Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2019

Trần Mộng Tú: Xóm Tôi

Hình minh hoạ, FreePik

Xóm Tôi


Có những con dốc đi lên đi xuống
lên ngã nào cũng thấy mặt hồ trong
xuống ngã nào cũng lăn xuống mênh mông
cũng đối mặt với những căn nhà cửa đóng

Những mảnh vườn hoa lúc nào cũng nở
hoa táo mùa xuân hoa lựu mùa hè
mùa thu về với một chút gió se
lá vàng gọi nhau ơi ơi trong xóm

Bác đưa thư chẳng bao giờ gõ cửa
vẫn trút vào thùng những giấy nợ cho nhau
bác đi lên đồi bước thấp bước cao
chỉ cho tôi quê bác bên kia núi
núi thì cao mà đất trời vời vợi
bác gửi nỗi riêng vào những lá thư chung

Tôi đôi khi mở nỗi nhớ mông lung
trên những tờ quảng cáo

Xóm của tôi những con đường sạch bóng
không có trẻ em
chỉ thỉnh thoảng có người già dắt theo con chó
hai bóng chập vào nhau đi xiêu xiêu 
chiếc xích căng ra kéo sập cả buổi chiều

Xóm của tôi thỉnh thoảng những chiếc xe rất đẹp
từ đâu tới
đôi khi đậu lại trước cửa nhà ai
có đôi ba người trẻ ghé chơi
họ đến họ đi bánh xe lăn rất khẽ
bóng người già đứng nhìn theo
lặng lẽ
gió không về mà mặt hồ nước vẫn lao xao

Xóm của tôi nhìn phía nào cũng buồn và đẹp 
núi và hồ như cảnh vẽ trong tranh
ai đem bồ hóng pha vào với nước
nên vẽ thế nào nét cọ cũng không vui
vì chẳng ai vẽ được vào tranh thủy mặc tiếng cười

Xóm tôi đấy
nỗi buồn đi ra từ bức tranh thủy mặc.

Trần Mộng Tú
12/2015


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét