Hiển thị các bài đăng có nhãn Tôn Nữ Thu Dung. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tôn Nữ Thu Dung. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2018

Tôn Nữ Thu Dung: Vọng Âm Buồn



Mưa phương nào tôi che người phương ấy
Chiều dần tàn trên mái ngói rêu xanh
Bầy quạ nhỏ đưa đêm về ái ngại
Lời chia tay,
muốn nói...
cũng không đành !

Tôi lơ đãng trao người cây Thánh Giá
Người đa mang từ buổi ấy lên đường
Nghe sóng vỗ trong lòng con ốc nhỏ
Và quanh tôi -
muôn thuở,
vọng âm buồn -

Khi không thể chia cùng nhau khổ nạn
Thắp cho người ngọn nến cháy rưng rưng
Từng giọt nến rơi vào đêm tan nát
Mái hiên khuya -
gió tạt...
buốt căm phần -


Thứ Bảy, 9 tháng 12, 2017

Tôn Nữ Thu Dung: LỤC BÁT NGHIÊNG RƠI


1. 
Rơi tôi
hoang mạc chiều vàng
Rơi tôi
mây trắng cuối ngàn lênh đênh
Rơi tôi
luân lạc đầu ghềnh
Rơi tôi
chiếc lá tượng hình vết thương
Rơi tôi
mắt lệ rưng buồn
Rơi tôi
đêm vỡ giọt sương nghẹn ngào
Rơi tôi
cánh vạc về đâu
Rơi tôi
gió tạt lạnh màu hư không
Rơi tôi
tàn cuộc vô cùng
Rơi tôi
từ cõi mịt mùng chiêm bao
Rơi tôi
nguồn cội nghiêng chao
Rơi tôi

chạm nỗi buồn đau lạc loài...