Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

Thơ Nguyễn Văn Thà: Ngày Ta Yêu Nhau


Một ngày anh yêu em
Có con chim vườn sau
Một ngày em yêu anh
Có đôi chim tìm sâu
Và ngày ta yêu nhau
Xôn xao ngọn cỏ lả lơi
Hương hoa nồng ấm còn vương quanh giường

Thầm thì em yêu anh
Lá lay trong vườn trăng
Ngập ngừng làn hương em
Mới len qua lòng anh
Ngọt ngào anh yêu em
Hoa sen tỉnh giấc thả hương
Thơm thơm ngực mới lại khơi suối nguồn

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

Cương Biên*: Mẹ ơi


Biển của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Những con sóng cô đơn không người nô giỡn
Thuyền bè trơ khung dưới trời uất nghẹn
Cá tôm xa rồi cho biển nhớ đến xanh xao

Biển của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Tàu thủy giặc vào gần bờ Đà Nẵng
Chúng cướp giết ngư dân cho thuyền về tay trắng
Mà ngang nhiên cứ như chốn không người

Trời của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Máy bay thù cắt đường bay truyền thống
Ai phá dậu đập bờ cho trời quê trơ trống
Cho lòng người ly tán đau thương

Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2016

Trung Thu: Tiếng Ðêm


TIẾNG   ĐÊM

Tiếng đêm là những tiếng thầm
Tiếng trăng sao tiếng hạt mầm tỉ tê
Tiếng lau sậy thức rù rì
Tiếng hồn ma cũ nhớ gì ăn năn

Đêm về có tiếng trăm năm
Tiếng thương chưa trọn một lần lửa hương
Tiếng đêm ôi tiếng não nùng
Tiếng chiêm bao tiếng trùng phùng âm dương

Tiếng đêm có phải tiếng buồn
Ngó ra vắng ngắt con đường không xe
Bốn bề một cõi êm re
Tàn đêm sót một tiếng se thắt lòng

Tiếng ngày vang động trời không
Tiếng đêm dội lại mênh mông vô chừng
Đêm là chiếc bóng trong gương
Đêm là dư ảnh, dư hương của ngày…

10/2016





Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

Trần Vấn Lệ: Một Năm... Mà Ngàn Năm


Bác đi năm ngoái, một năm rồi
Hoàng Hạc cõng người... mây trắng trôi
Nhất khứ mà sao thiên tải nhỉ?
Hương quan đi hỏi, hỏi nghe... cười!

Hương quan hà xứ, mây và khói
Khói sóng chiều hôm, trời lặng, buồn
Nhà Bác hồi nao còn quạ đứng
Bây giờ, con quạ đứng trong sương!

Những cây palms mỗi năm thêm lớn
Bác ngó và cười:  con sóc xinh
Cái tuổi an nhàn không mấy chút
Ngàn năm ai đếm hết mông mênh?

Bác Võ Phiến à, con nhớ Bác
Nhớ như tiếng thác đổ sau nhà
Nhớ đêm trăng sáng mùa Xuân cũ
Nhớ, hiểu là Thương, Thương-Thiết-Tha!

Bác Võ Phiến à, thôi, thế nhé
Con về Bình Định, đứng buồn hiu
Chị con, anh rể con ngoài đó
Con sẽ về... Con đem Bác theo!

Trần Vấn Lệ



Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

Trần Thảo: CON THÚY


Năm đó, tôi khoảng mười hai tuổi. Vào tuổi ấy, những bạn cùng trang lứa của tôi vẫn còn đang thích đọc tạp chí Tuổi Hoa của nhà văn Quyên Di. Nhưng cá nhân tôi, hình như tình cảm lãng mạn phát triển khá sớm, tôi mon men tìm đọc tạp chí Tuổi Ngọc của nhà văn Duyên Anh. Chỉ nghe cái tên Tuổi Ngọc, ai cũng hiểu nó dành cho những cô cậu vừa lớn tuổi teen, bắt đầu bước vào một giai đoạn đẹp nhất của đời người: Những chàng trai, cô gái, một hôm nào bỗng thấy hồn mình rung động vì một bóng hình.
Vì tiếp xúc với Tuổi Ngọc, nên tôi có dịp đọc những tác phẩm của nhà văn Duyên Anh. Một trong những tác phẩm nổi tiếng của ông, CON THÚY là truyện tôi đọc đầu tiên. Chính tác phẩm này để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất.

Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2016

Hoàng Lộc: Tặng Mùa Khai Giảng


Thời trung học mùa em đi học
Tôi đi theo cánh phượng sau cùng
Đỏ trong lòng tôi màu hoa đỏ
Và chút tình quá đỗi cô đơn


Thời đi dạy mùa em đi dạy 
Cửa lớp nào tôi cũng muốn qua
Học trò em thương em cô giáo
Có tôi đây gã học trò già


Ôi thời nào em cũng là em
Cũng áo bay yểu điệu sân trường
Có bóng tôi chìm sau bóng áo
Một sáng nào gió biết lang thang


Tôi đi xa mỗi mùa khai giảng
Vẫn vang tiếng trống ở trong lòng
Cứ y nguyên màu môi phượng đỏ
Và mối tình vĩnh viễn cô đơn.



Hoàng Lộc  (09-2011).




Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2016

Đông Hương: Trả Người Mấy Cọng Tình Bay


Trả người mấy cọng tình bay
tóc em héo bởi chia tay tóc người
mắt mi ươn ướt sương trời
môi rưng rưng nhẹ những lời xa xưa

*

Trả người mấy ngọn vàng Thu
chừ em chiếc lá vân du ngàn trùng
thương em, bóng vẫn sau lưng
đường bay bạt gió mông lung tầm nhìn

*

Trả người vạt nắng yêu tinh
em âm thầm nuối bóng hình thân quen
rồi gom giọt mặn môi mềm
giấu vào quá khứ sử tình hư hao

*

Trả người mùa trăng chiêm bao
giòng sông hẹn ước mai sau miên trường
nửa đường gãy mất yêu thương
đành thôi giữ lại mắt buồn từ đây

đht



Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Thái Bá Tân - Hãy Lắng Nghe Dân


Một phụ nữ có tuổi,
Đúng hơn, một bà già,
Vén váy chửi giữa phố.
Chửi lâu và chua ngoa.

Mà bà chửi tục lắm.
Chửi từ thấp đến cao.
Chửi từ trên xuống dưới.
Không sót một đứa nào.

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Thái Bá Tân - LÃNH ĐẠO, TA VÀ NÓ


Lãnh đạo các nước khác,
Như ông Obama.
Để ý, ta sẽ thấy
Khác hẳn lãnh đạo ta.

Họ có học, linh hoạt,
Vui, thân thiện, tự nhiên.
Ăn nói đâu ra đấy.
Nhìn cái là biết liền.

Ta thì như người máy,
Chưa già mà lờ đờ.
Trang trọng và cứng nhắc
Như chụp ảnh bàn thờ.

Nghĩ mãi vẫn chưa hiểu
Vì sao ta và Tây
Có sự khác biệt ấy.
Hay là vì thế này:

Tây - đúng lãnh đạo thật.
Điều đó khỏi phải bàn.
Ta thì các bác ấy
Đơn giản chỉ là quan.

Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2016

Đông Hương - Loài Chim Cô Ðơn / Tôi Chỉ Là Cuộc Ðời Anh Vẽ


LOÀI CHIM CÔ ĐƠN

xứ quê người có loài chim cô đơn
tên là buồn hay tên là hiu quạnh
tôi viễn xứ từ khi ngày chưa nắng
vòng vòng quanh đêm vừa mọc  sao Hôm
*
xứ quê người, tôi con tằm lữ thứ
chờ hoá thành con bươm bướm mùa Thu
tôi thương lá chết trên rừng cổ thụ
lấp chân đời, tôi nhắm mắt tịnh tu
*

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Thái Bá Tân - Những Người Ở Lại


Trẻ, đua nhau du học.
Học xong không quay về,
Bỏ lại cánh đồng cháy,
Tiêu điều những làng quê.


Quan, những người cách mạng,
Lặng lẽ tích đô-la
Để thành công dân Mỹ,
Tây Âu, Canada.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2016

Lưu Văn Vịnh - NGƯỜI Việt - CHIM Việt - CÁ Việt


Chín mươi triệu cặp mắt quắc
Chín mươi triệu ánh thép sắc
Sáng chói ngời phá màn đêm vây bủa
Non nước ta bừng bừng muôn thuở.

Sóng biển Đông cuồn cuộn vang vang tiếng thét
Trăm ngàn bộ xương người chưa chịu hoá kiếp
Cùng cá chết biển Đông nằm nín hơi chờ ngày quật khởi
Thuỷ phủ họp bàn trang nghiêm trình Trời
Long quân trợn mắt vuốt râu mở trang Sách Ước
Gậy thánh thần treo cất bốn ngàn năm
Đầu tử đầu sinh, nước Nam một dòng sinh mệnh
Vạn vạn ánh mắt nung bật lửa ngọn tre Thánh Gióng
Voi Quang Trung Hưng Đạo ngạo nghễ thét trời Đông
Muôn bắp tay muôn ngàn tráng sĩ bừng bừng sống
Vạn vạn gót chân dậm nát mặt quỷ ma
Vạn vạn lồng ngực hừng hực Trường Sa
Triệu triệu trái tim phóng tia lửa đốt rực Hoàng Sa
Bốn biển năm châu đội một mái nhà
Chim Việt đậu cành Nam phương
Cá Việt nằm phơi bóng thuỳ dương
Người Việt muôn đời bám trụ trên quê hương !

Toàn con dân, chim-cá-người, chúng sinh nước non ta
Một bầu trời
Một góc biển
Cùng cộng nghiệp chia nhau nước mặn phù sa
Cùng thở bầu linh khí vòi vọi vòm cung Đông Á
Uống máu ăn thề giữ đất biển đảo quê cha
Rạch gươm mặt đất, quắc mắt thép, ngang trời xanh
Triệu triệu chim, cá, người
Sóng dội dập dồn hải triều âm vời vợi
Muôn năm ầm ầm Vạn Xuân Đại Việt khải hoàn ca.

Lưu Văn Vịnh 25-5-2016 



Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

Huy Tưởng - Những đêm thù búng máu


Rạch một vết dao lên da thịt
Máu trào xối xả. máu như hoa
Cái đau thấm ngọt vào xương tuỷ
Một trời cốt nhục réo trong ta!

Một nhát đao. chém ngang đất nước
Bóng thù đi. rờn rợn sơn hà
Nghe không. hạo khí lên từng bước
Giục lòng. chan chứa lệ. bi ca!... 

Một bát cơm. đã đầy búng máu
Một chỗ nằm. ố nhục từng đêm
Một hớp tối. tràn lan kiếp nạn
Một phận đời. khắc khoải triền miên... 

Chủ Nhật, 22 tháng 5, 2016

Trần Mộng Tú - Gửi Người Em Vũng Áng


Tôi đứng bên ngoài đất nước
 Nhìn về Vũng Áng xa xăm
Hỏi em có còn ra biển
Ngóng thuyền mắt lệ đăm đăm

Thuyền không kéo về bến nữa
Người ngư phủ đã chết rồi
Cá cũng chết theo ngư phủ
Trắng bờ trắng bãi trắng trời

Như khăn sô giăng trên cát
Chập chùng bụng cá nằm phơi
Tiếng cười ngày nao trên bến
Đã  lăn chìm đáy biển rồi

Tôi nghe em gào như sóng
Ôm con bơi cạn giữa đường
Mẹ con trầy da tróc vẩy
Muối nào rắc xuống vết thương

Ngư dân để tang cho biển
Tiều phu để tang cho rừng
Trên những cánh đồng nứt nẻ
Nhà nông mắt lệ khô tròng

Tôi đứng bên ngoài đất nước
Nhìn đâu cũng thấy bóng em
Một em hình thù rất lạ
Như con cá chết nằm nghiêng.

tmt
5/19/2016



Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

Trần Khai Dương - ĐỨA TRẺ HỐT RÁC


Ba năm trước gặp em trong con hẻm nảy
em theo mẹ đẩy xe hốt rác
em đứng trên xe ba gác
lượm hộp các tông xếp thành từng bó 
lượm bao ny lông lành gom lại 
mẹ sẽ đem bán để kiếm thêm tiền

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Trần Mộng Tú - Transformers *


Đất nước này có còn là đất nước tôi không
những con người
những tiếng động
những khung cảnh đường phố
sông ngòi, biển, nhà máy, cánh đồng và những dẫy núi
tất cả đều đang chuyển động, cựa quạy, bước ra từ chính nó
 tất cả đang thay hình, đổi dạng

 Đất nước tôi
bây giờ ai cũng hình như
giống một món đồ chơi rất hiện đại

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

Đông Hương - Ðiệp Khúc Trái Tim Vui/Kiếp Dã Tràng


sáng thức dậy còn được nghe chim hót
sương long lanh trên đám cỏ xanh rì
con dế chũi thất tình, nằm thao thức
tiếng tim mình gõ  Morses : cứ yêu đi
*
từ lâu lắm, nghĩ rằng anh đã mất
mi em buồn, chĩu nặng khối pha lê
rơi trên giòng xưa kia trăng hay xuống
chạm bờ môi, băng giá nụ hôn mê
*

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Tuệ Sỹ - Bình Minh


Tiếng trẻ khóc ngân vang lời vĩnh cửu
Từ nguyên sơ sông máu thắm đồng xanh
Tôi là cỏ trôi theo dòng thiên cổ
Nghe lời ru nhớ mãi buổi bình minh

Buổi vô thủy hồn tôi từ đáy mộ
Uống sương khuya tìm sinh lộ viễn trình
Khi nắng sớm hôn nồng lên nụ nhỏ
Tôi yêu ai, trời rực sáng bình minh?

Đôi cò trắng yêu nhau còn bỡ ngỡ
Sao mặt trời thù ghét tóc nàng xinh?
Tôi lên núi tìm nỗi buồn đâu đó

Sao tuổi thơ không khóc buổi bình minh?

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016

Trần Mộng Tú - Cá Không Biết Nói


Những con cá nhỏ nhoi
chúng không hề biết nói
để chứng minh cho người
tại sao mà cá chết
nó chết cơn cớ gì
tại sao chết hàng loạt
tại sao biển tàn ác
mang chúng quăng lên bờ
thân cá phơi trong nắng
bụng cá trắng một vùng
con người cúi xuống nhặt
lệ như muối rưng rưng

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Khánh Hà - Cõi phúc

Một năm đã qua rồi
Anh không còn nằm đó
Chỉ còn gối nệm thôi
Và mặt trời buổi sáng
Nắng lung linh trên tường
Đôi dép dưới chân giường
Vẫn còn nguyên chỗ cũ
Chiếc áo len còn hương
Anh ơi, hãy ngồi dậy
Với em lần nữa thôi
Yếu ớt nở nụ cười
Cùng em nhìn nắng mới
Ngoài vườn tuyết vừa tan
Hoa anh thảo tím vàng
Cỏ cây đang rộn ràng
Đón chào mùa xuân mới
Có phải khi hoa tàn
Là hẹn mùa sau nở
Còn người đi, đi biệt
Về đâu giữa thênh thang
Đường nào là Lẽ Thật
Nơi hứa hẹn Thiên đàng
Cõi Tịnh độ Niết bàn
Hay Sơ tâm  nguyên thủy?

Từng phút giây hiện tại
Đang được sống cùng nhau
Là cõi phúc vô vàn
Còn tìm đâu xa nữa.