tất cả là tổng bí thư. Ứng với truyền thống ‘tốt khoe xấu che’ đã tồn tại quá dai dẳng trong nội bộ đảng từ nhiều năm qua, kết quả các cuộc bỏ phiếu hoặc lấy phiếu tín nhiệm quan trọng được tính toán có ‘giải mật’ hay không không chỉ nhắm đến mục tiêu ‘khai sáng’ cho dân chúng và cho cả ‘các thế lực thù địch trong và ngoài nước’, mà còn phụ thuộc vào những tính toán lợi ích của cán cân quyền lực trong đảng nghiêng về ai hoặc bị chi phối bởi thế lực chính trị nào vào từng thời điểm.

Kami: Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung không đủ năng lực pháp luật để làm chính khách?

Ngay sau khi một clip dài khoảng 9 phút ghi lại hình ảnh Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung và các cộng sự tiếp dân, được phát tán nhanh một cách chóng mặt trên mạng xã hội ít ngày. Người ta không ngạc nhiên khi thấy Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội ra một quy định "công dân không được ghi âm, ghi hình khi chưa được sự đồng ý của cán bộ tiếp dân", mà người ký không ai khác vẫn là ông Chung, Chủ tịch Hà Nội. Đáng chú ý trong clip này có ghi lại việc đôi bên đã xảy ra việc cãi cọ, kể cả việc có các phản ứng ngăn cấm, giằng co thiết bị ghi hình.

Đó là việc thiếu tôn trọng quyền của công dân, với mục đích giám sát nhà nước trong khi tiếp dân. Đây được coi là hành động "ăn miếng, trả miếng" đẫm chất công an, đã thể hiện một thứ tư duy kém hiểu biết, thiếu tôn trọng luật pháp nhà nước, không tôn trọng người dân... của ông Nguyễn Đức Chung.

Người ta không thể tưởng tưởng được rằng, với tư cách từng là một ủy viên của Ủy Ban Tư pháp Quốc Hội, một Tiến Sĩ Luật, mà ông Nguyễn Đức Chúng lại không nhớ rằng, tại điều 28, Hiến Pháp Nước Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam năm 2013, đã ghi rõ:

"1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở,địa phương và cả nước.
2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân.".

Trân Văn: Báo chí cách mạng thỏ thẻ vụ Vườn Rau Lộc Hưng

Cưỡng chế Vườn rau Lộc Hưng.
Cuối cùng, hệ thống truyền thông chính thức của Việt Nam đã lên tiếng về vụ phá bỏ 112 căn nhà ở phường 6, quận Tân Bình, TP.HCM, hôm 4 tháng 1 (1).

Vụ cưỡng chế - thu hồi đất thuộc khu vực vẫn được dân chúng gọi là “Vườn rau Lộc Hưng” được nhiều người xem là một thảm án mới, chẳng khác gì thảm án Thủ Thiêm.

Hình ảnh đủ loại công an, dân phòng bao vây khu vực “Vườn rau Lộc Hưng”, cưỡng bức cư dân trong khu vực rời khỏi nơi cư trú, sau đó tổ chức gom, nhặt đủ loại vật dụng trong các căn nhà chất lên những chiếc xe vận tải chở đi đâu không ai rõ và điều động đủ loại phương tiện chuyên dụng san ủi toàn bộ nhà cửa ở khu vực “Vườn rau Lộc Hưng”, bất kể nạn dân liều mạng nằm xuống giữa đường, hy vọng thân thể họ có thể ngăn được xe ủi trườn tới, rồi những đứa trẻ ngơ ngác khi không còn chỗ chui ra, chui vào… làm cả triệu người ở cả trong lẫn ngoài Việt Nam bàng hoàng.

Tuấn Khanh: "Nói giọng Bắc, nhưng không gạt bà con"

(Ảnh: Fb Ky Mai)
Liên tục trong nhiều ngày, những nạn nhân của vụ cưỡng chiếm đất đai tại phường 6, Tân Bình, Sài Gòn xuất hiện trên các video - tự tố cáo và được phỏng vấn - đã mô tả khá rõ những gì đang diễn ra. Dĩ nhiên, giờ đây không còn một tên gọi nào khác, ngoài việc khẳng định sự bất lương của kẻ cầm quyền là điều cần phải ghi nhớ.

Hầu hết những người xuất hiện trên video đều nói giọng Bắc. Chỉ có một số ít người nói giọng Nam. Nhưng nguồn gốc của họ, là những người đã tìm cách di cư khỏi một chế độ đang âm mưu một cuộc đại cướp bóc và giết hại dân lành. Đấu tố, xét lại... ở miền Bắc sau 1954 là những minh chứng bằng lịch sử của máu và nước mắt Việt Nam, trên phông nền rầm rập tiếng hô vang chủ nghĩa quốc tế cộng sản, đậm màu Trung Quốc.

Những người nói giọng Bắc ở vườn rau Lộc Hưng hôm nay cũng run rẩy và đau đớn, không khác gì cha ông của họ vào những ngày ôm con gà, tượng chúa cùng niềm hy vọng vào Nam, rồi nghe người thân của mình bị chôn sống, bị chặt đầu ở quê mình mà bàng hoàng vì thấy mình may mắn còn sống sót. Những người nói giọng Bắc thật thà, chỉ mong được sinh sống làm ăn. Khốn khó mấy cũng cam, bắt đầu lại mọi thứ cũng thuận. Trên tay của họ là cái cuốc, hạt giống và mồ hôi thấm đất. Họ không chọn cầm AK, hay bao bố để bắt cóc ai đi trong đêm khuya vì lý tưởng đại đồng.

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

Phạm Chí Dũng: Vì sao EVFTA không được ký vào cuối năm 2018?

EVFTA đã không được ký vào cuối năm 2018.

Hành động cuối cùng của Liên minh châu Âu (EU) vào cuối năm 2018 nhằm cố gắng thuyết phục chính thể độc đảng ở Việt Nam cải thiện nhân quyền là một cuộc làm việc của tổ hợp đại sứ nhiều nước phương Tây, được dẫn đầu bởi Đại sứ của EU, với chính phủ Việt Nam về sự cần thiết hoãn hoặc hủy bỏ bộ luật quá gây tai tiếng và nguy hiểm cho quyền con người là Luật An ninh mạng.

Vì sao Phúc không nói về ‘thắng lợi EVFTA’?


Nhưng đã không có một quan chức chính phủ có trọng lượng nào ra tiếp phái đoàn trên. Thay vào đó chỉ là Mai Tiến Dũng - Chủ nhiệm văn phòng chính phủ, một chức vụ thường được xem là ‘đầu sai’ hơn là có ý nghĩa quyết định những vấn đề lớn.

Và quả thực sau đó, ngày 1 tháng 1 năm 2019, Luật An ninh mạng vẫn chính thức giương nanh múa vuốt theo lịch trình mà ‘Tổng chủ’ Nguyễn Phú Trọng đã sắp xếp, bất chấp phản ứng của cộng đồng quốc tế và chính phủ nhiều nước phương Tây.

Trân Văn: Mục tiêu không phải là Trần Tuấn Anh!

Người mẫu Thủy Hương, vợ Bộ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh

Ông Trần Tuấn Anh, Bộ trưởng Công Thương, vừa gửi thư xin lỗi toàn dân vì lạm dụng quyền lực, dùng công xa đón vợ con ở phi trường, buộc hàng trăm người khác phải chờ khi chuyến bay VN262 từ Sài Gòn ra Hà Nội, đến phi trường Nội Bài hôm 4 tháng 1.

Suốt tuần vừa qua, cho dù cả mạng xã hội lẫn hệ thống truyền thông sôi sùng sục vì chuyện này nhưng xét cho đến cùng, quý tử của ông Trần Đưc Lương, cựu Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và vợ ông ta đều không có lỗi…

***

Nếu hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam thật sự sòng phẳng về quyền và trách nhiệm, chắc chắn không có chuyện Bộ Công Thương dành đến hai công xa, làm sẵn thẻ ra vào khu vực đặc biệt có giá trị dài hạn để cả hai công xa này có thể đưa - đón ông Anh tại chân cầu thang lên - xuống phi cơ bất cứ lúc nào (1).

Trả lời tờ Tuổi Trẻ, ông Trần Hoài Phương, Giám đốc Cảng vụ Hàng không miền Bắc, khẳng định, việc cấp thẻ ra vào khu vực đặc biệt dưới hình thức dài hạn để đưa – đón ông Anh tại chân cầu thang lên - xuống phi cơ là chuyện tất nhiên vì có… qui phạm pháp luật xác nhận ông Anh là một trong những người có… đặc quyền thụ hưởng đãi ngộ đó.

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Thằng Bất Hảo



Nhiều người cho rằng, Cambodia đã đi trước Việt Nam một bậc về mặt dân chủ, rằng xã hội dân sự đã nở hoa, rằng quốc gia này sẽ là người tiên phong của vùng Đông Dương về tự do, dân chủ và sự phát triển kinh tế – kinh trị. Vài năm sau, chúng ta bắt đầu khóc than về một nền dân chủ kiệt sức và hấp hối. Điều gì đã xảy ra?Nguyễn Quốc Tấn Trung

Bởi tính hà tiện (và cũng vì thói quen luôn thức sớm) tôi hay rời Bangkok lúc trời còn tối, và đến Phnom Penh khi vừa sáng bạch. Chuyến bay đầu ngày bao giờ cũng rẻ, ít ra thì cũng rẻ hơn được năm/bẩy Mỹ Kim. Đỡ được đồng nào hay đồng đó.

Phi đạo vắng ngắt nhưng phi trường thì ồn ào hơn thường lệ vì có nguyên cả một đoàn du khách Trung Hoa (gần cả trăm người) đang lào xào trò chuyện hơi lớn tiếng. Tôi gặp họ hoài, ở khắp mọi nơi, nghe riết cũng quen nên không có gì để phàn nàn cả. Hơn nữa – tự thâm tâm – tôi tận tình chia sẻ với nỗi “hạnh phúc vỡ oà thành tiếng” của hằng tỉ con người (vừa được xổ lồng) sau hơn nửa thế kỷ bị giam cầm, trong bức màn sắt

Nguyễn Trang Nhung: Việt Nam đứng thứ 139/167 về chỉ số dân chủ 2018

Democracy Index (DI), chỉ số dân chủ, là một thước đo về mức độ dân chủ của các quốc gia trên thế giới, được khảo sát và tổng hợp bởi Economist Intelligence Unit (EIU), một bộ phận của The Economist Group của Anh.

EUI lần đầu đo đạc DI vào năm 2006, thông qua các khảo sát tại 165 quốc gia và 2 vùng lãnh thổ. Các lần tiếp theo là vào các năm 2008 và liên tục từ 2010 đến nay (không có các năm 2007 và 2009).

DI được tính theo 5 chỉ số thành phần:

I1: Quy trình bầu cử và sự đa nguyên (Electoral process and pluralism)

I2: Hoạt động của chính quyền (Functioning of government)

I3: Sự tham gia chính trị (Political participation)

I4: Văn hóa chính trị (Political culture)

I5: Các quyền tự do dân sự (Civil liberties)

Các quốc gia trong xếp hạng của EUI được phân thành bốn loại dựa trên DI:

1. Dân chủ đầy đủ (Full democracy): (DI ≥ 8)[1]

2. Dân chủ khiếm khuyết (Flawed democracy): (6 ≤ DI < 8)[2]

3. Chế độ hỗn hợp (Hybrid regime): (4 ≤ DI < 6)[3]

4. Chế độ chuyên chế (Authoritarian regime): (DI < 4)[4]

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

Ngô Nhân Dụng: Kim Bình Trump

Kim - Bình - Trump, ba nhà lãnh đạo làm đau đầu thế giới. (Hình: Fred Dufour, Brendan Smialowski, Toru Yamanaka/AFP/Getty Images)

Trong khi Tổng Thống Mỹ Donald Trump đang lo xây bức trường thành bảo vệ biên giới phía Mexico ngăn chặn hàng ngàn di dân từ Trung Mỹ chạy lên và thương thuyết với đảng Dân Chủ để mở cửa chính phủ, thì chính phủ Mỹ cũng đang lo hai việc ngoại giao: Tiếp tục thương thuyết với Bắc Kinh để giảm bớt cuộc chiến tranh thương mại, đồng thời chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ 2019 giữa ông Trump và nhà độc tài đỏ Bắc Hàn.

Đúng lúc đó, Chủ Tịch Bắc Hàn Kim Jong Un đi xe lửa qua đêm tới Bắc Kinh theo lời mời của Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Chuyến sẽ đi kéo dài bốn ngày, cho thấy đây không phải là một cuộc gặp gỡ xã giao. Kim Jong Un chắc không bao giờ nghĩ đến chuyện xã giao; mặc dù tới gặp Bình đúng ngày sinh nhật 35 tuổi!

Kim lên nắm quyền suốt sáu năm mà không qua trình diện Bình, cho đến Tháng Ba năm ngoái, trước khi gặp Trump. Sau khi gặp Trump ở Singapore, Kim qua Bắc Kinh ngay, từ đó tới nay đây là lần thứ tư trong 10 tháng. Có lẽ chàng Kim muốn vấn kế đàn anh Trung Cộng sẽ làm gì khi gặp Trump trong tháng tới, cho đúng tình thầy trò. Nhưng chắc chắn Kim gặp Bình để xin ủng hộ cho vững tâm trước khi đi kỳ kèo mặc cả với Trump.

Người Việt: Các bằng hữu nhớ về nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo

Cố nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo (bên phải) và cố nhạc sĩ Văn Cao (trái). (Hình: Facebook Nguyen Trong Tao)

Nhà thơ, nhạc sĩ, nhà báo, cựu chiến binh Nguyễn Trọng Tạo qua đời ở Hà Nội vào 7g50 tối ngày 7 tháng Giêng, năm 2019.

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo là cựu sỹ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam (nhập ngũ năm 1969), ông đại diện cho một thế hệ đã trải qua ba cuộc chiến. Sau này, ông bày tỏ quan điểm ủng hộ cho chính sách dân chủ hóa đất nước. Trong một lần trả lời phỏng vấn với BBC năm 2016, ông chia sẻ:

“Tân quan tân chính sách là người ta nói đúng, thế còn tân quan cựu chính sách thì cái đấy là một cái thật đáng buồn. Bởi vì người Việt nói là ‘cờ đến tay ai người ấy phất’, tôi mong những người trẻ hãy dũng cảm lên và hãy vì đất nước.”

Ông cũng kêu gọi nhìn vào nhân dân, giải phóng dân trí và nhìn ra thế giới.

Phạm Chí Dũng: Vừa làm ‘Tổng – Chủ’, nay lại là ‘đồng thủ tướng’

Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đọc tờ trình trước Quốc hội về việc phê chuẩn CPTPP.

Quên và nhớ


Chỉ có thể là thâm ý của Nguyễn Phú Trọng - một ‘người Bắc, có lý luận’ và không thiếu chất thâm nho. Trừ ra những phát ngôn trên trời về ‘đất nước ta có bao giờ được như thế này không’ mà hầu như chẳng đoái hoài gì đến ngày càng nhiều người dân bị bần cùng hóa như thời thực dân - một sự thật chứng minh rằng ông ta đã quên hẳn dân chúng, Trọng lại chẳng hề bỏ ngoài trí nhớ những chuyện vặt vãnh, tiểu xảo và lục đục quyền lực trong nội bộ đảng của mình.

Ngày 28 tháng 12 năm 2018, người vừa trở thành ‘tổng chủ’ đã nghiễm nhiên dự hội nghị của chính phủ với các địa phương và lãnh luôn trách nhiệm ‘phát biểu chỉ đạo’, mà không phải là vai trò của Thủ tướng Phúc được nói lời cuối cùng. Đó là cách mà Nguyễn Phú Trọng đã kỷ niệm tròn một năm kể từ lần đầu tiên ‘dự họp và chỉ đạo chính phủ’ vào cuối năm 2017.

Hình ảnh trên cũng rất giống với thế ngồi ngay chính giữa - vị trí chủ tọa - của Ủy viên thường vụ đảng ủy công an trung ương Nguyễn Phú Trọng, trong khi bí thư cơ quan này là Bộ trưởng công an Tô Lâm thì chỉ ngồi kế bên như thể ‘chầu rìa’.

Trương Duy Nhất: Lộc Hưng - không chỉ là đất đai


“Hôm nay anh chị ngủ ở đâu?

Hôm nay anh chị vẫn ngủ tại nhà, đồ đạc trong phòng còn nguyên vẹn, chưa một món nào được chuyển đi. Mặc dù họ cố tình cho mọi người trong vườn rau biết ngày mai sẽ đến cướp phá nhưng anh chị không thể đi.

Ra tù, chị quen và cưới anh, người đàn ông tù gấp 4 lần án chị phải chịu. Khi bé Tôm ra đời, hai vợ chồng những tưởng cuộc đời sẽ mỉm cười sau bao bất công và mất mát. Nhưng rồi sắp tới đây, chính quyền Cộng Sản có thể lại tiếp tục phá hủy tất cả, một lần nữa giết chết cuộc đời anh chị.

Chị là nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên, người phải chịu 4 năm tù cho việc giăng băng rôn Hoàng Trường Sa là của Việt Nam và những bài viết về hai quần đảo này. Nhiều người sẽ nghĩ rằng làm gì có chuyện đó, nhưng sự thật là ngày đó, chị đã phải trả giá từ rất sớm, khi mà Internet chưa phát triển, nhiều người không biết Hoàng Trường Sa ở đâu trên bản đồ địa lý.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2019

Lê Phan: Câu chuyện đầu năm

Chiến dịch “kêu gọi Oprah” tranh cử tổng thống sẽ ồn ào quá nên có thể bà khó cưỡng. Trong hình, tỷ phú Oprah Winfrey (trái) trong buổi ra mắt hồi ký “Becoming” của cựu Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama hôm 13 Tháng Mười Một, 2018, tại Chicago, Illinois. (Hình: Scott Olson/Getty Images)

Không khác gì các ông bà thầy bói đoán mò tương lai là một việc mà nhà báo thích làm. Và thường thì các nhà báo cũng sai như mọi lời tiên đoán khác bởi vì có ai trong chúng ta thực sự có khả năng nhìn vào tương lai đâu.

Chẳng hạn nhớ lại cuộc bầu cử năm 2016 khi bên Cộng Hòa có đến 17 ứng viên chính. Đa số những nhà báo đều đặt cọc đánh cá cho cựu Thống Đốc Jeb Bush của Florida. Ấy vậy mà ông đã bỏ cuộc vào Tháng Hai năm đó, tức đến phát nghẹn khi nói đến ông Donald Trump, vốn xuất hiện và trở thành rõ ràng sẽ là ứng cử viên của đảng Cộng Hòa vào Tháng Năm. Thành ra chuyện tiên đoán ai sẽ ra đại diện cho đảng Dân Chủ sẽ là đề tài nhiều người chú ý.

Đi tìm một đối thủ Dân Chủ cho tổng thống

Phạm Chí Dũng: ‘Tổ tư vấn kinh tế của thủ tướng’ thực chất là gì?

Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc chúc mừng sau khi Việt Nam đánh bại Malaysia tại trận chung kết AFF Suzuki Cup giữa Việt Nam và Malaysia tại sân vận động Mỹ Đình, Hà Nội vào Thứ Bảy, 15 Tháng Mười Hai, 2018. (Hình: Minh Hoàng/AP)

Dự báo rất sáng sủa về kinh tế Việt Nam năm 2019 của Tổ Tư Vấn Kinh Tế của Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hầu như phản ngược với thực tế tối đen của nền kinh tế này trong 10 năm qua và một năm sắp đến chẳng đỡ đen tối hơn chút nào.

Bên trong và bên ngoài phòng họp


“Tổ tư vấn kinh tế của thủ tướng nhận định tiềm năng của nền kinh tế còn rất lớn và xuất hiện thêm không ít cơ hội mới. Nếu có giải pháp thực thi tốt, tận dụng được cơ hội mới, khai thác tốt hơn tiềm năng của nền kinh tế, trong hai năm tới vẫn có thể tiếp tục đà tăng trưởng.

Dự báo kinh tế năm 2019, Tổ Tư Vấn đưa ra 3 kịch bản. Theo đó, kịch bản 1 (dựa trên giả thuyết điều kiện bình thường của nền kinh tế), GDP tăng trưởng trung bình 6.86%/năm cho giai đoạn 2018 – 2020. Kịch bản 2, con số này là 6.91% và kịch bản 3 là 7.06%.

Gió Bấc: Rụt rè Kỷ niệm chiến tranh biên giới Tây Nam, còn chiến tranh phía Bắc thì sao?

Sau nhiều năm im lặng, ngày 4-1 vừa qua, Việt Nam đã tổ chức kỷ niệm 40 năm cuộc chiến tranh biên giời Tây Nam với hình thức đơn giản có phần rụt rè so với các lễ kỷ niệm Kháng chiến chống Mỹ hay Cách Mạng tháng 8. Các cuộc mít tinh tổ chức cấp Trung ương, Hà Nội, TP.HCM và một số tỉnh thành, đều tổ chức trong hội trường, không có duyệt binh hay diễu hành của quần chúng. Một số hoạt động triển lảm hình ảnh một số bài viết theo kiểu hồi ức theo chủ đề ca ngợi thành tích quân đội và tình hữu nghị Việt - Nam Cam Pu Chia.

Thông tin mâu thuẫn và nhợt nhạt


Sự rụt rè ấy bộc lộ qua mâu thuẫn trong nội dung đưa tin của các cơ quan truyền thông cấp cao của Đảng. Cùng lễ mitinh kỷ niệm cấp trung ương nhưng Tạp chí Công Sản và Báo Nhân Dân đưa tin vai trò tổ chức lễ hoàn toàn khác nhau. Tạp chí Cộng sản bản điện tử đưa tin “Lễ kỷ niệm 40 năm Ngày chiến thắng chế độ diệt chủng Pol Pot” với nội dung “sáng 04-01, tại Hà Nội, Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Quốc hội, Chủ tịch nước, Chính phủ, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tổ chức Lễ kỷ niệm 40 năm Ngày chiến thắng chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và cùng quân dân Campuchia chiến thắng chế độ diệt chủng (07-01-1979 - 07-01-2019).

Tham dự buổi lễ, về phía Việt Nam có Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng; nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu. Các Ủy viên Bộ Chính trị: Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc; Phó Chủ tịch Thường trực Quốc hội Tòng Thị Phóng; Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng Trần Quốc Vượng…”{1}