Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

Bùi Giáng: Ly Tao

Hình minh họa, FreePik

Giờ ngẫu nhĩ như hồng bay em ạ 
Và yêu thương như lá ở bên hoa 
Và luyến ái như tơ vàng bốn ngả 
Bủa vi vu như thoáng mộng la đà 

Em đã lại với đời về nắng ấm 
Thắm không gian thương nhớ bóng hình em 
Anh đã đợi chờ em từ lâu lắm 
Ngày đi không để lại lạnh trăng rằm 

Anh mơ ước với ngàn xuân mở rộng 
Quên não nùng sa mạc của yêu thương 
Chân cứ bước theo nhịp hồn cử động 
Em là em anh đợi khắp nẻo đường 

Em có nụ cười buồn buồn môi mọng 
Em có làn mi khép lá cây rung 
Em có đôi mắt như sầu xanh soi bóng 
Hồ gương ơi ! sao sóng lục vô chừng ! 

Con mắt ấy có gieo buồn rơi lệ 
Trên nẻo đường lạnh lẽo lối lang thang 
Môi thắm ấy mấy lần thao thức kể 
Với đèn khuya vò võ mộng khôn hàn 

Trời đất nhớ lần đầu ... năm trước .. 
Đó một lần đôi mắt đã nhìn lên 
Và trời hiểu ngày sau đôi mắt ngước 
Một lần kia sẽ còn dịp đáp đền 

Em ở lại với đời ta em nhé 
Em đừng đi. Cho ta nắm tay em 
Ta muốn nói bằng thơ bay nhẹ nhẹ 
Vào trong mơ em mộng giấc êm đềm 

Ta sẽ đặt mưới ngón tay lên mắt 
Để nhìn em qua khe hở du dương 
Vòng theo máu hai vòng tay khép chặt 
Ồ thưa em ta thấy mộng không hường. 

Bùi Giáng 
(Trích- Mưa Nguồn)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét