Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Trần Doãn Nho: hành


hành


trước mặt rừng kiệt lá
sau lưng phố tạnh người
trời xa mây quánh đặc
đờ đẫn vạt chiều phai

con tim hồng bạt gió
tạt tới chỗ ta ngồi
ngẩn ngơ cành thu muộn
rụng.
        một ngọn chơi vơi

bỏ tim vào trong túi
ta bay hết quãng trời
chạm đến vùng không tưởng
xao xác phiến tình côi

gió xoáy vào u tịch
nắng rơi động cõi ngoài
ta níu từng hư tự
tặng dữ cuộc chia phôi

ta ngược ta quá vãng
tìm lại chút tinh khôi
xôn xao cơn huyễn mộng
vỗ xuống những ngày vui

sau lưng rừng đã lá
trước mặt phố đã người
vọng âm từ khoảng vắng
đọng.
         một
                tiếng
đàn
                        rơi

(11/06)

trở về, tôi…

trở về, tôi, chốn cũ
quê hương, ơi, quê hương
trăng bạc lòng không tỏ
tôi bạc lòng, nín thinh

phố phường ngông nghênh mới
chạnh bước lối mòn xưa
cây khế già lẩm cẩm
rụng mấy chiếc vu vơ

nửa đêm choàng thức giấc
đứng ngó ra vườn trăng
ai níu tàu lá chuối
thoáng động bóng ma quen

tới viếng thăm thằng đính
móm mém vết đời đau
tạt ngang nhà nguyệt hạ
nắng úa đẫm hàng cau

bụi tre vườn thằng lợi
mọc một cửa hàng ăn
góc lều xưa, thằng thụ
khẳng khiu lão bạn nằm

dăm đứa già cụng chén
ấm lạnh cuộc hơn thua
mềm môi nhìn ngoái lại
bên song tiếng gió lùa

quê hương là vết cắn
bầm tím lớp da đời
quê hương là dấu hỏi
ném vào mỗi cuộc chơi

quê hương là ẩn ngữ
đánh đố nỗi hoài mong
về ! đất trời xao xác
lạ lẫm như chưa từng

chiều lên nghe gió chướng
thổi buốt trái tim câm
nội thành tôi, ai gọi
hơi hụt giữa trời không

trở về, tôi, đứng sững
một vết mòn phân vân…

(2015/nhuận sắc:2018)

hạ chí


hạ chí, hạ chí nồng
thơm tho đời mới hé
tôi tự ném mình xa, thật xa
chạm phải một cái gì…
thì ra,
trái tim.
chao ôi,
một vũng mềm ứa ngọt

xuân phân
tôi hỏi
…….?

em bảo
trái tim xưa thì mềm
trái tim nay chín nẫu
cùng với mặt trời
rơi!

hạ chí, vẫn hạ chí, nồng
tôi lại ném tôi xa
vấp vào khoảng trống
thì ra
nắng
đầy nắng

từng giọt phai,
nhàu
nhuộm nhánh thu phân

trái tim, tôi hỏi.
hỏi…
hỏi…
rồi hỏi?


đông chí!
(2017)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét