Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2022

Thơ Cao Vị Khanh

Hình minh hoạ, Joe, Pixabay

Khi tôi về

Tôi sẽ về như cánh vạc đêm 
Nương theo đốm sáng những đường tim 
Ghé qua con phố còn thiu ngủ 
Đậu nhẹ lên hàng cây lá im

Tôi sẽ chờ trăng non bỏ đi 
Căn nhà ngói đỏ bỗng thầm thì 
Ba ngồi tụng sớm hồi kinh khổ 
Gởi bốn phương trời, hướng biệt ly

Tôi sẽ nhìn qua đám lá nghiêng 
Má tôi gom lá rụng đầu hiên 
Tóc già run rẩy niềm trăn trở 
Cặp mắt buồn sâu như mới nguyên

Tôi sẽ chờ tia sáng ban mai 
Len qua kẽ vách giọt nắng dài 
Tôi nhìn thấy lại căn phòng cũ
Một góc đời riêng vẫn ngủ say

Tôi sẽ chờ em vụt thoáng qua 
Mong manh như phím mỏng tỳ bà 
Em gầy như một niềm tuyệt vọng 
Bỏ lớp trường xưa, gánh chợ xa

Tôi sẽ chờ con nắng trở chiều 
Nhuộm vàng khóm trúc ngã xiêu xiêu 
Cho tôi thấy lại màu sương khói 
Bãng lãng khi trời đổ quạnh hiu

Tôi sẽ nhìn thôi rồi bỏ đi 
Cánh tôi chắc sẽ nặng như trì 
Tim tôi vỡ vụn thành trăm lệ 
Hóa đá từ khi chực ướt mi

Thôi nói gì thêm cũng ngại ngùng 
Quê nghèo có nhỏ lệ bao dung 
Buổi đi ai nói lời sông núi
Mà chỉ còn đây những viển vông

Tôi sẽ về như cánh dơi mù 
Nghe hồn ốc mượn mõi mòn ru 
Tôi về như một người khuất mặt 
Chết giữa đêm xuân nặng oán cừu

Sao không về như cánh dơi mù !

Hình minh hoạ, Daniel Dino-SloferPixabay

Khi không

khi không người bỏ đi ngang
để hai con mắt buồn lan cả chiều 
tôi về giữa phố tịch liêu
với hai tay trống buồn xiêu cả người

Nở trắng một thinh không

em cho ta đắm đuối 
trên chót đỉnh tuyệt vời 
em cho ta rụng rời 
dưới mượt mà thung lũng 
ơi tình ngăn cách núi 
mà tình đầy theo sông 
ơi tình em vời vợi 
ơi tình em mênh mông
 em theo ta xuống suối 
em theo ta lên đồi 
em cheo leo quá đỗi 
sao vẫn mềm như bông

ta yêu nhau có vội 
vẫn tụ nghĩa đầy lòng 
cho nụ đời vô tội 
nở trắng một thinh không

Buồn xưa

Còn những hình xưa lạnh bóng thầm 
Đàn trăng treo mỏi tự trăm năm 
Gối chăn xô lệch mùi hương lạc 
Đợi bóng phi về tóc rối trâm

Còn những tình phai đọng gót hài 
Áo hoàng hoa phủ lạnh đôi vai 
Người quên từ độ quân vương trích 
Bước hững qua đời tựa khói bay

Còn những bờ đêm lạnh tiếng huyền 
Ghé Tầm Dương nhớ hận muôn niên 
Áo xanh Tư Mã vai còn ướt 
Suốt dọc Trường giang dậy sóng phiền

Còn thuở uyên bay lạc cõi ngoài 
Tóc thề cắt trả nợ duyên ai 
Biết thân rẻ rúng loài hoa dại 
Thà hiến tình quân chút đắm say

Còn những người đi chẳng hẹn về 
Những bồ mỹ tửu lạnh, môi tê 
Qua sông Dịch trắng thù chưa trả 
Kiếm gảy cờ tan rợn bốn bề

Còn những thề xưa lạnh ước nguyền 
Những tình hư sẩy tựa thai non 
Những sông suối tẻ về trăm nẻo 
Những cánh bèo trôi dạt sóng cồn


Chẳng thấy về đâu người thiên cổ 
Tấm lòng liên ái nghĩ mang mang 
Bao nhiêu chim mỏi về chung tổ
Còn lại hồn hoang ... hàng nối hàng.

Ngõ cũ

Tôi về ngậm ngải tìm trầm
Nửa khuya trăng héo, đêm trằn trọc sao 
Mưa thu trắng đục dạ cầu
Hồn tôi mái dột giọt sầu nuối em

Giọt từng giọt ! Mặn khôn kham !

8 phút 46 giây

Dăm ba phút đủ ngậm ngùi
Dăm ba phút đủ dập vùi thế gian
Ôi sắc Trắng, ôi mịn màng
Vàng ! Nâu ! Đen ! Đỏ ! Tội phần tổ tông ! 
Dăm ba phút đủ chạnh lòng
Trăm năm sau trước một vòng nghiệt oan !

Hình minh hoạ, Adnan Khalid, Pixabay

Dấu sông xưa

Thuyền ngược gió đã tắp bờ bến lạ 
Góc quê xưa giờ gió đã sang mùa 
Con nước lớn đã lạc vào biển cả 
Tiếng ru hời đã tắt giọng buồn xưa

Em đâu biết mỗi từng ngày qua mất 
Ở trong ta biền biệt dấu sông xưa 
Thuyền bỏ bến rồi thuyền trôi thất lạc 
Cuối chân trời không một áng mây đưa

Thuyền bỏ bến bỏ luôn bờ cố thổ 
Bỏ vạt cầu thắc thẻo nhịp sầu riêng 
Thuyền đi rồi còn đâu là bến đổ 
Thân cánh diều phiêu bạt gió oan khiên

Bến nước đó tiễn người qua Chợ Vãng 
Mẹ Tam Bình nghiêng nón đón đò trưa 
Cha đứng đợi như tiền duyên đã định 
Rước tình về tiếp nối chuyện ngàn xưa

Anh lớn vội bên bờ nam xoáy lở
Ngó mê man bãi bắc đất bồi mau
Em có nhớ những trưa nồng tiếng thở 
Bạn đôi bờ hò hát rủ rê nhau ?

Thương biết mấy con sông thời tuổi dại 
Dắt tay người qua từng chuyến đò ngang 
Trễ chi chuyến đò xuôi mà lỡ hẹn
Để người xa, xa mút tận quan san.

Ôi tội nghiệp con sông dài nối biển 
Giấu đưa người qua bãi cạn ghềnh sâu
Người ra đi để sầu như khói quyện 
Nhớ thương nhau chỉ thấy bạc mái đầu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét