Hiển thị các bài đăng có nhãn Tưởng Niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tưởng Niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2020

Trần Văn Khởi: Đường về công trường… là đường vào quê hương  (ca khúc Nguyễn Đức Quang)

Một ngày khi đảm trách Công Trường Giới Tuyến, Hà Tường Cát rủ tôi đi Cam Lộ. Tôi đã quen Cát cùng nhiều anh em khác từ Chương Trình Hè 65 – bắt đầu thì anh em biết tôi là “em anh Ngô”. Tuy đang làm việc công chức, tôi cũng ráng dành thì giờ tham gia sinh hoạt thanh niên từ khi du học về cuối năm 1964.

Dạo đó, quân đội Mỹ muốn lập vùng oanh kích tự do ở ngay phía Nam giới tuyến. Đồng bào vùng đó phải tản cư, và Công Trường Giới Tuyến đã được anh em đề ra để phần nào giúp đỡ xây chỗ ở mới. Tầm mức công trường tương đối rất hạn chế, chỉ là một phần nhỏ so với Công Trường Thạnh Lộc Thôn trong Chương Trình Hè năm trước.

Tôi muốn đi, không phải để làm mà là cho biết. Dù sinh trưởng ở Huế, tôi chưa bao giờ có dịp đi vùng nào Bắc của Huế. Tôi xin nghỉ việc để đi với Cát, vào một ngày mùa hè năm 1966.

Nhờ Cát xoay xở, tụi tôi đi máy bay Air America, mang theo ít vật liệu, từ Saigon đi Đà Nẵng; nghỉ lại đêm ở Ty Thanh Niên, rồi hôm sau bay đi, cũng Air America, Quảng Trị, rồi từ đó đi đường bộ lên Đồng Hà.

Tại đây đã gặp nhiều anh chị em trong Công Trường. Trong cảnh nghèo nàn, đầy thiếu thốn, tôi cảm nhận ngay thiện chí cao độ của các anh chị em thanh niên, trong một chấp nhận và chia sẻ thầm lặng nổi khổ của đồng bào bó buộc phải bỏ nhà bỏ cửa ra đi.

Chúng tôi đi xe nhà binh, về phía Tây trên quốc lộ số 9, tới Cam Lộ. Tôi không còn nhớ nhiều về các công tác – có lẽ vì cũng chẳng xây cất được bao nhiêu. Ấn tượng còn lại sâu đậm trong tôi là hai đêm nằm ngoài trời, dọc quốc lộ số 9, suốt đêm thấy tia sáng rồi nghe tiếng súng đại bác bắn đi từ căn cứ Mỹ gần đó – chợp mắt ngủ, thức giấc, ngủ lại trong tiếng súng cả đêm, bắn nát vùng oanh kích tự do.

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2020

Kỷ Niệm Hà Tường Cát Qua Hình Ảnh

Chúng tôi vừa làm một cuộc sưu tầm cấp tốc để tìm một số hình ảnh của anh Hà Tường Cát, từ những ảnh xưa nhất có thể có được cho đến những ảnh gần đây. Mong là những hình ảnh này sẽ thành những cột mốc kỷ niệm của cuộc đời nhiều hoạt động và nhiều bạn bè của anh Cát.

- Xưa nhất là tấm hình lớp Sử Địa 3 Đại Học Sư Phạm mà anh Cát theo học, niên khóa 1961-1962.


Hình này có Gs Tăng Xuân An. Anh Hà Tường Cát thắt cà vạt, ngồi bìa phải. (Hình do anh Lâm Vĩnh Thế, bạn cùng lớp với anh HT Cát gửi cho DĐTK. Anh Thế là người đứng thứ hai, từ bên phải)


Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2020

Tưởng niệm Nhà văn Túy Hồng

Nhà văn Tuý Hồng

Tin tức cho biết, nhà văn Túy Hồng vừa qua đời tại miền Tây Bắc nước Mỹ vào sáng ngày 19 tháng 7, 2020, hưởng thọ 82 tuổi.

Nhà văn Túy Hồng tên thật Nguyễn Thị Túy Hồng, sinh năm 1938 tại Chí Long, Phong Ðiền, tỉnh Thừa Thiên. Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Huế, giáo sư Trường trung học Hàm Nghi, Huế. 

Túy Hồng là nhà văn nữ tên tuổi cùng thời với các nhà văn nữ khác : Nguyễn Thị Hoàng, Trùng Dương, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Nhã Ca, Lệ Hằng.

Năm 1970 bà đã đoạt giải Văn học Nghệ thuật của VNCH. Năm 1975 gia đình sang Mỹ định cư ở thành phố Seattle, tiểu bang Washington.

Tác phẩm đã xuất bản:

· Thở dài (1963)

· Vết Thương Dậy Thì (1967)

· Tôi Nhìn Tôi Trên Vách (1970)

· Những Sợi Sắc Không

· Trong Mưa Móc Hạt Huyền (1970)

· Bướm Khuya (1971)

· Nhánh Tóc Sợi Dòn (1972)

· Mối Thù Rực Rỡ

· Eo Biển Ða Tình (1973)

· Trong Cuối Cùng

· Sạn Ðạo

· Tay Che Thời Tiết

· Mưa Thầm Trên Bông Phấn

· Thông Ðưa Tiếng Kệ

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

Bùi Văn Phú: Luật sư Đoàn Thanh Liêm: cả đời cho xã hội, cho nhân quyền

Luật sư Đoàn Thanh Liêm (1934 - 2018)

Quan tâm về nhân quyền Việt Nam nên đầu năm 1990 tôi biết đến tên của luật sư Đoàn Thanh Liêm, khi ông bị nhà nước cộng sản Việt Nam bắt giam cùng nhiều người khác. Nguyên do, theo báo cáo của tổ chức Ân xá Quốc tế là vì ông bày tỏ quan điểm chính trị qua một tài liệu được chuyền tay cho một số người thân quen để tham khảo.

Tài liệu vắn tắt có tên là “Năm điểm thỏa thuận căn bản” do ông soạn, trong đó kêu gọi tự do tín ngưỡng; xây dựng xã hội trên nền tảng đa chủng, đa văn hóa; với hệ thống chính trị và pháp luật được xây dựng theo những nguyên tắc của Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

Cung Tích Biền: ÔNG DƯƠNG, ÔNG ĐÃ VỀ TRỜI.

Cung Tích Biền và Dương Nghiễm Mậu
trong dịp tưởng niệm nhà thơ Hoàng Trúc Ly
ngày 23 tháng 12 năm 2013 (ảnh Huỳnh Lê Nhật Tấn)


Lời Tòa soạn DĐTK: Nhân giỗ đầu của nhà văn Dương Nghiễm Mậu (2 tháng 8, 2016 -- 2 tháng 8, 2017), kính mời độc giả đọc bài viết của nhà văn Cung Tích Biền:

“Bác Dương thôi đã thôi rồi, 
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta”

 [Nguyễn Khuyến tiễn Dương Khuê]

1
Nhà văn Dương Nghiễm Mậu, một tài năng đáng quý, một nhân cách đáng trọng, đã Ra Đi.

Dù cẩn thận thế nào, dè xẻn chữ nghĩa ra sao, tôi hiểu, mình vẫn cứ phải nói, Ngoài trách nhiệm một nhà văn, Dương Nghiễm Mậu còn là một con người khôn khéo trong thuật “Xuất - Xử giữa cuộc thế đầy những nghịch lý. Hành trình ấy là cuộc dài dặc đầy nan nguy mà thời cuộc đã luôn bày ra nhiều thử thách; chúng thật lòng khước từ sự chân thiện; chúng hết mình biến hóa Tà thành ra Chính; một sử lịch thiếu phân minh khi luôn mong muốn những ước mơ, hy vọng, nhân phẩm của mỗi con người phải bị toàn triệt bôi đen, tẩy xóa. Đến châu ngọc, cũng đành, dưới cái nhìn lem luốc, một thế cuộc đã vãn tuồng.

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

Tưởng nhớ Giáo sư Đàm Quang Hưng


Nguyên Giáo sư Trung học Trưng Vương, Hồ Ngọc Cẩn
Nguyên Trưởng khoa Toán trường Võ Bị Đà Lạt
Tại Hoa Kỳ giáo sư Hưng giảng dạy môn Toán tại trường Đại Học Cộng Đồng tại Houston, Texas.

Đã qua đời ngày 6 tháng Ba 2017 tại Houston, Texas
Hưởng thọ 85 tuổi.

Giáo sư Đàm Quang Hưng là dịch giả nguyên bộ Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng Linh gồm tám cuốn tổng cộng trên 4000 trang, và Kim Vân Kiều Truyện của Thanh Tâm Tài Nhân.



Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017


Giỗ đầu Đinh Cường
7 tháng 1, 2016 -- 7 tháng 1, 2017

Họa sĩ Ðinh Cường (dinhcuong.com)


Ðinh Trường Chinh: Gió Dạt Xô Về

Đinh Cường ở Starbucks (Burke, Virginia)
Ảnh Đinh Trường Chinh (2014)


lỡ mai tôi đi về dưới suối
vàng mơ một giấc ngủ êm đềm
thì cứ như là mây với gió
gió dạt xô về muôn tiếng chim
(ĐC)


đã rất lâu.
tôi không trở lại quán cà phê ấy
quán cà phê ngói nâu
nằm ở góc đường burke center và coffer woods.
quán cà phê. thường mở điệu kèn đồng của Chet Baker vào buổi chiều.
tiếng kèn âm u dài lên mẫu bàn gỗ sậm
cạnh cửa kính
quán cà phê. nơi thường đun những bài thơ
của một người hoạ sĩ
đã không còn đến nữa.

Châu Ngọc Bích: Ðoạn Ghi Sắp Tròn Năm


Mùa hạn ấy, không vượt biên giới sang Virginia đưa tiễn anh Đinh Cường được.

Tuyết rơi, lạnh cùng nỗi ngậm ngùi chẳng tan chảy. Một hối muộn đóng băng.

Ngắm bức chân dung sơn dầu anh vẽ tặng, thấy rõ dáng anh quen thuộc đang ngồi trước tấm bố. Anh giống ba mình ở một điểm: khoan thai, từ tốn, chậm rãi. Và mình từng đơm đặt ý nghĩ, đó là những người có số sướng, nhàn hạ.

Nhớ năm nào sang thăm anh chị cùng Trường Giang Dạ Châu Trường Chinh rộn tiếng cười sau bao cách biệt, có lúc loay hoay với mớ chén dĩa xô lệch chật bồn, anh tới bên ân cần: để anh làm cho, anh rửa có kỹ thuật, lẹ lắm…

Anh dậy sớm, thầm lặng đi uống cà phê rồi mua phở mang về đãi người khách vụng dại. Cảm động lóng cóng mở mấy hộp xốp, tìm soong để trụng bánh phở tươi, anh lại nhỏ nhẹ: để anh làm cho…

Khen chiếc chemise anh mặc đẹp, anh điềm đạm: anh mua ở Costco có mấy đồng, nhiều cái hay, để anh chở đi chọn mấy cái mang về biếu ba. Những quan tâm, chu đáo anh biểu tỏ trong tế nhị luôn gieo cho người khác cảm giác ấm áp, tin cậy trong tình thân gia đình.

Ðinh Cường (3)

Chân dung Đinh Cường
Ảnh Phạm Cao Hoàng  (2014)

Âm bản núi
Ba giờ chiều ngồi với Nguyễn Thế Toàn
ở cà phê Starbucks nhớ Ngọc Dũng
Ba giờ sáng nghe Blues . Như Kha hát
Bài cám ơn Đỗ Hồng Ngọc
khi thấy bạn xanh xao mà thương
Bài chemo
Bài chiều lặng lẽ
Bài cho Lê Nghiêm Kính
Bài khất thực
Bài Mùng Hai

Phạm Xuân Đài: Cùng Đinh Cường đi vào cõi tạo hình


Câu tựa đề trên có nghĩa là: tôi đọc quyển sách Đi Vào Cõi Tạo Hình của Đinh Cường. Đọc, và thưởng thức vừa hội họa, vừa thi ca, vừa một công trình sưu tầm trong thế giới nghệ thuật Việt Nam. 
Đi Vào Cõi Tạo Hình do nhà Văn Mới xuất bản vào giữa năm 2015. Ấn loát mỹ thuật, các bức tranh đều được in màu đúng nguyên bản. Theo lời tác giả ở đầu sách thì cuốn này là tập I của một bộ gồm hai cuốn: “Tập I viết từ thời các họa sĩ xuất thân từ trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương những năm 1930 cho đến giai đoạn chuyển tiếp 1954... Tập II sẽ viết về những họa sĩ cùng thời từ 1957 đến 1966 thành lập Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam.” Như thế bộ sách này sẽ không đề cập đến “nền hội họa xã hội chủ nghĩa” của miền Bắc, điều này dễ hiểu, vì tác giả là người thừa kế của lớp đi trước từ trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương, và sống cuộc đời nghệ thuật của ông tại miền Nam trước 1975. 
Cuốn Đi Vào Cõi Tạo Hình tập I này bắt đầu với Lê Phổ và kết thúc với Ngọc Dũng, khoảng giữa tuần tự là Lê Văn Đệ, Mai Thứ, Nguyễn Gia Trí, Tôn Thất Đào, Nguyễn Đỗ Cung, Điềm Phùng Thị, Trương Thị Thịnh, Tạ Tỵ, Văn Đen, Lê Văn Phương, Võ Đình, Bùi Xuân Phái, Thái Tuấn, Duy Thanh. Tất cả 16 vị. Mỗi vị là một bài riêng, coi như một chương sách, với tựa đề đặt đôi khi như một câu thơ: Lê Phổ: Những Đóa Hoa Hái Từ Một Giấc Chiêm Bao; Văn Đen, Tiếng Vĩ Cầm Trong Chiều Tà Và Màu Nâu Đất Buồn; Võ Đình, Tổ Chim Trên Bờ Biển; Họa Sĩ Ngọc Dũng, Vì Sao Rơi Vào Bất Tận... Tác giả đã nói “đây là những đoạn ghi (...) chỉ thuần tình cảm chủ quan của tác giả với các họa sĩ đã từng gặp, đã từng tiếp xúc” chứ không phải là một biên khảo có tính cách chuyên môn về nghệ thuật.

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

Ngọc Lan/Người Việt: Lễ tưởng niệm ký mục gia Bùi Bảo Trúc

Nhà báo Đỗ Quý Toàn nói lời chia buồn 
cùng gia đình nhà báo Bùi Bảo Trúc. 
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt) 

Đúng 5 giờ chiều ngày 30 tháng 12, 2016, khi cơn mưa chiều vừa dứt hạt thì cũng là lúc chương trình lễ tưởng niệm ký mục gia Bùi Bảo Trúc được bắt đầu một cách trang trọng tại phòng số 5 nhà quàn Peek Family, Westminster, với số người tham dự vượt quá sức chứa của gian phòng.
Trong khi những người sau cùng đến thắp hương cho ông lần tìm về chỗ ngồi, Luật Sư Derrick Nguyễn Hoàng Dũng, trong vai trò người dẫn dắt chương trình, bắt đầu giới thiệu về tiểu sử của nhà văn, nhà báo, nhà giáo Bùi Bảo Trúc, người mà theo Luật Sư Dũng không chỉ “là một người thông thái, mà còn là người có óc khôi hài, dí dỏm,” “người đã ra đi nhưng để lại cho chúng ta biết bao nhiêu là kỷ niệm.”
Qua những video clip được trình chiếu lại, người tham dự được nghe xướng ngôn viên Quỳnh Anh nhắc lại những kỷ niệm đáng nhớ với người đã cùng cô thực hiện chương trình “Ngày Này Năm Xưa” ghi đậm dấu ấn Bùi Bảo Trúc qua bút danh nhà báo Bảo Lâm; cũng như được nghe những mẫu chuyện thú vị về ông, do cựu Tổng Trưởng Hoàng Đức Nhã kể qua phần phỏng vấn của xướng ngôn viên Ngọc Ân, trong thời gian ông làm việc ở Phủ Tổng Ủy Dân Vận và Chiêu Hồi.

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Ngự Thuyết: NHỚ BÙI BẢO TRÚC (1944 - 2016)



Tôi được tin anh Bùi Bảo Trúc bị bệnh đã khá lâu. Gần đây, anh vẫn thực hiện mục Điểm Tin và Ngày Này Năm Xưa từ 10 giờ đến 10 giờ 30 mỗi buổi sáng, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu mỗi tuần. Tuy nhiên thay vì tới Đài Little Sài Gòn, anh làm việc tại nhà, dùng điện thoại nhà liên lạc. Không những thế, chương trình của anh thường bị cắt hoặc gián đoạn, giọng nói của anh có phần yếu ớt, chứng tỏ rằng bệnh tình của anh không thuyên giảm.

Cung Vĩnh Viễn: GỬI THEO BÙI BẢO TRÚC


Như để thay cho tiếng giã từ
đài trổi lên bài hát Viễn du
đi cho thoả mộng giang hồ nhỉ
đâu ngỡ ông đi tít tít mù .

Cái mộng giang hồ thời xanh tóc
chẳng hay ông đã thỏa lòng chưa
đi học đi làm nơi xứ lạ
rồi tới lần đi đến mút mùa.

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC

BÙI BẢO TRÚC  [ 1944 – 2016 ] 

nhớ Trúc

rồi khép lại một khấc mơ
một thời ươm mộng gió lùa sân văn
đâu sinh cư níu vĩnh hằng
buồn con nước lạ mênh mang về nguồn
bây giờ đường dọc mưa tuôn
đường ngang tuyết lú tích tuồng khất ghi


sẽ là

trường thành qua lối nọ
mình về lúc nắng qui
một phương trình hoạt náo
đã im lặng thầm thì


hoàng xuân sơn
18 tháng 12 năm 2016



Đỗ Xuân Tê: Nhớ Bùi Bảo Trúc – Cựu phát ngôn viên chánh phủ VNCH

Nhà báo Bùi Bảo Trúc (1944-2016)
Làng báo hải ngoại vừa mất đi một cây bút uy tín, tài năng và chuyên nghiệp. Cộng đồng người Việt hải ngoại mất đi một tiếng nói thân thương, một đồng hương thân kính, luôn gắn bó với sinh hoạt đời thường của những người con xa quê hương.
Từ nay, khó có một khuôn mặt thay thế không phải chỉ có kiến thức đa dạng uyên bác như ông, mà về mặt truyền thông phát thanh, báo chí khó có ai viết được như ông, nói được như ông, không hẳn chỉ bằng thể loại, tùy bút ký mục mà thương hiệu văn bút Thư gửi Bạn ta đã đưa ông trở thành Ký mục gia được bạn đọc chấp nhận, yêu mến như cây viết hiếm hoi trong làng báo hải ngoại từ nhiều thập niên qua.

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

Nhà báo Bùi Bảo Trúc qua đời, thọ 72 tuổi

Nhà báo Bùi Bảo Trúc, tên tuổi quen thuộc với người Việt hải ngoại, vừa qua đời lúc 11:45 tối 16 Tháng 12 năm 2016, tại Bệnh viện Fountain Valley, Quận Cam, California, Hoa Kỳ, ở tuổi 72.

Nhà báo Bùi Bảo Trúc, có bút danh khác là Bảo Lâm, sinh năm 1944 tại Bắc Việt, di cư vào Nam năm 1954, học trung học Chu Văn An, Sài Gòn. Ông đi du học tại Tây Tây Lan, về nước năm 1967 làm việc cho chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, sau đó là phát ngôn viên chính phủ đến năm 1974, rồi được cử qua London làm việc.

Sau biến cố 30 tháng Tư 1975, khi miền Nam thất thủ, ông từ London qua Canada sống một thời ngắn, rồi sang Washington DC làm việc cho Ban Việt ngữ đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA).

Năm 2002, ông rời đài VOA về sống tại Nam California, tiếp tục làm việc tại đài Little Saigon Radio, tuần báo Viet Tide đồng thời là gương mặt quen thuộc trên đài Hồn Việt TV.

Nhà báo Bùi Bảo Trúc nhiều năm viết cho báo Người Việt trong mục Thư Gửi Bạn Ta bằng lối viết dí dỏm được rất nhiều độc giả yêu thích. (Đ.Q.A.T) 

Bùi Bảo Trúc. (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt) 

Phân Ưu

Toàn thể Ban Biên Tập báo Diễn Đàn Thế Kỷ 
và thân hữu rất xúc động trước sự ra đi của nhà báo Bùi Bảo Trúc.

Làng báo hải ngoại từ nay mất đi một cây bút sâu sắc và duyên dáng, 

có mãnh lực làm say mê người đọc thuộc nhiều thế hệ. 

Chúng tôi xin thành kính chia buồn cùng tang quyến, 

Cầu chúc Hương Hồn nhà báo Bùi Bảo Trúc 

sớm được an nghỉ nơi cõi Vĩnh Hằng.

Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN VÕ PHIẾN (30/10/1925 - 28/9/2015)


Nhà văn Võ Phiến rời chúng ta thấm thoát đã được một năm. Giỗ đầu của nhà văn được tổ chức tại chùa Điều Ngự (Westminster, Nam California) trưa ngày thứ bảy 24 tháng Chín, 2016. Đông đủ bạn bè thân thiết trước kia vẫn quây quần cùng anh, đặc biệt có người cháu dâu của học giả Đào Duy Anh với cô con gái nhỏ gọi học giả họ Đào bằng ông cố. Thân tình, quý trọng, giản dị, là không khí của bữa cỗ chay nhân ngày giỗ đầu của nhà văn.

Diễn Đàn Thế Kỷ tưởng niệm nhà văn Võ Phiến hôm nay cũng trong tinh thần thân mật và giản dị, với một số bài viết mới cũ của bạn bè, văn hữu. Đây là những nén nhang chân thành tưởng nhớ một nhà văn rất lớn lao nhưng cũng rất gần gụi với tất cả chúng ta.


DĐTK

Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2016

TƯỞNG NIỆM Nhà văn DƯƠNG NGHIỄM MẬU


TƯỞNG NIỆM
Nhà văn DƯƠNG NGHIỄM MẬU

"Nhà văn Dương Nghiễm Mậu vừa đột ngột ra đi trong sự thương tiếc của mọi người. Anh không chỉ là một tên tuổi lớn của Văn học Việt Nam, Anh còn là một nhân cách lớn do sự nhất quán giữa tác phẩm và cuộc sống qua mọi hoàn cảnh cho tới ngày Anh mất. Thác là thể phách, còn là tinh anh. Xin vĩnh biệt Anh."



Thụy Khuê - Tết này chưa chắc em về được...


Tôi không biết viết điếu văn. Cũng không thích viết bài phúng giỗ.
Những lời này chỉ là một email dài ngoại lệ gửi anh, như mỗi mùng một Tết, sau khi nhận được email của anh, thường chỉ mấy dòng, như:
- Bao giờ TK về uống café?
Hoặc:
- Mậu truyện ư? Có thực chăng?
Khi tôi đặt tên truyện của anh là Mậu truyện.
Mấy chữ ngắn gọn này, thường khiến tôi vui cả buổi, niềm vui có khi kéo dài mấy ngày Tết. Và đã bao nhiêu Tết trôi qua, mỗi lần anh nhắc: Bao giờ vế uống café, tôi lại khất anh bằng câu thơ Nguyễn Bính: Tết này chưa chắc em về được... 
Sáng nay nhận được email của anh Minh. Anh Minh lúc nào cũng là người báo tin cho tôi sớm nhất, những người tôi quý mến lần lượt ra đi, gần đây: Quỳnh Giao, Đinh Cường, anh Nguyễn Ngọc Bích... rồi anh Dương Nghiễm Mậu...