Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2020

Phạm Xuân Đài: Trần Mộng Tú Và Mùa Thu

Hình minh hoạ, Buddhika Weerasinghe/Getty Images

Một năm có bốn mùa, nhưng có hai mùa thu hút sự chú ý của văn nhân thi sĩ nhất, là mùa Xuân và mùa Thu. 

Mùa Xuân là mùa hồi sinh của vạn vật sau mùa đông mưa gió, rét mướt, mùa của tàn lụi. Mùa Xuân mang lại sức sống mới, với khí hậu ấm áp dần lên, cây cối nảy lộc non, bầu trời trong xanh không còn mưa gió phũ phàng. Chữ Xuân tượng trưng cho sự tươi đẹp, sự trẻ trung, những từ ngữ như Hoa Xuân, Gái Xuân… tự nó như hứa hẹn một quãng đường đầy tích cực của cuộc sống trong mùa Hè tưng bừng sẽ đến.

Sau mùa Hè là mùa Thu với một tiết tấu êm dịu cho khắp vũ trụ quanh ta. Khí hậu đang nóng bức bỗng trở nên mát mẻ. Mùa màng, thảo mộc từ các hoa lá tươi thắm của mùa Xuân, kết quả trong mùa Hè đã vừa chín trong mùa Thu. Lá cây xanh tươi đóng vai trò nuôi nấng từ hoa đến quả qua hai mùa Xuân Hè, bây giờ đã hết nhiệm vụ, bắt đầu trở mình báo hiệu một nhiệm kỳ sắp chấm dứt. Con người trong mùa Thu có cái tâm lý mãn nguyện được thu hoạch mùa màng mình đã chuẩn bị từ mùa Xuân, chăm bón suốt mùa Hè và biết là mình có quyền được thư thái nghỉ ngơi sau những tháng bận bịu mệt nhọc.

Trong trạng thái chung đó từ thiên nhiên đến con người, Thu đã trở nên một mùa có cái đẹp u nhã  êm đềm tác động sâu xa đến tâm hồn người. Văn thơ sáng tác trong mùa Thu rất phong phú và thâm trầm từ Đông sang Tây, từ thời xưa cho đến thời nay, trong đó thi sĩ Việt Nam đóng góp không phải là ít.

Thời đương đại, tại hải ngoại, thi sĩ Trần Mộng Tú đã viết khá nhiều thơ về mùa Thu. Nhân mùa thu năm 2020 đang tới chúng tôi xin giới thiệu cùng bạn đọc Diễn Đàn Thế Kỷ một số bài mà chúng tôi đang có.

Tác giả Trần Mộng Tú từ nhiều năm nay cư ngụ tại Seattle, thuộc thiểu bang Washington nằm trên góc Tây Bắc thuộc “vùng lạnh” của nước Mỹ. Đó là một địa phương thuộc hạng thơ mộng nhất của Hoa Kỳ, thảo mộc đa dạng, có đồng bằng, núi non, ao hồ và biển cả. Và khi mùa Thu về :

Em đi dưới bầu trời tháng mười  

ngửa mặt, hàng phong chấp chới đỏ  

như những cây đuốc thắp trong mưa  

mùa thu về nhuộm hồng con phố  

 

Những chiếc lá bay trong không gian  

pha vào mưa sắc vàng sắc đỏ  

từng mảng mầu rơi xuống hai vai  

mùa thu về gọi ai mở cửa  

(Mùa Thu và Tháng Mười)

Đó là mùa Thu của lá cây. Lá cây là tín hiệu sớm nhất và gây cảm xúc rõ rệt nhất cho con người khi mùa thu về. Lá đang “nhuộm hồng con phố”, nhưng lá còn táo bạo hơn khi “gọi ai mở cửa” để đón mùa thu về.

Vâng, lá đổi màu nhắc người ta mở cửa đón mùa thu về, nhưng cũng cùng lúc đón những cảm xúc thầm kín trỗi lên từ thẳm sâu tâm hồn mình

hai bàn chân thức dậy  

thì thầm trong chăn  

mùa thu tới  

 

sáng nay mưa   

mặt trời rũ những sợi tóc lấp lánh  

rơi trên vai núi  

   

 người đàn bà trước gương  

nhặt được vết chân chim  

mùa thu trên đuôi mắt.  

(Đoản khúc thu)

Mùa thu của thiên nhiên tương ứng mùa thu của đời người, vì thật ra người cũng là một thành phần của thiên nhiên. Tác giả đang kể một câu chuyện, bắt đầu với những câu rất thân mật 

 

hai bàn chân thức dậy  

thì thầm trong chăn  

mùa thu tới  

 

Có lẽ chúng ta chưa từng nghe cách báo tin mùa tới như vậy. Có nhiều cách báo tin, tất cả bắt nguồn từ ngoại giới, từ thiên nhiên. Như Bích Khê :

 

Ô ! Hay buồn vương cây ngô đồng

Vàng rơi ! Vàng rơi ! Thu mênh mông

 

Hay Trịnh Công Sơn :

 

Gió heo may đã về

Chiều tím loang vỉa hè

 

Nhưng cách báo của Trần Mộng Tú quả thật là cách đặc biệt nhất, kín đáo thân mật nhất, có lẽ ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm mà không ai nói ra được. Chao ôi, sau một đêm ngủ sao sáng nay hai bàn chân lại thấy lạnh dù suốt đêm vẫn được đắp chăn, thì ra đêm qua thời tiết đã trở lạnh hơn, chúng biết cái gì đang xảy ra, và “thì thầm trong chăn, mùa thu tới”. Chúng đã có kinh nghiệm, năm nào cũng như vậy. Chỉ có tác giả đã tinh tế nhận ra và viết ba câu thơ ngắn tuyệt hay để báo mùa đã về.

 

Lại thêm tâm tình của người đàn bà trước gương. Nếu cô gái của mùa Xuân tràn trề sức sống, thân hình và nhan sắc vừa nảy nở như một đóa hoa để chào đón ong bướm của yêu đương, thì người đàn bà của mùa thu đang soi gương và có thể cảm thấy ngậm ngùi “nhặt được vết chân chim  mùa thu trên đuôi mắt”.Tác giả trong tư cách một phụ nữ không giấu giếm sự tàn phai của mùa thu nơi mình, đã viết ra những câu thơ mà tôi cho là đẹp nhất về mùa thu. Mọi sự đã “chín” trong mùa Thu. Đủ loại lá cây đã báo hiệu sự tàn úa trong việc thay đổi màu, nhưng vô hình chung màu sắc biến đổi huy hoàng của chúng đã làm rực rỡ cả một không gian rộng lớn. Vết chân chim trên đuôi mắt thiếu phụ báo hiệu mùa thu của mình đang tới trong một tâm thế có thể vừa buồn buồn vừa hãnh diện là mình đã trải qua một mùa Xuân rồi một mùa Hè đầy đủ cho cuộc đời của mình. Cái nét chân chim này chính là cách chứng nhận sự chín mùi, cho biết là mùa thu của cuộc đời mình đã tới, như báo một thành tựu. 

 

Chúng tôi xin tạm ngưng các nhận xét về thơ mùa thu của Trần Mộng Tú tại đây. Số bài thơ về đề tài này của Trần Mộng Tú khá nhiều, và cách tốt nhất để giới thiệu là đăng lại một số bài để độc giả thưởng thức.

Xin mời…

 

Phạm Xuân Đài 

 

*

Chớm Thu

  

Những trái táo mầu đỏ cuối Hè  

còn sót lại trên cây  

em phải hái hết xuống vì Thu đang tới từng bước nhẹ  

những trái táo sẽ rơi  

như những chiếc đèn lồng  

lăn tròn trên thảm cỏ mùa Thu  

 

Em đã thấy chiều nay  

một cơn gió rung ngực những cây phong Nhật  

hình như em vừa vuốt được mùa Thu trên sợi tóc mình  

em cúi xuống  

một mảnh Thu rơi vào cả trong giầy  

 

Mùa Thu đến thật rồi  

Thản nhiên như một vũ nữ  

Thay đổi xiêm y theo ý mình  

Và kiêu vũ  

Trên một cái sân khấu không có đường chân trời.  

 

tmt  

Chớm Thu 2019  

 

*Tháng này, con đường nào ở Bellevue cũng là "Đường Thu" cả. Cứ lái xe ra đường là gặp Thu.

Xin gửi mấy đoạn thơ mùa Thu trong những bài khác nhau của Trần Mộng Tú, mời các bạn đọc.

 

 Cây nâu cây đỏ cây vàng

 cả ba cây đứng xếp hàng đón thu

 tôi đi giữa đám sương mù

 dang tay ôm cả tình Thu vào lòng.

 

 Đêm qua Trời cầm nguyên bình rượu

 Rót xuống không gian mời mùa Thu

 Sáng nay gió vực vào hiên trước

 Những lá phong say mặt đỏ lừ

 

Mùa Thu vừa rẽ vào trong ngõ

áo cúc vội khoe dẫy khuyết vàng

từng đàn ngỗng lạ theo nhau đến

bên hồ đập cánh gọi vang vang

 

Sáng nay em tô môi son đỏ

Chỉ tại hàng phong đã đổi màu

Thu đến hôn lên từng cuống lá

bao giờ mình mới lại... hôn nhau

 

tmt

 

Đoản Khúc Thu  

 

bàn tay của cây phong  

đã bắt đầu chạm  

trên thân thể mùa thu  

 

gió đang thuyết giảng về mùa thu  

những con ve bịt tai  

chỉ có hàng cây nghiêng ngả  

 

những viên sỏi già nua  

lắng nghe tiếng khóc trẻ thơ  

của con suối tái sinh  

 

hai bàn chân thức dậy  

thì thầm trong chăn  

mùa thu tới  

 

sáng nay mưa   

mặt trời rũ những sợi tóc lấp lánh  

rơi trên vai núi  

   

 

người đàn bà trước gương  

nhặt được vết chân chim  

mùa thu trên đuôi mắt.  

   

tmt  

tháng 9/6/2016 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét