Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2019

Thích Như Điển: Những Ngày Nắng Gắt

Âu Châu nầy mỗi năm có 4 mùa rõ rệt. Đó là Xuân, Hạ, Thu và Đông. Mùa Xuân thường bắt đầu sau những tháng ngày lạnh giá của tháng Giêng, tháng Hai... Lúc ấy cây cỏ xanh tươi, cây cối đâm chồi nẩy lộc và muôn hoa đua sắc thắm. Chim đua nhau chuốt giọng trên cành, ong bướm tha hồ bay liệng đó đây để đón Chúa Xuân sang. Khung cảnh ở đây mấy mươi năm nay đều như thế. Mùa Hè bắt đầu với những đêm hầu như không bao giờ tối, và những ngày mới bắt đầu đón nhận ánh thái dương có khi từ hai hay ba giờ sáng cũng là chuyện thường tình. Nghe đâu ở Na Uy, thuộc miền Bắc của Âu Châu nầy, nhiều ngày mùa Hạ không có đêm tối. Nghĩa là khi mặt trời vừa lặn ở phía Tây thì kế đó mặt trời lại mọc lên ở phía Đông liền, khiến cho ai đó mới đến xứ nầy cũng sẽ ngỡ ngàng không ít.

Mùa Thu thì quá đẹp rồi. Có ai trong chúng ta không thích mùa Thu, dẫu cho người đó không là thi nhân đi chăng nữa, thì mùa Thu cũng sẽ mang lại không khí êm đềm của ánh trăng thanh lúc tối đến, với những chiếc lá vàng bay lờ lững trên không trung, lượn vòng nhiều lần trước khi gửi thân vào dòng nước hay mặt đất khô cằn. Vì vạn vật cũng như thiên nhiên đã trải qua một thời gian 3 tháng ít mưa hơn nắng của mùa Hạ, nên Thu đến mang cho ta bao cảm giác nhẹ nhàng, khiến cho ai đó dầu cho có khó tính đến mấy đi chăng nữa thì cũng dễ hòa nhập vào với cái lạnh nhè nhẹ thổi khắp bờ vai do gió Thu mang lại. Để rồi mùa Đông sang, những bông tuyết đầu mùa rơi lả tả đó đây, phả vào người, vào núi vào sông, vào cỏ cây vạn vật, như không chừa một ai cả. Đấy là năng lực của Đông sang. Con người thì có được sưởi ấm từ củi lửa hay máy sưởi hiện đại; nhưng cầm thú thì phải dùng trí thông minh của mình để tom góp thức ăn trong hang để dự trữ cho cả ba tháng dài. Tiếp đến là việc sinh con, đẻ cái để nối dõi dòng họ của mình. Ở Âu Châu ít có thú dữ như: Sư Tử, hổ, báo, mèo rừng, cá sấu v.v… nhưng những loài động vật cơ bản nhỏ hơn vẫn phải tìm cho mình một hang động để nương thân trong suốt thời gian 3 tháng Đông về giá buốt ấy.

Lê Hữu Khóa: Tội Phạm Học Luận Chứng (phần 1) (luận tội ác, xét tội trạng, nêu tội phạm, xử tội nhân)

LTS. Diễn Đàn Thế Kỷ rất hân hạnh nhận được bài Tội Phạm Học Luận Chứng do tác giả, Giáo sư Lê Hữu Khóa gửi đến. Đây là một bài nghiên cứu quy mô về vấn đề tội phạm, nhằm giúp mọi người nhìn ra tính chất tội phạm của đảng cộng sản trên đất nước Việt Nam suốt bảy thập kỷ qua. Vì bài khá dài, chúng tôi sẽ đăng liên tục trong nhiều kỳ.
Vài nét về tác giả Lê Hữu Khóa : Giáo sư Đại họcLille *Giám đốc Anthropol-Asie *Chủ tịch nhóm Nghiên cứu Nhập cư Đông Nam Á *Cố vấn Chương trình chống Kỳ thị của UNESCO–Liên Hiệp Quốc *Cố vấn Trung tâm quốc tế giáo khoa Paris.*Thành viên hội đồng khoa học Viện nghiên cứu Đông Nam Á*Hội viên danh dự ban Thuyết khác biệt, Học viện nghiên cứu thế giới. 
Các công trình nghiên cứu Việt Nam học của giáo sư Lê Hữu Khóa, bạn đọc có thể đọc và tải qua Facebook VÙNG KHẢ LUẬN - trang thầy Khóa.

DURKHEIM :
Khi ta nghiên cứu có những cá nhân mang đặc tính giống nhau 
là gây tội ác bằng tội phạm của mình mà ta gọi là tội nhân, 
thì ta nên có một khoa học chuyên môn để gọi tên khoa học cho nó: tội phạm học.

Định hướng khoa học luận của tội phạm học


Khoa học luận dùng khám phá khoa học để phê bình và xem xét lại các định đề cố hữu của khoa học, như vậy khoa học luận dụng diễn luận khoa học để giải luận khoa học, dùng lý luận khoa học mới để khám nghiệm lại các lập luận cũ. Nên, định hướng khoa học luận phải dựa trên phương trình luận (lý luận, lập luận, diễn luận, giải luận) để lập nên các chỉ báo, từ đó nghiên cứu, điều tra, khảo sát, điền dã về sự thật để nhận ra chân lý. Chính sự thật và chân lý sẻ mở ra một chân trời cho tội phạm học có đầy đủ nhận thức về lẽ phải:

Trần Doãn Nho: Toni Morrison, người thay đổi diện mạo của văn học Mỹ

Bà Toni Morrison, hình Brad Barket/Getty Images

Toni Morrison, phụ nữ Mỹ gốc Phi châu đầu tiên đoạt giải Nobel văn chương, vừa qua đời một cách bình an tại Trung Tâm Y tế Montefiore, thành phố New York vào ngày 5/8/2019, hưởng thọ 88 tuổi, vì bị bệnh sưng phổi. Cái chết của bà lập tức được truyền thông khắp thế giới đưa tin một cách trang trọng.

- Margalit Fox(New York Times): Toni Morrison là nhà văn đỉnh cao (towering novelist) của kinh nghiệm da đen ở Mỹ.

- Josyane Savigneau(Le Monde, Pháp): Toni Morrison, một nhà văn tự do và nổi loạn. 

- Ron Charles(Washington Post): Toni Morrisonkhông chỉ làm cho văn chương Mỹ khác đi mà còn thách đố chúng ta chống lại sự tồn tại dai dẳng của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc.

- Gene Seymour (CNN): Toni Morrison thắp sáng lối đi để dẫn chúng ta ra khỏi những hoàn cảnh rối rắm.

- Điện Élysée (Phủ Tổng Thống Pháp) ra thông cáo ca ngợi các tác phẩm của Toni Morrison được hình thành bằng những “đòi hỏi lớn về thơ ca, đạo đức và chính trị." (…) “Là một nhà văn tự do và nổi loạn, bà đã mang vào các tác phẩm của mình cũng như trong các cuộc thảo luận công cộng một tiếng nói mạnh mẽ, dấn thân, quý giá mà sẽ vẫn còn thiếu vắng ở Hoa Kỳ và thế giới.”

Nguyễn vạn An: Học Làm Tượng Đá - Ông Khách Quý (4/6)

(ảnh minh họa cho trang đẹp, dĩ nhiên không có sự so sánh với các tác phẩm của những vĩ nhân này)

Sáng hôm đó, bà Germaine báo tối nay sẽ có một quý khách. Đó là một ông viện trưởng đại học, nay đã về hưu. Ông có một biết thự gần đó. Nghe thiên hạ đồn chuyện về tụi tôi, ông muốn đến thăm. Buổi trưa, chúng tôi ngưng làm việc trong rừng, về ăn trưa ở nhà, để sửa soạn tối đón khách.

(ảnh minh họa, tượng của Jean ARP, lấy trên mạng

Về nhà, vừa ra hiên, tôi thấy có một cô người lạ đang ngắm nhìn một bức tượng bằng plâtre của tôi. Cô quay lưng về phía tôi, và đứng ngắm tượng rất lâu. Sau tôi biết cô tên là Marie, là cháu ông viện trưởng. Cô đến trước để lo cuộc tiếp đón ông tối nay.

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

Ngô Nhân Dụng: Bài học Hương Cảng cho Bắc Kinh

Hôm Thứ Sáu, 16 Tháng Tám, 2019, người dân Hồng Kông tiếp tục xuống đường biểu tình ủng hộ dân chủ, bất chấp sự răn đe của Bắc Kinh. (Hình: Manan Vatsyayana/AFP/Getty Images)

Gần hai tháng biểu tình ở Hồng Kông khiến đảng Cộng Sản Trung Hoa bối rối. Không những họ chịu bó tay không can thiệp, họ còn thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho nên Bắc Kinh chưa biết phải đối phó cách nào.

Trong khi dân Hồng Kông đi biểu tình ở tòa nhà nghị viện, ở trụ sở cảnh sát và ở phi trường, thì Trung Cộng cho chiếu hình lính tráng kéo về túc trực, với những xe nhà binh xếp hàng chờ ở Thẩm Quyến, bên kia biên giới. Dương oai diễu võ đe dọa.

Nhưng cùng trong thời gian đó, Trung Cộng cũng đưa hàng ngàn “nhà nghiên cứu” vô Hồng Kông tìm gặp những người dân địa phương thuộc đủ các thành phần. Họ gặp các giáo sư đại học, các thương gia xưa nay không bao giờ bày tỏ ý kiến chính trị, các sinh viên, nhà báo, vân vân, để hỏi những câu giản dị, như: Dân Hồng Kông muốn cái gì? Tại sao người ta lại nổi giận dữ vậy?

Trịnh Y Thư: Mùa Vu Lan, đọc lại hồi ký tù


1.


Mùa Vu Lan này, có chút thời gian thư thả, tôi lại kệ sách lấy xuống hai cuốn sách cũ ngồi đọc. Đó là hai cuốn hồi ký tù: Ánh sáng và bóng tối của nhà văn Hoàng Liên và Đại học máu của nhà văn Hà Thúc Sinh. Mặc dù đã hơn hai mươi năm trôi qua, khi đọc lại hai tác phẩm với nội dung phơi trần sự thật về chế độ lao tù cộng sản từng gây nhiều chấn động lúc xuất hiện lần đầu, tôi vẫn thấy có cái gì rất mới hiển hiện trên từng trang sách. Hai mươi năm lẻ, từ khi hai cuốn sách ra đời, là thời gian khá dài để hàn gắn nhiều vết thương, ngoại trừ vết thương của những người tù trong cuộc mà tôi biết họ phải gánh chịu cho đến chặng cuối con đường họ đi. Nhưng, dù sao chăng nữa, tôi chẳng thể nào chối bỏ được giá trị văn học cũng như lịch sử của hai cuốn sách, cảm xúc cũ mới cứ thế tràn về lây lan tâm khảm tôi.

Điều khá hiển nhiên, khi đọc hai cuốn sách này cùng lúc, là sự tương phản trong phong cách văn học, trong thể cách trần thuật và nhất là trong tâm cảnh được thể hiện của hai tác giả. Chính vì thế hiệu ứng của mỗi cuốn sách nơi người đọc không giống nhau. Đều nói về các trại giam tù “cải tạo,” đều nói về sự đối xử tàn bạo của chế độ tù, đều nói về những sự kiện nghịch lý, thậm chí phi lý, phi nhân của đời sống tù nhân cải tạo, nhưng một bên là sự chịu đựng thầm lặng, cố hết sức nuốt xuống tất cả mọi tủi hận đắng cay, cố bám víu lấy hy vọng, vẫn tìm ra cái đẹp –chiếc lá đu đủ nửa vàng nửa xanh nổi đường gân trông đẹp đẽ như một bức tranh, người tù trân trọng ghim nó lên tường căn xà lim bẩn thỉu rồi lui lại ngắm nhìn – trong lúc chờ đợi ngày về; còn một bên là sự phẫn nộ, không, đúng hơn là cơn uất hận bốc cháy bừng bừng và uất khí không có chỗ tiêu tán quay vào xâu xé tâm tư, thể xác người tù đến độ cả tâm tư lẫn thể xác hắn rách bươm. Thú thật, trong lúc đọc cuốn Ánh sáng và bóng tối, thần thái tôi khá là nhẹ nhàng, thanh thản; còn với cuốn Đại học máu, từ trang đầu đến trang cuối, lúc nào những sợi dây thần kinh trong não bộ tôi cũng căng thẳng tưởng chừng như sắp đứt.

Nguyễn vạn An: Học Làm Tượng Đá - Một Ngày Đục Đá Trong Rừng (3/6)

Từ tuần thứ hai, khi trời đẹp, chúng tôi đều vào rừng đục tượng. Sáng dậy khoảng 8 giờ. Ăn sáng thong thả. Mang dụng cụ vào xe, kéo nhau đi chợ mua đồ ăn trưa, rồi lái xe nối đuôi nhau vào rừng. Rừng rất lớn, chúng tôi mỗi người chọn một tảng đá, người này xa người kia, để được tự do làm việc, không bị ảnh hưởng của nhau.

(ảnh minh họa, lấy trên mạng)

Ngày đầu có hai người thợ chuyên môn xẻ đá đến giúp chúng tôi chọn đá, dọn dẹp cây cỏ chung quanh, đóng cọc, trèn gỗ để giữ vững các tảng đá.

Từ ngày hôm sau, thì suốt ba giờ buổi sáng và ba bốn giờ buổi chiều, tất cả mọi người đều làm việc trong im lặng. Trong rừng chỉ vang lên tiếng búa đập, gõ, lộp cộp, tiếng mài xẹt xẹt. 

Khoảng 12h30-13h, chúng tôi ngừng việc để ăn trưa. Mở đồ hộp, làm sandwiches, có khi nướng chả. Ăn xong nghỉ ngơi. Khoảng ba giờ làm việc lại cho tới chừng bẩy giờ. Tán dóc một hồi, uống chút rượu apéro, rồi rửa tay, dọn dẹp, và lục tục kéo nhau về.

Ts. Trần Thanh Ái: Tìm hiểu danh hiệu “Thế giới Thập bát Văn hào” của Trương Vĩnh Ký

Bài đã đăng trong tạp chí Xưa & Nay, số 488 tháng 10/2017

Có lẽ không ai là không thán phục thành tích học thuật của Trương Vĩnh Ký (1837-1898), từ năng lực sử dụng ngoại ngữ của ông, đến khối lượng đồ sộ tài liệu, sách vở đã biên soạn, hoặc sự uyên bác thông tuệ của học giả trên nhiều lĩnh vực. Những thành tích ấy lại được thực hiện vào nửa sau thế kỷ 19 ở Việt Nam, khi mà chữ quốc ngữ còn khá thô sơ đang dần thay thế chữ Hán, và nền học thuật hiện đại du nhập từ châu Âu vẫn còn phôi thai. Có thể nói mà không sợ quá lời rằng ngay cả trong thời đại có nhiều điều kiện thuận lợi cho việc học tập và nghiên cứu như ngày nay, khó lòng tìm ra một học giả có thể sánh với Trương Vĩnh Ký.

Tuy nhiên, nếu công chúng rộng rãi có thể dễ dàng chấp nhận những thông tin sơ lược được truyền tụng đến ngày nay về nhân vật lịch sử này, thì vẫn có những băn khoăn, nghi ngờ về một số khía cạnh trong bảng thành tích ấy, mà các nhà nghiên cứu có nhiệm vụ giải mã các bí ẩn. Việc làm sáng tỏ các góc khuất, dù kết quả ra sao, chẳng những không làm mất đi giá trị của nhân vật lịch sử, mà còn góp phần củng cố chứng cứ khoa học cho những tư liệu về Trương Vĩnh Ký. Trong bài viết này, chúng tôi sẽ tìm hiểu danh hiệu “Thế giới Thập bát Văn hào”, mà nhiều tài liệu hiện nay cho rằng Petrus Ký đã đạt được.

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2019

Trùng Dương : Từ “Rừng” Cao Ốc...

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Thế Kỷ 21

Ảnh news.zing.vn
Theo tạp chí news.zing.vn, “Trong vài năm qua, các tòa nhà chung cư mọc như nấm tại nhiều tuyến đường trung tâm ở Hà Nội [hàng trên] và TP.HCM [hàng dưới, bên trái]. Đằng sau vẻ hào nhoáng, hiện đại của hàng trăm nghìn căn hộ cao cấp là bài toán hạ tầng đến nay vẫn chưa có lời giải. Hậu quả nhãn tiền của việc chung cư mọc ồ ạt phá vỡ quy hoạch là cơ sở tầng giao thông thêm phần quá tải. Hà Nội và TP.HCM đang bế tắc trong việc tìm giải pháp giải quyết vấn đề giao thông [hàng dưới, bên phải].” Bài phóng sự bằng hình không đề cập tới hàng ngàn người dân đã trở thành vô gia cư cho những đồ án phát triển không chỉ tại hai thành phố trên mà trên toàn cõi Việt Nam. 

... tới “Cường Quốc” Dân Oan


Diễm Thi, RFA: Những việc Hà Nội cần làm khi tàu Hải Dương Địa Chất 8 quay lại!

Một lính hải quân trên tàu USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng hôm 5/3/2018.

Tàu thăm dò Hải Dương Địa chất 8 của Trung Quốc đã trở lại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa phía Nam Biển Đông của Việt Nam hôm 13 tháng 8. Lần trở lại này có sự hộ tống của những tàu Hải cảnh thuộc đội được cho là chủ lực của Trung Quốc.

Mục tiêu trở lại


Hoạt động quay lại của Tàu Hải dương Địa chất 8 và các tàu hải cảnh của Trung Quốc từng được một số chuyên gia cảnh báo.

Tiến sĩ Hà Hoàng Hợp, Nhà nghiên cứu cao cấp về lợi ích chiến lược và chiến lược quốc tế từ Viện Nghiên cứu Đông Nam Á, nói với RFA:

“Nó sẽ khảo sát tiếp vì vùng khảo sát rất rộng, đến 36 ngàn cây số vuông. Kể cả nó khảo sát rồi thì nó cũng khảo sát lại một hoặc hai lần nữa để nó đối chiếu với lần trước xem có gì khác biệt hay không. Đó là về mặt kỹ thuật. Trên cơ sở đối chiếu hai lần khảo sát nó sẽ khẳng định dưới thềm lục địa có trữ lượng dầu, khí hoặc cả dầu cả khí đủ để nó tiến hành khai thác hay không.

Nguyễn Hùng (VOA Blog): Người Việt ‘không lười’ mà sao… tệ thế?

Hình minh họa.
Đầu tháng này có thông tin không mới nhưng được hâm nóng lại bởi hội nghị "Cải thiện năng suất lao động quốc gia" hôm 7/8 tại Hà Nội. Đó là chuyện năng suất lao động của người Việt kém hầu hết người của các quốc gia trong khu vực, kể cả Lào. 

Ngay từ đầu năm nay báo chí đã dẫn nguồn cơ quan thống kê của Việt Nam mà theo đó nếu điểm năng suất của người Lào là 100% thì người Việt chỉ được gần 88% mà thôi. Còn nếu đem so với người lao động Singapore thì người Việt chỉ còn bằng một góc nhỏ, chưa tới 10%. 

Trang tin VnExpress giật tít “Phó thủ tướng: ‘Năng suất lao động thấp không phải do người Việt lười’”. Nhưng báo cũng không trích dẫn ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam nói rõ thêm tại sao ông nghĩ như vậy. Có thể ông suy bụng ta ra bụng người? Ông Đam có vẻ là người khá chuyên cần. Khi tôi gặp ông từ những năm cuối thập niên 1990, lúc ông còn chuyên về khối ASEAN ở Văn phòng chính phủ, ông nói đã có nhà cho thuê để yên tâm về tài chính mà làm trong chính trường. Nhưng khó có thể nói khơi khơi người Việt không lười. 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Những Món Quà Khốn Nạn



Tặng ảnh ông Hồ cho người già. Tặng cờ cho dân… ăn Tết. Không biết tự bao giờ, người ta nghĩ ra được những món quà khốn nạn đến thế. 

Ngày 20 tháng ̣9 năm 2016, báo Tuổi Trẻ loan tin: “Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc khẩn thiết kêu gọi “phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công.” Qua năm sau, vào cùng thời điểm, Vnexpress lại ái ngại cho hay: “Tại cuộc họp báo Chính phủ thường kỳ tháng 8, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ - Mai Tiến Dũng cho biết, Thủ tướng một lần nữa nhắc lại và yêu cầu Ngân hàng Nhà nước sớm báo cáo Chính phủ đề án liên quan tới huy động nguồn lực cho dân, trong đó có cả vàng, đô la Mỹ.” 

Cả hai “yêu cầu” cấp thiết trên – xem chừng – đều bất khả thi nên Đảng nẩy ra một cái sáng kiến thần tình để giảm chi (đỡ được đồng nào hay đồng đó) bằng cách lấy cờ và ảnh thay quà: 


Thứ Năm, 15 tháng 8, 2019

Cổ-Lũy từ Nam California: Dân Chủ Lo Ngại Tranh Luận?

Hai ngày cuối tháng Bảy ở Michigan, 20 ứng viên Dân Chủ với ủng hộ cao nhất chia làm hai nhóm lại tranh luận về những đề tài quan trọng trong tranh cử sơ bộ/primary để đi tới chọn lựa người đại diện đảng tranh cử tổng thống ở tổng tuyển cử/general đầu Tháng Mười Một 2020. Hệ thống truyền hình CNN tổ chức kỳ tranh luận này theo khuôn mẫu tranh luận Tháng Sáu do hệ thống NBC tổ chức, với bốc thăm mỗi nhóm 10 người được ủng hộ chính trị và tài chính cao nhất.

Bốc thăm tình cờ đặt hai nghị sĩ hàng đầu theo khuynh hướng tự do tiến bộ (bà Elizabeth Warren và ông Bernie Sanders) vào nhóm đầu; nhóm sau gồm người dẫn đầu phía Dân Chủ (cựu Phó Tổng Thống Joe Biden) và nhiều người da mầu. Phía Dân Chủ có thể bị bất lợi: Ở giai đoạn primary, các ứng viên đều phải nhấn mạnh khác biệt giữa mình và tổng thống tại chức, và khác biệt với ứng viên cùng đảng. Lý do chính là người cùng đảng hăng hái đi bầu ở primary muốn thấy những khác biệt. Thêm nữa, vì quá nhiều ứng viên primary họ phải gia tăng cường độ khác biệt, và gia tăng âm độ để được nghe rõ. Hậu quả từ đây là ứng viên va chạm chát chúa và tấn công lẫn nhau, trong khi Tổng Thống Donald Trump chưa có đối thủ cùng đảng.

Cựu Tổng Thống Barack Obama đã cảnh cáo ứng viên đừng “đứng thành vòng tròn bắn nhau”—ai cũng trúng đạn, trừ đối thủ chính của đảng. Sau tranh luận thứ nhì, báo chí nhận xét người thắng tranh luận không phải là ứng viên Dân Chủ mà là ông Trump; người lạc quan lại xem đây là cơ hội cho các ứng viên “thử lửa” để vững chãi hơn khi tới bầu cử chính.

CẤP TIẾN HAY ÔN HÒA?


Hai ứng viên cấp tiến hàng đầu, bà Warren và ông Sanders (đã thua bà Hillary Clinton ở primary 2016) cùng nhóm tranh luận đầu và đứng cạnh nhau trong tranh luận, nhưng thay vì cho thấy khác biệt họ lại bận đối đáp các tấn công từ phía 8 người với khuynh hướng ôn hòa. Đây cho thấy những chia rẽ và khác biệt lớn giữa hai nhóm cấp tiến và ôn hòa về chính sách, ý thức hệ và chiến lược liên quan đến các đề tài y tế, môi sinh, kinh tế và làm thế nào để lấy lại Bạch Ốc từ đảng Cộng Hòa.

Stephen M. Walt: Chiến tranh lạnh hôm qua cho thấy làm thế nào để đánh bại Trung Quốc hôm nay (Nguyễn Quang A dịch)

Chính quyền Trump đã bỏ qua sách chiến lược đã gây ra sự sụp đổ của Liên xô

Tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan, tưởng niệm lễ kỷ niệm lần thứ 750 của Berlin, duyệt đội vệ binh danh dự của Trung đoàn Hoàng gia Scotland (mặc váy) vào ngày 12-6-1987 sau khi hạ cánh xuống Sân bay Berlin Tempelhof. MIKE SARGENT/AFP/GETTY IMAGES

Các nhà bình luận thuộc nhiều loại ngày càng nói đến mối quan hệ xấu đi giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc như một cuộc “chiến tranh lạnh” mới. Như một số bạn đọc có thể nhớ lại, tôi nghĩ những sự tương tựvới sự kình địch giữa Hoa Kỳ và Liên Xô nên được nhìn với sự hoài nghi nào đó, vì có những sự khác biệt quan trọng giữa hai tình huống. Nhưng sự thận trọng giải tích không có nghĩa là chúng ta không nên thử rút ra những bài học hữu ích từ quá khứ và sử dụng chúng để cấp tài liệu cho các quyết định chính sách hôm nay. Vì sao Hoa Kỳ cuối cùng đã thắng đối thủ Soviet của nó? Những lợi thế nào đã làm cho chiến thắng có khả năng hơn, và các lãnh đạo Hoa Kỳ đã khai thác chúng như thếnào? Làm sao kinh nghiệm sớm hơn có thể giúp những người Mỹ giữ thế thượng phong với Trung Quốc trong những thập niên tới?

Đây là năm bài học quan trọng từ Chiến tranh lạnh, các bài học mà nên hướng dẫn chính sách đối ngoại Mỹ hiện thời. Báo động người làm hỏng: Tổng thống Donald Trump đã bỏ qua hay vi phạm mỗi trong năm bài học này.

Bài học #1: Đảm bảo chắc chắn bạn có các đồng minh đúng


Hoa Kỳ đã thắng Chiến tranh lạnh một phần bởi vì nền kinh tế dựa vào thịtrường của nó đã lớn hơn, đa dạng hơn, và hiệu quả hơn nền kinh tế kế hoạch hoá tập trung kiểu Soviet. Nhưng đã giúp đỡ là việc các đồng minh chính của Mỹ cũng đã giàu có hơn và hùng mạnh hơn hầu hết các nhà nước tay sai Soviet rất nhiều. Như công thức ban đầu về chính sách ngăn chặn của nhà ngoại giao Mỹ George Kennan đã nhấn mạnh, chìa khoá cho thắng lợi trong dài hạn đã là giữ “các trung tâm quyền lực công nghiệp then chốt” (tức là, Tây Âu và Nhật Bản) phù hợp với phương Tây và trật khỏi tay Soviet. Đó thật sự đã là cốt lõi của chính sách ngăn chặn (containment).

Nguyễn Quang Dy: Biển Đông khủng hoảng lần 2 - Đối đầu tại bãi Tư Chính leo thang

Biển Đông khủng hoảng lần 1 khi Trung Quốc bất ngờ hạ đặt dàn khoan HD-981 tại vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam (tháng 5-7/2014), làm Hà Nội bị sốc và quan hệ hai nước khủng hoảng. Đồng thời, Trung Quốc còn ráo riết thay đổi thực địa bằng bồi đắp và quân sự hóa các đảo/đá mà họ chiếm tại Hoàng Sa và Trường Sa, để kiểm soát Biển Đông theo “đường chín đoạn”, vi phạm trắng trợn luật biển quốc tế năm 1982 (UNCLOS).

Biển Đông khủng hoảng lần 2 khi Trung Quốc đưa tàu thăm dò địa chấn HD-8 và nhiều tàu hải giám có vũ trang vào vùng EEZ của Việt Nam gần bãi Tư Chính (từ 3/7/2019) để thăm dò địa chấn và quấy rối hoạt động khoan dầu khí của Việt Nam và đối tác. Hành động này vi phạm luật pháp quốc tế và phán quyết của PCA. Nó là bước tiếp theo sự kiện Trung Quốc dùng vũ lực đe dọa Việt Nam và Repsol (Tây Ban Nha) phải dừng dự án dầu khí tại mỏ “Cá Kiếm Nâu” (lô 136-01) và “Cá Rồng Đỏ” (lô 07-03) vào tháng 7/2017 và 3/2018.

Tháng 5/2014 và 7/2019 đã đánh dấu hai bước ngoặt làm thay đổi bức tranh địa chính trị tại Biển Đông. Ngày 8/8/2019, theo các nguồn tin quốc tế, Trung Quốc đã rút tàu HD-8 về đá Chữ Thập (tại Trường Sa). Nhưng giới phân tích cho rằng đây chỉ là rút tạm thời để tiếp nhiên liệu chứ không phải rút hẳn, vì họ vẫn để lại tàu hải giám tại bãi Tư Chính. Thật là ngây thơ và hồ đồ nếu cho rằng Trung Quốc sẽ rút tàu HD-8 về trước phản ứng cứng rắn của Việt Nam và dư luận quốc tế. Theo VOA (13/8/2019) tàu HD-8 đã quay trở lại bãi Tư Chính. (Hải Dương 8 quay trở lại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, VOA, August 13, 2019).

Khủng hoảng lần 2


Biển Đông khủng hoảng lần 2 không còn là tranh chấp chủ quyền biển đảo và tài nguyên dầu khí như trước, mà đây là hành động xâm lược bằng lực lượng hải giám có vũ trang của Trung Quốc. Họ muốn biến vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam thành “khu vực tranh chấp” theo chiến lược “vùng xám” (grey area) và “tam chủng chiến pháp” (three warfare doctrine). Trung Quốc không chỉ bắt nạt Việt Nam mà còn thách thức cộng đồng quốc tế.

Phạm Chí Dũng: Chính thể VN có chính danh trong vụ Bãi Tư Chính?

Hình ảnh tuần duyên Trung Quốc và bản đồ khu vực Bãi Tư Chính trên Biển Đông. (Ảnh chụp màn hình Thanh Niên)

Ghi nhận duy nhất về tính chính danh của chính thể độc tài ở Việt Nam trong cuộc khủng hoảng Bãi Tư Chính lần 3 chỉ là động thái của Bộ Ngoại giao Việt Nam: trong một lần quá hiếm muộn của lịch sử quan hệ gấu ó Việt - Trung, cơ quan cấp bộ này đã hai lần liên tiếp gửi công hàm phản đối Trung Quốc về vụ tàu Hải Dương 8 xâm nhập Bãi Tư Chính và vụ Trung Quốc tổ chức tập trận ở Hoàng Sa.

Nhưng những đặc trưng còn lại của đảng CSVN đều thiếu hẳn tính ‘công chính’.

Cho tới nay và mặc dù đã phục hồi sức khỏe, đã tiếp đón các quan chức ngoại giao nước ngoài và xuất hiện đó đây trên cương vị chủ tịch nước, nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn không hề hé răng về vụ Bãi Tư Chính. Tình trạng ‘cấm khẩu’ quá yếm thế như vậy khiến người ta liên tưởng lại vụ Hải Dương 981 vào năm 2014: năm đó đã dậy lên rất nhiều đồn đoán rằng Nguyễn Phú Trọng đã có đến hai chục lần gọi điện đến Bắc Kinh cho Tập Cận Bình để thương thảo về vụ rút giàn khoan Hải Dương 981, nhưng họ Tập đều kiêu ngạo từ chối tiếp chuyện. Rốt cuộc, Hải Dương 981 đã chỉ rút bởi thế chủ động rút của Trung Quốc sau hơn hai tháng trời hành hạ‘đảng em’ Việt Nam và con dân nước Việt.

VOA Tiếng Việt: Thương chiến Mỹ-Trung làm hồi sinh Vành đai-Con đường của TQ?

Tư liệu - Tuyên truyền của chính phủ quảng bá k ếhoạch "Vành đai và Con đường" mang dấu ấn của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, bên ngoài một ga tàu điện ngầm ở Bắc Kinh, ngày 28 tháng 8, 2018.

Cuộc chiến tranh thương mại của Tổng thống Donald Trump đang giúp hồi sinh Sáng kiến Vành đai-Con đường của Trung Quốc, theo nhận định của một ngòi bút bình luận trên Bloomberg, sau một năm đối diện với những hoài nghi về những dự án phát triển cơ sở hạ tầng khổng lồ của Bắc Kinh trên khắp thế giới.

Trung Quốc đang đẩy mạnh kế hoạch đầy tham vọng nhằm “tăng cường kết nối khu vực và chào đón tương lai tươi sáng hơn.” Nhưng nhiều người lập luận rằng Trung Quốc đang nỗ lực thống trị toàn cầu bằng một mạng lưới giao thương với nước này là tâm điểm, trói buộc các nước tham gia vào những “bẫy nợ” với những khoản vay giá rẻ.

Trong một bài bình luận đăng ngày 13 tháng 8, Shuli Ren, cây bút chuyên về các thị trường Châu Á của trang tin kinh tế-tài chính Bloomberg, ghi nhận trong nửa đầu năm nay, dữ liệu của Bộ Thương mại Trung Quốc cho thấy Bắc Kinh đã kí kết khoảng 64 tỉ đô la hợp đồng mới, chủ yếu trong lĩnh vực xây dựng, tức là tăng 33% so với năm 2018.

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2019

Ngô Nhân Dụng: Tại sao Hồng Kông không thành Thiên An Môn?

Du khách vật vạ tại phi trường Hồng Kông hôm Thứ Hai, 12 Tháng Tám. (Hình: AP Photo/Kin Cheung)
Dân Hồng Kông mới gửi một thông điệp hình ảnh cho dân chúng Trung Hoa lục địa: Vô Úy! Không có gì phải sợ hãi. 

Sau hơn hai tháng biểu tình và xung đột với lực lượng cảnh sát dùng dùi cui và hơi cay, dân biểu tình đã khiến phi trường phải đóng cửa suốt ngày Thứ Hai. Đây là lần đầu tiên một phi trường thuộc lãnh thổ Trung Quốc phải đóng cửa, vì dân Hồng Kông tỏ thái độ phản đối hành động của cảnh sát tại sân ga xe lửa ngày Chủ Nhật. Họ tiếp tục chống cự cảnh sát trong ngày Thứ Ba với những chai nước bằng plastic. 

Nhiều người đã lo lắng chính quyền Cộng Sản Trung Quốc sẽ mạnh tay. Quân đội Trung Cộng đồn trú còn bất động nhưng đã thị uy, tuyên bố có thể can thiệp ngay sau ngày 21 Tháng Bảy khi dân biểu tình ném bùn vào huy hiệu nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ở trụ sở. Họ còn cho chiếu video cảnh lính tráng đàn áp một đám người đóng trò biểu tình. 

Ngày Thứ Hai khi phi trường tê liệt, quân lính Trung Cộng kéo đến sát biên giới giữa Hồng Kông và Thẩm Quyến. Thế Giới Thời Báo, thuộc đảng Cộng Sản, ở Bắc Kinh đã gọi những người Hồng Kông biểu tình là bọn “tạo loạn” và nói rằng họ đang “tự hủy” vì “chơi với lửa,” đe dọa sẽ gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Một phóng viên tạp chí này bị nhận diện khi dân biểu tình hỏi giấy tờ; rồi trói anh ta lại với hành lý bằng băng nhựa, ngăn cản không cho ai đánh anh ta, khoác vào anh chiếc áo T-shirt với hàng chữ “Tôi yêu cảnh sát Hồng Kông;” cho đến khi anh được cảnh sát giải cứu. 

NguyenTrangNhung: Trường quốc tế là gì?

Hình: Trường quốc tế Gateway (Nguồn: Internet)
Câu hỏi này được người viết đặt ra sau vụ trường quốc tế Gateway, với những thông tin báo chí cho hay tên gọi 'quốc tế' là do trường tự đặt.[1]

Không có một câu trả lời rõ ràng và thống nhất cho câu hỏi này, tuy nhiên, ít nhất có một vài tiêu chí để phân định hay nhận diện một trường quốc tế.

George Walker, nguyên tổng giám đốc của tổ chức Tú tài Quốc tế (International Baccalaureate, IB) cho chúng ta biết các tiêu chí như vậy qua bài viết 'What is an international school?'.[2]

Hãy bắt đầu từ lịch sử của các trường quốc tế và sau đó là các tiêu chí cho trường quốc tế, theo sự dẫn dắt của Walker:

· Vào năm 1924, hai trường đầu tiên trên thế giới có tên gọi 'quốc tế', một ở Geneva, Thụy Sỹ, và hai ở Yokohama, Nhật Bản, đã mở cửa. Trước đó, một số thử nghiệm về giáo dục quốc tế đã ra đời song tồn tại không lâu. Thế nhưng, hai trường ở Geneva và Yokohama đã phát triển nhanh chóng và ngày nay vẫn lớn mạnh.

Thảo Vi: Vì sao 7 đại diện hiệp hội ngành nghề phản đối việc tăng lương và giảm giờ làm việc?

Bảy hiệp hội ngành nghề vừa cùng ký tên gửi kiến nghị đối với nhiều vấn đề khẩn thiết liên quan đến những phương án đề xuất trong dự thảo sửa đổi Luật Lao động, dự kiến sẽ thông qua vào kỳ họp Quốc hội cuối năm nay.


“Nếu giảm từ 48 giờ/tuần hiện nay xuống 44 giờ/tuần, đương nhiên các doanh nghiệp sẽ phải tăng thêm chi phí cho 4 giờ/tuần từ thời gian làm việc bình thường sang trả lương theo giờ làm thêm tối thiểu 150%; 200%; 300% đơn giá tùy theo ngày làm thêm. Đối với một doanh nghiệp quy mô 2.000 lao động sẽ phải trả thêm khoảng 5 tỷ đồng/năm”. Ông Trương Đình Hòe, Tổng Thư ký Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản Việt Nam (VASEP), dự báo. 

Bà Nguyễn Thu Dung, chủ tịch công đoàn ở một phân xưởng chế biến cá tra xuất khẩu ở công ty A.Đ.D (khu công nghiệp Thốt Nốt, Cần Thơ) nói rằng trong các chính sách lao động hiện nay, dường như phía nhà chức trách muốn ‘làm đẹp chế độ’. 

“Người ngoài nhìn vào cứ tưởng công nhân tụi tui được Đảng và Nhà nước hết mức chăm sóc qua những chính sách. Thật ra toàn là buộc các chủ doanh nghiệp phải xuất ‘tiền tươi’ để khoác bộ áo mỹ miều giả tạo cho chính sách. Bởi nếu thiệt bụng vì người lao động, cần phải hiểu sức chịu đựng của các ông, bà chủ tư nhân đến đâu?. Họ đã phải cam chịu nhiều khoản chi không tên kiểu ‘bì thư hiếu hỉ’, giờ lại gánh thêm khoản phải làm đẹp chế độ bằng chế độ lương, bổng, giảm giờ làm việc… 

BBC tiếng Việt: 10 trí thức Việt Nam biểu tình chống TQ: 'Thêm ngọn lửa nhỏ'?

Các nhân sỹ trí thức biểu tình trước ĐSQ Trung Quốc tại TP Hồ Chí Minh hôm 10/8
Cuộc biểu tình hôm 10/8 trước cổng ĐSQ Trung Quốc thu hút khoảng 10 nhân sỹ trí thức, trong đó có GSTương Lai, GS Hoàng Dũng, các ông Lê Công Giàu, Tô Lê Sơn, Hà Thúc Huy, Huỳnh Tấn Mẫm , Võ Văn Thôn… 

Theo tường thuật của GS Hoàng Dũng trên mạng xã hội, cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc mang tàu tới Bãi Tư Chính của Việt Nam hôm 10/8 không bị ngăn cản, không có bắt cớ. Chỉ có một cảnh sát trẻ tuổi, 'má còn lấm tấm mụn cám' tới nhắc nhở rằng "Chuyện chống Trung Quốc để nhà nước lo." 

Các nhân sỹ chủ yếu trong độ tuổi U90, U80, U70 mang theo biểu ngữ với dòng chữ ''Đả đảo Trung Quốc xâm lược.'' Mọi người hô lớn: "Đả đảo Trung Quốc xâm chiếm biển đảo Việt Nam", "Đả đảo Trung Quốc xâm lược", "Trung Quốc rút ngay ra khỏi biển đảo Việt Nam!" 

Trả lời BBC hôm 13/8, GS Hoàng Dũng một trong những người tham gia biểu tình hôm 13/8, nói: 

"Một cuộc biểu tình nhỏ như vậy, để nói có hiệu quả lớn lao không thì tôi phải nói là không có, nhưng chắc chắn góp một tiếng nói rằng người Việt không không bao giờ nguôi ý chí chống xâm lăng. Nhà nước có thể tính toán này hay kia để có thể nhân nhượng hoặc lùi bước, nhưng người dân Việt Nam không như vậy." 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Hồng Kông & Budapest



Hãy cho anh khóc bằng mắt em
Những cuộc tình duyên Budapest
Thanh Tâm Tuyền

Ngày qua, trên trang FB của Ngô Nhật Đăng có ghi lại đôi dòng chữ ngắn về “một linh mục người Hungary bị bắt đưa đi Siberia năm ông 90 tuổi thì Liên Xô sụp đổ ông mới được thả và quay về Budapest, một nhà báo hỏi về những người Soviet, ông trả lời : “Tôi đang ở đây mà họ thì đâu rồi.” 

Vị linh mục này, có lẽ, bị bắt trong “Cuộc Nổi Dậy 1956 Ở Hungary”– The Hungarian Revolution of 1956.Về sự kiện này, nhà báo Trần Khải có đôi câu tóm lược:

Những ngày cuối tháng 10 và đầu tháng 11 năm 1956. Đất nước Hungary đang bị cai trị bởi một chính phủ bàn tay sắt do Liên Xô dựng lên. Nhà văn, sinh viên và rồi toàn dân xuống đường đòi tự do. Đó là cuộc nổi dậy Hungary 1956. Khởi đầu là nhà văn, và rồi sinh viên, và rồi toàn dân xuống đường, khởi sự bùng nổ cuộc nổi dậy toàn quốc. Và rồi nhiều ngàn xe tăng Liên Xô tiến vào… 

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019

Lê Phan: Chuyện gì xảy ra khi thế giới không còn trông cậy được vào Mỹ?

Trước sự “thờ ơ” của Tổng Thống Trump, lãnh tụ Bắc Hàn Kim jong Un tha hồ “làm mưa làm gió” bằng các vụ bắn thử hỏa tiễn gần đây. (Hình: AP Photo)

Hồi tôi còn ở tù, hay nói theo giọng của chế độ Hà Nội là đi “học tập cải tạo,” có một trong những anh cai tù thích thuyết giảng về chính trị. Mở miệng ra là anh nói đến “con sen đầm quốc tế.” Chúng tôi bấm bụng cười nhưng tuy anh công an dốt nát nói lầm, quả thật vai trò “sen đầm” vô cùng quan trọng. 

Suốt từ Đệ Nhị Thế chiến, trải qua hết Cuộc Chiến Tranh Lạnh, thế giới đã có một điều chắc chắn, một sự an tâm vì sự có mặt của Hoa Kỳ. 

Sau Chiến Tranh Lạnh là giai đoạn ổn định và phồn thịnh nhất khi thế giới sống trong điều mà một số sử gia gọi là Pax Americana (Hòa Bình Hoa Kỳ). Ngay cả đến những quốc gia có thời mạt hạng như Việt Nam hay Trung Cộng cũng dần dà phát triển, một phần nào dưới sự che chở của sức mạnh Hoa Kỳ. 

Điều tâm niệm của các nhà lãnh đạo ngành an ninh quốc phòng Hoa Kỳ trong suốt giai đoạn đó là “niềm tin.” Cái ý tưởng là nếu Hoa Kỳ muốn duy trì vai trò của siêu cường quan trọng nhất và là cảnh sát thế giới, thì những hứa hẹn quốc tế của Hoa Kỳ phải rõ ràng và đáng tin cậy. Đó chính là vai trò “sen đầm” (phiên âm từ chữ gendarme tiếng Pháp) của Hoa Kỳ. Không có sự tín nhiệm đó, họ lý luận, sẽ khiến cho bạn bè và kẻ thù rối trí. Và rối trí sẽ dẫn đến tính toán sai, nâng nguy cơ chiến tranh. 

Diễm Thi, RFA: Đảng CSVN đã làm được gì cho dân?

Một người đạp xích lô đi qua biểu tượng búa - liềm ở Hà Nội. AFP

Đảng Cộng sản Việt Nam phản ứng ngày càng yếu ớt trước những hành động xâm lấn ngày càng hung hăng của Trung Quốc, mà điển hình là vụ Bãi Tư Chính vừa qua. Người dân trong nước nghĩ gì về vai trò của Đảng, họ hồ nghi về việc Đảng của dân và vì dân? 

Tính “chính danh” của Đảng Cộng Sản 


Đảng cộng sản (ĐCS) Việt Nam là đảng cầm quyền duy nhất tại Việt Nam được đảm bảo bằng Điều 4 Hiến pháp năm 1980, khẳng định “Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. 

Điều 4 Hiến pháp Việt Nam 1992 sửa đổi trên cơ sở điều 4 Hiến pháp 1980, chỉ bỏ đi từ “duy nhất” sau khi chủ nghĩa cộng sản Đông Âu sụp đổ. Việc bỏ đi từ “duy nhất” không làm nhẹ đi sự lãnh đạo độc quyền của ĐCS ở một nước mà khái niệm đa đảng không được chấp nhận. Phó Giáo sư - Tiến sĩ Mạc Văn Trang, một đảng viên đã từ bỏ đảng từng chia sẻ với RFA: 

“Sự phát triển của xã hội loài người thì như chúng ta đều biết, nước nào đa nguyên, có đảng đối lập, tam quyền phân lập, thì họ sẽ phát triển nhanh và bền vững, dân trí, nhân quyền, nhân cách con người ngày càng được nâng cao. Ngược lại các nước độc tài toàn trị về hình thức ngắn hạn thì thấy có vẻ ổn định, nhưng về lâu dài thì không bền vững được. Thứ hai là không có tự do thì làm gì có sáng tạo. Không được tự do suy nghĩ, tự do sáng tạo, tự do biểu đạt thì xã hội không thể phát triển được.” 

Trân Văn (VOA Blog): Chẳng lẽ tất cả đều… thật?



Tuần này, sự kiện bé Lê Hoàng Long, 6 tuổi, học sinh trường Tiểu học Quốc tế Gateway chết vì bị bỏ quên trên xe đưa đón học sinh đã trở thành một trong những chủ để chính cả trên mạng xã hội lẫn trên hệ thống truyền thông chính thức ở Việt Nam. 

Tập đoàn Giáo dục Quốc tế (Edufit) – chủ đầu tư hệ thống trường phổ thông liên cấp Gateway – đã trở thành đối tượng bị công chúng mổ xẻ. Dựa trên những dữ liệu chính thức, người sử dụng mạng xã hội chuyển cho nhau xem nhiều thông tin… 

Edufit có trụ sở chính đặt tại tỉnh Thái Bình với bốn cổ đông sáng lập là Trần Thị Hồng Vân (nắm giữ 35,7% cổ phần), Trần Thị Hồng Hạnh (nắm giữ 35,7% cổ phần), Trần Thị Huyền (nắm giữ 14,3% cổ phần), Nguyễn Thị Xuân Trang (nắm giữ 14,3% cổ phần) (1). 

Cả bốn cổ đông sáng lập chỉ mới ngoài 30 nhưng hết sức giàu có, chỉ trong vòng hai năm (từ 2017 đến nay), vốn đầu tư cho Edufit đã tăng từ 20 tỉ lên 150 tỉ. Hệ thống Gateway đã có hàng chục cơ sở ở nhiều tỉnh, thành phố. Chỗ nào cũng được xem là đắc địa 

Tàu khảo sát gây xung đột Biển Đông: nó là cái gì? (An Viên dịch)


Cách Bắc Kinh sử dụng những con tàu dân sự gây rối, được xem là chiến thuật hoàn hảo của nước này, nhưng điều này liệu có chấm dứt, khi Mỹ đang xem xét coi nhóm tàu “dân sự” gây rối kiểu này là đang thực hiện một hành vi tương tự tàu quân sự?


Trung Quốc hiện sở hữu hạm đội tàu nghiên cứu đại dương lên đến 54 chiếc, và nhiệm vụ của nó là mở rộng vùng lãnh hải của quốc gia này. Mặc dù mang tiếng vì mục đích khoa học, nhưng đội tàu này lại được cho rằng, nó đang tìm cách thu thập thông tin tình báo và thực hiện hoạt động trinh sát. 

SCMP mới đây đăng tải bài viết mô tả về hạm đội tàu “mở rộng chủ quyền lãnh hải” này của Bắc Kinh. 

Tàu khảo sát Haiyang Dizhi 8 (Hải Dương 8) đã gây ra sự kiện “đấu nước”, khi đi vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Và sau cuộc đối đầu căng thẳng kéo dài một tháng giữa Trung Quốc và Việt Nam, tàu này đã rời khỏi vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam vào thứ Tư. 

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

VĂN TẾ đọc trong lễ khai giảng khóa Huấn luyện và Tu nghiệp Sư phạm do Ban Đại diện các Trung tâm Việt ngữ Nam California tổ chức (kỳ thứ 31, ngày 9, 10, 11tháng 8 năm 2019)



Năm Kỷ Hợi 2019, tháng 8, ngày 9 dương lịch, tại thành phố Garden Grove, tiểu bang California, Hoa Kỳ,
Trước anh linh quốc tổ và tiền nhân,
Chúng con, thầy cô giáo các trường dạy tiếng Việt tại hải ngoại
Đồng thành kính dâng lời nguyện cầu:

Cây có gốc mới ngọn cao, nhánh mạnh
Nước có nguồn mới bể rộng, sông sâu

Dân Việt Nam dù phân tán năm châu
Dòng Hồng Lạc vẫn trung kiên một Tổ.

Kính thưa:

Nước Việt bốn ngàn năm hoa gấm, công tiền nhân nối bước chưa quên, 
Dân Nam gần trăm triệu tinh anh, đài thế giới chen vai vẫn sáng.

Tiếng ta vốn du dương uyển chuyển, âm nhịp nhàng cao thấp sáu thanh,
Văn ta từng chải chuốt thanh tao, vẻ diễm lệ bừng tươi bao áng.

Lê Hữu: Mái hiên trăng của Trần Huy Sao



Ta với Trăng cùng trọ mái hiên

“Tôi thích câu thơ ấy,” tôi nói với anh Trần Huy Sao như vậy. 

Còn phải kể thêm nữa những bài thơ, những câu thơ trăng nào của anh. 

Chân bước đi, lòng còn ngoảnh lại
Trăng mười phương chỉ nhớ phương này

Bầu trời nào cũng chỉ một bầu trời, vầng trăng nào cũng chỉ một vầng trăng, vậy mà Trần Huy Sao, con người nghệ sĩ ấy, những đêm trăng sáng ngước nhìn trời, thấy trăng viễn xứ phương này lại mơ về bóng trăng soi phương nào.

Tôi không rõ có thi sĩ người Việt nào yêu trăng đến độ chỉ làm thơ về trăng, thế nhưng tôi đặc biệt thích những bài thơ trăng của Trần Huy Sao. Kể ra không hết, những bài thơ nói về một quê hương kỷ niệm, về một thời tuổi trẻ, một tình yêu đầu và những ngày vui mơ hồ trong trí tưởng. Trong đó, bao giờ cũng có hình ảnh những đêm trăng lung linh của một mùa trăng cũ. 

Hiên trước trăng lên cao
Hiên sau mây trốn núi
Ta giữa trời hư ảo
Nhìn trăng xiết ngậm ngùi

Trước sân hoa cúc nở
Vàng mượt dòng trăng xa
Hỏi ai lòng không nhớ
Mùa trăng xưa, quê nhà
(Trăng Ngũ Ngôn)

Nguyễn Vạn An: Học Làm Tượng Đá : Bài Học Đầu Tiên (2/6)

Hôm đầu, dọn đồ đạc xong, chúng tôi đi dạo, theo bờ một giòng suối. Mọi người lần lượt tự giới thiệu. Không khí rất thân tình. Tôi kể cho bà Germaine là tôi đã vẽ nhiều nhưng chưa bao giờ làm tượng đá. Bà nói ai cũng có lần đầu, và khuyên tôi hãy làm thử bằng đất cho bà và các bạn xem, mọi người sẽ bàn bạc giúp ý kiến cho. Sau đó cứ bạo dạn mà làm. Cái đẹp xấu không quan trọng, vì quan niệm đẹp xấu không phải là sở hữu của một người nào cả.

(ảnh minh họa, lấy trên mạng)
Bà nói :”Ngày mai An muốn làm gì ?”. Tôi trả lời : “Không biết !”. Lúc đó, tôi thấy mấy hòn sỏi to gần bằng nắm tay, bóng nhoáng tròn trịa, thích lắm, nhặt đem về, cũng không biết để làm gì. Bà bảo : “Tại sao An không tập làm tượng một hòn sỏi ?". Tôi cười, tưởng là bà nói đùa.

Nguyễn Hoài Vân: Sự chết và người y sĩ


Sự chết ... Vực sâu không đáy mà mọi dòng đời đều phải trôi đến ...


“TÔI MUỐN CHẾT” : MỘT THÔNG ĐIỆP CẦN ĐƯỢC DIỄN DỊCH


Trong đa số trường hợp, khi bệnh nhân nói với Y Sĩ : “Tôi muốn chết”, thì người ta phải diễn dịch lại là :“tôi không muốn phải chịu đau đớn, khổ sở nữa”. Tìm sung sướng, tránh đau khổ, là nguyện vọng tự nhiên của mọi loài hữu cảm. Người ta có thể đi tìm sự chết vì thất tình, thua bạc, vỡ nợ, thi trượt, và hàng trăm nguyên do có vẻ vớ vẩn khác, khi mà, theo nhận định chủ quan của đương sự, những nguyên do ấy đem lại một sự khổ đau to lớn hơn lạc thú có thể mong chờ được nơi sự sống. Người bệnh nặng, phải chịu nhiều đau đớn, kể cả đau đớn gây nên bởi việc trị liệu (điển hình là việc thay băng hàng ngày cho những mảng lở loét gọi là escarres, hay mỗi giờ phải bị chọc ống vào phế quản để hút những đàm thấp ứ đọng...), có thừa nguyên do để đi tìm sự chết. Tuy nhiên, khi nhận ra được rằng họ “muốn chết” tức là “muốn đỡ đau khổ”, thì bổn phận của Y Sĩ là phải nỗ lực làm giảm đau cho người bệnh (thí dụ chích một liều morphine phụ trội mỗi khi thay băng escarre, dùng morphine bằng ống tiêm điện do người bệnh tự điều chỉnh, dùng Tricycliques, carbamazépine, clonazepam, v.v...) đồng thời làm giảm bớt những khổ sở khác trong đời sống bệnh tật của họ như : buồn nôn, ngứa, khó thở, đại tiểu tiện không thông, hoặc ngược lại tiêu tiểu bừa bãi, nuốt không được, mùi hôi thối do lở loét, chứng mất ngủ, lo lắng, v.v... Khi đó, có nhiều hy vọng đòi hỏi “muốn chết” sẽ tự nó tiêu tan. Người bệnh sẽ ra đi khi mà họ phải ra đi... (1)

Phi Vân: Tiếng Hò Trong Đêm Vắng

Tác giả tên thật là Lâm Thế Nhơn, sinh năm 1917 trong một gia đình trung lưu ở Cà Mau. Ông là một nhà văn kiêm nhà báo, từng cộng tác với hầu hết các nhật báo, tuần báo, tạp chí ở miền Nam từ cuối thập niên 1930. Tập phóng sự Đồng Quê của ông đã đoạt giải nhất cuộc thi văn chương của Hội Khuyến Học Cần Thơ năm 1943. Bài Tiếng Hò Trong Đêm Vắng dưới đây trích từ tác phẩm này.


“Thầy ơi thầy, dậy mà nghe con nhỏ nó hò!”

Tôi giật mình giụi mắt hỏi anh chèo: “Tới đâu rồi anh?”

- Dạ, vừa qua khỏi vàm Rạch Bần!

Tôi chồm ra ngoài nhìn cảnh vắng. Bên vàm, hàng dừa nước âm u lâu lâu thấy le lói một ánh đèn; bên bờ kia thỉnh thoảng nghe tiếng chày giã gạo, tiếng chó sủa đêm.

Đêm nay chỉ có vành trăng hai mươi, nhưng sao đầy trời góp ánh sáng lại làm cho cảnh vật thêm ảo huyền thơ mộng.

Một làn gió nhẹ thoảng qua, tâm hồn tôi thêm khoái sảng.

Vẳng xa, những giọng phù trầm êm ả của một điệu hò mê ly, đặc biệt chốn đồng quê, rõ lần trong lặng lẽ.

- Anh chèo ơi, lơi mái đợi họ lại gần, đi cho có bạn và nghe hò chơi anh!

- Xin lỗi thầy, nghe giọng hò của “con nhỏ”, tôi đã rụng rời, lơi mái tự nãy giờ. Thế nào tôi cũng lên tiếng.

- Anh cũng biết hò nữa sao?

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2019

Ngô Nhân Dụng: Trump – Tập ăn miếng trả miếng

Bộ Thương Mại Trung Cộng ra lệnh các doanh nghiệp nhà nước không mua nông sản Mỹ nữa. Trong khi, bán nông phẩm cho Trung Quốc là mối quan tâm của Tổng Thống Trump. Trong hình, nông dân trữ đậu ở trang trại tại Scribber, tiểu bang Nebraska. (Hình: Johannes EiselE/AFP/Getty Images)

Tổng Thống Donald Trump tin rằng quan hệ thân tình giữa cá nhân những người lãnh đạo sẽ đem lại hiệu quả tốt trong việc bang giao. Ông nói đến ông Kim Jong Un với lời lẽ kính trọng, dù trước đây khi chưa giao thiệp từng đặt tên chủ tịch Bắc Hàn là “Thằng Phi Đạn.”

Lần đầu mới gặp ông Trump đã khen ngợi ông Kim là người yêu dân yêu nước và hai người “yêu nhau” (falling in love). Ông khen ông Kim Jong Un gửi những bức thư “tuyệt đẹp” (beautiful letters). Gần đây ông nói ông Kim cho thấy có “viễn tượng tuyệt đẹp” (beautiful vision) cho đất nước của mình.

Sau khi ông Kim cho bắn mấy phi đạn vừa rồi, ông Trump vẫn bỏ qua, tuýt rằng “Chủ Tịch Kim chắc không muốn làm thất vọng bạn của ông ta, Tổng Thống Trump” (Chairman Kim … does not want to disappoint his friend, president Trump). Cùng ngày 2 Tháng Tám, ông nhắc lại lần nữa, cộng thêm lời ca ngợi, trong một tuýt khác: “Chủ Tịch Kim không muốn vi phạm tấm lòng tin tưởng khiến tôi thất vọng… triển vọng của đất nước Bắc Hàn, dưới sự lãnh đạo của Kim Jong Un, sẽ vô giới hạn” (North Korea… potential as a Country, under Kim Jong Un’s leadership, is unlimited).

Thơ Ngô Nguyên Dũng

một mình trong quán cà phê
trong phố tàu ở Sài gòn
tôi uống nỗi tĩnh lặng của thời gian


Ngô Nguyên Dũng


trốn cái oi bức nhiệt đới
và tiếng giao thông nhốn nháo
trưa nắng trong một quán cà phê ở tầng ba.
trong góc phố trung hoa
ở Sài gòn. hít thở những vết tích
và uống nỗi tĩnh lặng của thời gian. vướng vất
trong những nhánh trà với hương vị rau thơm
trong tách sứ.
xưa cũ và hư hao
những ký ức.

Nguyễn Lê Hồng Hưng: Xứ Đen Và Phượng Đỏ

Hình minh hoạ, ML

Chiều đi trên đoạn đường hướng về phố núi, dưới triền đồi của hải đảo Tenerife. Ngoài kia là biển và bên trong là khu phố với những dãy chung cư cao tầng và những ngôi nhà thâm thấp, màu trăng trắng, từ xa nhìn vào thấy khu phố như nằm dựa vô ba bên vách núi và mặt ngoài hướng ra biển. Tôi cắm cúi đi tới dưới tàn của một hàng cây mà tôi hổng hay, chợt thấy bông gì rụng đỏ trên đường. Ngước mặt ngó lên, thấy chen trong tàn lá lốm đốm một vài màu đỏ. Tôi dừng chân và bước thụt lùi ra khỏi hàng cây để ngước mặt lên nhìn cho rõ. Trên nền trời màn mây trắng mỏng che kéo ngang làm màu xanh của nền trời nhợt nhạt. Trong ánh sáng nhẹ nhàng của buổi chiều, trên những tàn lá xanh xanh, vàng vàng hực lên một màu đỏ lói. Lòng xôn xao, xúc động, tôi hô: 

– Oh, flamboyant! 

Quê hương tôi là một thị trấn ven biển, thuộc tỉnh Cà Mau ở cuối miền nước Việt, nơi đó chỉ có rừng mắm, rừng đước và cây cối tạp nhạp. Ngoài bông lục bình, bông súng, bông bí, bông điên điển và bông so đũa... những loại bông dân dã ấy đã đi vào thơ ca và màu sắc cũng rất đẹp, nhưng đặc biệt là ca dao, hò hát về một loại bông thường kèm theo một món ăn ngon hơn là để ngắm, nhìn cho sướng mắt. 

Nguyễn Vạn An: Học Làm Tượng Đá : Gặp Nhau (1/6)

(tên các nhân vật đã được đổi đi. Ảnh minh họa lấy trên mạng)

Ngay những năm đầu ở Pháp, tôi đã thích hội họa. Hồi đó nghèo, tôi ghi tên học bằng thư từ (cours par correspondance). Thầy trò chỉ viết cho nhau, nhưng ông thầy khen tôi lắm, nói là tôi có khiếu, nếu chăm chỉ thực tập, sau này có thể trở nên một họa sỹ. Nhưng tôi học được có hơn một năm, đến mùa thi thì bỏ.

Nhiều năm sau tôi tình cờ gặp một bà là thầy dạy điêu khắc trên đá. Cuộc gặp gỡ này đã cho tôi một cuộc phiêu lưu rất thú vị.

Bây giờ xin kể từ đầu.

Gặp nhau


Hồi đó,đã gần xong đại học, tôi bắt đầu nửa đi học, nửa đi làm, nên đã bỏ học xá, ở nhà riêng, có xe hơi, và tiền nong lẻng xẻng. Tôi có một người bạn thân, hiền như bụt. Mỗi hè nghỉ tới hai tháng, hai đứa lái xe đi lang thang miền nam xứ Pháp. Miền quê vùng nam Pháp rất đẹp, cây cối xanh tươi, vườn tược bát ngát, khí hậu ấm áp, đời sống thanh bình.

(hình minh họa, lấy trên mạng)

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2019

Hoài Hương-VOA: Biển Đông: Liệu Việt Nam có thể dựa vào Nga?

Một nhân viện Rosneft Vietnam trên giàn khoan Lan Tây ở ngoài khơi Vũng Tàu. Ảnh chụp ngày 29/4/2018. REUTERS/Maxim Shemetov
Một bài báo trên tạp chí Forbes hôm 7/8 cho rằng Việt Nam có một chiến lược “thông minh” để ngăn Trung Quốc chiếm trọn Biển Đông, khi hợp tác với Nga khai thác dầu khí trong Biển Đông, bởi vì Nga là một cường quốc mà Bắc Kinh không thể làm phật lòng tại thời điểm này. Nhưng liệu Việt Nam có thể trông cậy vào Nga để kiềm chế tham vọng bành trướng của Trung Quốc? Một nhà phân tích các vấn đề Việt Nam đồng ý rằng Hà nội đã ‘đi đúng nước cờ’ khi chọn Nga, một cường quốc ‘nặng ký hơn’ làm đối tác khai thác dầu khí trong Biển Đông, nhưng ông cảnh giác Việt Nam phải hết sức thận trọng. Một nhà quan sát khác nói nếu đụng độ quân sự diễn ra ở bãi Tư Chính hay nơi nào khác trên Biển Đông thì không có gì bảo đảm là Nga, hoặc Mỹ, sẽ can thiệp để giúp Việt Nam và như vậy sẽ làm phật lòng Trung Quốc, nếu Việt Nam không có thái độ dứt khoát. Hoài Hương phỏng vấn Giáo sư Tạ Văn Tài từng giảng dạy ở đại học Harvard, Hoa Kỳ và Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy, từng dạy học ở đại học Paris 7. 

Theo bài báo trên tạp chí Forbes thì cho tới nay, Việt Nam đã tỏ ra can đảm khi cho triển khai các lực lượng của mình ra đối đầu với các tàu Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam. Trước đó Hà nội đã hối thúc để có được một thỏa thuận nhằm bất hợp hóa một số hoạt động của Trung Quốc trong Biển Đông kể cả xây đảo nhân tạo, phong tỏa sự đi lại của tàu bè các nước, triển khai vũ khí, phi đạn vv.., Việt Nam cũng vận động để đưa ra một bộ Quy tắc Ứng xử trên biển. 

Quốc Phương, BBC News Tiếng Việt: Luật sư Lê Công Định - Đảng Cộng sản cần 'gạn đục, khơi trong'

Nhiều tham vấn và phản biện chính sách độc lập ở Việt Nam có khuynh hướng vượt ra khỏi nguyên tắc cơ bản về quyền lãnh đạo độc tôn của đảng cộng sản, do đó các góp ý 'thường không được lắng nghe', thậm chí có tổ chức còn bị giải thể, theo một luật sư từ Sài Gòn. 

Tuy nhiên, để tìm ra được những tham vấn và phản biện có giá trị, giới lãnh đạo Việt Nam cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý thẳng thắn, thậm chí "vượt khỏi nguyên tắc cơ bản" về quyền lãnh đạo của đảng cộng sản, để "gạn đục, khơi trong", Luật sư Lê Công Định, nguyên Phó Chủ nhiệm đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh, nêu quan điểm trong một trao đổi qua bút đàm với BBC News Tiếng Việt, mà sau đây là toàn văn nội dung. 

BBC: Luật sư nhận xét như thế nào về mô hình, cách thức và tính hiệu quả trong tiếp thu ý kiến tham mưu, tư vấn, phản biện trong xây dựng chính sách canh tân và phát triển đất nước bởi Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN)? 

Luật sư Lê Công Định: Do các ban ngành trong bộ máy nhà nước nhận được tài trợ từ các dự án hợp tác phát triển của nước ngoài, nên mô hình họ thường sử dụng là tổ chức hội thảo mời các chuyên gia đến phát biểu và góp ý, hoặc tổ chức các nhóm nghiên cứu chuyên đề, nên các tham vấn chuyên môn như vậy thường rất thực tế và có giá trị. 

Tuy nhiên, tôi không có thông tin về việc tổ chức thực hiện các đề xuất đó. 

Nguyễn Quang Duy: Góp ý Luật sư Lê Công Định: Việt Nam cần ‘khai nguồn nước đọng’

Được ký giả Quốc Phương, BBC Tiếng Việt, phỏng vấn về mô hình, cách thức và tính hiệu quả trong việc tiếp thu ý kiến tham mưu, tư vấn, phản biện nhằm xây dựng chính sách canh tân và phát triển đất nước của Nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam, luật sư Lê Công Định cho biết: 

“(Nhà nước và Đảng Cộng sản) Việt Nam cần biết lắng nghe những ý kiến góp ý thẳng thắn, thậm chí vượt khỏi nguyên tắc cơ bản về quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản, để ‘gạn đục, khơi trong’ tìm ra được những tham vấn và phản biện có giá trị.” 

Nhưng tại sao đảng Cộng sản mãi không thể ‘gạn đục, khơi trong’ là câu hỏi đáng được quan tâm và tìm hiểu. Bài viết xin được mở rộng ý kiến của luật sư Lê Công Định để làm rõ vấn đề. 

Tập trung dân chủ. 


Mô hình này xuất phát từ Liên Xô, khi truyền sang Trung Hoa và Việt Nam tính dân chủ hình thức biến mất chỉ còn lại tính tập trung. 

Nó còn được gọi là mô hình đảng cách mạng, việc hoạch định chính sách và chiến lược xuất phát từ vài cá nhân thuộc Bộ Chính Trị, tổ chức đảng cấp dưới theo đó mà học tập và thi hành. 

Đảng viên phải tuyệt đối trung thành với đảng, phải thường xuyên học tập các tài liệu và thi hành mọi quyết định từ trên đưa xuống. 

Các đảng viên cấp thấp thường không có cơ hội để đề đạt ý kiến cá nhân và dù có ý kiến khác biệt khi phát biểu công khai vẫn phải nói theo tài liệu chứ không được theo ý mình. Ai làm khác sẽ bị kiểm điểm, bị trừng phạt và bị loại trừ. 

Quốc Phương - BBC News Tiếng Việt: Đã đến lúc Việt Nam nên xem lại chính sách 'Bốn không' của mình?

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong chuyến thăm Việt Nam ngày 12/11/2017

Sự kiện ở Bãi Tư Chính trên Biển Đông không có gì mới, chỉ là tiếp diễn xu thế chính sách của Trung Quốc từ năm 2005 hay sớm hơn, có thể đoán được là tình hình căng thẳng sẽ tiếp tục trong nhiều năm đến khi Trung Quốc dần dần thiết lập quyền kiểm soát trên phần lớn biển Đông, theo một nhà nghiên cứu chính trị học và Đông Nam Á học từ Đại học Oregon, Hoa Kỳ. 

Với áp lực từ cả ngoài lẫn trong, đã đến lúc ban lãnh đạo Việt Nam cần xem xét thay đổi đối sách mà không chỉ là 'ba không' mà phải gọi là 'bốn không' bao gồm không kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, mà như đã thể hiện và thi triển có hệ thống và ổn định lâu nay, vẫn theo ý kiến này. 

Chủ trương quan hệ thân thiết và liên Đảng, hơn nữa, đã tỏ ra "mâu thuẫn và làm giảm hiệu lực" của các biện pháp khác nhằm cân bằng với Trung Quốc, nếu nhìn từ góc độ lợi ích lâu dài của quốc gia, nó còn "cản trở" việc thực hiện những cải cách kinh tế - chính trị sâu rộng để tạo sự phát triển bền vững cho Việt nam, ý kiến này nhấn mạnh. 

RFA: Những quyển sách không kiểm duyệt ở Việt Nam bị an ninh “đánh” ra sao?

Nhà xuất bản Tự Do bị an ninh Việt Nam đánh phá trong chương trình tặng 1000 cuốn sách "Phản kháng phi bạo lực" của tác giả Phạm Đoan Trang. Courtesy: Facebook Nhà xuất bản Tự Do

Nhà xuất bản Tự Do, một nhà xuất bản độc lập đang gặp phải sự phản ứng mạnh từ an ninh Việt Nam qua các chương trình phát sách miễn phí cho độc giả trong tháng 7 vừa qua.

Đài RFA ghi nhận tình hình phát hành và phổ biến sách không qua kiểm duyệt ở trong nước như thế nào qua vụ việc vừa nêu?

Nhà xuất bản bị đánh phá


Tuy mới ra đời vào ngày 14 tháng 2 năm 2019, nhưng Nhà xuất bản Tự Do được rất nhiều độc giả trong và ngoài nước biết đến qua hai chương trình tặng sách, bao gồm cuốn “Cẩm nang nuôi tù”, “Chính trị bình dân” và cuốn “Phản kháng phi bạo lực” đều của tác giả Phạm Đoan Trang, một nhà hoạt động dân chủ được Tổ chức People In Need của Cộng hòa Czech trao giải thưởng nhân quyền Homo Homini năm 2017.

Kể từ khi chương trình tặng sách “Cẩm nang nuôi tù” được thông báo trên mạng xã hội, qua trang Fanpage của Nhà xuất bản Tự Do, Đài RFA ghi nhận đã có rất nhiều người liên lạc để được nhận quyển sách này. Song song đó, Nhà xuất bản Tự Do cũng gặp nhiều khó khăn từ phía an ninh Việt Nam.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2019

Nguyễn Văn Tới: Biên giới mong manh

The bodies of Oscar Alberto Martínez and his 23-month-old daughter, Angie Valeria, lie face down in murky waters littered with reeds and discarded beer bottles. Their heads are wrapped in a black T-shirt, and her tiny right arm is draped over his shoulders.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển. Định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại Philippinnes, giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Sau đây, thêm bài viết mới nhất. 

*** 

Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết, giữa sự tự do và tù tội, giữa thời gian và không gian, và còn rất nhiều những biên giới khác nhau hữu hình và vô hình. 

Có những biên giới mà tôi đã đi qua rất dễ dàng khi du lịch hay đi công tác qua các lục địa khác nhau. 

Lại có những biên giới khi vượt qua đã để lại trong tôi những khắc khoải, thổn thức sâu đậm, không dễ gì quên và nó cứ sống lại mỗi khi tôi nghe, thấy, hoặc đọc được trên tin tức hay truyền hình hằng ngày. 

Thập niên 80 ở Việt Nam, biên giới của Sống hay Chết và của Tự Do hay Tù Tội là những chuyến vượt biên đường biển âm thầm mà dữ dội với những tin vui lẫn tin chết chóc bay về các gia đình còn ở trong nước. 

Trân Văn (VOA Blog): Đảng khó mà giữ… ‘cái bình’!

Võ Văn Thưởng, trưởng ban Tuyên giáo Trung Ương, phát biểu tại một hội nghị của ban ở Hà Nội hôm 5/7/2019. (Ảnh chụp màn hình trang web tuyengiao.vn)

Thực tế cho thấy, mơ ước mà ông Nguyễn Phú Trọng (Tổng Bí thư đảng CSVN) bày tỏ hồi 2014: “Phải bình tĩnh tĩnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được sự ổn định” (1) – chỉ là ảo vọng. 

*** 

Câu chuyện Quách Duy, 37 tuổi, chuyên viên Trung tâm Tin học – Công báo của UBND TP.HCM bị đảng CSVN khai trừ là ví dụ mới nhất, chứng minh, chống tham nhũng theo kiểu đảng CSVN đang thực hiện đã làm “cái bình” càng ngày càng nhiều vết nứt và nát vụn sẽ là chuyện tất nhiên! 

Nguyên nhân chính khiến Quách Duy bị khai trừ là vì “thiếu tu dưỡng rèn luyện, suy thoái tư tưởng chính trị rất nghiêm trọng”. Cụ thể, Quách Duy dám bày trên facebook thông tin: Bộ Công an bắt đầu điều tra vụ giao – cho thuê trái phép “khu đất vàng” số 76 Tôn Thất Thuyết, phường 16, quận 4, với giá rẻ, liên quan đến ông Trần Vĩnh Tuyến - Phó Chủ tịch UBND TP.HCM (2). 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Cũ


Ăn thật làm giả(tục ngữ) 

Sau khi đi quanh một vòng thế giới, tôi buồn bã và thất vọng kết luận: “Nhân loại, nói chung, trình độ hiểu biết còn kém lắm.” 

Đến bất cứ phương trời nao, gặp bất cứ người nào, tôi cũng hăm hở bắt tay rồi (hớn hở) tự giới thiệu với rất nhiều hãnh diện: 

- I am Vietnamese 
- Je suis Vietnamien 
- Ngộ là người Việt … 
- …. 

Tất cả đều trố mắt nhìn nhưng không một ai buông lời trầm trồ, hay tỏ vẻ ngưỡng mộ gì ráo trọi. Thiên hạ vốn dốt nát về huyền sử nên không biết dân Việt thuộc dòng dõi tiên rồng, đã đành; ngay cả lịch sử hiện đại cũng thế, cũng chả đứa nào nhớ rằng dân tộc này đã từng đánh thắng (liên tiếp) mấy đế quốc to. 

Thiệt là đáng tiếc, và đáng chán! 

Mạnh Kim (VOA Blog): Ảnh hưởng như thế nào của những người… có sức ảnh hưởng?

Hình minh họa

Mạng xã hội đã tạo ra nhiều khái niệm mới trong đó “influencer” và “KOL” (Key Opinion Leader) – hai từ thời thượng đang được dùng phổ biến mà thoạt đầu chỉ sử dụng trong lĩnh vực marketing. 

KOL được định nghĩa là chuyên gia mà ý kiến người ấy được đánh giá là nhận xét chuyên môn, được “bảo chứng” bởi trình độ và kiến thức chuyên biệt, tạo ra sự tin cậy xã hội và cộng đồng. Một cách dễ hiểu, hễ bạn đau răng mà nghe ông nha sĩ “phán” gì thì hẳn nhiên bạn phải tin. Ông nha sĩ trong trường hợp này là một KOL. “Influencer” thiên về sức ảnh hưởng trên các nền tảng mạng xã hội, như Instagram, Facebook, Twitter hoặc YouTube… So với KOL, “influencer” có lượng “khán giả” rộng hơn. Điều mang lại sự kết nối giữa “influencer” với “khán giả” là mối quan tâm chung, những đồng cảm và suy nghĩ tương tự…, về ý kiến trước một sự việc, về lối sống, quan điểm và thậm chí cá tính. Nói cách khác, người ta theo dõi “influencer” vì thấy cái “gu” của “influencer” hợp với mình. “Khán giả” của KOL, trong khi đó, thường được hạn định bởi lĩnh vực chuyên biệt. Nói dễ hiểu, khi muốn nghe ý kiến chuyên gia, người ta tìm đến KOL. Đó là lý do mạng xã hội có những KOL về thời trang, về ẩm thực, về du lịch…