Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao Thanh Phương Nghi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao Thanh Phương Nghi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2020

Cao Thanh Phương Nghi: Hoa Bèo

Trong một ngày giờ tan sở là lúc nàng cảm thấy tàn tạ và ngao ngán nhất.

Xốc cái túi lên vai, cầm lấy giỏ đựng cơm đã nhẹ hẫng nàng đi bộ đến bãi đậu xe của nhân viên, cách tòa nhà làm việc độ mười phút trong cảnh chiều bãng lãng của thành phố bắt đầu vào đêm. Có vài đồng nghiệp đi từng nhóm nhỏ hai ba người nói chuyện qua lại, có người lầm lũi đi một mình, dáng vội vã. Riêng nàng thì nàng không muốn đi với ai nhưng lại thong thả, không vội vàng. Đây là khoảng thời gian nàng muốn thư giãn và không muốn bị ai quấy rầy. Tâm trí nàng đã bị nhốt trong những lọ hóa chất, trong những ống nghiệm, trong căn phòng không cửa sổ dưới tầng hầm kia mười hai tiếng đồng hồ trước đó rồi, hơn nữa với cái cổ đã mỏi nhừ, cái bụng đói meo và hai bàn chân bị bó cứng trong đôi giày có những sợi dây đan qua lại chằng chịt nàng không còn muốn trò chuyện gì với ai nữa. Mọi thứ trong thân xác nàng đã cạn kiệt. Nàng bước đi và chỉ ngó xuống mũi giày của mình. Trí nàng lẩm bẩm: “Còn phải qua bức tường màu đỏ, qua thêm dãy hàng rào có trồng hoa dâm bụt, rồi tới lối đi bằng xi măng có một đường nứt chắn ngang.” Ráng lên nhé, vài chục bước nữa là tới... Rồi nàng ngước lên, mỉm một nụ cười chịu đựng. 

Bãi đậu xe là một khoảng sân rộng nằm sát bên một ngôi nhà thờ, ngăn cách nhau bởi hàng cây bách có những ngọn hình chóp mỗi lúc một thẫm lại trên nền trời đang tắt mở những ánh sao yếu ớt. Lúc nào đến bãi đậu xe nàng cũng nghe tiếng đọc kinh rì rầm xô qua xô lại trên những ngọn cây im lìm ấy, tiếng con chim nào đó kêu “éc” lên một tiếng cô độc rồi lần lượt tiếng nổ máy hết xe này đến xe khác cho tới lúc trên khoảng sân rộng mênh mông chỉ còn những vết cặn dầu còn đọng lại và những cái lá khô bay là là giữa những hàng vạch trắng đều tăm tắp. Tất cả như bảo nhau: “Ngày mai, ngày mai thôi, những người đó sẽ trở lại và mọi thứ sẽ lập lại y như ngày hôm nay.” Nàng nghĩ tới ngày mai của mình, rồi ngày mốt, rồi ba chục năm nữa tất cả những cảnh vật cũng như tiếng động ấy cũng như vậy thôi. Ngày đầu tiên đến sở làm người chủ nói với nàng: “Làm mười năm thì cô được bao nhiêu đây ngày phép, làm mười lăm năm thì được thêm, làm hai mươi năm thì được thêm nữa.” Nàng hỏi: “Vậy nếu tôi làm ba mươi năm?” Ông ấy cười: “Sau ba mươi năm thì ngày nào của cô cũng là ngày phép.” Nàng ngẫm nghĩ: “Trên đời có nhiều việc làm bốn năm chục năm mà không bao giờ có một ngày phép nào cả.”

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2019

Cao Thanh Phương Nghi: Phía Sau Trang Chữ

Có một dạo Tuấn làm chủ bút cho một tờ báo lá cải ở vùng Hồ Muối bang Utah. Loại báo này thường được chất đống trong chợ. Các chị các bác đi chợ thuận tay thì vói lấy một tờ, thích thì đọc, không thích thì lấy gói đồ, lót nồi niêu cũng được. Công việc nhẹ, tiền cũng nhẹ nhưng Tuấn yêu văn chương nên coi đó như một thú vui hiền lành. Mỗi ngày đi làm về thay vì ngồi vào bàn nhậu thì Tuấn ngồi vào máy vi tính gõ lóc cóc. Nhờ làm việc này mà Tuấn quen được nhiều người. Họ gởi bài vở đến cho Tuấn, thỉnh thoảng nói chuyện tào lao, lâu ngày thành thân, đem chuyện gia đình ra kể lể. Một điều buồn cười là Tuấn chưa hề gặp gỡ những người cộng sự với mình bao giờ, mọi sự liên lạc chỉ qua màn hình vi tính. Mặt mũi của họ là những trang chữ, bài viết, bài thơ, ngay cả tên cũng chưa chắc là tên thật. Họ buồn vui hay giận dữ, cau có hay mềm mỏng gì thì lộ ra trong giọng văn của họ, Tuấn tuỳ theo đó mà đoán thôi. Anh A, anh B văn chương mộc mạc chắc là người hiền lành, chị C coi bộ đanh đá và chắc bị tình phụ nên oán hận bọn đàn ông quá cỡ, có bao nhiêu nỗi niềm trút hết lên mặt chữ. Làm việc lâu biết tính nết nhau chớ mặt mày thì mường tượng trong trí thôi, mà như thế cũng có sự thú vị riêng của nó. 

Một hôm Tuấn nhận được một bài thơ ngắn bốn câu của tác giả ký tên là Tuyết Trang. Bài thơ như thế này

"Tháng sáu trôi nghiêng thuyền độc mộc
Vụng về ngọn cỏ níu bờ lau
Tháng chín hoa thu viền nỗi đợi
Tháng chạp chìm sâu giấc mộng đầu"

Bài thơ ngộ ngộ, lơ mơ, huyền ảo, Tuấn không hiểu lắm nhưng vẫn cho lên trang. Báo phát hành. Tuyết Trang thấy bài được đăng thì gửi mấy hàng cho Tuấn trong email: "Cám ơn anh Tuấn nhé. Trang rất vui." Tuấn đáp: "Không có chi. Hân hạnh chào đón tác giả mới."

Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

Cao Thanh Phương Nghi: Ai Giết Mỵ Châu


Không ai biết được một điều rằng nhát chém của An Dương Vương nơi bờ biển ngày hôm ấy chỉ làm Mỵ Châu bị thương mà không chết.  Nàng bàng hoàng đến độ không kêu được một tiếng, mắt tối sầm, ôm vết thương té nhào xuống ngựa nằm sóng soài bất động.  Máu từ bên trong rỉ ra nhuộm đỏ chiếc áo lông ngỗng xác xơ mà nàng vặt đã gần hết.  Cảnh tượng lúc ấy rợn người đến độ mặt trời không dám nhìn thẳng hai cha con, chỉ dám hắt ra những tia sáng lờ mờ xuyên qua hàng phi lao đang vật vã. Bờ bãi vắng ngắt hoang vu không một bóng người.  Ngay cả một cánh chim cô đơn nhất cũng vắng bặt trên nền mây vần vũ. Gió thổi ù ù làm tung toé những cái lông ngỗng đang nằm úp mặt trên cát. Lúc ấy khoảng vào đầu giờ ngọ. 

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Cao Thanh Phương Nghi - TÀN TRO


Căn nhà số 2732 đường Cánh Cung trước đây có một dạo được thuê làm chùa.  Người đứng ra thuê là bà Quảng, một phụ nữ đa mưu túc kế, miệng bằng tay, tay bằng miệng, te rẹt đầu trên xóm dưới với rất nhiều mưu ma chước quỉ, đa ngôn, đa sự, luồn lách cửa nọ cửa kia biến căn nhà thành một chỗ kiếm chác dưới danh nghĩa hành sự tôn giáo.  Bà đem về một người cháu, cho mặc áo cà sa, cạo tóc nhẵn thính, đưa lên làm thầy trụ trì.  Phần bà thì bà đi lo xin giấy phép hoạt động cho chùa, tổ chức các buổi cơm chay từ thiện, thuyết pháp, cứu trợ, mời mọc rất nhiều các quan chức tiếng tăm đến để tạo thanh thế.  Trong cái hào quang được ngụy tạo như thế chùa của bà Quảng càng lúc càng thu hút được tín đồ khắp nơi đến phụng sự cái gọi là Phật Pháp. 

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015

Cao Thanh Phương Nghi - TRÊN LẦU BẢY BỆNH VIỆN


Truyện  thứ nhất

Hôm ấy người ta chuyển đến bệnh viện của trường đại học K. một nạn nhân bị trọng thương.  Anh ta 19 tuổi, bị xe tải cán và lôi đi một quãng gần 10 thước.  Kết quả là anh bị gãy nát hết hai chân, da bụng bị tuốt không còn gì, dập gan, dập lá lách, mất luôn bàng quan và bộ phận sinh dục.  Hãy tưởng tượng thân thể anh từ rốn trở xuống là một đống thịt bầy nhầy, thê thảm, như xác mấy con chuột bị xe cán ta thỉnh thoảng gặp trên đường.  Máu truyền vào bên trên thì rỉ ra bên dưới vì các động mạch đã bị đứt, bị dập bể.  Duy chỉ còn trái tim là thoi thóp.  Người ta nói miễn trái tim còn đập là còn hy vọng…

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Cao Thanh Phương Nghi - Mộng Không Còn Là Mộng


Chị vuốt vuốt lần nữa hai vạt áo tràng, nhét cẩn thận những lọn tóc còn lòa xòa vào bên dưới vành khăn nâu, liếc nhìn trong gương khuôn mặt đã hoá trang kỹ lưỡng của mình rồi bước ra sân khấu.  Đêm nay chị sẽ diễn vai một người con gái vì tình không trọn nên quyết lòng đi tu.  Nhân vật trong vở hát chừng 18, 19 tuổi là cùng mà chị thì....Ôi, có tiếng ai khúc khích cười: "Đào già quá."

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

Cao Thanh Phương Nghi - Căn phòng nhiều bụi và bóng tối


Nhân viên mới của Văn Phòng Địa Ốc Hoa Hướng Dương là cô Ngà, một người trẻ, năng động, có uy tín và thành thạo trong nghề.  Việc làm này thích hợp với cô, đó là một điểm sáng nhưng hỡi ôi, cũng như vạn sự trên thế gian này, bên cạnh một điều may mắn thì bao giờ cũng có cái bóng của nỗi khổ tâm.  Cô Ngà không chịu được bụi và bóng tối mà vào giờ nghỉ trưa ở văn phòng cô lại phải chung chạ với cả hai thứ mà mình rất kỵ ấy.

Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Cao Thanh Phương Nghi - Vệt Khói

Hình: internet
Chuông reo.  Người chủ nhà ra mở cửa:
- Cám ơn chú.  Chú đến đúng giờ quá.

Khách là một người thợ sơn.  Chủ nhà dắt anh ta tới cái góc có kê chiếc bàn nhỏ và cái ghế dựa bật lên bật xuống.  Cạnh bàn là cửa sổ lớn trông ra vườn, bên trên thòng xuống một cái chuông gió kêu lủng lẳng leng keng.  Anh chỉ lên một vết ố trên trần cáu kỉnh nói:
- Chú có thấy chỗ ố ấy không?  Chú làm ơn cạo nước sơn cũ dùm tôi.  Cạo thật kỹ rồi quét sơn mới lên.  Quét càng nhiều nước sơn càng tốt.  Vết ố bị ăn thâm quá lâu.  Tôi cho sơn nhiều lần mà không tẩy đi được.

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Cao Thanh Phương Nghi - VẾT THƯƠNG


Cao Thanh Phương Nghi

“Thưa bác sĩ, vết thương của tôi nằm ở chỗ này, ngay đây, ngay mạn sườn bên trái, dưới vú chừng một bàn tay.  Đây là một chứng bệnh quái đản.  Tôi không biết nó xuất phát từ đâu, từ lúc nào, vì cái nghiệp chướng nào mà tôi vướng phải nó.  Hôm đó… lâu rồi… hồi  còn là một đứa bé gái, tôi nằm trên đi-văng giỡn với thằng em út thì bị nó chọt lét cười lăn lộn.  Tôi đấy tay nó,  nghiêng người qua bên trái và thốt nhiên trào nước mắt vì một cảm giác đau buốt kỳ lạ thốc sâu  vào bẹ sườn như có lưỡi dao chọc mạnh  ở nơi đó.  Tôi la oái lên một tiếng, giận dữ đạp em tôi té lọt xuống sàn.  
Thằng bé ngơ ngác lồm cồm bò dậy rồi khóc rống lên.  Má ơi, má… Má tôi xăm xăm đi vào với cây chổi lông gà.  Có chuyện gì?  Tại sao biểu học bài mà không học, giỡn rần rần cả ngày.  Quì gối úp mặt vô tường, lẹ lên, không tao đét cho mỗi đứa vài roi bây giờ.  Em tôi sợ hãi nín bặt.  Tôi không ngồi dậy được, nằm sóng sượt ra đó như con chim bị cắt cánh, vừa đau vừa tủi.  Tới khi má tôi giơ cây chổi lông gà lên thì tôi mới gượng hết sức mà mấp máy môi.  Má, con đau lắm, đau chỗ này.   
Vết thương nhỏ như đồng xu, cộm lên như cái mận hồng hồng và bóng lưỡng.  Khi tôi gãi thì nơi đó chảy ra chút nước vàng và nhớt.  Má tôi nói rằng tôi bị mụt nhọt.  Bà cắt một miếng vải mùng, quẹt vào ít thuốc dán  hiệu Con Rắn mà bà tin tưởng còn hơn thuốc tiên rồi đắp lên chỗ đau cho tôi.  Hai ba ngày sau tôi thấy đỡ.  Má tôi cười.  Thấy chưa, tao nói có sai đâu, thuốc dán Con Rắn là số một mà. Dù vậy, vết thương của tôi không lành hẳn.  Nó chỉ làm bộ lành.  Nó giống như một toán quân mai phục chờ thời, khi ẩn khi hiện, khi rình rập, khi tấn công.  Mỗi khi nó làm giặc với tôi  thì tôi lại đắp lên ít thuốc dán Con Rắn cho tới khi nó đầu hàng thì tôi lột miếng thuốc dán vất đi.  Nó không lớn thêm, không nhỏ lại.  Nó cứ như thế, không quá hiền để người ta lờn mặt mà cũng không quá dữ để người ta lồng lộn chống trả tới cùng.  Nó đùa đùa, bỡn bỡn, nhấp nhấp, nhử nhử  y như  mèo vờn chuột, một thứ mèo rất đểu.  Tôi phải sống chung với nó một cách oái oăm như thế này.  Và cũng từ đó tôi không bao giờ có thể nằm nghiêng bên trái.  Tôi chỉ nằm nghiêng bên mặt, mãi cho tới bây giờ.



Không ai biết tôi bị bịnh gì.  Từ bác sĩ Tây y đến mấy ông thầy thuốc bắc.   Có người bảo tôi bị một thứ ghẻ kinh niên, có người khăng khăng cho rằng gan tôi yếu nên không lọc được hết chất bẩn trong người, chúng tích tụ  lâu ngày,  xì ra thành ung nhọt.  Tôi uống kháng sinh, uống lá cây rễ cây, bôi các loại thuốc gia truyền, dương đông kích tây mãi cũng chán, tôi phớt lờ sự hiện diện của nó.  Nó đeo dính lấy tôi ngày này qua tháng khác như cái bóng bám lấy cái hình.

Thưa bác sĩ, ông hỏi gì?  Ông hỏi là cái vết thương đó đã gây những trở ngại gì cho tôi trong sinh hoạt đời thường?  Vâng… thì… dĩ nhiên… làm sao tôi tự nhiên được.  Thuở con nít tôi còn giấu giếm được.  Lớn lên tôi rất sợ.  Tôi sợ người ta biết tôi có một vết thương trên thân thể, nhất là đối với những người có mối quan hệ thân mật với tôi, tôi không bao giờ thắp đèn trong những lúc ấy.   Thế nhưng qua một thời gian, tôi vỡ lẽ ra rằng chẳng có ai trong số những người đó phát hiện ra điều bí mật của tôi, cho dù tôi có tô hô trước mặt họ đi nữa.  Những người tình của tôi… họ quá bận rộn.  Họ như những con ngựa ngã dài sau cuộc truy hoan trên thân thể tôi, đầu óc lơ mơ lãng đãng trên những đám mây ảo tưởng về sức mạnh và khả năng chiếm hữu của người đàn ông.  Tôi nằm nghiêng qua bên mặt.  Trong bóng tối mờ mờ, tôi không nói cho ai biết về cái đau do những sợi lông trên cánh tay trần của họ cọ xát vào vết thương của tôi, như những sợi nylon của cái bàn chải chà vào lớp da rát bỏng.  Không ai biết điều này đâu. Chỉ một mình tôi biết. Duy nhất một mình tôi biết…

Dù sao thì tôi cũng phải chữa cho lành.  Chứng bệnh này kéo dài quá lâu khiến tôi gần như phải bỏ phế cánh tay trái.  Những cử động bên phía ấy làm tôi đau.  Xin bác sĩ giúp tôi.  Người ta mách với tôi rằng bác sĩ rất giỏi các chứng ngoài da…”

Người bệnh ngừng nói.  Ánh mắt của bà đậu lại ở cặp kính trễ xuống sống mũi mà phía sau đó là đôi mắt kèm nhèm bụp mỡ của vị bác sĩ già.   Ông bác sĩ chưa nói gì vội, tháo kính ra chùi vào vạt áo, xong lại cho ngón tay út vào một bên tai ngoáy mấy cái liền.  Hết tai rồi đến mũi.  Ông hắt hơi liền tù tì.  Đợi cho tai và mũi đã yên chừng đó ông mới đưa bàn tay xoa xoa nhè nhẹ hai bên màng tang.  Ông nói:
-         Có vẻ như tôi còn bệnh nhiều hơn bà.

 Người bệnh có vẻ sốt ruột.  Bà moi trong giỏ ra một lô chai thuốc để trên bàn:
- Thưa bác sĩ, đây là những thứ thuốc mà tôi đã uống qua.

Ông bác sĩ không nhìn những chai thuốc đó chỉ lên giường:
- Xin bà cho tôi xem chỗ đau.

Người bệnh bước lên giường nằm xoay mặt vào trong.  Vẫn bằng điệu bộ hết sức chậm chạp vị bác sĩ xem xét vết thương rồi lẳng lặng mở tủ lấy ra cái chai đựng một thứ dung dịch trong suốt.  Ông thấm chất lỏng ấy vào một miếng gạc rồi chậm nhè nhẹ lên cái nốt mận nhỏ nhưng nhầy nhụa.  Người bệnh làm như rùng mình nói bằng cái giọng hớn hở:
- Tôi thấy mát lắm bác sĩ ạ.  Ông bôi thuốc gì cho tôi vậy?  Từ trước giờ chưa có loại thuốc nào làm tôi cảm thấy mát như thứ thuốc này.

Vị bác sĩ thấm thêm chất lỏng ấy vào miếng gạc rồi đắp lên vết thương, băng lại.  Ông bảo:
-         Bà mặc áo vào đi.  Tôi khám xong rồi. 

Người bệnh ngồi dậy cài lại cúc áo.  Mắt bà hướng về cái lưng áo choàng trắng bị ố một vài chỗ và không mấy thẳng thớm của vị bác sĩ già.  Bà thấp thỏm chờ một câu nói trong khi ông bác sĩ cất lọ dung dịch vào tủ, xếp trang hồ sơ trắng tinh không một chữ vào cái bìa cứng rồi tiến tới cái hồ cá bên cạnh cửa sổ.  Trong hồ một con cá mình mẩy dẹp lép, đuôi phất phơ như lá phướn bơi qua bơi lại.  Ông mở cái lọ con con rải chút thức ăn lên mặt nước cho cá.  Không chờ được nữa bà cất tiếng:
-         Thưa bác sĩ, tôi đã bị bịnh gì?  Cách chữa trị phải như thế nào? 

Vị bác sĩ vẫn còn đứng chỗ hồ cá xoay lưng về phía bà.  Ông đáp mà không nhìn lại:
-Bệnh này không chữa được.  Tôi cũng là một con bệnh như bà.  Tôi có một vết thương y như thế, ở mạn sườn bên phải.

Người đàn bà há hốc mồm.  Bà tưởng mình nghe lầm nên nhoài người về phía trước:
-         Bác sĩ… nói… nói sao ạ?

Ông bác sĩ xoay người lại và cười nhẹ:
-         Bà không tin à? 

Hai con mắt cá trong hồ như lồi ra thêm.  Người bệnh có cảm tưởng như nó đang ngừng bơi và bà cũng ngừng thở để chăm chú theo dõi những gì sắp tới.  Ông bác sĩ ngồi vào bàn, hai tay đan vào nhau.  Những vết đồi mồi trổ lấm tấm trên lớp da nhăn.  Ghèn trong mắt ông lại đổ ra đầy hai bên khóe.

“Tôi cũng có một vết thương như thế.  Lâu rồi.  Từ lúc nào tôi chẳng nhớ.  Một lần khi đi tắm, tôi lấy cục xà bông xát lên người và nghe rát buốt ở mạn sườn bên phải.  Từ đó tôi luôn luôn nằm nghiêng về bên trái và giữ cái tư thế bắt buộc đó cho tới bây giờ.

Nhiều người đàn bà đã đi qua đời tôi và từng thao túng trên thân thể tôi nhưng  chẳng ai nhận biết sự có mặt của một vết thương ở đó.  Ngay cả vợ tôi, người đàn bà đã chung sống với tôi 43 năm.  Tối đi ngủ tôi luôn luôn nằm bên tay phải của nàng, nàng bên tay trái của tôi.  Đó là cái phần đời dính vào nhau của chúng tôi.  Còn phía bên kia, bên phải của tôi, cái chỗ có vết thương ấy là một nơi hoàn toàn khuất lấp.  Nàng không biết và tôi cũng chẳng buồn kể lể.  Tôi không bao giờ đem vết thương ấy để ra ngoài ánh sáng.

Vợ tôi là một người đàn bà chính chuyên và tận tụy, một người mẹ rất hy sinh.  Nàng lấy tôi khi mới 17 tuổi.  Nàng coi tôi như một ông hoàng.  Nhiều hôm nàng còn nấu nước thơm và tự tay tắm rửa cho tôi.  Hãy để em hầu hạ anh - nàng nói.  Tôi tự ví mình như vùng hạ lưu màu mỡ nhờ sự vun bồi của dòng nước thấm đẫm yêu thương và lòng nhiệt thành.  Một điều lạ lùng mà suốt đời tôi không bao giờ hiểu nổi là tại sao thân cận đến như thế mà nàng không biết chỗ vết thương của tôi.  Chỗ ấy trông giống như cái hố bị đào khoét thấu vào tận bên trong để lộ những sợi gân và đầu xương trắng hếu mà nàng vẫn không thấy.  Bàn tay của nàng từng kỳ cọ khắp nơi trên thân thể tôi mà khi gần chạm đến cái hố thẳm  đau đớn  ấy  thì tự nhiên nàng rụt lại.  Chẳng lẽ lúc ấy mắt nàng bị nắng quáng đèn lòa?  Tôi không hiểu nổi, không tài nào hiểu nổi.  Bao giờ tôi cũng phải tự chăm sóc vết thương của mình.  Chỉ có một mình tôi hùng hục cuốc đất, hùng hục lấp cái hố thương tật ấy hết năm này tới năm khác bằng đủ thứ cách , mà khi ngẩng lên thì chỉ có cái vầng trăng vạn thuở đội trên mái đầu đã nhuốm bạc.

Tới một hôm thì nàng chết.  Già thì chết.  Đơn giản thôi.  Trong một cặp vợ chồng thì phải có người đi trước người đi sau.  Nàng chọn làm người tiên phong.  Tôi gạt nước mắt nấu một nồi nước thơm và cũng muốn tự tay tắm rửa cho nàng giống như nàng từng tắm rửa cho tôi trước đây.  Tôi đặt nàng lên giường và dùng một cái khăn mềm thấm nước thơm lau khắp người vợ, từ mặt, mũi, xuống đến cổ, vai, ngực, hai cánh tay, hai bên lườn và thình lình, tôi run bắn cả người.  Bên sườn trái của nàng, cách chỗ vú độ một bàn tay là một vết thương, hệt như vết thương của tôi, lớn độ cái đồng xu, cũng bầy nhầy, hũng sâu vào trong và cũng tươm ra thứ nước vàng và nhớt.  Tôi kinh hoảng tột cùng.  Tại sau 43 năm nay tôi không hề biết.  Tại sao tôi không biết?  Tại sao nàng chẳng hề hé răng?  Có phải vì chỗ đau ấy mà nàng lúc nào cũng nằm nghiêng về bên phải và đậy kín  cái hố đen  ở phía  bên trái của  nàng bằng cái nắp của sự im lặng vĩnh cửu?

Tôi bật khóc.  Tôi đã biết gì về vợ tôi?  Té ra tôi chẳng biết gì hết mà tôi vẫn tưởng là tôi biết.  Dù sao nàng cũng đã chết rồi.  Tôi có tự trách mình ngàn lần thì con người kia cũng chẳng thể quay về.  Quả là một bi kịch.”

Vị bác sĩ ngừng nói.  Người đàn bà bị bệnh ngồi cứng đờ trên ghế.  Con cá trong hồ bất động thở ra những cái váng bằng bọt nước nổi lều bều.  Ông bác sĩ gõ gõ cây bút lên mặt bàn:
-         Có những thứ bệnh không chữa được.  Bà về đi.  Khi nào vết thương hoành hành thì cứ đắp lên bất cứ thứ gì làm cho bà dễ chịu.  Thuốc dán Con Rắn cũng được…

Người bệnh thẫn thờ:
- Thưa bác sĩ…

- Bà muốn hỏi điều gì?

-Còn… thứ thuốc khi nãy?  Bác sĩ có thể biên toa cho tôi mua được chứ?  Tôi thấy thứ thuốc ấy rất mát.

Ông bác sĩ mỉm cười:
-         Thưa bà, chất lỏng ấy không phải là thuốc.  Nó là nước lã thôi.

Người bệnh trố mắt:
- Nước lã?

- Vâng.  Tôi đã nói với bà.  Không có thứ thuốc gì làm lành được vết thương ấy.  Bà có thể dùng nước mưa hay nước máy cũng được.

Người bệnh gằn giọng:
-         Ông nói dối.

Vị bác sĩ nói:
-         Tại sao tôi phải nói dối bà?  Tôi có thể bịa ra rằng đó là một thứ thần dược và hốt của bà bao nhiêu tiền cũng được nhưng tôi đã không làm như vậy.  Cái chai ấy là nước lã thôi.

Vị bác sĩ đứng lên mở cửa phòng khám bệnh nhưng người đàn bà vẫn không chịu ra về.  Bà ta ngồi lì trên ghế, mặt đanh lại.  Vị bác sĩ thở dài:
-         Thôi được.  Tôi sẽ tặng bà một ít cho bà vui lòng.

Ông  mở tủ lấy ra cái chai khi nãy và chiết thứ nước trong suốt ấy vào một cái chai nhỏ hơn rồi đưa cho người bệnh.   Người đàn bà đón lấy, lắc lắc cái chai và ném lên bác sĩ cái nhìn hoài nghi:
- Tôi không hiểu.  Đây là… là cái gì?

- Là nước lã thưa bà… Tôi hứng từ cái rô-bi-nê đằng kia.  Bà cứ lấy đắp lên chỗ đau, chẳng hại gì. 

Người đàn bà run run đứng dậy, bước ra cửa và dừng lại.  Bà ngẩng đầu nhìn xoáy vào người đối diện.  Ông bác sĩ hiểu ý. Ông cười nhẹ:
-         Bà vẫn không tin.  Thôi được, nếu bà nhất định không tin thì cứ nhìn đây.

Ông bác sĩ cầm lấy cái chai trên bàn, mở nắp và đưa lên miệng nốc hết chỗ còn lại.  Vài giọt nước nhểu trên ngực áo và bám li ti trên mớ râu ria bờm xờm.  Vị bác sĩ đưa ống tay áo quẹt ngang miệng đoạn cầm tập hồ sơ của bà đưa cho một y tá vừa bước vào.  Ông xoay lại nhìn người bệnh, khẽ nhún vai:
-         Xin lỗi bà.  Rất tiếc tôi không làm được gì cho bà.  Không có thứ thuốc nào làm lành được vết thương ấy.

Người đàn bà bị bệnh bước ra khỏi dưỡng đường, băng qua lộ, tấp vào một hiệu cà phê ở vỉa hè đối diện.  Trong hiệu người ta đang theo dõi một trận dã cầu, cứ ít phút lại “ồ” lên hoặc đấm tay xuống bàn xịt xọt.  

Bia thi nhau sủi bọt trong những cái cốc vàng óng. Tro trong những cái gạt tàn thuốc càng lúc càng đầy lên.  Nắng chiều ngả xuống lòng đường hắt lên những tấm bảng hiệu, những khung cửa kính, những băng ghế dựa, những bờ tường, bồn hoa, cột điện… Bà ngồi ở đó rất lâu, ngó bâng quơ những khuôn mặt người lướt qua lướt lại,  những vòng bánh xe quay tít trong bụi và khói.  Trong tầm nhìn rối ren sự vật, bà thoáng thấy vị bác sĩ già với cái cặp da cũ trên tay, đầu đội chiếc mũ xười, áo quần xốc xếch, kẹp một xấp báo trong nách đứng chờ xe điện bên kia đường.  Ông đứng dựa cột đèn, chẳng buồn ngó ai, chốc chốc đưa tay vào túi lấy ra một thứ gì đấy bỏ vào miệng nhóp nhép.  Thật ra hình ảnh đó sẽ chẳng gợi lên một điều gì đặc biệt nếu như một ý nghĩ không lóe lên trong đầu bà lúc đó.  Bà nhổm dậy, chồm ra khỏi ghế để nhìn cho rõ.  Rồi bà trầm ngâm ngồi phịch xuống.  Bà đã hiểu.  Bà đã hiểu vì sao người đàn ông ấy đứng niễng về bên trái, xách cái cặp bên tay trái, kẹp xấp báo bên tay trái và đứng dựa cột đèn cũng bên tay trái để ưu ái một sự tự do hoàn toàn cho phía tay mặt.   

Cao Thanh Phương Nghi
5/2012       

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

CHUYỆN CON VẸT

Cao Thanh Phương Nghi

Có một người đàn ông rất cô độc, sống âm thầm, nuôi con vẹt làm bạn.

Thuở nhỏ anh từng cóít nhiều kỷ niệm với loại chim biết nói này.Ừ. Để coi, hồiấy anh là chú bé con với cái đầu hớt tròn ủm như gáo dừa vâng lời bà ngoại đem xôi chè qua biếu bà Minh Sanh. Trước đây chúbéđã nghe lắm chuyện hoang đường về bà cụgần trăm tuổi này, rằng bà sống một mình, ngày là người, đêm là quỉ,rằng bàthờ vong, nhang khói lù mù, trong nhàâm dương hỗn độn.

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

VAI NGƯỜI ĐIÊN

Truyện ngắn Cao Thanh Phương Nghi

Đạo diễn trao cho chị xấp bản thảo kịch bản: “Em đọc kỹ. Vai này không giống những vai trước của em, đòi hỏi nhiều công phu tập luyện.” Chị cuộn tập giấy lại làm giả như cây kèn đưa lên miệng thổi pôm pôm . Giọng chị giễu cợt: “Em thổi được bài Dòng Sông Xanh. Anh làm khán giả đi.” Trước khi xoay lưng đi đạo diễn ngó ngoái lại nhìn chị lần nữa. Anh không cười: “Em không nên coi thường vai diễn. Một diễn viên phụ vẫn có tư cách của một diễn viên phụ.” Chị mở túi, lẳng lặng nhét tập kịch bản vào trong.

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

NƠI BẬC CỬA

Cao Thanh Phương Nghi

Gió lay tử biệt vòm tre vắng
Vọc nước sinh ly bóng nguyệt mòn

Nếu có một kẽ hở nào trên bức tường âm dương cách trở thì chắc hẳn nàng đã dòm qua để xem Thạch hiện giờ đang làm gì, ra sao.

Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

Ở GIỮA SỰ HUYỀN BÍ CỦA MỖI NGƯỜI

Cao Thanh Phương Nghi

Một nhạc sĩ chuyên viết tình ca suốt 50 năm đời ông cho đến ngày gần đất xa trời bỗng tuyên bố một câu xanh dờn thế này với khán giả bốn phương: “Những bài nhạc tôi viết là viết theo… đơn đặt hàng hoặc là do tôi bịa đặt cho mùi mẫn chớ thật sự tôi không có mối tình nào đáng gọi là mối tình cả.” Một bác lớn tuổi đang ôm cháu vào lòng vừa đút cho nó ăn vừa theo dõi chương trình phỏng vấn nhạc sĩ trên truyền hình nghe vậy giận quá tới tắt màn ảnh cái cụp. “Nghe ổng nói muốn dộng cho vài cái.” Chưa hả, bác gái còn lập tức lục hết trong nhà đem ra tất cả các băng, đĩa của nhạc sĩ này giao cho… tôi. “Nè. Mày đem về nghe hay làm gì làm đi. Tao chán ổng quá.” Tôi thừ người giữa đống băng, đĩa ngổn ngang. Tôi ở kẽ giữa, tôi thương cả hai người. Một nhạc sĩ sáng tác gần 300 bản tình ca đến cuối đời thú nhận là ông “không có mối tình nào đáng gọi là tình hết ráo”, mọi sự là giả hết đấy thôi bạn ơi, có đáng thương hay không? Còn bác gái (đã con đàn cháu đống thế kia), bác đã từng có một tình yêu ra rít nào trong đời chăng hay giữa những ê chề ngán ngẫm bác chỉ có thể làm mỗi một việc là chăm chút gắn những lời ca lóng lánh như sao kia lên bầu trời tối thui của thân phận mình để đêm đêm ngước lên tự an ủi mà rồi bỗng đùng một cái, những ngôi sao ấy tắt ngúm không còn. Biểu bác không thất vọng, không muốn “dộng” cho ông nhạc sĩ kia sao đặng?