Hiển thị các bài đăng có nhãn Phiếm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phiếm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2023

Hoài Mỹ: Năm Mão lai rai chuyện Mèo

DĐTK nhận được bài viết này của cố Nhà giáo, nhà văn Đào Quang Mỹ, bút hiệu Hoài Mỹ (chủ nhiệm bán nguyệt san Ngàn Thông, đã mất tại California từ năm 2018) từ nhà văn, dịch giả Nguyễn Văn Thực ở Oslo, Na Uy.

Vì không thể liên hệ trực tiếp nên qua đây DĐTK xin gửi lời xin phép gia đình cố nhà văn Hoài Mỹ về việc đăng bài “Năm Mão lai rai chuyện Mèo” này nhân dịp Xuân Quý Mão 2023 và xin cảm ơn nhà văn, dịch giả Nguyễn Văn Thực đã giới thiệu một bài phiếm về mèo rất hay của cố nhà văn Hoài Mỹ.
***

Mèo vờn cá vàng - Cat Pawing at Goldfish
Isoda Koryusai - 1770s
Nói về nguồn gốc tên gọi của 12 con Giáp, chỉ có Mèo là người ta thấy ngay được sự liên hệ giữa “chủ” và “danh”. Chẳng cần dài dòng văn tự hay vòng vo tam quốc hoặc phải tra cứu sách vở Đông Tây, ai cũng có thể giải thích đúng boong tại sao con Giáp thứ tư này lại gọi là Mèo hay Miêu – Thưa, chỉ tại tiếng kêu của nó: “Meo... mi-ao”. Thế thôi! Tuy nhiên, ấy là nói về tiếng Việt mới có sự đồng thuận ngon lành như thế, chứ trong ngôn ngữ khác thì... đành chịu tình trạng tranh cãi. Vả lại, mỗi dân tộc lại đặt một tên khác cho “loài động vật có vú nhỏ và ăn thịt” này, trừ danh pháp khoa học của Mèo – Felis silvestris catus – thì xài chung.

Tuy vậy, thiết tưởng cũng cần nhắc, ngày xửa ngày xưa Mèo còn có tên là Mãn, nhưng chẳng được mấy ai gọi. Nguồn gốc của từ Mãn là Mãnh đấy. Truy tầm lý lịch Mèo, người ta được biết Mèo có họ hàng ruột thịt với Hổ như sẽ kể ở phần dưới đây – mà Hổ, ngoài tên cúng cơm Cọp, còn có nhiều biệt danh, như Hùm, Ông Ba Mươi và ông Mãnh – nhưng vì có vấn đề xích mích bất khả hòa giải hòa hợp nên cuối cùng Mèo và Hổ chẳng những không có thể tiếp tục sống chung với nhau nữa mà còn tự biến hình đổi dạng cho đoạt tuyệt vể thể lý cũng như đoạn tình đoạn nghĩa luôn. Từ đó Hổ tự ông Mãnh vẫn to lớn còn mèo thì tự nguyện bé lại. Loài người vốn sợ oai Hổ nên cũng tự động tránh húy bằng cách gọi trại Mãnh thành Mãn – khi viết thì chặt bỏ mẫu tự “h” – nhưng vẫn giữ âm na ná nhau để ngầm chỉ về mối liên hệ máu mủ cố hữu của hai giống thú này. 


Lê Hữu: Lời chúc, câu chào ngày Tết

(Ảnh: Thiepmung.com)

“Câu chúc Tết nào là hay nhất của người Việt mình?” một anh bạn hỏi tôi.

Câu hỏi bất ngờ, tôi chưa kịp nghĩ ra để trả lời.

Từ lâu, người Việt không còn thói quen gửi cho nhau những “cánh thiệp đầu Xuân”. Thay vào đó, người ta gửi lời chúc Xuân qua email, text, facebook… Thường, mỗi khi gửi đi hay trả lời một câu chúc tôi phải nghĩ ngợi, thay đổi một vài chữ, để không lặp lại rập khuôn câu chúc từ những năm trước. Một anh bạn tôi trả lời email chúc Tết bằng câu ngắn gọn “Tôi cũng vậy”, hay “Anh chị cũng vậy nhé” (phỏng theo cách nói “Me too”, “You too” của người Mỹ) và đề nghị các bạn mình cũng làm theo như vậy cho… gọn. Sáng kiến hay ho ấy được nhiều người hưởng ứng. Một chị bạn nói không làm như vậy được vì máy móc quá và thấy “ngượng tay” khi gõ bàn phím.

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Từ Nguyễn Hữu Đang Đến Bùi Thanh Hiếu

Không có gì quí hơn Ðộc Lập Tự Do.
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó.

Nguyễn Chí Thiện

Ngày 2 tháng 9 năm 45, ông Hồ Chí Minh long trọng đọc Tuyên Ngôn Độc Lập tại quảng trường Ba Đình – Hà Nội. Bữa đó, tui không có mặt. Lý do: không phải vì quá bận, hay vì có chuyện chi đó (đố kỵ) với đám Cộng Sản mà chỉ vì tôi chưa kịp… ra đời!
Dù sinh sau đẻ muộn, tôi cũng nghe được hơi nhiều chuyện “không được tử tế gì cho lắm” quanh cái ngày này – ngày khai sinh ra cái gọi là nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà.” Trước hết, xin ghi lại vài mẩu tin có liên quan đến ông Nguyễn Hữu Đang – Trưởng Ban Tổ Chức Ngày 2 Tháng 9 – được trích dẫn nguyên văn từ những cơ quan truyền thông (*) của Nhà Nước, mười lăm năm sau đó:
     - Báo Quân đội nhân dân (21/01/1960):
Ta hãy nghe Đang cung khai trước Tòa án: Tôi đã gây hoài nghi đối với sự lãnh đạo của Đảng và Chính phủ. Tôi đã cổ động cho những xu hướng chính trị phản động. Tôi đã thổi phồng hoặc xuyên tạc bịa đặt ra những khuyết điểm để nói xấu Chính phủ và những cơ quan Nhà nước”.
     - Báo Nhân dân (21/01/1960):
Trước tòa án, với những bằng chứng đầy đủ, bọn gián điệp nói trên đã nhận hết tội lỗi của chúng. Sau khi luật sư Đỗ Xuân Sảng bào chữa cho các tội phạm, căn cứ vào chính sách xét xử và trừng trị của Tòa án nhân dân là nghiêm trị bọn chủ mưu và bọn ngoan cố, khoan hồng với những người lầm đường, bị lừa gạt đã biết hối cải …
     - Báo Thời Mới (21/01/1960):
Năm tên gián điệp phản cách mạng, phá hoại hiện hành cúi đầu nhận tội. Nguyễn Hữu Đang và Thụy An, đầu sỏ chủ mưu, bị phạt giam 15 năm và mất quyền công dân 5 năm sau khi hết hạn giam”.

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

Song Thao - Hồi


Tôi vừa liên tiếp nhận được ba e-mail mời vào ký kháng thư. Cả ba e-mail đều do một người tên Ezra Levant của tổ chức The Rebel.media gửi. Cái thứ nhất mời ký để phản đối vụ một người tàn tật không được nhận vào thuê một chỗ trú ngụ tại một tòa nhà cho thuê giá rẻ của chính phủ. Nạn nhân là anh Austin Lewis, 21 tuổi, bị liệt. Anh nộp đơn xin một phòng ở tại tòa nhà của chính phủ tại đường Finch, thành phố Toronto. Đơn của anh bị bác với lý do anh không phải người theo đạo Hồi! Ngay trên đất nước Canada, nhà được xây bằng tiền thuế của dân Canada, vậy mà dân Canada tật nguyền không được ở, chỉ dành riêng cho dân theo Hồi giáo. Chuyện tréo cẳng ngỗng! Giới chức thành phố Toronto có biết chuyện này không? Họ biết rất rõ và còn ký một hợp đồng đặc biệt để giới chức của một đền thờ Hồi Giáo điều hành cơ sở này. Tác giả e-mail nhờ tôi phổ biến tin này cho mọi người và, nếu có thể, post lên Facebook cho mọi người rõ về một chuyện khó tin xảy ra ở Canada. Ngoài ra họ đã soạn một kháng thư trên trang mạng www.NonfidelsAllowed.com gửi cho Thị Trưởng Toronto John Tory phản đối chuyện tréo cẳng ngỗng này.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – T.T.X.V.H vs. T.T.X.V.N

THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ (TTXVH) đã và đang làm đã góp phần từng bước đưa đất nước thoát khỏi cái vòng kim cô mang cái tên “định hướng“ trên lĩnh vực tư tưởng-truyền thông. - Huỳnh Ngọc Chênh
Với thời gian, ngó bộ, nhà báo Bùi Tín mỗi lúc một thêm khó tính. Ông nhắc đến Thông Tấn Xã Việt Nam với những lời lẽ mỉa mai và chua chát, thấy rõ:

Ngày 14/9/2009 thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra chỉ thị đề cao cơ quan Việt Nam Thông tấn xã là cơ quan thông tấn chính thức của nhà nước, ca ngợi cơ quan này là đã tỏ ra sắc bén, giao thêm cho nó nhiệm vụ và quyền hạn thay mặt chính phủ ra tuyên bố,’ ‘cải chínhbác bỏ khi cần thiết. Ông còn chỉ thị cho mọi cơ quan thông tin báo chí khác trong cả nước phải đưa tin chính thống theo Việt Nam Thông tấn xã, được coi là mẫu mực, khuôn phép của nền báo chí Việt Nam.  

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Người Buôn Gió - Chuyện phiếm hôm nay


Ăn không có nghĩa là ăn của người ta mà không phải trả gì cả.

Việt Nam xưa nay chửi Mỹ là thù địch. Động đến việc cần Mỹ giúp thì kêu gọi Mỹ dựa trên tinh thần công bằng pháp lý, hòa bình thế giới. Nhưng khi Mỹ chậm hoặc chần chừ thì lại chửi Mỹ là bọn thực dụng, chả giúp không ai bao giờ, làm gì là có lợi cho Mỹ mới làm.

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

CÃI

SONG THAO

Lời Tòa Soạn: Nhân dịp nhà văn Song Thao xuất bản cuốn PHIẾM thứ 10 của ông, DĐTK mời bạn đọc thưởng thức bài Cãi trích từ tác phẩm mới nhất này. 

Ông Luân Hoán là người, đôi khi, rất can đảm. Có lẽ càng có tuổi, ông nhà thơ hay ba láp này càng không biết sợ là chi. Ông dám mang chuyện cãi cọ ra mà…thơ. Một ngày cuối năm, khi ông ba mươi sắp hết nhiệm kỳ nhường sân khấu lại cho chú mèo hiền khô, sắp vắng bóng cọp nên chắc sư tử Hà Đông cũng de luôn, ông Luân Hoán giả mù sa mưa tung ra một bài thơ… cãi.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2011

Trên bệ phóng dân tộc, tên-lửa-văn-học-trẻ phóng về đâu?

Hữu Cầu

(Lấy cảm hứng từ bài diễn văn khai mạc “Hội nghị viết văn trẻ”: “Văn học phải được phóng lên từ bệ phóng dân tộc” của ông Hữu Thỉnh)

Xin chào các bạn trẻ đến từ miền tài năng !

Bạn trẻ dấu yêu ơi, những sứ giả của vô biên ơi, của những chân trời tí con con ơi ! Bạn đang tìm đến những chân trời tỉ tỉ người của tương lai đại đồng, của nước lạ vĩ đại, không còn khái niệm dân tộc, Tổ Quốc, chỉ còn khái niệm nhân loại, sướng nhé…

Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Song Thao

Trong trường hợp này chữ “tí” thích hợp hơn cả. Tôi vẫn thường cho là không có gì vô duyên bằng cái tí của giống đực. Thấy người ta có mình cũng phải có tuy chẳng để làm chi cả. Đã vô duyên lại vô dụng. Như cái vẩy ốc còm cõi. Lại bẹp dí chẳng góp phần vào việc tạo thêm thẩm mỹ cho bộ ngực. Nhưng chuyện của anh Guo Feng khiến tôi phải xét lại… lập trường của mình.