Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

Liễu Trương: Trương Vĩnh Ký, Nhà Văn Hóa Tiên Phong


Mỗi khi đề cập đến tiến trình văn học Việt Nam, các nhà phê bình văn học thường nhắc đến Tự lực văn đoàn và phong trào Thơ mới như những cái mốc quan trọng không thể bỏ qua được. Họ hoàn toàn có lý, vì đó là những biến cố đánh dấu sự trưởng thành của nền văn học mới của chúng ta. Nhưng bởi đâu mà có được những thành quả rực rỡ của Tự lực văn đoàn và của Thơ mới, trong thập niên 30 của thế kỷ trước ? Đặt câu hỏi như thế có nghĩa nhắc nhở đến một văn tự mà do một sự tình cờ lịch sử đã đưa đến cho dân tộc Việt Nam, tôi muốn nói đến chữ quốc ngữ, tức tiếng Việt ghi âm bằng mẫu tự la tinh. Nhờ chữ quốc ngữ, chúng ta đã từ bỏ hẳn chữ Hán, một văn tự không phải là của ta, từ bỏ chữ Nôm, một thứ chữ muốn dùng được cũng đòi hỏi rất nhiều công. Trong buổi nói chuyện hôm nay, chúng ta không có đủ thì giờ để đi vào chi tiết của nguồn gốc chữ quốc ngữ đã nảy sinh vào thế kỷ 17. Chỉ xin nhắc lại rằng những nỗ lực phân tách ngữ pháp và ngữ âm tiếng Việt ngõ hầu kiện toàn lối viết bằng mẫu tự la tinh, và việc chuyển mẫu tự la tinh cho thích hợp với lối phát âm và thanh điệu tiếng Việt, đều là một công trình tập thể, khó phân biệt phần đóng góp cá nhân. Trong số các vị linh mục thừa sai Bồ đào nha và Pháp có công lớn trong việc hình thành chữ quốc ngữ phải kể các linh mục Dòng Tên : Francisco de Pina, Gaspard de Amaral, Antonio Barbosa và Alexandre de Rhodes. Ngoài ra cũng cần nhắc đến sự đóng góp của các vị tu sĩ Việt Nam. Ở miền Bắc, thầy Bento Thiện, có viết bằng quốc ngữ : Lịch sử nước Annam, năm 1659 (1). Cũng ở thế kỷ 17, linh mục Lữ-Y Đoan là người đầu tiên dịch Thánh kinh ra tiếng Việt, viết bằng quốc ngữ với nhan đề : Sấm truyền ca (2).

Trần Kiêm Đoàn: Bún Bò Huế (Kỳ 1)

Hình Internet
Bún không phải chỉ đơn thuần là một món ăn truyền thống của Huế, nhưng đối với người Huế, bún còn là một phần lối sống “Kiểu Huế.” Kiểu Huế là nghèo mà vẫn sang, vui rộn rã mà vẫn man mác buồn, ngoài mặt phẳng lặng mà trong lòng dậy sóng, không soi bóng mình trong gương mà soi bóng mình trong đôi mắt của người thương, bè bạn, xóm giềng. Người ngọai quốc như ông Foulon cũng nhận xét về sự mâu thuẫn của Huế: “Tóc tang cười nụ, vui mừng thở than!”(Lê Văn Lân dịch)

Huế mâu thuẫn từ buổi mới vào đời, đài các từ ngày mới có tên. Tên đất thì nhỏ như nốt ruồi son: Ô, Rí, Huế... mà tên người lại dài lướt thướt như mái tóc mây dài chấm gót: Công Tằng Tôn Nữ Thị Sông Hương, Nguyễn Khoa Hoàng Thành, Tôn Thất Quỳnh Phương... Huế quá trầm lặng và chật như cái bể cạn mà phải chứa những tâm hồn bão nổi sông hồ, nên dân Huế ngoài mặt hiền khô mà trong lòng cưu mang những bến bờ viễn xứ, sẵn sàng phản kháng và rực lửa đấu tranh “dấy loạn” như Lục Vân Tiên ra đường thấy việc bất bằng chẳng tha. Cái dấy loạn bão liệt nhưng nên thơ và lý tưởng quá đà của những tâm hồn lãng mạn kiểu Huế chỉ làm cho Huế thành đất dấy nghĩa nhưng không thể nuôi lớn Huế thành căn cứ địa, chiến khu như Tân Sở, Ba Lòng. Xưa vua Hàm Nghi và vua Duy Tân chỉ có những phút huy hoàng và chợt tắt ở Huế, để rồi suốt canh thâu le lói ở phương nào. 

Trần Kiêm Đoàn: Bún Bò Huế (Tiếp theo và hết)

Tô bún bò Mụ Rớt được xem là đặc trưng cho tô bún Huế là vì nó mang những nét thanh đạm và đơn giản. Có thể nói cái thanh của bún Huế ví như những nét đan thanh của tà áo trắng, tà áo dài mỏng manh cửa đóng then gài ngỡ như là tử cấm thành của phái đẹp thần kinh, nhưng lại kín đáo phô bày trọn vẹn những nét đẹp trên thân thể của người mặc. Người mặc áo Kimono của Nhật chỉ cần một khuôn mặt đẹp, nhưng người mặc áo dài Việt Nam khó mà che dấu được những nét mỹ miều hay thô thiển của thân hình. Cũng tương tự như vậy, một tay nấu bún “hạng lông” có thể nấu một tô bún thập cẩm với tấp nập thịt thà rau cải rềnh rang như chiếc áo Kimono, nhưng lại khó có thể nấu một tô “bún-bò-áo-trắng” kiểu Huế thoạt nhìn tưởng như là quá đơn giản mà ẩn giấu lắm công phu.

Linh hồn của tô bún bò Huế là nước bún. Nước bún là nước được hầm từ xương heo, xương bò, gà tươi, và có khi là cây, củ... Phần khó nhất trong việc nấu nước bún là giữ cho nước trong, ngọt thanh, không mỡ màng, không lềnh bềnh gia vị. Những “trường phái” bún bò khác nhau ở Huế thường giấu bí quyết nấu nước bún vừa trong vừa ngọt, nhưng tất cả đều có điểm cơ bản khá giống nhau là cách chọn xương hầm, cách luộc tái rồi đổ nước đầu tiên, cách vớt và loại bỏ bọt thải đúng lúc, đúng điệu, thường là yếu tố quyết định trình độ cao thấp của “tay nghề.” Bún sợi thật sự là bún tươi, trắng ngà, có độ dẻo và độ lớn vừa phải. Thịt heo trong tô bún chỉ đơn giản một lát giò có đủ da, đủ nạc và xương. Giò luộc vừa chín, không quá lửa làm cong queo, mềm nhũn, thoang thoảng gia vị vừa ăn; thơm nhưng không mất mùi thịt heo nguyên thủy.

Thịt bò trong tô bún là bò bắp luộc vừa chín, xắt lát mỏng, xào nhẹ lại với đồ màu và tránh tình trạng quá lửa làm “bò teo, heo nở.”

Cổ Ngư: Khu vườn bí mật

Hình minh hoạ, Juan Barreto/AFP/Getty Images
Khi tiếng dương cầm vừa ngân
Chiếc khóa Sol bỗng hóa thành đũa thần
Mở giưã hồn anh một khoảng vườn bí mật,
Có dấu tròn ngây ngất hương hoa,
Dấu đen mượt mà hơn cỏ lá
Và từng đàn bướm lạ
Hóa thân từ những móc đơn
Bay vờn trong gió.
Có em,
Nhỏ nhoi như một bông hoa hiền hòa bên suối,

Cúi nhìn những phím trắng trôi đi,
Những phím đen thành đá cuội,
Mà bọt sóng cười nghìn nốt nhạc pha lê
Vỗ về cơn nắng,
Để anh mãi chơi vơi cả một đời dấu lặng
Vẫn mang nặng trong tim
Bao tiếng vọng tuyệt vời...

Saigon 22.10.1984

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Loanh Quanh Bên Chuyện Dép/Giầy


Nhiều người nói tôi đi khiếu nại khi tóc còn xanh mà bây giờ nhìn xem tóc tôi đã bạc trắng.
Trần Thị Mỹ, cư dân Thủ Thiêm

“Một lần tôi quay cảnh ông thăm đồng bào nông dân ở Hải Dương, mùa hè năm 1957. Sáng sớm hôm ấy trời mưa to, trên đường còn lại những vũng nước lớn. Ðến một đoạn đường lầy lội ông tụt dép, cúi xuống xách lên. Trong ống ngắm của máy quay phim tôi nhìn rõ hai bên vệ cỏ không bị ngập. Tôi chợt hiểu: ông không đi men vệ đường bởi vì ông muốn chưng đôi dép.

Vì lòng kính trọng đối với ông, không muốn rồi đây người xem sẽ nhận ra trên màn ảnh lớn diễn xuất lộ liễu, tôi tắt máy. Nghe tiếng cái Eymo 35 đang kêu xè xè đột ngột im tiếng, ông ngẩng lên nhìn tôi, nhưng ngay đó ông hiểu ra.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. California: Văn Nghệ, 1997).

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

Ngô Nhân Dụng: Mẹ Nấm không bao giờ làm thinh

Blogger Mẹ Nấm trả lời phỏng vấn của các cơ quan truyền thông ngay tại phị trường. (Hình: Facebook Nhất Nguyên)
Mỗi lần đảng Cộng Sản Trung Quốc hay Việt Nam chịu trả tự do cho một nhà tranh đấu dân chủ ra khỏi nước, lại có những người thiếu ý thức nói một câu, theo lối, “Bọn Cộng Sản lại thắng nữa rồi!” Sau khi Mẹ Nấm được tự do, có người còn nói rằng đảng Cộng Sản “đã tống được ‘cái gai’ ra nước ngoài!” Vì Mẹ Nấm không được ở trong nước chống đối nữa.

Trước Mẹ Nấm, những ông Phương Lệ Chi, Ngụy Kinh Sinh, Vương Đán đã được Bắc Kinh “tống” đi từ ba bốn chục năm rồi. Ở Việt Nam thì những ông Đoàn Thanh Liêm, Đoàn Viết Hoạt được đưa từ nhà tù thẳng ra phi trường. Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện cũng bị tống đi. Gần đây hơn thì có Nguyễn Văn Hải, Trần Khải Thanh Thủy, Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ, Việt Khang, Nguyễn Văn Đài, vân vân, phải sống lưu vong sau khi Cộng Sản đã giam cầm, hành hạ bao nhiêu năm tháng. Chịu thua vì không khuất phục được họ, Cộng Sản đành phải “tống đi.”

Ý Nhi: Người đứng bên kia đường

Hình minh hoạ, nền FreePik
Khí lạnh bỗng chốc tràn ngập cả căn phòng đóng kín, phủ trùm lên bàn ghế, tủ giường, quần áo, sách vở… 

Gió mùa, ông thì thầm, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa sơn màu vàng nhạt, rồi tựa ngực vào bệ cửa, nhìn xuống phố. Bên kia đường, có kẻ nào đó đứng trong gió lạnh, nhìn về phía ông, vẻ như chờ đợi giây phút ông mở tung hai cánh cửa. Trong thoáng chốc, ông nghĩ mình vừa bắt gặp một ánh nhìn.Trống ngực ông đập loạn xạ. Để tự trấn an, ông cúi xuống, châm một điếu thuốc. Khi ngẩng lên, ông nhìn thấy một đốm lửa nhỏ trên môi người đối diện. Đốm lửa nhấp nháy một chút rồi chợt bùng lên, lan rộng ra, nhạt dần và lịm tắt. Trước mặt ông chỉ còn lại khoảng không đầy gió. Ông giơ tay chới với, như làm một cử chỉ chào hỏi. Hai cô cậu choai choai bá vai nhau đi qua, ngoái nhìn ông, giơ tay hươ hươ như đáp lời rồi cười phá lên, bước nghiêng ngả trên đường. Gần như tiếp ngay sau họ, một người phụ nữ cúi xuống nhấc đứa nhỏ lên và ấp nó sát vào mình để sưởi ấm. Tiếng cười của đôi trẻ và cử chỉ dịu dàng của người phụ nữ làm ông tỉnh trí. Ông nghĩ, hình ảnh người đàn ông và đám lửa chỉ do mình tưởng tượng ra. Hiệu ứng của cơn gió đầu mùa chăng, ông nghĩ và mỉm cười.

Trần Mộng Tú: Chén Trà Cúc Sáng Mùa thu

Hình minh hoạ, UNG YEON-JE/AFP/Getty Images

(Gửi Kim Cúc ở xa)

Nàng mở nhẹ cánh cửa
mời mùa Thu vào nhà
thả từng nụ Cúc hoa
vào chiếc bình trà nhỏ

khói trà bay lên nhẹ
nhẹ như hồn nàng bay
nhẹ như Thu sương khói
dịu dàng, ngồi xuống đây

nắng có màu vàng nhạt
nàng hồng màu son môi
Thu mặc áo cam đỏ
không gian, ôi chơi vơi

bình trà im lặng đợi
nghe hoa Cúc trở mình
tiếng trà rót xuống giữa
hồn nàng, và bình minh

cánh Cúc cong mình nở
như những ngón tay xinh
mùa Thu phà hơ thở
ngụm trà hay ngụm tình.

Nắng tung giải len vàng
tràn vào khung cửa mở
hồn nàng như vuông lụa
tung ra cùng mùa thu.

tmt

Mùa Thu 14/10/2018

Lê Hữu: Những miếng quê hương trong truyện Phan Ni Tấn

Lòng anh chật ních một quê hương 
(Thơ Phan Ni Tấn)
“Tay nhạc tay thơ, tay nào tay phải, tay nào tay trái?” Tôi nhớ có lần hỏi Phan Ni Tấn câu ấy và chàng cười cười trả lời rằng “Vợ cả vợ hai, vợ nào… cũng là vợ cả.” 

Điều khá bất ngờ, giữa lúc câu trả lời “huề vốn” ấy còn đang làm nhiều người phân vân thì thi/nhạc sĩ họ Phan lại cho ra đời một… tập truyện.(*)Quả là bất ngờ vì lâu nay các tác phẩm của Phan Ni Tấn xuất bản ở trong, ngoài nước vẫn chỉ quanh quẩn hai thể loại nhạc và thơ. Riêng với những ai từng đọc và từng yêu thích văn phong Phan Ni Tấn thì điều bất ngờ nếu có chỉ là mãi đến nay anh mới chính thức cho ấn hành tác phẩm văn chương này. Những truyện ngắn, tùy bút, bút ký, tạp ghi… ký tên Phan Ni Tấnlâu nay vẫn phổ biến trên các tạp chí văn học và vẫn được nhiều người tìm đọc. Trong số ấy, truyện ngắn và bút ký vẫn được xem là sở trường của tác giả. 

V.Việt - Tuổi Trẻ Online: Diễn từ nhận giải của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư tại Đức *

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư vừa được vinh danh với giải thưởng LiBeraturpreis 2018 của Đức, trong lễ trao giải tổ chức ở Hội chợ sách Frankfurt 2018 tối 13-10 (giờ VN).

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư(thứ hai từ trái sang) trò chuyện tại lễ trao giải LiBeraturpreis 2018 diễn ra tối 13-10 (giờ VN) ở Hội chợ sách Frankfurt, Đức - Ảnh: CA DAO
Tuổi Trẻ giới thiệu diễn từ nhận giải của chị - những chia sẻ về con đường đến với văn chương và những thao thức với nghiệp viết:

Tôi thường đọc sách trong sự ồn ào. Nhiều tiếng nói vang lên, và không dễ chịu chút nào, khi đó là những lời thẳng thắn. Rằng: "Lúc mi chưa sinh ra thì những Honoré de Balzac, Franz Kafka, William Faulkner, Heinrich Boll, Patrick White, Gabriel García Márquez... đã vĩ đại rồi, và những trường phái văn chương đã định hình, hoàn thiện khi mi tập đi bên những hố bom. Văn chương thế giới đã rực rỡ trước khi mi trở thành đốm lửa".

"Sống và viết trong cộng đồng ngôn ngữ nhỏ bé, không phải trung tâm thế giới, ai sẽ nhìn thấy ánh sáng của mi?".

"Con đường mà mi tưởng mình là người đầu tiên bước vào, đã có người đi rất nhiều năm trước, và mi chỉ đang giẫm lên những dấu chân có sẵn. Mi tới nơi khi họ đã xong việc, đã rời đi".

Những tiếng nói ấy không cười nhạo tôi, không chút nào, chúng chỉ nói sự thật. Và sự thật thường mất lòng.

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

Jonathan Tepperman*: Bước nhảy lùi vĩ đại của Trung Quốc

Huỳnh Hoa dịch

Trong nhiều thập niên, quốc gia này đã xoay xở tránh được phần lớn những vấn đề mà các chế độ độc tài phải chịu đựng. Giờ đây, trò chơi quyền lực cá nhân của Tập Cận Bình có nguy cơ phá hủy mọi thứ đã làm cho Trung Quốc trở nên khác biệt. 

Trong bốn mươi năm qua, Trung Quốc đã tích cóp được một danh sách dài những thành tựu nổi bật. Từ năm 1978 đến 2013, kinh tế Trung Quốc tăng trưởng bình quân 10 phần trăm mỗi năm, làm gia tăng mười lần mức thu nhập trung bình của người lao động trưởng thành. Tất cả sự tăng trưởng đó đã giúp khoảng 800 triệu người thoát ra khỏi đói nghèo; trong quá trình này Trung Quốc cũng giảm được 85 phần trăm mức tử vong của trẻ sơ sinh và nâng tuổi thọ bình quân thêm 11 năm. 

Đáng kinh ngạc là Trung Quốc đã đạt được những thành tựu như vậy trong khi chính phủ nước này vẫn rất hà khắc về chính trị - chuyện chưa hề có tiền lệ trong lịch sử và rất, rất khó thực hiện, theo lý thuyết chính trị. Vậy nên, không có gì lạ khi nhà nghiên cứu Trung Quốc Orville Schell miêu tả thành tích này như là “một trong những phép lạ gây sửng sốt nhất về phát triển kinh tế trong lịch sử thế giới”. 

Khánh An-VOA: Mẹ Nấm trên đất Mỹ: 'Tiếng nói yêu tự do không bao giờ lạc lõng'

Gia đình blogger Mẹ Nấm chụp ảnh cùng cộng đồng sau khi đặt chân tới phi trường George Bush vào sáng sớm ngày 18/10/2018.
“Sự chào đón của mọi người làm tôi cảm thấy không hề cô đơn chút nào trong suốt 787 ngày qua”, Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh xúc động nói ngay giây phút đầu bước ra khỏi phi trường trong vòng vây của cộng đồng người Việt và báo giới ở thành phố Houston, bang Texas, Hoa Kỳ. 

Blogger Mẹ Nấm đến phi trường George Bush vào khoảng gần 11 giờ đêm 17/10, giờ địa phương. 

Sau khoảng 1 giờ làm thủ tục, Mẹ Nấm và gia đình xuất hiện trong tiếng hò reo của cộng đồng. 

Trước câu hỏi cho rằng nhiều nhà hoạt động sau khi sang Mỹ đã im lặng, không lên tiếng như khi còn ở trong nước, Như Quỳnh khẳng định “Tôi sẽ không im lặng”, và câu trả lời của cô đã nhận được hưởng ứng nồng nhiệt của cộng đồng. 

Blogger Mẹ Nấm đã được phóng thích khỏi nhà tù ở Thanh Hóa và rời khỏi Việt Nam vào trưa ngày 17/10, sau những nỗ lực can thiệp từ bên trong và bên ngoài Việt Nam. 

Nguyễn Hùng: Chuyện mẹ Nấm đi Mỹ và Thủ tướng lên án độc tài

Poster phim tài liệu "Mẹ Vắng Nhà"
Vậy là mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và gia đình đã tới Hoa Kỳ chỉ ba ngày sau khi thủ tướng Việt Nam “lên án độc tài”. 

Liệu có phải vì lời lên án độc tài của ông Nguyễn Xuân Phúc mà người ta phải trả tự do cho mẹ Nấm không? Chắc chắn là không phải rồi. 

Nhưng hãy xem lại bối cảnh của phát biểu mà ông Phúc đưa ra hôm 15/10 giữa lúc ông công du châu Âu để vận động cho Hiệp định Tự do Thương mại giữa Việt Nam và EU. 

Tại họp báo chung với thủ tướng Áo hôm đó tại Vienna, ông Phúc được các trang tin trong đó có VietInfo dẫn lời phát biểu sau câu hỏi của một phóng viên Áo, người nói Việt Nam là “cộng sản độc tài”. 

“Việt Nam là một nước dân chủ, có quan hệ quốc tế sâu rộng, không có chế độ độc tài như ngài vừa nêu,” ông Phúc nói. 

“Chúng tôi lên án chế độ độc tài. Hiến pháp Việt Nam bảo vệ nhân quyền, quyền con người hết sức sâu sắc trên tất cả lãnh vực.” 

Nguyễn Tường Thụy: Ngoại giao tiểu nông

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh xuống sân bay quốc tế George Bush thành phố Houston, Texas và gặp đồng bào Việt đi đón vào lúc 23h55' ngày 17/10/2018 giờ địa phương. Ảnh FB Dương Đại Triều Lâm
Vậy là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được trả tự do khi đang thi hành bản án 10 năm tù giam nhưng lại bị trục xuất ra khỏi tổ quốc của cô. Ngày hôm nay, 17/10/2018, công an Việt Nam thả cô ra từ trại giam số 5 ở Yên Định, Thanh Hóa, áp giải ra sân bay Nội Bài và điểm đến là tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Đi cùng cô là gia đình gồm mẹ cô và hai đứa con còn nhỏ. 

Đây là sự nỗ lực của Chính phủ Mỹ, là kết quả vận động quốc tế của các tổ chức xã hội dân sự mà trực tiếp là Mạng lưới Blogger Việt Nam trong suốt 2 năm qua. Cuộc vận động rất tích cực nhưng cũng gặp nhiều trở ngại. Lúc có vẻ hy vọng thuận lợi, lúc rơi vào bế tắc bởi "áp lực của Bắc Kinh mạnh quá!". Đã có lúc định được ngày rồi lại phải lùi lại. Kết quả chỉ đạt được khi thời tiết chính trị trong nước và quốc tế đem đến những thuận lợi. 

Giới đấu tranh mừng cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thoát khỏi nhà tù cộng sản sau 2 năm 7 ngày bị giam giữ, tuy nhiên đây vẫn là tình thế buộc phải chấp nhận. Mọi người không muốn cô phải hy sinh thêm nữa. 

Việc trả tự do cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, dư luận cho rằng nằm trong ý đồ của VN trong quá trình thương thảo về Hiệp định thương mại tự do EU-VN (EVFTA) và để “rửa mặt” cho ông Nguyễn Phú Trọng trong chuyến thăm tới Mỹ được đồn đoán vào cuối năm nay. 

Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng: Nhà Hát Thủ Thiêm Và Việc Xác Lập Ưu Tiên

Xác lập ưu tiên cho đúng trong việc chi tiêu ngân sách là sự anh minh tối thiểu mà mỗi cấp chính quyền đều phải có. Vấn đề là ưu tiên của chính quyền chưa chắc đã là ưu tiên của người dân; ưu tiên của giới này chưa chắc đã là ưu tiên của giới khác.

(Tiến sĩ Nguyễn Sĩ Dũng (nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội) là nhà phản biện xã hội và là chuyên gia trong lĩnh vực khoa học chính trị.)


Xác lập ưu tiên của một quốc gia, cũng như của một thành phố là công việc khó khăn. Đây là công việc mang tính chính trị hơn là mang tính chuyên môn - kỹ thuật. Công việc chính trị thì đòi hỏi phải có những kỹ năng chính trị và quy trình chính trị để xử lý. Rất tiếc, điều này đã không xảy ra, khi Hội đồng nhân dân TP.HCM họp bất thường và mau chóng thông qua khoản chi 1.500 tỷ đồng tiền ngân sách để xây dựng nhà hát giao hưởng ở Thủ Thiêm. 

Ngân sách bao giờ cũng rất có hạn, đặc biệt là ngân sách của thành phố, (cũng như của cả nước ta). Chính vì thế xác lập ưu tiên cho đúng trong việc chi tiêu ngân sách là sự anh minh tối thiểu mà mỗi cấp chính quyền đều phải có. Vấn đề là ưu tiên của chính quyền chưa chắc đã là ưu tiên của người dân; ưu tiên của giới này chưa chắc đã là ưu tiên của giới khác. 

Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018

Mạng Lưới Blogger Việt Nam: Cuộc vận động Tự Do cho Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh


Kể từ ngày 10.10.2016 khi công an CSVN bắt giam người đồng sáng lập viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN), các thành viên của MLBVN đã âm thầm tranh đấu cho tự do của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tức blogger Mẹ Nấm. Hai năm trôi qua, với những nỗ lực không ngừng nghỉ để vận động các chính phủ nước ngoài, Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và các Tổ chức Nhân quyền Quốc tế để tạo sức ép chính trị lên nhà cầm quyền, ngày 17 tháng 10 năm 2018, Hà Nội buộc phải trả tự do sớm cho Mẹ Nấm - 8 năm trước khi mãn hạn tù. 

Qua cuộc vận động này, MLBVN hiểu rõ hơn nguyên nhân Mẹ Nấm bị bắt và sau đó là hàng loạt những người hoạt động khác cũng đã bị kết án tù nặng nề. Đây là một chiến dịch ruồng bắt quy mô vì áp lực của Bắc Kinh và mọi cuộc thương thảo để đòi tự do cho người bị bắt đều gặp phải những phản ứng và áp lực của Bắc Kinh lên nhà cầm quyền CSVN. 

Nguyễn Tường Thụy: Cá sấu khóc con mồi

Lãnh đạo TPHCM nhắn tin ủng hộ Quỹ "Vì người nghèo". Ảnh SGGP
Báo chí đưa tin “Lãnh đạo Thành ủy TPHCM nhắn tin ủng hộ người nghèo”. Thông tin cho biết, Văn Phòng Thành ủy phối hợp các ban Thành ủy, Ủy ban Kiểm tra Thành ủy TPHCM vận động đóng góp bằng tin nhắn cho Quỹ “Vì người nghèo”. Kèm theo là hình ảnh đủ mặt lãnh đạo Tp HCM quần áo là lượt, xếp hàng ngay ngắn, đều tắp, mỗi người cầm một máy điện thoại nhắn tin “ủng hộ người nghèo”.

Phản ứng của cư dân mạng là dị ứng với việc này. Người ta cho đó là trò hề, trò lừa mị. Chuyện nhắn tin ủng hộ người nghèo lại vào đúng lúc vụ thu hồi và cướp cả nghìn héc ta đất ở Thủ Thiêm, đẩy hàng nghìn người vào cảnh không nhà ở, không kế sinh nhai, có người phải đi ăn xin được khui ra, làm cho dư luận phẫn nộ mà chưa biết xử lý ra sao. Tổng số thu được trong “chiến dịch” nhắn tin ấy là hơn 400 triệu đồng, bằng 2 mét vuông đất rao bán ở Thủ Thiêm. 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Chính Danh &Tiếm Danh


Than ôi, kể cả ý nguyện của Nhân dân cũng do "đảng định." 

Chỉ trong một thời gian rất ngắn, chưa tới hai tuần lễ, hai đồng chí lãnh đạo tối cao của quốc gia (Chủ Tịch Nước Trần Đại Quang và Thủ Tướng Đỗ Mười) đã lần lượt từ trần. Đây là sự mất mát rất lớn lao, vô cùng đáng buồn, và đáng tiếc. 

Đáng buồn và đáng tiếc hơn nữa là thái độ vui sướng và hớn hở (không đúng lúc) của toàn dân, trong lúc quốc tang. Sự hả hê (và hể hả) lan toả khắp nước sau cái chết của nhị vị lương đống quốc gia là điều hoàn toàn sai trái, đi ngược với chủ trương và đường lối của Đảng và Nhà Nước, cần phải chấn chỉnh ngay. Tuy thế, lực lượng dư luận viên, tiếc thay, đã không có một “động thái” nào (đáng kể) trong việc định hướng dư luận cả. 

Cổ-Lũy từ Nam California: Đường Tới “Bầu Cử Giữa Nhiệm Kỳ”

Nửa tháng nữa là “Mid-terms/Bầu cử giữa nhiệm kỳ” đầu của Tổng Thống Donald Trump, có thể xem là một trong những bầu cử quan trọng nhất dù không gồm việc chọn một tổng thống. Hơn bao giờ hết “Mid-terms” sắp tới là dịp “trưng cầu dân ý” quan trọng về tổng thống sau hai năm tại chức, và cá nhân ông Trump vẫn là yếu tố thu hẹp mức ủng hộ và gia tăng chống đối của dân chúng trong và ngoài nước. Việc này đe dọa nghiêm trọng nửa nhiệm kỳ sau của “tổng thống bát nháo/chaos president,” chưa kể tranh cử tổng thống 2020 . 

Giữa bối cảnh “chaos” này lại thêm những bất ổn cho ông Trump và Hoa Kỳ. Đại Sứ Mỹ ở Liên Hiệp Quốc và “ngôi sao sáng” trong nội các Trump, bà Nikki Haley sẽ ra đi cuối năm. Tuy bề ngoài có vẻ “độc lập” bà Haley đã làm đúng theo ý tổng thống nhằm cô lập Washington với Liên Hiệp Quốc—với tin tưởng sai lầm rằng nước Mỹ sẽ có lợi khi từ chối làm việc chung với những nước khác. Từ giữa thế kỷ 20, qua Hội Quốc Liên rồi Liên Hiệp Quốc từ Washington đề ra, Hoa Kỳ đã hưởng lợi vô cùng trong trật tự thế giới mới với vị thế bá chủ; nay cả thế giới (trừ Do Thái) phản đối việc dọn tòa đại sứ Mỹ tới Jerusalem của ba tôn giáo lớn, bãi bỏ Thỏa Hiệp Nguyên Tử với Iran, rút ra khỏi Ủy Hội Nhân Quyền và Thỏa Hiệp Môi Sinh. 

Tin âm ỉ: Phe tả lẫn hữu Mỹ đều bất mãn việc tổng thống sẽ cách chức Tổng Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions (khó khăn, vì ông này được hỗ trợ lớn của giới cực bảo thủ và chống người da mầu); đưa Chánh Văn Phòng Matthew Whitaker (chỉ được biết vì “hết mình với ông Trump”) lên thay; rồi dùng ông này cách chức Thứ Trưởng Rod Rosenstein (được kính trọng vì cương trực), và đe dọa điều tra của Công Tố Viên Robert Mueller về “đồng lõa Trump-Putin.” Lý do chính: Điều tra đã đi vào lãnh vực nguy hiểm cho ông Trump—tội ác về tiền bạc của gia đình ông, dễ buộc tội với những con số rành rành. Cựu luật sư thân tín chuyên “dàn xếp” những bê bối của tổng thống, Michael Cohen đã được phép hợp tác với ông Mueller để nhẹ tội, và bỏ hơn 50 tiếng khai tội tiền bạc về ông Trump, nhất là dùng tiền ủng hộ tranh cử mua im lặng của cô đào “phim X” Stormy Daniels ngay trước bầu cử. 

Phạm Phú Khải (VOA): Chiến lược bao vây Trung Quốc

“Thật là dễ để thắng cuộc đua nếu bạn là người duy nhất biết rằng cuộc đua đã bắt đầu”.
Tham vọng bá quyền của Trung Quốc ngày càng rõ ràng. Dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình từ năm 2012, Trung Quốc không còn dấu tham vọng này như Đặng Tiểu Bình đã chủ trương một thời. Tập Cận Bình cũng không dấu tham vọng làm lãnh tụ không giới hạn nhiệm kỳ để đạt được các mục tiêu chiến lược trong cuộc chạy đua với Hoa Kỳ trong ba thập niên tới. 

Tiến sĩ Michael Pillsbury, người đã hơn bốn thập niên qua nghiên cứu kỹ lưỡng các chiến lược, chiến thuật của giới diều hâu Trung Quốc trong tác phẩm “Một trăm năm chạy đua”, ví von rằng “thật là dễ để thắng cuộc đua nếu bạn là người duy nhất biết rằng cuộc đua đã bắt đầu”. Ts Pillsbury tin rằng Hoa Kỳ có thể uyển chuyển áp dụng vài khái niệm của thời Chiến Quốc để đánh bại Trung Quốc trong trò chơi của chính họ. Kiểu “Gậy ông đập lưng ông!”. Pillsbury trình bày đề nghị này trong 12 bước sau đây. 

Bước 1, là nhận diện vấn đề, nghĩa là nhu cầu phân biệt bề ngoài với hiện thực, chứ không nhầm lẫn sự tuyên truyền của họ. Nhận diện để nhìn ra được những trí trá của Trung Cộng qua các thông điệp họ muốn gửi, khác xa với những gì họ đã và đang làm trong thực tế. 

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Ngô Nhân Dụng: Nguyễn Phú Trọng có thể chính danh không?

Bây giờ, Nguyễn Phú Trọng nắm luôn cả chức chủ tịch nước, khỏi lo mình giữ quyền tối thượng mà không được chính danh! (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Biện hộ cho ông Nguyễn Phú Trọng nắm luôn chức quốc trưởng do ông Trần Đại Quang để lại bằng hai chữ “Chính Danh” thật là điều lạ lùng. Ông Trọng muốn chính cái danh nào? Có thể chính được hay không? Rất khó hiểu. 

Riêng việc dùng lý thuyết Chính Danh của Khổng Tử hơn 2,500 năm trước đã là một chuyện lạ lùng rồi. Karl Marx, Lenin sẽ nổi giận vì các ông ấy đã đề xướng hàng tá lý thuyết để biện minh việc cướp chiếm quyền bính, tại sao đám cháu chắt giờ lại phải đi học Khổng Khâu? 

Cụ Khổng được lôi dậy từ đáy thùng sách, các ông Marx ông Lenin được gói ghém cất vô kho, chứng tỏ rằng sau gần một thế kỷ ra công tẩy não (đảng Cộng Sản chính thức ra đời được 88 năm nay), một lý thuyết gia Cộng Sản, tiến sĩ trường đảng Nguyễn Phú Trọng vẫn thấy muốn nói cho dân Việt Nam nghe xuôi tai thì không nên dùng ngôn ngữ Mác xít. Cứ nói “theo lối các cụ,” công hiệu hơn. Nguyễn Phú Trọng nắm thêm lấy chức chủ tịch nước là để cho nó “chính danh!” 

Phạm Chí Dũng: Bộ trưởng Quốc phòng Jim Mattis lại đến Việt Nam để làm gì?

Ông Mattis và đồng nhiệm Ngô Xuân Lịch gặp nhau tại đối thoại Shangri-La, Singapore, tháng Sáu, 2018
Chắc chắn các cơ quan tình báo quân đội và Hoa Nam của Trung Quốc đang và sẽ đặc biệt theo dõi và phân tích động cơ lẫn mục đích chuyến thăm Việt Nam bất ngờ vào trung tuần tháng Mười năm 2018 của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Jim Mattis.

Chuyến công du Việt Nam của Jim Mattis diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung đang tiến vào giai đoạn căng thẳng của chiến dịch dựng đứng hàng rào thuế quan đầu tiên do Tổng thống Donald Trump là tổng đạo diễn, trong khi các Hạm đội 7 và Hạm đội 5 của Hải quân Hoa Kỳ ngày càng áp sát Biển Đông, trong bối cảnh ngày 10/10/2018 Thượng viện Hoa Kỳ đã thông qua đạo luật cắt đứt Đường lưỡi bò của Trung Quốc trên Biển Đông.

Còn tương lai về một cuộc xung đột quân sự giữa Trung Quốc và Mỹ tại khu vực này đang dâng lên như một cơn sóng thần cấp độ vừa phải.

Chuyến công du trên cũng là lần thứ hai liên tiếp trong vòng 10 tháng kể từ khi Jim Mattis nhận lãnh chức vụ Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ - một mật độ ‘thăm viếng’ khá dày đặc đối với quốc gia cách Mỹ đến nửa vòng trái đất.

Hiệu ứng USS Carl Vinson?

Phương Thảo: Dương Thủ Thiêm kích đồng Nhân dân tệ


Hết nhà hát lại đến quảng trường - Quyết tâm! - Quyết tâm! 


Quyết định xây dựng nhà hát vũ kịch ở Thủ Thiêm vấp phải sự phản đối mãnh liệt trên khắp cả nước. Những người ủng hộ dự án đã phải hứng chịu nhiều gạch đá khắp nơi. Người ta có lẽ sẽ không phản đối nếu xây nhà hát vũ kịch ở nơi khác Thủ Thiêm nơi có mấy ngàn hộ dân sống lay lắt màn trời chiếu đất trong 20 năm qua. 

Người ta phản đối việc bán đất vàng ở trung tâm thành phố xây một dự án phù phiếm ở một thời điểm chưa cần thiết và trình độ thưởng ngoạn âm nhạc của đại đa số đông người Việt chưa đạt đến điểm để có thể thưởng thức loại nhạc hàn lâm. 

Chuyện chưa được ngã ngũ thì Uỷ ban Nhân dân TP.HCM lại tiếp tục làm cho công chúng sốc lần thứ hai liên tiếp với đề xuất “Xây dựng Quảng trường Hồ Chí Minh”, trong đó có Bảo tàng Hồ Chí Minh, nhà sàn, ao cá với kinh phí lên tới 2000 tỷ. 

ZingVn: Giới nhà giàu Việt tăng nhanh và những nhu cầu xa xỉ

Theo nhiều tổ chức quốc tế, tầng lớp siêu giàu Việt Nam đang tăng trưởng nhanh hàng đầu thế giới. Cùng với đó, các thói quen tiêu dùng xa xỉ cũng ngày một phổ biến hơn. 


Lần lượt các đơn vị nghiên cứu quốc tế như Wealth-X và Knight Frank đều nhận định số lượng người siêu giàu của Việt Nam đang tăng trưởng thuộc hàng nhanh nhất thế giới. Đi kèm với đó, nhu cầu của người Việt đối với các mặt hàng xa xỉ từ bất động sản siêu sang, xế hộp đến trái cây, hải sản tiền triệu cũng đang dần tăng lên. 

Việt Nam sẽ có 38.600 triệu phú USD năm 2026 


Đầu tháng 9, công ty tư vấn và nghiên cứu thị trường Wealth-X công bố báo cáo World Ultra Wealth (WUW) về giới siêu giàu trên thế giới. Theo Wealth-X, Việt Nam nằm trong nhóm các nền kinh tế có tốc độ tăng trưởng người siêu giàu nhanh nhất thế giới giai đoạn 2012-2017. 

Theo báo cáo WUW, Việt Nam đứng thứ 3 thế giới về tốc độ tăng trưởng người siêu giàu giai đoạn 2012 - 2017, ở mức 12,7% mỗi năm, chỉ xếp sau Bangladesh (17,3%) và Trung Quốc (13,4%). 

Người siêu giàu theo định nghĩa của Wealth-X là các cá nhân có tài sản trên 30 triệu USD (698.9 tỷ đồng).

Việt Nam đứng thứ 3 trên thế giới về tốc độ tăng trưởng giới siêu giàu mỗi năm giai đoạn 2012-2017. Ảnh: Wealth-X.

Trọng Thành: Điểm báo Pháp của RFI

Lũ lớn tại Villegailhenc, tỉnh Aude, miền nam nước Pháp, ngày 15/10/2018.ERIC CABANIS / AFP

Trận lũ lịch sử tại tỉnh Aude miền nam nước Pháp, sườn đông dãy Pyrénées - hiện đang tiếp diễn - là chủ đề trang nhất của hầu hết các nhật báo Pháp hôm nay, 16/10/2018. Các chuyên gia nói đến viễn cảnh mưa lớn và khô hạn sẽ ngày càng dữ dội và nhiều hơn tại vùng Địa Trung Hải, do biến đổi khí hậu. Chuyên san kinh tế của Le Monde có bài nhận định về sự thức tỉnh của ngành ngân hàng thế giới, trước nguy cơ biến đổi khí hậu gây tổn hại nặng nề cho kinh tế toàn cầu, và sẽ là quá trễ nếu không hành động khẩn cấp. 

Bài viết mang tựa đề “Thay đổi không khí trong ngành tài chính” của nhà báo Philippe Escande (1) mở đầu với “một biến chuyển đáng chú ý” , cho dù chưa phải là “một bước ngoặt” (từ “climat” trong nhan đề bài viết, được dịch là “không khí“ , nhưng cũng có nghĩa là “ khí hậu “ ). Hôm thứ Bảy, 13/10 vừa qua, trong một cuộc trả lời phỏng vấn kênh CBS, tổng thống Mỹ Donald Trump “lần đầu tiên khẳng định một cách rõ ràng” là “ biến đổi khí hậu không phải là một chuyện lừa đảo“ (2). 

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

Trân Văn: Cả hệ thống ‘động rồ’

Tượng đài Nguyễn Tất Thành và thân phụ Nguyễn Sinh Sắc tại tỉnh Bình Định, 18/5/2017. (Ảnh chụp từ Báo Bình Định)

Khi một cá nhân rơi vào trạng thái mất lý trí, không những không kiểm soát được hành vi, lời nói mà hành vi, lời nói còn gây tổn hại hoặc đe dọa gây tổn hại nghiêm trọng cho mọi thứ quanh kẻ ấy, bất kể đó là người hoặc vật, thân hay sơ, thiên hạ gọi đó là… “động rồ”. 

Không may cho người Việt là “động rồ” giờ trở thành trạng thái chung của cả hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền Việt Nam! 

*** 

Giữa lúc công chúng đang sôi sùng sục vì Hội đồng nhân dân TP.HCM thông qua Nghị quyết xây dựng “Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch”, trị giá 1.508 tỉ đồng tại Thủ Thiêm, chính quyền TP.HCM gửi cho Bộ Văn hóa – Thể thao – Du lịch đề nghị xây dựng “Quảng trường Hồ Chí Minh” cũng tại Thủ Thiêm. 

Nguyễn Trang Nhung: Việt Nam có hay không một tầng lớp tinh hoa?

Hình chụp hôm 21/2/2017: Những khách sạn cao tầng bao phủ lên trên nhà hát thành phố mang phong cách Pháp ở trung tâm thành phố Hồ Chí Minh
Để trả lời cho câu hỏi này, trước hết cần đưa ra định nghĩa của từ "tinh hoa". Theo nhiều từ điển tiếng Việt, tinh hoa có nghĩa là phần tinh túy nhất, tốt đẹp nhất và có khi là cả quan trọng nhất.[1

Trong nhiều sách vở, tài liệu, từ "tinh hoa" được xem là tương ứng với từ "elite" trong tiếng Anh. Tuy nhiên, từ "elite" trong tiếng Anh có nghĩa không hoàn toàn như từ "tinh hoa" trong tiếng Việt. 

Từ điển American Heritage định nghĩa "elite" là một nhóm hay tầng lớp được xem là ưu việt hơn các nhóm hay tầng lớp khác nhờ trí tuệ, địa vị xã hội hay sự giàu có. Nhiều từ điển tiếng Anh khác cũng định nghĩa "elite" tương tự.[2

Thái Bá Tân: Không còn gì để nói


Không thể nào tin nổi. 
Các bác hãy nhìn đây. 
Nhìn và đọc cho kỹ 
Tấm bằng khen lạ này. 

Bằng khen Sài Gòn nhé. 
Chủ tịch Lê Hoàng Quân 
Ký tặng người nào đấy, 
Cũng được gọi là “dân”. 

Vì thành tích chống Mỹ? 
Thi đua và lập công? 
Vì dũng cảm bắt cướp, 
Hay cứu giúp cộng đồng? 

Nguyễn Hùng: Hộ chiếu Việt Nam chính thức thua Lào

Hộ chiếu Việt Nam.
Hộ chiếu xanh lá cây của Việt Nam đã thêm úa vàng sau khi xếp dưới cả Lào trong bảng xếp hạng mới nhất về giá trị quốc tịch của hãng tư vấn toàn cầu về quốc tịch và nơi cư trú Henley & Partners

Hộ chiếu xanh nước biển của Lào cho phép công dân của họ đi lại tự do tới 52 nước so với 51 nước mà công dân Việt Nam có thể tới thăm giữa lúc một số nước tư bản đang tỏ ra xét nét hơn với công dân của đất nước hình chữ S. 

Đây là thứ hạng hộ chiếu các nước ở Đông Nam Á trong bảng xếp hạng toàn cầu mang tên Henley mới được công bố trong tháng 10: 

Phạm Chí Dũng: Vì sao Việt Nam không chịu công bố kiều hối năm 2017 và 2018?

Hình minh họa: Getty Images

Vẫn giấu biệt số kiều hối 


Khi Tháng Chín năm 2018 đã qua, vẫn chẳng có một con số thống kê nào được công bố về kết quả kiều hối trên bình diện tổng thể quốc gia mà chính thể độc đảng ở Việt Nam đã “hút” được từ gần 4 triệu “khúc ruột ngàn dặm” ở hải ngoại. 

Năm 2017 cũng chẳng có con số tổng hợp nào của Tổng Cục Thống Kê về “tình hình kiều hối trên cả nước,” thay vào đó chỉ là kết quả kiều hối về Sài Gòn – một thị trường được xem là “truyền thống.” 

Tâm thế im ắng quá bất thường như thế là hoàn toàn trái ngược với những năm trước. 

Trái ngược với hiện tượng “trùm mền” trên là năm 2015. Vào năm đó, lượng kiều hối đổ về Việt Nam lên đến mức kỷ lục $13.5 tỷ, Tổng Cục Thống Kê và hệ thống báo đảng đã công bố báo cáo kiều hối 2015 ngay khi năm cũ còn chưa kết thúc. Tổng Cục Thống Kê cũng thường rất mau mắn công bố kết quả thu hút kiều hối ngay đầu Tháng Bảy hoặc thậm chí trước khi kết thúc Tháng Sáu hàng năm. Hệ thống tuyên giáo đảng càng không quên tô vẽ về “thành công của Nghị Quyết 36,” tức bản nghị quyết ra đời từ năm 2003 về công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài, mà đã khiến cho bà con Việt kiều nhiệt tình “cống hiến cho quê hương.” 

Lời tòa soạn: Về một lầm lỗi trong khi đăng tải bài "Petrus Key Và Petrus Ký Chuyện Một Lá Thư Mạo Danh Trương Vĩnh Ký Vào Thế Kỷ 19 của Winston Phan Đào Nguyên"

Thưa quý độc giả, 

Sau khi đăng trọn bài Pretrus Key và Petrus Ký - Chuyện một lá thư mạo danh Trương Vĩnh Ký vào thế kỷ 19 của tác giả Winston Phan Đào Nguyên trên Diễn Đàn Thế Kỷ, chúng tôi có nhận được thư độc giả nhắc nhở có thể chúng tôi đã đăng sót một hai kỳ, lý do là sau kỳ thứ 16, bài đã kết thúc vào kỳ thứ 19 (mà không có kỳ thứ 17 và 18). 

Chúng tôi đã xem lại, thì tất cả nội dung của bài nói trên đều đã được đăng đầy đủ, nhưng do một sai sót về việc đánh số kỳ đăng nên đã gây sự thắc mắc rất chính đáng của độc giả. Sai sót của chúng tôi là : sau kỳ 16 là đến kỳ chót, đáng lẽ chúng tôi đánh số là Kỳ 17 thì lại ghi lầm là 19. 

Vậy chúng tôi xin ghi lại kỳ cuối của bài này là KỲ 17, và bài chấm dứt ở đây, không thiếu một đoạn nào. 

Tòa soạn Diễn Đàn Thế Kỷ thành thật xin lỗi quý độc giả về sự sai lầm của mình, và xin gửi lời cám ơn vị độc giả đã quan tâm nhắc nhở. 

DĐTK 

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

Trần Mộng Tú: Bài Ca Sinh Nhật (Tặng Sinh Nhật PXĐ - 80)

Gia đình, bà con, bạn bè chung vui trong sinh nhật tám mươi của PXĐ
Hôm nay ta nhặt được tám mươi năm trên con đường trước mặt
Con đường ta đi tiếng cười
che tiếng khóc
Có ái tình thăng hoa
Có tình yêu như vết xước
Ta đi qua bao con sông bao cánh đồng
Ta đã dừng lại đã ca hát và nhỏ lệ
Ai đó đã giam hãm thân xác ta
Nhưng hồn ta vẫn bạt ngàn cơn gió
Những cơn gió đã thổi vào hồn ta khí thiêng của những người ngàn năm cũ

Hoàng Xuân Trường: Vài liên tưởng phân tâm học qua thơ Bùi Giáng

Bùi Giáng - tranh Trần Thế Vinh
Em, người thôn nữ bờ mương
Ngồi nhìn cá nhảy lên vườn như chim 
Tôi, người viễn khách đưa tin
Bỗng đờ đẫn đứng chợt nhìn nhận ra

Tôi đã đọc rất nhiều thơ, nhưng bốn câu thơ trên của Bùi Giáng không hiểu sao đeo đuổi tôi suốt mấy chục năm qua. Mỗi lúc chợt nhớ đến, tôi cứ luôn tự hỏi khi cái hình ảnh siêu thực của người thôn nữ ngồi nhìn cá nhảy lên vườn như chim hiện ra trong tâm thức Bùi Giáng, không hiểu ông đã nhận ra điều gì ? 

Phải chăng trong khoảnh khắc đờ đẫn đó, ông cảm nhận được ý nghĩa của sự sống, của cuộc đời, giống như cái cảm nhận của Ca Diếp Tôn Giả khi thấy Phật yên lặng mỉm cười vịn cành hoa trên núi Linh Thứu ? 

Tôi cũng luôn tự hỏi sóng gió nào đã diễn ra trong tâm hồn ông, khiến ông trở nên một nhà thơ lạ lùng nhất trong làng thơ Việt Nam. 

Lê Hữu: Tổ ấm, tổ lạnh

“Hôn nhân không hạnh phúc không phải vì thiếu tình yêu mà thiếu tình bạn.”~ Friedrich Nietzsche

Nếu em không cùng anh
sống chung trong cuộc đời,
chỉ là người yêu thôi,
em sẽ là thần tượng

Những câu hát trong bài hát Thần tượng của nhạc sĩ Y Vân được các ông chồng mà tôi quen biết tỏ sự đồng tình. Các bà vợ cũng “nhất trí” như thế (khi “em” đổi thành “anh” trong câu hát). Bài hát kết thúc bằng câu hát cuối lặp đi lặp lại… 

Nếu chỉ là người yêu, em/anh sẽ là thần tượng
Nếu chẳng được gần nhau, em/anh sẽ là thần tượng

Liệu có đúng là “khi đã vẹn câu thề” thì thần tượng sẽ sụp đổ và cuộc hôn nhân hạnh phúc chỉ là “ảo ảnh cuộc đời”?

Có lần, nói chuyện với các bạn trẻ trong một lớp “Dự bị hôn nhân”, tôi hỏi:

“Các em hãy nhìn tôi, quan sát kỹ và cho tôi biết tôi có hạnh phúc trong hôn nhân không?”

Vừa hỏi, tôi vừa cười cười, ra vẻ tươi tỉnh.

“Hạnh phúc vừa vừa,” một em nói.

“Hạnh phúc tràn trề,” em khác nói. 

“Làm gì được như thế,” tôi trả lời. “Thỉnh thoảng thôi. Khi ấm, khi lạnh.”

Trần Mộng Tú: MƯA Sài Gòn MƯA Seattle

Hình minh hoạ, Getty Images
Sáng nay ra phố gội đầu
Giọt mưa sợi tóc ôm nhau khóc òa (tmt)

Khi chúng tôi rời California tìm một nơi có đời sống thong thả, yên ổn để nuôi các con, chúng tôi rơi ngay vào một vũng nước mưa. Thành phố Seattle của bang Washington, lúc nào ông trời cũng mưa được. Không mưa sáng, thì mưa chiều, không mưa chiều thì mưa tối. Vào mùa Hạ thì thỉnh thoảng mới có một hôm nắng nguyên ngày. Tối hôm trước đi ngủ, bầu trời đêm cao thăm thẳm, trong veo, không một gợn mây, thế mà nửa đêm thức dậy nghe như có tiếng ai gõ nhẹ trên mái gỗ, lắng nghe một lúc biết là trời bắt đầu mưa. 

Tôi nằm im lặng nghe mưa.

Tôi sinh ra ở Việt Nam, một nước thuộc miền nhiệt đới, tôi được lớn lên giữa miền Nam mưa nắng hai mùa, giữa những cơn mưa bất chợt ập xuống mùa hạ chói chang, và một mùa mưa kéo dài 6 tháng, mưa trở thành một người bạn thiết, một nỗi thân quen. Có những kỷ niệm ướt sũng nước mưa, chẳng làm sao lau khô được, nên mưa trở thành một nhắc nhở hiện tại. Tiếng mưa Sài Gòn không giống tiếng mưa Seattle. Mưa đập ầm ầm thảng thốt trên mái nhà, nhất là những mái nhà tôn. Ban đêm mưa đánh thức giấc ngủ của ta, lôi ta ra khỏi những cơn mộng, hay thức dậy để tiếp tục những yêu thương, hờn giận, để hoàn tất những công việc của ngày qua chưa làm hết. Ban ngày đôi khi mưa như một ân sủng của trời trút xuống, gột rửa bao bực nhọc, làm mới lại và xóa hộ những điều không muốn giữ. Nhưng mưa lớn cũng là nỗi hãi hùng của những người buôn thúng, bán bưng, nỗi lo âu của người chủ gia đình không mang về đủ một bữa cơm có thịt, có cá chiều nay. Ở cơn mưa trung bình, tiếng rơi lộp bộp trên những tầu lá chuối, một âm thanh đều đều như âm nhịp đệm của nhạc, lắng nghe nó cho ta cái cảm tưởng được nhàn nhã, thư thái. Khi mưa nhỏ hạt, tiếng róc rách trên mái nhà lá vừa thơ mộng vừa buồn bã, nghe mãi, mê lúc nào không biết.

Nguyễn Ngọc Tư: Cánh đồng bất tận (Kỳ cuối)

6.


Trời đất ủ dột nhìn mưa vào mùa. Thằng Điền kiếm được mấy cây ô môi nhỏ, nó rủ tôi trồng. Chúng tôi dầm mưa, lấy mũi dao đào thành mấy lổ con con, rồi đắp đất ém gốc lại. Cái cảm giác mà cha tôi đã từ bỏ là yêu thương, che chở cho một sinh linh (yếu ớt, nhỏ bé) nào đó thật ngọt ngào. Điền biểu tôi chặt sậy cắm quanh, sợ mấy con vịt ăn trụi lá, với lại, bờ đất này rất nhiều người qua lại, không khéo là bị dẫm bẹp. Hai đứa ngồi nhìn công trình của mình, bỗng buồn, không biết mai này còn có dịp quay lại coi tụi cây này lớn lên, để trèo lên hái trái, để giăng cái võng, ngủ một giấc đã đời.

Chị em chúng tôi nảy ra nỗi thèm muốn, khao khát được trồng cây từ khi rời Bàu Sen, vì biết chẳng bao giờ quay lại sống - bình - thường. Dường như chúng tôi nhớ, nhớ cồn cào. Nỗi nhớ bao gồm được chạy chơi trên cái vuông sân mọc đầy vú sữa đất, được tự mình trồng cây gì đó, có trái, và trái ăn được, ăn rất ngon. Nhưng cái mơ ước nhỏ nhoi là nhìn nó lớn lên cũng mong manh, khi mà đến chưa nóng chỗ đã phải dời đi nơi khác. May là lần này chúng tôi ở Cỏ Úa khá lâu, chăm chút bầy vịt (mới gầy lại) “trơn lông bụng”. Thằng Điền một bữa ra coi cây bén rễ, nó bỗng chép miệng, “Ước gì đây là đất-của-mình…”.

Tôi cười, điều đó thật xa xôi. Có lần, đi qua xóm, trong một buổi chiều, chúng tôi gặp những ông già ngồi chơi với cháu, thằng Điền đứng tần ngần bên hàng rào dâm bụt, bảo, “Phải chi ông này là ông nội mình, thương đỡ chơi, hen Hai?”. Nghe câu đó tôi bỗng thấy mình nghèo rơi nghèo rớt, nghèo đến nỗi không có… ông nội để thương, thèm muốn bên đường. Tôi lắc đầu, bảo thôi, thí dụ như mình lỡ mến người ta, mai mốt dời đi, buồn dữ lắm. Mà, đã ngấm, đã xé lòng toang hoang với nỗi đau chia cắt rồi, chưa sợ sao ?

Sống đời mục đồng, chúng tôi buộc mình đừng yêu thương, quyến luyến bất cứ ai, để khỏi ngậm ngùi, để lòng dửng dưng khi cuốn lều, nhổ sào đi sang cánh đồng khác, dòng kinh khác. Chúng tôi vô định hơn bất cứ người nuôi vịt chạy đồng nào. Vì những cuộc tình của cha tôi, ngày càng ngắn ngủi.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

Ngô Nhân Dụng: Nguyễn Phú Trọng to hơn Hồ

Ông Nguyễn Phú Trọng (trái) không đồng ý với nhãn hiệu “nhất thể hóa,” có lẽ vì ngó qua còn thấy ông Xuân Phúc (giữa) với bà Kim Ngân ngồi đó. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Mặc dù ông Nguyễn Phú Trọng cố làm bộ khiêm nhường, coi việc một mình làm hai chức là do hoàn cảnh bắt buộc, nhưng đã có người dùng chữ “Vua” khi nói đến việc ông lên ngôi chủ tịch nước. Nhà báo Huy Đức, trong bài “Nhất thể hóa,” đã viết rằng “Nước cũng chỉ nên có một ‘vua.’”

Ông Nguyễn Phú Trọng, sau khi được đề cử nắm cả hai chức vụ, đã bác bỏ khẩu hiệu “Nhất thể hóa.” Tuy nhiên, không thấy ông đả động gì tới chữ “Vua.” Lý thuyết gia số một của đảng cộng sản, không lẽ ông lại sơ ý không nhìn thấy chữ “Vua!”

Nhưng “Nhất thể hóa nghĩa là cái gì?”

Ông Nguyễn Phú Trọng không đồng ý với nhãn hiệu “nhất thể hóa,” có lẽ vì ngó qua còn thấy ông Xuân Phúc với bà Kim Ngân ngồi đó. Trước kia chế độ gồm có “tứ trụ,” gồm cả Trần Đại Quang. Bây giờ chỉ còn ba, có thể đặt tên tiếng Nga “Troika” chiếc xe ba con ngựa kéo.

Zing.vn - Tin tức văn học: Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư tới Đức nhận giải thưởng văn học

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư tại hội sách Frankfurt, Đức. Trên tay là tập truyện ngắn mới nhất của chị - Cố định một đám mây. Ảnh: Phan Book

Nữ tác giả đã có mặt tại Hội sách Frankfurk để chuẩn bị cho lễ trao giải Liberaturpreis 2018 dành cho cuốn "Cánh đồng bất tận". 


Hội chợ sách lớn nhất thế giới Frankfurt đang diễn ra với nhiều hoạt động sôi nổi, trong đó có sự kiện trao giải thưởng Liberaturpreis 2018. Giải thưởng do Litprom - hiệp hội quảng bá văn học châu Á, châu Phi và Mỹ Latin ở Frankfurt (Đức) - thực hiện.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư là người được nhận giải thưởng văn học danh giá này trong năm 2018. Chị đã có mặt tại Đức để tham dự lễ trao giải diễn ra lúc 16h30-17h30 ngày 13/10 (khoảng 21h-22h cùng ngày tại Hà Nội). 

Để đạt giải này, Cánh đồng bất tận(Endlose Felder) của Nguyễn Ngọc Tư đã vượt qua những tác phẩm của các ứng viên sáng giá khác như Han Kang (Hàn Quốc), Ayelet Gundar-Goshen (Israel), Nona Fernández (Chile), Shumona Sinha (Ấn Độ)...

Nguyễn Ngọc Tư: Cánh đồng bất tận (Kỳ 1)

Tôi biết về Phật Giáo không nhiều, vơ được quyển sách nào thì đọc cái ấy. Cũng có điều hiểu được, học được, làm được, nhưng nhiều điều buộc phải “bó tay”. Ví dụ như mấy lời này: “Khi nào bạn bực tức, giận dữ, hãy bất động! Ngay tại đó! Đừng cử động! Đừng làm gì cả! Đừng nói gì – dù chỉ một lời. Hãy yên lặng và bất động hoàn toàn. Tuyệt đối không biết gì đến kẻ hoặc sự việc làm cho mình giận dữ” (Hạn chế sân hận, trải rộng tình thương - Tỳ kheo VISUDDHÀCÀRAZ). Trời ơi, mình giận muốn chết, muốn gào thét, muốn cào cấu, muốn đập phá mà không cho mình nhúc nhích, sao có thể hả hê? Đạt được đạo mới khó làm sao...

1.


Con kinh nhỏ nằm vắt qua một cánh đồng rộng. Và khi chúng tôi quyết định dừng lại, mùa hạn hung hãn dường như cũng gom hết nắng đổ xuống nơi này. Những cây lúa chết non trên đồng, thân đã khô cong như tàn nhang chưa rụng, nắm vào bàn tay là nát vụn. Cha tôi tháo cái khung tre chắn dưới sàn ghe, bầy vịt lúc nhúc chen ra, cuống quýt, nháo nhào quẫy ngụp xuống mặt nước váng phèn. Một lớp phèn mới, vàng sẫm quánh lại trên bộ lông của những con vịt đói, nhớp nháp bám trên vai Điền khi nó trầm mình bơi đi cặm cọc, giăng lưới rào bầy vịt lại. Tôi bưng cái cà ràng lên bờ, nhóm củi.

Trần Doãn Nho: hành


hành


trước mặt rừng kiệt lá
sau lưng phố tạnh người
trời xa mây quánh đặc
đờ đẫn vạt chiều phai

con tim hồng bạt gió
tạt tới chỗ ta ngồi
ngẩn ngơ cành thu muộn
rụng.
        một ngọn chơi vơi

bỏ tim vào trong túi
ta bay hết quãng trời
chạm đến vùng không tưởng
xao xác phiến tình côi

FB Lê Quang: Nhà Hát Nghìn Tỷ Hay Môi Trường Nghệ Thuật Nghìn Tỷ?

Elbphilharmonie - Hamburg
Bài viết này cố gắng bao quát hai khía cạnh hẹp của mối quan hệ đặc biệt giữa các Nhà hát và Thành phố, trong thời gian gần đây đã thu hút được sự chú ý của dư luận đối với dự án xây nhà hát nghìn tỷ tại Thủ Thiêm. 

Trước hết, Nhà hát là yếu tố quan trọng trong thiết kế tổng thể cho mọi đô thị. Mối quan hệ của nó với một Thành phố đã được xác lập từ thời cổ đại, khi mà các thị trấn và thành phố thịnh vượng tự hào về những tòa nhà công cộng tráng lệ trong đó có các khán đường công cộng (khán phòng ngoài trời – Amphitheater) là những ví dụ dễ thấy. Ở thời kì Phục Hưng, lịch sử cho thấy rằng đã xuất hiện những sự quan tâm mới trong các nhà hát, nơi mà không chỉ là nơi diễn ra các vở kịch mà còn là nơi hấp dẫn đối với giới thượng lưu. Có một thực tế ở giai đoạn này, đó là khi một thành phố trở nên dư thừa về của cải vật chất và cơ sở hạ tầng được đầu tư dài hạn đã đạt đến độ chín của nó thì các nhà hát xuất hiện như một sự củng cố về các khoản đầu tư trung hạn. Mặt khác, Nhà hát còn là đại diện cho tinh hoa về văn hóa, nghệ thuật- những giá trị mà tiền bạc không thể mua được. Do đó, mặc dù có bản chất là một Kiến trúc bất động (immobility architecture) nhưng Nhà hát đã tạo ra một dạng sống trong lòng nó và ở cả ở bên ngoài nó. Cho dù Nhà hát nằm ở trung tâm hoặc ở bên lề của một Đô thị thì nó luôn có liên quan sâu sắc đến cấu trúc và sự tương tác có ý nghĩa dân sự. 

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2018

Vu Thang Long: Hôm Nay Cho Dùng Nhân Dân Tệ TQ Ở Việt Nam - Hiểm Họa Ra Sao?


Bảng hiệu đồng Nhân dân tệ, hình PHILIPPE LOPEZ/AFP/Getty Images
Việt Nam (VN) có lẽ đã có những tính toán trong việc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) ban hành Thông Tư 19 (TT19) cho phép dùng tiền NDT (nhân dân tệ) tại 7 tỉnh biên giới Việt Nam-Trung Quốc (TQ) sau ngày 12/10/2018. 

Hai cái lợi ngắn hạn trước mắt được dẫn chứng qua thông tin “đại chúng” hay trong vài tài liệu dẫn đến TT 19 là sẽ “giúp thương nhân VN sản xuất và buôn bán dễ dàng hơn ở các tỉnh biên giới” ; và hy vọng “giúp giới sản xuất và đầu tư TQ di chuyển một số hãng xưởng sản xuất và dự án đầu tư sang VN”. 

Một cái nhìn nhanh thuận lợi cho TT 19, cho rằng “có các văn bản pháp quy bảo đảm chặt chẽ cho TT 19 về giới hạn phạm vi áp dụng và cơ chế giám sát thực hiện”, để tránh việc dùng lan tràn tiền TQ trong lãnh thổ VN--gây ra lo ngại của cả nước về hiểm họa Trung hóa cả nền tiền tệ trong tương lai gần, và cả nền kinh tế đất nước trong tương lai không xa. 

Nhưng nhìn và suy nghĩ thì hai vấn nạn được nêu ra về “cố gắng giới hạn phạm vi áp dụng” và “cơ chế giám sát chính sách chặt chẽ để bảo đảm việc tuân thủ luật pháp” là các việc khó làm, thuộc “chuyện hàng huyện” đã quen thuộc hàng ngày ở xứ nhà! 

Nhưng phân tích kỹ hơn các yếu tố sâu xa cả trong ngắn hạn và dài hạn, bài thảo luận ngắn này trình bày các mối hại lớn hơn nhiều cho guồng máy sản xuất VN và cả nền kinh tế VN trong 2-3 năm tới, làm VN hoàn toàn lệ thuộc TQ về kinh tế và chính trị. Trong ngắn hạn, TT 19 sẽ tác động tai hại lên chính sách tiền tệ độc lập của VN, làm suy yếu tiền VND và sẽ gây ra các biến động tiền tệ và tâm lý khó lường trong vòng từ 3-6 tháng, nhất là việc đầu cơ tiền tệ có thể làm tan biến khối dự trữ ngoại tệ 65-70 tỷ đô la của NHNN một cách nhanh chóng nếu muốn dùng dự trữ đó để bảo vệ tỷ giá sau này. 

Sau khi phân tích các điểm này, thì kết luận rõ ràng là LỢI BẤP CẬP HẠI như sau : 

Song Chi: Xây Nhà hát ngàn tỷ-nỗi đau, sự phẫn nộ của dân và sự vô cảm cùng cực của quan chức TP.HCM

Xây Nhà hát Giao hưởng-Nhạc Vũ kịch vì “cần cho người dân”? 


Phát biểu trong buổi họp khai mạc kỳ họp thứ 10 (bất thường) của HĐND TP HCM khoá IX để thông qua nhiều vấn đề quan trọng, trong đó có chủ trương đầu tư dự án Nhà hát Giao hưởng Nhạc Vũ kịch, bà Chủ tịch HĐND TP HCM Nguyễn Thị Quyết Tâm cho rằng “đây là dự án có tầm vóc thế kỷ, được người dân thành phố chờ đợi từ lâu nên đề nghị các đại biểu cân nhắc", và cuối cùng thành phố đã thông qua dự án này vì “cần cho người dân” ("TP HCM xây nhà hát 1.500 tỷ tại Thủ Thiêm vì 'cần cho người dân', VNEXpress). 

Chả biết bà Nguyễn Thị Quyết Tâm và đám quan chức TP.HCM đã làm một cuộc khảo sát, hỏi ý dân bao giờ chưa mà dám tuyên bố ngon lành và cho thông qua dự án này, nhưng chỉ cần đọc lướt qua hơn 1,093 comment bên dưới bài báo (tính đến sáng sớm ngày 12.10 giờ VN) thì đa số ý kiến là phản đối. Còn nếu theo dõi trên mạng facebook mấy ngày nay thì thấy dư luận chửi không tiếc lời. 

Nhưng phải đến khi xem clip bà con dân oan thủ Thiêm biểu tình trước cửa HĐND TP.HCM ngày 10.10 để phản đối việc xây Nhà hát, yêu cầu các quan chức thành phố giải quyết dứt điểm vụ Thủ Thiêm, trả lại nhà, trả lại tài sản cho dân, mới thấy người dân Thù Thiêm đau đớn, phẫn nộ như thế nào! 

Đây mới là tiếng nói thật của người dân đây, bà Quyết Tâm, bà vào mà nghe dân rủa "nếu không giải quyết được chuyện đất đai, tài sản cho dân thì dân chúng tôi nguyện đổ máu trong nhà hát, cái nhà hát xây trên xương máu của nhân dân này..." "Yêu cầu dẹp ngay cái vụ nhà hát xây trên xác người..." 

Nguyễn Hùng: Ông Vua hai ngai và hai chiếc lò

Một doanh nhân viết một thư ngỏ kêu gọi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhìn vào những bất công của xã hội và lắng nghe tiếng nói của người dân trước những bức xúc hiện nay.
Ông là Trọng. Người miền Bắc, giỏi lý luận. Ông không thích anh Ba, người từng làm ông ức phát khóc. Nhưng giờ anh Ba cựu thủ đã bị ông đánh cho bật lâu rồi. Ông có lẽ cũng không ưa gì ông cố chủ tịch. Nhưng giờ ông khỏi phải lo vì có còn người ngồi ghế đấy đâu mà lo. Ông đã thành vô địch thiên hạ. Người gọi ông là Tổng Bí Chủ, người gọi ông là vua. Vua Trọng bảo việc ông sắp ngồi cả hai ghế, đóng cả hai vai không phải là nhất thể mà cũng chẳng phải là kiêm nhiệm. Ông lý luận thế thì dân thua rồi. Nhất là khi ‘Nhân Dân’ dẫn tác phẩm ‘Thà ít mà tốt’ từ tận 95 năm trước của Lenin. Ông lại thuộc về Bên Thắng Cuộc dù có người bảo ông thắng cả điều lệ đảng và Hiến Pháp. 

Còn nhớ anh Ba có người đệ tử tên Thăng. Người này từng là uỷ viên Bộ Chính trị, ‘bí thư thành Hồ’. Hôm 8/12/2017, Vua Trọng cho đệ tử anh Ba nhập kho để rồi mấy tháng sau tuyên án tù 13 năm vì đã cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng. Thăng đệ tử là nạn nhân của chiếc lò đốt củi tham nhũng mà chủ yếu là tay chân trước đây của anh Ba. 

Phạm Thị Hoài: Ông Vượng tính hết cả rồi

Một phòng trưng bày xe ở Việt Nam
Xe hơi là sân chơi của đàn ông, từ một trăm ba mươi năm nay. Đồ chơi ở đó là những thứ phù hợp với sở thích và nguyện vọng của giới mày râu, gồm cả những nhu cầu vô cùng tế nhị – chẳng hạn cho những chàng thấy súng nhà mình hơi bé, một hãng bán xe Porsche đã quảng cáo đạn nổ thật đùng đoàng. Nhưng hơn cả phù hợp là khơi dòng; hơn cả khơi dòng là cài cấy những khao khát còn chưa nhen nhóm, định hướng những ham muốn còn chưa thành hình. Với đường xá giao thông Việt Nam, xe trên 150 mã lực thực tế là vô nghĩa, và một chiếc Pagani Huayra không sinh ra để chơi trong nhà rồi thỉnh thoảng ra phố dạo mát. Song không hề gì. Tôi thích, tôi muốn, tôi thèm, tôi ham, vậy tôi tồn tại. Nhân loại tiến về phía trước bằng ước muốn.

Lê Mạnh Hùng: Vật lý lượng tử, chính trị và một thế giới lộn ngược đầu

“Khi AI biết đủ về chúng ta, nó sẽ có thể làm những quyết định thay cho chúng ta mà không bị mắc vào những thiên kiến vô lý của con người.” (Hình minh họa: seti.org)
Tuần trước, tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, thế giới được một trận cười. Khi Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc lên tiếng khoe khoang về những thành quả của ông, ông đã được đón nhận bằng những tiếng cười giễu cợt. 

Thế nhưng thay vì cười chê ông Trump có lẽ ta nên bỏ thời giờ tìm hiểu ông vì ông Trump có thể là một trong những lãnh tụ đầu tiên nắm được căn bản của một phạm trù chính trị mới: chính trị lượng tử. 

Từ ngữ đặc biệt này được một vị tổng thống khác đặt ra, ông Armen Sarkissian, để giải thích chính trị hiện đại hoạt động ra sao. Ông Sarkissian là người đã khảo cứu môn học này cả trong thực tế và lý thuyết. Kể từ khi được bầu lên làm tổng thống tiểu quốc bé nhỏ trong vùng Caucasus vào Tháng Ba năm nay, ông Sarkissian đã tìm cách làm dịu tình hình xáo trộn tại Armenia. 

Ông có lẽ cũng là vị tổng thống độc nhất trên thế giới là một nhà vật lý lý thuyết. Và không phải là một nhà vật lý tầm thường. Vị tổng thống 65 tuổi này đã nhận được giải thưởng Lenin khi Armenia còn nằm trong Liên Bang Xô Viết. Giải Lenin có thể được coi là tương đương với giải Nobel trong thế giới Cộng Sản Liên Xô. Ông cũng là cựu giáo sư vật lý tại Đại Học Cambridge tại Anh. Và ông cũng là một trong những người đồng sáng tạo ra trò chơi nổi tiếng Tetris trên máy điện toán. 

VTC News: Âm thầm bắt Chủ tịch Interpol, Trung Quốc có thể phải trả giá ra sao?

Việc bí mật bắt Chủ tịch Interpol Mạnh Hoành Vĩ để điều tra có thể hủy hoại thể diện và nỗ lực vươn ảnh hưởng toàn cầu của Trung Quốc. 


Ủy ban Giám sát Quốc gia (NSC), siêu cơ quan chống tham nhũng của Trung Quốc, đêm qua thông báo Chủ tịch Interpol Mạnh Hoành Vĩ (Meng Hongwei) đang bị điều tra vì bị nghi ngờ "vi phạm nghiêm trọng pháp luật nhà nước" nhưng không nêu cụ thể. Vài giờ sau, Interpol cho biết đã nhận được đơn xin từ chức "ngay lập tức" của ông Mạnh. 

Giới phân tích cho rằng việc Trung Quốc bí mật bắt và điều tra người đứng đầu một tổ chức quốc tế như Interpol là động thái gây sốc, có thể ảnh hưởng rất tiêu cực đến nỗ lực xây dựng hình ảnh toàn cầu của nước này, nhưng Bắc Kinh dường như có lý do rất cấp bách để buộc phải hành động mau lẹ như vậy với ông Mạnh, theo NYTimes.

Mạnh Hoành Vĩ là Thứ trưởng Công an Trung Quốc trước khi được bầu làm Chủ tịch Interpol năm 2016. (Ảnh: China Daily)
Bắc Kinh ra thông báo về tình trạng của ông Mạnh ba ngày sau khi vợ ông hôm 5/10 trình báo với cảnh sát Pháp về việc chồng mình không quay về, cũng không liên lạc với gia đình kể từ chuyến bay về Trung Quốc hôm 25/9. Trong ba ngày đó, Chủ tịch Interpol bị coi là "mất tích", trong khi Trung Quốc giữ im lặng hoàn toàn, buộc Interpol phải ra yêu cầu Bắc Kinh làm rõ về tình hình của ông. 

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

Nguyễn Xuân Nghĩa (trả lời phỏng vấn của RFA): Nhược điểm của Trung Quốc

Số liệu thị trường chứng khoáng ở Hàng Châu, Chiết Giang, Trung Quốc hôm 19 tháng 6
Trong trận thương chiến đang bùng nổ với Hoa Kỳ, Trung Quốc lại có những nhược điểm nội tại khiến lãnh đạo Bắc Kinh phải nhìn xa hơn biện pháp trả đũa. Những nhược điểm ấy là gì, Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu sau đây... 

Chặn đứng bành trướng 


Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, cuộc chiến thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã bùng nổ và mâu thuẫn giữa hai nước còn trở nên gay gắt hơn như người ta có thể thấy qua cuộc gặp gỡ của hai Ngoại trưởng hôm Thứ Hai mùng tám vừa qua trong khi kinh tế Trung Quốc lại có dấu hiệu đình trệ khiến Bắc Kinh phải ra biện pháp kích thích lần thứ tư nội trong năm nay. Nếu như vậy, tình hình có thể xoay chuyển như thế nào, thưa ông? 

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi cho rằng Hoa Kỳ muốn chặn đứng sự bành trướng của Trung Quốc chứ không chỉ có nhu cầu khôi phục khu vực chế biến của mình, và ngược lại Trung Quốc có nhiều nhược điểm lớn trong cơ cấu kinh tế chính trị nên sẽ bị nhiều tổn thất hơn người ta dự đoán trước đây. Nhìn cách khác thì Bắc Kinh có thể chịu đựng nổi nhiều thiệt hại kinh tế vì trận thương chiến nhưng sẽ bị đẩy lui vì những nhược điểm sẵn có trong cơ cấu kinh tế chính trị của họ. Chúng ta nên nhìn ra những nhược điểm ấy trong trường kỳ chứ không chỉ đếm sự tổn thất sẽ có trong vài ba năm sắp tới mặc dù Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF vửa nhận định rằng kinh tế Trung Quốc sẽ bị thiệt hại nhiều hơn kinh tế Hoa Kỳ.