Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Hữu Khoá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Hữu Khoá. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2019

Lê Hữu Khóa: MÔI SINH & NHÂN SINH - Ai diệt môi trường? Ai giết môi sinh?

PHẦN 3.
Sự sống: vẫn sống được? Khó sống được? Không thể sống được?


Khi nhân học môi sinh biết dựa vào các kết quả khoa học về môi trường, thì chính nhân học môi sinh này phải cẩn trọng ngay trong ngữ văn và ngữ pháp trên các phân tích và giải thích về các hậu quả mà môi trường phải gánh chịu với sự khai thác, tiêu xài, phá hoại của con người:

· Ô nhiễm môi trường chỉ là một phần tử của tổng thể về biến đổi môi trường trong đó có biến đổi khí hậu, với nhiệt độ tăng lên, từ đây nếu nóng thêm vài độ hay nóng thêm hằng chục độ thì trái đất sẽ ra sao? Từ đây, con người phải trả lời là tăng bao nhiêu độ thì vẫn sống được? Khó sống được? và không thể sống được? Đây là câu hỏi về sự sống đang bị đe dọa bởi nhiệt độ tăng.

· Khủng hoảng môi trường, cũng là một ngữ pháp cần sự nghiêm túc trong lý luận, vì theo định nghĩa thì khủng hoảng là hậu quả xấu làm nên một chu trình tiêu cực, và khi các hậu quả xấu qua đi thì tình trạng ban đầu sẽ trở lại như lúc đầu. Như vậy phạm trù khủng hoảng môi trường đã sai ngay khi ta dùng nó, vì nhân loại đã vào một quy trình mới sau khi làm thiệt hại môi trường, và con người sẽ không còn có điều kiện để tái tạo lại môi trường khi nó chưa bị thiệt hại, chưa bị tàn hủy.

· Thay đổi kỹ thuật khai thác, cũng là một loại ngữ pháp mang nhiều nhược điểm, vì thay đổi kỹ thuật khai thác hoặc canh tác, tức là chỉ thay đổi cách vận dụng, sử dụng, tận dụng thiên nhiên, mà không hề làm thay đổi những gì đã mất trong môi trường, trong môi sinh, trong thiên nhiên. Như vậy, những sinh vật bị diệt chủng sẽ là những mất mát vĩnh viễn, không sao lấy lại được.

Khi nhân học môi sinh cẩn trọng từ ngữ văn tới ngữ pháp, thì chính nó cũng rất nghiêm túc từ lý luận tới lập luận, từ giải luận tới diễn luận, trước những thực trạng nhân sinh sau đây:

Thứ Bảy, 12 tháng 10, 2019

Lê Hữu Khóa: Môi Sinh & Nhân Sinh  - Ai diệt môi trường? Ai giết môi sinh? (Tiếp theo)

PHẦN 2.
Môi trường của quê hương, môi trường của đất nước.


Khi các khoa học khác nhau nghiên cứu về môi trường, họ sẽ gặp ít nhất 3 loại lịch sử về môi trường rất khác nhau:

· Lịch sử hình thành trái đất có đơn vị tính toán hằng triệu năm,

· Lịch sử con người trên trái đất có đơn vị tính toán ngàn triệu năm

· Lịch sử của công nghệ hóa tác động trên môi trường có đơn vị tính toán ngàn trăm năm.

Khi các chuyên gia khoa học khác nhau khảo xác về môi sinh, họ sẽ gặp ít nhất 3 loại địa lý môi sinh khác nhau

· Địa lý môi sinh không có con người, ở dạng nguyên thủy.

· Địa lý môi sinh có mặt con người; sống chung với thiên nhiên.

· Địa lý môi sinh có con người là yếu tố quyết định sự sống còn của môi sinh.

Khi các công trình khoa học khác nhau đi sâu vào điều tra về môi trường và môi sinh, thì các công trình này gặp ít nhất 3 loại nhận định làm nên định đề nghiên cứu môi trường và môi sinh:

· Trái đất là một thực thể sống, trong môi trường có môi sinh, trong môi sinh có đa sinh vật cùng chung sống trên không gian chung là trái đất. Thực thể sống này đa đạng chung sống trong một tổ chức phức tạp, tính đa dạng này làm nên sự phong phú của môi trường, sự phong phú này tạo ra sức mạnh tự sinh sôi nảy nở của các sinh vật sống cùng một không gian kín là trái đất.

Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019

Lê Hữu Khóa: Tội Phạm Học Luận Chứng (phần 6) (luận tội ác, xét tội trạng, nêu tội phạm, xử tội nhân)

Ở đây, địa ngục chín tầng mây
Cả giống nòi câm lặng gục đầu
Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau.
(Mùa hạn, Tô Thùy Yên).

Tội phạm học xâm lược

(Tàu tặc-Tàu phỉ-Tàu nạn-Tàu họa-Tàu hoạn-Tàu phạm-Tàu tà)


ĐCSTQ không ngừng ở ý đồ xâm lấn đất, biển, đảo của Việt tộc; không ngừng ở thâm đồ xâm lược để áp đặt sự thống trị bằng đô hộ rồi nô lệ hóa Việt tộc như Tàu tặc đã thực hiện nhiều lần trong Việt sử. Chúng cũng sẽ không tự ngừng lại ở hiểm ý xâm lăng trọn vẹn đất nước Việt, mà còn biến Việt tộc thành một nô tộc tật nguyền ở mọi mức độ từ thiên nhiên tới tài nguyên, từ thể lực tới trí lực, để các thế hệ Việt tương lai mang đầy khuyết tật của một sắc tộc đã bị thuần hóa. Từ thượng nguồn của ý đồ xâm lấn tới hạ nguồn của thâm đồ xâm lược, để vĩnh viễn nô lệ hóa Việt tộc thì từ sách lược tới chiến lược hiểm ý của Tàu thực hiện một quá trình tội ác tổng hợp (trộm, cặp, cướp, giựt đất biển đảo; ô nhiễm môi trường, hủy diệt môi sinh; đầu độc thực phẩm, buôn người, lấy nội tạng…).

Tàu tặc cướp đất, biển, đảo bằng tội ác


Tàu tặc đã chiếm đất, chiếm đảo, chiếm biển, rồi còn bắn giết, sát hại ngư dân Việt trước một ĐCSVN nhắm mắt-cúi đầu-khoanh tay-quỳ gối trước Tầu tặc. Từ ngày quy hàng ĐCSTQ qua mật ước Thành Đô, từ đó cho tới nay Tầu tặc đã nắm dao đằng chuôi để ĐCSVN phải đứng trước mũi dao để ngày ngày phải: hèn với giặc-ác với dân. Chất tặc của Tàu đã là chất độc sẵn sàng chế ra chất ác, xem mạng sống của Việt tộc không có một giá trị đạo lý gì với chúng, nên chúng ngày ngày bắn giết ngư phủ Việt, chúng vào hoạn lộ của cái ác mà không có một chút lương tâm.

Ngữ pháp Tàu tặc chỉ bọn cướp có phản xạ giết người để đoạt của, chiếm đất, biển, đảo. Ngữ pháp này dựng nên mô thức giải luận để phân tích và giải thích các quá trình mà tội phạm học phải điều tra, phải khảo sát, phải nghiên cứu sau đó về : Tàu nạn, Tàu hoạn, Tàu họa, để đi đến mô hình diễn luận thế nào là Tàu tà nơi mà thâm, độc, ác, hiểm xuất hiện để biến thành hành động hại, hủy, giết, diệt dân tộc Việt như chúng đã làm liên tục từ nhiều ngàn năm qua trong xâm lược, trong đô hộ, trong đồng hóa, trong ý đồ diệt vong Việt tộc.

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2019

Lê Hữu Khóa: Tội Phạm Học Luận Chứng (phần 3) (luận tội ác, xét tội trạng, nêu tội phạm, xử tội nhân)

FERRI

Phạm nhân gây tội ác phải được sát nghiệm, 
nghiên cứu ngay trên thượng nguồn của nó,
tại sao nó khác biệt với các người bình thường không phạm tội như nó,
hãy xem kỹ trong cấu trúc cá nhân nó, để biết nó có nhân tính hay không ?

TỘI PHẠM HỌC TỬ SÁCH


Tội ác thượng tầng


Tội phạm học không ngưng đọng lại tại hạ nguồn để chỉ nghiên cứu về hình sự của tội phạm, mà nó phải trở lên thượng nguồn thật xa để điều tra thật sâu, khảo sát thật rộng về các chính sách tổ chức chiến tranh như các quyết sách, như một loại tử sách của lãnh đạo chính trị đưa dân tộc, đẩy bao thế hệ thanh niên vào tử chiến, vào chỗ chết! Chính ý đồ chiến tranh làm nên ý độc của tử chiến là thượng nguồn của tội ác cấp quốc gia, ở đây các lãnh đạo chính trị phải chịu hoàn toàn trách nhiệm và phải được phân xử công minh từ sử học tới công pháp.

Truy diệt cái khác biệt


Lịch sử của các độc đảng-toàn trị từ thế kỷ XX tới nay là lịch sử của tội ác tồn tại qua tội luận là: diệt cái khác biệt, từ chính kiến tới xã hội, từ tín ngưỡng tới tôn giáo… lịch sử của ĐCSVN không nằm ngoài quy luật này. ĐCSVN từ trước 1945 tới lúc độc trị trên toàn bộ xã hội Việt từ 1975, thì nó chưa một ngày nào ngưng nghỉ trong quá trình tiêu diệt cái khác biệt, đã và đang đi ngược, đi ngoài vong kiềm tỏa của nó; nhất là khi cái khác biệt tới từ hệ đa (đa tài, đa trí, đa lực, đa năng, đa hiệu, đa đảng). ĐCSVN sẵn sàng gây tội ác, và tội ác của nó phải được nghiên cứu như phản xạ của nó giờ đã thành truyền thống của nó, nó có ít nhất ba truyền thống về tội ác mà chưa hề được nghiên cứu, điều tra, khảo sát tận tường, nay tội phạm học phải vào tâm điểm ba truyền thống này: 

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2019

Lê Hữu Khóa: Tội Phạm Học Luận Chứng (phần 2) (luận tội ác, xét tội trạng, nêu tội phạm, xử tội nhân)

(Tiếp theo)
Tội ác là nguồn, tội phạm là rễ, 
tội nhân là gốc, tội trạng là cội…
có cành thâm, lá hiểm, trái độc.

Tết Mậu Thân 1968: thảm sát tại Huế


Tội phạm diệt dân lành, tội ác giết nhân tâm

Trong chiến dịch mà lãnh đạo cộng sản đặt tên là Tổng công kích trong dịp Tết Mậu Thân năm 1968, cuộc thảm sát dân lành tại Huế là một tội ác có tổ chức. Trong tội phạm học gọi là loại tội ác có tính toán trong hận thù để hành động của tội phạm không còn bị giới hạn gì về luân lý ngay trong nhân tính của nó.

Bộ đội với vũ khí vào Huế và chiếm đóng Huế trong một thời gian ngắn để gây ra tội ác. Trong quy trình diễn biến của tội ác đó có sự tham dự của các nhân vật địa phương trước đó đã ủng hộ hoặc đã theo cộng sản, trong đó có các trí thức, các văn nghệ sĩ tại Huế. Khi nghiên cứu về cuộc thảm sát dân lành tại Huế, người nghiên cứu phải chú ý đi tìm các chứng từ và các chứng nhân để phân tích rồi giải thích các sự kiện:

  • Chủ trương của Bộ Chính trị có dính líu gì tới cuộc thảm sát này.
  • Chính sách của Quân ủy trách nhiệm mặt trận Huế.
  • Vai trò của các nhân vật gốc Huế tập kết và theo bộ đội trở lại Huế vào thời điểm của thảm sát.
  • Hành vi của bọn vừa tố cáo qua vu khống, vừa chỉ điểm cho các sát thủ tới từng khu vực, từng gia đình…
  • Hành động của các tội phạm trực tiếp quyết định và hành quyết tập thể dân lành rồi vùi các nạn nhân vào các mồ chôn tập thể.

Phương pháp luận nghiên cứu về tội ác này, phải là sự phối hợp hỗ tương tại thành phố Huế, rồi lan rộng ra cấp quốc gia cùng quốc tế để tổng hợp từ chứng nhân tới chứng từ:

Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019

Lê Hữu Khóa: Tội Phạm Học Luận Chứng (phần 1) (luận tội ác, xét tội trạng, nêu tội phạm, xử tội nhân)

LTS. Diễn Đàn Thế Kỷ rất hân hạnh nhận được bài Tội Phạm Học Luận Chứng do tác giả, Giáo sư Lê Hữu Khóa gửi đến. Đây là một bài nghiên cứu quy mô về vấn đề tội phạm, nhằm giúp mọi người nhìn ra tính chất tội phạm của đảng cộng sản trên đất nước Việt Nam suốt bảy thập kỷ qua. Vì bài khá dài, chúng tôi sẽ đăng liên tục trong nhiều kỳ.
Vài nét về tác giả Lê Hữu Khóa : Giáo sư Đại họcLille *Giám đốc Anthropol-Asie *Chủ tịch nhóm Nghiên cứu Nhập cư Đông Nam Á *Cố vấn Chương trình chống Kỳ thị của UNESCO–Liên Hiệp Quốc *Cố vấn Trung tâm quốc tế giáo khoa Paris.*Thành viên hội đồng khoa học Viện nghiên cứu Đông Nam Á*Hội viên danh dự ban Thuyết khác biệt, Học viện nghiên cứu thế giới. 
Các công trình nghiên cứu Việt Nam học của giáo sư Lê Hữu Khóa, bạn đọc có thể đọc và tải qua Facebook VÙNG KHẢ LUẬN - trang thầy Khóa.

DURKHEIM :
Khi ta nghiên cứu có những cá nhân mang đặc tính giống nhau 
là gây tội ác bằng tội phạm của mình mà ta gọi là tội nhân, 
thì ta nên có một khoa học chuyên môn để gọi tên khoa học cho nó: tội phạm học.

Định hướng khoa học luận của tội phạm học


Khoa học luận dùng khám phá khoa học để phê bình và xem xét lại các định đề cố hữu của khoa học, như vậy khoa học luận dụng diễn luận khoa học để giải luận khoa học, dùng lý luận khoa học mới để khám nghiệm lại các lập luận cũ. Nên, định hướng khoa học luận phải dựa trên phương trình luận (lý luận, lập luận, diễn luận, giải luận) để lập nên các chỉ báo, từ đó nghiên cứu, điều tra, khảo sát, điền dã về sự thật để nhận ra chân lý. Chính sự thật và chân lý sẻ mở ra một chân trời cho tội phạm học có đầy đủ nhận thức về lẽ phải: