Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2022

Quảng Tánh Trần Cầm: Cảm ơn

Tranh: Khỏa thân #2
của cố Họa sĩ Lê Thánh Thư
người quỳ bên vô thức bỏ ngỏ

mải miết đếm sao trời

trong giấc mơ nhiều điệp khúc kỳ bí

thẩm thấu tiếng rên

khắc khoải theo nhịp chuông gió lung linh


lênh đênh trên dòng chảy hữu cơ bất tận

có mắt mơ màng

có môi mọng đỏ

có ngực nõn nà

ngự trên vòm cao

rực rỡ tươi mát mượt mà

không chút tì vết


Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2022

Thơ Nguyễn Viện

Nhà thơ Nguyễn Viện,
Tranh Bảo Huân (Báo Trẻ- Dallas)

VÀ CỎ XANH Ở LẠI

Tôi mua một ổ bánh mì thịt cút nướng và ngồi chờ cơn mưa đến

trong một quán café quen thuộc 

tôi nói với cơn mộng ảo, chiều nay gió sẽ lộng, em nhớ mặc thêm áo 

và đừng nhìn mưa như tôi, đừng ảm đạm 

nếu có thể được, em cũng nên mua một ổ bánh mì cút nướng, chiều sẽ bớt lạnh

và nhớ pha một ly trà gừng

như chúng ta đã từng uống cùng nhau trên tầng thượng 

nếu em thích, cứ đốt thuốc vì tôi cũng cần mây mù cho sự lãng quên 

em biết đấy, tôi sẽ đói vào những lúc cơn mưa đổ xuống


Thứ Ba, 29 tháng 11, 2022

Thơ Hoàng Xuân Sơn

Hình minh hoạ, PDPics,Pixabay

V À 

         [     ]

 

Và rồi cũng chẳng tới đâu 

nước trôi vẫn nước 

qua cầu thản nhiên 

và quánh 

đặc 

vẫn xứ, miền 

chim bay không nổi 

cuồng điên ghế ngồi 

không nhớ người 

chẳng nhớ ai

và rồi chỉ nhớ mình nơi 


Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

Thơ Cao Vị Khanh

Hình minh hoạ, Joe, Pixabay

Khi tôi về

Tôi sẽ về như cánh vạc đêm 
Nương theo đốm sáng những đường tim 
Ghé qua con phố còn thiu ngủ 
Đậu nhẹ lên hàng cây lá im

Tôi sẽ chờ trăng non bỏ đi 
Căn nhà ngói đỏ bỗng thầm thì 
Ba ngồi tụng sớm hồi kinh khổ 
Gởi bốn phương trời, hướng biệt ly

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2022

Trần Trung Đạo: Người hành khất Việt Nam

Hình minh hoạ, Tác giả Trần Trung Đạo


Tôi không xin cả cuộc đời
Chỉ mong một chút tình người Việt Nam
Đời tôi nắng dãi mưa dầm
Ôm thương nhớ đứng gọi thầm tên nhau
Con tôi lưu lạc phương nào
Đứa ra miền Bắc, đứa vào miền Nam
Đứa về theo núi theo sông
Chết trong Trại Cấm, chết lòng biển sâu
Nhà tôi dột nát đã lâu
Bốn ngàn năm để một màu khăn tang
Tôi người hành khất Việt Nam
Ngồi nghe máu nhỏ xuống bàn tay khô
Tôi không giành giật cơ đồ
Chỉ mong một chút tự do làm người.

Trần Trung Đạo

13.11


Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

Lưu Trọng Lư: Nắng Mới



Tặng hương hồn Thầy Me

Mỗi lần nắng mới hắt bên song.
Xao xác gà trưa gáy não nùng;
Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,
Chập chờn sống lại những ngày không.

Tôi nhớ Me tôi thuở thiếu thời,
Lúc Người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ Người đưa trước giậu phơi.

Hình dáng Me tôi chửa xoá mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè, trước giậu thưa.


 Lưu Trọng LưTiếng thu, 1939,
Librairie Centrale ấn hành, 1939



Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Tôn Nữ Thu Dung: Vọng Âm Buồn



Mưa phương nào tôi che người phương ấy
Chiều dần tàn trên mái ngói rêu xanh
Bầy quạ nhỏ đưa đêm về ái ngại
Lời chia tay,
muốn nói...
cũng không đành !

Tôi lơ đãng trao người cây Thánh Giá
Người đa mang từ buổi ấy lên đường
Nghe sóng vỗ trong lòng con ốc nhỏ
Và quanh tôi -
muôn thuở,
vọng âm buồn -

Khi không thể chia cùng nhau khổ nạn
Thắp cho người ngọn nến cháy rưng rưng
Từng giọt nến rơi vào đêm tan nát
Mái hiên khuya -
gió tạt...
buốt căm phần -


Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2018

Trần Văn Nam: Tuổi thanh xuân và em



Như bóng mây chỉ một lần qua cửa
Bay bay hoài cho hết kiếp phiêu du
Em đi rồi cho mái tóc thiên thu
Tình đôi ta nay đã thành thuở trước

Vết chân chim trên bãi chiều cát ướt
Chỉ một lần cùng sóng biển có nhau
Em và tôi, tình chẳng có trước sau
Thương tuổi trẻ bóng chiều vàng bến cũ

Đôi tình nhân dưới bóng chùa tình tự
Rồi ra đi cho tiếng kệ kinh buồn
Anh như nhà sư chưa thoát khỏi trầm luân
Chiều thanh thản nghe lòng còn trần lụy

Mưa tha hương thấy đường về cố lý
Đêm mịt mùng có ánh mắt em xưa
Tiếng còi tàu trong hoang tịch trời mua
Đời ta chỉ là nhà ga kỷ niệm

Gió trường giang vẫn ngàn năm bỏ bến
Trăng đầu non cứ trẻ mãi không già
Tuổi trẻ, cuộc tình, rồi cũng phôi pha
Xin trả lại muôn đời cho trái đất


Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Tôn Nữ Thu Nga: Giao Thừa


Năm cũ lạnh lùng giã biệt.
Hàng cây khóc lóc dưới mưa
Thả xuống đường vài chiếc lá, 
Vàng khô, héo rũ cuối mùa.

 
Năm cũ dịu dàng tay ôm, 
Tình nhân dìu trong luân vũ 
Quyến luyến trao nụ hôn buồn, 
Tiếng nhạc bồi hồi nức nở.


Tan tác từng hạt pha lê 
Lăn dần vào chuỗi quá khứ 
Ngày mưa tháng chạp lê thê 
Nhìn mưa nhớ về quê cũ. 


Năm mới có mảnh nắng yếu 
Ngại ngùng giữa những khe mây. 
Nhạt phai áo vàng năm cũ, 
Mơ em một cuộc tình dài. 



Năm mới môi mềm như lụa, 
Em về giữa cõi chiêm bao, 
Cầm tay tôi đi trong mộng, 
Hương trầm nhẹ bước tiêu dao. 

TNTN

Khánh Hà: Mùa đông năm nay


Mùa đông năm nay
Có phải lạnh hơn những mùa đông trước?
Tôi ngồi co ro trong một góc đời
Nhìn tuyết bay phơi phới ngoài trời
Rừng thông trắng xóa
Những mái nhà trắng lan man khói tỏa
Lòng tôi lan man như vệt khói ngoài trời
Chợt nhớ một câu trong thư vừa đọc được :

-- Trong truyện dịch ngày xưa
"Mùa đông năm nay ông tôi thấy lạnh
   hơn những năm trước"
-- Ngày ấy tôi còn quá nhỏ
   Nhưng cũng hiểu ông tôi đã già.

Mới đó mà đã hơn bảy chục năm qua
Tôi cũng thành người già rất vội
Vì chợt thấy mùa đông này rất lạnh
Bảy mươi năm vụt qua nhanh
Tựa hồ trong chớp mắt
Mọi biến cố của cuộc đời
Thoáng qua như giấc mộng
Tất cả buồn vui chợt rã tan như bọt sóng
Chỉ còn đây giòng sông êm đềm phẳng lặng
Lững lờ trôi vào cõi mênh mông...



Thứ Tư, 4 tháng 10, 2017

Trần Mộng Tú: cả hồn em chớm đỏ


Bài thơ cho ngày Trung Thu

Em mở lòng bàn tay
anh đặt vào mùa thu
bàn tay thành chiếc lá
chỉ tay nhòe sương mù

em bước đi ngập ngừng
hình như sỏi đang hát
ngón chân lắng tai nghe
đất bắt đầu hòa nhạc

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

TƯỜNG LINH: DẤU LẶNG


Từ em rớt lệ trên tơ
Một dây đàn đứt, đôi bờ chia phôi
Gọi tình, tình đã lìa ngôi
Gọi đò, đò chuyển bến bồi, không qua
Từ em rắc lệ trên hoa
Vàng hiên cúc nhớ nhạt nhòa màu xưa
Tiếng mùa lạnh tiếng mưa đưa
Tiếng vườn bặt tiếng gà trưa thuở nào
Bướm nghiêng cánh mỏi bên rào
Tường vi héo hắt, trúc đào ngẩn ngơ
Từ em tắt khúc xuân mơ
Phím bâng khuân phím, trăng thờ thẫn trăng
Giọt buồn chạm giải sông băng
Còn sau dấu lặng vết hằn thanh âm.

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

NGUYỄN TƯỜNG GIANG: THANH XUÂN



Photo: Phạm Tử Trước

(Đêm nghe ca sĩ trẻ hát nhạc tình)
tặng NMH

Em còn trẻ và em má đỏ
Em còn trẻ và em môi hồng
Em còn trẻ và em nhún nhảy
như chưa từng biết có ai.

Em còn trẻ và rất thơ ngây
liếc mắt đưa tình
vào trái tim tôi
tan nát

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

Khánh Hà: Lại khủng bố


Lại khủng bố ở Barcelona
Chục người chết, trăm người bị thương
Chiếc xe em bé nằm trơ trọi
Vệt máu tươi loang trên mặt đường
Xác ai co quắp nằm bất động
Một phút trước đây còn vui chơi
Con-đường-du-lịch bao nhiêu khách
Đến từ bao quốc gia xa xôi
Tới đây du lịch rồi chết thảm
Cuộc sống bất trắc nào ai ngờ
Mạng người sao bỗng thành rơm rác
Hoa, nến lung linh tưởng niệm người

Những kẻ cuồng điên quá nhẫn tâm
Thành phố Turku êm đềm xa xăm
Kẻ khủng bố bàn tay đẫm máu  
Giết người vô tội dùng dao đâm
Sao có thể cùng hung cực ác
Thời đại gì vậy hỡi Allah?
Thời đại  gì không còn nhân tính
Nguời giết người chẳng chút nương tay
Khủng bố Barcelona, Paris, London...
Lương tâm con người bi vùi chôn
Charlottesville và nơi nào nữa
Xin tim người chút lửa yêu thương.



Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

tôn nữ thu nga: nhật thực


chim về ngủ trong cây 
tưởng như chiều sắp xuống 
vỗ cánh lao xao ngày 
nhật thực trăng che bóng. 
vũ trụ có lao xao
vì mặt trời đi vắng? 
hướng dương cũng ngẩn ngơ, 
phương trời nào vô vọng. 
gió nhẹ về hiu hiu,
đong đưa từng con sóng. 
ta cúi xuống dòng sông, 
tìm mặt trời đã khuất 
như ánh sáng tình yêu
chìm sâu trong nước lạnh.

Tôn Nữ Thu Nga



Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Khánh Hà: Ranh giới của vùng lãng quên


Ôi! Ranh giới của vùng lãng quên
Một ngày bỗng thấy đứng kề bên
Ngoảnh nhìn lại quãng đời chìm nổi
Như bọt bèo giữa dòng lênh đênh 

Cuối cuộc đời ai quên ai nhớ
Dù nhớ hay quên đều cũng buồn
Người quên, mất sạch toàn gia sản
Kẻ nhớ, hồn mang bao vết thương

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Trần Mộng Tú: KHÓI và TRĂNG

Ngày tháng Hạ, nắng ngất ngư, cây và người cùng cong xuống, tin tức nói có đám cháy tận Canada, ngửa mặt lên trời mắt như sương phủ, bên kia hồ cả một vòm trời đục khói. Khói từ Canada bay sang Washington, bay tới khu xóm này. Buổi chiều không ai dám đi bộ trong xóm như mọi chiều vì trong không khí có pha mùi khói.
Khí hậu hôm nay 92.F, nóng nhoài người. Hơn 8 giờ tối mới ra ngoài sân tưới nước cho những bụi cây, những chậu hoa trước và sau nhà. Những chậu hoa ủ rũ như những thiếu nữ vừa xa người yêu, những bụi cây khô, xơ xác như những người đàn ông bị tình phụ.
Chỉ những sợi khói mong manh kết vào nhau của một đám cháy rừng ở xa lắc xa lơ nơi nào đó có thể gây ra những buồn phiền tai họa cho kẻ ở nơi này. Đừng vội nghĩ những thao tác xa xôi không ảnh hưởng đến mình mà nhầm. Xấu hay tốt, ở nơi xa lắm, dù muốn hay không cũng chia đều thiên hạ lãnh nhận. Chỉ một con bướm đập cánh ở Brazil có thể gây nên cơn lốc xoáy ở Texas (*). Rõ hơn nữa như một con Sóng Thần Mồ Côi (The Orphan Tsunami) vào năm 1700 chính là hậu duệ của cơn địa chấn ở tận Bắc Mỹ. Người ta đã tìm ra quê quán và cha mẹ của con sóng thần mồ côi này. (*)
HÌNH “Chỉ cần một con bướm đập cánh ở Brazil 
có thể gây ra một cơn lốc xoáy ở Texas.”

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Tôn Nữ Thu Nga: vọng nguyệt



nàng tha thướt như sương
bay qua giòng sông trắng
la đà vào hồn ta
nên đời ta ngơ ngác.

nàng mỉm cười trong đêm
mơ màng theo cánh gió
ngọt ngào và dịu êm
theo ta về quán trọ.

chia đời này cùng em
dìu nhau trong nguyệt dạ
ngồi với nhau bên thềm
hôn nhau dưới bóng lá.

dù trăng lên muộn màng
dù sương đẫm vai nàng
đêm ơi đừng qua vội, 
ngồi mãi chờ sương tan.


Tôn Nữ Thu Nga 7/31/2017

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

Trần Mộng Tú: Tiếng Nổ


Những đốm lửa sáng lên
Bên kia hồ
Những con mắt
Những ngôi sao
Những hạt bụi bay lả tả
Tất cả đều màu đỏ
Này anh
Có nghe trong trái tim em
Trong lồng ngực anh
Tiếng nổ

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017

Nguyễn Nhật Ánh: Sinh Nhật


Sinh nhật em chẳng biết tặng gì
Tặng đôi dép nhỏ để em đi
Tặng cây viết nhỏ cho em viết
Hay tặng vầng trăng đã dậy thì

Hay tặng em một buổi dạo chơi
Cỏ xanh dưới đất, mây trên trời
Anh mười lăm tuổi em mười bốn
Quên mất rằng ta đã lớn rồi

Hay tặng em một sớm mai hồng
Cụm mây vàng chở nắng đi rong
Mênh mông trời đất không bờ bến
Kiếm chỗ nào cho mưa xuống thăm

Hay tặng em một chuyện tình dài
Đọc hoài mà chưa tới chương hai
Yêu hoài mà vẫn chưa tan vỡ
Xa cách hoài mà chẳng nhạt phai

Rốt lại thì anh biết tặng gì
Thôi, tặng một ngày không nói chi
Ngồi im chỉ để nghe sau áo
Hai trái tim cười rất đáng nghi.