Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2022

Trần Mộng Tú: Tháng Tư Tôi Hòa Giải Với Mình

Hình minh hoạ, hungyentran88, Pixabay

Vâng, tôi ở đây  

nơi xa lạ này được 47 năm  

tôi đã đi qua những rừng thông  

xanh ngọc tới chân trời  

tôi đi qua những mảnh đất  

có thật nhiều hoa dại  

những vườn cỏ vàng như hoa cải ở quê tôi  

 

 47 năm những mái nhà lạ thành thân thiện  

như những ngón tay trên bàn tay  

bàn tay có bao nhiêu đường chỉ  

ngang dọc thế nào  

rồi cũng nối vào nhau  

 

 Ở dòng sông cũng có những con cá  

những con cá mang những chiếc vẩy lấp lánh  

như những đôi hoa tai  

của Mẹ tôi ngày đó  

bây giờ đang thì thầm bên tai tôi  

 

Ở trên những con đường tôi đi  

có nhiều người đàn ông Á Đông giống Cha tôi  

giống Cha tôi hồi mới qua  

tóc cũng trắng  

và hồn như áo vá  

 

Tôi đi qua những trường học  

những ngôi nhà  

tôi gặp những đứa trẻ  

những đứa trẻ như những đứa con tôi  

chúng vươn vai  

giơ tay với mặt trời  

mặt trời rơi tung toé trên vai chúng  

chúng nhặt đầy túi rồi quay đi  

không trở lại  

mỗi đứa trẻ  

và mỗi đứa con tôi  

đã có một mặt trời riêng  

 

Tôi đứng nhìn theo  

bóng chúng xa dần  

ở ngã rẽ  

 

47 năm đất trời mưa nắng  

nhưng mưa nắng nào cũng tạnh trên vai  

những người hàng xóm  

tiếng nói và tiếng cười  

lạ và thân như rơi ra từ trang sách  

tôi nghiêng tai nghe tiếng giấy sột soạt hàng đêm  

khi gấp sách lại  

tôi thường ngủ  

với giấc mơ  

của người viết truyện  

 


47 năm tôi cúi xuống tìm mình  

như tìm được bức hình bỏ quên trên kệ  

tôi lấy bàn tay chùi lớp bụi thời gian  

người trong ảnh nhìn tôi  

cái nhìn vừa giận hờn vừa ái ngại  

 

Tôi nhìn lại tấm hình  

mỉm cười hòa giải  

 


47 năm rồi  

những viên gạch trên thềm ký ức  

khẽ cựa mình  

như ai chạm tay vào vết thương đã như cổ tích  

 

Tôi cúi đầu vỗ nhè nhẹ phía trái tim.  

tháng Tư …tháng Tư  

 

Tôi hòa giải với mình.  

 

 

tmt -Tháng Tư 2022  



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét