Hiển thị các bài đăng có nhãn Thể thao. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thể thao. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2023

Từ Thức: Coi phụ nữ đá banh

2023 FIFA Women World Cup

Mặc dầu mù tịt về football, tôi không bỏ sót một trận nào trong giải vô địch bóng tròn phụ nữ thế giới (2023 Women’s World Cup. WWC) vừa chấm dứt, với trận chung kết gay cấn giữa Anh và Tây Ban Nha. Bởi vì cầu thủ phụ nữ duyên dáng hơn…đàn ông, và đá banh cũng đẹp hơn đàn ông. Fair-play hơn, ít thô bạo hơn, ít cá nhân chủ nghĩa hơn.

Trong bài về WWC 2019 (link đính kèm cuối bài), tôi nghĩ, hơn là những trận đá banh, đó những vũ điệu valse trên sân cỏ xanh biếc. Có một cái gì đó gần với nghệ thuật.

KỶ LỤC

Chắc chắn tôi không phải là trường hợp hiếm hoi của những tín đồ mới quy y túc cầu phụ nữ.

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2023

Nguyễn Hoàng Văn: Chính trị của bóng đá: câu chuyện từ nước Nga

Trả lời một ký giả ngay sau trận thua 0-4 truớc đội Maltida của Úc trong giải World Cup nữ vào tối 31/7/2023 tại Sydney, huấn luyện viên đội nữ Canada, bà Bev Priestman, tuyên bố rằng “bóng đá có thể tàn nhẫn” và “tối hôm nay nó đã tàn nhẫn như thế”. [1]

Bóng đá, nói theo nhà thể thao chuyên nghiệp này, có thể tàn nhẫn như chúng ta vẫn thường thấy ở sự tương phản trong hình ảnh hân hoan tột độ của bên thắng với bóng dáng thẫn thờ của bên thua. Thế nhưng đó chỉ là thể thao thuần túy. Khi bóng đá bị lôi kéo vào đường banh của chính trị thì sự tàn nhẫn sẽ nâng cao đến mức cùng tận, hạ thấp đến mức bần tiện và kéo dài đến mức tàn đời.

Đó chính là những gì chúng ta có thể nhìn thấy ở nền bóng đá Nga mà đài BBC đã tái hiện như là một phần trong thiên lịch sử truyền hình Communism And Football cực kỳ hấp dẫn. [2]

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2022

Nguyễn Xuân Thọ:Tiền không phải là tất cả – Nhưng đủ sức tạo dựng và tàn phá bóng đá.

Facebook: Tho Nguyen

2022 FIFA World Cup

Giải WC 2022 đã chỉ rõ sức mạnh của đồng tiền ở 2 trường hợp: Bóng đá Đông Á và Đông Âu.


Qatar hy vọng dùng tiền để nâng đội bóng của mình lên tầm thế giới, như họ đã làm trong hàng không, vũ trụ, truyền hình, giáo dục đại học, dầu khí v.v. Nhưng bóng đá khó hơn nhiều. Một nước với gần một triệu công dân và chỉ có 6.000 người biết đá bóng thì khó thể hy vọng vào một nền bóng đá mạnh. Có chăng chỉ là một nền bóng đá gà nòi. Các nước nhỏ như Croatia vẫn có thể có nền bóng đá mà ai cũng nể, vì đằng sau đó là cả một dân tộc hâm mộ. Người Qatar kéo đến sân xem đội nhà vì lòng tự hào, vì nghĩ rằng đội nhà sẽ oai lắm, chứ không mấy ai hâm mộ bóng đá. Khi đội nhà thua Ecuador đến quả thứ hai thì họ bỏ về hết, để cho các cầu thủ tội nghiệp cô đơn trên sân nhà. Đó không phải fan của một nền bóng đá. Tiền không mua được lòng hâm mộ là vậy.


Nhưng trường hợp của Nhật và Hàn quốc thì khác hẳn. Tại CHDC Đức năm 1968 tôi đã được xem trực tiếp đội tuyển Olympic Nhật ở Mexico. Khi họ thắng Nigeria và hòa Tây-Ban-Nha, hòa Brazil ở vòng bảng, chúng tôi đã gào khản cố vì mừng vui cho dân da vàng. Cuối cùng, đội Nhật giành huy chương đồng. Khi đó không phải vô cớ mà cả thế giới nói về “Nguy cơ da vàng“.


Thứ Ba, 29 tháng 11, 2022

Nguyễn Xuân Thọ: Tiền không phải là tất cả–nhưng mua được chính trị

2022 FIFA World Cup

Tiền không phải là tất cả

Trận mở màn World Cup 2022 đã khẳng định một điều. Nhiều tiền không giúp được gì mấy cho bóng đá. Ecuador, đội bóng trung bình của Nam Mỹ đã giúp đội Qatar, đương kim vô địch châu Á mở mắt. Biển cả khác xa ao nhà, dù là cái ao to.

Qatar sống trên núi tiền từ dầu mỏ đã đạt được khá nhiều. Có tiền thì một triệu người Qatar có thể sai khiến 2 triệu nô lệ để làm cho xứ sở của họ trở thành tâm điểm thế giới. Không chỉ giải World Cup 2022 đầy tranh cãi, mà rất nhiều sự kiện thể thao và chính trị khác đã được tổ chức ở Doha. Qatar đã trở thành một siêu cường mini, thao túng các xung đột ở Trung Đông. Qatar đang là một đế quốc hồi giáo khiến cả thế giới phải bàn với họ mỗi khi muốn đạt được điều gì ở Afghanistan.

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012

Phạm Thị Hoài - Lời an ủi cho thể thao Việt Nam


Phạm Thị Hoài

Thể thao chưa bao giờ là một nhu cầu thiết thân của người Việt. Nó luôn đứng cuối bảng giá trị trong đời sống chúng ta, may ra chỉ xếp trên vệ sinh một bậc [1]. Đa số người Việt không biết bơi, không biết chơi một môn thể thao nào, coi vươn vai buổi sáng đã là tập thể dục, nhìn những vận động viên leo núi và lướt sóng như bọn rửng mỡ, ngưỡng mộ những chiếc xe đua nằm im trong garage, lấy rung đùi làm vận động cơ thể chủ đạo, bẻ ngón tay và vặn cổ răng rắc để luyện xương cốt, và hoan hỉ đẩy dế, gà, chó, trâu thay người ra đấu trường. Người Việt đặc biệt say mê bóng đá, nhưng là bóng đá trong sổ cá độ và trên màn hình thay vì trên sân cỏ. Môn thể thao toàn dân số một ở Việt Nam, đặc biệt phổ biến ở nam giới, chỉ chú trọng phát triển cơ bắp ở vùng miệng: môn nhậu.


Quan hệ của người viết những dòng này với thể thao cũng thật là nhạt nhẽo. Tôi lớn lên trong chiến tranh. Hoạt động chân tay và cơ bắp không thiếu, nhưng đói vàng mắt mà chân đất đi bộ mỗi ngày mười mấy cây số đến trường ở nơi sơ tán, cưỡi trâu, trèo cây, ngụp lặn ao hồ, săn chim, chạy oanh tạc, vác củi, kín nước, bắn súng, tập trận giả… thì không thể gọi là vận động do sở thích. Còn ở trường, những buổi tập thể dục giữa giờ là trò diễn tuồng với những cánh tay nhàm chán nâng lên hạ xuống theo loa phóng thanh và các tiết thể dục là kết tinh của sự vô nghĩa. Làm thế nào để thành thật say mê ba động tác “bên phải, quay!”, “bên trái, quay!” và “đi đều, bước!” của nền thể thao chính quy trong chừng ấy năm học? Làm thế nào để tin rằng xếp đội hình là kĩ năng vận động cơ thể căn bản nhất mà thanh thiếu niên Việt Nam cần làm chủ trước khi bước vào đời? Khi dạy thiếu nhi “5 điều“, cố Chủ tịch Hồ Chí Minh, người duy nhất trong các nhà lãnh đạo Việt Nam được đánh giá là có tư tưởng về thể dục thể thao, đã quên phắt thể thao.

Đến bây giờ, thể thao đối với cá nhân tôi vẫn chỉ là một bổn phận với mình, nghĩa cử với hãng bảo hiểm y tế và để chứng tỏ với con trai rằng mẹ chưa phải là một trường hợp vô vọng. Mỗi kì Thế vận hội, lễ khai mạc luôn khiến tôi nhớ đến định nghĩa của Milan Kundera về kitsch [2] trong Đời nhẹ khôn kham, ngoài ra tôi bất giác có thiên hướng nghĩ bậy rằng thể thao là thuốc phiện cho nhân dân. Tôi thành thực không thấy kỉ lục chạy 100 mét hết 9,63 giây có thể truyền cho mình cảm hứng gì, cứ chạy đến vòng thứ sáu trên sân vận động là lương tâm tôi cắn rứt vì biết bao trang sách hay cần đọc (và có thể viết, nếu may mắn) đã phải nhường chỗ cho thời gian hành xác này. Mười tiếng đồng hồ ngồi bên computer trôi đi với tôi như trong chớp mắt, trong khi ba mươi phút luyện Kieser bằng cả một thế kỉ. Tóm lại, tôi đáp ứng đúng định kiến của người Đức rằng người Việt là một giống người nhỏ bé, nhanh nhẹn, chăm chỉ, giỏi thích nghi và kém thể thao.

Từ hình dung của người Đức về thể thao[3] thì dĩ nhiên chúng ta kém, rút cuộc thì họ đang phải tiêu hóa nỗi đau xa xỉ rằng từ vị trí cường quốc thể thao số 3 trong lịch sử, chỉ thua hai thế lực khổng lồ là Hoa Kì và Nga, nay đã tụt xuống hàng thứ 6, thậm chí không giữ được vị trí số 5 như bốn năm trước ở Bắc Kinh. Nhưng từ góc nhìn của chúng ta thì các vận động viên Việt Nam đều đã vượt qua chính mình, như báo chí trong nước khẳng định. Vỏn vẹn 2 huy chương bạc trong lịch sử 8 lần tham dự Thế Vận hội mùa Hè kể từ năm 1980 tất nhiên không thể gọi là nhiều, thua cả thành tích của một quốc gia chỉ có 350.000 dân là Quần đảo Bahamas, nhưng còn hơn Bangladesh, đông dân hơn ta nhiều và chưa một lần đoạt kể cả huy chương đồng. Không bằng phần lớn anh em Đông Nam Á[4], nhưng hơn đứt hai hàng xóm Lào và Campuchia. Biết rằng chậm tiến như Mông Cổ, lạc hậu như Ghana, bán khai như Namibia người ta vẫn giành huy chương, nhưng thể lực của họ khác, trong khi dự án giải mã gene để cải tạo nòi giống, nâng cao thể lực trí lực của người Việt mới đang ở giai đoạn “xúc tiến thực hiện”, mà vận động viên Việt Nam tham gia Thế vận hội lần này lại chỉ được “tăng khẩu phần dinh dưỡng và thuốc bổ” cấp tốc trước ngày thi đấu vài tháng [5]. Nghe như chuyện từ thời tem phiếu bao cấp, dù trên gương mặt của các cán bộ thể thao tháp tùng đoàn Việt Nam đi London ta có thể tìm thấy khá nhiều thông tin, trừ biểu hiện suy dinh dưỡng.

Trong mọi thất bại đều có ít nhất một cái may. Chính thể thao, lĩnh vực khiêm tốn nhất trong đời sống xã hội ở Việt Nam chứ không phải một cái gì to tát khác, đã lẳng lặng thắp một tín hiệu rằng nền độc tài chính trị mà chúng ta đã chán ngấy ở quốc gia này có thể đang ngầm chuyển hóa. Việt Nam đã tự nguyện không đứng chung chiến lũy dựng bằng huy chương của ba nước cộng sản Trung Quốc, Bắc Hàn và Cuba. Các vận động viên Bắc Hàn đến London để khiến thế giới phải “khâm phục sức mạnh tinh thần của CHDCND Triều Tiên, vốn đang nổi lên như một quốc gia mạnh mẽ dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch đáng kính Kim Jong Un”. Các vận động viên Việt Nam đến London để thấy mình quá nhỏ bé trước cái sân chơi lớn đó và coi việc đi đông, về đủ đã là một thành tích đáng kể.

Và lần đầu tiên chúng ta được nhẹ nhõm biết rằng mình không hề mắc căn bệnh thành tích, độc đoán đày đọa con người để săn đuổi mề đay làm công cụ đánh bóng chế độ, như Trung Quốc. Không cần trả những cái giá phi lí và phi nhân tính như vậy, thể thao Việt Nam vẫn có thể bội thu. Bí quyết rất giản dị: thu hút các tài năng thể thao gốc Việt trên thế giới về thi đấu cho quê hương. Nhìn từ khía cạnh chiến lược ấy, thất bại của đoàn Việt Nam tham dự Olympic London năm nay chẳng qua là để vuột ba tấm huy chương của Carol Huỳnh và Marcel Nguyễn.

© 2012 pro&contra


[1] Tôi rất thích xem các quảng cáo tìm bạn. Theo thống kê riêng của tôi, khi tự giới thiệu mình, trong 10 người Việt may ra có một người cho biết thích thể thao, phần lớn nữ giới “thích nội trợ” và “sống nội tâm”, nam giới thì nhấn mạnh “nghề nghiệp ổn định” và “vui vẻ hòa đồng”. Trong 10 người Đức, kể cả những người ở tuổi trên 60, ít nhất là 7 người, không phân biệt nam nữ, cho biết thích thể thao, ít nhất 4 người cho biết rõ loại thể thao nào.

[2] Ông thị trưởng London Boris Johnson từng vận động tranh cử  như sau: “Tôi đảm bảo là nếu bầu cho Đảng Bảo thủ, ngực vợ bạn sẽ to hơn và cơ hội sở hữu một chiếc BMW M3 của bạn sẽ lớn hơn.” Nếu phải vận động tranh cử cho Đảng Cộng sản, ông thị trưởng Bắc Kinh Vương Kì Sơn chắc cũng hứa hẹn BMW, nhưng sẽ bỏ qua kích cỡ của “ngực vợ bạn”. Chỉ riêng chi tiết đó đã thấy họ khác xa nhau, cũng như Trương Nghệ Mưu và Danny Boyle. Trường phái London muốn bạn bật cười. Trường phái Bắc Kinh muốn bạn thần phục. Song thẩm mĩ của lễ khai mạc ở Bắc Kinh và lễ khai mạc ở London, theo tôi, về toàn cục là chung một dòng, dòng hyper-kitsch.

[3] Cách đây hơn một thế kỉ, bá tước Otto von Bismarck (1815-1898), Thủ tướng đầu tiên của Đế chế Đức, tuyên bố: “Dùng mọi phương tiện để chống chính phủ là quyền căn bản và là thể thao của mọi người Đức” (Gegen die Regierung mit allen Mitteln zu kämpfen ist ja ein Grundrecht und Sport eines jeden Deutschen.) 

[4] Theo một cựu cán bộ lãnh đạo ngành thể thao, trình độ thể thao của khu vực Đông Nam Á là thấp nhất thế giới và các nước quanh ta đều không đạt được mục tiêu trong Thế vận hội này. Vậy Việt Nam đâu phải là ngoại lệ lẻ loi.

[5] Theo một cựu cán bộ lãnh đạo ngành thể thao khác, vận động viên Việt Nam hiện nay “chỉ được ăn no chứ chưa đủ chất và phù hợp từng môn”.

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Tấn Chương - VÐV Nguyễn giành 2 huy chương bạc thể dục dụng cụ về cho Ðức


Tấn Chương (VOA)


Marcel Nguyễn, VÐV người Ðức gốc Việt, đoạt 2 huy chương bạc, một ở nội dung toàn năng cá nhân nam, và một ở nội dung xà kép, tại Olympic London 2012 về cho Ðức (1/8/2012) - REUTERS/Dylan Martinez

Vận động viên thể dục dụng cụ mang họ Nguyễn trên áo thi đấu đã xuất sắc đoạt chiếc huy chương Olympic nội dung toàn năng cá nhân nam lần đầu tiên cho nước Ðức sau 76 năm. Nói chuyện với ban Việt ngữ đài VOA về thành tích vẻ vang này, ông Nguyễn Văn Lạc, thân phụ của Marcel Nguyễn, nói dòng máu Việt trong vận động viên có mẹ là người Ðức này chính là thể hình rất lý tưởng cho môn thể dục dụng cụ.

VOA: Xin chào ông Lạc, trước hết xin chúc mừng thành tích hai chiếc huy chương bạc và Marcel Nguyễn, con trai của ông, vừa xuất sắc giành được ở nội dung toàn năng cá nhân nam, và xà kép. Thưa ông là cái tên “Nguyen” trên áo của vận động viên thi đấu dưới màu cờ của Ðức đã làm cho hầu như mọi người hâm mộ Việt Nam theo dõi cuộc tranh tài hết sức phấn khởi, và mọi người lại càng vui mừng, xúc động khi Marcel Nguyễn xuất sắc giành được huy chương bạc nội dung toàn năng cá nhân, và tiếp đến là huy chương bạc nội dung xà kép. Xin ông chia sẻ cảm xúc của ông khi chứng kiến và đón nhận thành tích này của cậu Marcel Nguyễn.

Ông Nguyễn Văn Lạc: Trong một cuộc tranh tài thì ai cũng hy vọng mình đạt được cái mức mà trong khả năng của mình có thể làm được. Còn cái kết quả thì còn tùy thuộc vào những người tranh tài khác nữa, nếu họ giỏi hơn thì mình phải công nhận, trong thể thao là như thế.

Trong đội của Ðức thì có 3 vận động viên giỏi nhất, là con trai tôi và 2 vận động viên khác nữa. Hai vận động viên kia thì về thành tích quốc gia và quốc tế cho đến bây giờ thì tương đối cao hơn Marcel. Thành ra sự hy vọng giành về được huy chương từ người hâm mộ đặt vào vận động viên số một. Trên báo chí nói như vậy, nhưng trong nội bộ đội tuyển thì điều đó không được nói ra, các vận động viên đều giống nhau, không có người ngày hơn người kia, cách làm việc là như thế.

Do đó thành tích đó rất là bất ngờ và lẽ dĩ nhiên là [gia đình] rất là vui mừng.

Xin được nói thêm nhân thành tích huy chương bạc ở nội dung toàn năng cá nhân nam – nước Ðức 76 năm qua chưa bao giờ giành được bất cứ huy chương nào (vàng, bạc hay đồng) ở nội dung này. Do đó thành tích này đối với nước Ðức cũng rất là quan trọng, người Ðức rất là mừng, vì 76 năm rồi chưa đạt được.

VOA: Xin phép được hỏi ông đã đến Ðức khi nào và Marcel sinh ra ở Việt Nam hay ở Ðức?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Tôi đi qua Ðức năm 1964, đi du học. Hồi đó thì ở đây không có người Việt Nam, ít lắm. Sau rồi làm quen với vợ rồi cưới nhau, rồi ở đây luôn.

VOA: Như vậy bà nhà ông, mẹ của Marcel là người Ðức?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Dạ [đúng].

VOA: Môn thể dục dụng cụ thường phải xuất phát từ những nước có truyền thống, chẳng hạn như Romania, Nga, Mỹ, Nhật Bản và gần đây là Trung Quốc. Trong gia đình của ông có yếu tố di truyền hay một yếu tố nào để tạo ra một nhân tài như thế, thưa ông?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Người ta nói “Cha mẹ sanh con, trời sanh tánh.” Năng khiếu đó của Marcel thật tình ra là trời cho. Vợ tôi khi còn trẻ tương đối giỏi về điền kinh, nhưng không phải là nhà nghề - chỉ là đi học và chỉ giỏi về môn đó thôi. Tôi thì cũng chơi một tí thể thao nhưng không có gì là đặc biệt cả.

VOA: Thưa ông, giòng máu Việt Nam có đóng góp gì trong môn thể thao này của Marcel không?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Cái mà có dòng máu Việt Nam trong đó là người Marcel không cao lắm, chỉ gần 1,7 mét thôi, khoảng 1,68 mét, và không nặng lắm, chỉ khoảng 54 kilôgram. So với người Ðức khoảng lứa của Marcel thì đều nặng hơn 3, 4, 5 kilô. Trong môn thể dục này, càng cao to bao nhiêu thì càng khó khăn bấy nhiêu. Như chúng ta biết là những người giỏi nhất về môn thể dục dụng cụ là người Trung Quốc và người Nhật Bản. Những người mà giỏi đó không có người nào cao to lắm. Do đó ông huấn luyện viên quốc gia của Ðức nói rằng Marcel có những ưu thế về thể hình, người nhẹ dễ tập luyện môn này hơn.

VOA: Thưa ông, duyên cớ nào đã đưa Marcel vào môn thể dục dụng cụ này? Và Marcel đã bắt đầu môn này từ lúc mấy tuổi?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Bắt đầu 4 tuổi, theo truyền thống ở bên Ðức này, thì lúc bé mẹ dẫn vào cái hội gọi là câu lạc bộ gần nơi cư ngụ. Vào đó thì có nhiều môn thể dục thể thao, và Marcel thích cái môn thể dục này.

Nói 4 tuổi thì nói hơi quá, lúc đó là con nít vào đó chơi với nhau chứ không phải tập một cách có phương pháp hoặc là tập nhiều. Sau rồi lúc lên 7 tuổi trở đi thì mới vào tập dượt có ngăn nắp và thứ tự, và Marcel được tuyển chọn vào cái nhóm được tập dược nhiều hơn và có phương pháp hơn.

VOA: Gần đây báo chí thế giới nói về tập luyện môn này ở Trung Quốc, phải gọi là khổ luyện, và trẻ em thường là bị cách ly với gia đình để đi vào “trung tâm khổ luyện đó,” ở Ðức thì sao?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Hoàn toàn khác hẳn. Phương pháp huấn luyện thể dục thể thao trước đây ở những nước xã hội chủ nghĩa như Nga, Romania, Ðông Ðức, Bulgaria, thì họ cũng có phương pháp gần giống nhau, gần giống như của Tàu bây giờ -- đó là tuyển chọn ngày từ lúc còn bé. Khi mới vào mẫu giáo đã chọn ra rồi và ép, huấn luyện, tập dượt cho thật nhiều. Còn ở bên Ðức thì ai thích và có khả năng muốn tiếp tục thì tiếp tục, còn không thì thôi.

VOA: Về tốn kém, chi phí có cao không, thưa ông?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Khi còn bé, mỗi tuần phải đưa con đi tập 5, 6 lần, đưa đi, đón về. Tốn kém thì thực tình không tốn kém, nhưng tốn thời gian.

VOA: Việc tập luyện này ảnh hưởng như thế nào đến việc học hành?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Cháu phải học trường chuyên môn về sport. Ở đó người ta có chuyên môn để phân bổ thời giờ lúc nào đi tập dượt, thi đấu, lúc nào học. Chứ nếu đi học trường bình thường thì không thể theo được.

VOA: Hôm nay đoạt được huy chương bạc rồi thì nhận được nhiều sự tung hô, chúc tụng tấm huy chương đó, thế nhưng bề trái của tấm huy chương đó như thế nào -- Marcel Nguyễn và gia đình đã gặp những khó khăn gì từ lúc nhỏ tập luyện cho đến bây giờ, có khi nào bị chấn thương nặng, hoặc gặp những khó khăn đến mức có thể bỏ môn thể thao này hay không?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Nói chung là cái lúc mà khó khăn nhất là vào cái tuổi dậy thì, 13, 14, 15, 16 tuổi, lúc đó là lúc khó nhất. Nhiều đứa trẻ đến lúc đó nói không chịu theo những môn đó. Còn Marcel -- ở trong gia đình khi nào tôi thấy cháu còn thích, còn theo thì gia đình cố gắng ủng hộ, còn nó không thích thì thôi, chứ không thể nào ép được.

Về khó khăn, thì vào tháng 9 năm 2010, trong một lần thi đấu lúc đó Marcel rất gắng sức và bị gãy chân. Cả một thời gian hơn một năm thì chân vẫn đau và không thể thi đấu ở mức phong độ cao nhất.

VOA: Tiếp theo sau thành tích cao nhất này mà Marcel Nguyễn mang về cho nước Ðức, trong trao đổi với gia đình, Marcel có cho biết hướng sắp tới -- sẽ tiếp tục môn này để tranh các giải thế giới và Olympic kỳ sắp tới; sẽ chuyển sang làm huấn luyện, hoặc sẽ thôi?

Ông Nguyễn Văn Lạc: Theo tôi thì đạt được kết quả tốt này sẽ là một sự khuyến khích, là một sự tự tin nhiều hơn, có thể là một sự khuyến khích cho mình làm tiếp, nhưng cũng có thể trong 2, 3 năm nữa mình cảm thấy không thích nữa, thì đó là tương lai mà không ai biết được. Và điều đó là do Marcel quyết định chứ không phải người khác quyết định.

VOA: Xin cám ơn ông đã dành cho đài VOA cuộc phỏng vấn này và xin gởi lời chúc mừng đến Marcel, đến gia đình ông và đến nước Ðức.