Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Ái Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Ái Nhân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

Nguyễn Ái Nhân: Bí Quyết Hạnh Phúc Gia Đình

 Sau một lần cãi nhau, cả hai vợ chồng chúng tôi cùng nhượng bộ bằng cách lờ đi và coi như không có chuyện gì xảy ra. Hôm đó, nhân lúc vui vẻ cả hai cùng giảng hòa và đưa con đi chơi phố. Mọi chuyện có vẻ bình thường. Người đi đường nghĩ chúng tôi là một gia đình hạnh phúc. Đến gần ngã tư Phố Huế và Tràng Tiền chúng tôi đi ngang qua một tiệm pizza. Ở Hà Nội không có nhiều các tiệm Pizza, nói đúng hơn tôi chưa nhìn thấy tiệm nào khác ngoài tiệm chỗ này. Vợ tôi đứng lại, suy nghĩ và đề nghị: “Hôm nay không nấu cơm nữa, đi ăn pizza để thay đổi một chút đi.” 

“Có chắc ăn được không đã. Không phải ai cũng ăn được pizza đâu. Nhiều người không quen, không thấy ngon,” đẩy xe chở con đi trước vài bước chân, tôi dại dột chân thành phản ứng và hỏi lại. 


Tôi chỉ nói vậy thôi, mà vợ tôi nổi xung và lên giọng gay gắt: “Vâng, chỉ có anh là biết ăn pizza, thấy ngon … Chỉ anh là biết văn hóa ‘Âu Châu’ còn tôi không biết… Làm gì mà coi thường người khác thế !” 


Tôi vừa bực, vừa thấy buồn cười và cố gắng giải thích nhưng… vô tác dụng. 


Những lúc như thế này không thể giải thích và dùng logic với phụ nữ được. 


Vợ tôi giận dữ, mặt hầm hầm và quay đầu bỏ về nhà. Còn tôi cũng nổi cáu và tiếp tục kéo con đi chơi. Nhưng chưa đi được bao xa, chưa kịp hết tức giận tôi lại nghe tiếng vợ tôi gọi giận dữ phía sau. Nàng không có chìa khóa về nhà và gọi bằng giọng trống không: “Chìa khóa… nhà. Đưa chìa khóa nhà đây.” 


Không một lời, tôi cầm chùm chìa khóa quăng cho vợ và bực tức đi tiếp.


Chúng tôi lại cãi nhau. Lần này lại có vẻ nghiêm trọng hơn những lần  trước, gia đình chúng tôi lại trên bờ vực thẳm của sự tan vỡ. Có lẽ không gì có thể ngăn lại được. Giọt nước cuối cùng làm tràn li là chiếc pizza. Nói đúng hơn, giọt nước đó bắt đầu từ chuyện vợ tôi muốn đi ăn pizza. 


Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2020

Nguyễn Ái Nhân: Bí Quyết Hạnh Phúc Gia Đình

Sau một lần cãi nhau, cả hai vợ chồng chúng tôi cùng nhượng bộ bằng cách lờ đi và coi như không có chuyện gì xảy ra. Hôm đó, nhân lúc vui vẻ cả hai cùng giảng hòa và đưa con đi chơi phố. Mọi chuyện có vẻ bình thường. Người đi đường nghĩ chúng tôi là một gia đình hạnh phúc. Đến gần ngã tư Phố Huế và Tràng Tiền chúng tôi đi ngang qua một tiệm pizza. Ở Hà Nội không có nhiều các tiệm Pizza, nói đúng hơn tôi chưa nhìn thấy tiệm nào khác ngoài tiệm chỗ này. Vợ tôi đứng lại, suy nghĩ và đề nghị: “Hôm nay không nấu cơm nữa, đi ăn pizza để thay đổi một chút đi.”

“Có chắc ăn được không đã. Không phải ai cũng ăn được pizza đâu. Nhiều người không quen, không thấy ngon,” đẩy xe chở con đi trước vài bước chân, tôi dại dột chân thành phản ứng và hỏi lại. 

Tôi chỉ nói vậy thôi, mà vợ tôi nổi xung và lên giọng gay gắt: “Vâng, chỉ có anh là biết ăn pizza, thấy ngon … Chỉ anh là biết văn hóa ‘Âu Châu’ còn tôi không biết… Làm gì mà coi thường người khác thế !” 

Tôi vừa bực, vừa thấy buồn cười và cố gắng giải thích nhưng… vô tác dụng. 

Những lúc như thế này không thể giải thích và dùng logic với phụ nữ được. 

Vợ tôi giận dữ, mặt hầm hầm và quay đầu bỏ về nhà. Còn tôi cũng nổi cáu và tiếp tục kéo con đi chơi. Nhưng chưa đi được bao xa, chưa kịp hết tức giận tôi lại nghe tiếng vợ tôi gọi giận dữ phía sau. Nàng không có chìa khóa về nhà và gọi bằng giọng trống không: “Chìa khóa… nhà. Đưa chìa khóa nhà đây.” 

Không một lời, tôi cầm chùm chìa khóa quăng cho vợ và bực tức đi tiếp.

Chúng tôi lại cãi nhau. Lần này lại có vẻ nghiêm trọng hơn những lần trước, gia đình chúng tôi lại trên bờ vực thẳm của sự tan vỡ. Có lẽ không gì có thể ngăn lại được. Giọt nước cuối cùng làm tràn li là chiếc pizza. Nói đúng hơn, giọt nước đó bắt đầu từ chuyện vợ tôi muốn đi ăn pizza. 

Khi con người đã ghét nhau thì mọi chuyện đều dễ dàng trở nên xấu và khó chịu.

*


Trong gia đình nào mà không có mâu thuẫn. Nếu ai bảo gia đình họ không có mâu thuẫn và hòa thuận tuyệt đối thì chắc hẳn họ nói dối hay họ không biết mà thôi. Tôi không tin là có gia đình nào đó, ở một nơi nào trên quả đất này lại không có mâu thuẫn. Sự khác nhau giữa các gia đình chỉ ở cách giải quyết những mâu thuẫn đó mà thôi. Chúng ta cũng đừng ảo tưởng về các gia đình truyền thống kiểu Việt Nam ngày xưa là hoàn hảo. Để trả giá cho sự hoàn hảo thấy bên ngoài, để trả giá cho sự vẹn toàn êm ấm của gia đình là thân phận thê thiếp, ăn sau, ăn dưới bếp v.v. của người đàn bà. Một chị người quen đã nói mãi, nói rất nhiều lần mỗi khi nhìn thấy sự băn khoăn của tôi: “Phụ nữ Việt Nam sinh ra để hầu hạ chồng con mà, biết làm sao được...”

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2019

Nguyễn Ái Nhân: Chuyện tình giữa mùa “Cách Mạng Nhung”

Marcela không cao hơn tôi nhiều lắm. Nàng chỉ cao hơn tôi một chút thôi. Tất nhiên, điều đó chỉ đúng khi cô nàng không đi giầy cao gót hay giầy mùa đông. Khi cô nàng đi hai thứ giày đó thì chịu thua, không cứu gỡ được và tôi trông thấp hơn hẳn. Nhưng rất phiền, chỉ khi Marcela đi hai thứ giầy đó và mặc chiếc măng tô màu xanh đậm thì nàng trông mới thật đẹp. Nàng khác hẳn các cô gái Việt Nam mà tôi đã quen với dáng thanh mảnh, nhưng vẫn mũm mĩm, đầy đặn và mái tóc màu nhuộm vàng nhưng chân tóc màu hung như được chiếu sáng. Hơn thế, những cử chỉ rất tự nhiên và không miễn cưỡng khiến nàng càng mang vẻ có duyên và hấp dẫn khác. Còn so sánh nàng với các cô gái Tiệp khác thì không có nhiều khác biệt lắm, ít nhất là hình thức bên ngoài.

Kể cả lúc đi giầy cao, Marcel cũng không cao quá hơn tôi 10 cm. Vì thế nàng vẫn có thể là người yêu của tôi... được. Nàng vẫn ở trong giới hạn chiều cao có thể chấp nhận vì tôi đã tự cam kết là sẽ không thể yêu hay cặp bồ với cô gái nào cao hơn tôi 10 cm. Sự cam kết này khiến rất nhiều cô gái tự ái và buồn cười. Nhưng đó là điều bí mật chỉ vài cô biết mà thôi, không phải tất cả các cô gái bạn học hay ở cùng khu nhà sinh viên đều biết. Cũng chỉ vì chuyện đó mà tôi suýt làm hai cô bạn thân cãi nhau và suýt làm đổ vỡ tình bạn của họ. 

*

Chuyện xảy ra rất là đơn giản, không có gì đáng nói cả... nhưng các cô nàng mà! Dù là các cô gái châu Âu hay nước nào thì họ cũng có những điểm rất giống nhau: Trước hết là thích làm đẹp, thích được khen và chiều chuộng cũng như... rất tò mò. Chính cá tính cuối cùng ‘tò mò’ đã khiến các cô hay gặp phải sự tự ái và giận dỗi nhiều lúc vô lý. 

Hai cô bạn giận nhau mất một thời gian chỉ vì lời nguyền về việc cao không quá 10 cm của tôi. Mọi chuyện bắt đầu rất vô tội. Hôm đó, cả nhóm chúng tôi vào Club của sinh viên quen thuộc. Ngồi bên bàn quanh sàn nhảy, uống bia rượu, nói chuyện xem những kẻ đã khác đang quay cuồng trên sàn nhảy. Không khí thật quen thuộc, ánh đèn màu rọi sáng lắc lư theo tiếng nhạc và xoáy lượn vào từng góc bàn. Trên sàn nhảy các sinh viên đang dậm dật hay lắc lư theo những điệu vũ khác nhau, đủ kiểu. Chúng tôi chưa đạt tới trạng thái quen thuộc đó, còn khi đã tới trạng thái này thì cũng đâu khác gì họ nhiều lắm. Chắc chắn chúng tôi cũng quay cuồng như vậy, và đúng hơn đâu còn biết mình làm gì và chỉ nhún nhảy hay lắc người theo cảm giác của tiếng nhạc và tiếng trống đánh tức ngực. 

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Nguyễn Ái Nhân - Sĩ Phu Hà Nội 2003


Cả cuộc họp bỗng im phăng phắc. Im đến mức nghe thấy hơi thở của bản thân và cả của người khác. Không khí cuộc họp ngột ngạt như bị nén dồn lại.  Hầu hết mọi người đều cúi nhìn cuốn sổ tay ghi chép trước mặt (Một thói quen cố hữu ở mọi nơi.  Khi đi họp ai cũng mang theo và tỏ vẻ ghi chép gì đó. Đặc biệt, người ta có vẻ ghi chép càng nhiều mỗi khi người nói là một ông cấp trên chức to. Thường rất nhiều khi, chức càng to chuyện nói càng dở). Sau vài chục giây im lặng vì bất ngờ, ông Tổng giám đốc cố thản nhiên lên tiếng dù vẫn không dấu được chút nét gượng gạo: “Có đồng chí nào có ý kiến không?”

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

NGUYỄN ÁI NHÂN - BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH




NGUYỄN ÁI NHÂN - 


Sau một lần cãi nhau, cả hai vợ chồng chúng tôi cùng nhượng bộ bằng cách lờ đi và coi như không có chuyện gì xảy ra. Hôm đó, nhân lúc vui vẻ cả hai cùng giảng hòa và đưa con đi chơi phố. Mọi chuyện có vẻ bình thường. Người đi đường nghĩ chúng tôi là một gia đình hạnh phúc. Đến gần ngã tư Phố Huế và Tràng tiền chúng tôi đi ngang qua một tiệm pizza. Ở Hà Nội không có nhiều các tiệm Pizza, nói đúng hơn tôi chưa nhìn thấy tiệm nào khác ngoài tiệm chỗ này. Vợ tôi đứng lại, suy nghĩ và đề nghị: “Hôm nay không nấu cơm nữa, đi ăn pizza để thay đổi một chút đi.”


“Có chắc ăn được không đã. Không phải ai cũng ăn được pizza đâu. Nhiều người không quen, không thấy ngon,” đẩy xe chở con đi trước vài bước chân, tôi dại dột chân thành phản ứng và hỏi lại.

Tôi chỉ nói vậy thôi, mà vợ tôi nổi xung và lên giọng gay gắt: “Vâng, chỉ có anh là biết ăn pizza, thấy ngon … Chỉ anh là biết văn hóa ‘Âu Châu’ còn tôi không biết… Làm gì mà coi thường người khác thế !”

Tôi vừa bực, vừa thấy buồn cười và cố gắng giải thích nhưng… vô tác dụng.

Những lúc như thế này không thể giải thích và dùng logic với phụ nữ được.

Vợ tôi giận dữ, mặt hầm hầm và quay đầu bỏ về nhà. Còn tôi cũng nổi cáu và tiếp tục kéo con đi chơi. Nhưng chưa đi được bao xa, chưa kịp hết tức giận tôi lại nghe tiếng vợ tôi gọi giận dữ phía sau. Nàng không có chìa khóa về nhà và gọi bằng giọng trống không: “Chìa khóa… nhà. Đưa chìa khóa nhà đây.”

Không một lời, tôi cầm chùm chìa khóa quăng cho vợ và bực tức đi tiếp.

Chúng tôi lại cãi nhau.  Lần này lại có vẻ nghiêm trọng hơn những lần  trước, gia đình chúng tôi lại trên bờ vực thẳm của sự tan vỡ. Có lẽ không gì có thể ngăn lại được. Giọt nước cuối cùng làm tràn li là chiếc pizza. Nói đúng hơn, giọt nước đó bắt đầu từ chuyện vợ tôi muốn đi ăn pizza.

Khi con người đã ghét nhau thì mọi chuyện đều dễ dàng trở nên xấu và khó chịu.

*

Trong gia đình nào mà không có mâu thuẫn. Nếu ai bảo gia đình họ không có mâu thuẫn và hòa thuận tuyệt đối thì chắc hẳn họ nói dối hay họ không biết mà thôi. Tôi không tin là có gia đình nào đó, ở một nơi nào trên quả đất này lại không có mâu thuẫn. Sự khác nhau giữa các gia đình chỉ ở cách giải quyết những mâu thuẫn đó mà thôi. Chúng ta cũng đừng ảo tưởng về các gia đình truyền thống kiểu Việt Nam ngày xưa là hoàn hảo. Để trả giá cho sự hoàn hảo thấy bên ngoài, để trả giá cho sự vẹn toàn êm ấm của gia đình là thân phận thê thiếp, ăn sau, ăn dưới bếp v.v. của người đàn bà. Một chị người quen đã nói mãi, nói rất nhiều lần mỗi khi nhìn thấy sự băn khoăn của tôi: “Phụ nữ Việt Nam sinh ra để hầu hạ chồng con mà, biết làm sao được...”

Trong gia đình tôi cũng vậy, không có gì khác. Cách đây vài năm, chúng tôi lấy nhau sau một chuyện tình đẹp mà rất nhiều người ghen tị. Ngày đó, nếu chúng tôi không lấy nhau chắc chắn cả hai vợ chồng chúng tôi khi về già sẽ kể cho con cháu nghe về một câu chuyện tình đẹp chưa kết thúc và không bao giờ kết thúc. Luật đời là vậy, cái gì chưa kết thúc đều đẹp vì con người còn có mong muốn và ao ước… để nó kết thúc đẹp. Nói đúng hơn, khi đó ai nghĩ thế nào cũng được.

“Ôi, chuyện cảm động quá, họ rồi sẽ lấy nhau và sống hạnh phúc với đàn con cho đến cuối đời như trong bao chuyện cổ tích…,” người mơ mộng sẽ kêu lên như vậy. 

Còn kẻ bi quan sẽ lắc đầu: “May mà không kết thúc. Ít nhất còn có kỷ niệm đẹp mà sống. Lấy nhau rồi sớm muộn cũng cãi nhau, chán nhau và bỏ nhau thôi. Hoặc  ít ra cũng sẽ phải chịu đựng nhau, hay ho gì!”

Sự kết thúc không hoàn hảo là nỗi sợ hãi và nỗi ám ảnh nhiều người. Nói cách khác, rất nhiều người sợ, ngại lập gia đình chỉ vì sợ gia đình sẽ tan vỡ và họ sẽ bất hạnh. Đặc biệt, nỗi sợ hãi đó rất dễ thấy trong thời nay. Anh Trần, sống ở Mỹ, đã ngoài 40 tuổi và không xa nữa sẽ cập kè “đầu năm” nhưng vẫn dứt khoát và chưa dám lấy vợ. Anh có đủ tất cảnhững gì một người chồng cần có: nhà, xe, công việc, tiền  v.v. Anh là người tốt và có rất nhiều tính truyền thống kiểu “Việt Nam.” Anh Trần thanh minh đủ điều khi giải thích cho việc chưa chịu lấy vợ. Nào là anh còn ham chơi, ham sống chưa muốn chịu trách nhiệm, chưa thấy được chuẩn bị, chưa gặp người hợp  v.v. và v.v. Nhưng bản chất thật của sự việc rất đơn giản, anh sợ. Anh sợ, lấy vợ không bao lâu rồi sẽ lại li dị. Anh sợ, vì anh nhìn tất cả bạn bè xung quanh, ai lấy vợ, có con rồi đều “khổ nhiều, vui ít” và phần lớn không hạnh phúc.

Đó là một sự thật mà các bà, các cô cũng nên suy nghĩ trong những lúc rảnh rỗi, không nấu ăn, đi chợ hay đi mua sắm. Một ai đó đã nói, nguyên nhân của mọi cuộc li dị chính là tờ giấy đăng ký kết hôn. Có lý!  Các bạn có thể tưởng tượng: chuyện gì sẽ xảy ra nếu tất cả các tờ giấy đăng ký kết hôn ngày mai bỗng biến mất. Chỉ khi đó, những cặp vợ chồng, những gia đình nào dù họ đã cãi nhau, không cãi nhau mà vẫn muốn tiếp tục chung sống, vẫn cảm thấy cần có nhau mới là những gia đình, tình yêu thật sự. Nhưng, nhưng… tôi sợ rằng sẽ rất nhiều người vui và lắm kẻ buồn. Rất nhiều các gia đình tan vỡ.

*

Sau một thời gian sống ấm áp và hạnh phúc  những ngày đầu sau khi cưới, giữa chúng tôi bắt đầu xuất hiện những khác biệt lớn nhỏ, những mâu thuẫn và rạn nứt. Những khác biệt này đã có từ trước nhưng cả hai đều nghĩ rằng: “Chuyện nhỏ, sẽ vượt qua được thôi mà! Chỉ cần thương yêu nhau thật sự.” Nhưng không, cả hai chúng tôi đều nhầm. Khó lắm, khó vô cùng! Chỉ những người trong cuộc mới hiểu và hiểu nổi. Không phải vô cớ, người đời nói: “Kinh nghiệm không thể dạy được.”

Chuyện phức tạp và mâu thuẫn đầu tiên bắt nguồn từ sự ngu dốt và một thói quen xấu của tôi: Tính hơi thật thà. Chỉ mới hơi thật thà, nhiều khi nghĩ sao, nói vậy mà đã gây bao nhiêu phiền toái và rắc rối lắm rồi. Tôi rất thông cảm, những kẻ ngu khác bị tật nguyền và cứ nói thật hoài thì khốn khổ làm sao?

Tôi tốt nghiệp đại học một nghành kỹ thuật. Nhưng trong nhiều năm sau đó tôi không làm trong ngành chuyên môn nên kiến thức của tôi rơi vãi, mất mát  nhiều. Sau vì chuyện cơm áo, tôi phải quay lại làm đúng ngành học. Tất nhiên, tôi không thể giỏi hơn và tự cảm thấy mình kém nhiều đồng nghiệp trong công ty. Tôi tâm sự điều này với bố mẹ trong những bữa cơm ở nhà. Tôi ngây thơ nghĩ rằng, với bố mẹ mình thì có thể tâm sự thật lòng.  Sai lầm, một điều ngu xuẩn vô cùng! Bố mẹ tôi nhanh chóng hiểu theo cách riêng và nhanh chóng đánh giá: “Thằng con mình dốt hơn người khác.”

Với họ, bố mẹ tôi, điều phát hiện mới này là sự thất vọng nhưng cũng là sự đắc thắng vô tình. Sau đó, họ nhắn nhủ với vợ tôi (tất nhiên khi tôi không có mặt) là chồng cô, con trai chúng tôi, chẳng tài cán gì đâu. Cô nên tự lo liệu đi và vì thế cũng đừng tự hào quá, nên ngoan ngoãn, biết điều. Các bậc cha mẹ Việt Nam thường có niềm hãnh diễn, tự hào về con cái nên khi nói vậy hẳn phải có chuyện gì. Thế nên, vợ tôi cũng nhanh chóng hiểu ra tình hình và cũng bắt đầu nhanh chóng tập suy nghĩ khác về chồng, là tôi, theo nhận thức mới: “Bố mẹ anh ấy còn chẳng coi anh ra cái gì, làm sao tôi có thể coi trọng anh được. Đừng có nghĩ mình là ai ghê gớm lắm…” Vợ tôi đã tiết lộ và phản ứng như thế trong một lần chúng tôi cãi nhau. Thế đấy, cũng nhờ cãi nhau nên tôi thỉnh thoảng biết được rất nhiều điều bất ngờ về bản thân. Cãi nhau, gây căng thẳng trong gia đình là một điều cũng nên làm, nên có. Theo ý tôi, chỉ như thế bạn mới biết được nhiều sự thật về bản thân mình, dù đôi khi rất cay đắng.

Chuyện khó khăn thứ hai trong gia đình tôi không có gì lạ, nó xảy ra trong hầu hết các gia đình: Mâu thuẫn mẹ chồng- con dâu hay ngược lại. Vấn đề chỉ đơn giản là cần làm rõ: Ai giỏi hơn ai? Nhà không thể có hai người cùng giỏi như nhau! Đây là chuyện vô cùng khó khăn và không bao giờ giải quyết .

“Từ trước đến nay, mẹ chưa hề biết nó - ‘con dâu’- là ai. Thậm chí, chưa bao giờ cho nó một cái kẹo, tự nhiên bắt nó về nhà và bắt nó gọi mình là mẹ, bắt cư xử như con. Làm sao không khó,” mẹ vợ tôi lúc cao hứng đã nói rất đúng từ kinh nghiệm của bản thân bà về quan hệ con dâu – mẹ chồng.

Nói được vậy, nhưng bà cũng không giải quyết được mâu thuẫn với những con dâu của bà. Nói đã khó, làm thì còn khó hơn, hay như theo anh Tuấn, bạn tôi thì không thể giải quyết được mâu thuẫn Mẹ chồng – con dâu. Anh Tuấn lấy vợ, có một cô con gái nhỏ và cũng đã li dị vợ.

Quan hệ giữa vợ tôi và mẹ tôi cũng vậy. Không ai chịu nghĩ mình kém hơn và người kia đúng. Ai cũng đòi là nhất, là đúng  và điều khó khăn nhất là họ đòi tôi phải lên tiếng, không thể đứng trung lập được. Thật ra, hai người ghét nhau  dù bề ngoài luôn vẫn kiềm chế và đối xử lịch sự. Nhiều khi tôi chỉ muốn bỏ đi khỏi thế giới này, thế giới của họ để muốn tìm sự yên thân. Con gái chúng tôi sau này nên lấy người nước ngoài để đỡ phải dính vào chuyện  mâu thuẫn muôn đời: Mẹ chồng-con dâu. Tuy nhiên, vợ tôi sẽ phản đối và không bao giờ đồng ý để con gái chúng tôi lấy người dân tộc Á Châu khác, lấy người Ả Rập, Phi Châu. Tóm lại, con gái chúng tôi chỉ có thể lấy người da trắng vì họ văn minh hơn và lịch thiệp hơn người Việt Nam. Chuyện người không phải là da trắng mâu thuẫn,  ghét nhau thì nhiều lắm, nếu tôi kể hết ra thì chẳng biết đến khi nào, nên tôi sẽ không kể ra để tránh đau đầu cho quý vị. Mà quý vị chắc hẳn đã biết, đã nghe hay đã từng trải qua rồi. Tôi không tin trong gia đình quý vị không có chuyện đó, trừ khi con quý vị lấy người ngoại quốc… da trắng.

*

Nguyên nhân của tất cả những chuyện đó ở đâu? Xét ra, xã hội loài người bắt đầu phức tạp, rối ren từ khi con người bắt đầu biết tham lam (biết nghĩ) và biết nói. Những vấn đề đó các nhà khoa học giải thích rất nhiều, đến nay họ vẫn tin vậy và làm rất nhiều người khác tin theo. Một trong những thành kiến rất nhiều người tin và vẫn tin đến ngày nay là:  “Ngôn ngữ sinh ra vì nhu cầu trao đổi của loài người khi chuyển sang giai đoạn cuộc sống mới, cao hơn. Ngôn ngữ sinh ra như phương tiện trao đổi trong công việc.” Tóm lại, họ tuyên bố là ngôn ngữ sinh ra vì khi làm việc con người cần trao đổi. Nhưng theo một nhà thông thái huyền thoại của người Séc, ông Cimarman (giống như Trạng Quỳnh, Trạng Lợn v.v. của Việt Nam) thì ngôn ngữ sinh ra chỉ để đáp ứng nhu cầu nói “phét” của con người. Ông Cimarman giải thích, con người cần ngôn ngữ để nói “phét”, đặc biệt  trong những đêm dài thời cổ xưa khi loài người chưa có vô tuyến để xem! Xét trên quan điểm này, ngôn ngữ sinh ra như một phương tiện giải trí, sau đó nó bị lạm dụng và gây ra nhiều phản tác dụng với mọi hình thức ghê gớm nhất của nó giống như những thứ đồ giải trí khác.

Tôi có quen biết  gia đình bà Marquenez, người Mỹ gốc Việt ở California. Gia đình bà rất hạnh phúc. Họ đã sống ở Mỹ trên 20 năm. Gia đình khá bền vững. Bà là người Việt Nam, chồng bà là người Mexico nên sau khi lấy chồng bà đổi họ theo chồng. Bà cũng nghĩ như thế là hợp lý vì “nhập gia tùy tục.” Bà nói tiếng Anh không giỏi, chồng bà nói tiếng Anh không giỏi. Nhưng chồng bà buộc phải học ít nhiều tiếng Việt để hiểu bà. Con của hai ông bà sinh ra và lớn lên ở Mỹ nên nói tiếng Anh tự nhiên như người Mỹ. Chúng còn phải tự học tiếng Việt để nói chuyện với mẹ và học cả tiếng Tây Ban Nha để nói chuyện với bố. Nhưng chúng nói chuyện với bố bằng tiếng Anh nhiều hơn tiếng Tây Ban Nha vì bố chúng biết tiếng Anh nhiều hơn. Còn với mẹ, chúng phải học nói tiếng Việt. Nhờ bàMarquenez  Nhu không giỏi tiếng Anh nên các con bà lại giỏi tiếng Việt. 

Chồng bà Marquenez Nhu rất tin tưởng ở bà, luôn đưa hết tiền lương cho bà quản lý. Ngược lại, bà cũng rất thương chồng, bao giờ cũng lo mọi chuyện, quan tâm đến chồng. Hàng ngày bà dậy từ 4 giờ sáng, chuẩn bị đồ ăn sáng, cà phê cho chồng bà đi làm sớm rồi mới ngủ tiếp. Sau đó bà nằm nhà hay đi shopping và kêu ca mọi chuyện trên trời dưới nước.

Chồng bà may mắn hơn anh Đức, bạn tôi, rất nhiều. Cách đây bảy năm,  hôm đó, chúng tôi có công chuyện phải đi xa rất sớm. Trên suốt chặng đường đi anh Đức cứ thắc mắc, băn khoăn lo lắng không hiểu chuyện gì xảy ra với vợ anh. Anh lo làm tôi lo theo.

 “Không hiểu có chuyện gì mà hôm nay tự nhiên vợ tôi lại dậy sớm pha li cà phê cho tôi. Bọn tôi lấy nhau hàng chục năm, chưa bao giờ có chuyện đó, thậm chí bà suốt ngày than phiền về chuyện cà phê, cà pháo, bạn bè bia rượu vô bổ và mất thời gian của tôi,” anh giải thích sự băn khoăn của mình khi thấy tôi lo lắng quan tâm chuyện gì đã xảy ra.

Tôi vô cùng ngạc nhiên và thấy buồn cười. Anh Đức không lo cho công chuyện quan trọng chúng tôi sẽ phải làm mà lại đi lo nghĩ những chuyện vớ vẩn như thế ! Kể vậy để các bà vợ cũng nên rút kinh nghiệm, đừng làm điều gì bất thường.

Vợ chồng bà Marquenez cũng  cãi nhau. Đầu tiên họ lời qua tiếng lại một chút bằng tiếng Anh. Rồi sau đó bà Marquenez nổi cáu, nhiều khi không hiểu chồng nói “xấu” gì mình và tuôn ra hàng tràng tiếng Việt thậm tệ lẫn với vài từ tiếng Anh. Ông chồng bà không hiểu gì và lại cố gắng  giải thích, thanh minh bằng tiếng Anh. Bà vợ vẫn không hiểu và vẫn bực tức. Họ giận nhau một thời gian sau đó, nhưng không kéo dài lâu vì thực ra không ai hiểu ngưới kia nói gì. Gia đình bà vẫn bình thường dù bao nhiêu gia đình, người quen bạn bè của bà đỗ vỡ hay trong tình trạng “chiến tranh lạnh” hoặc “bằng mặt, không bằng lòng.” Bà luôn so sánh chồng bà hiện nay với ông chồng Việt Nam cũ của ba. Bà nói, ông chồng hiện nay không giỏi, không giàu bằng chồng cũ nhưng bà thấy hạnh phúc hơn rất nhiều, yên tâm hơn rất nhiều với ông.

*

Bà Marquenez kể cho chúng tôi rất nhiều chuyện vui. Ngay hôm ngày cưới, rất nhiều ông, bà, bạn bè người Việt ở Mỹ cứ thắc mắc: Bà lấy chống ngoại quốc, tiếng Anh không giỏi thì chuyện “ấy trên giường” rồi làm sao? Bà cười phá lên: “Trời ơi, chuyện ấy cần gì phải biết tiếng. Cứ tắt đèn đi là tự khắc tìm được.” Tôi quả thật đã chứng kiến những lần bà nói chuyện với chồng, ví như: “I told you rồi mà. Don’t đi trái, It’s not ở đó…” Ông Marquenez tâm sự với tôi: “Thực ra, trong nhiều chuyện, tình cảm quan trọng hơn ngôn ngữ. Chúng tôi hiểu nhau, nhưng may mắn nhất là khi quá tức giận vì hạn chế ngôn ngữ nên chúng tôi cũng không bao giờ xúc phạm nhau quá mức được. Chính điều đó giúp cho gia đình tôi còn tồn tại đến ngày nay.”

Nhiều bạn bè tôi khi cãi nhau, vì cùng ngôn ngữ nên họ xúc phạm nhau. Sau mỗi lần như vậy, vô tình hay cố ý người chồng và vợ đã làm tổn thương người kia rất nhiều. Những vết thương lòng rất khó xóa, nhiều người mang theo những tổn thương do bị xúc phạm như vậy suốt đời, và không quên được. Ông Marquenez đã nghĩ , đã thấy và cảm nhận được điều quan trọng đó.  

Nhưng ông cũng không vui dù ông rất quý người Việt  Nam. Ông kể với chúng tôi: Ông làm bốc vác ở một công ty có nhiều người Việt Nam khác cùng làm. Họ rất ghen tị và ghét ông chỉ vì ông khỏe hơn họ và làm được nhiều hơn họ. Chưa hết, những người hàng xóm nhà ông đối xử với ông khác và không thân mật khi biết ông là người Mexico. Thậm chí, trong một lần nói chuyện, một người hàng xóm còn nói với ông là họ nghĩ người Việt Nam tất nhiên phải hơn Lào, Cam bốt, Thái Lan và Mexico. Chẳng qua do điều kiện nước chưa cho phép nên tạm còn khổ và vất vả như bây giờ mà thôi. Ở Mỹ, người Việt Nam không đánh giá cao người Mexico, có chút gì giống thái độ đối với người Di Gan ở châu Âu.

Chúng tôi không được may mắn như ông bà Marquenez. Đúng như ông Marquenez tâm sự, chúng tôi trong lúc tức giận, vì cùng ngôn ngữ, và cả hai đều biết sử dụng nó thành thạo, nên đã xúc phạm đến nhau ghê gớm. Chuyện đó không chỉ xảy ra một lần, đã xảy ra nhiều lần. Vợ tôi không bao giờ quên những điều đó và tôi cũng không. Vợ tôi  luôn muốn tôi phải “cao thượng” không thèm chấp để cô nói, xúc phạm tôi thoải mái. Tôi đã cố gắng rất nhiều, nhưng quả thật,  điều gì cũng phải có giới hạn. Khi vượt qua giới hạn nhất định thì mọi sự cố gắng nằm ngoài sự kiểm soát của con người. Tôi là một kẻ bình thường. Sau đó tôi hiểu một điều, để tránh xung đột, nên hạn chế nói chuyện. Nhưng đấy không phải là lựa chọn tốt, mà là đi vào ngõ cụt khác.
Bí quyết để hạnh phúc tiếp theo là chúng ta không nên biết nhiều. Hay tốt hơn, chúng phải biết tin vào những chuyện mù quáng. “Chuyện kể, ngày xưa có ông bà già sống với nhau mấy chục năm nhưng luôn cãi nhau và tưởng như gia đình đã tan vỡ nhiều lần. Ông già rất buồn. Một hôm ông nghe tin và tìm đến một ông thầy nổi tiếng trong vùng và được ông này cho chai nước thánh. Cứ mỗi khi cãi nhau, nổi cáu ông phải hớp một ngụm nước thánh và không được nhổ ra. Làm được thế, sẽ bảo đảm gia đình  hạnh phúc. Ông làm vậy và đúng là chai nước thánh giúp cho ông và bà hòa thuận hơn rất nhiều.”

Thật không may, tôi đã lớn, hiểu và không tin vào nước thánh. Hơn thế, được người ta dạy ở trường  về hiệu ứng tâm lý của câu chuyện trên nên càng không tin. Nhiều lần tôi đã ngậm nước chè hay gì đó để làm theo gương ông già trong chuyện nọ, nhưng vì tâm không tin nên khi vợ nói gì quá mức tôi lại nuốt ngay ngụm nước và… hết tác dụng. Một lần, tôi đã phải cam kết với vợ cả những điều ngu xuẩn như: “Không bao giờ nói xấu người Việt Nam v.v?” Nhưng ngay sau đó, vợ tôi lại là người bắt đầu nói những câu như: “Đúng là người Việt Nam thế này, thế khác v.v.” Tôi lại không kiềm chế được, lên tiếng đồng ý  theo và thế là chúng tôi lại cãi nhau.

Chuyện định vào quán ăn pizza là giọt nước cuối cùng làm tràn đầy li.

Sau đó chúng tôi hạn chế tuyệt đối không nói chuyện. Tôi cũng cảm thấy mệt mỏi, cố gắng tránh khỏi phải nhìn thấy vợ trong trạng thái giận dữ.

Chúng tôi rơi vào tình trạng khó xử và gia đình căng thẳng.

*

Mệt mỏi và bế tắc, tôi tìm gặp anh Thắng, người tôi quen từ khi đi học đại học. Hiện nay anh đã là Tiến sĩ và đang giảng dạy ở một trường đại học. Chúng tôi gặp nhau ngoài quán bia, gần sân vận động nơi anh hay chơi bóng mỗi buổi trưa.

“Kệ nó, đợi một thời gian nữa xem sao. Chẳng qua chỉ là tại mày ngu nhiều quá. Toàn làm chuyện ngu xuẩn không hợp với văn hóa truyền thống Việt Nam gì cả,” anh nói vậy sau khi nghe xong chuyện của chúng tôi. 

Anh Thắng giải thích thêm vì biết tôi không hài lòng với những điều anh vừa nói: “Ở đây có vài chuyện em nên nhớ và ngẫm nghĩ nếu có thời gian,” anh ngừng lại giơ hai ngón tay gọi thêm hai cốc bia và tiếp tục: “Thứ nhất tâm lý các bậc cha mẹ Việt Nam là vốn thích khoe con. Dù nghe người khác khen con thì rất thích nhưng vẫn phải tỏ vẻ khiêm tốn nói những câu như  ‘các bác, các cô cứ quá khen cháu. Cháu làm gì được giỏi như vậy…’ Chuyện tiếp theo, không nên mệt đầu suy nghĩ chuyện mẹ chồng-con dâu làm gì. Không bao giờ giải quyết được. Thứ ba: Không nên biết nhiều quá, phải có lòng tin vào gì đó nhất là những chuyện mù quáng, không cần logic càng tốt. Thứ tư, phải luôn nghĩ rằng mình là con Rồng, cháu Tiên, người Việt Nam là gần nhất thiên hạ, chỉ tạm kém dân Tàu và dân da trắng một chút mà thôi. Và điều cuối cùng, nếu sau này không may bỏ vợ hay bị vợ bỏ và có yêu lại, lấy vợ lại thì chỉ chọn phụ nữ ngoại quốc vì ngôn ngữ sẽ không đủ giỏi để xúc phạm lẫn nhau. Tốt nhất, không nói cùng thứ tiếng càng hay, sẽ bảo đảm hạnh phúc gia đình nhiều hơn.”

Trước bộ mặt ngơ ngác, ngờ vực của tôi, anh khẳng định thêm bằng ví dụ: “Như nhà ông bà  Marquenez mà em quen biết và đã kể cho anh nghe, họ rất hạnh phúc vì họ không hiểu nhau, không thể cãi nhau và xúc phạm gây tổn thương cho nhau quá mức được.” 

Anh Thắng là Tiến sĩ nhưng cũng không giúp tôi giải quyết được chuyện khó khăn trong gia đình. Anh làm tôi càng rối loạn hơn. Nhưng ít nhất, anh khuyên một điều rất chân thật mà tôi thấy đúng: “Để thời gian giúp, để thời gian trả lời. Đừng đặt bất kỳ điều gì thành vấn đề hay chuyện đã xong rồi. Nếu thời gian không giúp được thì chuẩn bị tìm cách giải quyết hậu quả. Khi không kiểm soát được tình hình thì đành chịu thôi.”

Không chỉ anh Thắng, anh Trần cũng làm tôi bất ngờ và thêm đau đầu suy nghĩ.  Dù rất sợ lấy vợ và đã gần “đầu năm” nhưng trong một lần về chơi Việt Nam, anh Trần tâm sự với tôi: “Anh nghĩ kỹ rồi, anh sẽ đặt vấn đề nghiêm túc với cô bạn Nhật Bản lâu năm của anh về chuyện gia đình.”

“Tại sao lại cô bạn Nhật, anh tính ‘Việt Nam’ vậy và có bao nhiêu cô Việt Nam rất hay mà!” tôi ngạc nhiên.

“Cũng không hiểu tại sao, chỉ thấy các cô Việt Nam có gì đó không… hợp. Cũng có thể câu chuyện của ông bà Marquenez gây ảnh hưởng đến tiềm thức của anh… Không biết nữa! “ anh  Trần buồn rầu thanh minh.

“Không nói cùng ngôn ngữ có lẽ tốt hơn…” anh mung lung và tỏ vẻ hoài nghi chính bản thân.
 Trong trường hợp của anh là sự thất bại của các cô gái, phụ nữ Việt Nam. Tôi hiểu những điều anh băn khoăn vì biết anh đã từng yêu nhiều các cô gái Việt Nam và cũng đã được nhiều cô gái Việt Nam yêu.

Những điều anh Thắng nói, ám ảnh mãi trong đầu tôi. Dù sao anh cũng là Tiến sĩ, ắt phải thông hiểu nhiều điều, tôi hy vọng vậy. Bạn đọc cũng nên suy nghĩ, có lẽ anh ấy đúng. Nếu muốn hạnh phúc chúng ta cần phải hy sinh nhiều thứ. Nghe lời anh, tôi đợi thời gian giúp. Gia đình chúng tôi trên bờ vực thẳm của sự tan vỡ, nhưng chưa tan vỡ.






Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Nguyễn Ái Nhân - Chuyện tình giữa mùa “Cách Mạng Nhung”


Nguyễn Ái Nhân 

Marcela không cao hơn tôi nhiều lắm. Nàng chỉ cao hơn tôi một chút thôi. Tất nhiên, điều đó chỉ đúng khi cô nàng không đi giầy cao gót hay giầy mùa đông. Khi cô nàng đi hai thứ giày đó thì chịu thua, không cứu gỡ được và tôi trông thấp hơn hẳn. Nhưng rất phiền, chỉ khi Marcela đi hai thứ giầy đó và mặc chiếc măng tô màu xanh đậm thì nàng trông mới thật đẹp. Nàng khác hẳn các cô gái Việt Nam mà tôi đã quen với dáng thanh mảnh, nhưng vẫn mũm mĩm, đầy đặn và mái tóc màu nhuộm vàng nhưng chân tóc màu hung như được chiếu sáng. Hơn thế, những cử chỉ rất tự nhiên và không miễn cưỡng khiến nàng càng mang vẻ có duyên và hấp dẫn khác. Còn so sánh nàng với các cô gái Tiệp khác thì  không có nhiều khác biệt lắm, ít nhất là hình thức bên ngoài.


Kể cả lúc đi giầy cao, Marcel cũng không cao quá hơn tôi 10 cm. Vì thế nàng vẫn có thể là người yêu của tôi... được. Nàng  vẫn ở trong giới hạn chiều cao có thể chấp nhận vì tôi đã tự cam kết là sẽ không thể yêu hay cặp bồ với cô gái nào cao hơn tôi 10 cm. Sự cam kết này khiến rất nhiều cô gái tự ái và buồn cười. Nhưng đó là điều bí mật chỉ vài cô biết mà thôi, không phải tất cả các cô gái bạn học hay ở cùng khu nhà sinh viên đều biết. Cũng chỉ vì chuyện đó mà tôi suýt làm hai cô bạn thân cãi nhau và suýt làm đổ vỡ tình bạn của họ.

*

Chuyện xảy ra rất là đơn giản, không có gì đáng nói cả... nhưng các cô nàng mà! Dù là các cô gái châu Au hay nước nào thì họ cũng có những điểm rất giống nhau: Trước hết là thích làm đẹp, thích được khen và chiều chuộng cũng như... rất tò mò. Chính cá tính cuối cùng ‘tò mò’ đã khiến các cô hay gặp phải sự tự ái và giận dỗi nhiều lúc vô lý.

Hai cô bạn giận nhau mất một thời gian chỉ vì  lời nguyền về việc cao không quá 10 cm của tôi. Mọi chuyện bắt đầu rất vô tội. Hôm đó, cả nhóm chúng tôi vào Club của sinh viên quen thuộc. Ngồi bên bàn quanh sàn nhảy, uống bia rượu,  nói chuyện xem những kẻ đã khác đang quay cuồng trên sàn nhảy. Không khí thật quen thuộc, ánh đèn màu rọi sáng lắc lư theo tiếng nhạc và xoáy lượn vào từng góc bàn. Trên sàn nhảy các sinh viên đang dậm dật hay lắc lư theo những điệu vũ khác nhau, đủ kiểu.  Chúng tôi chưa đạt tới trạng thái quen thuộc đó, còn khi đã tới trạng thái này thì  cũng đâu khác gì họ nhiều lắm. Chắc chắn chúng tôi cũng quay cuồng như vậy, và đúng hơn đâu còn biết mình làm gì và chỉ nhún nhảy hay lắc người theo cảm giác của tiếng nhạc và tiếng trống đánh tức ngực.

Sau các bản nhanh và dữ dội, disc jockey cho chơi một bản nhạc rất chậm và lãng mạn. Theo  bản năng tự nhiên, tôi muốn được ôm ghì lấy một thân thể ấm áp nào đó để nhẹ nhàng thưởng thức những nhịp điệu thong thả. Người ngồi gần tôi nhất là Lenka. Lenka có khuôn mặt rất đẹp, kiểu pha chút Á Đông và cũng có thân hình hấp dẫn, có thể nói gần hoàn hảo. Nhưng cô nàng hơi cao vì trước kia đã từng chơi bóng ném chuyên nghiệp. Tôi trườn người sang phía Lenka và hỏi: “Hey Lenka, cao bao nhiêu vậy?”

“Tại sao tự nhiên lại tò mò vậy?”  Lenka ngước cặp mắt xanh nhạt lên ngạc nhiên, với bộ dạng đóng kịch rất ngây thơ nàng cười tò mò và chờ đợi.

“Đơn giản thôi, tôi rất muốn ôm ai đó nhảy. Nhưng nếu cao hơn tôi 10 cm thì tôi sẽ không mời nhảy những bài tình cảm như thế này, trông kỳ lắm!” tôi giải thích thẳng vào chuyện và rất rõ ràng.

Lenka lùi người lại nhìn tôi và trả lời: “1 m 76”

“Xin phép được mời quý cô nhảy bài nhạc trữ tình tiếp theo, được không?” tôi chìa tay nắm lấy tay Lenka rất lịch thiệp theo đúng kiểu người ta đã dạy tôi ở khóa dạy nhảy cổ điển.

“Rất cám ơn và hân hạnh,” Lenka để yên cho tôi nâng tay cô nàng lên và phá lên cười. Nói rồi cô nàng ôm chầm lấy tôi hôn lên má với cử chỉ rất đóng kịch.

Tất nhiên những màn trình diễn đó không qua mắt được đám  bạn cùng bàn. Katka, cô bạn coi là thân của Lenka tò mò: “Có chuyện gì mà bọn mày vui vậy?”

“S...u...y..t.,” tôi đưa tay lên môi ra hiệu bí mật. Lenka cười tủm tỉm và trả lời: “Bí mật giữa tôi và Nam thôi, không nói được.”

Chính câu nói đó làm Katka tự ái và nghĩ rằng là bạn thân mà Lenka giấu không cho cô biết.

Sau một vài bản nhạc “house” và “techno” lại đến một bài chậm tình cảm. Tôi và Lenka đứng lên và cả hai siết vào nhau nhẹ nhàng. Trong lúc nhảy,  tôi kể lý do cho cô nàng nghe tại sao tôi lại hỏi chiều cao. Cô nàng cười nghặt nghẽo và khoái chí ghì chặt lấy tôi trong điệu cười giữa những bước chân nhẹ nhàng. Điều này tất nhiên không lọt qua sự quan sát của đám bạn ngồi tại bàn và tất nhiên của cô bạn vốn thông minh Katka.

Vì khá quen nhau, nên chúng tôi phá hết thông lệ khi nhảy. Người ngoài nhìn chắc phải thấy thân mật quá trớn. Thông thường khi nhảy những điệu tình cảm chậm thường tay phải tôi phải tì vào eo bạn nhảy và tay trái nắm tay cô đưa ra, theo những điều được dạy trong khóa học nhảy cổ điển.  Còn ở đây, trong Club sinh viên, với chúng tôi, và cả những cặp xung quanh thì khác hẳn. Tất cả phá lệ, nói đúng hơn tất cả tự nhiên theo thông lệ tại đây,  hoàn toàn không “cổ điển” chút nào. Cả hai tay tôi ghì siết vào eo người Lenka còn hai tay cô nàng ôm quàng treo người qua cổ tôi. Chúng tôi ghì sát vào nhau và cảm thấy làn da ấm mềm mại đang như dính quyện vào nhau. Chúng tôi trông giống như những cặp khác xung quanh. Tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn và cả đỡ mỏi tay khỏi phải giơ ra như thường. Tất nhiên, tôi vẫn còn giữ lịch sự và chưa sàm sỡ như nhiều kẻ khác vì trong tư thế hai tay siết người cô gái như vậy bạn có thể làm nhiều chuyện khác nữa.

*

Nhảy xong, lại bàn ngồi Katka lại vẫn tò mò hỏi Lenka: “Thằng Nam nó nói gì mà mày cười hạnh phúc vậy? Cả hai nhảy rất vui vẻ và thắm thiết như cặp tình nhân thật sự! ”

Lenka quay đôi mt xanh nht sang nhìn tôi rt “âu yếm”
gi b: “Nói được không?”

“Không, phải giữ bí mật nó mới hay, nói ra thì thường quá!” tôi lắc đầu. Lenka quay sang Katka và nói: “Nam nó không muốn, mày đừng giận toàn chuyện vớ vẩn mà.”

Đó là lý do khiến Katka giận Lenka mất gần hai tuần.

Lời nguyền chỉ yêu hay cặp bồ với những cô gái không cao hơn tôi 10 cm bắt nguồn cũng từ sự tự ái của thằng đàn ông Việt Nam. Con Rồng cháu Tiên gì mà thấp bé vậy. Tất cả bắt đầu chỉ từ những lần xếp hàng tại nhà ăn sinh viên, tôi bị đứng lọt vào giữa một đám các cô bạn mà cô nào cũng cao hơn tôi cả cái đầu khiến tôi chẳng nhìn thấy gì phía trước và phía sau cả. Nhưng giọt nước làm tràn đầy li là sau một buổi gặp mặt  Noel, khi chia tay tôi và cậu bạn Martin và tiễn hai cô bạn ra bến tàu điện về nhà. Khi tàu từ xa chạy gần đến chúng tôi hôn chia tay nhau. Các cô hôn cậu bạn tôi thì bình thường, nhưng khi Alena hôn tôi thì dù tôi đã nhướn người lên mà cô vẫn phải quỳ hẳn xuống để ôm hôn tôi. Đúng chẳng khác gì cảnh cụ Tú Xương đã phán: ”Đôi vú ấp vai, đầu nghển nghển.” Hoàn cảnh tôi chưa đến nỗi tệ như thế nhưng cũng thấy mình thật bất hạnh. Sau hôm đó tôi thề sẽ hạn chế chơi và không thể yêu các cô cao hơn mình 10 cm được.

*

Tôi quen Marcela bắt đầu từ nhà ăn sinh viên. Gần khu trường học bao giờ cũng có nhà ăn sinh viên với giá ưu đãi chỉ dành cho sinh viên. Hàng tháng, chúng tôi mang tiền và thẻ sinh viên đến nhà ăn và mua vé (coupon) đặc biệt với các màu khác nhau cho bữa sáng, trưa, chiều tại các nhà ăn khác nhau với giá chỉ bằng 30% giá bữa ăn như vậy bên ngoài. Cứ mỗi lần đến ăn, chúng tôi xé ra một vé và trả cho nhà ăn thay tiền. Nó giống như  một dạng tem phiếu cho sinh viên. Nhiều nhân viên của trường hay bạn bè cũng thường nhờ chúng tôi mua hộ các vé ăn như vậy khi chúng tôi không cần đến. Ví dụ bản thân tôi luôn bỏ không bao giờ mua vé bữa sáng vì không dậy được. Tất nhiên, vé ưu đãi thì cũng có giới hạn của nó, bữa sáng từ 5-6:30, bữa trưa từ 12:00 đến 2:30 và bữa chiều từ 5:00 đến 7:00. Nếu bạn về muộn hay vì lý do gì đó lỡ thời gian trên thì coi như mất suất ăn. Chưa kể, những hôm về muộn hay đến muộn chỉ còn những món ăn không ai lấy, sợ mà vẫn phải ăn.

Buổi trưa hôm đó, sau khi lấy khay đồ ăn xong, nhìn quanh chẳng có bàn nào trống cả. Nhìn chán chê chỉ có một bàn có đúng một cô vừa ăn vừa đọc sách, tôi đành lên tiếng hỏi: “Je to volné?” (Chỗ này trống không?)

“Jo,” cô gái không buồn ngửng mặt lên trả lời.

Tôi ngồi xuống và vừa ăn, vừa quan sát cô gái. “Trông cũng hay, cô gái trông dễ thương, đẹp, và thuộc nhóm các cô gái ‘ngoan’,” tôi nghĩ trong đầu vậy và tìm cách làm quen.

“Hey, bạn đọc gì mà có vẻ chăm chú vậy? Sách tham khảo để đi thi à?” tôi hỏi.

“Không, toàn chuyện tình cảm vớ vẩn,” cô gái cười và ngẩng đầu lên. 

”Ahoj,” cô gái chào “Tôi là Marcela.”

“Nam z Vietnamu,” (Nam từ Việt Nam) tôi giơ tay bắt tay cô gái và nói ngay vì tôi biết sau khi ngửng đầu nhìn tôi cô gái sẽ hỏi tôi là người nước nào.

Chúng tôi gặp nhau từ đó. Hóa ra Marcela học cùng tôi môn Lịch sử triết học và lôgic. Cả hai đều là sở trường của tôi và tôi có cơ hội giúp đỡ chứng tỏ tài năng của mình. Marcela có gì đó khác với hai cô bạn Lenka và Katka của tôi. Chúng tôi gần gũi nhau và yêu nhau từ lúc nào không hay.

*

Các cô gái Tiệp tự nhiên, rõ ràng và hơi quá sòng phẳng. Lúc đầu tôi vẫn có định kiến là các cô lạnh lùng hay không tình cảm. Không phải vậy, khi đã quen, đã yêu các cô cũng thắm thiết không khác gì phụ nữ bất kỳ nước nào. Dù họ có  những thói quen khác nhau trong những chuyện cư xử hay cuộc sống, nhưng họ cũng mong muốn những điều như mọi cô gái ở khắp nơi mong muốn: Được yêu quý, chiều chuộng và cả khen ngợi.

Có nhiều chuyện tôi vẫn không thể quen được. Ví dụ chuyện trả tiền quán ăn. Khi dẫn Marcela đi ăn, tất nhiên tôi trả tiền nhưng cô nàng có vẻ không thấy thoải mái và thường tìm lúc mời tôi đi ăn lại. Cũng giống vậy, tôi mời em đi xem phim vì cả hai đều thích và có những giây phút thú vị nhưng sau đó tôi lại bị tấn công bằng những lời nhắn là rạp có bộ phim này, phim kia và Marcela muốn tôi đi xem cùng... nhưng do nàng trả tiền.

Nhưng điều tôi thích nhất là Marcela không dấu diếm tình cảm và tự nhiên như các cô gái Tiệp khác. Marcela rất thích được tôi ôm ấp hay chiều chuộng. Chúng tôi không phải giấu giếm sự thoải mái và thích thú khi có thể âu yếm nhau như vậy. Cả hai đã bắt đầu quen nhau đến mức mỗi lần, khi em về nhà thăm bố mẹ và quay lại nhà sinh viên là tôi lại cảm thấy thời gian trôi đi thật chậm. Và những giây phút gặp lại thật hạnh phúc và dữ dội. Chỉ khổ và phiền chút ít cho cô bạn cùng phòng của Marcela và anh bạn cùng phòng của tôi. Những lúc đó họ đành phải đi tìm nơi giải trí bên ngoài. Ở khu sinh viên, chúng tôi phải ở hai người trong một phòng, nam nữ rất ít khi ở chung (chỉ có thể sau một loạt các thủ pháp đổi phòng chéo nhau). Chúng tôi thường tìm thời gian lệch nhau để Marcela về thăm cha mẹ khác với tuần mà cậu bạn cùng phòng tôi về nhà thăm bố mẹ.

Tôi vừa bước chân vào đại học được hơn một năm, quen Marcela chưa đầy một học kỳ thì cuộc Cách Mạng Nhung bùng nổ. Bắt đầu chỉ từ tin một sinh viên Khoa Toán Lý bị chết do cảnh sát đàn áp trong cuộc diễu hành nhân ngày Quốc Tế Sinh Viên 17/11 năm 1989.  Tôi cũng có một số bài giảng ở Khoa Toán Lý nhưng không hề biết về chuyện đó. Bỗng nhiên, tôi thấy rất nhiều bạn học tụ tập nhau và nói chuyện bãi khóa, tổ chức họp hành và đi biểu tình công khai ngay trong giờ học, giờ nghỉ tại trường khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Tôi thầm nghĩ: “Tự do thật dễ sợ! Sinh viên và thầy cô giáo có thể bàn nhau công khai về chuyện bãi khóa, biểu tình.”

Đêm đến, quấn mình trong hơi ấm thân thể của Marcela, tôi tò mò hỏi và thắc mắc về những chuyện đó. Marcela sôi nổi giải thích cho tôi và nhiều khi nàng vùng dậy để diễn tả những điều nàng nghĩ  khiến tôi bất bình vị bị lạnh. Marcela không còn hiền lành lãng mạn ngày nào mới gặp ở nhà ăn, nàng bỗng quan tâm đến chuyện bãi khóa và.... 

*

Tôi đứng bối rối không biết làm gì giữa căn phòng nhỏ tầng một tại Khoa Triết. Các sinh viên xấp xỉ tuổi tôi đang chạy đi chạy lại, copy, bận rộn làm các tấm biểu ngữ cho cuộc tổng bãi công sắp tới. Chiếc máy photocopy chạy liên tục đẩy ra những mảng tin, các khẩu hiện và những lời giải thích về “Obcanske Foroum” -Diễn đàn công dân, tổ chức tập hợp những người phe đối lập mới hình thành. Jan Kreten bảo tôi: “Có muốn giúp gì không?”

“Cho tôi làm gì đi. Đứng không thấy khó chịu,” tôi trả lời.

“Được, bây giờ cậu lấy những trang khẩu hiệu ‘Tình thương và sự thật sẽ chiến thắng’ cùng hình trái tim biểu tượng của Diễn Đàn Công Dân đã copy này ra xếp vào với đám kia và rồi ghim lại thành từng tập nhỏ,” Jan giải thích.

Tôi đã đi dự các cuộc biểu tình hàng ngày trên quảng trường Vaclav hàng ngày, phần nhiều vì tò mò. Một sự kiên trì và tự giác kỷ luật đặc biệt. Hàng ngày, hàng chục, trăm ngàn người tập trung nhau tại quảng trường trung tâm Praha và nghe diễn thuyết. Nhưng điều đặc biệt nhất là họ đi đấu tranh, biểu tình rất ôn hòa và không có những màn bạo động khiêu khích. Tất cả đi tuần hành, hô khẩu hiệu và không hề đập phá hay gây lộn xộn cho các cửa hàng, các hoạt động thương mại vẫn đang diễn ra. Lần lượt các nhân vật quan trọng của giới văn hóa, nghệ thuật Tiệp lên tiếng ủng hộ công khai những người biểu tình. Các cuộc mít tinh tự phát và biểu tình đã kéo dài cả tuần lễ và không thấy bóng cảnh sát mặc đồng phục ở đâu cả.

Sau vụ đàn áp sinh viên trên Đại lộ “Dân Tộc” và tin đồn họ đánh chết một sinh viên đã khiến dân chúng gọi cảnh sát là “Ghetapo” và mất hoàn toàn sự tôn trọng với họ. Mỗi khi có bộ quân phục cảnh sát xuất hiện là tiếng huýt sáo, la ó vang lên và vị cảnh sát nọ lại từ từ biến mất. Các cuộc biểu tình tự phát nhưng rất yên tĩnh và có sự tự giác nhất định. “Dân trí của họ cao thật, và họ cũng có văn hóa hơn hẳn dân mình,” anh Hùng, đang làm Tiến sĩ tại cùng trường tôi đã thốt lên vậy trong một lần đi “xem” biểu tình cùng tôi trên quảng trường.

Cú sốc lớn nhất với tôi là một tối, khi cùng đám bạn đi uống bia ở Club tôi bỗng nhìn thấy một thầy giáo tôi, người dạy phần thực hành về máy tính đang đứng bàn với một nhóm sinh viên về kế hoạch biểu tình ngày hôm sau sao cho ít lộn xộn nhất. Mọi sự kính trọng đặc biệt cùng những quan niệm trước kia về thầy cô giáo bỗng sụp đổ trong tôi.

Marcela cũng thay đổi và trở thành nhân vật tích cực tham gia vào các hoạt động của sinh viên. Chúng tôi ít gặp nhau hơn. Cũng như chuyện Marcela bỗng nhiên trở thành ít nhiều xa lạ với tôi vì tôi quả thật chưa hiểu lắm ý nghĩa của tất cả những chuyện xảy ra. Tôi chỉ cảm thấy không vui vì không gặp mặt em thường xuyên và cũng chẳng có nhiều thời gian  mỗi lần gặp. Chúng tôi chỉ kịp hôn nhau và rồi Marcela bảo: “Em phải đi mang đám truyền đơn này sang Praha 6, anh đi cùng không?” Tôi đi cùng vài lần nhưng rồi không thấy thoải mái vì không hiểu mình đang làm gì.

*

Quan hệ tình cảm của chúng tôi đi ngược chiều với sự thành công của cuộc “Cách Mạng Nhung.” Cuộc Cách Mạng Nhung thành công và ngày càng được sự ủng hộ to lớn của dân Tiệp Khắc.

Đảng CS Tiệp họp trung ương bất thường, cách chức Tổng bí thư Jakes. Vị Tổng bí thư này là người mà rất nhiều bạn bè Tiệp của tôi đánh giá là giốt nát và chỉ có khả năng duy nhất là bảo thủ và trung thành với đảng. Ông Urban, một người không ai biết đến, lên làm Tổng bí thư.

Đại diện của chính phủ CS do đích thân Thủ Tướng Adamec chấp nhận ngồi vào bàn tròn với phe đối lập hình thành quanh “Diễn đàn công dân” và do một nhân vật phản kháng có tiếng, nhà soạn kịch Vaclav  Havel đại diện.

Chính phủ hòa giải lần thứ nhất bị từ chối vì có quá nhiều bộ trưởng là đảng viên CS.

Hai bên ngồi lại và thành lập ra chính phủ Hòa giải thứ hai do ông Calfa làm thủ tướng.  Chính phủ này được TT CS cuối cùng Jan Husak tiếp nhận trong lễ tuyên thệ nhậm chức tại Lâu Đài Praha (như Phủ Tổng Thống). Một nghịch lý thú vị.

Theo thỏa thuận giữa các bên họp tại bàn tròn, nhiều đại diện của phe đối lập quanh “Diễn đàn công dân” được bổ sung vào quốc hội liên bang.

Đỉnh cao của cuộc Cách Mạng Nhung diễn ra ngày 21/12/1989, chỉ hơn một tháng sau sự kiện đàn áp cuộc diễu hành sinh viên ngày 17/11 được đánh dấu bằng sự kiện khi ông Vaclav Havel, một nhà phản kháng nổi tiếng, đại diện của “Diễn đàn công dân” được Quốc hội (với hơn 50% đại biểu vẫn là các đại biểu cộng sản) bầu làm Tổng thống nước Tiệp với 100% số phiếu.

Nói về sự kiện này 10 năm sau, ông Petr Pithar (Chủ tịch Thượng Viện CH  Séc hiện nay, một nhà phản kháng trước kia) cho biết: “Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ cho nhiều vị dân biểu CS là họ đã trơ trẽn bỏ phiếu bầu cho Havel, một kẻ mà họ trước kia sẵn sàng tống giam, trở thành Tổng thống Tiệp Khắc.”

Câu chuyện tình của tôi cũng rơi vào khủng hoảng sau hơn một tháng biến chuyển. Bỗng nhiên chúng tôi tự thấy có khoảng cách giữa cả hai. Hình như một tháng qua mới bộc lộ sự khác biệt ít nhiều giữa hai nền văn hóa và cách suy nghĩ hành xử. Gặp nhau, vẫn hôn nhau nhưng không có vị mặn mà ấm áp nữa mà đã mang chút ảnh hưởng của thói quen. Cả hai chúng tôi cùng như chờ đợi một dấu chấm kết thúc mà không ai dám nói trước. Marcela đã trở thành một cô gái khác trước, mạnh bạo và có phần tự tin hơn. Cô quyết định sẽ tạm thôi học và làm trợ lý cho một nhà phản kháng được bổ nhiệm làm Bộ trưởng của chính phủ liên hiệp. “Em quyết định sẽ bước vào học ở trường đời, khi cần sẽ quay lại trường học tiếp sau. Kinh nghiệm trải qua thời gian này sẽ khó có thể có được khi khác...,” cô nàng nói vậy. 

*

Giao thừa năm đó, năm đầu tiên sau Cách Mạng Nhung Marcela cho biết sẽ về nhà đón giờ phút đặc biệt tự do đầu tiên cùng gia đình ở thành phố cách xa Praha 80km. Tôi và anh Hùng sau khi đã ăn bữa chiều đơn giản, vì cả hai chúng tôi đều lười nấu ăn, quyết định sẽ ra quảng trường Vaclav để xem “chúng nó làm gì trong đêm giao thừa tự do đầu tiên.”

Chúng tôi đi chuyến tàu điện đêm số 18 quen thuộc, cũng là chuyến tàu thường xuyên đưa chúng tôi đến trường học và có một tuyến đường đi xuyên qua khu phố cổ rất đẹp của thành phố Praha. Trời mùa đông lạnh giá, tuyết rơi đọng lại và được cào hất ra hai bên đường khắp nơi thành những đống cao thấp khác nhau phản chiếu ánh đèn xe đêm làm khung cảnh trở nên lấp lánh khác thường. Một tối mùa đông ảm đạm không khác gì những tối khác nhưng vẫn mang lại một sự chờ đợi, một không khí lạ khác thường. Lẹt đẹt đâu đâu đó là tiếng pháo mà lâu lắm rồi chúng tôi không được nghe ở đây. Chuyến tàu sau 11 giờ đêm mà vẫn đông đúc và vui vẻ. Họ uống bia và vui vẻ ca hát ngay trên tàu nhưng không thấy ai nói gì, kêu ca gì, kể cả lái tàu. Ngày thường chắc hẳn ông lái  tàu điện sẽ dừng lại và yêu cầu đám thanh niên “ồn ào” đó xuống. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, tất cả độ lượng hơn, vui hơn và dễ dãi hơn. Họ đang được hít thở không khí và cảm giác tự do sau bao nhiêu năm bị hạn chế.

Xuống ga ngay cạnh khu trường cả hai anh em đi bộ tới khu Quảng trường thành phố cổ. Một quang cảnh lộn xộn, vui vẻ và tự phát nhưng ôn hòa chưa từng thấy bao giờ. Cả quảng trường đông nghịt người, trẻ có, già có, gia đình có, vui vẻ và uống rượu bia công khai. Đó đây từng đám cất tiếng hát đủ bài hát quen thuộc và không quen thuộc. Trên đỉnh tháp cao của Tòa Thị Chính, phía trên Đồng Hồ Vĩnh Cửu, dàn nhạc chơi các bài nhạc cổ điển được ưa chuộng nhất. Tất cả vui vẻ, tất cả cùng có những động tác, nhảy múa và làm nhiều điều kỳ quặc dưới con mắt của chúng tôi. Nhưng tất cả đều thân thiện và độ lượng.

“Nhìn kìa,” anh Hùng giật tay tôi. Tôi quay lại, một nhóm thanh niên đang đốt ảnh Husak, vị Tổng thống cộng sản cuối cùng của nước Tiệp trong tiếng reo hò cổ vũ của một đám đông tụ tập xung quanh. Đó là một hình ảnh không mấy người dân Tiệp Khắc có thể tưởng tượng nổi trong hàng chục năm trước đó. Một nhóm khác đang tưới rượu lên lá cờ của Liên Xô (ngày nay đã không còn tồn tại). Đó là điều mà tôi thật sự ngạc nhiên và chưa nhìn thấy từ trước đến nay ngay  cả tại nước Tiệp Khắc vốn tự do này. Đó là những điều cấm kị. Một không khí đặc biệt thoải mái cùng cảm giác “tự do” kỳ lạ bao trùm khắp quảng trường và hiện rõ trên từng khuôn mặt. Những giây phút này chỉ có một lần và sẽ không bao giờ lặp lại. Một lần trong những năm sau đó tôi cũng quay lại Quảng trường này trong một đêm Giao thừa khác sau đó, nhưng không bao giờ gặp lại không khí ngày này. Cả quảng trường cũng tràn ngập người, nhưng phần đông là khách du lịch và chỉ giống hình thức của buổi tối đặc biệt hôm đó, nhưng... không bao giờ có được không khí đặc biệt ngày Giao thừa đầu tiên trên ngưỡng cửa bước vào năm 1990 đó.

Tôi và anh Hùng đi xuyên qua đường phố cổ sang quảng trường Vaclav, nơi diễn ra các cuộc biểu tình thường xuyên nhiều tuần lễ. Tại đây khung cảnh giống ở quảng trường Thành phố Cổ nhưng không gian khổng lồ to lớn hơn. Tất cả đều say, đều vui  vẻ và làm những điều kỳ quặc. Giữa quảng trường và hai đầu là ba chiếc xe cứu thương đợi sẵn. Một đám thanh niên vui quá mức đi qua và rót rượu sâm banh lên kính chiếc xe cứu thương. Bình thường và ngày thường chắc hẳn đã xảy ra sự va chạm  hay can thiệp của cảnh sát. Nhưng mà hôm nay không hề thấy cảnh sát đâu. Những nhân viên trong xe cứu thương cũng không phản đối gì, thậm chí lái xe cứu thương còn mở cửa kính và nói gì đó để đám thanh niên rót rượu cho ông. Xong rồi, ông ta lại kéo kính xe lên như cũ, như không có chuyện gì xảy ra.

Anh Hùng bảo tôi: “Tao thấy bọn nó điên khùng tất cả. Hóa ra không phải vậy, mình mới điên khùng.”

Thấy tôi không hiểu, anh giải thích thêm: “Khi tất cả đều say, thì bọn nó thấy mọi điều xảy ra đây đều vui vẻ và bình thường, chỉ riêng anh em mình thấy bất bình thường.”

Hai chúng tôi chui vào quán rượu gần nhất, mua nguyên một chai vang trắng và khui ra uống liền bằng chai. Chỉ không đầy mười phút sau tôi thấy tất cả vui vẻ và bình thường trở lại. Tất cả những người xung quanh thật đáng yêu, thật vui vẻ và nhẩy... rất đẹp. Cả quảng trường như lắc lư theo tiếng nhạc phát ra từ mọi phía. Ngay cả ông Vaclav cũng như đang cười và lắc lư trên lưng ngựa trên bức tượng khổng lồ gần đó.  Tôi cũng bắt đầu lắc lư theo tiếng nhạc của một chiếc cassette của một đám thanh niên gần nhất.

*

“Ahoj Name, Vsechno nejlepsi a ... promin,” (Hey Nam, mọi điều may mắn nhất trong năm mới và... xin lỗi), một tiếng nói quen thuộc vang lên. Tôi giật  mình quay lại, Marcela và... Jan Kreten, cậu bạn ở phòng copy “cách mạng” sinh viên ngày nào.  Tôi ngạc nhiên: Marcela lúc này đáng lẽ đang ở nhà cùng gia đình ở thành phố của cô! Jan ôm chầm lấy tôi: “Chúc mọi sự như ý... cậu biết đấy...” 

Tôi bỗng cảm thấy thoáng nỗi buồn khó tả. Và tôi... chợt hiểu.

Marcela hôn nhẹ lên môi tôi và cả hai cùng ôm hôn choàng lấy nhau rất lâu lần cuối.

“Promin, ty vis.. a hodne stesti,” (Xin lỗi, mà anh biết rồi... chúc nhiều may mắn) Marcela nói nhỏ đủ để hai chúng tôi nghe.

Tôi cảm thấy nghẹn ngào dù biết chuyện đó sẽ đến nhưng không ngờ tại đây... và vào lúc bất ngờ này!? Marcela và Jan ôm hôn anh Hùng và cả hai lẫn vào đám đông đang múa may, nhảy nhót. Tôi lặng đứng nhìn theo và không rõ mình đang vui hay buồn.

Tiếng chuông đồng hồ trên tháp điểm đúng mười hai tiếng, cả quảng trường ào lên tiếng chúc mừng. Tất cả chúng tôi quay sang ôm hôn người xung quanh, bất kể là ai, quen hay không quen biết. Chúng tôi ôm  hôn các cô gái và bắt tay ôm hôn cả các chàng trai. Già, trẻ, gái, trai... tất cả cùng chúc mừng và ôm hôn nhau như người thân hay bạn bè quen biết đã từ lâu. Ai cũng nói: “Chúng mọi sự may mắn năm mới.”

“Chúc mừng năm mới,” tôi quay sang ôm hôn một cô gái tóc màu hung trong nhóm các cô gái bên trái.

“Hey Name, To jsem já, Helena!” (Này, Nam, Helena đây!) tôi giật mình. Helena, học Tâm Lý Học dưới tôi một năm, vừa vào năm thứ nhất và chúng tôi quen nhau trong một buổi sinh nhật của cậu bạn Martin. Một cô gái khác hẳn Marcela, mang tính gia đình và có vẻ nội tâm nhiều hơn. Cả hai chúng tôi cùng tự động bật ra và nhìn nhau... giây lát. Rồi không ai bảo cả hai lại ôm choàng lấy nhau và hôn đằm thắm như quên hết mọi sự quanh mình.

“Nechces, abych ti libal takto kazdy den?, (hey, em có muốn được hôn thế này hàng ngày không?) tôi nói nhỏ đủ để Helena nghe được.

“To se mi libi, proc ne?” (Em thấy hay, tại sao không!), Helena nói và chúng tôi hôn ghì lấy nhau và quên hết những người khác cũng đang ôm hôn nhau bên cạnh trong đêm giao thừa đặc biệt và duy nhất đó.


Thứ Tư, 9 tháng 2, 2011

Chuyện của những người trong công ty tôi

Nguyễn Ái Nhân

Chiều nay cả công ty quyết định kéo nhau đi ăn thịt chó ở Nghi Tàm. Lý do bắt đầu từ Hương, chuyên viên thiết kế trang web. Trong giờ làm buổi sáng, sau khi sửa xong một tấm hình, Hương khoan khoái đứng lên và tuyên bố: “Lâu quá rồi công ty mình chẳng có trò gì cả, chán chết! Hôm nay đi ăn thịt chó và hát karaoke thôi.”

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

ANH BẠN ÐIÊN

Nguyễn Ái Nhân

Tôi có một anh bạn rất đặc biệt. Nói đúng hơn, anh đặc biệt đến mức nhiều người bảo anh điên. Những người bảo anh điên là những người nói thật. Những người khác, họ lịch sự bảo anh đặc biệt, nặng nề nhất họ cũng chỉ phê phán anh là lập dị hay khác thường. Anh quả thật đặc biệt và có những hành động nhiều khi kỳ quái. Nói như vậy chưa chính xác, anh có nhiều đặc tính kỳ quái hay gì đó rất khó gọi tên. Thôi, chúng ta học tập Lão Tử: Khi không thể hay không biết giải thích một điều gì thì trước hết đặt cho nó một cái tên, sau đó sẽ tìm cách giải thích sự vật hay hiện tượng đó. Chúng ta tạm gọi anh bạn tôi là “quái dị.” Chỉ tạm gọi vậy thôi, từ đó không hẳn đã đúng với anh và tôi cũng không chắc, có tồn tại tính từ nào như vậy không. Anh có gì đó... rất đặc biệt mà tôi chưa tìm được từ ngữ diễn tả chính xác, hãy chỉ tạm gọi (đặt tên) cho đặc tính đó của anh là “quái dị.”

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

Chuyện của những người trong công ty tôi

Những lúc này, thật khổ cho những ai không uống được bia hay rượu. Khi đó, quý vị nếu không uống và không bị ảnh hưởng của hơi men, quý vị sẽ thấy tất cả mọi người đều kỳ quái, đều quá vui hay điên điên khùng khùng. Không phải vô cớ mà một cuộc khảo sát đã cho thấy tỉ lệ thanh niên Do Thái tự tử cao hơn mức bình thường và các nhà khoa học cho rằng một trong những lý do sự khác biệt đó là vì thanh niên Do Thái không uống rượu bia. Khi có vấn đề trong cuộc sống và không tìm được chỗ dựa tinh thần, họ chọn con đường và cách thức giải quyết tồi nhất. Những người uống bia hay rượu trong những phút giây khó khăn như vậy thường giải quyết bằng cách uống say và về đi ngủ. Ít nhất họ cũng sống qua được (nếu dậy) đến ngày hôm sau. Tôi không có ý định quảng cáo cho bia rượu nhưng quả thật, ngay cả những điều xấu cũng có mặt tích cực trong một số tình huống nhất định.

Các cuộc khẩu chiến diễn ra, những lúc này con người ta dễ dãi và dễ vui vẻ với nhau. Chúng tôi mời nhau, thách đố nhau rượu, trêu chọc nhau và các cô ngồi cùng chiếu. Người hát dân ca (không hiểu sao khi ăn thịt chó mọi người rất thích hát dân ca), kẻ kể chuyện cười hay lôi những chuyện thường ngày ra để đả phá nhau. Ðiều thú vị nhất là công ty chúng tôi phần lớn là đám thanh niên trẻ, chỉ có một hai người đã có tuổi nhưng tính cũng rất trẻ nên trong những dịp như thế này thường không phải nghe kể chuyện ngày xưa và chẳng thấy mấy ai quan tâm đến tình hình đất nước.

Mặc dù đã cố nhịn, nhưng rồi cũng không thể chịu nổi, tôi phải tìm đường xuống nhà vệ sinh ở dưới chân cầu thang. Mỗi lần đi ăn như vậy mà phải vào nhà vệ sinh là một cực hình. Thật không thể hiểu nổi, người ta có thể trả hàng trăm nghìn, hàng triệu cho một bữa ăn mà chủ quán không bao giờ thèm nghĩ đến chuyện sửa nhà vệ sinh. Ở đâu cũng giống ở đâu, vào WC như xuống địa ngục và ra khỏi đó như lên thiên đường. Tôi sẽ không tả để quý vị khỏi ăn mất ngon. Vội vàng chui nhanh như chạy trốn ra khỏi nhà vệ sinh ở tầng dưới cầu thang bẩn thỉu, chưa kịp hoàn hồn ngồi xuống đã nghe tiếng em Hương mơ mộng: “Giá như ngày nào cũng thế nhỉ!”

Nghe thấy vậy, Hoàng giọng đã lè nhè... đề nghị: “Nếu em... em... em... lấy... aa...anh làm chồng đi... thì sẽ thế, ...sẽ... sẽ... ngày nào cũng... chó...” Tất cả chúng tôi bò ra cười. Hoàng vẫn không hiểu và nhắc lại: “Thậ....t thật... đấy, ngày nào cũng... chó hết. Mà cười... cười gì đấy.” Dừng lại, tìm cốc nước lạnh, Hoàng tiếp lời: “Anh nói... thật... thật... thật... đấy.” Hoàng từ khi đến liên tục bị Tuấn khích và ép rượu nên xem ra đã nói ít hơn là rượu nói. Hương luống cuống không biết trả lời sao và chỉ nói lắp bắp: “Nếu cái đầu em không bị nổ tung lên thì em sẽ lấy anh.”

Hoàng đang theo đuổi một cô trước làm trong công ty vì cô này khá đẹp. Hoàng đi Ðức học và ở đó đã nhiều năm trước khi về nước theo diện được chính phủ Ðức tài trợ giúp Việt Nam. Ðây là một hình thức rất đặc biệt: Các tổ chức hợp tác Ðức trả tiền lương cho những người Ðức gốc Việt hay người Việt có quy chế thường trú nhân tại Ðức về làm việc cho các công ty, tổ chức tại Việt Nam. Tất nhiên các công ty phải đủ điều kiện và phải biết cách xin những người như Hoàng.

Hoàng lúc đầu chỉ hợp tác với công ty, rồi sau vài dự án, hợp đồng có tiền Hoàng tham gia cổ phần vào công ty và phụ trách hẳn một bộ phận. Hoàng thích Linh đơn giản chỉ vì cô này rất đẹp. Hoàng thú nhận: “Ði chơi với nó chẳng biết nói chuyện gì ngoài việc lo giải quyết những chuyện nhõng nhẽo, đòi hỏi của cô nàng.” Vì Hoàng tuyên bố sẽ không bao giờ lấy vợ cùng cơ quan nên không hiểu nghĩ sao, cô nàng Linh quyết định xin thôi việc để đi học. Nhưng thực ra là xin ra khỏi công ty và xin làm vào một công ty khác. Thế nhưng nó vẫn thích và vẫn lo chăm sóc cô nàng. Hiện nay Hoàng đang đứng trước một vấn đề nan giải của cuộc đời: Bị ép phải cưới vợ nhưng không biết cưới ai? Chuyện nghe qua như đùa, nhưng quả thật là như vậy và có vẻ rất nghiêm trọng với Hoàng.

Mọi chuyện tất cả cũng chỉ tại tham. Phật quả là một thiên tài khi ông đã phát hiện ra từ xa xa xưa về tính tham chính là nỗi khổ lớn nhất của con người. Nó đúng tuyệt đối với trường hợp của Hoàng hiện nay. Hoàng hiện đang yêu và quan hệ với hai cô cùng lúc. Nó rất hiểu, rất thích và vô cùng hợp với cô kia (theo như lời Hoàng kể). Thậm chí Hoàng kể, cô gái kia sẽ là một người vợ và cả người bạn tuyệt vời... nhưng kẹt nỗi, cô ta đã có chồng và con dù họ đang mâu thuẫn và có thể sẽ li dị. Cô gái này cũng đã quyết tâm lên thuê nhà ở Hà Nội và không muốn sống với chồng nữa. Theo lời Hoàng, đây là một cô gái rất hay, có cá tính và hiểu biết. Mỗi lần đến với cô ta là Hoàng cảm thấy rất bình an, vui vẻ và thật sự hạnh phúc. Tất nhiên nó cũng đã tốn khá tiền cho những lần đến với cô ta ở nhà nghỉ mỗi khi cô lên Hà Nội. “Thế tại sao không lấy nó khi cô ta tuyệt vời như vậy?” tôi thật sự ngạc nhiên và tò mò.

“Nhưng rắc rối ở chỗ là nó chưa li dị chồng. Rồi còn chuyện bố mẹ, gia đình tôi không thể chấp nhận chuyện tôi – ‘trai tân’- lấy vợ như thế được,” Hoàng bức xúc thổ lộ bên nồi lẩu cá basa ở một quán nhỏ bên hồ Giảng Võ với tôi. Tôi thật sự ngạc nhiên vì không hiểu được sự khó khăn của Hoàng: “Chưa li dị thì bảo cô ấy làm thủ tục li dị. Còn chuyện gia đình, bố mẹ ông phản đối thì chính ông phải quyết định lấy vợ cho ai? Lấy vợ cho bản thân hay cho bố, mẹ và gia đình.”

“Khổ quá, không phải đơn giản như vậy. Ông chưa biết hết, hiện nay em Linh đang đòi tôi phải cưới gấp vì chuyện tuổi tác. Theo thầy bói, tuổi nó chỉ có thể lấy chồng năm nay, nếu không phải đợi sau một năm nữa lấy chồng mới hợp. Ðã thế còn vì xung khắc gì đó không thể cưới vào tháng 12 âm lịch. Thế có khốn nạn cho tôi không chứ!”, Hoàng tuôn ra một tràng các bức xúc và khó khăn của nó.

Tôi gọi một chai nhỏ nữa. Chúng tôi ngồi và thỉnh thoảng bóp những củ lạc luộc mềm ngọt bên nồi lẩu nhỏ. Mùa đông có lẽ hợp nhất là ngồi uống rượu bên nồi lẩu sôi nghi ngút.

Quả là cũng rắc rối cho Hoàng thật, em Linh chắc chắn muốn cưới ngay cho an tâm vì cô nàng sợ qua một năm biết có chuyện gì xảy ra, đặc biệt với một người như Hoàng. Hoàng thì cũng biết rằng cưới em Linh thì mọi chuyện có vẻ yên ổn, nhưng nó cũng không biết sẽ ra sao vì phảiờ sống với một người chẳng có chuyện gì để nói. Bây giờ thì còn vui vẻ nhưng khi sống chung, gặp mặt nhau cả ngày và trên giường rồi thì sẽ khác. Hơn nữa Hoàng đã ở độ tuổi hiểu chút ít cuộc sống và biết mình cần gì, muốn gì.

Thấy tôi im lặng, có vẻ suy nghĩ, Hoàng nói: “Lấy Linh thì sẽ yên ổn tạm thời nhưng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra. Có thể chỉ một vài năm rồi sẽ li dị hay nó đi với thằng khác. Mà rồi có thể chính tôi sẽ không cảm thấy hạnh phúc và tìm người khác. Còn nếu không lấy Linh bây giờ thì cũng sẽ rắc rối với nó và không biết quan hệ rồi sẽ ra sao? Còn chuyện lấy cô kia thì bây giờ thật sự không thể thực hiện được vì quá nhiều rắc rối.” Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Hoàng nháy mắt: Em Linh!

“Ừ, anh đang ngồi ăn với một người bạn, Anh sẽ gọi điện ngay cho em khi về nhà. Gọi sớm, chỉ gọi cho em thôi. Ừ, ngày mai anh em mình sẽ đi...” Hoàng tâm sự và hứa hẹn vào điện thoại.

“Mà nếu cưới em Linh thì tôi sẽ suốt đời ân hận với cô kia. Gia đình nó tuy có mâu thuẫn nhưng vì chính tôi mà nó quyết định sẽ li dị và lập cuộc sống mới. Thật sự tôi không biết phải làm thế nào. Mà em Linh lại cứ đòi dẫn về nhà bố mẹ tôi, bố mẹ nó suốt ngày. Và tất nhiên cô nàng giục cưới liên tục gần như ép. Mà không lấy nó thì không biết nó còn quan hệ tiếp nữa hay không? Ðau hết cả đầu,” Hoàng nhăn nhó. Lại tiếng chuông điện thoại reo.

“Anh đang ngồi với một người bạn ở quán. Từ sáng đến giờ anh đã ăn gì đâu, bây giờ mới tạm gọi là bữa đầu tiên. Anh không uống nhiều đâu, em yên tâm đi. Anh biết rồi, em không phải lo cho anh nhiều thế. Về nhà anh sẽ gọi điện cho em ngay, mấy giờ em đi ngủ vậy? Chắc chắn anh se gọi cho em ngay tối nay...” Hoàng đang nói chuyện với cô thứ hai.

“Ðấy, ông thấy đấy. Ðời tôi đang bị xâu xé như vậy đấy,” Hoàng nhăn nhó cười. Chẳng biết nó vui hay đang lo lắng nữa.

“Nếu tôi lấy em Linh thì tôi sẽ rất ân hận với cô kia. Rồi tôi sẽ phải tìm mọi cách giúp đỡ nó trong công việc và cuộc sống dù không biết nó có tha thứ cho tôi không? Không cẩn thận nó lại làm chuyện gì bậy thì đúng là ân hận cả đời. Mà lo giúp nó rồi em Linh mà biết thì nó xé xác và tha hồ lắm chuyện. Và rồi chẳng hiểu cuộc sống sẽ ra sao nữa? Sống với một người, nghĩ đến một người. Giúp một người, lo giấu một người... Mẹ nó, không khéo tôi sẽ phát điên mất!” Hoàng như tự nói chuyện một mình.

“Tất nhiên là ông sẽ phát điên, câu hỏi chỉ là điên thế nào, cách nào mà thôi?” Tôi khẳng định.

Làm một hơi hết chén rượu nữa, tôi mệt mỏi lắc đầu bảo Hoàng: “Ðời ông cũng sẽ giống như các nhân vật của gần khoảng 71% các truyện ngắn, truyện vừa và dài của Việt Nam. Có lẽ đó là cái gen của cả dân tộc này thì phải. Phần lớn các nhân vật trong truyện, và cả trong đời thường như ông, khi đứng trước một quyết định tương tự như ông đều chọn đường dễ hơn về bề ngoài, được dư luận, xã hội, gia đình, bạn bè dễ chấp nhận hơn để rồi sau đó ân hận, đau khổ ít nhiều cả đời. Ông cũng như họ sẽ cố gắng làm nhiều việc để sửa, để cứu gỡ lại phần nào cho sự ân hận đó. Nhưng có làm gì thì cũng không bao giờ ông và họ xóa hoàn toàn được sự ân hận, đau khổ của mình mà chỉ làm giảm nó đi phần nào mà thôi. Và những người trong cuộc cũng không bao giờ có được cảm giác bình an hoàn toàn vì đơn giản mọi chuyện sẽ không bao giờ tốt đẹp như trước, như mọi chuyện đáng phải có.”

Kết thúc bài diễn văn dài của mình, tôi bảo Hoàng đang cầm chai rượi trố mắt nghe: “Thôi đi! Nhìn gì. Rót ra hết đi. Uống hết đi và rồi về đi ngủ. Tôi mệt lắm rồi vì những chuyện của ông. Mà ông còn phải gọi điện cho hai đứa nữa cơ mà, mỗi đứa nói chuyện khoảng một giờ thì hết tối.” Hoàng rót rượu và thản nhiên nói: “Kệ bố chúng nó. Mệt quá, không gọi thì có ai chết đâu.”

Sau gần một tháng bận rộn công việc, tôi gặp lại Vịnh. Nó hớn hở khoe tôi: “Em đã mua cái ‘laptop’ rồi. Bây giờ đủ cả máy ảnh, máy tính để có thể làm báo ở bất kỳ chỗ nào.” Tôi chưa kịp chúc mừng nó đã vội thông báo ngay: “Mà này, anh chuẩn bị tiền đi là vừa.”

“Tiền làm gì?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Anh chưa biết à?” Vịnh ngạc nhiên tiếp lời: “Cuối tháng này anh Hoàng sẽ ăn hỏi và cưới em Linh đấy.”

“Ồ, lại thêm một người nữa vào nhóm 71%!” Tôi thốt lên.

“71% gì, em không hiểu và liên quan gì đến chuyện em Linh, anh Hoàng?” Ðến lượt Vịnh ngạc nhiên nhìn tôi.

“Mày không biết đâu, rồi sẽ đến lượt và đến lúc hiểu,” Tôi giải thích ngắn gọn cho Vịnh. Nó lắc đầu không hiểu và chỉ nói thêm: “Tuần sau anh em mình rủ mấy cô sang phủ Văn Chương đi chơi và chụp ảnh đi, em vừa quen mấy em dáng đẹp và hay lắm.”

Tôi gật đầu, ngồi thu người lại trên chiếc ghế đẩu của quán chè vỉa hè, tay xoay xoay chén nước trà nóng 500đ cho ấm và im lặng nhìn ra xung quanh, nhìn ra đường.

Hà Nội đã bắt đầu trở lạnh. Nghe nói, năm nay sẽ lạnh hơn và lạnh nhất trong gần 40 năm trở lại đây. Ngoài đường các cô gái đã diện những chiếc áo mùa đông đủ loại kiểu dáng và màu sắc. Người đi đường vẫn tấp nập, tất cả họ vẫn đang vội vã đi đâu đó. Các ngã ba, ngã tư vẫn tắc, vẫn chen chúc và tràn ngập tiếng còi xe, bức bối mùi xăng và khói xe. Cuộc sống vẫn tiếp tục như thế và có lẽ... “cái dân mình nó vẫn thế.”

Hà Nội tháng 12 năm 2005