Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2023

Thơ Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Tấn Cứ, Trần Hoàng Phố

Transcendence in Paradise (1935);
Marguerite Blasingame (1906-1947);
Nguồn: Wikimedia Commons

đêm dài chơi vơi chắp cánh 


mỗi tối hắn lang thang trong vô thức 

sau một ngày cặm cụi tha từng hạt thóc 

qua đồi cao lũng sâu xao xác tiếng chim 


tiếng kêu khẩn trương thúc dục trí nhớ vẩn đục 

mớ rêu phong đan chồng chéo chằng chịt 

dày đặc rối rắm tựa mô hình thời không tưởng 


hắn đói tiếng dương cầm ngọt lịm vụt thoát 

từ ngôi nhà trước sân có cây hoàng lan 

ngậm ngùi trong ký ức khói sương mờ mịt 


hắn đói mùi cá kho tộ 

đói tô canh chua của mẹ 

(như đói độc lập tự do hạnh phúc  ̶ ̶ ̶  

không phải thứ logo biểu tượng vô nghĩa) 

đói từ trong xương tủy 

đói trong tận cùng DNA 


từ ngôi nhà trước sân có cây hoàng lan sum sê 

huyền thoại nở trăm phiên bản 

chơi vơi trong điệp khúc dịu dàng thánh thót 

giữa những tượng thú kỳ quặc 

nhăn mặt nhe răng giương móng vuốt chực chờ 


trong đêm đen trực giác rộng mở 

mùi hoàng lan ngào ngạt nồng nàn 

hắn quỳ trên nền đất khổ hạnh triền miên 

khao khát uống cạn dạ khúc côn trùng 

lắng nghe cảm xúc nhởn nhơ chắp cánh 


và trong bầu trời đêm không trăng không sao 

những giọt nước mắt cay xè 

lặng lẽ lăn trên khuôn mặt khắc khổ của mẹ 

ngày lại ngày qua 

nào ai biết 

nào ai hay 


đây bát cơm đầy... 


Quảng Tánh Trần Cầm


*****


Lững thững 


1-

Lững thững 

bước ra ngoài hiên

Ngắm trời ngắm đất

Ngắm bình minh lên 

ngắm chiều xuống 

Nào ngờ ngắm hết một đời năm tháng rộng 

Bóng bầy ngỗng trời 

bỗng tạc vào khung sương thế giới con rối


2-

Lững thững

bước vào mênh mông 

Chỉ thấy mây núi trắng 

Và sóng trần gian vỗ mãi vô cùng 

Đêm lặng im như lưỡi dao mở con mắt sáng lạnh trên da thịt hư không 


3-

Lững thững bước ra phố trần gian

Nắng vàng lạ lùng con mắt

Lại đi hết một đời hoa nở rồi tàn

Từ Thức nhìn người qua lại lạ ngác ngơ 

Những hòn bi số phận lăn 

trên tấm thảm căn nhà thế gian hư ảo trống


4-

Lững thững 

đi hết quán trọ cuộc đời

Chỉ còn tro 

và gió bay

và đêm với tiếng hư không hú

Tiếng tích tắc vết thương ký ức

Trên khuôn mặt hồng hoang 

chiếc bẫy thời gian như một vết màu hoàng hôn loang 

đã sập xuống 


Trần Hoàng Phố


*****


Xứ sở của những con lừa 


Chúng lừa nhau như răng lừa lưỡi

Quan lừa dân như chuồng trại trâu bò 

Như tình ái lừa nhau đau bịnh 

Như thần y lừa phật dưới thân chùa


Đất nước mê man lừa lọc phố phường 

Như đau khổ lừa nhau sung sướng

Như vàng bạc lừa nhau vô lượng

Như thầy tu lừa cõi vô thường


Rờ tới đâu cũng thấy chán chường

Chồn lừa cáo rắn lừa lươn chạch

Bọn trí thức lừa nhau trên giấy

Khi bút sa là dây máu ăn phần


Một đất nước lừa nhau như ma trận

Anh em lừa nhau sau tay bắt ân cần

Chồng với vợ lừa nhau trên toà án

Vẫn chưa xong lừa tiếp trên giường

 

Đất nước tôi có ngàn vạn con đường

Những biển báo đều quy về một hướng 

Như đất đá dollar cao vời đài tượng

Càng bự càng to càng sớm tới thiên đàng

 

Và đích đến cuối cùng là ... địa ngục

Trên trần gian lừa đão đã lâu rồi 

Trên bàn nhậu rượu bia lừa chế độ

Một con đường xã hội đến trăm năm


Cho đến khi mục ruỗng ăn nằm

Khi đất nước hương tàn tro bụi

Khi đau khổ tập thành cộng sản

Chúng lại lừa hạnh phúc với nhân dân.


Nguyễn Tấn Cứ



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét