Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tấn Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Tấn Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Nguyễn Ngọc Già - Thủ tướng không biết gì cả?!


(Hình: internet)
Blogger Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ Việt Nam

Chiều 30 tết, ông Nguyễn Tấn Dũng vô Sài Gòn dạo phố trên đường hoa Nguyễn Huệ [1]. Hình ảnh ông Thủ tướng luôn gắn nụ cười trên môi với dáng vẻ thong dong và thảnh thơi du ngoạn, khiến người ta nhớ lại thông điệp đầu năm dương lịch của ông dường như vẫn phảng phất hương xuân đâu đây.

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Người Việt - Ông Nguyễn Tấn Dũng 'đội sổ' về mức độ tín nhiệm


Người Việt

Theo kết quả đợt “lấy phiếu tín nhiệm” 47 cá nhân là lãnh đạo của quốc hội, nhà nước và chính phủ CSVN, thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nằm trong số ba người dẫn đầu về “tín nhiệm thấp” (160 phiếu). 

Đại biểu Quốc hội bỏ phiếu trong đợt “lấy phiếu tín nhiệm” đầu tiên. (Hình: Tuổi Trẻ)

Hai người còn lại, cùng ông Nguyễn Tấn Dũng, đội sổ về mức độ tín nhiệm là ông Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (209 phiếu) và ông Phạm Vũ Luận – Bộ trưởng Giáo dục – Đào tạo (177 phiếu).

Đây là lần đầu tiên Quốc hội Việt Nam tổ chức “lấy phiếu tín nhiệm” 49 cá nhân, đang đảm nhiệm những chức vụ quan trọng trong quốc hội, nhà nước và chính phủ như: Chủ tịch Nhà nước, Phó Chủ tịch Nhà nước, Chủ tịch Quốc hội, Phó Chủ tịch Quốc hội, các thành viên của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, Chủ nhiệm các Ủy ban của Quốc hội, Thủ tướng, các Phó Thủ tướng, các Bộ trưởng và những thành viên khác của chính phủ, Chánh án Tòa án Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát Tối cao, Tổng Kiểm toán Nhà nước.

Nhưng vì Bộ trưởng Tài chính và Tổng Kiểm toán Nhà nước mới được bầu lại nên số cá nhân được đưa ra để Quốc hội Việt Nam “lấy phiếu tín nhiệm” chỉ còn 47.

Theo một nghị quyết do Quốc hội Việt Nam ban hành hồi cuối năm ngoái, “lấy phiếu tín nhiệm” là bước đầu tiên để xác định mức độ tín nhiệm của các đại biểu Quốc hội, dành cho những cá nhân là lãnh đạo quốc hội, lãnh đạo nhà nước và lãnh đạo chính phủ. Nếu cá nhân nào bị 2/3 đại biểu Quốc hội xếp vào loại “tín nhiệm thấp” thì Quốc hội sẽ khuyến cáo cá nhân đó từ chức, hoặc tổ chức cho đại biểu Quốc hội “bỏ phiếu tín nhiệm” để miễn nhiệm.

Do vậy, tuy cùng đội sổ về mức độ tín nhiệm, song Thủ tướng, Thống đốc Ngân hàng nhà nước, Bộ trưởng Giáo dục Đào tạo vẫn có thể tại vị, bởi số phiếu “tín nhiệm thấp” chưa vượt chạm mức 2/3.

Một điểm rất đáng chú ý là dù Quốc hội Việt Nam có tới 498 đại biểu, song kết quả kiểm phiếu đợt “lấy phiếu tín nhiệm” đầu tiên này cho thấy, có rất nhiều đại biểu không bày tỏ chính kiến: Không xác định họ “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, hoặc “tín nhiệm thấp” một số cá nhân trong nhóm 47 cá nhân được đưa ra “lấy phiếu tín nhiệm”.

Chẳng hạn, nếu cộng toàn bộ số phiếu mà các đại biểu Quốc hội đã bỏ cho bà Nguyễn Thị Kim Ngân – Phó Chủ tịch Quốc hội, người dẫn đầu về mức độ “tín nhiệm cao” (372 phiếu) thì có thể thấy còn đến 8 đại biểu Quốc hội không bày tỏ chính kiến của họ đối với nhân vật này. Nói cách khác, chỉ có 490 phiếu/498 đại biểu cho biết mức độ tín nhiệm của họ đối với bà Ngân.

Tình trạng tương tự xảy ra đối với tất cả 47 cá nhân được đưa ra “lấy phiếu tín nhiệm” lần này. Không có ai nhận đủ toàn bộ số phiếu của 498 đại biểu Quốc hội cho cả ba mức độ tín nhiệm: “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, hoặc “tín nhiệm thấp”.

Nếu đại biểu Quốc hội kín đáo cho thấy việc họ không đồng tình với phương thức đã được chọn để bày tỏ “mức độ tín nhiệm” của họ, đối với việc “lấy phiếu tín nhiệm”, bằng cách không bỏ phiếu, thành ra không cá nhân nào nhận đủ 498 phiếu, thì dân chúng công khai chỉ trích chuyện chia mức độ tín nhiệm thành ba loại: “tín nhiệm cao”, “tín nhiệm”, hoặc “tín nhiệm thấp”. 

Một blogger viết: “Nói một cách bình dân thì tín nhiệm là tin. Bàn về niềm tin thì chỉ có hai khía cạnh là tin hoặc không tin. Khi chưa đủ cơ sở để tin hoặc xác quyết là không đáng tin thì người ta ‘bán tín, bán nghi’. Xét cho cùng, chuyện ‘lấy phiếu tín nhiệm’ của đại biểu Quốc hội đối với lãnh đạo Quốc hội, lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo Chính phủ cũng không thể nằm ngoài quy luật này. Sự khác biệt, nếu có, chỉ là cách gọi. ‘Tín nhiệm cao’ có nghĩa là ‘tin’. ‘Tín nhiệm’ là ‘bán tín, bán nghi’ và kế đó, ‘Tín nhiệm thấp’ có nghĩa là ‘không tin chút nào’. 

'Đã là lãnh đạo Quốc hội, lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo Chính phủ mà tỷ lệ ‘tín nhiệm’ (bán tín, bán nghi) và tỷ lệ ‘tín nhiệm thấp’ (không tin chút nào) cao quá thì còn để đó làm gì? ‘Lấy phiếu tín nhiệm’ có giúp gầy dựng lại được niềm tin trong nhân dân hay không là ở chỗ đó đó. Cũng phải nói thêm là thông thường, nếu có tập thể nào đó, trong một dịp nào đó phải bày tỏ niềm tin mà đa số không bảo họ không tin, cũng chẳng khẳng định họ vững tin, chỉ ‘bán tín, bán nghi’. Và ‘bán tín, bán nghi’ chiếm tỷ lệ áp đảo thì rõ ràng là có rất nhiều thứ phải bàn”. (G.Đ)


Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Hội nghị Trung ương 6: Trái núi và con chuột


Bùi Tín


Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng

Hội nghị Trung ương 6 (khóa XI) đã kết thúc. Và quả như mọi người đã tiên đoán, «trái núi đã sinh ra con chuột nhắt». Cuộc tắm gội chỉ là vờ vịt qua loa, xong lại còn bôi nước hoa cho nhau, sau khi hai nhóm đối lập đã chịu hòa giải nhân nhượng, vì họ sợ nhân dân, sợ công luận, sợ lẽ phải, sợ công bằng và pháp luật. Họ làm như thế để tránh tình trạng sụp đổ, không thì chết cả nút.

Phát biểu trong phiên họp bế mạc hội nghị chiều ngày 15/10, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết Bộ Chính trị (BCT) xin được hưởng kỷ luật khiển trách về trách nhiệm chính trị, nhưng Ban Chấp hành Trung ương (BCHTW) Trung ương nương tay không nỡ: BCHTW cũng nhận lỗi lầm trước toàn đảng, nhưng rồi mọi sự xí xóa, thể tất cho nhau. Thế gọi là hòa cả làng. Là vui vẻ cả. Mọi người đều yên vị.

Ngoài biện pháp màu mè có một không hai đó, còn có một nét rất hề là hội nghị không dám nêu tên một người, chỉ nói là «một ủy viên Bộ Chính trị», tuy họ thừa biết rằng cả nước cũng như mọi người Việt Nam ở hải ngoại có quan tâm theo dõi tình hình trong nước đều rõ «ủy viên» này là ai.

Trong suốt thời gian diễn ra Hội nghị BCHTW lần thứ 6, đã có khối người nín thở, chờ đợi, hy vọng. Vì được quảng cáo, tuyên truyền cực kỳ hấp dẫn. Nào là quan trọng chưa từng có, kéo dài chưa từng có, sẽ bàn cãi đến nơi đến chốn những vấn đề then chốt: đánh giá thực trạng kinh tế - xã hội, vấn đề ruộng đất trong Luật đất đai, đổi mới nền giáo dục quốc dân, sắp xếp lại các tập đoàn quốc doanh, chuẩn bị lớp lãnh đạo thế hệ mới, tự phê và phê bình chân thành không khoan nhượng từng cá nhân trong 200 ủy viên trung ương chính thức và dự khuyết, đặc biệt là 14 ủy viên BCT, sẽ có thi hành kỷ luật và pháp luật nghiêm, không ngoại trừ ai và cũng sẽ có thể có thay đổi nhân sự quan trọng.

Đã có những nhận định trái ngược nhau. Có người cho rằng Hội nghị Trung ương này rất là bất thường, đột ngột triệu tập sáng thứ hai 1-10-2012 (ngày quốc khánh Trung Quốc), kéo dài 15 ngày, đầy ắp công việc lớn, có giá trị như một đại hội đảng, có thể bằng một cuộc cách mạng. Nhưng cũng có người cho rằng sẽ lại «Vũ Như Cẫn» mà thôi, khi mà họ những người lãnh đạo đảng vẫn một mực kiên trì chủ nghĩa Mác, kiên trì chuyên chính vô sản, kiên trì độc quyền đảng trị, kiên trì quốc doanh là chủ đạo của nền kinh tế.

Có những điều chắc chắn. Cuộc họp tuy dài, nhưng chỉ thực tế tập trung vào vấn đề nhân sự ở chóp bu, ai đi ai ở, thuộc phe nào phái nào. Còn những vấn đề thật sự hệ trọng của quốc gia, như hiện tình kinh tế xã hội gay gắt, vấn đề ruộng đất và sở hữu đất đai, nền giáo dục của đất nước, các tập đoàn kinh tế lớn nhất suy sụp… thì chẳng có ai bàn cãi đến nơi đến chốn. Vẫn sẽ là treo lơ lửng, cứ dò dẫm mà đi.

Vấn đề lớn hơn là vì sao số phận đất nước ta, nhân dân ta lại phải nằm trong tay của 200 vị mà nhân dân ta không hề lựa chọn và bầu ra, họ chỉ được lựa chọn bởi BCT gồm 14 ông vua tập thể, mà 14 người này cũng không do nhân dân tuyển lựa nốt. Trong cuộc họp này, tài năng các vị ra sao đều ghi rõ trong 313 trang giấy bị giữ kín, e rằng nhân dân mà tỏ tường thì các vị sẽ bị mời về vườn hết.

Vấn đề mấu chốt cuối cùng qua cuộc họp Trung ương lần thứ 6 (khóa XI) là Quốc hội hiện tại do đảng chọn dân bầu lại bị chính họ khinh thường và phủ định một cách ngạo mạn, tự họ thách thức điều ghi trong hiến pháp hiện hành: «Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam». Theo họ, mọi sự đã có đảng lo thì họp Quốc hội làm gì nữa? Mọi sự đã có Thiên triều bảo hộ. Mọi sự vẫn như cũ. Quốc hội coi như không có quyền hành gì.

Tuy nhiên, phần lớn nhân dân tinh đời cho rằng những người có chức có quyền sẽ chỉ gầm gừ, đánh võ mồm với nhau, để cuối cùng là cò kè bớt một thêm hai, thỏa hiệp với nhau vì trăm nỗi sợ. Họ sợ phơi bày tội lỗi ra hết của nhau thì còn gì là thể thống, sợ kỷ luật nghiêm thì còn ai để cầm quyền, sợ của gian phải trả lại cho dân, cho công quỹ thì đau và tiếc; nhà cửa, biệt thự, vàng bạc, kim cương, chứng khoán, ngoại tệ, tài khoản trong và ngoài nước ê hề, nay bị niêm phong, cuộc biệt ly sẽ đau hơn hoạn.

Trừ phi có một cá nhân hay một nhóm trong cuộc nổi trội hẳn lên về trí tuệ, nhân cách, phất cờ chính nghĩa dân tộc, trái tim đập nhịp chung với nhân dân nghèo khổ, vụt đứng dậy được triệu triệu công dân suy tôn và bảo vệ, như Vaclav Havel, như Lech Walesa, như Gorbachev hay Yeltsin ở Ba Lan, Tiệp Khắc, Liên Xô hồi nào. Hay như bà Aung San Suu Kyi ờ Miến Điện hiện nay. Chuyện như thế trong nước ta có vẻ như còn ở tương lai. Chưa thấy bóng dáng nào, hơi hướng nào như vậy.

Hội nghị 6 như thế là đã xong, và mọi việc đã được thảo luận và giải quyết ổn thỏa như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định trong bài phát biểu bế mạc. Hay ít ra là những người lãnh đạo Việt Nam hiện nay muốn tin như thế, hy vọng như thế. Nhưng nhân dân lương thiện đâu chịu hòa cả làng. Dân đen bị moi túi, cả xã hội bị móc túi hàng mấy trăm ngàn tỷ đồng để họ chia chác giữa các nhóm tư bản thân hữu thì làm sao mà chịu hòa được.

Giữa cơn khủng hoảng gay gắt về niềm tin, họ lại đổ thêm dầu vào ngọn lửa đấu tranh đòi công lý và công tâm. Họ khiêu khích thêm nhân dân lương thiện, khiêu khích một bộ phận đảng viên còn nhân cách. Họ đang đón chờ những phản ứng mạnh mẽ, sâu sắc, trầm tĩnh, đàng hoàng của nhân dân đang thức tỉnh.


Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

BBC - Xác nhận thủ tướng chỉ đạo vụ Bầu Kiên


BBC 

Hiện đang có nhiều đồn đoán vụ việc ông Kiên là nhằm vào phe của Thủ tướng Dũng


Lại có thêm một xác nhận nữa rằng chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người chỉ đạo chiến dịch bắt giữ và điều tra ông Nguyễn Đức Kiên, cựu phó chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng thương mại cổ phần Á châu (ACB).

Lời xác nhận lần này được đưa ra từ chính trưởng ban chuyên án của vụ án Nguyễn Đức Kiên là Trung tướng Phan Văn Vĩnh.

Chủ nhật ngày 27/8, báo Công an nhân dân, cơ quan ngôn luận của Bộ Công an, đã đăng ý kiến Trung tướng Vĩnh khẳng định vai trò của Thủ tướng Dũng trong vụ bắt giữ này.

Trung tướng Vĩnh đồng thời cũng là thủ trưởng của Tổng cục phòng chống tội phạm và Cơ quan cảnh sát điều tra của Bộ Công an. Ông được Bộ giao chỉ đạo chuyên án ông Nguyễn Đức Kiên.

Theo ông Vĩnh thì Ban chuyên án của ông nhận được sự ‘lãnh đạo, chỉ đạo trực tiếp’ của Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương mà hiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang là trưởng ban.

“Đặc biệt, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo lực lượng công an cần khởi tố, điều tra để đấu tranh, ngăn chặn các hành vi vi phạm pháp luật nhằm thâu tóm ngân hàng, gây mất ổn định hoạt động ngân hàng,” ông Vĩnh nói trong bài phỏng vấn với báo Công an nhân dân.

Bài phỏng vấn này, vốn nhanh chóng được các báo chí khác trong nước đăng tải lại, rõ ràng là nỗ lực của chính quyền để xóa tan mọi đồn đoán về một cuộc đấu tranh quyền lực trong nội bộ Đảng Cộng sản Việt Nam xung quanh vụ bắt giữ Nguyễn Đức Kiên.

Chỉ đạo thường xuyên
Bên cạnh đó, ông Vĩnh cũng cho biết Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang và các lãnh đạo khác của bộ đã ‘chỉ đạo trực tiếp, thường xuyên và chặt chẽ’ đối với Ban chuyên án.

Ngoài ra, khi trả lời câu hỏi của phóng viên về vụ án ông Kiên, Trung tướng Vĩnh cũng đã hai lần nhấn mạnh đến vai trò của Thủ tướng Dũng.

“Đấu tranh với tội phạm kinh tế, tham nhũng trong lĩnh vực ngân hàng là nhiệm vụ trọng tâm, cấp bách mà Bộ chính trị, Ban bí thư và thủ tướng Chính phủ đã giao cho lực lượng công an,” ông nói.

Ông cũng nhắc lại là vụ bắt giữ ông Kiên đã được Thủ tướng Dũng biểu dương, khen ngợi tại phiên họp lần thứ 18 của Ban chỉ đạo trung ương về chống tham nhũng hôm 22/8.

Ông khẳng định là với tư cách trưởng Ban chuyên án, ông không phải chịu ‘bất kỳ sức ép nào’ trong điều tra vụ án.

“Sai phạm của Nguyễn Đức Kiên và Lý Xuân Hải sẽ được điều tra, kết luận sớm, xử lý nghiêm theo đúng quy định của pháp luật,” ông nói.

Như vậy, kể từ khi vụ việc Bầu Kiên bùng nổ, chỉ trong vòng một tuần lễ các vị lãnh đạo trong Bộ Công an đã hai lần lên tiếng xác nhận vai trò của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong việc bắt giữ Bầu Kiên.

Trước ông Vĩnh, hôm 24/8, Đại tá Nguyễn Đức Thịnh, cục trưởng Cục cảnh sát kinh tế và là người phó của ông Vĩnh tại Cơ quan cảnh sát điều tra, tuyên bố cả thủ tướng, bộ trưởng và một thứ trưởng Công an đã tham gia chỉ đạo vụ án.

Bản thân Thủ tướng Dũng cũng lên tiếng gián tiếp xác nhận vai trò của mình trong phiên họp Ban chỉ đạo chống tham nhũng trung ương như Tướng Vĩnh đã nhắc lại.

Những lần lên tiếng liên tiếp về vai trò của ông Dũng cho thấy chính quyền Việt Nam dường như quyết tâm đập tan mọi tin đồn về cuộc đấu tranh quyền lực và dường như những tuyên bố liên tiếp vẫn chưa đủ làm cho công chúng tin tưởng.

Trong cuộc phỏng vấn với báo Công an nhân dân, Tướng Vĩnh cũng cố gắng giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của vụ việc Nguyễn Đức Kiên.

“Vụ án là một việc làm bình thường của lực lượng cảnh sát kinh tế trong đợt cao điểm tấn công, trấn áp tội phạm,” ông nói và cho biết vụ việc đang trong quá trình điều tra và chi tiết điều tra thuộc diện ‘bí mật nhà nước’ nên không thể công bố cho công chúng.

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

Ngô Nhân Dụng - Nguyễn Tấn Dũng giơ cao đánh khẽ



Ngô Nhân Dụng
Ông Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại cuộc họp - Ảnh: CP 
Ông ĐoànVăn Vươn đã thắng một hiệp đầu. Phải nói, giới nông dân Việt Nam đã thắng một hiệp đầu. Muốn biết kết cục ra sao, phải chờ xem hồi sau mới rõ.
Ba chục năm nay trên toàn quốc đã xẩy ra hàng ngàn vụ nông dân biểu tình ôn hòa chống việc cướp đất, cướp ruộng của họ. Đây là lần đầu tiên một vị thủ tướng của đảng Cộng sản phải đích thân ra trước công chúng nhận các lỗi lầm của chính quyền và hứa hẹn các phương pháp giải quyết một vụ cướp mồ hôi nước mắt của dân. Từ thời cải Cách Ruộng Đất mới có một hành động công khai nhận lỗi như vậy. Nhưng cũng như lần trước, khi ông Nguyễn Tấn Dũng họp báo, ông vẫn đổ lỗi cho cấp dưới làm sai chứ không hề nhắc tới nguyên nhân sâu xa gây ra những sai lầm chồng chất. Nguyên nhân chính, là chế độ độc tài đảng trị khiến cho những nỗi oan ức của người dân không thể nào được nói lên trước khi quá muộn. Nếu gia đình ông ĐoànVăn Vươn không bị đẩy đến chân tường phải dùng vũ khí kháng cự, thì chắc đến giờ này không ai biết đến nỗi uất hận của họ; các quan chức Hải Phòng và Tiên Lãng có thể đang ăn mừng chia nhau “quả thực” sau khi vụ cướp đất thành công. Hành động táo bạo vì cùng quẫn của ông ĐoànVăn Vươn bất ngờ gây thành dư luận phẫn nộ trong nước, tin tức được loan đi khắp thế giới! Vì thế một ông thủ tướng cộng sản phải đích thân xuất hiện giải quyết dù nội vụ chỉ liên can đến một gia đình, về quyền sở hữu 40 mẫu đất.
Đây là một bài học cho tất cả các nông dân Việt Nam có dịp rút kinh nghiệm. Người ta không thể cúi đầu chịu đựng oan khiên nhục nhục nhã mãi được. Can đảm đứng lên bảo vệ quyền lợi của chính mình thì những thế lực đen tối dù lớn trùm khắp thiên hạ cũng phải lùi.
Nhưng, cuối cùng thì ông Nguyễn Tấn Dũng đã giải quyết những gì trong cuộc họp báo hôm qua? Rất ít. Rất mơ hồ. Và hời hợt.
Đặc điểm thứ nhất: Rất ít, vì tựu chung ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn chỉ hô toàn những khẩu hiệu quen thuộc như đọc trong báo Nhân Dân, và chỉ nói đến vài việc cụ thể. Thứ nhất là rút lại các quyết định thu hồi đất của ông ĐoànVăn Vươn vì làm sai luật. Thứ hai là điều tra, truy tố những người tổ chức phá nhà ông ĐoànVăn Vươn. Và sau cùng là truy tố ông Vươn về tội “giết người” cũng như việc chống lại nhân viên công lực.
Rút lại các quyết định cũ thu hồi đất vì làm sai luật, có nghĩa là sau này vẫn có thể sẽ thu hồi nhưng làm sao khéo léo, đúng luật hơn. Mà luật đất đai, như chính ông Nguyễn Tấn Dũng thú nhận, đã sửa đi sửa lại bao nhiêu lần, muốn bẻ cong theo hướng nào chẳng được? Vì thế mới có chuyện sẽ truy tố gia đình ông ĐoànVăn Vươn, với chỉ thị cho tòa án địa phương (gọi là “kiến nghị”) hãy “xem xét tình hình tiết giảm nhẹ” tội. Chắc chắn sẽ có một vụ mặc cả với gia đình họ Đoàn, để họ chịu một số điều kiện nếu muốn được tòa án “nương tay!” Ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho cấp dưới truy tố ông ĐoànVăn Vươn với tội “giết người,” một tội có thể đưa tới án tử hình, trước khi các cơ quan tư pháp thụ lý! Với cái án tử hình treo trên đầu, chắc ông ĐoànVăn Vươn sẽ phải suy nghĩ rất nhiều về các điều kiện họ đưa ra!
Điểm thứ hai là những giải pháp của ông Nguyễn Tấn Dũng cũng rất mơ hồ. Không hề có một quyết định nào về tội trạng của những người cầm quyền ở huyện, ở thành phố ngoài việc ngưng chức một số người bị tiếng xấu nhiều nhất. Những điều ông Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu, từ nhóm lãnh đạo Hải Phòng cho xuống dưới đều là “kiểm điểm rút kinh nghiệm sâu sắc” và “làm rõ trách nhiệm.” Tức là không hề có một cuộc điều tra nào từ cấp trung ương để nghiên cứu các nguyên ủy sâu xa, về các hành động của cấp địa phương, trong khi vụ này đã kéo dài năm, bẩy năm trời. Không hề có ý kiến gì về việc lợi dụng cả quân đội, đem lính tráng, súng ống đi phụ tay với công an và du đãng trong việc cướp đất, phá nhà. Có quân đội bị lôi dính vào việc cướp đất, nhưng trong cuộc họp báo của ông Nguyễn Tấn Dũng đông đủ bá quan mà lại thiếu đại diện của bộ Quốc phòng!
Trao việc kiểm điểm về cho các cấp chỉ huy cấp dưới, có nghĩa là quý vị đứng đầu Hải Phòng, Tiên Lãng sẽ đóng vai trọng tài thổi còi một trận đá bóng mà chính họ cũng đóng vai cầu thủ. Người ta biết trước kết quả: Sẽ không ai bị kết tội cả. Ông thủ tướng “giơ cao đánh khẽ” vì vẫn hết lòng bảo vệ địa vị và quyền lợi những người đồng đảng với ông ở Hải Phòng, những người đã bảo đảm cho ông đắc cử đại biểu quốc hội! Rồi sẽ có một ít người nhận đã phạm sai lầm. Sẽ được chuyển từ công tác này sang công tác khác; có khi lại được đưa về trung ương hưởng những suất ngon lành hơn! Vì họ đã được che chở bằng một cái mộc do chính ông Nguyễn Tấn Dũng trao cho.
Vì trước khi các “đồng chí” ngồi xuống kiểm điểm với nhau, ông thủ tướng đã hết lời khen ngợi họ rồi! Chắc để họ yên tâm, không đứa nào phản thùng! Trong cuộc họp báo, trước khi tuyên bố các quyết định ông Nguyễn Tấn Dũng đã hát “mào đầu” với những lời ca ngợi nồng nàn đối với đám lãnh đạo huyện Tiên Lãng và thành phố Hải Phòng. Hãy nghe “mèo khen mèo” như thế này: “Trong những năm qua, cấp uỷ, Ủy ban nhân dân huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã quan tâm lãnh đạo chỉ đạo thực hiện công tác quản lý nhà nước về đất đai, không ngừng nâng cao hiệu quả sử dụng đất nói chung và đất bồi ven biển nói riêng, góp phần phát triển kinh tế xã hội khá nhanh và toàn diện, bảo đảm quốc phòng an ninh, trật tự an toàn xã hội, nâng cao đời sống của nhân dân.” Với những thành tích được ông thủ tướng đề cao “tuyệt vời” như vậy, họ thiếu gì lý do để “xá tội” cho nhau? Ông còn không quên “hoan nghênh việc lãnh đạo thành phố Hải Phòng nghiêm túc kiểm điểm, nhận khuyết điểm, trách nhiệm và đã lãnh đạo, chỉ đạo cần thiết đối với vụ việc này.” Làm như ông không hề biết việc ông Phó chủ tịch Đỗ Huy Thoại nói rằng vụ cướp đất là “đúng pháp luật,” việc đập phá nhà ông Vươn là do “dân chúng bức xúc” nên (lái xe ủi đất) tới phá! Một nhà bình luận trên mạng đã hỏi: Thành ủy Hải Phòng chỉ phải rút kinh nghiệm! Thế thì ông Vươn liệu có được phép “rút kinh nghiệm” một cách đơn giản như thế không, về những hành động đề kháng của gia đình ông? Ông Vươn có thể tự bào chữa về tội danh “giết người” lấy lý do phải tự bảo vệ trước cuộc tấn công vũ bão của bọn quan lại tham ô hay không?
Cuối cùng, cuộc họp báo của ông Nguyễn Tấn Dũng chỉ nói đến những chuyện hời hợt, bồng bềnh nổi bên trên, không hề nói đến những căn nguyên sâu xa, thấu đáo, của biến cố ĐoànVăn Vươn. Một nguyên nhân làm hàng vạn nông dân phẫn uất là chủ trương không cho người dân có quyền sở hữu trên mảnh đất mà họ đổ mồ hôi khai khẩn, trồng trọt. Căn nguyên lớn hơn, là một chế độ không cho dân được tự do bầu cử, không có quyền tự do phát biểu, báo chí không được tự do điều tra và thông tin. Chế độ như vậy thì phải đẻ ra tham nhũng, lạm quyền, không cách nào tránh được. Chính nó gây ra bao nhiêu nỗi oan ức, mà việc cướp đất của nông dân chỉ là một hiện tượng nổi bật. Chính nó đẻ ra một thứ quốc hội bù nhìn, khiến một đại biểu vùng Tiên Lãng như Nguyễn Tấn Dũng không hề biết đến những cảnh oan trái mà người dân chịu đựng từ bao nhiêu năm qua, cho tới khi súng nổ. Cũng giống như hồi Đảng Cộng sản nhận lỗi về cải cách ruộng đất, Nguyễn Tấn Dũng không hề nói đến lỗi lầm của chính mình cũng như của cả đảng Cộng sản.
Một đảng viên cộng sản trong nước đã nhận xét biến cố Đoàn Văn Vươn là một tiếng chuông thức tỉnh cho đảng Cộng sản Việt Nam. Để họ nhìn thấy rõ “tất cả sự thối nát, hiếp đáp dân chúng của các cấp chính quyền.” Và “Người dân sẽ phẫn uất, và sẽ có nhiều vụ như ông Đoàn Văn Vươn diễn ra trong cả nước.” Quả thật, một người “liều mạng” tiên phong như ĐoànVăn Vươn sẽ làm gương cho tất cả các nạn nhân khác, đã đau khổ trong quá khứ cũng như trong tương lai. Đài phát thanh quốc tế của Pháp đã ghi nhận: “Cái tên Đoàn Văn Vươn từ nay đã đi vào lịch sử.”
Một bài học khác cho các nhà nông Việt Nam rút kinh nghiệm là cuộc phản kháng của nông dân Trung Quốc tại Ô Khảm (Wu kăn,乌坎), tỉnh Quảng Đông, vào tháng Chín năm ngoái, đã hoàn toàn thắng lợi. Làng Ô Khảm, đúng tên gọi dịch là Vũng Quạ, vốn là một vùng đầm lầy ven biển, được nhiều thế hệ nông dân rút nước mặn, đắp bùn biến thành đất ruộng, không khác gì vùng đất mà gia đình Đoàn Văn Vươn đã đổ mồ hôi khai khẩn, với một đứa con gái đã hy sinh. Chính quyền địa phương cũng cướp đất, nhưng họ làm ăn lớn hơn, 250 mẫu tây đất, đem bán làm đất công nghiệp. Dân Ô Khảm không ngăn cản được, nhưng cuối cùng vẫn nổi dậy đòi bồi thường xứng đáng. Chắc họ cũng không “nổi loạn” nếu không vì vụ ông Tiết Cẩm Ba (Xue Jinbo, 薛錦波),một người đại diện của dân bị công an giữ lại, rồi chết trong đồn công an. Việc thường dân bị giữ rồi chết trong đồn công an đã xẩy ra nhiều lần ở Việt Nam, hầu như thường xuyên; nhưng dân Quảng Đông họ không chấp nhận. Họ biểu tình, tấn công trụ sở đảng Cộng sản, tấn công đồn công an, đốt xe công an biệt kích; rồi kéo năm, bẩy ngàn người (làng có 20,000 dân) lên huyện, trương biểu ngữ xanh đỏ rợp đường. Ở Trung Quốc có 180,000 vụ nông dân phản đối việc cướp đất ruộng trong năm 2010. Tại Ô Khảm, sau ba tháng dân biểu tình không nghỉ, chính quyền Bắc Kinh phải can thiệp, đứng ra thỏa hiệp, bắt các quan chức địa phương phải nhượng bộ nông dân.
Trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng đích thân giải quyết vụ cướp đất của Đoàn Văn Vươn, chắc ông cũng đã nhận được những tín hiệu từ Bắc Kinh về vụ Ô Khảm. Đồng bào nông dân của chúng ta, nhờ các mạng lưới trong nước, chắc cũng đã nhận được các tín hiệu từ các nông dân Ô Khảm. Một thông điệp “Dậy Mà Đi” được họ truyền đi trên mạng kêu gọi: “Hãy thức dậy, bà con ơi! Nếu bây giờ chúng ta không đoàn kết thì chúng nó sẽ đem bán hết đất đai của tổ tiên chúng ta, cho đến thước đất cuối cùng! Nếu không đoàn kết ngay, con cháu chúng ta sẽ hết đất để sống!”
Tất nhiên, người dân Ô Khảm chỉ nói đến việc các tham quan bán đất của người Trung Hoa cho những người Trung Hoa khác. Ở Việt Nam, tình trạng còn có thể bi đát hơn: Cướp đất của dân bán cho người ngoài! 

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

HỒ SƠ WIKILEAKS (6): Tướng Kỳ từng bị Nguyễn Tấn Dũng chặn đường về

Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt

Cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ (trái) cùng vợ ông, bà Lê Kim, trả lời báo chí trong lần đầu ông về lại Việt Nam, tháng 1 năm 2004. Công điện ngoại giao Hoa Kỳ cho biết trước đó khi phía Mỹ đề nghị Việt Nam cấp visa cho Tướng Kỳ, ông Nguyễn Tấn Dũng đã giận dữ bác bỏ và gọi ông Kỳ và các viên chức Việt Nam Cộng Hòa là “tội đồ”. (Hình: Hoàng Ðình Nam/AFP/Getty Images)