Hiển thị các bài đăng có nhãn Khánh Hà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khánh Hà. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2022

Khánh Hà: Thảm cảnh Ukraine (Nga xâm lăng Ukraine ngày 24/02/2022)

Cuộc chiến bạo tàn, dã man thậm tệ
Chiêu bài dối trá, bất chấp luật lệ
Bản chất độc tài, không đổi không dời
Gây thêm chiến tranh, tội ác ngàn đời
Khí tài hiện đại giết bao nhân mạng
Đau lòng thay nhìn đoàn người tị nạn
Đàn bà, trẻ thơ dắt díu nhau đi
Mắt vợ còn hoen ngấn lệ chia ly
Chồng ở lại chống quân Nga xâm lược
Bao mái nhà đang ấm êm hôm trước
Bỗng hôm sau thành gạch vụn ngổn ngang
Tội tình chi, ai gây cảnh nát tan
Cả thành phố vang vang còi báo động
Đêm kinh hoàng như trong cơn ác mộng
Lửa vẽ vòng ma quái tự trời cao
Hỏa tiễn hành trình đe dọa hướng nào
Sẽ phá hủy, giết bao nhiêu sinh mạng
Chiến binh Ukraine vững vàng đối kháng
Một thanh niên liều chết cản quân xa
Bao tình nguyện viên hăng hái xông pha
Cựu hoa hậu, cựu quân nhân cầm súng
Bom xăng tự chế từ tay quần chúng
Già trẻ gái trai trên dưới một lòng
Góp hết sức mình bảo vệ non sông
Cả thế giới hướng về Ukraine ngưỡng mộ

Giấc mộng bá quyền dài chăng một kiếp
Dân chủ tự do ước vọng ngàn đời
Đại đế Alexandre rồi cũng đi thôi
Còn để lại gì ngoài hai tay trắng.

KH

Thứ Sáu, 31 tháng 12, 2021

Khánh Hà: Ngọn đèn - Những vì sao

Hình minh hoạ FelixMittermeierPixabay

Ngọn đèn


Trong màn đêm tối đen
Lấp lánh một ngọn đèn
Im lìm đứng soi sáng
Đêm đêm thức cùng em

Bao người đã khuất bóng
Không gian cách vạn trùng
Thời gian là muôn kiếp
Vẫn như đang trùng phùng

Cứ như thế, như thế
Trời đất luân chuyển mùa
Người đi dần hết kiếp
Về lại cội nguồn xưa

Hạt bụi gió cuốn đi
Còn lại vết tích gì
Bao hạnh phúc, đau khổ
Hội ngộ và chia ly…

Nhẹ như cơn gió thoảng
Êm như hạt sương rơi
Cõi an bình tịch diệt
Tâm thức chợt sáng ngời

Những vì sao


Ngày xưa khi còn trẻ
Anh rủ em ngắm sao
Những vì sao lấp lánh
Diễm tuyệt trên trời cao

Đêm nào giữa sa mạc
Chi chít một trời sao
Ta nhỏ bé dường nào
Giữa bao la vũ trụ

Và đêm trên đại dương
Tàu đi như trong mộng
Ta như hai con nhộng
Quấn chăn làm kén tơ

Chỉ chừa đôi mắt mở
Ngước nhìn muôn vì sao
Biển và gió rì rào
Ta lắng nghe, không nói

Có cần lời nào không
Ta còn hay đã mất
Chỉ là chút bụi đất
Thể nhập vào mênh mông.



Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2021

Khánh Hà: Mùa thu chết

Hìnnh minh hoạ, FreePik


Mùa thu chết là mùa thu đang sống
Cả đất trời vạn vật bỗng nở hoa
Sống một lần rồi tan tác lìa xa

Hẹn trở lại một mùa sau diễm tuyệt


Thu của đời nguời nhắc giờ từ biệt
Ra đi rồi là khuất bóng ngàn năm
Hạc nội mây ngàn mấy cõi xa xăm
Thanh thản tiêu diêu, không lần ngoảng lại


Đuờng trần thế còn đây sao xa ngái
Nguời đi rồi vẫn để lại dấu chân
Từng con đuờng, từng hè phố bâng khuâng
Sớm nắng chiều mưa, còn ai đứng đợi


Cuối nẻo đuờng sao nghe vời vợi
Kỷ niệm gánh gồng một kiếp nhân sinh

KH



Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2021

Khánh Hà: Vẫn Còn Đâu Đó

Hình minh hoạ, FreePik

Bước qua đời sống mỗi ngày
Chân trong như ở hồn ngoài cõi xa
Bao lâu thì đến quê nhà
Có ai đứng đó chờ ta cuối đường
Tấm lòng rủ sạch bụi vương
Mở ra xem lại, vết thương đã lành
Cõi chiều tưởng đã lạnh tanh
Vẫn còn ủ giấc mộng xanh đầu đời
Lang thang góc biển chân trời
Tấm tình cố cựu không rời không tan
Còn đây một chút muộn màng
Cời tro khơi lại chưa tàn lửa hương
Ta về tìm lại cuối đường
Vẫn còn đâu đó khu vườn mùa xuân./


Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2021

Khánh Hà: Xuân này

Hình minh hoạ, Michael Heiman/Getty Images
Quê hương xưa đã mất
Hơn nửa đời lưu vong
Tóc đen giờ điểm bạc
Xuân sang vẫn chạnh lòng

Ra vườn bới trong tuyết
Cắt mấy cành forsythia
Đem cắm trong nước ấm
Nhớ hoa mai bên nhà

Sáng mồng một nhớ bạn
Mỗi năm đến xông nhà
Năm nay bạn không đến
Thăm mồ bạn thì xa

Tuổi già như lá úa
Năm tháng đuổi theo sau
Xuân này gởi tấm thiệp
Xuân sau biết còn nhau

Bao thiên tai, nhân họa
Ta hạt bụi phiêu bồng
Một mai về bản thể
Như nước về biển sông

Vạn vật luôn thay đổi
Hợp tan như bèo mây
Còn chút duyên hội ngộ
Cảm tạ phút giây này.



Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2021

Khánh Hà: Tên em là Thời Gian

Sinh ra từ Nhật Nguyệt
Em tên là Thời Gian
Giữa đất trời mang mang
Chảy một dòng bất tận
Người bảo em tàn nhẫn
Qua đi chẳng đợi chờ
Làm vỡ tan giấc mơ
Tàn phai bao mộng đẹp
Bàn tay em quyền phép
Chữa lành mọi thương đau
Đưa người lại gần nhau
Cho nhau tình sâu đậm
Mai tình phai sắc thắm
Buồn ơi, cũng đành thôi
Người trách nhau gian dối
Em gạn lọc chân tình
Luận phải trái phân minh
Em viết trang chính sử
Giữ cho người quá khứ
Nuôi mộng ước tuơng lai
Cùng chung bước đường dài
Người một đời bất mãn
Vẫn thường khi ta thán
Khi mái tóc còn xanh
Người giục em đi nhanh
Khi gối mỏi chân chùn
Người muốn em bước chậm
Cuối con đường vạn dặm
Em nhỏ giọt lệ thầm
Đưa người vào mộ huyệt
Yên ngủ giấc ngàn năm

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2020

Khánh Hà: Về Một Bến Sông

Hình minh hoạ, Internet

Em giữ nhé một mình trong ký ức
Bởi không còn ai nữa để sẻ chia
Những vui buồn lâu lắm tự thời xưa
Nơi quê cũ chỉ còn trong tâm tưởng
Những chuyến bay chở người đi trăm hướng
Nhưng không về đến bến một dòng sông
Bãi bờ xa khi con nước đã ròng
Chiếc cầu nhủi dưới mé sông đã mục
Bóng dáng mẹ đã đời đời xa khuất
Bao nhiêu lần mẹ đứng đó nhìn theo
Chiếc đò khuya kẽo kẹt tiếng mái chèo
Đò đi khuất mẹ vẫn còn đứng đó
Gió chao chao ngọn đèn chong mờ tỏ
Tiếng tù-và vọng lại giữa âm u
Nẻo về xưa, xa thăm thẳm biệt mù

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020

Khánh Hà: Khi gió bấc về

Hình minh hoạ, Internet
Thư bạn nhắc gởi bài tờ báo Tết
Hình như xuân còn lại chút này thôi
Ta cùng nhau còn được mấy lần vui
Một, hai... lần, biết đâu rồi từ biệt

Đoạn đường cuối như khúc sông chảy siết
Tính thời gian, quả thật chẳng còn nhiều
Tiệc Tết năm này dọn cũng bấy nhiêu
Món-nhớ-quê-hương ngày xưa ngày xửa
(Mà bây giờ biết ai còn nhớ nữa)

Ai còn nhớ những gian nhà mở cửa
Có gió lùa thông thống trước ra sau
Trời lập đông, tiếng gió bấc rao rao
Ôi tiếng gió này sao mà nhớ quá

Con tu hú gọi vang như giục giã
Trong vườn nhà so đũa trổ trắng bông
Gió thổi hắt hiu trên những cánh đồng
Lúc đã gặt, chỉ còn trơ gốc rạ

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

Khánh Hà: Vườn Thu


Bốn mùa thu anh không còn quét lá
Những chiếc lá khô rã mục trong vườn
Cây phong vẫn đứng kiễng chân chờ đợi
Từng mùa lá rơi đỏ ửng sầu thương

Khóm cúc tím, thu này hoa vẫn nở
Em biết tặng ai một nhánh cúc gầy
Anh cõi đó, chẳng còn gầy như cúc
Đã vượt qua, vượt qua bể khổ này

Ở cuối góc vườn đìu hiu mây trắng
Lá hoa rầu rầu nhớ khoảng trời xanh
Còn sót đây vài sợi nắng mong manh
Thu hiu hắt trên rào cây chín đỏ

Lối rêu phủ mờ dấu chân ai đó
Sao mơ hồ để lại bóng trăm năm
Tình thế gian có phai nhạt âm thầm
Mùa thu hỡi, giữ giùm tôi giấc mộng

Khánh Hà

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

Khánh Hà: Cám ơn người - Cám ơn đời

Hình minh hoạ, FreePik

Tôi ngồi lặng thầm trong bóng đêm
Ngoài kia tuyết rơi rơi êm đềm
Mùa đông chưa tàn, xuân chực đến
Tuổi đời chồng chất một năm thêm

Tôi đã làm gì trong năm qua
Con đường tu tập được bao xa
Hay vẫn trầm luân trong bể khổ
Hốt giác hốt mê cũng chỉ là

Đã biết vô thường là định luật
Sao còn phiền não chuyện nhân gian
Đến đi, sinh diệt trong trời đất
Rồi ra chỉ một giấc mơ màng

Đêm đi ngày đến ngoài khung cửa
Tuyết trắng, trời xanh, rực nắng vàng
Tinh khôi vũ trụ như nguyên thủy
Dù nắng sẽ phai, ngày sẽ tàn

Vòng nhật nguyệt còn luân lưu mãi
Đời người thẳng tắp một đường đi
Hiện tại qua rồi không trở lại
Ngoảnh nhìn một chuỗi những chia ly

Chúng ta mọi nẻo đời xuôi ngược
Gặp nhau một buổi cũng là duyên
Cám ơn người những tình tri ngộ
Cám ơn đời nguồn vui vô biên

Khánh Hà

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Khánh Hà: Về Đâu


Một mình giữa cõi nhân gian
Nhìn rừng cây lá úa vàng ngẩn ngơ
Mùa thu về tự bao giờ 
Rào cây chín đỏ, lửng lơ mây trời
Âm thầm từng chiếc lá rơi
Bao nhiêu xác lá qua đời về đâu
Về nguyên bản thể ban đầu
Đất lành ấp ủ hoa mầu mùa sau
Xuân về lá mới lao tao
Hồn nhiên cây cỏ vẫy chào nhân gian
Hỏi chòm mây trắng lang thang
Gió đưa gió đẩy hợp tan vô chừng
Hôm nào thành mưa rưng rưng
Giọt dài giọt vắn bâng khuâng lòng nguời
Ngàn cây nội cỏ mát tuơi
Biển hồ sông nước đang vơi lại đầy
Một vòng sinh tử loay hoay
Chẳng còn chẳng mất, như ngày nguyên sơ
Ta qua quán trọ tình cờ
Vay từng hơi thở viễn mơ một đời
Hôm nao trả lại đất trời
Trở về nguồn cội một thời lìa xa.

K.H.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Khánh Hà: Lửa hạ

Ảnh Khánh Hà

Dây hoa tím lạc lõng
Dưới trời xanh bao la
Mây phiêu du biền biệt
Chẳng nhớ lối về nhà

Một mùa hạ nghiệt ngã
Tháng bảy chẳng giọt mưa
Mây làm mưa xứ khác
Cây cỏ buồn lưa thưa

Những con bò thiếu cỏ
Tiếng kêu nghe thương thương
Trời xanh cao thăm thẳm
Ai đem nước về nguồn

Chuyện nhỏ bé tầm thường
Như giọt mưa, cọng cỏ
Bỗng trở nên bi thương
Khi đất trời biến đổi

Những khu rừng bốc cháy
Bao người chết thành than
Cánh đồng xanh mơn mởn 
Bỗng khô khốc, hoang tàn

Làm sao về lại được
Thuở trời đất giao hòa
Thu rụng một hạt giống
Xuân nở một cành hoa

Làm sao về lại được
Thuở mưa nắng chan hòa
Đất trời chưa ô nhiễm
Vườn hạ nở đầy hoa./ 


Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2017

Khánh Hà: Mùa đông năm nay


Mùa đông năm nay
Có phải lạnh hơn những mùa đông trước?
Tôi ngồi co ro trong một góc đời
Nhìn tuyết bay phơi phới ngoài trời
Rừng thông trắng xóa
Những mái nhà trắng lan man khói tỏa
Lòng tôi lan man như vệt khói ngoài trời
Chợt nhớ một câu trong thư vừa đọc được :

-- Trong truyện dịch ngày xưa
"Mùa đông năm nay ông tôi thấy lạnh
   hơn những năm trước"
-- Ngày ấy tôi còn quá nhỏ
   Nhưng cũng hiểu ông tôi đã già.

Mới đó mà đã hơn bảy chục năm qua
Tôi cũng thành người già rất vội
Vì chợt thấy mùa đông này rất lạnh
Bảy mươi năm vụt qua nhanh
Tựa hồ trong chớp mắt
Mọi biến cố của cuộc đời
Thoáng qua như giấc mộng
Tất cả buồn vui chợt rã tan như bọt sóng
Chỉ còn đây giòng sông êm đềm phẳng lặng
Lững lờ trôi vào cõi mênh mông...



Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

Khánh Hà: Lại khủng bố


Lại khủng bố ở Barcelona
Chục người chết, trăm người bị thương
Chiếc xe em bé nằm trơ trọi
Vệt máu tươi loang trên mặt đường
Xác ai co quắp nằm bất động
Một phút trước đây còn vui chơi
Con-đường-du-lịch bao nhiêu khách
Đến từ bao quốc gia xa xôi
Tới đây du lịch rồi chết thảm
Cuộc sống bất trắc nào ai ngờ
Mạng người sao bỗng thành rơm rác
Hoa, nến lung linh tưởng niệm người

Những kẻ cuồng điên quá nhẫn tâm
Thành phố Turku êm đềm xa xăm
Kẻ khủng bố bàn tay đẫm máu  
Giết người vô tội dùng dao đâm
Sao có thể cùng hung cực ác
Thời đại gì vậy hỡi Allah?
Thời đại  gì không còn nhân tính
Nguời giết người chẳng chút nương tay
Khủng bố Barcelona, Paris, London...
Lương tâm con người bi vùi chôn
Charlottesville và nơi nào nữa
Xin tim người chút lửa yêu thương.



Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Khánh Hà: Ranh giới của vùng lãng quên


Ôi! Ranh giới của vùng lãng quên
Một ngày bỗng thấy đứng kề bên
Ngoảnh nhìn lại quãng đời chìm nổi
Như bọt bèo giữa dòng lênh đênh 

Cuối cuộc đời ai quên ai nhớ
Dù nhớ hay quên đều cũng buồn
Người quên, mất sạch toàn gia sản
Kẻ nhớ, hồn mang bao vết thương

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Khánh Hà: TÔI Ở ÐÂY


Người đã qua sông, tôi ở đây
Còn thả hồn theo những áng mây
Sớm chiều nhìn ngắm tranh vân cẩu
Đuổi bắt chiêm bao ngày lại ngày

Chiêm bao tôi thấy mình nhỏ dại
Thơ thẩn vườn xanh với bướm hoa
Rồi bỗng chốc trở thành thiếu nữ
Chẳng bao lâu tóc bạc, tuổi già

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

Khánh Hà: Hạt cát


Em có là gì không?
Không! Em không là gì
Là hạt cát nhỏ bé
Nằm buồn bên lối đi

Người qua đường đôi khi
Buồn chẳng biết làm gì
Thẩn thơ nhìn hạt cát
Nhìn thôi rồi bỏ đi

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Khánh Hà: Tiếng đàn xưa


Cây đàn vẫn nằm nguyên trong góc
Dẫu âm thanh im bặt từ lâu
Dây đã chùng, thanh âm đã lỗi
Người đàn xưa nay đâu nay đâu

Tiếng đàn nào vẳng trong chiều êm
Thiết tha như tiếng gió qua thềm
Rạt rào như tiếng mưa trên mái
Lòng chợt rung những sợi tơ mềm

Fur Elise cho em cho em
Giọt âm thanh nồng nàn êm đềm
Điệu Romance rộn ràng quấn quít
Chợt sầu lên mông mênh mông mênh

Bay về đâu những cánh phù du
Tàn phai chưa âm thanh sắc màu
Lênh đênh biển lớn chiều nay gió

Thuyền dạt xa xôi tới bến nào ?

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Khánh Hà - Cõi phúc

Một năm đã qua rồi
Anh không còn nằm đó
Chỉ còn gối nệm thôi
Và mặt trời buổi sáng
Nắng lung linh trên tường
Đôi dép dưới chân giường
Vẫn còn nguyên chỗ cũ
Chiếc áo len còn hương
Anh ơi, hãy ngồi dậy
Với em lần nữa thôi
Yếu ớt nở nụ cười
Cùng em nhìn nắng mới
Ngoài vườn tuyết vừa tan
Hoa anh thảo tím vàng
Cỏ cây đang rộn ràng
Đón chào mùa xuân mới
Có phải khi hoa tàn
Là hẹn mùa sau nở
Còn người đi, đi biệt
Về đâu giữa thênh thang
Đường nào là Lẽ Thật
Nơi hứa hẹn Thiên đàng
Cõi Tịnh độ Niết bàn
Hay Sơ tâm  nguyên thủy?

Từng phút giây hiện tại
Đang được sống cùng nhau
Là cõi phúc vô vàn
Còn tìm đâu xa nữa.




Thứ Hai, 8 tháng 2, 2016

Khánh Hà - Cánh cửa mới


Trong tĩnh lặng nghe thời gian còn đó
Mùa xuân nào nguyên vẹn trở về đây
Gió nhẹ lay những phiến lá thông gầy
Nghe thoang thoảng mùi oải hương đằm thắm
Hương áo ai một thời chưa xa lắm
Một mùi hương man mác những bâng khuâng
Cánh đồng hoa ai đến đó một lần
Màu tim tím bạt ngàn trong ký ức