Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

Phạm Chí Dũng: VN chính thức thông qua CPTPP – phải chính thức công nhận Công đoàn Độc lập!

12 tháng Mười Một năm 2018 cần được ghi vào lịch sử nhân quyền Việt Nam như một trang sử mới: cùng với CPTPP, Công đoàn Độc lập đã đương nhiên và mặc định phải được chính thể độc đảng ở Việt Nam công nhận.



Chỉ 5 ngày sau khi được ‘Tổng chủ’ Nguyễn Phú Trọng với tờ trình ‘chỉ đạo’ về tính cấp thiết phải phê chuẩn CPTPP (Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương), 100% đại biểu Quốc hội đã đồng loạt ‘gật’ cho Hiệp định này vào chiều 12/11/2018, đưa Việt Nam trở thành quốc gia thứ 7 trong khối CPTPP thông qua Hiệp định CPTPP, sau 6 nước đã thông qua là New Zealand, Canada, Nhật Bản, Mexico và Singapore, Australia.

Hoàn toàn không giống với các dự thảo luật do Việt Nam soạn thảo và thông qua, CPTPP và một văn kiện mà sau khi đã kết thúc đàm phán vào năm 2017 và ký kết, Quốc hội Việt Nam chỉ hoặc lắc đầu hoặc gật đầu mà không có quyền chỉnh sửa bất kỳ nội dung nào trong Hiệp định này. Theo đó, những điều khoản về Công đoàn Độc lập trong CPTPP cũng đương nhiên giữ vai trò bất di bất dịch mà Việt Nam không có quyền xóa bỏ hay tìm cách hạn chế bớt ảnh hưởng của định chế bảo vệ quyền lợi người lao động đó.

Trân Văn Thiên Hạ Luận (VOA): Ngưng nói được không?

Ông Trọng là người nói "Chưa bao giờ chúng ta có được sự nghiệp giáo dục như ngày hôm nay!"

Nếu giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam tiếp tục minh định, tham vọng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của họ là bất di, bất dịch, họ nên ngưng nói. Tuy không bình thường nhưng ngưng nói là giải pháp hữu hiệu để giảm trọng lượng của gánh nặng tinh thần mà công dân Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang mang và may ra có thể giúp củng cố nỗ lực giữ gìn “muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ”…

***

Dư luận Việt Nam tiếp tục bị khuấy động vì những tuyên bố của giới lãnh đạo Việt Nam.

Hạ tuần tháng 10, tại diễn đàn Quốc hội, bà Nguyễn Thị Kim Tiến, Bộ trưởng Y tế, thỏ thẻ trình bày ba giải pháp để chỉnh đốn lĩnh vực y tế nước nhà. Tuy các đại biểu Quốc hội bật cười khi bà Tiến ví von ba giải pháp ấy như ba chân: Chân phải, chân trái và chân… thứ ba (!) nhưng dân chúng Việt Nam cười không nổi.

Đồng Phụng Việt: Tâm tư tướng, Tủi thân tướng

Hình minh hoạ. Sĩ quan quân đội dự lễ kỷ niệm 70 năm Quân đội Nhân dân Việt Nam ở Hà Nội hôm 20/12/2014

Thiên hạ vốn chỉ biết trên đời này có: Chuẩn tướng, Thiếu tướng, Trung tướng, Đại tướng, Thống tướng, Nguyên soái. Giờ, sau… Tâm tư tướng, Việt Nam sắp sửa có thêm… Tủi thân tướng!

Dưới lá cờ vẻ vang của đảng CSVN, Việt Nam vốn đã có nhiều thứ không giống ai nhưng không giống ai đã được khẳng định là “đặc thù” - thiên hạ không theo Việt Nam thì thôi chứ Việt Nam dứt khoát không theo thiên hạ. 

Theo khuynh hướng đó, tướng của Việt Nam tất nhiên phải khác tướng của thiên hạ. Thành tướng không phải do kinh nghiệm, bản lĩnh, khả năng mà đơn giản chỉ vì cần giữ cho bầy đàn “vững mạnh” không bị “tâm tư”, “tủi thân” làm nội bộ mất đoàn kết. 

Tướng Việt Nam đã, đang và sẽ còn vừa nhiều, vừa rẻ. Đó không phải là luận điệu của thế lực thù địch, nhận định của những phần tử bất mãn, hay chuyện trà dư, tửu hậu của đám thường dân nhẹ dạ, thiếu hiểu biết, nhận thức kém…

Nguyễn Đình Cống: Trao Đổi Về Bài “Hãy Cứu Thiên Nhiên”

“Trực tiếp gây ô nhiểm, phá nát môi trường là một số cá nhân và tập đoàn, nhưng ai bảo kê, dung túng cho chúng nó, tại sao chính quyền bất lực? Phải chăng lực lượng vô cùng hùng hậu của công an, cảnh sát chỉ lo bảo vệ Đảng và chế độ và góp phần bảo vệ cho bọn phá hoại môi trường. Tôi cho rằng bọn trực tiếp phá môi trường là nguy hiểm, là kẻ thù nội xâm, nhưng bọn dung túng, hỗ trợ cho chúng nó nằm trong chính quyền và lãnh đạo còn nguy hiểm hơn, tội ác nặng hơn. Những tên đã lộ mặt, đã trốn tránh như Võ Kim Cự. Còn biết bao tên khác cần bị vạch mặt chỉ tên, bị xét xử và trừng phạt”. 

Chỉ xin được phép đính chính vài chữ trong những dòng trên. GS Nguyễn Đình Cống viết: “bọn trực tiếp phá môi trường là nguy hiểm, là kẻ thù nội xâm, nhưng bọn dung túng, hỗ trợ cho chúng nó nằm trong chính quyền và lãnh đạo còn nguy hiểm hơn”, viết như thế vừa đúng mà vừa không hay chưa đúng hẳn. Phải nói chính quyền hiện nay không phải chỉcó một số ít cá nhân dung túng cho những cá nhân và tập đoàn phá hoại môi trường, vì bọn dung túng cho việc phá hoại đó thường là bọn chóp bu nên chúng đại diện cho một tiếng nói ở cấp cao nhất, có giá trị ra lệnh. Vây chúng không còn tư cách cá nhân ở đây. Hãy xem những tên như Nguyễn Thế Thảo cho chặt cây xanh của Hà Nội hàng loạt cách nay vài năm thì đấy có phải là một cá nhân Nguyễn Thế Thảo nữa đâu mà là cả chính quyền Hà Nội đấy chứ. Và Thảo mà lại không ăn chia với Phạm Quang Nghị để được Nghị gật đầu thì đố mà tự Thảo dám làm. Mặt khác, việc tàn phá một thủ đô Hà Nội để đến tình trạng như hiện tại thì đâu còn gọi là việc “dung túng”. Nó là chủ trương đầy chủ động của cả một lũ chóp bu lóa mắt vì tiền nên thi nhau ăn tàn phá hại, kể từ Nghiên cho đến tận Chung hôm nay chứ có phải lẻ tẻ, người này làm người kia không làm đâu nữa. 

Cho nên phải gọi đúng bản chất sự vật, chính cái chính quyền đang trong giai đoạn mạt vận ngót 5 thập kỷ lại đây cố thi nhau kiếm tiền cho túi của từng cá nhân các vị ấy căng phồng mới là nguyên nhân đích thực của mọi sự phá hoại môi trường đất nước chúng ta. Chúng tôi nghĩ, có nói như vậy mới là sự nhắc nhở có tác dụng “đòn đau nhớ đời”, tất nhiên ngoại trừ người CS là một đám “điếc dạn súng” mà bằng chứng không phải chỉ ở VN mà bất kỳ nơi nào CS đã chiếm được chính quyền thì đều thấy rõ. 

Bauxite Việt Nam

Ngày 10/11 trang Bauxit đăng bài “Hãy cứu lấy thiên nhiên Việt Nam!” của Mai An Nguyễn Anh Tuấn (NAT). 

Bài báo mở đầu và kết thúc bằng tiếng kêu xé lòng: “Hãy cứu lấy Tài nguyên Thiên nhiên của Đất Nước chúng ta đang bị tận diệt”. Đó là tiếng kêu thống thiết của những trái tim và khối óc như bị lửa đốt, dao đâm trước thảm cảnh một phần đất nước đang bị hủy hoại. Tôi xin chân thành chia sẻ tấm lòng vì quê hương của tác giả, xin tỏ lòng cảm phục vì sự hiểu biết, sự dẫn giải và phân tích tình hình khá toàn diện trên thế giới và trong nước. Chỉ xin trao đổi về 3 vấn đề: cách thể hiện, nguyên nhân và biện pháp.

Ben Ngô - BBC Tiếng Việt: Huỳnh Thục Vy - chuyện từ buôn làng

Nữ blogger cho biết bây giờ bà mưu sinh nhờ bán cà phê sạch qua mạng
Blogger, nhà hoạt động Huỳnh Thục Vy tâm tình với BBC về cuộc sống và công việc buôn bán cà phê ở Buôn Hồ trước ngày ra tòa hôm 22/11.

Tòa án Nhân dân thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk dự kiến xử sơ thẩm bà Thục Vy về cáo buộc tội "Xúc phạm quốc kỳ" theo Điều 276 Bộ luật Hình sự 1999.

Bà Thục Vy được biết đến như người sáng lập tổ chức Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, với mục tiêu cổ vũ các giá trị của nhân quyền và ủng hộ các nhà bảo vệ nhân quyền là nữ giới. 

Thông cáo do tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty) phát đi hồi tháng 8/2018 viết: "Thông qua hoạt động và viết blog ủng hộ quyền của phụ nữ, dân tộc thiểu số và nhân quyền nói chung, bà Huỳnh Thục Vy đã làm việc không mệt mỏi để vạch trần các hành vi vi phạm. Vì điều này, bà và gia đình đã phải hứng chịu sự giám sát, đe dọa và quấy rối không ngừng."

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Nguyễn Văn Tuấn (*): Kỉ niệm 100 năm nghệ thuật cải lương ở Sydney

Nghệ sĩ Kim Phượng trình diễn một bài vọng cổ mở đầu buổi sinh hoạt

Hôm qua, một nhóm nghệ sĩ gốc Việt tổ chức buổi sinh hoạt kỉ niệm 100 năm nghệ thuật Cải Lương tại Bryan Brown Theatre, thành phố Bankstown. Đó là một buổi sinh hoạt văn nghệ rất có ý nghĩa về sự duy trì văn hóa Việt Nam ở hải ngoại, và công lớn thuộc về những nhạc sĩ, nhạc công và nhất là các nghệ sĩ Cải Lương thuộc thế hệ lớn lên ở Úc. 

Một sinh hoạt văn hóa có ý nghĩa 


Cộng đồng người Việt ở Sydney tương đối nhỏ, nhưng những sinh hoạt mang tính văn hóa thì ý nghĩa không hề nhỏ. Tiêu biểu cho sinh hoạt giàu ý nghĩa đó là buổi lễ kỉ niệm 100 năm nghệ thuật cải lương ngày hôm qua. Đó là một dịp để không chỉ ôn lại hành trình hình thành và phát triển nghệ thuật Cải Lương, mà còn là một buổi lễ vinh danh bộ môn nghệ thuật truyền thống. Đó cũng là một buổi "seminar" để quảng bá lịch sử và nghệ thuật Cải Lương đến người nước ngoài. Hơn 80 năm trước, đoàn cải lương Phước Cương đã đem nghệ thuật Cải Lương đến khán giả Paris, thì hôm nay một nhóm nghệ sĩ trẻ gốc Việt chẳng những làm công việc quảng bá đó mà còn làm sống lại và giới thiệu sân khấu cải lương đến người Úc.

Kim Dung: Họa Chữ Nghĩa

(Trích đoạn mở đầu của tiểu thuyết võ hiệp Lộc Đỉnh Ký - tựa đề do Tòa soạn đặt)

Bản dịch của Nguyễn Duy Chính



Ở phía tây Chiết Giang là ba phủ Hàng Châu, Gia Châu, Hồ Châu nằm bên bờ Thái Hồ, địa thế bằng phẳng, đất đai màu mỡ, sản xuất nhiều thóc gạo tơ tằm. Huyện đứng đầu ở Hồ Châu là Ngô Hưng, đời Thanh chia làm hai huyện Ô Trình, Qui An. Nơi đó vốn là chốn văn chương chữ nghĩa, xưa nay lắm danh sĩ xuất thân, đời nhà Lương có Thẩm Ước chia tiếng Trung Quốc ra làm bốn thanh bình thượng khứ nhập, đời Nguyên thì có Triệu Mạnh Phủ cả thư lẫn họa đều đứng đầu, hai người đều từ Hồ Châu mà ra. Ðương địa lại sản xuất bút nổi tiếng, bút Hồ Châu, mực Huy Châu, giấy Tuyên Thành, nghiên Ðoan Khê Triệu Khánh là những món thiên hạ trì danh trong văn phòng tứ bảo.[1]

Phủ Hồ Châu có trấn Nam Tầm, tuy tiếng chỉ là một trấn nhưng so với những châu huyện tầm thường còn lớn hơn nhiều. Trong trấn phú hộ rất đông, trong đó có một gia tộc nổi tiếng họ Trang. Phú hộ họ Trang là Trang Duẫn Thành, sinh được mấy người con, trưởng tử tên là Ðình Long, thích đọc thi thư từ nhỏ, kết giao rất đông đảo danh sĩ Giang Nam. Ðến đời Thuận Trị, Trang Ðình Long vì đọc sách quá nhiều nên đột nhiên bị lòa, đã tìm đủ loại danh y nhưng không sao chữa khỏi, trong lòng uất ức không vui.

Nguyễn Duy Chính: Tại sao tôi lại dịch Kim Dung?

Lời mở đầu:


Vài chục năm trước đây, những ai không mê truyện chưởng được coi như hiếm có và có lẽ thế hệ của tôi – những người trên dưới năm mươi tuổi – đều biết đến những truyện kiếm hiệp của Kim Dung.

Khoảng 1964, một người anh họ ở trọ nhà tôi để đi học, vì nhà tôi chỉ cách trường Bách Khoa Phú Thọ một quãng ngắn. Mỗi buổi chiều chúng tôi thường hay đi lên phố Tàu để ăn một chén chè hay uống một ly nước mía. Tuy nhiên, trước khi đi, bao giờ anh ấy cũng dừng chân nơi sạp báo đầu đường để mua một tờ báo, hình như tờ Tiếng Chuông thì phải. Mục đầu tiên anh giở ra không phải là những tin tức ở trang ngoài mà là một truyện đăng tải liên tục ở trang hai, truyện Anh Hùng Xạ Ðiêu, mà thuở ấy tôi nhớ là đang đến chương "Âu Dương công tử bị đá đè". Những hôm không tiền, anh cũng cố cười cầu tài nháy nhó với anh bán báo để khi được gật đầu thì lôi tờ báo, mở ra đọc truyện rồi nhẹ nhàng gập và để lại, cố sao cho khỏi nhàu ngõ hầu không mích lòng “ân nhân”.

Có lần tôi hỏi:

- Truyện đó có gì mà anh mê thế?

Anh trả lời:

- Mày còn bé chưa biết chứ truyện này hay lắm. Ai đọc cũng mê.

Tôi không tin nhưng quả thật, chỉ vài năm sau tôi cũng bị vướng vào cái vòng “nghiện” Kim Dung mà khởi đầu là truyện Cô Gái Ðồ Long do Từ Khánh Phụng dịch. Sau bộ này là những bộ khác liên tục mà nhiều tác giả dịch theo những đoạn đăng tải trên báo Hongkong theo đường bay về Saigon hàng ngày. Cơn sốt đó đã kéo dài và khi Kim Dung tuyên bố không viết tiếp nữa sau bộ Lộc Ðỉnh Ký, nhiều người cảm thấy mất mát và trống vắng thiếu hẳn một món ăn tinh thần trong cuộc đời. 

Trần Yên Hòa: Lãng mạn thu

Hình minh hoạ, Internet
Em, mùa thu, mùa vàng rưng hoa cúc.
ngẩn ngơ anh tìm kiếm suốt đời riêng
trong lòng anh mưa vẫn nhòa ký ức
về một người làm ấm giấc mơ em

Anh đốt đuốc huơ cho đời tỏ rạng
mùa thu, xa, tận mãi xứ trầm hương
xa ngái lòng ơi riêng mình với bóng
một cành hoa ngâu nở vội bên đường

Anh một mình ngẩn ngơ soi bóng lẻ
cành sầu đâu rụng hết lá về đêm
có cơn gió heo may, ngày quê cũ
chợt biết thu về mang dáng áo len

Guốc cao gót em nhẩn nha từng bước
mang chút thu quen chớm lạnh sang mùa
mưa cũng lạ lùng như là hơi thở
của em, ta, xưa, trở dậy cùng mơ

Mở toang cửa chào mùa thu đến
ghé môi hôn thắm thiết ân cần
trong nhịp đập trái tim, sự sống
một mùa thu, òa vỡ bâng khuâng

Mở toang cửa cho lòng hối hả
ôm thu về cùng gió heo may
ta chợt nhớ một mùa thu cũ
của sài gòn, hà nội, xưa sau

Thu, em, Cali, một ngày rất vội
cái lạnh se da làm buốt lòng người
đốt chút lửa cho lòng ấm lại
hong cuộc tình, vầy chuyện trăm năm.

Trần Yên Hòa

Ngự Thuyết: Biệt Ly (Đôi Bạn)


Biệt ly! Lại biệt ly! Hai chữ ngắn ngủi này xuất hiện rất nhiều trong văn, thơ, nhạc. Và dĩ nhiên trong tiếng nói hàng ngày. Đông, Tây, Kim, Cổ đều có nó. Nó là nỗi ám ảnh dai dẳng của con người, khi ẩn khi hiện, nhưng không bao giờ dứt. Nó đan quyện, chằng chịt, đổ vỡ, đứt lìa, nối tiếp. Biệt ly tuổi thơ ..., biệt ly tình yêu ..., biệt ly quê hương ..., biệt ly thời gian, không gian. Cuối cùng biệt ly cuộc sống để đi vào một cõi vĩnh hằng, hay một cõi vô định nào đó. 

Cần gì phải đến sân ga, bến xe, bến đò, sân bay mới gặp biệt ly. Biệt ly vẫn diễn ra ngay trên con đường, trên dòng sông, trong đám bèo trôi, trong chiếc lá rụng, trong tiếng chim kêu. Cả trong gió, mây, khói, sóng. 

Gặp biệt ly? Một lối nói nghịch lý, mới mẻ, sáng tạo? Không, không phải thế. Khoảng 80 năm về trước, trong thơ của Xuân Diệu, một nhà thơ nhiều sáng tạo, đã có những câu:

Tình yêu đến, tình yêu đi, ai biết
Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt

(người viết tô đậm)

Hay rõ hơn:

Tôi dạo tìm thơ gặp biệt ly

(người viết tô đậm)

Trong thơ cổ, trong Chinh Phụ Ngâm, Đoạn Trường Tân Thanh, và trong Thơ Mới tiền chiến, đề tài biệt ly dường như không bao giờ cạn nguồn. Cho nên đã nói đến, còn muốn nói thêm. 

Lần này nói thêm này, trước hết, xin đề cập đến Tản Đà với biệt ly giữa người tiên, kẻ tục. 

Trần Văn Nam: Sông Mã qua bút ký và truyện ngắn của Phạm Xuân Đài và Nguyễn Tường Thiết

               Sông Mã, đoạn chảy qua trước trại tù Thanh Cẩm, tỉnh Thanh Hóa

Không hiếm gì những dòng sông có liên hệ đến tác phẩm văn học của một tác giả. Nếu kể ra hết thì nhiều quá, có khi ta bỏ sót một tên tuổi nào đó mà không hay. Nếu kể về vĩ đại trên bình diện thế giới thì chắc ta không thể bỏ sót, như “Sông Don Êm Đềm” của nhà văn Nga giải Nobel văn chương Mikhail Sholokhov viết về chuyện tình trong bối cảnh buổi giao thời nội chiến ở nước Nga giữa các phe thuộc Nga Hoàng và lực lượng Cộng Sản Sô Viết đang dấy lên hồi đầu thế kỷ 20; và trong bối cảnh ven hai bờ sông Don hùng vĩ của dân Cossacks (loại người thuộc nhiều chủng tộc ở phía cực Nam nước Nga, rất thiện chiến, giỏi về kỵ binh, trước nội chiến vốn là sức mạnh phòng vệ đắc lực cho chế độ phong kiến Nga Hoàng). Hoặc như tác phẩm “Cuộc Phiêu Lưu của Huckleberry Finn” của nhà văn Mỹ Mark Twain viết về cuộc phiêu lưu trên sông Mississipi vĩ đại của một thiếu niên, qua đây nhà văn Hoa Kỳ thể hiện rất sinh động đời sống văn hoá người Mỹ ở hai bên bờ con sông dài, trong đó cũng có vần đề người da trắng người da đen. Với thiếu niên này, trên chiếc bè, dài theo con sông thao thao truyện kể về một xứ sở, về một dân tộc, về một tình bạn (With this boy, on this raft, along this river flows the story of a country, a people and a friendship). Cũng như âm nhạc trên bình diện phổ biến cho toàn thế giới, chắc ta sẽ không bỏ sót dòng sông Danube của nhạc sĩ Johann Straus; với khảo cổ thì có dòng sông Nile ở Ai Cập; với tôn giáo thì có dòng sông Hằng bên Ấn Độ; với lo âu cần phải bảo vệ môi trường xanh cho Trái Đất thì phải kể đến dòng sông dài nhất thế giới Amazon ở nước Brazil; với tranh chấp nguồn nước trong tương lai thì chắc là sông Mekong, vì nó có liên hệ đến một cường quốc đang lên gây lo ngại cho cả vùng Đông Á...

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

Ngô Nhân Dụng: Bản đồ tranh cử 2020

Ông Trump có một số cử tri nòng cốt trung thành khiến đảng Cộng Hòa không thể bỏ ông được. (Hình: Mark Wilson/Getty Images)
Kết quả cuộc bỏ phiếu Thứ Ba, 6 Tháng Mười Một vừa qua, cho thấy cuộc tranh cử tổng thống và quốc hội năm 2020 sẽ tùy thuộc vào yếu tố địa dư: Tranh cử ở đâu, với thành phần cử tri như thế nào.

Một dân biểu Dân Chủ mới thắng ở Iowa là một thí dụ cụ thể. Cô Cindy Axne đã đánh bại dân biểu Cộng Hòa đương nhiệm David Young; mặc dù cô thua phiếu ông Young ở 15 trong số 16 quận hạt thuộc đơn vị số 3. Quận Polk, nơi duy nhất cô Axne thắng phiếu, là một vùng đô thị và ngoại ô (suburbs). Tại đây, cô vượt đối thủ hơn 30,000 phiếu, con số đó đủ vượt trên số phiếu cô thua tại 15 quận khác, là những vùng đồng ruộng, thôn quê.

Trong đơn vị 3 này, số người ghi danh vô hai đảng chiếm tỷ lệ bằng nhau. Ông Young đã đại diện đơn vị này trong hai khóa, và ông được Tổng Thống Donald Trump đến tận nơi cổ động giúp. Còn trong lúc tranh cử cô Axne chỉ nói đến những vấn đề lương bổng, việc làm, và bảo hiểm y tế, mà không bao giờ chỉ trích ông Trump. Sau khi đắc cử, cô cũng không đả kích ông Trump mà chỉ nhắc lại các mối lo “cơm áo gạo tiền,” và bảo hiểm sức khỏe.

Nguyễn Tường Thiết: Mưa Đêm Cuối Năm

Nhà văn Võ Phiến
1975- Năm đó tôi gặp lại anh thật bất ngờ. Đúng vào cái buổi sáng đầu tiên tôi đặt chân lên đất Mỹ. Chiều hôm trước chúng tôi được chuyển đến một trong bốn trung tâm tiếp cư cho nguời tỵ nạn, trại Indiantown Gap thuộc tiểu bang Pennsylvania. Sáng sau tôi đến Processing Center lập thủ tục nhập trại. Chúng tôi ở barrack số 8. Từ đó đến khu Trung Tâm tôi phải cuốc bộ khá xa, trên một con đường có hàng cây phong thâm thấp trồng rất thẳng hàng. Bên trái là dẫy mess halls một từng nền xi-măng nhô cao mái màu xanh lá cây dùng làm phòng ăn cho dân tỵ nạn. Bên phải là bãi cỏ trống rất rộng hình như là sân banh của trại lính. Tuy là tháng sáu mùa hè nhưng sáng hôm đó trời cũng lành lạnh như đã vào thu. Khi đi qua cánh đồng cỏ trống tôi hít thở không khí của nước Mỹ và cảm thấy không khí nhẹ tênh. Một con sóc từ trên đùm lá phong thoăn thoắt đổ dọc thân cây, chạy băng mặt đường. Một con khác đứng cạnh thùng rác của barrack, nó đứng thẳng trên hai chân sau đang gậm nhấm thức ăn bằng hai chân trước, đôi mắt lơ láo nhìn tôi thách đố. Hồi đó tôi không quen thấy cái dạn dĩ của những con thú hoang nên rất đỗi ngạc nhiên.

Nguyễn Tường Thiết: Mưa Đêm Cuối Năm (Tiếp theo và hết)

Ông bà Võ Phiến

1976- Hôm đó nhân rạp hát gần nhà có chiếu phim cũ Cuốn Theo Chiều Gió ấn bản mới vợ chồng tôi kéo đi xem, nhân thể cho biết mặt mũi rạp xi-nê ở nước Mỹ ra sao. Hồi còn ở Sài Gòn chúng tôi mê xem xi-nê lắm. Rạp Rex, rạp Eden, rạp Vĩnh Lợi, rạp Đại Nam... Lần nào cũng thế hết phim ra khỏi rạp là cảnh vật bên Mỹ đứt rụp, đối diện ngay với thực tại là cái trưa hè nắng chói chang, cái bùng binh Sài Gòn đông ngụt người. Lần này ra khỏi rạp, đứng trên thềm cao đảo mắt tìm chiếc xe hơi của mình đậu trong khu parking vắng hoe của Lakewood Mall, thốt nhiên tôi lặng người. Thoáng cái tôi không biết là mình đang ở Mỹ vừa đi ra khỏi rạp xi-nê hay là tôi đang ở Việt Nam vừa bước vào trong rạp! Cứ như thế... như thế... năm đầu tiên của tôi ở Mỹ đời sống trôi đi mơ màng như không thực. Đầy những khắc giây những giấc mơ Trang Tử thời đại!

Hạ Long Lưu Văn Vịnh: Những Ông Tiên Tửu

Ô Mã Khuê Âm (Omar Khayyâm ) thi hào Ba Tư 1040-1123, đề tài chính của ông là Rượu :

Khi ta chết, rửa ta bằng rượu
rót chén đầy, thay đoạn kinh vơi
phục sinh ngày đó bạn ơi
tìm ta hãy đãi bụi phơi tửu đình.

Quand je mourrai, lavez mon corps avec du vin
Pour prières, louez pour moi les coupes pleines
Au jour de la résurrection, si vous désirez me revoir
Tamissez la poussière du seuil de la taverne.

Râu ta quét bậc mòn tửu quán
chẳng suy tư thiện ác, càn khôn
chẳng qua giống trái cầu tròn
rơi chìm ao nước nào ơn ích gì
rượu ngon ta ngủ li bì
lóc lăn hạt thóc sá gì cỏn con!

J’ai balayé de mes moustaches le seuil usé de la taverne
J’ai renoncé à réfléchir, ce monde ou l’autre, le bien, le mal
ne sont que boules de polo! Qu’elles tombent à l’eau, se perdent!
Vais- je soucier d’un grain d’orge quand, avec le vin, je m’endors?

Mauro Senesi: Lỗ Hổng (Trần Doãn Nho dịch)

(Mauro Senesi là một khuôn mặt lớn trong văn giới Ý hiện đại. Ông sinh ở Volterra Tuscany vào năm 1932, nhưng sống ở Florence. Ông là một nhà văn sung sức viết nhiều và viết về mọi đề tài. Truyện ngắn “The Breach” (Lỗ hổng) sau đây được đăng trên tạp chí “The Atlantic”, Hoa Ky). 

Con đường đi vào nghĩa trang hẹp và mấp mô. Gần đây, người ta phủ một lớp nhựa đường mới và ngày đưa đám Alderman trời lại mưa, nên con đường trở nên bóng láng như gương đến nỗi người ta có thể soi mình vào được. Vì thế, nên các cô gái của Viện Mồ Côi cứ nhìn trộm mãi bóng mình trong đó. Tôi cũng thế, tôi nhìn hình dáng phản chiếu của các cô gái lộn ngược chống lại một nền trời đầy mây xám, với những bím tóc đong đưa như cái đuôi diều.

Thế rồi cơn mưa lớn dần khiến các bà nữ tu phải bảo các cô mở dù ra che.

Các cô được điều đi phục vụ trong mọi tang lễ - thị trấn chúng tôi nhỏ, nhưng ngày nào cũng có người chết - ngoại trừ tang lễ của những người nghèo không đủ tiền để trả chi phí cho Viện Mồ Côi. Các cô gái xếp từng hai cô một, ngoằn nghoèo thành một dãy dài, những cô nhỏ nhất đi đầu, tay cầm những bó hoa huệ, còn các cô lớn thì xếp ở những hàng phía sau. Những người đứng cuối cùng hầu như đều đã ở tuổi trưởng thành, và dưới cái áo choàng đen mỏng manh, người ta có thể thấy rõ đường nét của những cặp vú.

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Từ Thức: Bầu Cử Mỹ : Ai Thắng, Ai Bại ?

Tòa nhà US. Capitol. Hình minh họa, Mark Wilson/Getty Images
Phòng phiếu đã đóng cửa ở Mỹ. Cả hai phe Cộng Hòa, Dân Chủ đều cho mình đã thắng. Sự thực, kết quả không phải là ‘’ một thắng lợi ngoài sức tưởng tượng ‘’ như Trump quả quyết, cũng không phải là ‘’ làn sóng xanh’’ ( mầu tượng trưng cho đảng Dân Chủ ) như phe đối lập mong đợi. Hạ viện rơi vào tay Dân Chủ . Thượng Viện vẫn ở trong tay Cộng Hòa. 

Mỗi phe có lý do để nói mình thắng, hay có lý do để thất vọng 

1 .PHE DÂN CHỦ : 

Đảng Dân Chủ ( DC ) có thể mừng vì đã lấy lại được Hạ Viện, nhưng thất vọng vì những bất mãn về cá nhân và tư cách Trump không cuốn trôi phe Cộng Hòa (CH) như dự đoán, nhất là chuyện tranh cử của phe CH đều xoay quanh Trump, như một cuộc trưng cầu dân ý về Donald Trump, mặc dù đó là một cuộc bầu cử địa phương. 

Không có, hay chưa có chuyện xã hội Mỹ chối bỏ Trump như nhiều médias tiên đoán. Cái sợ di dân và ổn định kinh tế (nhờ Trump hay không là chuyện khác) khiến hậu thuẫn cửa tri của Trump vẫn còn mạnh. 

Nguyễn Tường Thụy: Bản tuyên dương công trạng Giáo sư Chu Hảo

Gs Chu Hảo cầm cuốn sách "Dân chủ và Giáo dục' của tác giả John Dewey do Nhà xuất bản Tri thức phát hành HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES

Sau khi Ủy ban Kiểm tra Trung ương ra kết luận về những sai lầm của Giáo sư Chu Hảo, trên trang web của cơ quan này có bài viết “Vi phạm của đồng chí Chu Hảo - đảng viên trí thức có biểu hiện suy thoái, “tự diễnbiến”, “tự chuyển hóa” rất nghiêm trọng” (gọi tắt là bài viết) 

Không rõ tác giả Phạm Đức Tiến có mục đích ẩn không nhưng giới dân chủ rất thú vị với bài viết này. Hiệu ứng ngược thể hiện bằng việc bài viết được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội với rất nhiều comment tôn vinh Gs Chu Hảo. Tuy bài viết nhằm “kể tội” Gs Chu Hảo nhưng thực chất, đó là bản nêu công trạng của ông trong hoạt động nâng cao dân trí theo tư tưởng của Phan Châu Trinh. 

UBKTTW kết luận GS Chu Hảo suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”... “rất nghiêm trọng”, còn bài viết vừa nhắc có nhiệm vụ chứng minh cho sai lầm “rất nghiêm trọng” đó là như thế nào? 

Phạm Chí Dũng: ‘Huy động vàng và ngoại tệ’: Làm thế nào để ‘móc túi’ dân?

Hình minh họa
Một sự trùng hợp rất đáng chú ý và mổ xẻ là chỉ vài ngày sau cú bắt ‘đổi 100 USD phạt 90 triệu đồng’ đối với công dân Nguyễn Cà Rê ở Cần Thơ vào tháng Mười năm 2018, Văn phòng Chính phủ đã có văn bản gửi Thống đốc Ngân hàng nhà nước (NHNN) truyền đạt yêu cầu của Thủ tướng Chính phủ, trong đó một lần nữa (lần thứ 4) nhắc “Thủ tướng Chính phủ yêu cầu Thống đốc Ngân hàng nhà nước tiếp tục tập trung nghiên cứu, có giải pháp phù hợp huy động các nguồn ngoại tệ, vàng trong dân phục vụ cho đầu tư phát triển”. 

Một trùng hợp có chủ ý? 

Mặc Lâm: Quốc hội có vi hiến hay không?

Hơn 69.000 người ký kiến nghị đòi quốc hội Việt Nam hoãn thi hành Luật An ninh mạng, 16/10/2018.
Câu hỏi đặt ra có vẻ trái khuấy vì Quốc hội là cơ quan soạn thảo Hiến pháp, bảo vệ và tu chính những điều khoản mà Hiến pháp quy định. Hành động vi hiến thường thấy bên hành pháp hơn là ngay tại các phiên họp của Quốc hội vì không lẽ một cơ quan quyền lực nhất nước lại trở thành nơi bị dân chúng phê phán vì đã không làm tròn trọng trách là bảo vệ Hiến pháp của mình. 

Điều 69 của Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam ghi rõ: Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước. 

VOA: Chính sách đối ngoại của Trump sẽ thay đổi thế nào sau bầu cử?

Dân biểu Eliot Engel sẽ lãnh đạo Ủy bao Đối ngoại Hạ viện
Đảng Dân chủ sẽ sử dụng thế đa số của họ ở Hạ viện để đảo ngược những gì mà họ cho là sự bỏ mặc của Đảng Cộng hòa đối với chính sách đối ngoại của Tổng thống Donald Trump và thúc đẩy các chính sách hà khắc hơn đối với Nga, Ả Rập Xê-út và Bắc Triều Tiên. 

Dân biểu Eliot Engel, ứng viên Dân chủ sẽ lãnh đạo Ủy ban Đối ngoại Hạ viện, nói rằng họ sẽ tìm kiếm sự cho phép của Quốc hội để sử dụng hành động quân sự ở những nơi như Iraq và Syria. Những trên những hồ sơ nóng bỏng như Trung Quốc và Iran, ông thừa nhận rằng họ không thể làm gì nhiều để thay đổi nguyên trạng. 

Là đảng kiểm soát Hạ viện, Đảng Dân chủ sẽ quyết định đạo luật nào sẽ được Hạ viện xem xét và sẽ có vai trò lớn hơn trong việc định hình chính sách chi tiêu và soạn thảo các dự luật. 

“Tôi không nghĩ rằng chúng tôi sẽ xét lại một số vấn đề bởi vì nó được chính quyền Trump đưa ra, nhưng tôi nghĩ rằng chúng tôi có nghĩa vụ xem xét các chính sách và thực hiện giám sát,” ông Engel nói. 

Bùi Văn Phú: Voi và lừa ngang ngửa, xanh và đỏ đều có Việt

Nghị sĩ Tiểu bang California Janet Nguyễn (Janet2018.com) và Dân biểu Tiểu bang Massachussetts Trâm Nguyễn (FB Tram Nguyen)
Trước ngày bầu cử 6/11, Hạ viện có 235 dân biểu cộng hoà, 193 dân chủ và 7 ghế trống. Thượng viện có 51 nghị sĩ cộng hoà, 47 dân chủ và 2 độc lập nhưng thường bỏ phiếu theo phía dân chủ. 

Những con số đó là kết quả của kỳ tổng tuyển cử năm 2016, với Đảng Cộng hoà nắm đa số hai viện quốc hội và Donald Trump lên làm tổng thống qua một đêm đếm phiếu nhiều ngạc nhiên. 

Những ngày trước đó các thăm dò dư luận và giới phân tích đều tiên đoán gần như chắc chắn là Hillary Clinton sẽ thắng cử tổng thống, nhưng kết quả ngỡ ngàng. 

Bầu cử năm nay, truyền thông cân nhắc hơn, tuy vẫn có nhiều kết quả thăm dò nhưng không có tiên đoán với mức tin tưởng cao là kết quả sẽ ra sao, dù phía dân chủ được cho là có lợi thế hơn. 

Trên truyền hình, các nhà bình luận của Fox News có khuynh hướng đưa ra nhận định với chiến thắng cho cộng hoà, còn CNN hay MSNBC cho rằng dân chủ sẽ thắng. 

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

Phạm Chí Dũng (VOA): Chính quyền VN đang tổ chức ‘Công đoàn độc lập cuội’?

Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đọc tờ trình trước Quốc hội về việc phê chuẩn CPTPP.
‘Đừng tin những gì chính quyền nói, hãy nhìn những gì chính quyền làm’ - rất nhiều công nhân và người dân đã bật ra mối nghi ngờ rất lớn ngay sau khi xuất hiện tin tức về việc chính quyền Việt Nam, để được tham gia vào CPTPP (Hiệp định Đối tác toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương), đã lần đầu tiên phải chấp nhận định chế Công đoàn độc lập - một trong những điều kiện then chốt của CPTPP mà tất cả các quốc gia tham dự bàn tiệc đứng này đều phải có nghĩa vụ tuân thủ chặt chẽ. 

Vì sao nghi ngờ? 


Theo những quy định của CPTPP, chính quyền Việt Nam sẽ phải cho phép người lao động được tự do thành lập các tổ chức nghiệp đoàn tự do để tự bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, tức về thực chất sẽ có một hình thái tổ chức nghiệp đoàn độc lập, hay còn gọi là công đoàn độc lập, tồn tại song song với hệ thống Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam từ trung ương xuống các địa phương. Không những thế, công nhân còn được thành lập nghiệp đoàn tự do không chỉ giới hạn ở từng khu vực mà còn trên cả nước, và các nghiệp đoàn độc lập này được kết nối với nhau… 

Song Chi: Vài suy nghĩ nhân kết quả bầu cử giữa nhiệm kỳ 2018 ở Mỹ

Kết quả cuộc bầu cử giữa kỳ của nước Mỹ không nằm ngoài dự đoán của khá nhiều nhà báo, nhà bình luận chính trị Mỹ và quốc tế trước đó, nghĩa là đảng Dân chủ sẽ lấy lại được Hạ viện nhưng khó lật được cả Thượng viện. 

Ngày hôm nay sẽ là niềm vui, sự thở phào nhẹ nhõm cho những người Mỹ và người Mỹ gốc Việt nào đang trăn trở vì tình hình nước Mỹ hai năm qua. Ít nhất từ bây giờ trở đi nước Mỹ đã thoát khỏi tình trạng "độc đảng", ít nhất từ bây giờ trở đi Tổng thống Donald Trump không phải muốn làm gì thì làm nữa; và nếu đảng Dân chủ khui ra được những vụ làm ăn bê bối, gian dối về tiền bạc của gia đình Trump hay vụ Trump thông đồng với Nga thì giấc mơ tái đắc cử năm 2020 của Tổng thống đương nhiệm Donald Trump sẽ tan thành mây khói. Nhưng Thượng viện vẫn nằm trong tay đảng Cộng hòa, 2 năm tới sẽ vẫn đầy cam go thử thách, vẫn đầy chia rẽ trong tình hình chính trị xã hội của nước Mỹ. Và nếu như kỳ bầu cử tới, 2020, nước Mỹ có được một khuôn mặt Tổng thống xứng đáng, thì những sự chia rẽ hiện nay cũng như niềm tin của các nước đồng minh và của thế giới đối với Mỹ cũng đã giảm sút đi rất nhiều, cần phải mất thời gian để gầy dựng lại. 

Có một điều phải công nhận: sự xuất hiện của Donald Trump không chỉ bộc lộ rõ hơn những vấn đề đã tiềm ẩn trong xã hội Mỹ (mà sự chia rẽ sâu sắc đã chứng tỏ), mà đồng thời có thể ví như một liều thuốc thử cho nền dân chủ và những giá trị đã làm nên "sức mạnh mềm" của nước Mỹ. 

Trương Duy Nhất: Loạn Tướng

Loạn tướng. Phải gọi đúng thế. 

Kết thúc chiến tranh, sau 1975, Việt Nam chỉ vỏn vẹn 36 tướng. Nay, quân đội đã tăng đến 415 tướng (3 đại tướng, 18 thượng tướng, 81 trung tướng, 313 thiếu tướng) [1]. 

Cộng thêm 205 tướng bên công an [2]. 

Chỉ tính 8 năm từ 2006 đến 2014, riêng quân đội đã có 231 sỹ quan cấp tướng được thụ phong, gồm 10 thượng tướng, 65 trung tướng và 157 thiếu tướng, gấp 20 lần số tướng trong kháng chiến chống Pháp và hơn 4 lần số tướng trong kháng chiến chống Mỹ. 

Chưa kể một lượng khá khủng “thiếu tướng chìm”. Gọi nôm na là “đại tá nhô”, tức sỹ quan cấp đại tá không được phong hàm tướng nhưng lại hưởng lương tướng [3]. 

Trong chiến tranh, tướng chỉ để phong cho những chỉ huy thực tài và có chiến công hiển hách. Thời bình, nhiều sỹ quan văn phòng, giáo dục, y tế, bán buôn… cũng đeo hàm tướng. 

Loạn từ đấy. 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Tương Lai (Gần) Của Bé Lucas

If you want a picture of the future, imagine a boot stamping on a human face - for ever. Nếu bạn muốn có một hình ảnh về tương lai, hãy hình dung ra một chiếc dầy bốt đạp vào mặt nhân loại – mãi mãi. 
George Orwell (Nineteen Eighty-Four) 

Cách đây vài bữa, bạn Ngô Duy Quyền bỗng lên tiếng phàn nàn về một ông láng giềng (thổ tả) nào đó: 

Chiều nay tôi thấy anh chủ nhà hàng xóm là Tiến sĩ vật lý ở Viện Vật lý địa cầu (nơi bác Nguyễn Thanh Giang từng làm việc) có mặt ở nhà mới sang nói chuyện: - anh Cường ơi em nói cái này, em thấy cái camera nhà anh quay hướng thẳng vào cửa nhà em như vậy không ổn chút nào... 

Anh ta cười ruồi: - àh, như em cũng biết đấy, việc này nó liên quan tới cái chung... 

Mặt tôi đơ ra đợi anh ta ngừng nói để hỏi lại cho rõ. Dường như hiểu suy nghĩ của tôi nên anh ta đổi giọng luôn: - anh em mình ở đây đã quá hiểu nhau nên anh nói thế mà em không hiểu thì anh không nói chuyện với em nữa, em đi ra khỏi chỗ nhà anh ngay (tấn công phủ đầu). 

Kính Hòa RFA: Trào lưu bỏ đảng và thoái đảng từ năm 2013 đến nay

Có nhiều đảng viên cộng sản đang bỏ đảng cộng sản do ông Nguyễn Phú Trọng đứng đầu. 2018.
Ngày 4/11/2018, nghệ sĩ Kim Chi tuyên bố ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam, là người thứ 14 tuyên bố chuyện này trong vòng 10 ngày sau khi ông Chu Hảo, nguyên thứ trưởng Bộ Khoa học- Công nghệ, Giám đốc kiêm Tổng Biên Tập Nhà xuất bản Tri thức bị Ban Kiểm Tra Trung ương Đảng Cộng sản đề nghị kỷ luật. 

Cách đây gần đúng 5 năm, một đảng viên cộng sản lão thành là ông Lê Hiếu Đằng cũng tuyên bố bỏ đảng. Cùng thời gian đó, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, từng làm việc cho cơ quan an ninh Việt Nam bỏ đảng. Đầu năm 2014 một viên chức ngoại giao Việt Nam tại Thụy Sĩ là ông Đặng Xương Hùng bỏ đảng. 

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

Ngô Nhân Dụng: Mừng: Bỏ phiếu xong rồi!

Cử tri gốc Việt cùng với cử tri các sắc dân khác, chờ bỏ phiếu bên ngoài phòng phiếu Thư Viện Westminster ở Little Saigon vào sáng 6 Tháng Mười Một, 2018. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Dân Mỹ đã bỏ phiếu xong rồi! Dù kết quả ra sao, cũng rất mừng khi các phòng phiếu đóng cửa! Các nhà chính trị và những người ủng hộ họ sẽ tạm ngưng, hy vọng sẽ chấm dứt không “vận động tranh cử” như suốt năm qua nữa! 

Vì nước Mỹ cần phục hồi những tập quán tốt của nếp sống dân chủ tự do: Tôn trọng đối thủ, cư xử nhã nhặn, biết thỏa hiệp với người chính kiến khác mình, vì ích lợi chung! Những giá trị đó đã bị quên, bị gạt đi, khi người ta giành phiếu! 

Chưa bao giờ thấy nhiều cử tri, thuộc cả hai đảng, chia rẽ, nổi giận và chống đối nhau dữ như trong mùa bầu cử vừa qua! 

Ba phần tư các cử tri nghĩ rằng nước Mỹ đã chia rẽ quá, chỉ có 10% nghĩ dân Mỹ đang đoàn kết hơn. Hai phần ba người đi bầu chọn lá phiếu chỉ vì họ ủng hộ hoặc chống Tổng Thống Donald Trump, không màng đánh giá các ứng cử viên. 

VOA: Cử tri Mỹ đi bầu để phán xét về Tổng thống Donald Trump

Đây là kỳ bầu cử giữa kỳ mà người dân Mỹ tích cực đi bầu
Cử tri Mỹ hôm 6/11 đã đi bỏ phiếu với mối quan tâm về đoàn xe di dân đang di chuyển trong lãnh thổ Mexico, bảo hiểm y tế, tiền lương của họ và bầu không khí chính trị độc hại vốn đã chia rẽ đất nước và thậm chí gây chia rẽ trong gia đình và giữa bạn bè theo lằn ranh đảng phái. 

Trong một cuộc bầu cử giữa kỳ không giống như bất kỳ lần nào trước đây, các cử tri sẽ bỏ phiếu với một người trong đầu: Tổng thống Donald Trump – nhiều hơn bất cứ vấn đề nào khác. 

“Tôi chưa bao giờ nghĩ là đất nước này sẽ bầu Donald Trump lên làm tổng thống,” ông Kimball Blake, 61 tuổi, một kỹ sư năng lượng ở Knoxville, bang Tennessee, nói và gọi nhiệm kỳ tổng thống của ông Trump là ‘nhân tố sâu sắc’ khiến ông quyết định bầu cho Đảng Dân chủ trong cuộc đua vào Thượng viện của bang ông. “Nó khiến tôi phải đi bầu trong năm nay. Thông thường tôi không có động lực đi bầu lớn như vậy.” 

Nguyễn Xuân Nghĩa (RFA): Khoảng cách giàu nghèo - kiến thức

Phổ biến kiến thức để khai thông dân trí
Việc một trí thức của Việt Nam như giáo sư Chu Hảo vừa bị kỷ luật và quyết định ra khỏi đảng Cộng sản mà một giáo sư kinh tế của Đại học Bắc Kinh là ông Trương Duy Nghinh lại công khai phê phán cái gọi là “mô thức Trung Quốc” của lãnh đạo Bắc Kinh khiến chúng ta cần nhìn xa hơn thời sự: Vì sao có các nước giàu và nghèo và tại sao trong một quốc gia lại có người nghèo và người giàu? Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu chuyện này…. 

Nguồn gốc của nạn bất công 


Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa, chuyên gia kinh tế làm tư vấn cho đài từ năm 1997 tới nay. Thưa ông, trong chương trình kỳ trước, ông nói đến sự kiện một giáo sư kinh tế thuộc Đại học Bắc Kinh đã nêu vấn đề về “mô thức Trung Quốc” khi giáo sư Chu Hảo tại Việt Nam lại bị đảng Cộng sản kỷ luật vì quảng bá những kiến thức mà chế độ không chấp nhận. Vì vậy, kỳ này, Nguyên Lam xin mở rộng đề tài và hỏi ông vì sao có quốc gia phát triển và trở thành thịnh vượng trong khi có nước vẫn còn nghèo, và tại sao trong một nước lại có một thiểu số giàu có mà đa số người dân vẫn lầm than? 

Washington Post: Hiểm họa toàn cầu từ nền chuyên chế kỹ thuật số của Trung Quốc (Hoàng Trang dịch)

Trung Quốc đã xây dựng hệ thống theo dõi các công dân của mình để quản lý mọi hoạt động của đời sống
Dù cuộc chiến thương mại giữa Mỹ – Trung chỉ tập trung vào các mặt hàng từ nông sản cho đến đồ gia dụng, thì Hoa Kỳ và các nước dân chủ khác cũng nên lo lắng về một loại hàng hóa xuất khẩu khác của Trung Quốc, đó là: nền chuyên chế/chủ nghĩa độc tài kỹ thuật số (digital authoritarianism). 

Giới chức Bắc Kinh đang cung cấp công nghệ và các khóa huấn luyện cho các chính phủ trên khắp thế giới để họ có thể kiểm soát công dân nước họ. Trong khi các công ty Trung Quốc đang cạnh tranh với các tập đoàn quốc tế trong lĩnh vực quan trọng như trí tuệ nhân tạo và dịch vụ mạng 5G, thì quy tắc dân chủ, vốn đã thống trị mạng Internet toàn cầu bấy lâu, dường như đang dần thất thế. Khi đề cập đến vấn đề tự do Internet, rất nhiều chính phủ đã háo hức mua ngay các mô hình kiểm soát mà phía Trung Quốc đang rao bán. 

Trân Văn: Có cần chi cả ngàn tỉ/năm để… nuôi ‘Quốc hội’?

Các đại biểu Quốc hội biểu quyết thông qua các dự án Luật. Ảnh chụp màn hình trang web vov.vn.
Về lý thuyết, Quốc hội là cơ quan đại diện cho “nguyện vọng và ý chí” của 95 triệu người Việt, thay mặt họ quyết định tất cả những vấn đề liên quan tới vận mệnh quốc gia, tương lai dân tộc: Lập hiến. Lập pháp. Xác lập chính sách cả về đối nội (Qui định cách thức tổ chức – hoạt động của Nhà nước, Chính phủ, Tòa án, Viện Kiểm sát, bỏ phiếu lựa chọn và bãi nhiệm những cá nhân đứng đầu Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ, Tòa án, Viện Kiểm sát,… Chỉ Quốc hội mới có quyền thành lập, tách – nhập hay xóa bỏ các cơ quan công quyền, các đơn vị hành chính. Chỉ Quốc hội mới có quyền đặt định mục tiêu, phê duyệt các kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội. Tăng – giảm thuế. Thu – chi – sử dụng ngân sách,… Quốc hội cũng là cơ quan giám sát hoạt động của Nhà nước, Chính phủ, đưa ra các khuyến cáo, yêu cầu điều chỉnh hoạt động), lẫn về đối ngoại (Phê chuẩn các công ước, hiệp định. Quyết định chính sách đối ngoại. Tuyên bố tình trạng khẩn cấp trên bình diện quốc gia. Tuyên chiến) (1). 

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

Phạm Chí Dũng: Thấy gì từ vụ đàm phán ‘trả Trịnh Xuân Thanh cho Đức’? Bao giờ thì Trịnh Xuân Thanh lại được 'dìu' trở lại Đức?

Bao giờ thì Trịnh Xuân Thanh lại được 'dìu' trở lại Đức?

Thanh lại… uống bia và chơi golf? 


Dù vẫn chưa có tin tức nào từ cuộc họp đặc biệt giữa Quốc Vụ khanh đặc trách khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, Bộ Ngoại giao Đức Andreas Michaelis với Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao Việt Nam Bùi Thanh Sơn ở Berlin vào ngày 1/11/2018, nhưng bằng vào thái độ ‘phấn khởi’ bất thường của cựu Đại sứ Việt Nam tại Đức Đoàn Xuân Hưng khi ông Hưng bình luận trên Facebook cá nhân “Chắc chắn sự hợp tác ở tầm chiến lược giữa hai nước sẽ còn phát triển mạnh hơn trong tương lai”, người ta có thể tưởng tượng một cách không còn hoang tưởng về hình ảnh Trịnh Xuân Thanh, nếu không phải ngay lúc này thì cũng chẳng còn bao lâu nữa, sẽ được những mật vụ Việt Nam ‘dìu’ từ máy bay Vietnam Airlines xuống một sân bay nào đó ở Đức - cảnh tượng tuyệt đối tương phản với hình ảnh ‘một người đàn ông lảo đảo được hai mật vụ Việt Nam ‘dìu’ lên máy bay ở sân bay Bratislava, Slovakia’ vào tháng Bảy năm 2017 là lúc người Đức bừng bừng phẫn nộ vì vụ Thanh bị bắt cóc ngay tại Berlin - để ngay sau đó kẻ bị bắt cóc lại tiếp tục… uống bia và chơi golf. 

Mặc Lâm: Hãy để mầm hy vọng trồi lên

Thân phận của cuốn sách này cũng là một phần lý do giải thích thái độ ghét Trung Quốc của người Việt Nam.
Anh Trịnh Hữu Long, một nhà hoạt động trẻ hiện đang điều hành trang Luật Khoa, viết một status trên Facebook như sau: 

“Đọc báo nước ngoài, cả Đông lẫn Tây, không thấy ai phân tích hay bình luận rằng Tổng thống Trump đang tiêu diệt Trung Quốc, đánh sập nền kinh tế Trung Quốc hay hạ gục chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc. Kể cả các tờ báo thân Trump và fan cuồng của Trump mà không phải người Việt cũng không thấy bình luận như vậy. Nếu có những bài báo như vậy thì hẳn đã được dịch. 

Nhưng ở ta và một phần rất lớn người Việt hải ngoại thì thấy nhiều người bình luận và tin như vậy một cách rất nhiệt thành. Mức độ nhiệt thành có lẽ không kém niềm tin tôn giáo là mấy, cũng không kém niềm tin vào Hồ Chí Minh là mấy.” 

Thư Hà Sĩ Phu gửi nghệ sĩ Kim Chi: Bỏ Đảng Sẽ Vui Như Ngày Hội!

Chị Kim Chi thân mến,

Từ lâu tôi đã một mực tẩy chay cái Chủ nghĩa Cộng sản làm khổ Dân tộc, nhưng khốn nỗi, bạn bè và người thân quanh tôi quá nửa đang còn là đảng viên, tôi cứ như con cá mắc cạn, giữa lý và tình. Cho nên mỗi khi một người bạn hay người thân quyết định bỏ đảng là thêm một chút "giải thoát" cho tôi khỏi tình trạng khó xử ấy. Vì thế hôm nay tôi cảm ơn chị.

Hà Sĩ Phu. Ảnh: Hoàngquang’s Blog
Nhân dân mới là chủ nhân thật sự của đất nước, nhưng ĐCS độc quyền toàn trị đã cướp mất quyền ấy của dân, yêu nước thiết tha rất dễ vào tù. Dân bị mất nước vào tay đảng, nên ĐCSVN chính là “giặc Nội xâm” đúng nghĩa vậy! Đảng đã là "giặc" như thế thì đảng viên còn đồng thuận với đảng đương nhiên mắc tội theo giặc, mà không biết đấy thôi.

Tuấn Khanh: Dẹp chùa An Cư: Mục đích chính chỉ để triệt hạ các cơ sở của Giáo hội Việt Nam Thống Nhất.


Chùa An Cư ở quận Sơn Trà thành Phố Đà Nẳng, có thể là một hình ảnh xót xa nối tiếp của cây chuyện cưỡng chế, đập tan như trường hợp Chùa Liên Trì ở quận 2, Thủ Thiêm, Sài Gòn. 
Ngôi Chùa chỉ hơn 300m2 được nhận được lệnh cưỡng chế giải tỏa, mặc dù nhiều yêu cầu đưa ra, trong đó chỉ xin đổi lại một nơi khác để tu tập. Mục đích của Đà Nẵng, hay nói chung là chính sách của Nhà nước vô thần hiện nay tại Việt Nam là triệt hạ các cơ sở tôn giáo độc lập, đặc biệt là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. 
Tin cho hay Văn bản cưỡng chế trước đây là từ ngày 24/9/2018, đến ngày cuối là 23/11/2018. Thông báo cưỡng chế chùa lần này là 8 giờ sáng ngày 9/11/2018. 
Dưới đây là cuộc trò chuyện với hòa thượng Thích Thiện Phúc, trụ trì chùa An Cư, trước vài ngày Chùa bị cưỡng chế, cùng với sự sách nhiễu và trấn áp nhiều năm nay từ chính quyền.
Nhờ Thầy tóm tắt, nói rõ thêm cho mọi người được biết về hoàn cảnh của Chùa An Cư hiện nay.

Từ 2003-2004, người ta đã có ý định giải tỏa cho việc xây dựng nhưng thực chất, ý của họ là nhằm triệt hạ các cơ sở của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Trước đây các văn bản họ gửi đến Chùa, đều đề tên đời của Thầy chứ không đề tên đạo. Nhưng rồi bẳng đi một thời gian, do chuyện kinh tế trì trệ thế nào đó nên họ tạm yên mấy năm. Từ 2014 đến nay thì họ làm lại, mở lại chuyện giải tỏa đền bù. Họ định bồi thường là 400 triệu hơn, nhưng Thầy không chịu giải tỏa.

Phạm Hưng Quốc: Về hiện tượng Chu Hảo - 
Một nguy cơ lớn xuất phát từ những sự tính toán sai lầm thiển cận

Trước khi nói về hiện tượng Chu Hảo chúng tôi thấy cần phải nhắc tới một số sự kiện quan trọng liên quan tới Nguyễn Phú Trọng và phe nhóm bảo thủ của ông ta trong thời gian gần đây:

Cần đánh giá đúng mức những gì mà Nguyễn Phú Trọng và lực lượng bảo thủ của ông ta đã làm được trong thời gian vừa qua tại Việt Nam. Nhìn nhận một cách công bằng Nguyễn Phú Trọng đã làm được những việc vô tiền khoáng hậu trong đời sống chính trị Việt Nam kể từ Đại hội Đảng Cộng Sản Việt Nam XII đến nay. Chỉ xin nêu ra một số dấu mốc điển hình của những thành công kỳ tài của Nguyễn Phú Trọng: 

  • Thứ nhất đã loại bỏ được “con sâu chúa” hay là một “hoàng đế” của chế độ Cộng Sản Việt Nam trong Đại hội XII. Nguyễn Tấn Dũng trong suốt hai nhiệm kỳ làm thủ tướng đã tạo dựng một đế chế cộng sản giả hiệu một cách bi hài kịch nhất trong lịch sử Việt Nam. Vòng xoáy quyền – tiền- quyền thống trị mọi mặt đời sống kinh tế, chính trị, xã hội, an ninh Quốc phòng. Mối gắn bó chặt chẽ giữa quyền và tiền đã trở thành lẽ sống, là chuẩn mực, thậm chí là chân lý cho mọi hoạt động của nhà nước và xã hội, đặc biệt là trong việc tổ chức bộ máy cầm quyền của nước CHXHCN Việt Nam trong cả một thời gian dài qua nhiều thế hệ lãnh đạo mà cao trào là những năm đầu của thế kỷ XXI dưới thời Nguyễn Tấn Dũng. Phải nói rằng Nguyễn Tấn Dũng là bản sao y chang của hiện tượng Chu Vĩnh Khang, Bạc Hy Lai, Từ Tài Mậu …và bè lũ của chúng tại Trung Quốc.
  • Thứ hai, giống như Tập Cận Bình, sau Đại hội XII Nguyễn Phú Trọng đã thành công trong chiến dịch chống tham nhũng qua việc cho Đinh La Thăng vào lò cùng với khá nhiều lãnh đạo cao cấp khác của chính quyền. 
  • Thứ ba, Nguyễn Phú Trọng đã thực hiện các biện pháp khá quyết liệt để phong tỏa và vô hiệu hóa được hàng loạt những con hổ to nhất của triều đình như Trần Đại Quang, Nguyễn Văn Bình …cũng như các vây cánh của các con hổ là thành viên của bộ chính trị cũ như Nguyễn Văn Chi, Lê Thanh Hải, Nguyễn Bá Thanh…. 

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2018

Winston Phan Đào Nguyên: Lời Thú Nhận Muộn Màng Của Tác Giả Bài “Thơ Con Gái Ba Miền”

© 2018 by Winston Phan. All Rights Reserved


Trong đời sống, chắc phải có đôi khi bạn tình cờ gặp lại một vài kỷ niệm xa xưa, làm cho bạn bồi hồi giây lâu để trở về ký ức? Như khi gặp lại những dòng chữ ngày xưa, những tấm ảnh thuở nào?

Nhưng cũng có đôi khi những kỷ niệm lại trở về một cách thật bất ngờ, làm cho ta không thể nào tả hết nỗi ngạc nhiên khi gặp lại. Nhất là khi đó là những kỷ niệm đẹp.

Đó là trường hợp của tôi vài năm trước đây, khi tôi tình cờ gặp lại những bài “thơ" của mình của một thời xa xưa. Những bài “thơ” này, nay được những người bạn gửi cho, và cho biết rằng đây là những bài “thơ" không biết ai là tác giả nhưng lại đang rất ... nổi tiếng trên mạng.

Những bài “thơ" đó, nay vẫn còn đầy trên mạng, bạn chỉ cần gõ những chữ “bài thơ con gái ba miền" thì sẽ thấy. Đại khái như bài dưới đây:

Ngô Nguyên Dũng: bay trong chiêm bao tôi


trong giấc ngủ. thường khi
tôi thấy mình bay lượn
dọc ngang tiềm thức
chập chùng đêm ...

tôi xuyên qua đại dương
tưởng đã ngủ yên. những thập niên
vượt biển. chợt bùng lên. bão tố.
tôi là cánh diều băng gió
trong thảm kịch của chủ nghĩa
đánh tráo lương tâm. bằng bạo lực.

tôi bay trên phố phường
trên những con đường lạ tên
mùa mưa. ôi. những nắng sáng mưa chiều
những mùa màng hoa niên.

Hoàng Quân: Măng Non và Văn Bút Lưu Vong

Hoàng Quân, Ngô Nguyên Dũng, Frankfurt 10.2018
Thời giữa thập niên 80, gia đình chúng tôi đến Đức được vài năm, tạp chí Độc Lậpvà Măng Non(sau này đổi thành Văn Nghệ Trẻ) là những món ăn tinh thần quý giá. Học tiếng Đức thật vất vả, trầy vi, tróc vảy. Bởi thế, chúng tôi thèm thuồng món ăn chữ nghĩa Việt ngon ngọt, vừa quý, vừa hiếm này. Nhận được tờ báo tiếng Việt, chúng tôi đọc từ trang đầu đến trang cuối, không bỏ sót mục nào. Đọc xong, chuyền tay qua anh chị em khác. 

Từ thuở bé, tôi ưa ghi ghi, chép chép, không đầu, không đuôi, chỗ này vài câu, chỗ kia đôi dòng. Tôi có vô số tập vở to nhỏ, mỏng dày nhiều loại, để phục vụ những sinh hoạt ngoài học đường. Vào trường trung học Đức, không biết tự lúc nào, năm bảy dòng chữ tiếng Việt của tôi thỉnh thoảng góp mặt trong tập vở học chi chít tiếng Đức, toán, lý, hóa... Nhà trường Đức không có lệ kiểm soát sách vở của học trò. Chứ không, e rằng tôi bị ăn trứng vịt lộn, vì thầy giáo sẽ thắc mắc, tại sao giữa bài làm tóm tắt Die Waage der Balekscủa Heinrich Böll, có đoạn viết bằng ngôn ngữ gì thầy chẳng hiểu.

Hạ Long Bụt sĩ LƯU VĂN VỊNH: Chiếc Quần Jeans Xanh

Hình minh họa
Levi Strauss, người làm ra chiếc quần Jeans đầu tiên trên thế giới ở San Franscisco, là một di dân Đức Do thái từ vùng Bavaria, ông mở hàng tạp hoá cho cả vùng Tây Mỹ năm 1853, cách đây 162 năm, nhưng phải tới 1873, sau khi hợp tác với ông thợ may tài ba tên Jacob Davis, một người Do thái xứ Latvia, di sang Reno, Nevada, có sáng kiến làm cúc rivet quần bằng đồng cho chắc, chiếc quần jeans Levi 510 chính thức có môn bài, ra đời năm 1890, nhắm bán cho dân thợ thuyền lao động, cao bồi cưỡi ngựa chăn bò, thợ làm đường xe lửa (đường xe lửa Sacramento năm 1861, vào thời Tự Đức bên ta !), vải quần thô, chắc, bền, đó là nghĩa gốc của chữ jeans, cũng như chữ denim là vải thô, dầy, mầu xanh, có người cho rằng từ jeans gốc tiếng Ý, fustian- đã có ở Genoa vào thế kỷ 15 !

Bây giờ thì quần jeans bung ra cả thế giới, với ba trung tâm, San Franscisco (trụ sở gốc, trên đường Sacramento S.F.), năm 1965 mở thêm trung tâm Brussels và Singapore, tính tới năm 2013 thì hãng có tới 16000 nhân viên, 4.68 tỷ đô ngân khoản ! Năm 1986 ra thêm mặt hàng Dockersmay quần kaki cao cấp hơn, thích hợp cho giới cạo giấy, mặc đi làm công sở, không chân lấm tay bùn.

Từ Thức: Murakami . Đàn Ông, Đàn Bà, Mặt Trăng

Nhà văn Hakuri Murakumi
Trong cuốn tiểu thuyết trường giang mới nhất của Hakuri Murakami, Le meutre du commandeur, vừa ấn hành ở Paris ( 1 ), nhân vật chính, bị vợ bỏ, nói về bà vợ : ‘’Tôi không hiểu một chút gì về nàng. Giống như những người, mỗi tối, ngửng đầu nhìn trăng nhưng mù tịt về chị hằng.‘’

Các nhà văn Á Châu không hiểu gì về mặt trăng, nhưng nói nhiều về mặt trăng, không hiểu gì về đàn bà, nhưng ít nói về đàn bà. Không dám bàn tới đàn bà, bởi vì, đối với họ, thế giới phụ nữ còn xa lạ hơn cả mặt trăng.

Không một nhà thơ Đường nào không nói về trăng. Ít nhà thơ Nhật nào không nghĩ tới, không viết về trăng. Và, với truyền thống bắt chước của người mình, trăng lai láng trong thi phú Việt. 

Về đàn bà, rất ít văn nhân Á Đông nào bàn tới. Hay đúng ra, nói tới rất nhiều, nhưng một cách hời hợt, nông cạn, bỡn cợt, về một trong ‘’ba cái lăng nhăng nó quấy ta‘’.

Muốn hiểu về đàn bà, phải đọc văn phụ nữ. Ít có nhà văn đực nào đi sâu vào ngõ ngách, tâm tình phụ nữ. 

Đàm Duy Tạo: Chương 15 - Kim Vân Kiều Đính Giải

Kim Vân Kiều Đính Giải
Hương Ngạn Đào Tử Đàm Duy Tạo
trước tác năm 1986
(Thứ nam) Đàm Trung Pháp hiệu đính năm 2018

o o o O o o o

CÂU 1227 ĐẾN CÂU 1370
“Lầu xanh vui gượng, Phận bạc lo xa”

1227. Lầu xanh, mới rủ trướng đào,
Càng treo giá ngọc, càng cao phẩm người. [1]
1229. Biết bao bướm lả, ong lơi,
Cuộc say đầy tháng, trận cười suốt đêm.
1231. Dập dìu lá gió, cành chim, [2]
Sớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng Khanh. [3]
1233. Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh,
Giật mình, mình lại thương mình xót xa.
1235. Khi sao phong gấm rủ là, [4]
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường?
1237. Mặt sao dày gió dạn sương,
Thân sao bướm chán, ong chường bấy thân?
1239. Mặc người mưa Sở, mây Tần, [5]
Những mình nào biết có xuân là gì!
1241. Đòi phen gió tựa, hoa kề, [6]
Nửa rèm tuyết ngậm, bốn bề trăng thâu.
1243. Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ!
1245. Đòi phen nét vẽ, câu thơ, [7]
Cung cầm dưới nguyệt, nước cờ trong hoa,
1247. Vui là vui gượng kẻo là,
Ai tri âm đó, mặn mà với ai?
1249. Thờ ơ gió trúc, mưa mai, [8]
Ngẩn ngơ trăm nỗi, giùi mài một thân.

Mai Kim Ngọc: Du ký - Ai Lên Xứ Lạng (Tiếp theo và hết)

Sự đơn giản của nàng vọng phu Quebec làm tôi ghi nhận sự súc tích của chuyện Tô Thị. Cả một nền văn hóa của quê cũ hiện ra, tầng tầng lớp lớp, mỗi tầng mỗi lớp là một chiều sâu khác nhau của tâm hồn Việt Nam. Lớp ngoài giản dị nhất, là cái đạo lý Khổng Mạnh với chuyện chung thủy vợ chồng, chuyện tiết hạnh của người đàn bà, chuyện chí trai phục vụ đất nước... 

Dưới cái hình thức phải đạo này là cái u uẩn của tội loạn luân. Nhưng loạn luân ở đây không đơn giản và dứt khoát một ngả như ở văn hóa khác. Trong hoàng tộc cổ Ai Cập, loạn luân không phải là tội. Hoàng tử lấy công chúa em gái mình với sự chúc phúc của hoàng gia, triều đình, và thần dân. Có lẽ cũng không có chữ loạn luân với ý nghĩa phê phán, mà sự việc được chỉ định bằng những từ trung lập đại để như ‘hôn nhân đồng máu huyết.’ Ngược lại sự cấm đoán có thể tuyệt đối đến nghiệt ngã tại những xã hội không hẳn văn minh hơn mà có khi còn bán khai. Tại một bộ lạc Phi Châu, cặp trẻ song sanh một trai một gái vừa ra đời tức thì bị hy sinh để tế thần. Chúng bị coi như đã phạm tội gần gũi người cùng máu huyết suốt thời gian chung chạ trong bụng mẹ. Hai xã hội là hai thái cực, mà hai cách luận tội cũng là hai thái cực khác.

Trở về quê hương, sự tích nàng Tô Thị không đơn giản như vậy. Nó phản ánh một văn hóa đã phát triển đến mức tinh vi, và tư duy của quần chúng đã đến mức tế nhị. Chuyện định tộiloạn luân tuy cũng giống như trong mọi xã hội văn minh khác, nhưng chuyện luận tộilại đặc thù ở chỗ uyển chuyển và tinh vi. Người anh vô tình phạm tội, cho đến khi chưa biết sự thật thì không có tội. Nhưng một khi sự thật đã tỏ tường, tức thì tội lỗi hồi sinh và anh phải đón nhận hình phạt. Anh phải lẳng lặng dứt tình vợ con mà bỏ nhà ra đi. 

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Ngô Nhân Dụng: Suy thoái toàn cầu bắt đầu vì Trung Cộng?

Không ai cầu mong kinh tế Trung Quốc lâm nạn, vì tai họa sẽ lan truyền khắp thế giới, kể cả nước Mỹ. Trong hình, công nhân tại một nhà máy ở phía Đông tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, hôm 18 Tháng Mười, 2018. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

Nếu hai ông Donald Trump và Tập Cận Bình không thỏa hiệp được với nhau, cuộc chiến tranh mậu dịch giữa hai nước có thể làm kinh tế cả thế giới đi xuống trong năm tới. Cuộc suy thoái sẽ bắt đầu khi Trung Cộng không thể ngăn quả bom nợ bùng nổ.

Tổng số nợ trong kinh tế Trung Quốc đã lên gấp ba lần Tổng Sản Lượng Nội Địa (GDP). Số nợ của tư nhân chiếm 18.6% GDP vào năm 2008 đã tăng lên thành 46.5% vào giữa năm 2018. Những món nợ có cơ không thể trả được, nguy hiểm nhất, là do các chính quyền địa phương, đã lên tới 163% GDP vào năm 2017.

Nhưng một mối đe dọa lớn cho hệ thống tài chánh Trung Quốc là những món nợ vay của nước ngoài và vay bằng đô la Mỹ, phải trả lãi và vốn cũng bằng đô la Mỹ.

Kể từ năm 2008, khi kinh tế Mỹ và cả thế giới suy yếu, số trái khoán bằng đô la (dollar-denominated bonds) của các công ty Trung Quốc đã tăng lên gấp bốn lần, theo số liệu của Ngân Hàng Thanh Hóa Quốc Tế (BIS, Bank of International Settlenmants) ở Thụy Sĩ!

Mai Kim Ngọc: Du ký - Ai Lên Xứ Lạng (Kỳ 1)

Nàng Tô Thị, hình Internet

Những xôn xao thời sự về mất biển mất đất với Trung Quốc làm tôi nhớ lại nhiều sự việc liên hệ đến biên thùy Hoa Việt, trong đó có sự tích Tô Thị. Rồi tôi liên tưởng đến bài đồng dao‘Ai Lên Xứ Lạng’, nhắc đến tiết phụ hóa đá ngay trong câu 2. Và sau cùng, tôi nhớ đến một người đàn bà trẻ đẹp mà không may mắn, đã có hồi gắn bó mật thiết với cuộc sống của bản thân tôi. Người đàn bà đó là vú tôi, và vú thường ru tôi với bài ‘Ai Lên Xứ Lạng’... 

Một tam giác tình tự xuất hiện, tiềm tàng trong tâm thức tôi, với ba người đàn bà chiếm giữ ba góc. Đó là nàng Tô Thị, người đàn bà không tên trong ‘Ai Lên Xứ Lạng’, và vú tôi. Tôi không nghĩ đến tam giác này cho đến năm ngoái nhân tham quan vùng cửa sông Saint Laurent của Quebec, thấy người lại ngẫm đến ta, tôi cảm thấy phải ngồi xuống viết lại câu chuyện.

*

Bắt đầu bằng bài đồng dao. Tôi nhớ hôm đó tôi đã lớn, và tôi được nghe mẹ tôi ru cháu nhân dịp anh tôi mang vợ con về trình diện bà. Mẹ tôi ru:

“Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh...”

Tôi buột miệng:

“Con biết bài hát này.” 

Và tôi đọc mấy câu tiếp theo:

“Ai lên xứ Lạng cùng anh
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm nem
Mảng vui quên mất lời em dặn dò
Gánh vàng gánh bạc đi đổ sông Ngô
Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương...”

Khánh Hà: Về Đâu


Một mình giữa cõi nhân gian
Nhìn rừng cây lá úa vàng ngẩn ngơ
Mùa thu về tự bao giờ 
Rào cây chín đỏ, lửng lơ mây trời
Âm thầm từng chiếc lá rơi
Bao nhiêu xác lá qua đời về đâu
Về nguyên bản thể ban đầu
Đất lành ấp ủ hoa mầu mùa sau
Xuân về lá mới lao tao
Hồn nhiên cây cỏ vẫy chào nhân gian
Hỏi chòm mây trắng lang thang
Gió đưa gió đẩy hợp tan vô chừng
Hôm nào thành mưa rưng rưng
Giọt dài giọt vắn bâng khuâng lòng nguời
Ngàn cây nội cỏ mát tuơi
Biển hồ sông nước đang vơi lại đầy
Một vòng sinh tử loay hoay
Chẳng còn chẳng mất, như ngày nguyên sơ
Ta qua quán trọ tình cờ
Vay từng hơi thở viễn mơ một đời
Hôm nao trả lại đất trời
Trở về nguồn cội một thời lìa xa.

K.H.

Nguyễn Thị Hậu: Tạp bút - Những Góc Nhỏ Sài Gòn

Tiệm làm tóc bình dân


Sài Gòn có đến hàng ngàn tiệm bình dân cắt uốn tóc làm móng tay chân, phần lớn nằm trên những con đường nhỏ hay trong hẻm. 

Hồi những năm 1990 tôi hay đến một tiệm làm tóc trên đường Mạc Đĩnh Chi quận Một. Tiệm là một gian phòng nhỏ khoảng 6 mét vuông cơi nới từ tường rào của một công sở, cao hơn vỉa hè đến gần 1 mét nên có hai bậc thang gỗ gá tạm, khi nào mấy anh quản lý đô thị của phường buồn buồn đi ngang thì vội vàng kéo vào, nếu không thì bị phạt vì “lấn chiếm vỉa hè”! Hai ghế ngồi cắt tóc làm móng, một ghế nằm gội đầu, vài dụng cụ uốn tóc… tất cả xếp đặt gọn gàng hợp lý trong không giản nhỏ xíu. Trên tường một tấm gương lớn và mấy tấm hình các kiểu tóc của phụ nữ. Tiệm chỉ có cô chủ cũng là thợ chính và một cô thợ phụ. Cô chủ từ Long Khánh lên Sài Gòn vài năm, tính tình vui vẻ, làm tóc kỹ càng nên tiệm lúc nào cũng đông khách là nhân viên các công sở xung quanh. Có bữa buổi trưa ghé ngồi chờ hết giờ nghỉ cũng chưa tới lượt vậy mà ai cũng vui vẻ nói “thôi mai chị ghé”, “chiều cuối giờ em ghé nha”. Sau hơn 20 năm bây giờ cô chủ đã có một tiệm lớn đàng hoàng ở mặt tiền một con đường gần đó, có dịch vụ matxa, chăm sóc da mặt, thợ làm công có đến hơn chục người. Khách đến tiệm nhiều người thuộc tầng lớp thượng lưu xe hơi đưa đón và cả khách quen cũ vẫn xe máy “cà tàng”, tất nhiên giá cả không còn bình dân nữa nhưng ai cũng hài lòng vì chất lượng và thái độ thân tình vui vẻ.

Katharina Borchardt: Những câu chuyện kể về những điều cốt lõi (Diễn từ về Nguyễn Ngọc Tư)

Trương Hồng Quang dịch 

Làm thế nào để người ta có thể nhận được giải LiBeraturpreis? Bước thứ nhất: Đó phải là một nữ tác giả từ châu Phi, châu Á, châu Mỹ La tinh hoặc thế giới Ả Rập. Bước thứ hai: Tác giả đó đã viết những cuốn sách xuất sắc. Bước thứ ba: Một trong những cuốn sách đó vào thời gian cuối đã được dịch sang tiếng Đức. Tiếp theo đó là bước thứ tư: Cuốn sách này đã được lựa chọn vào một trong bốn danh mục tác phẩm xuất sắc nhất hàng quý mang tên “Weltempfänger” vào năm cuối. Việc tuyển chọn này luôn diễn ra trên cơ sở biểu quyết của ban giám khảo “Weltempfänger”. Và rốt cuộc là bước thứ năm, bước cuối cùng: việc biểu quyết thông qua công luận. Bây giờ đến lượt người đọc sẽ lựa chọn bằng phương thức trực tuyến giữa các nữ tác giả của những tác phẩm đã lọt vào các danh sách “Weltempfänger“ của năm trước. Trong năm nay kết quả biểu quyết thật rõ ràng: Và như vậy hôm nay chúng ta đón chào một nhà văn đến từ Việt Nam, một nữ tác giả đã viết những tác phẩm xuất sắc, và vào năm cuối lần đầu tiên được dịch sang tiếng Đức. Một tác giả ngay lập tức đã khiến cho ban giám khảo chúng tôi ngây ngất, vì vậy đã được xếp vào vị trí số 1 trong danh sách “Weltempfänger” của mùa đông 2017. Và là nữ tác giả rốt cuộc đã dành được sự mến mộ của người đọc, mà lựa chọn của họ đóng vai trò quyết định cuối cùng. Tôi rất, rất vui mừng rằng giải LiBeraturpreis năm nay được trao tặng cho Nguyễn Ngọc Tư!