Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2019

Thơ Nguyễn Tường Giang

Hình minh hoạ, Christopher Furlong/Getty Images

THU


bạn bè ngồi uống rượu
nóng mùa hè đã tan
một người bâng quơ nói
vườn sau chiếc lá vàng

ở nhà N.M.H
08/23/2019
Nguyễn Tường Giang


MỘT MÌNH…


Bỗng nhiên tôi nhớ về Hà Nội
bỗng nhiên tôi nhớ phố Hàng Than
bỗng nhiên lòng tôi sầu vô hạn
và một mình, tôi khóc trong đêm

Có những nỗi buồn không nói được
những thì thầm không biết tỏ cùng ai
như buổi sáng nay tôi nhớ về Hà Nội
vì ngoài trời có mưa bụi bay

Bỗng nhiên tôi nhớ về Yên Thế
tuổi thơ tôi giấc mộng đầu đời
những anh bộ đội về trong xóm
và giặc Tây càn quét ngoài rừng

Tôi lớn lên đánh khăng đánh đáo
thả diều bay những cánh đồng rơm
ê a học ngôi đình làng ngói cổ
đêm chôn mìn đầu ngõ đất vùi nông

Bỗng nhiên tôi nhớ đầu mùa hạ
cầu Thị Nghè hai buổi đón đưa Oanh
tóc ngang vai thả bay chiều gió lộng
áo học trò đàn bướm trắng bay ngang

Bỗng nhiên tôi nhớ ngày Mẹ mất
mẹ ơi sao mẹ lại bỏ con
vẫn đứa trẻ thơ ôm vú mẹ
như lời ru vĩnh biệt ngàn năm

Có những nỗi buồn không nói được
những thì thầm không biết tỏ cùng ai
bỗng nhiên tôi hiểu sầu vô hạn
và vì sao tôi thầm khóc trong đêm…

8/23/2019
Fall church, một ngày mưa
Nguyễn Tường Giang

VÔ ĐỀ

Lá đổi màu – tranh Đinh Cường 1989

những bạn bè đã bỏ đi hết
họ ở đâu họ có gặp nhau
hôm qua thêm một lần rơi lệ
thêm một người đi dưới mộ sầu

họ bỏ đi họ đến cuối đường
con tầu hư ảo của thời gian
bao giờ tôi đến sân ga ấy
đúng đợi trông vời qui cố hương

tôi vẫn mỗi ngày qua từng con phố
lá mùa xuân vẫn xanh, hoa mùa hè vẫn đỏ
những con phố bao nhiêu thân quen cũ
những nóc nhà còn vẳng tiếng xôn xao

tôi vẫn mỗi ngày qua từng con phố
lá thu đã chớm vàng, mùa đông chờ tuyết đổ
những số nhà sao rất thân quen
tiếng hát vẫn còn, bức tranh Đinh Cường vẽ dở

anh Giang ơi sao trời còn bắt tội
một mình tôi ở lại thế gian này…

sáng thức dậy sớm, nhớ đến một người
lake barcroft, 24 tháng tám 2019
nguyễn tường giang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét