Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

Thơ Hoàng Vũ Thuật

RƠI

Mùa hè nhớ tới phượng từng ép phẳng thời học trò 

bên cửa sổ đơn sơ chú mèo hong nắng cũng như tôi ngồi lặng thinh

có phải chúng ta đang bị cầm tù giữa bảng chữ cái

ở hai đầu thái cực cuộc sống tôi muốn rời nơi đây ra với chú mèo

đôi mắt chú suốt trong vô thức 


những bông màu đỏ nhắc ngày tháng ra đi

tôi tìm lại cuốn vở cũ chỉ thấy nét mực khô

cánh máu rơi rơi điệp trùng

thử ép mình lên trang sách cuộc đời để trăm năm sau gặp lại

dẫu hy vọng như chú mèo con hong nắng trước sân trường cô độc 

rơi. 


8/5/2019


HOÀI NIỆM 

Nắng táo thơm vừa chín làm anh say

bóng  nghiêng chiều bảng lảng in xuống rặng trâm bầu - mái tóc buông 

mưa quấn quýt làm cánh chim bay lạc  

anh uống từng ngụm mây 

dải đăng ten 

viền cuối chân trời  


đôi sao nét mi cong mọc sớm đắm mình trong biển nước mênh mang

thanh thanh 

hai cánh tay bọc lấy yêu thương

anh là đứa bé sinh ra trên đảo san hô thơm dòng sữa biển


chạm vào mũi thuyền ấm mềm thân thuộc vầng trán nước mênh mang 

bãi cát mịn phô bày trang sách từng chương hoài niệm

lời của chữ hay tiếng tự do đang reo

anh đọc khi mùa mưa về.


9/8/2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét