Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2020

Ngô Nhân Dụng: Sửa lối bầu qua Cử Tri Đoàn cách nào? (kỳ 2)

Hiện nay các cuộc nghiên cứu dư luận cho thấy số người dân ủng hộ ứng cử viên Joe Biden cao hơn Tổng thống Donald Trump khoảng 5%. Nhưng dù cứ dẫn trước đều đều, tới ngày bỏ phiếu không chắc ông Biden đắc thắng. Nếu chỉ hơn ông Trump 2 triệu phiếu thì chắc cựu Phó Tổng thống Biden sẽ thua. Dù ông Biden được 3 triệu phiếu hơn thì ông Trump vẫn còn cơ hội ngồi lại Tòa Bạch Ốc thêm bốn năm nữa. Năm 2016, bà Hillary Clinton được hơn ông Trump gần 3 triệu phiếu nhưng lại thua ông Trump ở ba tiểu bang nghiêng ngửa, Michigan, Wisconsin và Pennsylvania, mất tất cả 46 phiếu Cử Tri Đoàn, dù bà bị thua chưa tới 80,000 phiếu trong cảba nơi. Chỉ khi nào hơn ông Trump được 7 triệu phiếu thì lúc đó ông Biden mới chắc ăn!

Ông Biden đặt hy vọng vào giới trẻ và các cử tri “thiểu số,” không phải da trắng. Nhưng hai lớp người này đã tập trung vào những tiểu bang mà đảng Dân chủ đang chiếm ưu thế rồi. Nghĩa là nếu ông Biden chiếm được thêm số phiếu đó cũng không giúp tăng thêm số phiếu trong Cử Tri Đoàn!

Ngược lại, ông Trump đang cố huy động các cử tri da trắng ở những vùng nông thôn đã bỏphiếu cho ông năm 2016 nhưng không đi bầu năm 2018, khiến đảng Cộng Hòa mất quá nhiều ghế ở Hạ viện. Nếu lôi kéo được những người này quay trở lại thùng phiếu, thì ông Trump sẽđược lợi lớn, vì rất nhiều người trong số đó cư ngụ ở các tiểu bang “nghiêng ngửa.”

Hai ứng cử viên sẽ phải chiến thắng tại mấy tiểu bang “nghiêng ngửa;” đó là lý do họ đang dồn nỗ lực vận động ở Wisconsin và Pennsylvania.

Tại sao hiến pháp Mỹ không ấn định cho dân trực tiếp bầu tổng thống? Vì khi thành lập vào cuối thế kỷ 18 việc giao thông còn trắc trở, khó tổ chức một cuộc bỏ phiếu trên toàn quốc. Đểcho mỗi tiểu bang bầu riêng, rồi sau một hai tháng đại biểu của họ họp thành Cử Tri Đoàn (Electoral College) bỏ phiếu, có vẻ tiện hơn. Thứ hai, lúc đó luật lệ mỗi tiểu bang cũng khác nhau, có nơi ai cũng có quyền bỏ phiếu, nơi khác lại đặt thêm điều kiện, như phải là người da trắng, hoặc phải có tài sản. Nếu mỗi người dân một lá phiếu để bầu tổng thống thì các tiểu bang nuôi nô lệ sẽ bị thiệt, vì người da đen không được bỏ phiếu.

Các tiểu bang miền Nam đòi số đại diện cao trong quốc hội vì dân số cao khi đếm cả những người nô lệ, mà nô lệ thì không phải là công dân. Sau cùng phe miền Bắc chấp nhận tính một nô lệ da đen bằng 3 phần tư một công dân da trắng; để các tiểu bang miền Nam có thêm đại biểu trong Hạ viện để được thêm phiếu trong Cử Tri Đoàn.

RFA: Doanh nghiệp nhà nước thua lỗ: “Chết mà không chôn được”!

Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KHĐT) Việt Nam hôm 16/9 khi lấy ý kiến về Đề án quản trị doanh nghiệp nhà nước (DNNN) cho biết, số lượng DNNN trong tình trạng phải bị phá sản theo luật định là rất lớn, tuy nhiên số lượng doanh nghiệp nhà nước bị phá sản trên thực tế rất thấp.

Trong khi Luật doanh nghiệp nhà nước năm 1995 đã khẳng định DNNN phải bị giải thể, phá sản theo pháp luật về giải thể, phá sản. Pháp luật về giải thể và phá sản của Việt Nam, được áp dụng chung, không phân biệt DNNN hay doanh nghiệp tư nhân.

Vì sao DNNN thua lỗ không thể phá sản?


Vậy vì sao chính phủ không để doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ, không hiệu quả, có thể phá sản?

Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, nguyên Phó Chủ tịch của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam VCCI, khi trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 16/9 liên quan vấn đề này, nhận định:

“Doanh nghiệp nhà nước nhiều khi như mọi người vẫn gọi vui là ‘chết mà không chôn được’... Tại vì nhiều khi họ thua lỗ đến mức phải cho phá sản, nhưng mà bởi vì những quyết định, công việc kinh doanh của họ còn tồn tại quá nhiều. Điển hình như 12 đơn vị kinh doanh thua lỗ mà họ đưa ra để xử lý, mà mãi có xong được đâu. Tất cả những chuyện đó còn nhùng nhằng quá nhiều giây mơ rễ má về nợ phải trả, phải đòi, và bao nhiêu quan hệ hợp đồng khác chưa giải quyết... Kể cả phần tài sản của nhà nước, đánh giá như thế nào, thu hồi như thế nào, giải quyết như thế nào? Thí dụ như phá sản thì giải quyết công ăn việc làm cho người lao động ra sao?”

12 dự án thua lỗ nghìn tỷ thuộc Bộ Công thương điển hình như: Nhà máy DAP số 1-Hải Phòng; DAP số 2-Lào Cai; Đạm Ninh Bình; Đạm Hà Bắc; Công nghiệp tàu thủy Dung Quất; Nhà máy thép Việt-Trung; Nhà máy Đình Vũ; Công ty Gang thép Thái Nguyên... Hiện có 17 ngân hàng thương mại và 1 công ty tài chính đang cấp tín dụng cho 12 dự án, với tổng số dư nợ là gần 21 ngàn tỷ đồng. Ngoài ra, các ngân hàng còn cấp tín dụng đối với các chủ đầu tư có liên quan là gần 23 ngàn tỷ đồng.

Nguyễn Đình Cống: Hoảng sợ bị báo ứng

Vụ án Đồng Tâm. Khi chuẩn bị lập phiên tòa đã có vài người được dự kiến tham dự Hội đồng xét xử, nhưng họ viện lý do này khác để từ chối. Riêng hắn vui vẻ nhận làm vì nghĩ rằng đây là dịp để thể hiện lòng trung thành, và may ra… Khi ngồi xét xử hắn hùng hổ và tự tin, nhưng sau khi bản án được tuyên hắn lâm vào trạng thái như kẻ mất hồn. Hắn nhớ đến câu, hình như được khắc treo trước cửa tòa án thời Hy Lạp cổ đại: “Hỡi những quan tòa! Nếu các ngươi không tôn trọng và bảo vệ công lý thì rồi các ngươi sẽ bị xét xử trở lại”.

Khi ngồi xét xử hắn thừa biết là đã làm những việc trái với luật pháp, trái đạo Trời, trái lòng Người, chà đạp công lý, là phạm tội ác, nhưng là để thi hành mật lệnh của cấp trên, là để tỏ lòng trung thành. Ở nhà hắn thắp hương khấn vái Thần linh và Tổ phụ, xin được thông cảm, tha thứ vì hắn chỉ là đứa tay sai, làm theo lệnh chủ. Có tội tình gì xin đổ lên đầu các ông bà chủ, những người có quyền sinh sát đối với hắn.

Hắn nghĩ tới những phiên tòa tiếp theo như Tòa Phúc thẩm, Tòa Giám đốc thẩm v.v…, tòa gì đi nữa mà vẫn do mấy ông bà chủ chỉ đạo và khống chế thì hắn vẫn có thể ung dung, kê gối ngủ ngon lành. Ở đất nước này người ta kết tội oan sai vô số vụ án, đến khi một vài người vô tội may mắn được giải oan, nhà nước lấy hàng nhiều chục tỷ từ tiền thuế của dân để đền bù. Thế mà bọn gây ra oan sai đã không bị hề hấn gì, lại vẫn được thăng quan tiến chức. Thế thì hắn sợ gì. Nhưng rồi hình như linh tính mách bảo cho biết còn có ba tòa án khác đang đợi hắn.

Sự chà đạp lên công lý của Hội đồng xét xử có thể được chỉ đạo và bao che bởi cấp trên, được tuyên truyền chính thống phụ họa để lừa dối dân chúng. Nhưng có 3 thế lực không thể lừa dối. Đó là lương tâm của chúng nó, là những người có hiểu biết đồng thời tôn trọng chân lý và đặc biệt là Thế lực Tâm linh. Đó là Trời, Phật, Chúa, Thần Thánh, Diêm Vương, là linh hồn Tổ phụ. Ngày thường chúng nó rao giảng duy vật, bài bác tâm linh, nhưng chúng nó vẫn cúng bái. Ứng với ba thế lực này có ba tòa án: Tòa lương tâm, Tòa công luận và tòa của Diêm Vương.

Lương tâm à, hắn phớt lờ vì từ lâu hắn xem đó chỉ là xa xỉ phẩm. Công luận à, đã có tuyên giáo quy kết là bọn thù địch. Còn Diêm Vương, liệu có cách gì hối lộ được không?

Hắn trở nên như người mất hồn sau một giấc mộng hãi hùng. Hắn mơ thấy bị quỷ sứ dẫn tới tòa án của Diêm Vương. Người tố cáo là cụ Lê Đình Kình và ba công an chết cháy (Nguyễn Huy Thịnh, Dương Đức Hoàng Quân, Phạm Công Huy). Hắn thấy khá đông linh hồn bị quỷ sứ lần lượt giải đến, có người hắn nhận ra, có người không. Hắn quá sợ, chân đi không vững, bị quỷ sứ thúc mạnh vào mạng sườn và tỉnh dậy. Mồ hôi ướt đầm, đái cả ra quần.

BBC News – Tiếng Việt: Vụ xử Đồng Tâm - Bình luận thêm của báo tiếng Anh và người ở Việt Nam

Vụ xét xử sơ thẩm với hai bản án tử hình và một bản án chung thân, cùng nhiều mức án nặng khác được Tòa án và chính quyền Việt Nam tuyên với các bị cáo trong vụ việc bạo lực ở Đồng Tâm là một 'thông điệp mạnh' nhưng đồng thời cũng là một 'dấu mốc đáng tiếc' của chính quyền, theo tạp chí mạng The Diplomat chuyên về chính trị khu vực châu Á, Thái Bình Dương, hôm 15/9/2020.

Hôm thứ Ba, bài báo của The Diplomat với tựa đề "Phiên tòa xét xử tranh chấp đất đai ở Việt Nam chấm dứt với các bản án tuyên có tội" nhận xét:

"Sau những dấu hiệu khoan hồng trước đó, các nhà chức trách Việt Nam đã sử dụng phiên tòa Đồng Tâm để gửi đi một thông điệp mạnh mẽ.

"Tranh chấp đất đai Đồng Tâm kéo dài của Việt Nam đã đi đến hồi kết với việc một tòa án phát hiện 29 dân làng phạm tội chống lại chính quyền nhà nước sau một cuộc đụng độ chết người với cảnh sát vào tháng Giêng. Vào ngày 14 tháng 9, các thẩm phán ở thủ đô Hà Nội đã tuyên án tử hình đối với anh em Lê Đình Chức và Lê Đình Công, những người bị buộc tội giết người vì cái chết của ba công an trong vụ việc. 27 bị cáo khác nhận mức án từ 15 tháng tù đến chung thân.

"Phán quyết đánh dấu một cột mốc đáng tiếc tại khu vực Đồng Tâm, một ngôi làng ở phía nam Hà Nội, nơi người dân địa phương đã dành ba năm qua để chống lại nỗ lực của chính quyền trong việc xây dựng một sân bay trên khu đất liền kề với làng. Cộng đồng cho rằng khoảng 47 ha đất của họ đã bị chiếm đoạt một cách bất công thay mặt cho Tập đoàn Viettel, công ty truyền thông quân đội của Việt Nam."

'Đỉnh điểm của 40 năm một vấn đề'?


Bài báo của tác giả, Biên tập viên Đông Nam Á của The Diplomat, cũng dẫn lời của nhà nghiên cứu chính trị Carl Thayer từ Đại học New South Wales, Australia, nhận định:

"Vụ Đồng Tâm làm nổi bật những căng thẳng ngày càng gia tăng xung quanh câu hỏi về đất đai ở Việt Nam. Carl Thayer của Đại học New South Wales đã mô tả cuộc đột kích Đồng Tâm và kết quả xét xử là "đỉnh điểm của 40 năm vấn đề" về phân phối đất đai. Cụ thể, phần lớn vấn đề xuất phát từ sự mờ nhạt của lợi ích công và tư trong hệ thống kết hợp lai ghép "chủ nghĩa xã hội thị trường" của Việt Nam."

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2020

Lưu Trọng Văn: Luật Đất đai huỷ diệt giống nòi

Chính ông Nguyễn Phú Trọng, mà có vẻ gã rất tin tưởng, là người khăng khăng với cương lĩnh 1991 với "đất đai thuộc sở hữu toàn dân", một uyển ngữ mà ông ta sử dụng để làm sở hữu của ĐCSVN mà không phải chịu trách nhiệm gì của một chủ sở hữu thực sự, bởi vì nó lừa dân cũng vì một uyển ngữ khác, "do nhà nước quản lý". Cái gọi là "nhà nước" chúng cũng dùng như một uyển ngữ để đánh đồng "nhà nước" với "chính quyền" của ĐCSVN. Tội ác phá hoại ngôn ngữ bằng các khái niệm mập mờ gieo vào đầu dân mới là tội ác kinh khủng mà các nhà văn, nhà ngôn ngữ, các nhà nghiên cứu khoa học nhân văn có lẽ chưa hiểu tường tận. Tội ác ấy mới thật là kinh khủng, trời không dung đất không tha! 
Nguyễn Quang A
Có một lần Nguyễn [Jimmii] tranh luận với một người cho rằng đất nhà nước quản lý thì mới ổn, mới đúng. Giải thích kiểu gì hắn cũng không chịu nghe. Nguyễn chợt nhận ra người ngu không phải là hắn mà là mình vì làm sao chỉ đường cho người mù? Nên Nguyễn nói với hắn:
"Thôi được. Ngày nào cậu đồng ý lấy vợ về, vợ cậu là của cậu nhưng tôi quản lý vợ cậu thì ngày đấy tôi đồng ý cái luật đất đai của cậu”.

Thế nên tàn sát nhau là chỗ này. Ai cũng phải vỗ ngực tự hào đất ta thiêng, đất ta thiêng, bao nghìn năm Cha Ông dựng lên và gìn giữ, đất phải là của ta, như cha, mẹ, vợ con của ta. Thiêng liêng đến thế ai cho phép cá nhân hay tập thể nào "quản lý"? Nhà nước chỉ "ghi nhận" và áp dụng đúng luật thôi. Ghi nhận như ghi nhận chiếc xe tôi mua chứ kiểu gì xe tôi mua, nhà nước quản lý, thấy xe tôi xịn, nhà nước chơi trò "quản lý" bảo bây giờ xe có "dự án" cần lấy lại cho thủ tướng hay ông A B C gì đấy dùng thì tôi phải giao lại. Cái luật đất đai này làm người dân sống như mọi, như nô lệ, sống còn thua cả loài chim xây tổ nữa. Tổ của chúng vất vả xây nên, có cần nhóm chim nào quản lý đâu? Chưa nói, chim có quyền thích hót thì hót. Chẳng con vật nào quy chụp.

Jimmii Nguyễn

Vụ Đồng Tâm bản chất là tranh chấp đất đai gây ra biết bao khổ đau, oan sai và rối loạn xã hội.

Nhưng với Luật Đất đai hiện nay thì vấn đề tranh chấp đất đai chỉ là một khía cạnh nhỏ, thậm chí rất nhỏ bộc lộ tính phản động của bộ luật này.

Vậy khía cạnh lớn, rất lớn mang tính bản chất cốt lõi thể hiện tính phản động, phản Dân, phản nước của bộ luật này là gì?

Tại sao gã dám khẳng định bộ luật này nguy hiểm nhất và là tác nhân chinh huỷ diệt giống nòi?

David Brown (Asia Sentinel - Song Phan chuyển ngữ): Vụ Đồng Tâm ở Việt Nam - Hạ màn

Và không theo cách tốt đẹp


Bản án đã được đưa ra trong vụ Đồng Tâm, cuộc xung đột ngắn ngủi nhưng đẫm máu giữa cảnh sát và một nhóm nông dân kiên trì chống đối. Sau một tuần xét xử, ngày 14 tháng 9, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên cả 29 bị cáo có tội, theo các mức độ khác nhau, trong việc chống lại quyền lực nhà nước. Hai người bị kết án tử hình, một người khác bị án tù chung thân và những người còn lại nhận án tù ngắn hơn.

Lời tuyên án có tội không có gì đáng ngạc nhiên. Đây là một phiên tòa trình diễn theo chỉ đạo và sự dàn dựng của các cơ quan nhà nước Việt Nam. Hết bị cáo này này đến bị cáo khác đã có lời thú nhận gần như giống hệt nhau, “gửi lời xin lỗi đến gia đình của ba cảnh sát hy sinh; nhận đã có lỗi nên xin hưởng mức án khoan hồng; gửi lời cảm ơn giám thị trại tạm giam đã giúp nhận ra lỗi lầm; và đề nghị luật sư không tiếp tục bào chữa cho họ”.

Chế độ Hà Nội có cái nhìn tiêu cực về các cuộc phản kháng của nông dân. Theo học thuyết của Đảng và luật pháp Việt Nam, đất đai thuộc sở hữu toàn dân và Nhà nước thay mặt dân để quản lý đất. Nếu nông dân kiên trì trong việc khẳng định quyền canh tác đất khi nhà nước độc đảng ra quyết định sự dụng nó vào mục đích khác, ngay cả khi họ chỉ đòi được đền bù xứng đáng, họ có nguy cơ bị gán là “bọn nổi loạn và khủng bố”, bị ép buộc phải rời đi, và trong những trường hợp điển hình, bị truy tố.

Theo The 88 Project (Dự án 88), một blog chuyên về các vấn đề tự do ngôn luận ở Việt Nam, Bộ Thông tin đã chỉ đạo các phương tiện truyền thông của nhà nước tô vẽ các bị cáo thành “những kẻ tấn công trước”, mô tả lãnh đạo của họ là “một đảng viên thoái hóa”, nhấn mạnh rằng “đa số mọi người đồng ý rằng, cảnh sát phải hành động để bảo vệ sự yên bình”, và không đưa tin “các lập luận biện hộ gây bất lợi cho phía chính quyền”.

Một phim “tài liệu” do Bộ Công an sản xuất đã được chiếu vào đầu phiên tòa thể hiện phiên bản của chính quyền về vụ việc, gồm có cảnh các bị cáo nhận tội. Khi các luật sư bào chữa phản đối và khẳng định rằng, thân chủ của họ nhận tội trong tình trạng bị bức cung, thì được yêu cầu “cứ xem phim”. Các luật sư bào chữa cũng bị từ chối cơ hội tiếp xúc với các bị cáo trong giờ giải lao.

Hà Sĩ Phu: Câu đối ghi lại vụ Đồng Tâm

1/ Đại binh như bầy con nít


- Đem đại binh giết một ông già, lo sợ quá bởi lòng không Đại nghĩa!

- Dựng tiểu tiết như bầy con nít, mưu mô thừa vì chí chẳng Công minh!

2/ Hai nhân vật chính


- Vụ đồng đảng phanh thây, công trạng tuyên dương: ngài Phú Trọng!

- Lòng giúp dân giữ đất, nỗi oan gánh chịu: cụ Lê Kình!



3/ Sự trớ trêu:


- Kẻ cướp hiện nguyên hình, lại ngự ghế quan tòa, chân chính nhỉ?

- Dân oan đành thúc thủ, phải buông lời thú tội, trớ trêu thay!

4/ Bi kịch Lê Đình Kình:


- Thành tâm tin đảng trọn đời, chẳng biết thế thời khi… mãn cuộc!

- Dũng cảm giúp dân giữ đất, đâu ngờ đồng đảng quyết… phanh thây?

5/ Công và tội của những xác chết:


- Làm chế độ hiện rõ nguyên hình, một xác Cụ Kình mang TỘI lớn!

- Giúp đảng ta diệt trừ phản nghịch, ba thây Cảnh Sát thật CÔNG to!

6/ Đảng với dân, thói quen và chuyện lạ:


- Một đảng viên còn đáng tin yêu, chuyện lạ ấy ở thôn Hoành nên… chép lại!

- Nhiều dân chúng cứ như mê ngủ, thói quen này trong nước Việt đáng…thôi đi!



H.S.P.

Nguồn : BVN

RFA: Liệu nam giới Việt cần thiết mặc áo dài ở công sở?

Nam cán bộ Sở Văn hóa-Thể thao mặc áo dài dự lễ chào cờ đầu tháng 9/2020.
Courtesy: svhtt.thuathienhue.gov.vn

Khuyến khích cán bộ, công chức mặc áo dài


Cổng thông tin điện tử của Sở Văn hóa-Thể thao tỉnh Thừa Thiên-Huế, vào đầu tháng 9, loan tin nam nữ nhân viên của cơ quan này bắt đầu mặc trang phục áo dài truyền thống dự lễ chào cờ hàng tháng. Song song đó, toàn thể cán bộ, công chức khối văn phòng thuộc Sở Văn hóa-Thể Thao được khuyến khích mặc áo dài trong ngày thứ Hai đầu tiên của tháng, tức là ngày tổ chức lễ chào cờ.

Sở Văn hóa-Thể thao tỉnh Thừa Thiên-Huế, còn cho biết thêm hiện tại một số đơn vị, ngành ở Thừa Thiên-Huế đã phục hồi phong trào mặc áo dài truyền thống đối với cán bộ công chức, viên chức và người lao động. Sở Văn hóa-Thể thao tỉnh Thừa Thiên-Huế nhận định rằng “Đây là những tín hiệu đáng mừng đánh dấu sự trở lại của chiếc áo dài truyền thống, đặc biệt là áo Ngũ thân, chiếc áo sản sinh ra từ Huế và đã trở thành quốc phục của người Việt trong hàng trăm năm qua”.

Truyền thông Nhà nước Việt Nam, hồi đầu tháng 8 vừa qua, loan tải thông tin về Hội thảo khoa học quốc gia, với chủ đề “Áo dài Việt Nam: Nhận diện, tập quán, giá trị và bản sắc”, đã có một số tham luận đề cập đến lịch sử của chiếc áo dài nam Ngũ thân, là áo dài truyền thống của đàn ông Việt Nam. Tại Hội thảo, chiếc áo dài Ngũ thân được cho là “một di sản bị bỏ quên”. Tham gia trong Hội thảo, họa sĩ Nguyễn Đức Bình đã nêu ý kiến với một số giải pháp chọ áo dài Ngũ thân là lễ phục nhà nước, trước nguy cơ trang phục này có thể bị biến mất.

Sau sự kiện nam cán bộ và công chức Sở Văn hóa-Thể thao tỉnh Thừa Thiên-Huế mặc áo dài đi làm việc, một số nhà thiết kế áo dài tại Việt Nam lên tiếng về đề xuất nam giới nên mặc áo dài ở công sở.

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2020

Diễn Đàn - forum: Đồng Tâm, giai đoạn khốn cùng

Thế là, ngày 14 tháng 9 năm 2020, toà sơ thẩm Hà Nội đã tuyên án 2 án tử hình (hai người con trai cụ Lê Đình Kình : Lê Đình Công và Lê Đình Chức), 1 án tù chung thân (Lê Đình Doanh, cháu nội cụ Kình), 3 án tù từ 12 đến 16 năm cho 6 bị cáo dưới tội danh “giết người”. Dưới tội danh “chống người thi hành công vụ”, 9 bị cáo bị tuyên án từ 3 tới 6 năm, trong đó, người bị nặng nhất (6 năm) là bà Bùi Thị Nối.

700 tờ báo, các thứ đài VTV của chính quyền, thi hành nghiêm chỉnh chỉ thị của Ban tuyên giáo trung ương, đã kết tội các bị cáo trước khi toà tuyên án, và nhanh nhẹn phản ánh « nhân dân đồng tình » sau khi tuyên bố một bản án mà báo chí quốc tế đều đánh giá là nặng nề. Phải qua các mạng xã hội, người ta mới biết phiên toà đã diễn ra như thế nào, bất chấp mọi thủ tục pháp lý cơ bản nhất.

Chỉ cần nêu ra hai thí dụ. Bà Bùi Thị Nối, người đã đứng lên vạch tội quan toà, và qua đó, cấp tối cao của Nhà nước, bị trục xuất khỏi toà, và nhận một bản án nặng hơn cả đề nghị của Viện kiểm sát. Con và cháu cụ Lê Đình Kình (bị bắn chết trên giường đêm 9.1.2020) bị tuyên án tử hình và tù chung thân. Những người viết ra bản án đã sao y án lệ tru di tam tộc của chế độ phong kiến thời kỳ đen tối nhất.

Bản án phi lý và phi nhân được đọc sau 4 ngày nghị sự của « hội đồng xét xử ». Nhưng ở nước ta, từ em thiếu niên khăn đỏ, ai cũng biết cuộc « nghị sự » diễn ra không ở toà án, mà ở phố Nguyễn Cảnh Chân, tại Ban bí thư Trung ương, nếu không nói là Bộ chính trị – một số nhà « Ba Đình học » còn vạch tên hai cá nhân cụ thể : Nguyễn Phú Trọng (tổng bí thư kiêm chủ tịch nước) và Tô Lâm (uỷ viên Bộ chính trị, bộ trưởng công an), hai cái tên đã được quốc tế biết tiếng qua vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin.

Quyết định giết người ngày 14.9.20 chỉ là hồi II của thảm kịch mà hồi I đã diễn ra trong đêm 9.1.20, khi hàng ngàn công an vũ trang đột nhập vào thôn Hoành, Đồng Tâm, giết cụ Lê Đình Kình, bắn bị thương nhiều người. Cái chết của ba sĩ quan công an, mà chính quyền đổ tội cho các ông Lê Đình Công và Lê Đình Chức, rõ ràng không phải do họ hay người dân Đồng Tâm nào gây ra (xem phân tích của Giáo sư Hoàng Xuân Phú : Tội ác Đồng TâmViết thêm về tội ác Đồng Tâm ). Rồi sau này, với chứng từ của những cá nhân đã nhúng tay vào cái chết của ba công an (không phải ai cũng « xấu »), có thể người ta sẽ biết rõ ai là hung thủ, ai là (những) người đã bắn cụ Kình, cái chết của ba công an phải chăng là nhằm thủ tiêu hung thủ giết cụ Kình để phi tang…

Quốc Phương (BBC News Tiếng Việt): Tác động chính trị, xã hội của vụ xét xử Đồng Tâm thế nào?

Phiên tòa sơ thẩm vụ Đồng Tâm tại Việt Nam vừa khép lại với hai bản án tử hình được tuyên và nhiều án được cho là nặng nề khác dành cho nhiều bị cáo 'đầu vụ' chắc chắn tạo ra nhiều tác động, ản hưởng chính trị, tâm lý, xã hội tiêu cực ở trong nước và có thể ảnh hưởng tới hình ảnh đối ngoại, hai ý kiến nói với BBC News Tiếng Việt hôm 15/9/2020.

Từ Hà Nội và Sài Gòn, ba nhà quan sát tình hình thời sự và chính trị Việt Nam, kinh tế gia Bùi Kiến Thành, Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp, nhà nghiên cứu cao cấp khách mời thuộc Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (Iseas, Singapore) và Phó Giáo sư Mạc Văn Trang (chuyên gia tâm lý học) trước hết đưa ra nhận xét tổng quan của mình về phiên tòa Đồng Tâm và xét xử, phán quyết của tòa.

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Tôi thấy lại có thêm một cái án "bỏ túi", công lý không được thực thi đối với bốn cái chết: cho ba cảnh sát bị chết "than hóa" và cho ông Lê Đình Kình, bị cảnh sát bắn chết. Vụ án là bi kịch mới nhất của việc thực thi luật đất đai dựa trên "sở hữu toàn dân" một cách tùy tiện, tham nhũng. Phiên tòa tùy tiện, không tuân thủ luật tố tụng hình sự năm 2015, quyền được có phiên tòa công bằng, công khai của các bị cáo và bị hại đã bị tước đoạt. Phán quyết là một hình thức trấn áp bạo lực.

Phó Giáo sư Mạc Văn Trang: Tôi có thể nói ngay thứ nhất là phiên tòa xét xử vụ án đồng Tâm của Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội vừa qua là điển hình của những sai phạm pháp luật: một là điều tra không có chứng cứ giết người như thế nào, đốt xác ra sao, không có thực nghiệm hiện trường v.v… luận tội và kết án chỉ dựa vào lời khai của các bị cáo, tức là trọng cung hơn trọng chứng v.v… mà trong cung thì đã có bao nhiêu vụ án quy tội giết người oan như vụ Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén...

Thứ hai là Toà còn vi phạm một loạt các quy định pháp luật và tố tung, mà ngay phiên khai mạc 10 luật sư đã kiến nghị chánh tòa phải xử lý. Nhưng họ lờ đi hết. Phiên tòa xử 29 người, trong đó có 25 người bị truy tố tội "giết người", vậy mà diễn ra một cách hết sức chóng vánh và bi hài. Vậy thì các lời luận tội và kết án đều không đủ tin cậy, không có giá trị.

Hậu quả sẽ còn lan rộng?


Kinh tế gia Bùi Kiến Thành: Từ một vụ kiện hình sự địa phương, phiên tòa đã đã biến vụ việc thành một vụ xung đột giữa nhà nước và nông dân, và làm nổi bật lên tính chất bất công của các vụ tranh chấp về chủ quyền đất đai trong toàn quốc, giữa các cơ quan nhà nước được "cấp" đất và nhân dân bị "cướp" đất. Hậu quả từ vụ việc này sẽ còn lan rộng, và có khả năng dẫn đến các bất an xã hội chưa có hồi kết.

Archivu (Kyoto): Chính trị gia tự thân Suga - Ứng viên Thủ tướng thay Abe

Nếu Abe là siêu chính trị gia xuất thân từ gia đình có truyền thống thì Suga là một siêu chính trị gia tự thân.

Suga sinh ra trong một gia đình nông dân tại một vùng hẻo lánh tỉnh Akita phía bắc Tokyo. Sau khi tốt nghiệp PTTH ông chuyển đến Tokyo năm 1973 và học tại trường có mức học phí rẻ nhất là đại học Hosei. Suga đồng thời làm việc tại nhà máy đóng hộp bìa để trang trải cuộc sống thời sinh viên.

Gia đình không có truyền thống và mối liên hệ nào với chính trị nên ông đã đến trung tâm hướng nghiệp của trường đại học của mình, tìm kiếm sự giới thiệu và con đường chính trị bắt đầu từ đó.

Phong cách vận động tranh cử "ở góc phố" của ông đã được ghi nhận là đã giữ được ghế của ông trong cuộc tổng tuyển cử năm 2009, khi nhiều nhà lập pháp LDP khác mất ghế trong bối cảnh gia tăng ủng hộ Đảng Dân chủ Nhật Bản.

Suga thân thiết với Shinzo Abe trong cuối những năm 2000 và đầu những năm 2010, và thúc giục Abe tranh cử chức chủ tịch LDP vào năm 2012. Không giống như nhiều đồng minh khác của Abe, Suga đã thúc đẩy Abe tập trung vào kinh tế hơn là tham vọng lâu nay của Abe là sửa đổi Điều 9 của Hiến pháp.

Quan điểm và lập trường chính trị của Suga khác hẳn với những người thân tín và đồng minh chính trị điển hình của Abe. Ông là một người theo chủ nghĩa thực dụng cứng rắn, là nhân tố chính khiến Abe chuyển từ tập trung vào việc thay đổi hiến pháp theo chủ nghĩa hòa bình của Nhật Bản để khởi động nền kinh tế quốc gia.

Năm 2006, khi Shinzo Abe bị hầu hết các thành viên của Đảng Dân chủ Tự do cầm quyền cho rằng còn quá trẻ để đảm đương công việc hàng đầu, Yoshihide Suga đã thành lập một nhóm các nhà lập pháp để ủng hộ nỗ lực của ông trong việc lãnh đạo đảng và quốc gia.

Tú Anh (mục Điểm Báo Pháp của RFI): Vì hoà bình và dân chủ, châu Âu phải hậu thuẫn Đài Loan

Tỉnh thức trước chính sách ương ngạnh một chiều của Trung Quốc, châu Âu đoàn kết lên giọng với Bắc Kinh; chiến thắng biểu tượng của phe Navalny trong cuộc bầu cử đầy gian lận tại Nga; Loukachenko “nộp mình” cho Putin; Covid-19 bùng lên trong mùa khai giảng đại học tại Pháp: Đây là những chủ đề nóng trên báo Pháp hôm nay 15/09/2020.

Nóng theo nghĩa đen là tựa chính trên trang nhất của La Croix: "Nước Mỹ bị lửa táp", từ California cho đến bang Washington, bầu trời đầy than khói, Los Angeles gần như chết ngạt.

Tại châu Âu, thượng đỉnh Liên Âu và Trung Quốc qua truyền hình hôm thứ Hai 14/09/2020 được bình luận qua nhiều góc độ với cùng một nhận định: Châu Âu đoàn kết, cứng rắn với Bắc Kinh và phải làm như thế để bảo vệ quyền lợi của mình trước một “đối thủ toàn diện”.

Le Figaro với bốn tựa lớn : “Khi châu Âu thức tỉnh...”, “Châu Âu lên giọng với Trung Quốc”, Chiến tranh với Washington, Bắc Kinh tán tỉnh Bruxelles” nhưng “27 thành viên châu Âu siết chặt hàng ngũ đối đầu”.

Nhật báo kinh tế Les Echos cho biết thêm “phản ứng cứng rắn của châu Âu bắt đầu có kết quả” cụ thể là trong tiến trình đàm phán hiệp định bảo vệ đầu tư.

Quan hệ châu Âu-Trung Quốc-Đài Loan: Gió xoay chiều ?


Trong khi đó, Le Monde đăng nguyên văn lời kêu gọi: “Châu Âu phải ủng hộ Đài Loan”. Tác giả là tập thể chuyên gia và nghị sĩ châu Âu có tiếng tăm, trong đó có nhiều vị từng thuộc xu hướng “thông cảm” với Bắc Kinh.

Nhưng tại sao Liên Âu phải “chống lưng” cho Đài Loan trong khi cam kết với Bắc Kinh chỉ công nhận có một nước Trung Hoa ?

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Ngô Nhân Dụng: Sửa đổi lối bầu tổng thống qua Cử Tri Đoàn được không?

Dân chủ nghĩa là người dân có quyền cử ra những người điều khiển, ra lệnh cho mình. Chế độ dân chủ là những thể thức đặt ra để thực hiện điều này. Nhưng mỗi nơi có thể chọn các thể thức khác nhau.

Tăng đoàn thời đức Phật tại thế là một cộng đồng sống theo thể thức dân chủ sớm nhất, các chức vị đều do đại chúng cử ra, mỗi người một phiếu. Truyền thống đó vẫn giữ từ 25 thế kỷ qua, nhưng chỉ áp dụng trong lãnh vực tư. Trên bình diện quốc gia, các thành thị Hy Lạp được coi là đi bước đầu. Muốn cho thật là dân chủ, tránh cảnh người bỏ phiếu bị đe dọa, mua chuộc, hay bị đánh lừa, Athens có lúc dùng cách quay xổ số, bốc thăm để chọn người cai trị! Dân chủ thật! Ai cũng có thể lên nắm quyền! Nhưng ở Athens, chỉ một thiểu số người được bỏ phiếu. Nhiều hiền triết lẫy lừng cũng không được bỏ phiếu, vì họ là nô lệ, không phải công dân. Cho nên các thể thức dân chủ không đủ. Phải có tự do, phải tôn trọng những quyền căn bản của mọi con người.

Có tự do, có nhân quyền rồi, mỗi quốc gia vẫn lựa chọn các thể thức dân chủ khác nhau. Nước Mỹ là một liên bang đã tổ chức chọn tổng thống qua hai bước. Bước thứ nhất là dân mỗi tiểu bang đi bỏ phiếu lựa chọn. Sau đó khoảng sáu tuần lễ sẽ họp Cử tri đoàn (Electoral College) aithắng ở tiểu bang nào sẽ nhận được tất cả các phiếu dành cho tiểu bang đó, trừ Maine và Nebraska. Cử tri đoàn hiện có 538 người, mỗi tiểu bang có một số phiếu lớn bằng tổng số dân biểu và nghị sĩ của họ.

Hiến pháp Mỹ chỉ áp dụng thể thức này sau khi ghi thêm Tu chính án số 12, vì muốn tránh không tái điễn cuộc kiểm phiếu hỗn loạn giữa hai ứng cử viên Jefferson và Burr, năm 1800.

Tổng thống Donald Trump đã nhiều lần tố cáo hệ thống bầu cử Mỹ không đúng, ông đã nhiều lần nói rằng các cuộc bỏ phiếu bị “rigged,” nghĩa là được xếp đặt để gian lận. Trước ngày bỏ phiếu năm 2012, ông Trump báo động rằng ứng cử viên Mitt Romney (Cộng Hòa) có thể được nhiều người dân bỏ phiếu ủng hộ, chiếm đa số “phiếu phổ thông,” nhưng sẽ thua ông Barack Obama (Dân Chủ) vì kém phiếu trong cử tri đoàn.

Bùi Văn Phú: California - bầu trời vàng trên miền đất vàng

Nơi tôi sinh sống là ở phiá đông của Vịnh San Francisco. Nhiều người biết đến San Francisco với chiếc cầu Golden Gate Bridge mầu đỏ mà đến đây vào mùa hè, nếu không chuẩn bị, có thể bị những cơn gió lạnh làm run người khi bước chân lên cầu tham quan.

Bầu trời vùng Vịnh San Francisco trưa ngày 9/9/2020 (Ảnh: Bùi Văn Phú)

Thời tiết vùng Vịnh San Francisco thật dịu, có thể nói là mát quanh năm vì nhiệt độ ở tầm trên dưới 20 độ C. Ngày đông có rét lắm cũng chỉ xuống đến 10 độ và hè nóng gắt cũng lên đến 27 hay 28 độ là bình thường.

Một năm vùng này có vài ngày rất nóng, thường là vào tháng 10, khi nhiệt độ lên đến 38, 39 độ C, tức100 độ F.

Cư dân quan ngại đó là thời tiết của động đất. Nghĩ thế vì trận động đất lớn với cường độ Richter 6.9 xảy ra vào tháng 10/1989 mà nhiều người còn nhớ, chứ không có chứng cứ khoa học cho thấy liên hệ giữa nhiệt độ cao trong ngày với động đất.

Năm nay thời tiết miền tây Hoa Kỳ khác thường. Những đợt nóng khủng khiếp đã có ở California, Nevada, Arizona. Còn thành phố Denver ở tiểu bang Colorado ngay giữa lòng nước Mỹ thì hôm 9/9 lại có tuyết rơi, sớm hơn bình thường cả hai tháng.

Nguyễn Hùng: Đồng Tâm và phiên tòa ô nhục

Các bị cáo tại phiên xét xử về vụ án xuất phát từ tranh chấp đất đai ở Đồng Tâm, Hà Nội (ảnh ngày 10/9 của VietnamNet)

Phiên xử 29 người dân Đồng Tâm trong vụ chính quyền vô cớ xông vào tư gia của người cha, ông hay thủ lĩnh tinh thần của họ giữa đêm khuya dẫn tới cái chết của bốn người Việt chẳng có thể dùng từ gì khác là nát như tương để mô tả. Trong thời đại mà các quan Việt Nam luôn hô hào là thời 4.0, chẳng hề có hình ảnh hay video nào về các diễn biến của đêm định mệnh 9/1 mà quyết định tấn công 419A của công an như mấy con số tóm tắt hậu quả bốn người chết vào tháng Một, ngày Chín.

Và 45 năm sau khi kết thúc cuộc chiến giữa người Việt Nam để ngư ông Trung Quốc đắc lợi ở Hoàng Sa, anh em trong nhà lại giết nhau vì mảnh đất ngoài đồng trong khi cướp biển vẫn rình rập.

Chết bốn mạng người chưa xong, người ta còn muốn trả thù để ba mạng con dân phải đổi cho bằng được ba mạng dân. Đất nước văn hoá bốn ngàn năm và khát khao muốn sánh vai với các cường quốc năm châu mà sao chỉ thi đua xuống đáy thế này?

Nhân vụ xử quái gở vừa diễn ra, một số người nhắc lại vụ luật sư người Anh Loseby từng cứu Nguyễn Ái Quốc, tức Hồ Chí Minh về sau này, khỏi vòng lao lý hồi năm 1931 để thấy công lý xã nghĩa tới năm 2031 có lẽ cũng khó theo kịp luật Anh của trước đó cả 100 năm. Chính Viện kiểm sát tối cao đã lược lại diễn biến vụ việc mà theo đó ông Hồ Chí Minh, khi đó lấy tên là Tống Văn Sơ, bị bắt ở Hong Kong hồi tháng 6/1931 vì là “gián điệp cộng sản” và có “mưu đồ lật đổ”. Trước đó hai năm ông Nguyễn Ái Quốc đã bị toà ở Vinh kết án tử hình vắng mặt và mật vụ Anh định trao người bị bắt cho Pháp. Trang web của Viện kiểm sát đăng lời ông Loseby kể lại:

Mỹ Hằng (BBC News Tiếng Việt): André Menras - ‘Vụ Đồng Tâm - Đảng CSVN từ mị dân đến coi dân là kẻ thù’

Nhà làm phim người Pháp André Menras từng về Đồng Tâm trực tiếp dự cuộc họp bàn giữ đất của người dân - chỉ ít lâu trước khi ông Lê Đình Kình bị bắn chết - và 'ngạc nhiên' vì thấy họ 'một lòng tin Đảng'. Khi thảm kịch xảy ra, ông cho rằng đảng CSVN đang chuyển dần từ giai đoạn mị dân tới tự cô lập mình.

André Menras, tên tiếng Việt là Hồ Cương Quyết, mang hai quốc tịch Pháp - Việt. Ông được biết đến với các hoạt động xuống đường trong Chiến tranh Việt Nam và mới đây qua các phim tài liệu như "Hoàng Sa - Việt Nam: nỗi đau mất mát" và "Việt Nam: Tiếng gào thét từ bên trong".

Trước ngày tuyên án 29 người Đồng Tâm, ông André Menras có cuộc trao đổi với BBC News Tiếng Việt:

'Một thảm kịch được báo trước'


André Menras: Là người đã theo dõi vụ xung đột ngay từ ngày đầu cho đến trận võ trang tấn công lần thứ nhì, dẫn tới cuộc tàn sát cụ Lê Đình Kình, các vụ bắt bớ tàn bạo, chính sách khủng bố, vu khống, sách nhiễu nông dân Đồng Tâm, tôi không còn một chút hi vọng nào vào một vụ xử án công bằng.

Các bị can đã bị bắt giữ một cách phi pháp. Vụ án rõ ràng sẽ diễn ra theo kiểu các vụ án thời Stalin. Ám muội và tàn độc hơn cả vụ xử Hồ Duy Hải. Đồng Tâm sẽ là hình ảnh tiêu biểu cho một chế độ cùng đường, coi nhân dân là kẻ thù.

Tôi được gặp cụ Kình và bà con Đồng Tâm tại nhà cụ, vào ngày 8/3/2019. Cảm tưởng của tôi là như được gặp những lão nông dân miền Nam nước Pháp, một vùng đất quen thuộc của tôi. Đôi mắt nhìn thẳng, bàn tay chai sần, da mặt sạm nắng, nói cười bộc trực thẳng thắn. Những người đàn ông đàn bà lương thiện, sống bằng bàn tay và mồ hôi của mình. Họ nhận thức sâu sắc là họ có quyền làm chủ mảnh đất đã nuôi dưỡng họ.

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2020

Trần Doãn Nho: Tôi là… người khác

Tất cả những di dân từ mọi phương trời, khi đến Mỹ, đều lần lượt được đổ vào cái được gọi là “The Melting Pot,” một nồi nấu hỗn hợp để, sau một thời gian “đun sôi,” trở thành một công dân mới.

“Trong nhà, từ bức tranh treo tường đến món ăn cất trong tủ; từ băng nhạc giải trí cho đến sách, báo, cái gì cũng Việt Nam, Việt Nam.” (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Nhóm chữ “The Melting Pot,” xuất hiện từ cuối thế kỷ thứ 18, là ẩn dụ ám chỉ những thành phần khác nhau “hòa tan vào nhau” (melting together) trong một toàn thể hòa hợp (harmonious whole). Nhưng mãi đến đầu thế kỷ thứ 20, ẩn dụ này mới được sử dụng một cách phổ biến để diễn tả ý niệm đó (hòa tan văn hóa và chủng tộc) trong một vở kịch có cùng tên do Israel Zangwill (1864-1926) sáng tác và được trình diễn lần đầu tiên vào năm 1908 ở New York.

Dựa trên câu chuyện tình Romeo và Juliet của William Shakespeare, vở kịch kể mối tình trắc trở của một di dân Do Thái từ Nga với một cô gái Nga theo Chính Thống Giáo Hy Lạp. Họ vượt qua những trở ngại về chủng tộc và tôn giáo để cuối cùng được sống hạnh phúc với nhau. Vì thế, theo tác giả, “Hoa Kỳ là Thử Thách của Thượng Đế, cái Nồi Nấu Tan Chảy vĩ đại, nơi mà tất cả những chủng tộc của Âu Châu tan chảy ra và kết hợp lại” (America is God’s Crucible, the great Melting-Pot where all the races of Europe are melting and re-forming).

Đàm Trung Pháp: Lối Viết Văn “Bỏ Lửng” Của Ernest Hemingway

Ernest Hemingway (1899-1961) lãnh giải Nobel văn chương năm 1954 và được biết đến nhiều nhất qua các tác phẩm The Sun Also Rises(1926), A Farewell to Arms (1929), For Whom the Bell Tolls (1940), và The Old Man and the Sea (1952). 

Văn phong tiêu biểu của Hemingway là giản dị tối đa (tránh những câu văn dài lòng thòng chứa đựng nhiều mệnh đề phức tạp), trực tiếp (như nói thẳng với người đọc), không trang điểm (ít dùng tĩnh từ và trạng từ để làm huê dạng câu văn). Lối viết ngắn gọn đi thẳng vào vấn đề của Hemingway có thể là do ảnh hưởng của những năm ông hành nghề ký giả ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Văn phong này phát sinh từ Lý Thuyết Bỏ Lửng (Omission Theory) của ông. Để cho dễ hiểu, ta có thể ví lý thuyết này như cấu trúc một băng đảo (iceberg), trong đó thì phần nổi ở trên mặt nước (đỉnh băng đảo) là nơi chứa đựng những dòng chữ viết, và phần chìm (đáy băng đảo) – lớn hơn nhưng bị nước biển che khuất – là nơi ẩn náu của các hàm ý (implications) suy ra từ các ẩn dụ (metaphors) trong phần nổi. Theo Hemingway, người viết có thể bỏ lửng (omit) bất cứ điều gì khi họ biết là họ cố tình không viết nó ra với chủ ý phần bỏ qua sẽ làm câu chuyện mạnh mẽ hơn và cho độc giả cảm thấy đã lãnh hội thêm một điều gì đó có ý nghĩa sâu xa hơn những điều biểu hiện trong truyện. 

Lối viết văn đề cập trên đây chính là lý do tại sao truyện ngắn rất tiêu biểu Hemingway Cat in the Rain (1925) thoạt thấy thì có vẻ nông cạn (lối viết bỏ lửng, cốt truyện đơn giản, dàn nhân vật sơ sài), nhưng thực ra tuyệt tác này đầy ắp những hàm ý sâu xa khi ta đọc kỹ nó. Ta hãy đọc truyện ngắn tuyệt tác ấy qua bản dịch sang tiếng Việt dưới đây, rồi đọc tiếp những giải thích chi tiết sau khi đọc xong:

CON MÈO TRONG MƯA (Bản dịch của Đàm Trung Pháp)

Chỉ có mỗi hai người Mỹ ở lại khách sạn. Họ chẳng quen một ai trong số những người họ gặp trên cầu thang trên đường ra vô phòng họ. Phòng họ trên lầu hai, ngó ra biển. Cũng ngó ra công viên và đài kỷ niệm chiến tranh. Có những cây cọ lớn và những ghế dài trong công viên. Khi thời tiết tốt bao giờ cũng có một hoạ sĩ với chiếc giá vẽ. Các hoạ sĩ thích hình dáng những cây cọ và những màu sắc tươi sáng của những khách sạn hướng ra các công viên và biển cả. Nhiều người dân Ý từ phương xa ghé đến để xem đài kỷ niệm chiến tranh được làm bằng đồng sáng loáng trong mưa. Trời đang mưa, nước mưa tí tách rớt xuống từ các lá cọ và đọng thành từng vũng trên các đường lát sỏi. Sóng biển nhấp nhô trong làn mưa rơi, rạt vào trong bãi rồi lại kéo ra khơi. Những xe hơi đã rời khỏi công viên. Bên kia công viên, trước quán cà phê có một người hầu bàn ngó ra hướng công viên vắng lặng.

Người vợ Mỹ ngó qua cửa sổ. Bên ngoài, ngay dưới cửa sổ, một con mèo đang nằm co quắp dưới một chiếc bàn, cố gắng thu mình thật nhỏ để không bị ướt nước mưa. 

Phạm Phú Minh: Thanh Tuệ Và An Tiêm

Vào ngày 16 tháng Tám năm 2004, ông Thanh Tuệ, giám đốc nhà xuất bản An Tiêm tại Paris, Pháp Quốc, đã đột ngột qua đời tại Quận Cam, Nam California, khi ông từ Pháp sang đây để lo việc ấn hành sách cho nhà xuất bản của ông. Ông là một người của sách vở, tuy không phải là một người sáng tác hay biên khảo nhưng những tác phẩm ông để lại cho đời thật là nhiều. Từ bốn mươi năm qua, ông chính là người phát hiện ra những giá trị của sáng tác và biên khảo của biết bao nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu Việt Nam, đưa chúng đến với người đọc với một tấm lòng trân trọng và trìu mến. Chính công việc và cung cách xuất bản sách của ông đã cho thấy ông là một người nghệ sĩ thứ thiệt, một nhà văn hóa nhiệt tình với đất nước. Có thể nói Thanh Tuệ là sách, sách là Thanh Tuệ, và chữ sách ở đây phải được hiểu theo nghĩa tốt đẹp nhất, thanh tao nhất mà từ xưa đến nay nhân loại đã dành cho thứ sản phẩm văn hóa này.

Ông Thanh Tuệ (phải) và tác giả 

tại Little Saigon đầu tháng Tám 2004.

(hình lấy từ báo Thế Kỷ 21, Sept 2004)

Một người thích sách vở sống vào giữa thập niên 1960 tại Sài Gòn thì không thể không để ý đến một nhà xuất bản mới ra đời cũng trong khoảng thời gian này, là nhà xuất bản An Tiêm. Thời đó, sau khi có sự thay đổi chính quyền ở miền Nam thì tình hình báo chí sách vở trở nên tự do thoải mái hẳn lên, khiến người ta háo hức đi tìm những giá trị mới. An Tiêm góp phần của mình với những sách chọn lọc, in ấn mỹ thuật, khiến độc giả cảm thấy giá trị của mình như được nâng lên cao hơn khi cầm trên tay cuốn sách của An Tiêm.

Thanh Tuệ là cha đẻ của An Tiêm.

Ông vốn gốc người Bình Định, sinh năm 1936 tại Đơn Dương, Đà Lạt. Ông họ Trương, tên Phú, khi thành tu sĩ có pháp danh là Thanh Tuệ, nhưng về sau, tên Thanh Tuệ thành một cái tên thông tục, ngay cả khi ông không còn là tu sĩ nữa. Mồ côi mẹ sớm, lúc nhỏ ông được đưa lên ở một chùa tại Đà Lạt, rồi vào Sài Gòn tu ở chùa Vạn Hạnh. Ông khởi sự vào nghề xuất bản khi làm việc với nhà xuất bản Lá Bối năm 1964. 

Tương Lai: Đôi Dòng Muộn Mằn Khóc Tiễn Đưa Nhà Văn Hóa Phan Ngọc Về Cõi Vĩnh Hằng

Đang bệnh, phải nằm viện, rồi về nằm nhà đã mấy tháng, không mở được máy tính thường xuyên, chỉ tuần đôi ba lượt mở ghi vài dòng để khỏi quên về một bài viết nhân những ngày nằm bệnh, sau đó cố gắng cập nhật một số thông tin do bạn bè trong ngoài nước gửi cho. Sáng nay mới nhận được tin anh Phan Ngọc đã mất. Lặng đi trong bùi ngùi thương nhớ. Lặng đi trong tâm trạng hối hả của tuổi 85 với cái hạn “năm Tuổi” khi chợt đọc tin nhà văn hóa Nhữ Thành, người bạn vong niên mà tôi đối xử như một người thầy, đã không còn nữa rồi!

Thế là cả ba người bạn quý mến mà tôi hết lòng kính trọng, Phan Ngọc là người cuối cùng trong “cổ học tam kiệt” [Nguyễn Tài Cẩn, Trần Đình Hượu và Phan Ngọc] đã bước vào cõi vĩnh hằng. Họ đã là người “muôn năm cũ” mà Vũ Đình Liên từng viết đầu thế kỷ 20. “Cổ học tam kiệt” cũng là theo một cách riêng là “sản phẩm một thời” để lại dấu ấn lịch sử khó quên của cánh sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội buổi ấy ngưỡng mộ tài năng của thầy mình, từ truyền miệng đến thành văn, thành danh ngôn về “tam kiệt”, về “tứ trụ”! Theo riêng cảm nghĩ của tôi, có lẽ đó cũng còn là cách mà lớp trí thức trẻ phản ứng lại với cách nhìn nhận tài năng của người trí thức qua cái gọi là “lập trường tư tưởng”“tính đảng” cực kỳ hàm hồ áp đặt, mang tính cực quyền hết sức thô bạo.

Những nhà khoa học có truyền thống gia đình là trí thức, giàu lòng tự trọng như Phan Ngọc đương nhiên không thể không cưỡng lại sự áp đặt thô bạo, động chạm đến nhân cách của người trí thức.

Phan Ngọc với bút danh Nhữ Thành đã nối dài với những tác phẩm lừng danh đông tây. Những tác phẩm này thật ra đã hoàn thành nhiều năm trước nhưng vẫn phải chất trong tủ, nằm trong ngăn kéo. Nhờ đôi mắt xanh cùng với tấm lòng nhân hậu và bản lĩnh của anh Lý Hải Châu, Giám đốc Nhà Xuất Bản Văn học, những bản dịch công phu với bao tâm huyết của Phan Ngọc mới được xuất bản, được bày trên kệ sách và đến được độc giả .

Từ Sử Ký của Tư Mã Thiên đến Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần mà ông là đồng tác giả. Là chủ biên, dịch và giới thiệu Shakespeare, đến tham gia với ba người bạn cùng dịch “Chiến tranh và Hòa bình” của L.Tonxtoi và bao nhiêu tác phẩm có giá trị khai sáng khác.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2020

Trần Mộng Tú: Vết Thương Không Chảy Máu Của Chàng

            (Gửi Tác Giả Mặt Trận  Ở Sài Gòn - Ngô Thế  Vinh)

 

Chàng đã ra khỏi chiến tranh

Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng.

Như con dấu nung

Đóng vào trái tim chàng

Chàng cúi xuống ngực mình

Từ tốn bóc…

…vết rách thành những tờ rơi

Những tờ đầy thương tích

 

Những ngôi làng trơ trụi bỏ hoang

Những hố bom B52 cầy nát mặt đất

Không một bóng trẻ

Không một người già

 

Còn gì đau thương

Còn gì xúc động bằng

Trong hoang vu đổ nát

Có con người cõng một xác chết trên lưng

Trong gió bão mịt mùng

Trong ngôi chùa Miên hoang phế

Một người con của Chúa

Gửi hồn xác của đồng đội mình cho Phật

 


Nguyễn Công Khanh: Marquez, Người Của “Trăm Năm Cô Đơn”

Nếu con gái và con rể chúng tôi không chuyển đến đó làm việc thì chắc chúng tôi không bao giờ nghĩ đi đến nơi đó. 

Khi chúng tôi báo cho bạn bè biết là chúng tôi sẽ đi thăm gia đình con gái ở Colombia thì có nhiều người lo ngại vì xứ đó là một nơi hỗn loạn, chiến tranh ma túy, giết người như ngóe, nhưng cũng có người gây hứng thú cho chúng tôi, vì đó là nơi mà là một nhà văn được giải Nobel với tác phẩm “Trăm Năm Cô Đơn”, cái tên truyện khá hấp dẫn được cả thế giới biết đến của nhà văn Grabiel Garcia Marquez. 

Trong thời gian nhiệm kỳ ba năm của con rể tôi, chúng tôi đã đến thủ đô Bogota, của Colombia hai lần. Lần nào cũng ở đó đến mấy tuần, tạm đủ để đi thăm nhiều nơi trong thành phố và một vài vùng lân cận. Bogota nằm trên cao độ 8660ft so với mặt biển, nên khí hậu lúc nào cũng êm dịu. Là một trong những thành phố lớn nhất của Châu Mỹ La tinh, dân số hiện nay ước chừng 8 triệu người, từng được mệnh danh là “The Athen of South America”. 

Dân số Colombia trên 50 triệu người. Diện tích khoảng 440.000 square miles, (So với Việt Nam dân số trên 97 triệu và diện tích là 127,882 square miles). Hầu hết theo đạo Thiên Chúa. Tỷ số đô thị hóa khá cao 80% , còn lại 20% sống tại nông thôn. Lợi tức cá nhân rất xa cách. Thành phố mở rộng ra ngoài ven đô với nhiều cao ốc, trong khi đó, nhiều nơi đồng ruộng chúng tôi đi qua bỏ hoang, xác xơ. Xứ này, sản xuất dứa, thơm đứng hàng thứ 10 thế giới, avocado hàng thứ 5, về hoa xuất cảng sang Mỹ khá nhiều thường thấy trong các siêu thị lớn.


Trong thập niên 1990, Columbia từng bị liệt là một thành phố có nhiều tội phạm nhất thế giới, với tỉ lệ là 81 người bị giết trên 100,000 người. Nhờ chính sách “Communidad Segura”(safe community) thành công, tỉ lệ này ngày càng hạ xuống thấp chỉ còn là 25 trong năm 2018. Tại Mỹ, đứng đầu là Delaware 11.7, Louisana 11.4. trong khi đó California 4.4. Trên thế giới đứng đầu là Lesotho 41.25, Hondura 38.93, South Africa 36.40. Tuy nhiên, đối với nhiều người bên ngoài, nỗi ám ảnh về hình ành cũ của Colombia vẫn chưa tan hẳn. Ma túy vẫn là nỗi bất an, đồng thời cũng là nguồn thu nhập của xứ này.

*Song Thao: Bum

Hình minh hoạ, FreePik

 Trên báo Montreal Gazette ngày 8/8/2020 có bài viết của nữ ký giả Emma Jones: “What the Smell of Your Farts Say About You” làm tôi chúi mắt vào ngay. Chẳng là anh bạn thân với tôi từ thời Chu Văn An bỗng bị đau thắt bụng, không đại tiện được qua tới ngày thứ hai. Tưởng là tuổi già, cơ thể lúc thế này lúc thế kia là chuyện thường tình, anh không quan tâm lắm. Bạn bè tứ phương áp lực anh phải đi khám coi nó là cái gì. Anh đành phải chiều ý các bạn. Kết quả anh bị xoắn ruột non. Bệnh viện mổ gấp, mang nguyên bộ đồ lòng ra, xếp lại ngay ngắn rồi thuồn vô lại. Cả bệnh nhân lẫn các bác sĩ giải phẫu sau đó chăm chăm chờ đợi. Nếu anh bum được là tai qua nạn khỏi. Nếu không thì rắc rối tiếp. Cuối cùng anh cũng nổ được khiến mọi người ngây ngất. Bài báo của bà ký giả Emma Jones cũng nói tới sự quan trọng của tiếng bum. Theo bà, chuyện tự làm phát ra tiếng nổ hay ngay cả khi không có tiếng nổ nhưng gió vi vu kín kẽ là cần thiết cho sức khỏe con người. Trung bình mỗi người cho thoát hơi 8 lần mỗi ngày, mỗi lần thải ra từ 33 tới 125 mililitre khí thải. Con số trung bình này, tôi nghĩ là quá khiêm nhường. Nhiều người rất dễ dàng vượt chỉ tiêu này gấp nhiều lần. Vẫn theo bà ký giả, nhiều người vì mắc cở nên cố nén tiếng…lòng khiến có hại cho sức khỏe. Phái nữ vốn hay giữ ý nên cố nén hơn phái nam nhưng cả hai phái đều sản xuất số lượng khí bằng nhau, không có chi khác biệt. Bà viết: “Một số nhà nghiên cứu tin rằng việc nín bày tỏ nỗi lòng gây ra một căn bệnh gọi là bệnh túi thừa (diverticular disease), một bệnh tạo ra những cái túi nhỏ bám vào thành ruột già. Trầm trọng hơn, bệnh có thể gây ra viêm ruột già, chảy máu hậu môn. Cứ tự nhiên sản xuất tiếng lòng không những chỉ làm cho chúng ta dễ chịu ngay lúc này mà còn bảo vệ chúng ta trong mai sau. Vậy cứ dõng dạc, không cần đổ thừa cho con chó đứng ngơ ngẩn bên cạnh. Sức khỏe của bạn tùy thuộc vào đó!”.

Bà ký giả Emma Jones đứng trên bình diện khoa học và sức khỏe mà nói nhưng con người chúng ta lại lệ thuộc vào chuẩn mực xã hội. Nếu chúng ta lỡ…phát biểu rộn ràng một chút thì đánh chết cũng đỏ mặt. Nam cũng như nữ. Nhưng nữ thường chịu hậu quả tai hại hơn. Một tiếng nổ của các bà các cô giữa mọi người có thể sẽ đeo đuổi họ tới suốt đời. Có người bị tình phụ chỉ vì một âm thanh nhỏ nhoi. Các nam nhân được châm chước hơn khi xả ga. Nhiều chàng trai trẻ coi việc tạo ra âm thanh như một trò chơi, không một chút ngại ngùng. Tôi có một anh bạn thời trung học không bao giờ ngại ngùng trong việc sản xuất bom hơi ngạt. Anh hầu như liên tục nhấc một bên người tạo ra âm thanh. Chúng tôi đặt cho anh biệt danh trumpetTrumpet là loại kèn lớn họng nhất trong


Dohamide (Đỗ Hải Minh): Điểm Sách Rie Nakamura 2020 Về Dân Tộc Chăm

Cambridge Scholars Publishing vừa ấn hành và gởi qua bưu điện, tôi nhận được ngày 17/8/2020, tập sách của nhà biên khảo người Nhựt RIE NAKAMURA nhan đề:

A Journey of Ethnicity
In Search of the Cham of Vietnam

(Hành trình của Căn sắc tính Dân tộc
Tìm về người Chăm ở Việt Nam)

Hình bìa tập sách được minh họa bởi 2 phụ nữ Chăm tươi vui hồn nhiên, cùng đội khanh ma-om cổ truyền và mặc chăn áo dài trang nghiêm che phủ đến gót chân, thể hiện tính đồng nhứt của dân tộc Chăm ở vùng đất Ninh Thuận và Bình Thuận (có một thời sáp nhập chung thành Thuận Hải đất Panduranga trong lịch sử), còn tồn tại các đền tháp cổ xưa của Vương quốc Champa ở miền Trung Việt Nam và dân tộc Chăm ở vùng đất mới, vùng sông nước Chăm Châu Đốc, Tây Nam Nam bộ, mới định cư sau này.

Tác giả RIE NAKAMURA nguyên là sinh viên Cao học Phân khoa Nhân chủng học Đại học Washington, Seattle, Hoa kỳ, vào khoảng năm 1995, 1996 , đã dấn thân vào công trình nghiên cứu thực địa , hoàn thành luận án Tiến sĩ (Ph.D. Dissertation):

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2020

Nguyễn Gia Kiểng: Khác biệt lớn giữa Trump và Biden

Không đầy hai tháng nữa người Mỹ sẽ bầu lại tổng thống. Câu hỏi cần và phải được đặt ra trong lúc này là có gì khác biệt nếu Donald Trump tái đắc cử hay Joe Biden đắc cử ? Câu trả lời là có khác biệt rất lớn cho cả nước Mỹ lẫn thế giới và Việt Nam, nhất là Việt Nam. Đối với nước ta cuộc bầu cử này có thể là một khúc quanh lịch sử lớn.

Trước hết hãy nói sơ qua về chính sách đối nội của hai bên.
Sơ qua thôi vì chúng ta sẽ còn nhiều dịp để thảo luận đề tài này. Một cách tóm lược, đối với Trump những gì ông đã làm trong gần bốn năm qua là tuyệt vời, chỉ cần tiếp tục. More of the same. Biden trái lại có cái nhìn khác hẳn. Ông báo động là sự chênh lệch giầu nghèo quá lớn đang hủy hoại nền dân chủ Mỹ và chính nước Mỹ. Ông chủ trương tăng thuế lợi nhuận của các công ty từ 21% lên 28%, xóa bỏ phần giảm thuế của Donald Trump cho các gia đình có thu nhập trên 400.000 USD mỗi năm. Số thuế thu được thêm sẽ được dùng để bảo đảm chi phí sức khỏe cho người nghèo và nhất là để đầu tư vào giáo dục và đào tạo. Người ta chỉ có thể chia sẻ quan điểm của Joe Biden. Nước Mỹ không thể nào phục hồi ở quy mô lớn những công nghiệp sản xuất kỹ thuật thấp, như hầm mỏ, luyện kim, cơ khí, nhiệt điện than, may mặc v.v. Bằng cớ là Donald Trump đã chẳng tạo thêm được một việc làm nào trong các ngành này ngay cả trước Covid-19. Lý do giản dị là vì các sản phẩm này có thể sản xuất được với chi phí công nhân nhiều lần rẻ hơn tại các nước chưa hoặc đang phát triển. Mỹ không có giải pháp nào khác hơn là sống phù hợp với mức độ giầu có của mình, nghĩa là tập trung vào những công nghiệp kỹ thuật cao như năng lượng sạch, tầu điện cao tốc, kỹ thuật số, mạng 5G, trí khôn nhân tạo, thuốc trị ung thư v.v.

Quan trọng hơn nhiều là về chính sách đối ngoại.

Biden sẽ đảo ngược hẳn chính sách của Trump. Thay vì co cụm lại và gây sự với các đồng minh Biden sẽ cố gắng hòa giải với họ để tăng cường liên minh dân chủ, để có sức mạnh đương đầu với các chế độ độc tài và dân túy. Bài "Tại sao Hoa Kỳ phải lấy lại vai trò lãnh đạo" (Why America must lead again) mà ông viết trên tạp chí Foreign Affairs trình bày cô đọng chiến lược quốc tế mà Biden đã đưa ra trong cuộc tranh cử sơ bộ và trong đại hội Đảng Dân Chủ.

Trọng Thành (RFI): TT Trump cố tình giấu dân Mỹ về độ nguy hiểm của Covid-19

Tổng thống Mỹ Donald Trump biết rõ mức độ nguy hiểm của virus gây bệnh Covid-19, nhưng cố tình giảm nhẹ mối đe dọa với công chúng Mỹ. Hôm qua, 09/09/2020, một số trích đoạn trong cuốn sách sắp xuất bản của nhà báo Bob Woodward, tiết lộ thông tin này.

Những phát biểu nói trên của tổng thống Trump nằm trong số 18 cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa tác giả cuốn sách với ông Trump, được ghi âm với sự chấp thuận của đương kim tổng thống. Việc các đoạn hội thoại này được công bố ngay lập tức gây phẫn nộ trong hàng ngũ đảng Dân Chủ Mỹ, đang tập trung lên án chính sách của ông Trump trong đại dịch Covid-19, đặc biệt trong giai đoạn khi dịch mới bùng phát. 

Thông tín viên Anne Corpet tường trình từ Washington: 

“Virus lan truyền trong không khí đấy Bob ạ, người ta có thể bị lây nhiễm khi hít thở”. Tổng thống Mỹ khẳng định như vậy, trước khi nói thêm : “dịch bệnh này còn gây tử vong hơn nhiều so với một đợt cúm nghiêm trọng ! Nguy hiểm chết người đấy !”. 

Những lời lẽ này được ông Donald Trump đưa ra hôm mùng 7 tháng Hai. Tuy nhiên, cũng vào thời điểm đó, trước công luận, tổng thống Trump lại thường xuyên so sánh virus corona chủng mới với một trận cúm thông thường, và bảo đảm là virus sẽ nhanh chóng biến mất. 

Khi được hỏi về các phát biểu được ghi âm này, tổng thổng Mỹ tự bào chữa : “Cần phải bình tĩnh. Cần tránh gây hoảng loạn”. 

Trên thực tế, nước Mỹ đã phản ứng chậm trễ trước dịch bệnh. Đối với phe Dân Chủ, đang tố cáo chính phủ quản lý kém việc đối phó với đại dịch, thì các đoạn ghi âm này là một bằng chứng mới về sự bất tài của ông Donald Trump. 

Nguyên Ngọc: Cái chết của Nhà thơ Ngọc Anh và ... vụ án Đồng Tâm

Tôi chắc ai cũng biết bài hát nổi tiếng “Bóng cây Kơ-nia”, nhưng hình như người ta biết nhiều về nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu, là người đã phổ nhạc bài thơ ấy, rất ít ai nhắc và biết đến tác giả đích thực: nhà thơ Ngọc Anh. Đã có lần tôi nói với anh Phan Huỳnh Điểu: cám ơn anh đã phổ nhạc bài thơ, nhưng theo tôi bài thơ đó đã tự nó hát lên rồi…

Nhưng hôm nay nhắc tới Ngọc Anh không phải để nói chuyện xưa, mà để bàn về các kịch bản kỳ quái do mấy tướng công an tung ra về cái chết của ba người công an trong vụ án Đồng Tâm đang xử.

Ngọc Anh là bạn thân của tôi. Chúng tôi cùng lên Tây Nguyên một lần từ thời kháng chiến chống Pháp. Đến thời chiến tranh chống Mỹ, Ngọc Anh trở vào chiến trường cuối năm 1964, hoạt động ở vùng Kontum, và hy sinh ngày 5-10-1965, vì một tai nạn nghề nghiệp bất ngờ. Cụ thể là thể này : Ngọc Anh phụ trách một nhóm văn nghệ, chuyên đi biểu diễn, tuyên truyền cổ vũ kháng chiến ở các làng, chủ yếu thuộc hai huyện Đăk Glei và Tu Mơ Rông, trên hai sườn của núi Ngọc Linh cao nhất Tây Nguyên. Để tạo ánh sáng ở sân làng cho hằng trăm người xem, họ dùng một cách rất thô sơ: khoét một cái lỗ, lót mấy lớp lá không thấm nước, đổ dầu lửa xuống đấy, che phía trên chỉ chừa lại một khoảng trống nhỏ, rồi nhúng một cái bấc vào và đốt lên. Chỉ dầu lửa thôi nhé, lúc ấy đã làm gì có xăng. Ánh sáng cũng đủ cho các cuộc hát múa rộn rã… Đến khi ánh sáng đã hơi yếu do dầu cạn, lẽ ra phải chờ lửa tắt hẳn thì mới được đổ thêm dầu, rồi đốt lại. Nhưng Ngọc Anh đã vội vã và bất cẩn, bưng cả thùng dầu lửa còn lại rót thẳng vào ngọn lửa đang cháy. Dù chỉ còn le lói, lửa cũng bắt được dầu, bỗng cháy bùng lên, lập tức lan ngược theo dòng dầu đang rót xuống, và phủ cháy cả người cầm thùng dầu. Vậy là Ngọc Anh bị bỏng toàn thân. Người ra sức chạy chữa cho Ngọc Anh lúc bấy giờ, mà vẫn không cứu được, là một y sĩ người Jörai tên là Kösor Kron, còn có tên là Nguyễn Văn Sĩ, cũng được đào tạo từ miền Bắc vào. Sau này có thời gian dài Kösor Kron làm Bí thư Tỉnh ủy Gia Lai. Anh chính là người dẫn con trai Ngọc Anh mấy mươi năm sau đi tìm mộ cha trong rừng rậm Tu Mơ Rông, và cũng chính anh đã kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện về cái chết bi thảm của Ngọc Anh, bạn tôi…

David Brown: Thư ngỏ gửi những người bạn ở Việt Nam ( Song Phan dịch)

Bài viết sau đây của ông David Brown, viết độc quyền cho trang Tiếng Dân bằng tiếng Anh, được ông Song Phan chuyển ngữ, gửi đến những người bạn sống ở Việt Nam.

Ông David Brown
Các bạn ở Việt Nam thân mến,

Trong mười năm qua, tôi đã chia sẻ suy nghĩ của mình về các vấn đề có liên hệ đến Việt Nam trên trang Tiếng Dân và blog Ba Sàm, cũng như trên Asia Sentinel và một số ấn phẩm tiếng Anh khác. Tôi đã viết về đời sống chính trị của Việt Nam, các thách thức kinh tế, xã hội, các lựa chọn về chính sách môi trường và mối quan hệ của nó với các nước láng giềng.

Tôi cũng thường viết về cuộc khủng hoảng đang diễn ra ở Biển Đông và về mối quan hệ Mỹ – Việt, nhưng bây giờ, trong gần bốn năm qua, tôi không lên tiếng về những vấn đề đó. Không phải tôi không còn quan tâm, mà tôi có thể nói gì đây? Khi nhìn các hành động của Tổng thống Donald Trump, tôi đã cảm thấy khó chịu về sự trung thực đàng hoàng, về “chính nghĩa” “đạo đức” của nước mình.

Nhìn việc, biết người


Không giống như các chính trị gia tiêu biểu, tổng thống Trump nói những gì ông nghĩ mà không hề do dự. Ông vận động trong tư cách ứng viên sẽ “rút cạn đầm lầy” (có nghĩa là nhổ tận gốc các thỏa thuận đồi bại của “nhóm lợi ích” Mỹ, tức là phe nhóm chính trị nội bộ ở Washington). Khi lên nắm quyền, ông đã không ngần ngại khuấy động lên mọi thứ. Ông đã đòi hỏi các viên chức dưới quyền sự trung thành tuyệt đối và đã giành được toàn quyền kiểm soát tổ chức của Đảng Cộng hòa. Trump vẫn gây chú ý qua tính không thể đoán trước, qua sự miệt thị những ‘quy tắc’ của nền chính trị Mỹ.

Trump đã được bầu làm tổng thống vào tháng 11 năm 2016 vì rất nhiều cử tri Mỹ đã thích cách nói chuyện thẳng thắn và lời hứa “đặt nước Mỹ lên trên hết” gây ấn tượng.

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2020

Ngô Nhân Dụng: Bức thư Mùa Vu Lan của Hòa thượng Tuệ Sỹ

Có hai nhà sư là bạn cùng tu ở tu viện Thũpãrãma, nằm trong thành phố Anurãdhapura, thủ đô của vương quốc mang cùng tên trên đảo Tích Lan. Một trong hai ông sư không thích đời sống đô thị, đã từ giã bạn, đi về phía Đông tới một ngôi chùa khác trong rừng, để ẩn dật. Ông thầy kia ở lại tu viện.

Sau mười năm, một bữa ông sư trên rừng nghĩ mình nên mời người bạn cũ tới chia sẻ cuộc sống thanh tịnh trên sơn cốc. Ông trở về tu viện ở Anurãdhapura thăm bạn. Hai nhà sư cùng đi khất thực, cả ngày chỉ được cúng dường một tô cháo loãng.

Vị sư từ rừng núi về bèn hỏi người bạn cũ có phải ngày nào cuộc sống cũng như vậy hay không. Ông thầy ở lại thành phố trả lời rằng thường thường chỉ có thế thôi. Vị khách tăng bèn ngỏ ý mời ông bạn lên sơn cốc, ở trong rừng với mình. Ông thầy ở thủ đô đồng ý. 

Hai người đi qua chỗ cổng thành, ông thầy ở thành phố quay đầu về hướng đi ra ngoài, ông thầy từ rừng về ngạc nhiên hỏi: 

- Thầy tính đi đâu vậy?

- Thầy mới rủ tôi đi về sơn cốc với thầy mà?

- Nhưng thầy không trở về chùa lấy đồ đạc gì sao?

- Tôi chỉ có mỗi cái bình bát này thôi. Còn cái giường, cái ghế là đồ đạc của chùa. Tôi không có gì hết.

Ông thày từ chủa trên rừng về nói:

-Tôi cần trở lại chùa. Tôi còn để ở đó cái lọ dựng dầu đốt, cái túi dép và cây gậy.

- Thầy về đây mấy ngày mà đã có nhiều thứ nhỉ!

Ông thày ở rừng trở về nhìn người bạn cũ, thú nhận: “Tu như thầy thì chỗ nào cũng là sơn cốc!”

Nguyệt Quỳnh: Hiệp Sĩ và Phiên Tòa ngày 7 tháng 9

Để mô tả nghành tư pháp nước ta hiện nay, xin được dẫn bằng nỗi lo sợ sâu thẳm trong lòng người dân VN qua câu nói của cựu Uỷ viên Bộ chính trị Đinh La Thăng trước toà:

“ Xin hãy đối xử với bị cáo như số phận một con người !”

Thật vậy, không ai muốn trải nghiệm những gì ông Thăng trải nghiệm. Nhưng đó là sự thật của xã hội này - cả bạn và tôi đều thấu hiểu điều đó. Cho dù ngày hôm nay bạn đang là một viên chức trong bộ máy nhà nước, một tướng lĩnh trong sạch được trân trọng như tướng về hưu Lê Mã Lương, một sinh viên đại học, một người dân đẩy xe bán trái cây, thì ngày mai bạn vẫn dễ dàng rơi vào vòng lao lý để chịu chung một số phận như ông Đinh La Thăng.

Tôi không muốn bi quan, nhưng chắc phải còn lâu lắm dân ta mới được sống trong một đất nước văn minh thượng tôn luật pháp, nếu chúng ta cứ tiếp tục chạy theo những điều phù phiếm mà không nghĩ gì cho mình và cho nhau.

Tuổi thọ của các nước Cộng Sản trên thế giới trung bình chỉ có 70 năm, nhưng tháng ba năm nay, đảng đã trang trọng tổ chức lễ kỷ niệm 90 năm ngày thành lập đảng. Nghĩa là thể chế này còn sống, và … tiếp tục sống thọ! Chỉ khác có một điều: “Bất chấp cờ và hoa, bất chấp những mỹ từ ca ngợi thành quả của lãnh đạo, cái dấu ấn ghi đậm 90 mùa xuân của đảng trong lòng dân lại là tiếng súng nổ chát chúa vào một đêm giáp tết ở thôn Hoành.”

Chín mươi mùa xuân của đảng ở mảnh đất kiên cường Đồng Tâm được đánh dấu bằng tang trắng, bằng nước mắt tiếc thương cụ Kình, một nông dân, một đảng viên kỳ cựu tám mươi tư tuổi đời, năm mươi tám tuổi đảng. Mùa xuân năm nay không đến với thôn Hoành, và những gì xảy ra ở đó cùng thái độ kiêu mạn và những kịch bản bất nhất từ Bộ Công an đã lấy đi nốt chút niềm tin còn sót lại nơi những người CS cũ. Nhiều đảng viên kỳ cựu đã bày tỏ nỗi thất vọng, bất nhẫn, cay đắng. Ts Hà Sĩ Phu lên án gay gắt cách hành xử của lãnh đạo CS với đôi câu đối :

Đem đại binh chống một ông già, lo sợ quá bởi Lòng không đại nghĩa!
Dựng tiểu tiết như bầy con nít, mưu mô thừa vì Chí chẳng công minh!

Nguyễn Hùng (VOA Blog): Đồng Tâm và những trận đánh tồi

Ngọn nguồn của bạo lực ở Đồng Tâm không bắt đầu từ cuộc tấn công của “ngàn quân” vào làng Hoành rạng sáng 9/1. Nó bắt đầu từ tháng 4/2017 khi chính quyền lừa ông lão ngoài 80 tuổi Lê Đình Kình ra đồng để bắt. Trong một video mà giờ đã không còn truy cập được trên YouTube, ông Kình kể lại diễn biến:

“Khi đến đấy một cái là một anh cảnh sát cơ động nhưng họ toàn mặc quần bò áo thun đen…, một anh nhảy xuống, đứng vào cái góc tường ở đấy và nổ hai băng đạn chỉ thiên và ngay lúc đó là Trần Thanh Tùng đá tôi một cái, Trần Thanh Tùng đứng đằng sau tôi, mà Trần Thanh Tùng là về công tác tại xã Đồng Tâm này nhiều lần rồi, mà ngay hôm đấy và cách đấy mấy hôm vẫn gặp tôi, vẫn cứ làm việc.

“Đá tôi một cái tung lên và trôi một mét rưỡi. Cái đá của một công an mà họ đang sung sức thì có thể nói nó là một cái đá mà mục đích là tiêu diệt mình cho nên một cái đá họ không thương tiếc. Thì tôi tung lên một cái rồi ngã ngửa, đập đầu xuống đường bê tông nhưng mà hôm ấy tôi đội mũ bảo hiểm. Nếu không đội mũ bảo hiểm thì hôm ấy có thể vỡ đầu ngay tại chỗ ấy, và chết ngay tại chỗ ấy.”

Sau trận đánh nguội này, những người dân ủng hộ ông Kình, người từng là bí thư đảng uỷ xã Đồng Tâm, đã bắt giữ gần 40 cảnh sát trong đó tới hai phần ba là cảnh sát cơ động. Vụ việc khiến Chủ tịch Hà Nội lúc bấy giờ Nguyễn Đức Chung phải về ký cam kết không khởi tố người dân Đồng Tâm cũng như sẽ điều tra chuyện ông Kình bị đánh và bắt giữ trái pháp luật. Cả hai lời hứa này đều chỉ là hứa suông và cuối cùng người ta vẫn khởi tố vụ án với dân Đồng Tâm nhưng lại không hề điều tra vụ đánh gãy chân đảng viên khi đó đã trên 50 năm tuổi đảng. Trừ mấy lời hứa đẹp nhưng vô nghĩa của ông Chung, trận đánh tháng Tư năm 2017 nhắm vào ông Kình và dân Đồng Tâm là một trận đánh tồi.

Bùi Thư (BBC News Tiếng Việt): Vụ án Đồng Tâm gây tâm lý 'sợ hãi, bất lực' trong giới trẻ Việt Nam

Vụ án Đồng Tâm được xem là một trong những sự việc đặc biệt nghiêm trọng được đưa ra xét xử sơ thẩm ngày đầu tiên hôm 7/9. Vậy giới trẻ Việt Nam nghĩ gì về phiên tòa xét xử vụ Đồng Tâm?

Phiên sơ thẩm dự kiến diễn ra từ ngày 7 đến 17/9.

Đây là phiên xét xử sơ thẩm vụ án "giết người" và "chống người thi hành công vụ" xảy ra tại thôn Hoành thuộc xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội. Vụ án liên quan đến tranh chấp, khiếu nại đất đai căng thẳng xảy ra từ nhiều năm qua, với đỉnh điểm là vụ đụng độ sáng sớm ngày 9/1/2020 khiến 3 cán bộ công an và ông Lê Đình Kình tử vong.

Trả lời BBC News Tiếng Việt từ Hà Nội ngày 8/9, An Nguyên (đã đổi tên) chia sẻ:

"Từ những phút đầu tiên của phiên tòa này đã định sẵn bản án. Tòa án là bên nắm giữ cán cân công lý mà họ lại đùa cợt với công lý như vậy. Nó như một phiên đấu tố hơn là phiên tòa vì họ đâu quan tâm dư luận, luật sư nói gì. Đó như cuộc trình diễn, đấu tố và ngấm ngầm sự dằn mặt cho những ai muốn đứng lên phản đối chính quyền về đất đai sẽ nhận lãnh hậu quả tương tự".

Từ Mỹ, một du học sinh Việt Nam nói: "Tôi thấy rần rần trên Facebook, trên báo về vụ Đồng Tâm nhưng tôi không theo dõi vì đây không phải mối quan tâm của tôi".

'Đây là phiên luận tội, không phải phiên tòa'


Là giáo viên tiếng Anh, đã từng đi du học nước ngoài và đang dạy các bạn trẻ luyện thi bằng tiếng Anh để du học, Chung Sơn (đã đổi tên) nói với BBC:

"Những kênh tôi tiếp cận thông tin là báo chí chính thống, họ cũng đưa những tin giống nhau như giật tít về việc Chủ tịch Nguyễn Đức Chung được yêu cầu triệu tập chứ không đưa sâu về những vô lý ở tòa. Tôi đọc Thanh Niên, thấy quanh tòa án an ninh được siết chặt. Vì vậy, việc tiếp cận thông tin một cách độc lập chắc chắn bị hạn chế".

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2020

Trọng Nghĩa (RFI): Đẩy mạnh hợp tác dầu khí với Mỹ - Đòn nhất cử lưỡng tiện cho Việt Nam

Vào lúc tập đoàn Nga Rosneft được cho là đã từ bỏ một đề án khai thác dầu khí với Việt Nam tại Biển Đông dưới sức ép nặng nề của Trung Quốc, phải chăng lối thoát cho Việt Nam để bảo đảm chính sách năng lượng của mình sẽ là đẩy mạnh hợp tác với Mỹ? Đây chính là quan điểm của chuyên gia Lê Hồng Hiệp, thuộc Viện Nghiên Cứu Đông Nam Á ISEAS-Yusof Ishak tại Singapore.

Trong bài phân tích “Ý nghĩa chiến lược của công cuộc hợp tác Viêt Mỹ về dầu khí – The Strategic of Vietnam-US Oil and Gas Cooperation” đăng trên chuyên san Nhật Bản The Diplomat vào hôm qua, 07/09/2020, nhà nghiên cứu nhiều kinh nghiệm về Biển Đông này đã cho rằng việc tăng cường hợp tác với các tập đoàn dầu khí Mỹ sẽ cho phép Việt Nam vừa giảm được thặng dư thương mại với Mỹ, một điều đang cần làm, vừa bảo vệ được quyền lợi chính đáng của mình tại Biển Đông.

Mỹ nổi lên thành đối tác dầu khí quan trọng của Việt Nam


Theo chuyên gia Lê Hồng Hiệp, nhu cầu năng lượng của Việt Nam dự kiến ​​sẽ tăng từ 8,5% đến 9,5% mỗi năm trong vòng 5 năm tới đây. Vào lúc cần phải giảm lệ thuộc vào các nhà máy điện chạy bằng than, Việt Nam đang tìm cách tăng nguồn cung cấp dầu khí và phát triển các nhà máy điện chạy bằng khí đốt tự nhiên, với Mỹ đang nổi lên thành một đối tác quan trọng.

Việt Nam hiện đang làm việc với tập đoàn Mỹ ExxonMobil để phát triển mỏ khí đốt Cá Voi Xanh ngoài khơi bờ biển miền Trung, có trữ lượng ước tính khoảng 150 tỷ mét khối. Khí từ mỏ này sẽ được sử dụng để chạy 3 nhà máy điện khí sẽ xây dựng tại khu kinh tế Dung Quất gần đó.

Vào tháng 11 năm 2019, công ty AES Corp của Mỹ cũng đã giành được sự chấp thuận xây dựng tổ hợp nhiệt điện khí Sơn Mỹ 2 (2,25 GW) tại tỉnh Bình Thuận. Nhà máy sẽ chạy bằng khí hóa lỏng (LNG) nhập khẩu từ Mỹ.

RFA: Vấn nạn xã hội Việt Nam dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản

Lễ Quốc khánh 75 năm với những câu chuyện đau lòng


Một loạt những thông tin được truyền thông Nhà nước loan đi trong những ngày đầu tháng 9/2020 khiến cho người quan tâm rất đỗi bàng hoàng.

Nào là câu chuyện một bé gái 10 tuổi phải dẫn đứa em trai chạy trốn khỏi người mẹ ruột bắt con đi ăn xin ở Bà Rịa-Vũng Tàu. Bà mẹ được phát hiện đã nhẫn tâm cho rít độc cắn chân, chích điện con mình để đạt được mục đích kiếm tiền bằng sự bất nhân mà khó ai có thể hình dung nỗi.

Nào là hình ảnh trong một video lan truyền trên mạng cho thấy một bà mẹ già 88 tuổi, sức yếu bị con gái bạo hành. Biện pháp hành hạ được ghi lại gồm cảnh đánh đập, thậm chí bắt bà mẹ phải ăn phân và người mẹ bất hạnh đã qua đời.

Thêm nữa, một vụ việc gây chấn động dư luận qua thông tin hàng trăm hũ tro cốt được phát hiện vất lẫn lộn ở phía sau chùa Kỳ Quang 2, tại TP.HCM.

Bên cạnh đó, còn không ít những bản tin được báo giới trong nước đăng tải dồn dập hàng chục cán bộ, lãnh đạo bị sai phạm nghiêm trọng, nhất là liên quan đến vấn đề đất đai nhưng chỉ bị kỷ luật với hình thức cảnh cáo hoặc khiển trách.

Đài RFA ghi nhận, một số người dân trong nước chia sẻ rằng những câu chuyện vừa nêu không phải mới xảy ra trùng hợp trong dịp lễ Quốc khánh Việt Nam 75 năm mà dường như vẫn diễn ra hàng ngày, hàng tháng kể từ khi Đảng CSVN giữ vai trò lãnh đạo duy nhất đất nước này.

Hậu quả của lãnh đạo độc đảng


Ông Lê Nguyễn, một nhà nghiên cứu lịch sử Việt Nam, vào ngày 8/9 nói với RFA rằng ông ghi nhận xã hội Việt Nam, tính từ thời điểm sau ngày 30/4/1975 cho đến hiện tại thì do hậu quả của nền giáo dục. Ông Lê Nguyễn trình bày quan điểm của ông:

“Đại khái xã hội bây giờ tha hóa đến mức đó thì đó là hệ quả của một nền giáo dục thiếu tính nhân bản, mà nặng phần chính trị. Do đó, dẫn đến hệ quả mà con người không còn sống với đạo đức nhân bản giống như trước đây nữa. Cho nên, mới xảy ra những chuyện mà trước năm 1975, trong xã hội miền Nam không hề có. Chẳng hạn như hiện tượng cả ông bố và ông nội cùng hiếp dâm một đứa con, đứa cháu ruột. Những chuyện như vậy không bao giờ xảy ra trong xã hội mà tôi đã sống thời trước năm 1975.”

Trân Văn (VOA Blog): Vụ án Đồng Tâm và hai… ông Trọng, hai… đảng!

Ông Lê Đình Kình. Photo Đong Tam TV

Hôm nay - 7 tháng 9, hệ thống tư pháp tại Việt Nam tiến hành xét xử theo trình tự sơ thẩm vụ án “giết người” và “chống người thi hành công vụ” xảy ra tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội. Vụ án mà trước nay, dân chúng Việt Nam vẫn gọi là “vụ án Đồng Tâm” (1),…

Suốt tám tháng vừa qua, “vụ án Đồng Tâm” đã trở thành một trong những đề tài nóng nhất ởViệt Nam. Thiên hạ đã mổ xẻ từ nguyên nhân, diễn biến đến cách thức tiến hành tố tụng hết sức kỳ quái của hệ thống tư pháp (2), cho dù Việt Nam có… Luật Tố tụng hình sự và Liên đoàn Luật sư từng phải kiến nghị điều chỉnh cho bớt… kỳ(3)!..

Tuy nhiên, bài này không bàn đến những yếu tố vừa đề cập, mà chỉ nêu thắc mắc, qua “vụ án Đồng Tâm”: Tại sao lại có đến hai… ông Trọng và hai… đảng, cả trong quản trị, điều hành quốc gia lẫn xử lý những vấn đề liên quan đến đảng viên? Lẽ nào ông Trọng và đảng có thể thản nhiên… phân thân như thế?

***

Hôm 6 tháng 9, tạp chí Luật khoa đăng “Đến cuối đời, chồng tôi vẫn tin vào Đảng” của May khiến rất nhiều người đọc ngậm ngùi, thương cảm (4). Chẳng ai bắt ông Trọng và đảng phải tin tâm sự của vợ con cụ Lê Đình Kình nhưng chuyện cụ Kình có “Huy hiệu 55 năm tuổi đảng” thì chẳng ai bịa ra được.

Mỹ Hằng (BBC News Tiếng Việt): Ông Nguyễn Đức Chung là 'mắt xích quan trọng' trong vụ Đồng Tâm?

Ông Nguyễn Đức Chung được xem là đã ra nhiều văn bản liên quan đến vụ tranh chấp đất đai kéo dài ở Đồng Tâm, cũng như việc chấp thuận chủ trương tấn công vào thôn Hoành rạng sáng 9/1/2020, theo ý kiến một luật sư.

Trao đổi với BBC News Tiếng Việt sáng 8/9, ngày thứ hai của vụ xử Đồng Tâm gây chấn động dư luận, luật sư Ngô Anh Tuấn, một trong những người bào chữa cho các bị cáo, nói:

"Có rất nhiều quyết định, văn bản của ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND TP Hà Nội liên quan đến vụ việc đất đai Đồng Tâm.''

"Đúng ra, ban đầu, vai trò ông Chung trong vụ án không nhiều. Tuy nhiên, các tình tiết trong hồ sơ vụ án thì lại nêu rất nhiều đến các quyết định, văn bản của ông Nguyễn Đức Chung, liên quan đến Đồng Tâm. Hồ sơ vụ án nêu rằng đây là các vấn đề hành chính liên quan thôi, tuy nhiên nó được nhắc đến rất nhiều. Có nghĩa là cơ quan điều tra xem đó là các chứng cứ, bằng chứng cần được xem xét.''

"Như vậy, các vấn đề có trong hồ sơ vụ án thì phải được đưa ra thẩm định công khai tại tòa. Tức là người cần phải được đưa ra để xem xét không ai khác là ông Nguyễn Đức Chung - người tham gia nhiều nhất trong vụ việc tranh chấp đất đai Đồng Tâm. Trong đó có việc ông Chung liên quan đến quyết định số 2346/KL-TTTP-P5 "Về việc thanh tra toàn diện việc quản lý, sử dụng và quá trình xử lý từ trước đến nay đối với diện tích đất khu sân bay Miếu Môn thuộc địa giới hành chính xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức", cho tới nhiều vấn đề khác, như đối thoại với dân Đồng Tâm, đến việc trả lời báo chí, v.v…''

"Như vậy, ông Chung là một mắt xích quan trọng trong việc cần làm rõ đối với vấn đề tranh chấp đất đai ở Đồng Tâm được nêu trong vụ án,'' luật sư Ngô Anh Tuấn khẳng định.

"Việc triệu tập ông Chung là điều hợp l‎ý. Tuy nhiên tòa không đồng ý,'' ông Ngô Anh Tuấn kể lại.

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2020

Bauxite Việt Nam (tổng hợp): Một số dư luận ngày đầu tiên xét xử vụ án Đồng Tâm

FB Menras André


Để Nhà cầm quyền nhớ. Họ đã có thể cản trở cuộc thảm sát.
Dưới đây là bức thư tôi đã gửi đến Đại sứ VN tại Paris vài ngày trước.


FB Trương Huy San: Đồng Tâm


Vẫn biết chúng ta đang có một nền tư pháp có rất ít khả năng cung cấp công lý; nhưng, không vì thế mà chúng ta thủ tiêu khát vọng công lý.